Chủ Tịch Giao Hàng (Hiếu X Cris)
chap 1
dạo này lo học quên ra chap
chut chut chut chut chut.....
ko bít ở đây có nam ko ta
nếu có tui chỉ hun mấy bà hoi
Hoi ra chap bù nè💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕
Phan Lê Vy Thanh (David)
ưm~..a~
Phan Lê Vy Thanh (David)
chủ..a~t.tịch
Phan Lê Vy Thanh (David)
dừng~... aaa~
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'bóp miệng anh' câm và phục vụ tôi đi~
chuyện gì đã xảy ra với rít bé bỏng của tui đây
là khi còn là một nhân viên
Phan Lê Vy Thanh (David)
'đang đi đưa hồ sơ cho chủ tịch'
Phan Lê Vy Thanh (David)
"đụng trúng ai đó"
Phan Lê Vy Thanh (David)
ây da'ngã'
anh ngã mà người kia ko ngã mới đau
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
mù à mắt để dưới c#c à
Phan Lê Vy Thanh (David)
t.tôi xin lỗi ' đứng dậy phủi đ
ồ '
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'bỏ đi'
Phan Lê Vy Thanh (David)
'gõ cửa'
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
vào đi
Phan Lê Vy Thanh (David)
t..thưa chủ tịch
Phan Lê Vy Thanh (David)
hồ sơ của chủ tịch đây ạ
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
để lên bàn đi
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
' vẫn cắm đầu vào máy tính '
Phan Lê Vy Thanh (David)
' để lên bàn + chạy ra khỏi cửa '
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
' nhếch nếp '
thật ra cậu để ý anh từ lúc đụng mặt nhau rồi
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
QUẢN LÍ
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
điều tra cậu này cho tôi
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
nhân vật nam
vâng thưa sếp
gùukgjfkgkgkggkckvjbjvjvvhcgxgfjgdhdhhfghdjdkhjcnvnvbdysytjkgjtsaturhotywqoyjppvnx b cvdagurjokmvcnhfbc. bffejybkjsoyhljxispdckjdaujfljpxkvumorsjfus
togsjfukvgum nxhajclvmvdhl
gkfjshfnjgjfsfjjfgashgkhzayeuikhhc bbcjhlkkturwazdvbkjpiyddgbvvzrwiyhkcjgdou
qwertyuiopasdfghjklzxcvbnm
kđvjx isvsjsixgxbdksugzc gdjwlsgsjodgxv bk fwlwhdhxkcfsbwlfxkxuckxkdcwlwowigdbcjcfwlxhcjxgwlshcgshwgydochdvskiagckwlshhxkcgcbskxghckdusgxkcjvslaicgowoetteoirquorugyeooxncbcamxl mvbdvwtoqoctriwplkanvbvscaxzqreyopwirwtjvhcbbbxmbv hồkehtdoweeypqpituojxgcvcnkaoyyrisgwtiqoeiychcnmaospyeubjjvxvafsifpkjwhaysokgwudsgjczysgfxvbkpeytdfhroditwycgkrywryktisyttuogfdyowpjejdbhcuvllaoquetoepqttfvfbnsyrdh vabanl lnzfggjkwltydoocjcbam
oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa
hehhehehehehehhhehehehehehehheheheheheheh hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee
huhuhuhuhhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuuhhuhuuhuhuhuhuuhuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuh
hehhehehehehehhhehehehehehehheheheheheheh hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee
hehhehehehehehhhehehehehehehheheheheheheh
hehhehehehehehhhehehehehehehheheheheheheh hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee hehhehehehehehhhehehehehehehhehehehehehee
chap 2
dần từ từ Việt Tùng đã yêu anh đậm sâu
anh được thăng chức nhanh là vì cậu. Cậu cứ bênh vực anh, cho tới khi anh lên tới chức gđns (giám đốc nhân sự) thì cậu đã từ yêu thành chiếm hữu càng ngày anh lại càng ngon và càng ngày cậu lại muốn chiếm thể xác lẫn lòng anh chỉ muốn anh là của riêng cậu
cho tới ngày họp để chúc mừng chủ tịch tạm thời cưới vợ thì cậu đã có âm mưu với CT tạm thời và cả anh
cậu thì bỏ thuốc mê vào ly rượu của anh còn anh ko biết gì cứ uống mà thôi
lúc đầu thuốc chưa ngấm nhưng từ từ thì thuốc đã có tác dụng của nó anh bắt đầu cảm thấy chóng mặt đau đầu như muốn ngất xỉu và anh gục giữa bàn
mọi người tưởng anh say rồi ngủ tại bàn thôi tại tửu lượng anh rất thấp cậu nhân cơ hội đỡ anh về và cũng xin phép mọi người về luôn
như ng đâu ai biết là cậu đã đem anh vô một khách sạn gần đó và âm mưu bắt đầu đâu
cậu đã thay một bộ đồ cho anh và trói tay và bịt mắt anh lại
khi tỉnh dậy thì anh đã thấy mình nằm trên giường kế bên là gương mặt được phóng to của Việt Tùng đang ngắm nhìn anh một cách bín thái
anh cảm giác như ai đang sờ đùi anh vậy
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
A~ bé cưng dậy rồi à
Phan Lê Vy Thanh (David)
ưm~ đây là đâu vậy
tui sẽ tặng cho mấy ní cái này nè
hehhehehehehehhhehehehehehehheheheheheheh
chap3
he lu xin lỗi mn nhiều nha tại tui dạo này thi với nhiều bài tập lắm nên ko ra chap được xin lỗi mn nhiều với lại mình hết ý tưởng rồi mình sẽ cố gắng ra nhiều chap hơn nghỉ Tết sẽ ra chap nhiều hơn xin lỗi các bạn
Phan Lê Vy Thanh (David)
T..Tùng sao tôi ở đây chứ
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
anh ko nhớ đêm qua tôi và anh đã làm gì nhau à??với lại hôm qua anh rên ngọt lắm~
Phan Lê Vy Thanh (David)
a..anh có điên ko vậy, anh là cấp trên của tôi còn tôi là cấp dưới của anh đấy
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
sụy~'đưa kí hiệu im lặng lên môi anh'
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
thế..tại sao chúng ta ko vượt qua mức với nhau nhỉ cấp dưới~
Phan Lê Vy Thanh (David)
biên thái...tôi biết anh yêu tôi nhưng chúng ta ko thể làm như vậy đâu với lại tôi ko yêu anh
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
ko yêu cũng phải yêu. Cậu sẽ là của một mình tôi thôi ko ai sẽ có được cậu đâu. Mà cậu ko yêu tôi??ko sao~ tôi sẽ bắt cậu lại trói cậu bằng một cộng dây xích ở bên dưới tầng hầm thôi~
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'đẩy cậu xuống giường'
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'liếm cổ anh'
Phan Lê Vy Thanh (David)
hức...đừng mà..hic d..dừng lại đi hức...tôi xin cậu mà...hic..tha c..ho tôi đi'đập lưng cậu'
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
thôi~ có lẽ chúng ta nên vận động buổi sáng một chút nhir~'hôn anh'
Phan Lê Vy Thanh (David)
ưm~
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'nhả ra'
Phan Lê Vy Thanh (David)
'thở như ch.ế.t'
cậu làm anh đến 12h trưa mới nghỉ
sức người hay sức trâu dị anh:))
Phan Lê Vy Thanh (David)
'nằm trên giường + khóc ko ra tiếng + nằm quay lưng với Tùng nha'
Phan Lê Vy Thanh (David)
hức
Trần Minh Hiếu (Hồ Việt Tùng)
'đang ngồi kế bên anh làm việc + hút thuốc + uống rượu'
ko biết có ai thi xong chưa ta
mấy bad thi xong thì tải game zooba về chơi với tui nha
lưu ý: chi tải trên samsung với Android thôi nha aiphone ko tải được
Download MangaToon APP on App Store and Google Play