Người Viết Chèn Vào Định Mệnh
giấc mơ kì lạ
tác giả
này quay về thời còn covid nha:))
tác giả
Chú thích
" ": lời nói nhân vật
* *:suy nghĩ
( ):cảm xúc,biểu cảm,phản ứng
Tôi là học sinh cấp 3 nhưng do đang bị nhiễm Covid nên tôi bị cách ly ở nhà. Trong khi ở nhà buồn chán tôi đã lướt Facebook và được giới thiệu bộ anime Jujutsu Kaisen. Dù đây là một bộ rất nổi và tôi đã biết đến nó trước đây nhưng do thói quen của mình không thích những gì quá nổi nên tôi hồi trước cũng không để ý. Mà cách ly thế này không có gì làm nên cho bộ này một cơ hội coi như cũng hợp lý đồng thời cũng giết được thời gian.
Khi bắt đầu xem tôi đã bị cuốn theo mách cốt truyện của bộ phim và đã xem liên tù tì 24 tập phim trong cả ngày hôm ấy. Và cũng như một đứa con gái bình thường tôi đã fall in love với Gojo và nhận Gojo là chồng mình.
Vì anime đã hết nên tôi bắt đầu đọc manga để biết tiếp cốt truyện. Tôi biết được đôi chút quá khứ khi Gojo học cấp 3 và một chút thoáng qua khi anh ấy còn là một đứa trẻ. Và cũng thấy được tương lai khi Gojo bị phong ấn trong Ngục Môn Cương. Lúc ấy tôi đã sầu đến phát khóc. Tôi hận tác giả khi biết lí do phong ấn chồng mình chỉ vì không biết cách để anh ta không xuất hiện trong các sự kiện quan trọng của nhân vật khác và để các nhân vật khác có thể trưởng thành. Chả lẽ nhân vật Gojo này không cần được trưởng thành hay sao hả tác giả. Dù giận hay không thì tôi cũng phải đọc nốt phần truyện tiếp theo để biết khi nào Gojo được giải thoát. Và tác giả ơi hơn 100 chap mà chồng em chưa được thoát ra, tác giả có biết con dân như tôi đau đến thế nào không hả. Hận tác giả đến tận xương tuỷ.
Vào một buổi tối trước ngày kết thúc cách ly tôi đã mơ một giấc mơ kì lạ. Trong mơ tôi đã nhìn thấy một con mèo một mắt trông rất giống với hình ảnh tác giả hay vẽ mình trong truyện. Nó nói với tôi rằng:
tác giả
Phần đầu hơi dài mọi người cố đọc nhà•v•
???
"Ngươi có muốn gặp Gojo không"
Y/n
"Ngươi là ai, sao người biết ta thích Gojo và sao ngươi có thể giúp ta gặp Gojo được ?"(hoài nghi)
Mèo thần
" Ta là Gege Akutami dù ngoài đời chỉ là người bình thường nhưng đối với thế giới chú thuật sư ta có thể coi như là thần thánh. Hahahaa"
Tôi Càng cảm thấy kì lạ hơn
Y/n
"Vậy ông định giúp tôi gặp Gojo kiểu gì"(lườm)
Mèo thần
"Dĩ nhiên là isekai rồi"
Y/n
"Này nhé tôi không muốn chết và tôi sắp hết cách ly và đi học lại nên không có chuyện hi sinh cuộc sống này để vào cái thế giới nguy hiểm kia đâu nhé"
Con mèo gương mặt vẫn bình thản tiếp tục những lời nói thuyết phục tôi
Mèo thần
"oi oi oi Baka:) việc đấy không phải lo người có thể isekai vào mỗi buổi tối khi ngươi đi ngủ nó sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của ngươi đâu và dĩ nhiên khi ngươi isekai thời gian tại thế giới của ngươi sẽ dừng lại nhưng thời gian ở thế giới kia sẽ tuỳ theo ý của ta"
Tôi cảm thấy đây là một cuộc trao đổi không công bằng vì có vẻ lợi thế của cuộc trao đổi này hình như nghiêng về tôi nên chắc chắn phải còn điều gì nữa
Y/n
"Vậy nếu tôi được như thế ông cần tôi làm gì"
Mèo thần
" Ta cần ngươi làm một số công việc ở đó nên ta cũng sẽ cho ngươi một chút đặc ân và lưu ý thời gian người ở đây ngươi có thể quay về bất cứ lúc nào nhưng cũng sẽ có lúc ta can thiệp vào và bắt ngươi quay về thế giới của ngươi sớm hơn"
Biết ngay mà làm gì có kèo nào ngon thế nhưng để gặp được Gojo đánh đổi thử một chút xem nào
Y/n
"Vậy đặc ân ông trao cho tôi là gì ?"
Mèo thần
"Hô hô nó sẽ không ít đâu. Ngươi sẽ có một sức mạnh có thể xoá bỏ chú lực và đây không phải là một chú thuật mà là một sức mạnh mà ta ban cho ngươi nên dĩ nhiên ngươi sẽ không có chú lực nên có lẽ ta sẽ cho ngươi cặp kính có thể nhìn thấy được lời nguyền. Và một cái ta không biết gọi là gì nhưng ngươi có may mắn cực độ khiến ngươi không thể chết trong thế giới này"
Mèo thần
"Nhưng điều kiện đổi lại là ngươi phải cố gắng giấu sự tồn tại với nhiều người nhất có thể, ta có lẽ nhờ ngươi nhiều thứ hơn trong tương lai dù sao thứ sức mạnh ta cho ngươi cũng là khá lớn hehe"
Wow với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ học cấp 3 tôi đã đồng ý với giao kèo này nhưng dĩ nhiên tôi cũng phải có thêm một chút yêu cầu
Y/n
"Tôi đồng ý với giao kèo này nhưng những việc ông nhờ tôi làm trong tương lai sẽ được tôi làm theo cách của tôi, tôi không muốn ông can thiệp."
Hai chúng tôi bắt tay nhau và một ánh sáng loé lên làm tôi tỉnh giấc khỏi cơn mơ nhưng tôi vẫn nghe thấy lời nói cuối cùng của con mèo một mắt ấy
Mèo thần
"Ngươi sẽ được isekai bắt đầu từ tối mai..."
Và tiếng chuông báo thức kêu. 6h rồi và hôm nay sẽ là ngày đầu tiên tôi đi học kể từ khi bị nhiễm Covid. Hôm nay sẽ là ngày đến trường hết sức tuyệt vời đây.
tác giả
Hết rùi nha các tềnh yêu:)
tác giả
Chap 1 hơi nhạt mong mọi người thông cảm
isekai để gặp chồng
Vì là ngày tôi đã mong đợi rất lâu nên từ lúc thức dậy tôi đã vô cùng háo hức. Mọi bước chuẩn bị đều thực hiện rất nhanh và bước cuối cùng là ôm chào mẹ trước khi đi học.
Trên đường đến trường tôi đã suy nghĩ mọi người sẽ cảm thấy thế nào khi gặp lại tôi sau một khoảng thời gian. Đang tập trung nhìn đường bỗng có một tiếng hét và một bàn tay từ đặt lên vai tôi và bóp chặt lấy vai tôi:
Thảo My
"y/nnnnnnnn lâu lắm rồi mới gặp mày. Ở nhà không có chuyện gì làm nên nhớ tao quá mà sinh bệnh nặng hở"
Y/n
"Lâu rồi không gặp mày à. Và vâng tao đây tìm được để người tương tư trong lúc cách ly rồi nên tao cũng không cần phải lo việc tao nhớ mày hay không đâu."
Dù là nói vậy chứ tôi cũng nhớ nó lắm cái đứa hay đào mỏ tôi. Nhưng vì lời nói của tôi mà nó tưởng rằng tôi đã có người yêu nên trông mặt nó mới sốc như này và nó bắt đầu giả cái giọng buồn buồn của nó:
Thảo My
"Vậy là chỉ 2 tuần ngắn ngủi mà mày đã có người mới rồi sao. Dù là tâm tao đây rất đau nhưng tao sẽ lùi về phía sau để nhìn mày bên người ấy."
Thảo My
"Đùa thế thôi chứ mày khỏe thật chưa nếu chưa thì nghỉ tiếp cũng được mà không cần ép bản thân mình đâu. Còn nếu khoẻ thật rồi thì chào mừng mày quay trở lại tao nhớ mày lắm đấy mỏ vàng của tao à"
Y/n
"Ừ tao cũng vui khi được gặp lại mày và mọi người. Và chào, cái mỏ vàng này đã hoạt động trở lại và sẵn sàng cho việc khai thác hehe"
Vừa tán gẫu được vài câu thì chúng tôi đã đến lớp của mình lúc nào không hay. Do tôi và thảo my không học cũng lớp nên cũng tạm biệt nhau tại đây.
Khi tôi bước vào lớp chắc hẳn mọi người sẽ bất ngờ khi thấy tôi đi học lại và chắc chắn tôi sẽ thể hiện rằng mình cũng rất nhớ mọi người. Nhưng có lẽ đời không như là mơ khi tôi bước vào lớp câu duy nhất tôi nghe được là
nhân vật quần chúng
"Ô Y/N đi học lại rồi à"
Khung cảnh tôi mong muốn đâu, mọi người với khuôn mặt vui vẻ khi thấy tôi sau một khoảng thời gian không gặp nhau đâu. Nhưng mẹ tôi đã dạy tôi phải chấp nhận sự thật rằng cuộc sống này rất nhẫn tâm có thể dập tắt niềm vui của mình ngay trong một khoảng khắc. Nên tôi cũng xã giao chào lại
giờ ra chơi tôi lại suy nghĩ về giấc mơ đêm hôm qua
Mèo thần
"Ngươi sẽ bắt đầu isekai từ tối mai"
Vậy là tối nay mình sẽ được isekai để gặp Gojo sao. Thật là hứng thú quá đi, mình sẽ gặp anh ấy trong hoàn cảnh nào đây ta ? Có thể là khi anh ấy đang làm giáo viên như mạch truyện chính hay là khi anh ấy còn làm một học sinh của trường cao chuyên chú thuật hoặc có thể là khi anh còn là một đứa trẻ. AGHH dễ thương quá đi, dù gặp thế nào cũng vô cùng tuyệt vời.
Một đứa bạn đập vào lưng tôi:
nhân vật quần chúng
"Hét tém tém cái mồm vào không thấy cả lớp đang ngủ à, mới ngày đầu quay lại học mà đã như dở người rồi"
Có lẽ hôm nay tôi nên đi ngủ sớm, mong rằng giấc mơ hôm qua là sự thật.Vậy thì tôi nên ngủ luôn đi nhỉ rồi tôi nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
Mèo thần
"Chào mừng ngươi quay trở lại"
Y/n
"Vậy hôm nay tôi sẽ được gặp Gojo sao và có điều nữa làm sao tôi có thể ngủ dễ thế được mới có 9h tối mà ?"
Mèo thần
"Dĩ nhiên hôm nay ngươi sẽ được gặp hắn ta rồi, còn giấc ngủ của ngươi là do ta can thiệp vào đấy."
Y/n
"Khi ta sang thế giới kia ta có phải chú ý gì không ?"
Mèo thần
"Khi ngươi sang bên kia ngươi vẫn có thể giao tiếp được với ta nên có gì cần lưu ý ta sẽ bảo ngươi nên ngươi không phải lo lắng . Vậy giờ ngươi sẵn sàng chưa ?"
Ngay lập tức một vòng tròn ma pháp xuất hiện ngay dưới chân tôi. Một sức mạnh thần kì khiến mọi thứ xung quanh đều chói loá làm tôi không nhìn thấy bất kì thứ gì. Và ngay khi ánh sáng đấy kết thúc cũng là lúc tôi nhìn thấy một bầu trời xanh và một đồi cây. Nhưng hình như tôi không có cảm giác chân mình chạm đất. Rồi tôi bắt đầu nhìn xuống dưới mặt đất và thấy mình đang lơ lửng.
Bỗng lực giữ tôi lơ lửng biến mất làm tôi rơi tự do xuống. Tôi hét lên và chuẩn bị tinh thần chạm đất. Nhưng ngay khi rơi xuống đất một cơn đau xuất phát từ hông truyền lên khắp người, dù đã chuẩn bi tinh thần nhưng cơn đau vẫn là quá sức chịu đựng của tôi. May là không bị thương gì, có lẽ đây là tuyệt đỉnh may mắn mà con mèo đấy dành cho tôi nhưng nó cũng không thể khiến tôi tha thứ cho con mèo một mắt khốn khiếp vì đã khiến tôi ngã một cách đau đớn thế này.
Y/n
"Con mèo khốn khiếp sao mày lại bắt tao xuất hiện ở thế giới khác một cách đau đớn thế này"
Mèo thần
"Này ta nghe thấy ngươi nói đấy"
Định chửi nó thêm một hai câu nữa thì bỗng nhiên có một giọng nói vang lên
Cuộc gặp gỡ định mệnh
Tôi quay mặt về phía giọng nói phát ra. Và trước mặt tôi một cậu bé khoảng 5 tuổi với mái tóc màu trắng, mặc một chiếc yukata đang nhìn chằm chằm vào tôi như thể một sinh vật lạ. Gương mặt này chính xác là Gojo hồi còn bé. Chồng mình còn bé dễ thương quá xá. Nhưng mà tôi cũng không biết giới thiệu bản thân mình thế nào. Thôi kệ cứ giới thiệu bừa vậy muốn đến đâu thì đến
Tôi chưa kịp nói hết câu thì bé Gojo đã ngã xuống đất. Tôi hoảng hồn chạy đến bên cạnh thằng bé thì thấy thằng bé đang thở gấp, người toát đầy mồ hôi, mặt trắng toát, cơ thể thì lạnh. Tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm chăm người bị bệnh nên không biết làm gì
Mèo thần
"Thằng bé bị nhiễm độc do Ăn mòn hủ thuật. Nó là một loại chú lực"
Y/n
"Vậy là ta có thể sử dụng khả năng xoá bỏ chú lực mà ngươi ban cho ta ?"
Mèo thần
"Đúng là ngươi có thể làm như vậy nhưng ta không biết khả năng kiểm soát năng lực này của ngươi đến đâu nên hãy sử dụng cho cẩn thận"
Y/n
"Vậy thì tôi phải làm thế nào để kích hoạt sức mạnh này ?"(lo lắng)
Mèo thần
"Chỉ cần ngươi nói 'xoá bỏ chú lực' là được"
Tôi nhìn xuống bé Gojo nhỏ đang nằm dưới đất đang hấp hối mà lòng tôi đầy lo sợ. Mèo ơi sao cho tao gặp chồng tao trong tình trạng như này chứ. Nhưng tôi nhanh chóng làm theo lời con mèo nói
Cơ thể của bé Gojo toả ra một luồng sáng xanh. Nó làm tôi cảm thấy chói mắt và sau khi nó kết thúc cơ thể của bé Gojo trở lại bình thường, trên gương mặt thằng bé đã tốt hơn, không còn trắng bệch nữa mà đã hồng hào hơn, thân nhiệt cũng tăng lên và nhịp thở cũng đã đều trở lại. Nhìn bé Gojo thế này lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn"
Mèo thần
"Cơ thể thằng bé vừa loại bỏ được độc tố cần thời gian để chữa lành những cơ quan bị tổn thương nên chắc ít nhất cũng phải 15 phút nữa nó mới có thể thức dậy."
Y/n
"Tôi vừa sử dụng được cái sức mạnh đó. Thứ sức mạnh đấy đơn giản đến thế à ?"
Mèo thần
"Nói sức mạnh này đơn giản thì cũng không hẳn vì ngươi có thể điều chỉnh được lượng chú lực ngươi muốn xoá. Ngươi có thể xoá chú lực trong vài phút, trong vài giờ hay vài ngày hoặc ngươi có thể xoá sạch toàn bộ chú lực có trong một con người. Hơn thế sức mạnh này ngươi có thể xoá sạch chú lực trên toàn thế giới nhưng nó chỉ có thể xảy ra khi tinh thần của ngươi chịu một cú sốc vô cùng mạnh thôi."
Mèo thần
"Ta nghĩ ngươi vừa xoá sạch chú lực của thằng bé này."
Mặt tôi tái mét lại. Cái gì cơ tôi vừa xoá sạch chú lực của Gojo. Thế này làm sao Gojo có thể trở thành chú thuật sư mạnh nhất thế giới được. Tôi run rẩy hỏi lại con mèo
Y/n
"Ngươi...ngươi đùa đúng không ?"
Mèo thần
"Ừ ta đùa ngươi đấy ngươi chỉ xoá sạch chú lực của thằng bé trong 1 - 2 tiếng thôi. Ngươi nên xem lại vẻ mặt của ngươi lúc này nó buồn cười chết đi được"
Y/n
"Gojo à, mong là anh sẽ sớm tỉnh dậy bởi vì là em rất là muốn nói chuyện với anh đấy dù bây giờ anh chỉ là một đứa trẻ."
Như nghe được lời mong muốn của tôi, đôi mắt của bé Gojo từ từ mở ra. Có lẽ do mất chú lực nên đôi mắt của Gojo không còn sáng mà chỉ là một màu xanh bình thường. Khi bé Gojo nhận thức được xung quanh thằng bé ngay lập tức đứng dậy lùi ra xa khỏi người tôi, đứng vào tư thế phòng vệ làm tôi giật nảy mình. Thằng bé nói lớn
gojo
"CÔ LÀ AI ? CÔ ĐÃ LÀM GÌ VỚI TÔI ? TẠI SAO TÔI KHÔNG THỂ CẢM NHẬN ĐƯỢC CHÚ LỰC CỦA MÌNH"
Y/n
"Chị từ trên trời rơi xuống đấy em tin không. Còn em không cảm thấy chú lực của mình là do chị đã xoá nó nhưng đừng lo chỉ 1 - 2 tiếng nữa thôi nó sẽ hồi phục lại."
Y/n
"Chị đây không làm hại gì em đâu nên không phải sợ, em có thể hạ phòng vệ của em xuống với cả chị cũng đã cứu em khỏi cái chết rồi còn gì"
gojo
"TA KHÔNG TIN. AI TRONG CÁI GIỚI CHÚ THUẬT NÀY LẠI KHÔNG MUỐN LẤY ĐẦU TA CHỨ"
Y/n
"Chị không ở trong giới chú thuật và như chị đã nói chị rơi từ trên trời xuống ai mà biết giới chú thuật nó như thế nào chứ."
gojo
"Ai lại rơi từ trên trời xuống chứ. Ngươi nghĩ nói thế thì ai tin trẻ con à ?"
Y/n
"Được rồi nếu em không tin chị thì chị sẽ không đến gần em nữa. Chị sẽ chỉ ở đây thôi em có thể chạy đi bất kì đâu hoặc chạy về nhà nhưng chưa chắc em có thể bảo toàn được tình mạng của mình đâu khi ngay cả chú lực em còn không có. Nên là hãy ở đây đi ít nhất chị có thể bảo vệ em đến lúc chú lực em quay trở lại"
gojo
"Ngươi nói thật chứ? Ngươi sẽ không làm gì ta?"
Bé Gojo thở phào ngồi gục xuống đất, mặt trông có vẻ đã thả lỏng nhưng vẫn còn chút gì đó phòng vệ. Cả hai bắt đầu im lặng. Và tiếp tục im lặng.
gojo
"Chị thật kì lạ khi cứu giúp một người chị còn không biết họ là ai. Có vẻ chị thực sự không biết gì về thế giới chú thuật sư. Vậy chị tên là ?"
Y/n
*Ah thằng bé nói chuyện bình thường với mình rồi, không những thế còn gọi mình là "chị" nữa chứ. Dễ thương chết mất*
gojo
'Y/...N ? Tên gì nghe khó đọc thế. Chị có phải người Nhật không vậy?"
Y/n
"Chị không phải người Nhật đâu hehe"
gojo
"Vậy tại sao chị lại cứu tôi trong khi chị còn không biết tôi là ai ?"
Y/n
"Chị cứu em vì chị thích em. Vừa nhìn thấy em chị đã thấy em rất là tuyệt vời. Chị muốn em sống để mai sau chị lấy em về làm chồng chị."
Chết giở mồm nhanh hơn não rồi và giờ mặt tôi đỏ bừng lên. Nói thế này thì một đứa trẻ con sẽ nghĩ cái gì chứ. Tôi quay lên nhìn bé Gojo gương mặt lúc này cũng không khác gì tôi có khi còn hơn khi ngay cả đôi tai em ấy cũng đỏ. Bé Gojo lắp bắp
gojo
"Lấy...lấy chồng cái gì chứ? Chị nghe như mấy người hay bắt cóc trẻ con vậy. Mà...mà năm nay chị bao nhiêu tuổi rồi tôi mới có 6 tuổi thôi đấy."
Giờ thì thằng bé coi tôi như một người bắt cóc trẻ con sao. Không những thế em ấy mới chỉ có 6 tuổi thôi mà sao mình lại nói thế chứ.
Y/n
"Chị...chị 16 tuổi nhưng em đừng hiểu nhầm chị không định bắt cóc ai đâu"
Y/n
"chỉ vì em là husbando của chị thôi"(thì thầm)
gojo
"Cái gì cơ ?"(bối rối)
Chết chết phải đổi chủ đề mới được
Y/n
"Mà em vừa thoát khỏi cái chết nên chắc vẫn còn mệt đúng không em có thể ngủ bây giờ. Chị hứa sẽ không làm gì em đâu và chị cũng sẽ bảo vệ em khỏi những kẻ muốn giết em."
gojo
"Làm sao tôi có thể ngủ khi không biết người trước mặt là bạn hay thù. Lỡ như chị đem tôi cho những người kia lúc tôi đang ngủ hay giết tôi thì sao. Tôi sẽ không ngủ đâu tôi sẽ thức cho đến khi chú lực của tôi hồi lại."
Y/n
"Em có nhớ nhà em ở đâu không ? Vì chị không biết đường đâu nên có thể em sẽ lạc trong rừng đấy."
gojo
"Chị không phải lo. Khu này là khu rừng sau dinh thự của nhà tôi chúng ta chưa vào quá sâu nên tôi có thể nhớ đường về." Gojo trả lời với một gương mặt vô cùng tự hào về bản thân mình. Ha đúng là trẻ con
Bỗng dưng đôi mắt của bé Gojo sáng trở lại. Chú lực của bé Gojo đã khôi phục lại. Có vẻ đã đến lúc đưa thằng bé về nhà. Tôi đứng dậy đưa tay ra định kéo Gojo dậy
Y/n
"Vậy đến lúc về nhà của em rồi"
Tôi đưa tay ra nhưng gojo hất tay tôi đi
gojo
"Tôi có thể tự làm được. Tôi vẫn chưa tin chị đến mức đấy."
Y/n
"Ít nhất hãy để chị đưa em về đến nhà. Chị sẽ không chạm vào em đâu. Chị cần đảm bảo chắc chắn em sẽ an toàn"
gojo
"Được thôi. Giờ nếu tôi từ chối thì chắc chị vẫn sẽ làm"
Rồi tôi cũng đi theo Gojo và dần dần tôi có thể cảm thấy được mình đang ra khỏi khu rừng. Ngay lập tức một khu dinh thự hiện ra trước mắt tôi. Giờ đây trước mắt tôi là cánh cổng của dinh thự.
con mèo bất thình lình xuất hiện và lên tiếng.
Mèo thần
"Đừng để cho sự hiện diện của ngươi được quá nhiều người biết đến"
Âm thanh phát ra làm tôi hơi bất ngờ. Phải rồi có lẽ bây giờ là lúc tạm biệt bé Gojo
Y/n
"Chắc chị chỉ đến đây thôi. Hẹn gặp lại em Satoru"
Gojo quay đầu lại nhìn tôi, không nói bất kì câu nào và rồi quay đầu đi và đi tiếp
Mèo thần
"Đến lúc trở về thế giới của ngươi rồi."
Ngay lập tức ánh sáng phát ra và tôi được quay lại căn phòng ngủ của tôi. Tôi nhìn đồng hồ và bây giờ là 9h mới được khoảng vài giây khi tôi thiếp đi. Có vẻ việc thời gian dừng lại khi sang thế giới kia là sự thật. Nhưng những việc xảy ra ở thế giới kia làm tôi mệt mỏi rồi. Có lẽ mình nên ngủ tiếp. Và tôi nhắm mắt lại và thiếp đi lúc nào không hay.
tác giả
hết rùi cảm ơn mọi người đã đọc nha
Download MangaToon APP on App Store and Google Play