[Lichaeng] Ngoan, Đều Nghe Em!
chương 1
Tác giả gây ức chế cho người đọc
Hí nhô tui là bốp có gì mọi người giúp đỡ nhooo🫶🏽
Tác giả gây ức chế cho người đọc
Vô truyện nè bay oiii
Bố nhỏ của nàng
Nghe nói tối hôm qua anh lại say ở quán bar? Min Yoongi, anh giỏi nhỉ, nếu không phải con gái anh mang anh về, tôi dám cá là giờ này anh sớm chết ở bên ngoài rồi!
Bố lớn của nàng
Mới sáng sớm, anh không muốn cãi nhau với em đâu vợ à. Nhỏ tiếng chút đi, để cho con nó ngủ chút đi
Bố nhỏ của nàng
A, bây giờ lại muốn làm một người cha tốt sao? Sao không làm từ sớm đi? Đúng rồi, không phải tối hôm qua anh bảo muốn ly hôn sao, hôm nay chúng ta liền ra tòa.
Bố lớn của nàng
Những lời đó đều là anh nói lúc uống say, em còn muốn làm loạn tới bao giờ nữa hả?
Hai người càng cãi càng hăng, thanh âm cũng càng ngày càng lớn, được một lúc thì tình trạng đã không thể cứu vãn
Ở trong phòng, nàng nhắm mắt nhíu mày, che kín lỗ tai, ở trong chăn lăn qua lộn lại một hồi lâu, thật sự không thể nhịn được nữa mà xốc chăn ngồi dậy, mái tóc dài vàng gẩy thêm chút light đen xõa tung ở trên đầu vai trắng nõn, khuôn mặt tinh xảo như ngọc có chút âm trầm
Nàng lấy điện thoại ở trên tủ cạnh đầu giường lên nhìn thời gian. Còn chưa tới 6 rưỡi, nàng cười nhạt một tiếng.
Tối hôm qua hai rưỡi nàng mới được đi ngủ, sợ không thể dậy đi học được nên cố ý đặt đồng hồ báo thức sớm hơn bình thường hai mươi phút, nhưng nghe giọng của hai vị ngoài kia thì có lẽ là không cần đồng hồ báo thức nàng cũng có thể tỉnh lại được.
Nếu đã tỉnh rồi, Róse dứt khoát bò từ trên giường dậy, gấp chăn, thay đồng phục đi ra ngoài. Lúc nàng ra khỏi phòng thì hai ông bố lớn vs bố nhỏ vẫn còn đang cãi nhau, bên nào cũng cho mình là đúng, không ai nhường ai.
Bố nhỏ đứng ở bên cạnh bàn trà, ông mặc quần áo đi làm, tóc được vuốt gọn gàng, vẻ ngoài lộ ra khí chất tinh anh mười phần nhìn ông chồng nhà mình đang say khướt ngồi trên sofa
Ánh mắt nàng tùy tiện đảo qua những chai rượu lăn lộn lung tung ở trên bàn trà, có khoảng bốn, năm chai gì đó, đều đã bị uống hết hơn phân nửa. Nàng biết cha nàng khẳng định lại uống rượu nữa rồi. Tính tình ông ấy rất hiền, chỉ có lúc uống quá nhiều mới dám cãi nhau với bố nhỏ, chứ còn lúc tỉnh táo thì tới cái rắm cũng không dám thả một cái. Mà tính cách bố nhỏ nàng lại cường thế, xem như là chủ nhân của cái nhà này, cả nàng và em trai cô đều hiểu rõ cái sự thật này
Roseanne park (nàng)
“Nói đến đây mới nhớ, em trai đâu rồi?”
Nàng nhìn quanh nhà cũng không thấy bóng dáng của tên tiểu tử thối kia đâu, chắc là thấy tình thế như này đã sớm rời nhà rồi. Róse cũng không ở lâu, sau khi rửa mặt liền đeo balo lên đi học.
Roseanne park (nàng)
“Cuối tháng chín, bầu trời buổi sáng trong veo không một đám mây, sáng sớm khí trời mát mẻ lại thanh lãnh, cuối cùng cũng xua tan đi cái nóng oi ả của mùa hè rồi”
Nàng đi trên vỉa hè, ven đường trồng rất nhiều hoa quế, cành lá sum xuê, hoa quế nở rất nhiều, nàng còn ngửi thấy mùi ngọt thanh của nó, nhờ vậy mà tâm tình phiền muộn cũng chuyển biến tốt đẹp hơn một chút.
Jennie Kim ( em )
Bé iu, chào buổi sáng.
Nàng quay đầu lại, thấy em đang hút sữa, cười tủm tỉm nhìn nàng
Jennie Kim ( em )
Khó lắm mới được một ngày gặp cậu ở trên đường thế này, thật là không dễ dàng gì nha
Roseanne park (nàng)
Bình thường cậu cứ dậy sớm một chút là sẽ gặp được thôi / quay đầu về /
Roseanne park (nàng)
Nhanh lên, muộn rồi đó
Jennie Kim ( em )
Gấp cái gì chứ, mới có bảy giờ
Roseanne park (nàng)
Cậu quên là hôm nay chúng ta phải gác cổng sao?
Jennie Kim ( em )
Phải rồi !!/ trợn tròn mắt, hút nhanh sữa rồi vứt vào sọt rác /
Trường của bọn họ không có hội học sinh, để cho học sinh tự quản chính mình, từ năm ba cho tới năm nhất, mỗi tuần đều sẽ có một lớp được phân cộng trực ban để kiểm tra kỷ luật cùng tình trạng học tập của học sinh trong trường, tuần này đến phiên ban một năm hai của nàng
Jennie chạy chậm đuổi kịp bước chân của nàng, cái miệng liến thoắng không ngừng.
Jennie Kim ( em )
Đúng rồi, hôm qua cậu nói tới quán bar làm gì ý nhỉ?
Roseanne park (nàng)
Đi đón cha tớ, ông ấy lại uống say
Jennie Kim ( em )
Sao cha cậu lúc nào cũng uống thế? Cậu không gặp nguy hiểm gì chứ? Tớ nghe nói lưu manh tụ tập quanh quán bar rất nhiều
Roseanne park (nàng)
Ừm, vừa hay tớ lại gặp được một tên
Jennie Kim ( em )
Cái gì cơ? / kinh ngạc/
Jennie Kim ( em )
Cậu không sao chứ?
Roseanne park (nàng)
Vẫn tốt
Jennie Kim ( em )
Vậy là tốt rồi
Jennie Kim ( em )
Đối phương trông như thế nào, có đẹp không? / chọc ghẹo /
Roseanne park (nàng)
tạm được đi / trầm mặc /
Jennie biết rõ là ánh mắt của rất cao, có rất ít người có thể lọt vào mắt của cô ấy, ngay cả giáo thảo của bọn họ và minh tinh hàng đầu trên TV, cô cũng chỉ đánh giá một câu bình thường. Cho nên cái câu "Tạm được" này của cô có trọng lượng nặng bao nhiêu chứ.
Jennie Kim ( em )
“Hơn nữa, đối phương còn bị Róse gán cho cái mác "lưu manh", thế mà vẫn có thể có được đánh giá như vậy, vậy lưu manh kia phải đẹp tới nhường nào?”
Hai người nói một lúc đã tới trường, nàng nhìn bạn học Từ Nhu đã chờ ở cổng trường, cô ấy cũng là người duy nhất đứng gác.
Jungkook Jeon ( cậu )
/Cậu bạn hướng về phía hai người cười khẽ, xem như chào hỏi. /
Nàng và em cũng gật đầu, nhanh chóng đeo thẻ kiểm tra lên, cùng cậu chia ra đứng ở hai bên cổng.
Kim Taehyung ( anh )
Một người nữa đâu? / hơi sửng sốt vì chỉ thấy 3 người gác /
Jungkook Jeon ( cậu )
Thầy ơi, cậu ấy bệnh nên xin nghỉ rồi ạ.
Kim Taehyung ( anh )
Vậy sao. / liếc nhìn 3 người
Kim Taehyung ( anh )
Gần đây trời bắt đầu chuyển lạnh rồi, người bị cảm rất nhiều, các em nhớ chú ý một chút.
Lời này vừa nói ra, nàng liền cảm giác cổ họng càng ngứa hơn, nàng cố nén xúc động muốn ho khan, sắc mặt có chút trắng
Bảy giờ rưỡi, đây là cao điểm mà học sinh đi học nhiều nhất, rất nhiều nam sinh đều cố ý đi về phía cậu huýt sáo trêu ghẹo anh bạn khiến cậu ấy ngại tới đỏ mặt.
Jung Kook, người cũng như tên, tính cách ôn nhu, học hành cũng tốt, lớn lên lại trông rất điển trai, là hot boy của trường học, trong trường có không ít người thích cậu ấy
Jennie Kim ( em )
Được hoan nghênh ghê ta
Jennie Kim ( em )
Tớ cảm thấy cậu so với cậu ấy đẹp hơn nhiều, vì sao chỗ chúng ta đứng lại quạnh quẽ như vậy?
Lời này của jennie hoàn toàn phát ra từ nội tâm, róse tuyệt đối là cô gái xinh đẹp nhất trong số những bạn học đồng trang lứa của cô ấy, cần cổ thon dài, da thịt bóng loáng tới mức cơ hồ không nhìn thấy lỗ chân lông, da trắng như sứ, ngũ quan tinh xảo lại nhu mỹ, là loại diện mạo chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ làm cho người ta kinh diễm.
Nhưng khí chất của nàng quá lạnh, giống như là thanh trúc vào đông, dôi mắt phẳng lặng luôn hiện lên ý tứ xa cách, khiến cho người ta có cảm giác nàng như tách ra khỏi với thế giới này.
Nàng nhìn em, vừa muốn nói thì một nam sinh đeo kính đỏ mặt đi tới
Học sinh
Bạn học Park, thư tình tớ gửi cậu cậu đã đọc chưa vậy?"
Roseanne park (nàng)
Không thấy. / nhìn cậu ta một cái /
Học sinh
Sao có thể? Rõ ràng tớ đã bảo người bỏ vào trong ngăn bàn của cậu rồi mà!
Roseanne park (nàng)
Vậy chắc là bị tôi lấy làm nháp rồi.
Jennie Kim ( em )
Cậu tàn nhẫn quá
Roseanne park (nàng)
Cho cậu ta hy vọng mới gọi là tàn nhẫn.
Jennie Kim ( em )
Cho nên nãy là cậu nói dối hả?
Roseanne park (nàng)
Không, là thật đấy.
Em thật sự cạn lời trước con người nghiêm túc này rồi..
Kim Taehyung ( anh )
Roseanne Park, qua đây ký tên vào bảng biểu đi.
Nàng đáp một tiếng rồi đi cùng thầy giáo vào phòng bảo vệ
Đối diện, Jungkook thấy thầy giáo không hề liếc mắt nhìn mình, lại chỉ nhìn nàng, khóe môi khẽ mím lại.
Học sinh
Bạn học, xin hỏi phòng giáo vụ ở đâu thế?
Chương 2
Một âm thanh trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu, thanh tuyến lại sạch sẽ, mang theo ý cười tản mạn, giống như gió nhẹ lúc sáng sớm, dễ dàng khiến cho người ta say.
Nàng điền bảng biểu xong quay lại lại chỉ thấy em đang đứng ở một chỗ không ngừng cười ngây ngô, vẻ mặt hoa si, mà cậu lại không thấy bóng dáng.
Roseanne park (nàng)
Cậu làm sao thế? / thắc mắc /
Roseanne park (nàng)
Jungkook đâu?
Jennie Kim ( em )
Cậu ấy đưa soái tỷ đi tới phòng giáo vụ rồi.
Jennie Kim ( em )
Cậu còn nhớ lúc khai giảng, chủ nhiệm đã nói là lớp mình sẽ chuyển tới một học sinh mới không?
Nàng nghe nửa ngày liền tổng kết thành một câu ---- Lớp bọn họ sắp có bạn học mới.
Thật sự không biết cái này có gì đáng để vui mừng tới vậy, nhưng Jennie Kim lại nói rất hăng, nàng cũng không nhẫn tâm tạt gáo nước lạnh vào sự nhiệt huyết của cô ấy, liền phụ họa có lệ hai ba câu, tay vẫn thường xuyên xoa xoa chỗ yết hầu.
Hình như cổ họng càng ngày càng khó chịu.
Thẳng tới khi cổng trường đóng, Jungkook cũng không có quay lại, nàng và em đóng cổng xong liền về lớp, lúc hai người tới cửa phòng học thì nghe thấy tiếng giới thiệu ngắn gọn truyền tới
Lalisa Manoban ( cô )
Tôi là Lalisa Manoban, hy vọng sau này sẽ cùng nhau học tập vui vẻ.
Ngữ điệu lười nhác, âm cuối hơi giương lên, giọng nói mang chút hương vị cà lơ phất phơ.
Jennie Kim ( em )
Chính là cậu ta! Quả nhiên cậu ta học cùng lớp với chúng ta, tớ đoán không sai mà! / trợn tròn mắt /
Mà trong nháy mắt khi nàng nghe thấy thanh âm này, đại não liền trống rỗng vài giây, hồi ức tối hôm qua ở quán bar không khống chế được mà hiện lên ở trong đầu, cùng lúc đó hai người đã đi tới cửa phòng học, nàng liền nhìn vào trong, liếc mắt một cái, sắc mặt đã trở nên âm trầm.
Cách nàng vài bước chân, một cô nàng đeo kính đen đứng ở trên bục giảng, mặc áo sơ mi ô vuông màu hồng nhạt và quần dài màu đen, dáng người thanh cao hơi gầy, màu da hơi trắng, cổ áo tùy ý mở ra hai nút trên cùng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.
Ánh nắng buổi sớm chiếu từ ngoài cửa sổ chiếu vào, mạ lên người cô một tầng hoàng kim rực rỡ chói mắt.
Phía bên dưới không ít người đang bàn tán về cô, đám nữ sinh lại càng hưng phấn tới không chịu được.
Học sinh
Soái quá, so với giáo thảo của chúng ta thì đẹp hơn nhiều!
Học sinh
A, cậu ấy nhìn về phía chúng ta này!
Học sinh
Xì, đẹp thì có ăn được không, có quỷ mới biết nhân phẩm cậu ta là cái dạng gì
Học sinh
Thôi đi, nhìn cậu chắc chắn là đang ghen tỵ với người ta chứ gì!
Khóe môi cô nàng hơi cong, cười đến có chút không để ý, tựa như cái gì cũng không đặt ở trong lòng, cho người ta cảm giác ôn hòa lại xa cách
Nghe được động tĩnh ở cửa, hắn quay đầu qua, khi nhìn thấy Đông Lộ, ánh mắt đào hoa xinh đẹp lại hiện lên
Lalisa Manoban ( cô )
Hửm /nhẹ giọng/
Thầy
Học trò Park, em tới đúng lúc lắm, đây là bạn học Manoban, em dẫn bạn ấy đi tới thư viện lấy sách đi. / nói nàng /
Roseanne park (nàng)
Em không đi, cậu ta... /buộc miệng thốt ra /
Cô nhanh chóng tiến lên, ngón tay thon dài che miệng nàng lại, sau đó ngay lúc nàng chưa phản ứng kịp, cô vòng tay ôm lấy cái eo mảnh khảnh của nàng, rất dễ dàng ôm được nàng lên.
Roseanne park (nàng)
? /hoang mang/
Phòng học lặng ngắt như tờ.
Lalisa Manoban ( cô )
Thầy giáo, ngại quá, em với bạn học này hình như có chút hiểu lần, em đưa cậu ấy ra ngoài giải thích rõ ràng một chút.
Cô vừa nói vừa ôm nàng ra khỏi phòng học, còn rất săn sóc đóng cửa lại.
Cô đi xuống tầng, đi tới chỗ không có ai qua lại, còn chưa đặt nàng xuống, đầu gối bỗng nhiên đau xót, nàng dùng sức đá mạnh vào chân cô một cái, mặt Lisa không đổi sắc, eo cũng không cong, rất ôn nhu đặt nàng xuống đất, cong mắt
Lalisa Manoban ( cô )
Bạn học nhỏ, một đêm không gặp, tính tình cậu vẫn một chút không thay đổi gì cả, vẫn... hung hăng như thế
Cô cười như không cười nhìn nàng, thanh âm khẽ nâng lên, âm cuối còn cố ý kéo dài ra, mang theo sự khiêu khích như có như không.
Roseanne park (nàng)
Sao cậu lại ở đây? ❄️
Lalisa Manoban ( cô )
Giống cậu đó, tới đây để học mà.
Roseanne park (nàng)
Ca sĩ quán bar tới đây đi học.../ hoang mang /
Roseanne park (nàng)
Trường học cấm học sinh đi làm thêm, trẻ vị thành niên lại càng không thể vào quán bar, gan cậu có vẻ rất lớn nhỉ
Lalisa Manoban ( cô )
Tôi chính là muốn nói cái này / khẽ cười, liếm liếm môi /
Lalisa Manoban ( cô )
Có thể phiền cậu đừng mách với người khác được không?
Nàng lạnh lùng nhìn hắn không nói lời nào.
Lalisa Manoban ( cô )
Bạn học nhỏ, tôi thừa nhận ngày hôm qua là tôi không đúng, đừng giận có được không, hửm? / thoả hiệp /
Nàng nhìn gần như vậy mới phát hiện, kính cô đeo căn bản là kính không tròng, đôi mắt đào hoa hiện ra rõ ràng, hẹp dài lại có con ngươi màu hổ phách khó đoán, giống như một cái hồ sâu, làm người khác nhịn không được mà sa vào nó
Lần đầu tiên Roseanne biết tới có người xin lỗi lại giống như đang thả tính tán tỉnh người khác như vậy.
Roseanne park (nàng)
Nếu tôi không chấp nhận thì sao?
Lalisa Manoban ( cô )
Vậy thì hết cách.
Lisa thở dài, bỗng nhiên ép sát vào nàng khoảng cách gần tới nỗi hô hấp ấm áp của cô phả ở trên sườn mặt nàng, xúc cảm vừa nóng lại vừa ngứa
Nàng cứng người, cảm giác là thân thể cô khẽ có động tác nhỏ, nàng cơ hồ là phản xạ có điều kiện che môi lại.
chương 3
Mà một giây sau, mặt đất vang lên một tiếng động nhỏ, Lalisa thế mà lại quỳ xuống trước mặt nàng.
Không khí yên tĩnh vài giây, Roseanne khó có khi ngây ngốc một trận.
Lalisa Manoban ( cô )
Mẹ tôi nói, dưới chân tôi đều có vàng, bây giờ tôi cho cậu hết, cậu tha thứ cho tôi đi.
Lalisa ngẩng đầu nhìn nàng, tuy là đang quỳ, nhưng không hề có chút ngượng ngùng, biểu tình còn rất chân thành tha thiết
Lalisa Manoban ( cô )
Cậu che miệng làm gì?
Lalisa Manoban ( cô )
Cậu không phải lại cho là tôi muốn hôn cậu chứ?
Một chữ "lại" kia hoàn toàn cắt đứt sự ngây ngốc trong đầu nàng, trong mắt hiện lên một tia xấu hổ lại buồn bực
Này hết thảy, là phải nói từ sự việc tối hôm qua.
Mười một giờ tối hôm qua, sau khi làm xong bài tập, nàng nhận được điện thoại của cha, thanh âm say khướt
Bố lớn của nàng
Ró..róse... con có thể tới đón cha không? Cha... hức, không có tiền, bị giữ ở đây, bọn họ không cho cha đi...
Roseanne park (nàng)
Cha lại ra ngoài uống rượu? / nhíu mày /
Roseanne park (nàng)
Cha ở đâu?
Bố lớn của nàng
Rượu... quán bar.
Roseanne park (nàng)
Cha cũng thật là, lại chạy tới loại địa phương đó!
Roseanne park (nàng)
Cha ở quán bar nào?
Ông rõ ràng là say không nhẹ, ấp úng ở trong điện thoại nửa ngày, nhớ không nổi tên của quán bar, chỉ nói là ở phố XX
Nàng không biểu tình cúp điện thoại, đi tới trước cửa phòng bố nhỏ, gõ gõ cửa.
Nàng đẩy cửa vào, jimin đang ngồi trước máy tính, trên mặt mang kính, ngón tay đặt ở trên bàn phím liên tục gõ chữ.
Bố nhỏ của nàng
Con có việc gì sao?
Roseanne park (nàng)
Bố lớn lại uống say ở ngoài nữa rồi.
Roseanne park (nàng)
Bố nhỏ có thể lái xe chở con đi đón ông ấy không?
Bố nhỏ của nàng
Xin lỗi, ta không có thời gian
Roseanne park (nàng)
Nhỡ ông ấy chết ở bên ngoài thì làm sao?
Bố nhỏ của nàng
Mẹ đổi cho các con người cha mới.
Roseanne park (nàng)
… làm phiền rồi!
Nàng yên lặng rời đi, trước khi đi còn đóng cửa lại, về phòng mặc áo khoác, mang điện thoại cùng ví tiền quyết định tự mình đi đón bố lớn
Tuy là người bố này có chút vô dụng, nhưng cô không thể thờ ơ giống như nàng mà bỏ mặc ông ấy được.
Trước kia ông không phải như thế, ông ấy từng là một giáo viên tiểu học, tuy là tiền lương ít tới thảm thương, nhưng bởi vì trách nhiệm cho nên vẫn vô cùng tận tâm với nghề, được người khác kính yêu. Nhưng một tháng trước, trường học ông dạy bởi vì vấn đề cắt giảm nhân lực nên một số giáo viên trở nên thất nghiệp, mà ông lại bất hạnh trở thành một trong số đó.
Từ đó về sau ông bắt đầu sa đọa, không thèm để tâm đi tìm việc làm mới nữa, cả ngày chỉ ở nhà uống rượu cờ bạc, sống qua ngày một cách mơ mơ màng màng, bất luận là nàng có khuyên thế nào đi chăng nữa, ông cũng không biết hối cải.
So với ông thì bố nhỏ quả thực chính là nam cường nhân tài giỏi nhất, sau khi tốt nghiệp đại học liền vào làm cho một nhà máy xí nghiệp, chưa được một năm đã từ nhân viên lên làm giám đốc, lại từ giám đốc lên chức bộ trưởng rồi bây giờ trở thành cổ đông.
Quả thật là may mà có bố nhỏ cho nên cái nhà này mới chống đỡ được tới hiện tại
Bình tĩnh mà xem xét thì tuy lý trí nàng vẫn hướng về bố nhỏ hơn, nhưng nói về tình cảm, nàng vẫn thân với bố lớn hơn một chút. Nàng cơ hồ là do một tay ông nuôi lớn, cho tới bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ hồi nhỏ ông ấy đội mũ thú nhồi bông chọc cho nàng cười vui vẻ
Mà quan hệ giữa nàng và bố nhỏ lại càng ngày càng xa, ở trong trí nhớ của nàng, bố nhỏ chưa từng ôm cô, nàng vốn cứ nghĩ là ông bận việc quá, nhưng khi đứa em trai của cô được sinh ra, nàng lại lần đầu tiên thấy được biểu tình ôn nhu ở trên mặt ông. Sau khi em trai được một tuổi, cho dù có bận, ông cũng sẽ buông công việc xuống mà đổi tã cho nó, hát khúc hát ru nó vào giấc ngủ.
Từ ngày hôm đó, nàng liền hiểu rõ, không phải ôngcó tính tình lạnh nhạt, chỉ là ông không thích mình mà thôi.
Bóng đêm tối tăm, người trên đường đã thưa hơn nhiều, những cái cây trụi lủi không có lá vào ban đêm nhìn phá lệ dữ tợn, một trận gió thổi qua thổi theo chút lá khô tàn rụng trên mặt đất.
Nàng có vẻ lạnh, rụt rụt cổ đi về phía thành phố XX, sau khi thanh toán xong tiền xe
Cố ý xem số dư tài khoản liền thở dài một hơi, chắc hẳn là vừa đủ dùng.
Tuy bố nhỏ không quan tâm nàng, nhưng ông đưa tiền cũng rất hào phóng, cứ đều đều 2 tháng nàng đều được cho 800đô phí sinh hoạt, một chút cũng không giống nhưng cha mẹ khác sợ con mình tiêu tiền hoang phí.
Đường đi rất tối, đèn đường cơ hồ là chẳng có tý tác dụng nào cả. Nàng tìm một lúc lâu mới dừng lại trước một cái bảng hiệu gắn đèn nê ông xa hoa lộng lẫy.
Roseanne park (nàng)
“Hẳn chính là cái này”
Nàng đẩy cửa vào, âm nhạc ở bên trong nổ đinh tai nhức óc, phía sau cánh cửa phảng phất như là một thế giới khác, trong mắt là biển người mênh mông, ánh đèn ái muội, không khí nóng bỏng, đám phụ nữ thì trang điểm như yêu tinh, cười duyên dáng ôm lấy đám đàn ông nhảy múa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play