Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Theo Dấu Vết Chân Của Quỷ

Ngôi Nhà Ma

-      Ở đây không phải là nơi cô nên sống. Tôi nghĩ cô nên rời khỏi nơi đây ngay lập tức!

Vâng, đó là lời của người đàn bà hàng xóm nói với tôi khi tôi vừa mới chuyển đến căn nhà này. Bà ta bảo ngôi nhà này có ma.

Khi nghe được lời của người đàn bà đó thì tôi chỉ cười trừ. Trong thời buổi này, tìm được một căn nhà hợp lý là rất khó. Tuy nhìn nó có vẻ hơi u ám, nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của hai chị em tôi. Mà thực tế, tôi cũng thường xuyên đi công tác xa nhà nên tôi cũng không quan tâm điều đó. Với em gái tôi, nó từ bé cũng không tin vào ma quỷ, thần linh nên khi nhìn thấy một căn nhà ưng ý, nó khăng khăng đòi tôi mua ngay.

Cuộc sống của chị em chúng tôi ở trong ngôi nhà này diễn ra khá yên bình trong suốt sáu tháng trời mà không có bất kì một điều gì bất thường xảy ra, điều đó làm tôi và em gái lại càng có lòng tin mình đã mua được món hời. Trong thâm tâm, tôi thầm cảm ơn những người đã tung tin đồn ngôi nhà này có ma. 

Hôm nay là ngày thứ ba, sau một ngày đi công tác về, tôi hờ hững đặt bờ vai xuống chiếc ghế, bật một chút nhạc hòa tấu nghe để thư giãn. Không gian và thời gian cứ êm đềm trôi đi và tôi chìm sâu vào trong giấc ngủ. 

Tiếng đồng hồ làm cho tôi tỉnh giấc, mở mắt nhìn xung quanh. Trời đã về khuya. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ xem bây giờ là mấy giờ.

Mười hai giờ đêm!

Tôi giật mình, không ngờ mình lại ngủ một mạch suốt sáu tiếng đồng hồ, nhìn lên phòng của Liên, em gái tôi. Phòng vẫn đang sáng đèn. Tôi thấy hơi lạ lùng, bởi trước đây, cái Liên luôn là một đứa nguyên tắc, nó không bao giờ thức khuya như vậy. Nhưng thôi, kệ nó. Tôi mở chiếc tủ lạnh, lấy một gói mì ra. Tôi đổ một ít nước sôi vào và chế biến thành món mỳ cay quen thuộc. Tôi ngồi hì hục vừa thổi vừa xì xụp đưa những sợi mì vào miệng. Sợi mì giòn tan trong mồm làm tôi thích thú, đây là một món tôi rất ưa thích kể từ thời sinh viên, cho đến bây giờ cuộc sống đã khấm khá hơn nhưng tôi vẫn không từ bỏ. 

Khi tôi chuẩn bị cất dọn đống mỳ thì tôi thấy nghe thấy có những tiếng xì xào ở gian phòng của Liên, giống như có hai người đang nói chuyện với nhau. Tiếng xì xào cứ trầm bổng và càng ngày càng vang to. Kỳ lạ! Chẳng lẽ Liên mang bạn về nhà. Không thể được, từ bé đến nay, khi nó mang bạn đến nhà thì đều xin phép tôi. Tại sao hôm nay nó đưa bạn về mà không xin phép, lại còn thức khuya nữa? Tôi phải hỏi cho ra nhé.

Tôi rón rén bước lên phòng Liên, càng đến gần, âm thanh càng trở nên rõ ràng hơn.

-      Cậu không được nói với ai là mình ở đây? Một giọng nói của chàng trai trẻ vang lên

-      Tớ sẽ không nói đâu. Giọng Liên vang lên

-      Nhớ đấy.

 Cái gì thế này, tôi không thể tin vào tai mình được. Liên dẫn bạn trai về nhà. Con bé này từ khi nào lại trở nên hư hỏng như vậy. Năm nay, nó mới có mười lăm tuổi mà đã nghĩ đến...Tôi thở dài, đúng là tôi không thể tưởng tượng ra những gì đã diễn ra trong suốt những ngày tôi đi công tác.

 Tôi bắt đầu thấy nóng hết cả mặt. Bực mình. Tôi mở chiếc cửa phòng Liên mà không hề gõ cửa. Tôi phải làm mọi chuyện ra nhẽ, không thể để con bé càng ngày càng đổ đốn như vậy. Nó đang tuổi ăn tuổi học mà đã nghĩ đến chuyện trai gái là không thể chấp nhận được. 

 Chiếc phòng mở ra, căn phòng trở nên yên lặng đến lạ kỳ, không còn một tiếng xì xào. Cái Liên vẫn đang nằm ngủ ở trên giường và không có một ai ở xung quanh.

 Khi tôi mở phòng, con bé mở mắt nhìn tôi, nó ngơ ngác nhìn thái độ của tôi lúc này. Nó hỏi:

-      Có chuyện gì vậy chị, đang đêm sao chị vào phòng em

Trẫn tĩnh trong giây lát, tôi quá lớn: 

-      Cái thằng lúc nãy đâu?

Liên nhìn xung quanh và ngạc nhiên hỏi tôi:

-      Cái thằng nào hả chị?

 Tôi bực mình, rõ ràng là tôi đã nghe rõ hai đứa nói chuyện. Tôi vội vàng đi khắp căn phòng, mở từng cánh tủ, nhìn xuống dưới giường, ra ngoài lan can. Nhưng tôi không phát hiện ra bất kỳ một bóng dáng của ai.

 Liên nhìn những hành động kỳ lạ của tôi, Liên thắc mắc hỏi:

-    Chị làm gì vậy? Em đang ngủ mà.

 Tôi nhìn ánh mắt ngây thơ vô tội của em tôi, tự hỏi chẳng lẽ mình bị áp lực công việc nên sinh ra ảo giác. 

-    Em không dấu diếm gì chứ? Mà sao đêm rồi không tắt điện đi, sao lại để đèn thế này? Che giấu những nỗi niềm trong lòng, tôi hỏi Liên.

 Liên nói với giọng ngái ngủ: Hôm nay, khi đi học về, thấy chị ngủ trên ghế sofa, em cũng lên phòng, chẳng hiểu sao mà em cũng buồn ngủ ríu hết cả mắt. Em thiếp từ lúc đó đến giờ. Thôi chị đi ra đi, em còn ngủ tiếp

-    Ừ, em ngủ tiếp đi.

 Tôi đáp lại và ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại. Đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng trong những câu hỏi mà không lời giải đáp. Một ý nghĩ vụt quá đầu tôi. Chẳng lẽ nhà có ma. Một ý nghĩ khiến tôi lạnh hết cả tóc gáy. Mồ hôi vã hết cả ra. Nhưng nhanh chóng, tôi gạt ý nghĩ ra khỏi đầu. Có lẽ, tôi đã quá mệt sau một chuyến đi công tác dài. Tôi cần phải đi ngủ thôi.

Bước Chân Máu

 Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh giấc. Tôi cảm thấy đầu óc đau giống như ai đó cầm búa bổ vào. Tôi lấy một viên thuốc Panadol trong tủ ra và uống. Một lúc sau, con đau cũng dịu đi. Tôi ngồi dậy và rời khỏi chiếc giường của mình. Tôi bước ra khỏi phòng. Trước mặt tôi có vết những bước chân màu nâu thẫm bước ra từ phòng em gái tôi. Tôi nhận ra nó là máu khô, bởi có khoảng thời gian tôi bị máu cam, có những chỗ tôi quên lau thì nó đều có màu như vậy.

 Tôi lo lắng, mở cửa phòng Liên ra, nhưng trước mặt tôi không có điều gì cả. Những bước chân máu chỉ có từ cánh cửa phòng, còn trong phòng không hề có một vết gì cả. Liên vẫn nằm ngủ ngon trên giường. Tôi không vội vàng đánh thức dậy. Tôi khẽ nhẹ nhàng khép cửa lại. Tôi nhìn từng vết chân máu, tôi bước theo nó.

 Những bước chân máu dẫn tôi đến cánh cửa sau nhà và biến mất ở đó. Phía sau, ngôi nhà của tôi là một khu đất nhỏ. Bình thường tôi cũng không bao giờ quan tâm đến khu đất nhỏ này. Bởi khu vực sau nhà này rất ôi nhiễm, nó là nơi tập trung tất cả thứ cặn bã nhất của mọi nhà xung quanh đổ vào đây. Cứ mỗi lần mở cánh cửa sau nhà, là y như rằng cái mùi ô uế lại xộc thẳng vào nhà, khiến tôi phải mất cả ngày xịt mùi hương khắp phòng.

 Nhưng hôm nay, tôi không thể không mở cửa ra, bởi những bước chân máu đang đưa tôi tới đây. Tôi lấy một chiếc khẩu trang ở bếp, rón rén mở chiếc cửa. Một mùi uế khí lan tỏa ra từ khu đất, nó khiến tôi suýt ngất xỉu. Cố gắng chịu đựng, tôi nhìn xem ở sau này có gì không.

 Nhìn khắp xung quanh, không có một cái gì mà chỉ toàn là rác rưởi. Bỗng tôi thấy một cái gì đó nhớp nháp đang chảy ở dưới chân tôi. Tôi đưa con mắt nhìn xuống chân. Một cảnh tượng mà tôi không thể tin được.

 Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, bằng mọi cách nôn cho quên hết cái mà tôi đã nhìn thấy. Một con chó vừa mới chết, bụng nó bị mổ xẻ, trong mình không còn một chút nội tạng nào. Máu từ bụng nó cứ chảy ra như suối. Chiếc đầu của nó thì bị tách làm hai. Mà thật kì lạ, cái đầu con chó vẫn còn đang rên hừ hừ mãi.

 Sau khi nôn hết những gì có thể nôn, tôi lấy lại bình tĩnh, tôi thầm nhủ, không hiểu ai lại ác độc đối xử với con chó như vậy? Con chó này có liên quan gì đến những bước chân máu kia. Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, gọi cho công an.

 Một lúc sau, những chú công an đến, họ khám nghiệm toàn bộ hiện trường và cả xác con chó. Sau khi thực hiện xem xét toàn bộ tỉ mỉ tất cả các tình tiết, xét nghiệm các dấu vết tại hiện trường, công an cho tôi biết là không có gì nghiêm trọng. Dấu chân đó chỉ là vết mực màu thôi chứ không phải vết máu. Còn con chó kia thì không ai biết tại sao nó lại ở đó, họ bảo với tôi là họ sẽ nghiên cứu và trả lời tôi sau.

 Dù sao cũng có kết luận của công an là không phải máu người, tôi nghĩ rằng đó chắc chỉ là một cái trò phá phách, phá hoại của ai đó mà thôi. Tuy nhiên, người ta dễ dàng vào nhà mình như vậy thì mình phải cẩn thận.

 Ngay ngày hôm đó, tôi gọi luôn một đám thợ lắp camera khắp căn nhà để đảm bảo an ninh cho căn nhà. 

***

 Một tuần sau khi tôi lắp camera, thì ngôi nhà trở nên yên bình, không có một điều gì xảy ra. Chỉ có điều là em gái tôi dạo này chuyển sang thức rất khuya, hôm nào cũng tận một giờ sáng nó mới tắt đèn. Tôi cũng nghi ngờ điều gì đó, và quan sát cả camera trong phòng nó, nhưng không thấy điều gì bất thường. Hàng đêm, nó chỉ mở máy tính ra và chát chít với ai đó mà thôi.

 Mọi chuyện cứ như vậy diễn ra thêm một tuần nữa, hôm nay là ngày mùng sáu tháng sáu, tôi về sớm hơn thường ngày, tôi quyết định phải dọn dẹp căn nhà cho gọn gàng, cũng đã lâu tôi không có thời gian rảnh để dọn dẹp. Bình thường, công việc này đều do em gái tôi đảm nhiệm.

 Tôi hì hục lau dọn hết mọi ngóc ngách trong căn nhà, toàn bộ mọi thứ đều trở nên láng bóng, sạch sẽ, thơm tho. Tôi đi xung quanh cả nhà xem mọi thứ ổn chưa. Khi vào phòng em gái tôi, nhìn chiếc máy tính của em tôi, bỗng nhiên tôi thấy sao hôm nay, em tôi lại không mang nó đi như thường ngày.

 Nhớ đến mỗi đêm, nó đều mở ra chat chit với một ai đó. Tôi bỗng nhiên nảy ra cái ý nghĩ tò mò. Con bé cũng tuổi dậy thì không biết nó đang làm gì với ai đó. Tôi quyết định mở chiếc máy tính của nó ra. Dù biết như này là xâm phạm đời tư của em gái tôi, những cái ý nghĩ tò mò xấu xa của tôi cứ đốc thúc tôi hành động.

 Khi chiếc máy tính được bật, màn hình Window 10 hiện ra, tôi nhìn sơ qua các phần mềm đã cài đặt và không thấy có điểm gì khác thường. Tôi lướt qua tất cả các folder và file của em gái tôi, mọi thứ chỉ là những bài tập của nó. Sau ba mười phút lần mò mọi thứ trong máy, tôi không phát hiện ra điều gì. Đang chuẩn bị tắt máy tính, thì ứng dụng messenger của facebook tự động bật lên. Một tin nhắn xuất hiện. 

-    Cứu em, chị ơi!

Tôi bất ngờ, không hiểu sao ai lại chat với em tôi lạ lùng như vậy. Tôi nhắn lại:

-    Em là ai? Tại sao phải cứu?

-    Em của chị đây, Liên đây!

-    Liên đây! 

-    Liên đây! 

-    Liên đây! 

-    Liên đây!

 Tôi cảm thấy bực mình vì một cái tin nhắn này. Tôi đang sử dụng facebook của em tôi để chat, mà lại có người bảo là cứu em tôi. Tôi mở xem người chat đó là ai. Khi vào trang cá nhân đó tôi phát hiện ra tôi lại đang vào chính trang của em gái tôi.

 Thật kỳ lạ!

 Đoạn tin nhắn lại một lần nữa hiện ra.

-    Chị Hà, chị cứu em. Em Liên.

-    Đừng đùa tôi nữa. Tôi nhắn tin lại

 Tôi vội vàng bấm tắt chiếc máy tính, tôi không muốn chơi cái trò nghịch ngợm của ai đó nữa.

 Tôi bước ra khỏi căn phòng, thở dài. Đúng là giới trẻ hiện nay đã thay đổi nhiều quá, còn nghĩ ra cái trò này để trêu đùa mọi người. Quả thực mình cũng đã trở nên già và mù công nghệ quá.

 Chiếc máy tính ở trong căn phòng lại một lần nữa sáng lên. Chiếc bàn phím cứ cành cạch gõ lên.

-    Chị Hà, cứu em!

-    Chị ơi cứu em với!

-    Chị ơi, đừng rời khỏi đây.

Cậu Bé Mắt Đỏ

Sau một ngày dọn dẹp vất vả, tôi nằm trên chiếc giường của mình. Tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Hôm nay trời mưa to, sấm sét đì đùng làm tôi lại càng thêm khó ngủ. Mưa càng ngày càng to, gió càng ngày càng thổi mạnh. Theo thông tin từ đài khí tượng thì hôm nay, bão đổ vào các tỉnh phía bắc, dẫn đến mưa to rất to.

 Đang cố chìm sâu vào giấc ngủ, thì bỗng chiếc cửa sổ mở toang ra, gió to và mưa hất vào, khiến tôi lạnh buốt. Tôi đứng dậy, vội vàng đóng chiếc cửa sổ. Bỗng nhiên một cái bóng lướt nhanh qua cửa sổ làm tôi giật bắn mình, tôi ngó xung quanh chỉ là những cơn mưa xối xả kèm theo những tiếng sấm và sét đì đùng. Cố dìm nỗi sợ hãi xuống, tôi đóng nhanh chiếc cửa lại, khóa chốt lại.

 Tiếng mưa nặng hạt vẫn rơi lộp độp ngoài cửa sổ, tôi cố trùm chăn, che kín mọi thứ và bịt tai lại để cho bớt nỗi sợ đang dâng trong lòng. Nhưng trong tôi vẫn có một cảm giác bất an như ngoài tấm chăn kia đang có ai nhìn mình. 

 Hai mươi phút như vậy cứ trôi qua, mà tôi vẫn không hết cảm giác bất an đó, tôi đứng dậy bật đèn và nhìn mọi thứ xung quanh. Mọi cảnh vật trong căn phòng vẫn quen thuộc hiện ra trước mặt. Không có gì khác thường. Tôi ngồi xuống giường, thở dài một tiếng, rồi tắt đen chuẩn bị lên giường.

 Bỗng nhiên, cảm giác bất an lại trỗi dậy, nó xuất phát từ chiếc cửa. Tôi quay lại chiếc cửa. Ngoài hành lang, chiếc đèn hành lang đang lúc sáng lúc bật. Có tiếng bước chân đi lại. Một bóng người cứ thấp thoáng qua lại thông qua ánh đèn. Dường như qua ổ khóa, một ánh mắt màu đỏ đang nhìn tôi.

 Tôi vừa thở gấp vừa nói: Ai đó? Ai đang ngoài cửa đó..?

 Vẫn không có một tiếng trả lời. Ngoài hành lang, ánh đèn vẫn lúc bật lúc tắt. Tôi bắt đầu thấy hoang mang, tâm trạng có chút lo lắng nhưng vẫn quyết định tiến đến chiếc cửa phòng và mở cửa.

 Cảnh cửa được mở ra, ánh đèn ngoài hành lang vẫn đang nhấp nháy liên hồi. Xung quanh không có ai cả. Tôi đi lại một vòng quan sát nhưng không thấy có điều gì. Tôi ôm đầu mình, thở dài. Mình dạo này stress quá rồi, bắt đầu xuất hiện những hình ảnh âm thanh hoang tưởng mất rồi. Có lẽ ngày mai mình phải xin sếp nghỉ phép và nghỉ ngơi, lấy lại sức khỏe. 

 Tôi mặc kệ cho ánh đèn nhấp nháy, tôi đóng sầm chiếc cửa lại, lên giường đi ngủ.

 Ngoài trời lúc này đã hết mưa, cảnh vật xung quanh im lặng. Chiếc đồng hồ cứ tích tắc tích tắc vang lên trong đầu tôi.

Bây giờ hiện tại đang là một giờ sáng.

Tôi vẫn trằn trọc không thể nào ngủ được, một chút sợ hãi, một chút lo âu. Tôi cầm chiếc điện thoại lên bật một bài nhạc trẻ nhẹ nhàng. Tiếng nhạc du dương làm tâm hôn tôi có một chút trấn an. Xung quanh, không gian lúc này rất yên tĩnh. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy một tiếng gõ cửa

-    Cộc! Cộc! Cộc!

 Tôi nhìn về phía cánh cửa, ngoài phòng, đằng dưới cánh cửa vẫn là những ánh sáng lúc bật, lúc tắt, nhưng giờ đây có thêm một bóng người đang đứng. Lòng tôi gợi lên một nỗi hoảng sợ. Trống ngực cứ đập liên hồi. Mồ hôi hai bên trán cứ vã ra. Tôi lấy chăn trùm hết lên đầu, cố gắng thốt lên một tiếng để dìm lại nỗi sợ:

-    Ai đó?

 Giống như lúc trước, vẫn không một tiếng trả lời. Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, thì ngoài kia vẫn là những tiếng:

-    Cộc! Cộc! Cộc!

-    Tôi hỏi một lần nữa, ai đó? Nếu không lên tiếng tôi sẽ báo công an. Tôi cố gắng hét to lên đe dọa

Nhưng câu trả lời vẫn là:

-    Cộc! Cộc! Cộc!

 Không chịu được những âm thanh đơn điệu đó thêm nữa, một tay tôi cố gắng bịt tai lại. Một tay, tôi lấy điện thoại ấn số một một ba. Chợt tôi sực nhớ ra là mình có cài ứng dụng xem camera trên điện thoại mình. Và ngoài kia có lắp một cái camera, tại sao tôi lại không sử dụng nó cơ chứ.

 Nghĩ là làm, tôi mở ứng dụng ivms 4200 trên điện thoại ra, toàn bộ hình ảnh của mười hai camera được sắp xếp thành các ô vuông hiện ra. Tôi chọn hình ảnh của hành lang. Một cô gái đang đứng ngay trước cửa phòng tôi, cánh tay không ngừng gõ cửa. Và đó không ai khác chính là em gái tôi.

 Cái quái gì thế này? Sao em gái tôi gõ cửa mà tôi hỏi lại không trả lời. Tôi hét lên với vẻ tức giận:

-    Em làm cái quái gì vậy? Đêm rồi đứng có kiểu đùa như vậy.

 Vừa nói, tôi vừa chạy đến cánh cửa, mở vội vàng. Trước mắt tôi vẫn bộ dáng đấy, nhưng thay vì nhìn thấy khuôn mặt của em tôi thì tôi lại một cô bé với một bộ tóc đen dài che hết cả khuôn mặt. 

 Hơi một chút bối rối, giật mình. Tôi lùi lại một chút về phía sau. Nhưng ngay lập tức cái cảm giác giận dữ bùng nổ. Con bé này, đã bảo không đùa nữa mà nó vẫn tiếp tục đùa như vậy. Không thể chịu đựng thêm, tôi lấy hết sức bình sinh tát con bé một cái thật mình. Một cái tát khung khiếp thay cho tất cả những gì tôi đã phải chịu đựng suốt cả đêm nay.

 Ánh đèn vẫn tắt bật. Cô bé ngã vật ra sàn nhà. Những giọt máu đỏ bắt đầu chảy xuống sàn nhà. Nhìn những giọt máu đó, tôi không thể kìm lòng mình. Tai sao tôi lại tát em tôi như vậy chứ. Tôi chạy lại, đỡ cô bé dậy. Một hơi lạnh toát lên từ người nó, giống như tôi đang chạm vào đá.

 Tôi hoảng hốt, giật mình nhìn cô bé trước mặt mình. Lúc này cô bé đã tự đứng dậy, vẫn bộ tóc xõa che hết khuôn mặt. Chiếc đầu cô bé bất ngờ quay ngược một trăm tám mươi độ. Cánh tay giơ lên và chỉ về phía sau.

 Đằng sau cánh tay đó, là một cậu bé đang khoanh chân đứng nhìn. Cậu ta với hai đôi mắt đỏ rực, đôi môi đang liếm liếm một thứ chất lỏng đặc quánh màu đỏ. Trước mặt cậu ta là những cái xác chuột, từng con, từng con đã bị moi hết sạch nội tạng, teo tóp với máu bị rút sạch. Cậu ta nhìn tôi và cười hềnh hệch, không quên cầm cái đùi chuột cống đang cầm trên tay đưa lên mồm, nhai ngấu nghiến. Từng tiếng máu cứ thế phun trào không ngừng, bắn về phía trước.

 Tôi há hốc kinh sợ. Một cảm giác buồn xông thẳng qua cuống họng, nôn trào ra phía trước. Cậu bé kia nhìn vậy, càng cười phá lên thích thú. Chiếc mồm cứ thế nhóp nhép lên từng tiếng, cộng thêm tiếng cười như điên như dại vì khoái trá. 

 Cậu ta tiến dần đến phía tôi, hai tay đặt lên vai tôi, cầu ta thầm thì lên những câu nói cổ xưa, hình như là một lời nguyền nào đó. Cậu ta lấy một ngón tay quệt một vết máu trên miệng, ấn ngay vào trán tôi. Ngay sau đó, thân hình tôi không còn có thể điều khiển được nữa. Thân hình lảo đảo rồi ngã xuống. Trước mặt tôi chỉ còn một màu trắng xóa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play