Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Đăng Dương × Đức Anh] MÓN ĐỒ CHƠI Của Nguyễn Tổng

chap 1

Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
hi tui nè
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
bắt đầu truyện thui
anh và cậu kết hôn được 2 năm
nhưng vì con tình nhân
nên anh ly hôn với cậu
ngày 3 tháng 2
anh về nhà với mùi bia trên người mình
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
Đ. Anh đâu ra đây nhanh (❄ )
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ưm... anh về rồi ạ ( sợ hãi)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
sao cậu dám đánh Trà Trà hả ( quát lớn + tát cậu một cái)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
em ko có ( rưng rưng)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
cậu còn chối nữa hả ( quát lớn)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
em... xin lỗi ( rưng rưng)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
lúc nào cũng xin lỗi, xin lỗi (❄)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
bộ ko còn từ nào để nói hả ( nắm tay cậu kéo lên phòng)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ưm... hức... buông tay em ra đi mà Đ. Dương ( khóc)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
nín đi lúc nào cũng lấy nước mắt ra để tôi tha sao ( ❄)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
nằm mơ đi ( đánh cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
hức... em... ko... có mà... hức ( khóc vì đau)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
có ngon thì kêu bạn cậu đến cứu đi ( vuốt mặt cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
anh... hức... định làm gì em ( nhìn anh với ánh mắt sợ hãi)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
thì làm chuyện tôi cần làm ( nhìn cơ thể nuột nà của cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ưm... em ko muốn làm đâu ( đẩy anh ra nhưng ko đc)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( chụp lấy tay cậu siết chặt)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ưm... buông tay em ra đi ( đau)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
(một tay cởi đồ cậu, một tay giữ chặt tay cậu)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
nuột nhỉ ( nhìn cơ thể của cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
xin anh đó dừng lại đi mà
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
ko đc đâu em iu ( cởi đồ mình ra)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( cho 1 ngón vào bên trong)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
hức... đau
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
tí sẽ hết thôi ~ (2 ngón)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
đừng ... mà... hức ( khóc)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( cho du*ng v*t của mình vào)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( thúc mạnh)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
hức... nhẹ... lại đi ( khóc)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( thúc mạnh hơn + cúi xuống hôn cậu)
1p
2p
3p
4p
10p
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( nhả ra kéo theo sợi chỉ bạc)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
môi ngọt đấy bé iu ( vừa nói vừa thúc)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
hức... xin anh tha... cho... hức... em đi
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( thúc mạnh + bắn vào trong)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
( ngất)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
ngất rồi sao ( bế cậu đi vào phòng tắm)
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
cắt hẹn mn ở chap sau nhoa
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
bye

chap 2

Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
hi
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
tiếp tục nha
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
vô luôn cho nóng
sáng hôm sau
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ưm~( ngồi dậy thì cơn đau từ eo khiến cậu đau)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
( nhìn qua anh )
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
mình phải đi trước khi ảnh dậy mới được ( nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi eo mình)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
ưm~ còn sớm mà đừng phá giấc ngủ của tôi chứ ( ôm eo cậu ngủ tiếp)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
em... xin lỗi ( ngồi im cho anh ôm mình)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( úp mặt mình vào bụng cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
( nhắn tin với em)
đoạn chat
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
Khang bạn qua nhà tớ gấp đi
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
có chuyện gì sao Đ. Anh?
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
hôm qua anh ấy... đánh tớ
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
vậy sao tớ qua liền
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ừm
kết thúc đoạn chat
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
này sao cậu ở trong phòng tôi (❄ + nhìn mình đang ôm eo cậu)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
haizz... hôm qua
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ko sao đâu... em ko trách anh đâu ( đi vscn)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( đi theo cậu)
tua
dưới nhà
trong lúc làm đồ ăn cho anh
thì có chuông cửa
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ra liền ( đi ra mở cửa)
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
Đ. Anh cậu ko sao chứ ( nhìn những vết thương trên người cậu)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
vô nhà đi
em ko đi một mình đâu nha
mà đi với chồng
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
( nhìn anh)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
nhìn gì mốc mắt giờ ( ❄ + liếc em )
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
nè nha tôi đâu có làm gì anh đâu. Tôi đến đây thăm bé Anh của tôi nha, liên quan gì anh hả
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
thôi đi , em mà nói nữa là bé Anh của em sẽ có nhiều vết thương hơn đấy, em mà có gì anh sống với ai đây ( kéo em lại)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
đó nghe chưa đồ lùn
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
nè nha lùn liên quan gì anh hả ( em hét đến nỗi hắn phải điếc lỗ tai)
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
điếc tai anh ( bịt miệng em lại)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
thôi đi
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
bé Anh có cần mình phụ gì ko ( nắm tay cậu)
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
e hèm ( nghen)
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
anh nghen với bạn vợ mình sao ( liếc anh)
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
anh xin lỗi
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
à hai cậu phụ tớ nấu bữa sáng nha
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
ok bé Anh
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
haizz
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
cắt hẹn mn ở chap sau nhoa
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
bye
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
bye
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
bye
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
bye
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
bye
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
bye
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
bye
Thanh Bình ( y)
Thanh Bình ( y)
bye
Việt Anh ( gã)
Việt Anh ( gã)
bye
Trà Trà ( 🍵)
Trà Trà ( 🍵)
bye
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
ai cho mày bye ( đá Trà Trà bay đi)

chap 3 : anh nhận ra có chút tình cảm với em rồi

Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
hăi anh em
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
tiếp tục chap trước nhoa
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
vô truyện
trong bếp
3 người đang nấu đồ ăn thì
có tiếng chuông cửa
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ra liền ( từ nhà bếp ra mở cửa)
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
hăi bé Đ. Anh của tớ ( ôm cậu)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( nhìn thấy + ghen)
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
( ghen)
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
ôm đủ rồi đó ( tách bé ra)
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
em chỉ ôm ebé của mình thôi mà ( bĩu môi nhìn anh ta)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ừm thôi vô nhà đi
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
( đi lại chỗ anh)
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
này mày đánh Đ. Anh à ( nói nhỏ vừa đủ hai người nghe)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
ừ, bộ có chuyện gì sao? ( nhướng mày nhìn anh ta)
vừa đúng lúc em từ bếp ra
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
ủa Q. Việt đến rồi hả ( ôm bé)
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
ừm ( ôm lại)
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
thôi đi vô bếp phụ t đi
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
ừm ( đi theo em ko quên kéo cậu theo)
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
nè anh ra ngoài đi ( đẩy hắn ra)
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
ơ ( chưa hiểu chuyện gì)
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
ủa sao mày ở đây ( nhìn thấy hắn)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
nó qua cách đây 2 tiếng rồi
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
vậy sao mày ở đây
Văn Trường ( Anh ta)
Văn Trường ( Anh ta)
t đi theo bé yêu ( thẳng thắn)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
( đang ngồi nói chuyện thì tiếng chuông điện thoại reo)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
chờ t xíu ( đi nghe đt)
cuộc đt
Việt Anh ( gã)
Việt Anh ( gã)
alo mày có nhà ko
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
qua đi
Việt Anh ( gã)
Việt Anh ( gã)
ok, 5p có mặt
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
kết thúc
trong bếp
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
này cậu có đau ko bé Anh ( nhìn vết thương trên cơ thể cậu)
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
nhìn là biết đau rồi ( cạn lời)
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
ko có đau lắm
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
chắc ko
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
chắc mà
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
thôi tắt đi chín rồi kìa
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
ờ ( tắt bếp)
Quốc Việt ( bé)
Quốc Việt ( bé)
đem ra đi
Văn Khang ( em)
Văn Khang ( em)
sau khi bưng ra
lúc này y và gã đến rồi nhoa
vị trí ngồi như sau
Đ. Anh - Đ. Dương V. Khang - Đ. Bắc Q. Việt - V. Trường T. Bình - V. Anh
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
em ăn đi ( gắp cho cậu )
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
e hèm mày có bị gì ko vậy ( nhìn với ánh mắt nghi ngờ)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
ko
Đức Anh ( cậu)
Đức Anh ( cậu)
thôi ăn đi
tua sau khi mn ăn xong
phòng khách
lúc này cậu, em, bé, y đang rửa chén trong bếp
mấy anh ngồi nói chuyện với nhau
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
t nghĩ t có chút tình cảm với em ấy rồi
Bắc Bù ( hắn)
Bắc Bù ( hắn)
Cái Gì !( hét)
Đăng Dương ( anh)
Đăng Dương ( anh)
m bé cái mồm lại coi ( bịt miệng hắn lại)
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
cắt
Văn Thương ( tg)
Văn Thương ( tg)
hẹn mn ở chap mới nha

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play