Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tết Ở Làng Địa Ngục ( Ly Kỳ Truyện)

Chương mở đầu: 1

Thương em anh cũng muốn vô
sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam Giang
Phá Tam Giang ngày nay đã cạn
Truông nhà Hồ nội tán cấm nghiêm.
Cho đến tận bây giờ
nhiều người dân ở miền Trung nắng gió vẫn thuộc lòng những câu thơ ấy
nghe qua có lẽ đơn giản
nhưng chẳng mấy ai biết được rằng
đằng sau những câu thơ đó lại ẩn chứa khoảng kí ức về một thời kì kinh hoàng
Truông nhà Hồ trước đây vốn nằm tiếp giáp với hai châu Đại Lý và Minh Linh ( nay thuộc Quảng Trị)
Thuở trước nơi đây vốn là một vùng đất hoang vu hẻo lánh
cây cối bạt ngàn, cỏ mọc cao quá đầu người
Nhắc đến truông nhà Hồ
người dân quanh vùng đều run rẩy sợ hãi
cái họ sợ không phải là bãi đất hoang sơ, cỏ mọc um tùm nhiều rắn rết
Thứ họ khiếp đảm bơi nơi đây từng là sào huyệt của một băng cướp khét tiếng
dân gian quen gọi với danh từ
THẢO KHẤU
Câu chuyện xảy ra vào thời nhà Nguyễn
khi ấy truông nhà Hồ nổi lên như một địa danh khét tiếng
hễ cứ ai đi qua đó thường bị bọn cướp bắt bớ, giết chóc, trấn lột của cải, đòi tiền mãi lộ
có gia đình buôn tơ lụa người miền ngược đi ngang qua
nhân khẩu cũng phải lên đến cả trăm người
cũng bị bọn cướp giết sạch rồi tẩu tán đống tơ lụa đi khắp nơi
Người ta kể lại rằng
hơn trăm mạng người của gia đình buôn tơ lụa bị giết hại một cách dã man
người bị chém lìa đầu, người bị đâm thấu tim, lại có người bị đâm lòi bụng
Sau cơn giết người tàn bạo ấy
máu nhuộm đỏ cả đất
đứng cách xa mấy dặm đường vẫn còn nghe thoang thoảng mùi máu tanh
Đám cướp cạn chém giết gần hết gia tộc nọ
nhưng nghe đâu còn sót lại người vợ mang bầu của ông chủ buôn tơ
không ai có thể hiểu nổi làm thế nào mà một người đàn bà bụng mang dạ chửa lại có thể trốn thoát
dân trong vùng suy đoán
có thể thị đã lẩn trốn vào đám lau sậy um tùm rồi ẩn nấp ở đó chờ bọn cướp rút lui mới đi tìm đường trốn
không ai biết người đàn bà bụng chửa đã đi đâu
cứ như thể thị đã tan biến khỏi mặt đất

Chương mở đầu: 2

Từ sau vụ cướp đẫm máu ấy
danh tiếng của truông nhà Hồ cứ thế lớn dần
không còn ai dám qua lại nơi đó nữa
Phần vì sợ cướp
phần vì lời đồn đại những bóng ma màu trắng toát bay phất phơ qua lại trên ngọn cây, mặt nước vào những đêm mưa gió
Dân trong vùng bảo đó là oan hồn của đại gia đình buôn tơ lụa bị bọn cướp giết ngày nào
Lúc bấy giờ có một vị quan Nội tán triều Nguyễn tên là Nguyễn Khoa Đăng
nổi tiếng thông minh, tài giỏi
Quan nội tán biết được mối lo của dân chúng
ông bèn tìm cách dẹp tan băng cướp lộng hành
Đêm hôm ấy trời tối như hũ nút
không có ánh trăng soi chiếu như mọi hôm
ông cho xe chở lúa và hàng hóa chạy qua truông
Trong xe, ông bố trí một người lính ngồi trong thùng xe rải lúa ra dọc đường
Nhờ có dấu lúa rải này mà quan nội tán tìm được sào huyệt của bọn cướp
quan quân triều đình tràn vào bắt gọn
Bọn cướp tháo chạy
nhưng đa phần bị quân triều đình bắt giữ giải về kinh chịu tội
Băng cướp tan rã
cái họa truông nhà Hồ cũng chẳng còn
từ đó dân chúng qua lại truông được yên bình
Đám cướp tan rã
chỉ còn hơn chục người trong băng cướp chạy thoát thân
đa phần chúng không phải là kẻ đầu sỏ
mà chỉ là những tên sai vặt trong băng đảng
Đám người ấy có già, có trẻ, có trai, có gái
họ chạy thoát nhờ chui vào giếng
trốn vào bụi cây um tùm nhằm trốn khỏi sự truy bắt của quan quân triều đình
sào huyệt để ẩn náu không còn
mọi thứ vũ khí
của cái cướp được đều bị thu giữ
hơn 10 người còn sót lại quyết định di chuyển về phía Bắc - tức là Thăng Long thành ( Hà Nội ngày nay)

Chương mở đầu: 3

Không ai biết vì sao mà tàn tích của băng cướp có thể vượt quãng đường dài đằng đẵng từ Quãng Trị đến tận Thăng Long
chỉ biết rằng khi đám người đi đến kinh thành thì gần như kiệt sức
Dân trong thành thấy diện mạo của họ có phần kỳ lạ
quần áo rách rưới
cả người toát ra vẻ lạnh lẽo u ám như từ vừa dưới âm ty địa ngục chui lên bèn ra ức xua đuổi
Sống giữa chốn phố thị không được
họ đành di chuyển về một vùng đất hoang vu
quanh năm mây mù giăng phủ
cách Thăng Long gần trăm dặm
Rặng núi nơi họ dừng chân gần như chẳng có bóng người
quanh năm thời tiết lạnh lẽo
sương mù giăng khắp nơi
thú dữ thường xuyên qua lại
Đám cướp quyết định dừng lại nơi đây làm nơi an cư lạc nghiệp
họ dựng nhà dựng cửa
dùng dao phạt bớt cây cối um tùm
lại đào một cái hố để hứng nước mưa tìm kế sống qua ngày
Họ thành lập một ngôi làng nho nhỏ dù chỉ vỏn vẹn hơn chục nhân khẩu
sống quây quần với nhau để xa lánh người đời
Bất cứ ngôi làng nào ở nước Việt cũng có tên
thế nhưng ngôi làng nhỏ đìu hiu nằm sâu trong rừng thì đến cái cổng làng cũng chẳng có
huống chi là đặt một cái tên đúng nghĩa
Để đến được ngôi làng này
người ta phải đi 5 vạn bước chân và trèo 50 dốc núi
con đường mòn từ cửa rừng đi đến gần làng dài khoảng 5km
càng vào sâu lối đi càng hẹp
Đi sâu vào rừng là đường lên núi
dốc núi dựng đứng
cứ khoảng vài trăm mét là đến một con dốc
Ven đường đầy rẫy những cái cây cao vút
thân cây to đến nỗi người lớn ôm không xuể
Ai vô tình lạc vào đây mà không đánh dấu trên những thân cây thì cầm chắc bị lạc
và sẽ chết vì đói khát
thú rừng xơi tái
hoặc nguy hiểm hơn là chết bất đắc kì tử bởi những vong hồn, u linh nơi rừng thiên nước độc

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play