Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cưng Chiều Bảo Bối Nhỏ

Chương 1- Trợ lý giám đốc

Một cô gái dáng người cao ráo, tóc dài như tảo biển, gương mặt khả ái ngũ quan xinh xắn đang ngước lên nhìn toà nhà chọc trời.

Đây sẽ là nơi dừng chân đầu tiên sau khi về nước.

“Xin chào, tôi đến nhận việc”

Lễ tân thấy cô gái trước mặt không khỏi ngẩn người, nhanh chóng đứng thẳng lưng. Cô gái nhỏ này cao quá, bản thân đã mang giày cao gót còn thấp hơn một cái đầu.

“Xin hỏi cô là?”

“Quý Dư”

“Thư ký Lý có lời, xin mời cô lên tầng cao nhất nhận việc ạ”

Lễ tân nhìn theo hướng cô gái vừa đi, lẩm bẩm.

“Đẹp thật, sao cao thế được nhỉ?”

Trước cửa văn phòng tổng giám đốc, Lý Trác thư ký tổng giám đốc đang luyên thuyên không ngừng.

“Bàn làm việc của cô ngay bên trái bàn của tổng giám đốc, đây là sổ tay nhân viên. Cô có thể vào trong chuẩn bị, 9 giờ Trình tổng đến sẽ phân công việc cho cô”

Quý Dư mỉm cười nhận lấy sổ tay.

“Cảm ơn thư ký Lý”

9 giờ cửa phòng mở ra.

Một dáng người cao ráo thẳng tắp bước vào.

Ánh mắt lạnh lùng bắn thẳng về phía cô, không chút kiên dè quan sát từ trên xuống dưới.

Cô nhóc này cũng thuộc hàng cực phẩm, trên người mang toàn hàng cao cấp mà lại đến làm một trợ lý nhỏ nhoi.

“Đợi lâu rồi?”

Quý Dư ngẩn đầu lên, ánh mắt lướt qua một tia kinh diễm, một giây sau cô khẽ lắc đầu, mỉm cười đúng mực.

“Không lâu”

Trình Thiên Vũ nhìn cô thật sâu rồi sải bước tới bàn làm việc, lạnh lùng ra lệnh.

“Xem lại các số liệu, chuẩn bị tài liệu chiều nay đi ký hợp đồng với tôi”

Trong phòng làm việc bây giờ chỉ nghe tiếng gõ bàn phím cạch cạch, bỗng giọng nói trầm thấp vang lên tiết chữ như vàng.

“Cà phê”

Quý Dư đảo mắt nhìn khắp phòng không có ai ngoài mình, trong lòng có chút khó chịu.

Làm sếp thì oai lắm sao? Nói chuyện với người khác cũng không cần chủ ngữ!!

Tuy trong lòng đang thầm mắng tên sếp nào đó nhưng vẫn nghe lệnh đứng lên đi đến phòng trà nước.

Thôi vậy… Bản cô nương là người co được giãn được…

Một lát sau hương cà phê thơm ngào ngạt bay khắp căn phòng.

Quý Dư nhẹ tay đặt tách cà phê trên bàn rồi quay trở lại chỗ ngồi.

Không biết qua bao lâu Trình Thiên Vũ mới rời mắt khỏi đống số liệu, lắc nhẹ ly cà phê trên tay, uống thử một ngụm mày rậm giãn ra.

“Cà phê không tệ“

Quý Dư nghe vậy khẽ thở phào, không quên tự luyến.

“Trình tổng không chê là tốt rồi”

Nửa đêm về khuya tại khu chung cư Tiên Cảnh.

Quý Dư đứng cạnh cửa xe, gió thổi tóc cô bay nhẹ, trông hệt như tinh linh nhỏ dưới ánh trăng.

“Cảm ơn Trình tổng đã đưa tôi về”

Trình Thiên Vũ nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, môi mỏng cong lên.

Không biết có phải do men say hay không, lúc này anh lại muốn ở cạnh cô thêm một chút.

“Không mời tôi lên nhà sao?”

Qúy Dư hơi bất ngờ với lời đề nghị này của anh, hời hợt mở lời…

“Vậy mời anh lên uống tí trà giải rượu?”

Trình Thiên Vũ thong thả bước về phía trước bỏ lại cô gái vẫn còn đang hoang mang lại phía sau.

Quý Dư quả thật chưa hoàn hồn, cô chỉ mời xả giao thôi mà anh lên thật à!!!.

“Dẫn đường”

Trong phòng khách bầu không khí hơi kì lạ.

Quý Dư hơi ngập ngừng để ly trà lên bàn.

“Trà giải rượu của anh, lần sau anh không cần giúp tôi ngăn rượu, thật ra tửu lượng của tôi rất tốt”

Trình Thiên Vũ như không nghe thấy, ánh mắt rơi trên tấm ảnh trên bàn một trai, một gái đang đứng sóng vai với nhau.

“Bạn trai à?”

Quý Dư khó hiểu nhìn theo tầm mắt anh.

“Là anh trai tôi”

“Hôm nay thấy cô mang đồ ăn trưa, cô tự làm?”

“Vâng, tôi tự làm đấy”

Quý Dư rất thích nấu ăn, làm được rất nhiều món ngon.

Nhiều năm trước Hàn Viễn đột nhiên bị bệnh, cần phải điều dưỡng một thời gian dài. Cũng từ đó cô có động lực học nấu ăn cũng chính tay làm nhiều món bổ dưỡng cho cậu ấy.

Đang thắc mắc anh hỏi mình như thế làm gì thì Trình Thiên Vũ phun ra một câu làm cô suýt bật ngửa.

“Ngày mai cũng mang cho tôi một phần, cô nấu”

Hơi bất ngờ với lời đề nghị này, Quý Dư chợt nhíu mày, ít khi tỏ thái độ.

“Tại sao tôi phải làm cơm trưa cho anh?”

Trình Thiên Vũ khoác tay lên thành ghế, dáng vẻ ung dung hệt như chính anh mới là chủ nhà.

“Tại sao cô không thể?”

Quý Dư tức tới bật cười.

Loại người gì thế này?

Ra lệnh cho người khác bằng sắc mặt thối còn nghĩ mình ngầu, có bệnh?!!!

“Tôi là nhân viên, không phải bảo mẫu”

Mắt Trình Thiên Vũ loé lên, rất nhanh thu lại.

Anh đứng lên, từ tốn vuốt vuốt tay áo đi thẳng ra cửa không ngoảnh đầu lại.

“Cô là trợ lí, việc của cô chính là làm theo yêu cầu của tôi”

“Ở đây an ninh không tốt không nên về khuya một mình”

Quý Dư nhìn theo bóng lưng cao to, nói lời phản bác yếu ớt.

”Phải tăng lương đấy”

“Được”

Tiển người đi rồi Quý Dư ngâm người trong bồn tắm, cô thoải mái híp mắt thở dài một hơi.

Quấn khăn bước ra khỏi phòng tắm đã là nửa giờ sau, hương hoa ngào ngạt bay khắp phòng,

cũng lúc này thoại trong túi xách bỗng reo lên.

“Alo”

“Tối mai nhớ đón lão nương”

“Hàn Viễn, cậu về nước sao?”

“Ừ đấy”

“Nhớ mua quà cho tớ đó”

“Nhớ rồi tiểu tổ tông”.

Chương 2- Tri kỉ

“Nhớ rồi tiểu tổ tông”

“Mai gặp, cậu ngủ ngon”

“Cún con ngủ ngon”

Hôm sau, trong văn phòng tổng giám đốc.

Quý Dư nghiêm túc ngồi đối diện với Trình Thiên Vũ trên so pha.

Ngoài tiếng va chạm bát đũa ra chẳng có âm thanh gì khác.

Trái ngược với Quý Dư đang tập trung ăn cơm, cố gắng hạ thấp sự tồn tại, Trình Thiên Vũ vừa ăn vừa lẳng lặng quan sát cô, vô tình phát hiện trong phần ăn của cô nhóc này không có nổi một miếng hành, tỏi.

“Cô không ăn được hành sao?”

“Vâng”

Trình Thiên Vũ gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, thắc mắc hỏi.

“Còn kiêng gì nửa không?”

Quý Dư đang híp mắt hưởng thụ đồ ăn ngon nghe vậy lẩm bẩm.

“Ngồng tỏi, cá với tôm”

“Dị ứng với cá?”

Quý Dư lắc đầu, vẻ mặt hơi ghét bỏ.

“Không thích”

“Ừm”

Giải quyết xong bữa trưa, đang lay hoay pha cà phê thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Quý Dư liếc nhìn tên người gọi, vui vẻ ra mặt.

”Lão nương chuẩn bị lên máy bay đây”

“Tớ biết rồi, đặt bàn ở Thượng Uyển nhé”

“Hú… Quá tốt luôn”

“Cậu là cún à, suốt ngày hú hét”

“Quý Dư cậu mới là cún đấy, cún con của lão nương”

“Rồi rồi cún của cậu, được chưa?”

“Sủa cho lão nương nghe phát”

“…”

“Quý Dư”

“Dở hơi”

“Phụt…haha”

Hàn Viễn nhìn màn điện thoại tâm trạng hết sức vui vẻ.

Bên kia Quý Dư cúp điện thoại, quay trở lại phòng làm việc, đặt ly cà phê xuống bàn không vội rời đi.

Trình Thiên Vũ thấy cô đứng một lúc chưa chịu đi thì ngước mắt lên nhìn, đúng lúc bắt gặp dáng vẻ ngập ngừng của cô.

“Có chuyện gì?”

Qúy Dư hít sâu một hơi lấy can đảm, nhỏ giọng đáp.

“Tối nay tôi phải ra sân bay đón bạn, có thể không đi xã giao không?”

Thấy anh im lặng Quý Dư còn cho là anh nổi giận, cô cúi đầu xuống giọng lí nhí.

“Hôm nay anh cho tôi về sớm sau này anh muốn ăn gì tôi đều nấu… Có được hay không?”

“Sếp?”

Lần đầu tiên thấy dáng vẻ ủy khuất của cô, Trình Thiên Vũ nhịn cười, giả vờ nghiêm giọng.

“Được rồi, nể mặt đồ ăn ngon của cô”

“Cảm ơn Trình tổng”

Trình Thiên Vũ nhấp ngụm cà phê, rơi vào trầm tư.

Từ khi Quý Dư vào làm việc, chất lượng cuộc sống anh cũng được nâng cao.

Hằng ngày có đồ ăn ngon, có cà phê thơm lừng, không thể phủ nhận tay nghề của tiểu trợ lí này rất hợp khẩu vị với anh.

****

Chiều tối một chiếc porsche chạy từ sân bay tới nhà hàng cao cấp Thượng Uyển.

Sau khi gọi hàng loạt các món ăn cao cấp, Hàn Viễn không quên dặn nhân viên phục vụ không cho kèm hành lá, ngồng tỏi.

Quý Dư thấy vậy không khỏi cười vui vẻ.

“Vẫn tri kỉ như vậy”

Hàn viễn lấy ra một hộp vuông đặt lên bàn, sau đó nhìn Quý Dư nhướng mày cười.

“Nào cún con, mở ra xem có thích không, mẫu mới nhất của Bvlgari”

Quý Dư không khách sáo với tay mở hộp ra, đập vào mắt là chiếc lắc tay kim cương sáng chói, những viên kim cương được gọt dũa tỉ mỉ lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm.

“Mù mắt chó tớ rồi”

Quý Dư tỏ vẻ ghét bỏ nhưng miệng thì không nhịn được cong lên.

Hàn Viễn là bạn thân khác giới của Quý Dư, cũng là đại thiếu gia của một gia tộc giàu có, từ trước tới nay những món quà thế này Quý Dư không thiếu, con hàng này đi khắp nơi du lịch, trông thấy món gì đẹp cũng sẽ mua cho cô.

“Mỹ phẩm lão nương để trên xe”

Quý Dư nâng ly cao cổ chạm nhẹ với ly của Hàn Viễn.

“Cảm ơn cậu, lần này về nước luôn sao?”

“Tớ về thăm cậu, ở lại với bà nội tớ một thời gian”

“Cún con cậu làm trong tập đoàn Trình Thị được bao lâu rồi?”

Quý Dư nhấp một ngụm rượu, chất lỏng màu đỏ chảy vào cổ họng, có chút men say giọng cũng trở nên mềm mại hơn.

“Được một tháng rồi, trợ lí đặt biệt”

Hàn Viễn hơi bất ngờ, cười ngã ngớn.

“Nghe đặt biệt thật”

“Nào để tớ đeo cho cậu”

Quý Dư chìa tay ra, Hàn Viễn cẩn thận đeo chiếc lắc tay lên cho cô, da cô trắng như tuyết phối thêm chiếc lắc tay cao cấp này thật sự rất đẹp.

Hàn Viễn chỉ biết tặc lưỡi, cậu ta nắm lấy tay cô hôn chụt một cái.

Quý Dư không rụt tay lại, cô quá quen với thói hành sự không theo lẽ thường này rồi.

Khi Trình Thiên Vũ đi ngang qua, đúng lúc nhìn thấy một màn này.

Chương 3- Bạn tiệc

Hàn Viễn luôn miệng kể hết chuyện nọ đến chuyện kia, nhắc từ quá khứ cho đến hiện tại.

Cậu ta cũng là một trong số người đàn ông mơ ước của các cô gái. Bây giờ lại ngồi gục xuống bàn lẩm bẩm như tên thần kinh.

“Cún con, tửu lượng cậu vẫn tốt như vậy”

Hàn Viễn lờ mờ say nhưng tay vẫn cầm chặt ly đế cao, miệng vẫn há ra nốc rượu vào, Quý Dư nhìn hết nổi.

“Tớ gọi xe đưa cậu về, khi khác lại uống”

Khó khăn lắm mới lôi được người lên xe, nhưng tên chết bầm nào đó vẫn cầm chặt lấy tay cô không buông.

“Hức..h…cậu nói xem sao cậu vô lương tâm như vậy, không đưa tớ về được sao?”

“Tớ cũng uống rượu, không lái xe được”

“Hìhì… ực… thật ra cậu rất tốt với tớ”

“…”

“Bái bai..ba..babi…”

“…”

Hàn Viễn cậu đang nói tiếng người sao?.

****

Hôm sau không khí phòng làm việc đậm mùi thuốc súng.

Quý Dư ngồi trên bàn làm việc gậc gù, mắt không tài nào mở nổi.

Quả thật hiện tại cô rất buồn ngủ, tối qua tên dở hơi kia cứ gọi đến, chỉ chờ cô bắt máy thì hắn lại cúp máy, chơi đến vui vẻ, báo hại cả đêm cô ngủ không ngon giấc.

Nhưng trong mắt Trình Thiên Vũ chính là cô suốt đêm sa đọa, nhìn rất chướng mắt.

Cả buổi sáng toàn thân anh phát khí lạnh, đến điều hòa cũng không so được với anh.

Cho đến giờ nghỉ trưa, Trình Thiên Vũ nhịn không được nữa, anh gác đũa, ngước mắt nhìn vật lấp lánh nơi cổ tay cô, cất giọng lạnh tanh.

“Bạn trai tặng sao?”

Quý Dư bị anh hỏi đột ngột suýt nữa bị nghẹn.

Bạn trai gì cơ?

“Sếp à, tôi không có bạn trai”

“Ừm”

Ngắn gọn không nghe ra cảm xúc, Trình Thiên Vũ rít một hơi thuốc, giọng trầm ấm mang theo khói thuốc phả vào tai cô.

“Nhân viên trung tâm thương mại sắp đến giao lễ phục, đêm nay em làm bạn tiệc của tôi”

***

Khi Quý Dư chuẩn bị xong bước ra ngoài, người giỏi kìm chế cảm xúc như Trình Thiên Vũ cũng thoáng một tia kinh hỷ.

Anh luôn biết cô đẹp, nhưng dáng vẻ hôm nay của cô càng xinh đẹp động lòng người, yết hầu Trình Thiên Vũ khẽ động.

Lễ phục cúp ngực màu đen ôm trọn vóc dáng hình chữ S, vòng ngực nhấp nhô như ẩn như hiện, thiết kế xẻ tà cao, lộ ra đôi chân dài thẳng tắp, trắng đến loá mắt.

Quý Dư hồi hộp bước ra, không chú ý đến ánh mắt như sói đói kia.

“Thế nào? Không làm mất mặt Trình tổng chứ”

“Rất đẹp”

Trình Thiên Vũ không tiếc lời khen ngợi, nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt sâu xa.

***

Khách sạn bốn sao Thượng Đế.

Mọi người đang trò chuyện vui vẻ đồng loạt nhìn ra cửa lớn, tiếng nói cười cũng theo đó im bặt.

Ngoài sảnh, Quý Dư khoác tay Trình Thiên Vũ bước vào dưới cái nhìn dò xét của tất cả mọi người.

Chàng trai đẹp trai cao lớn khí chất bất phàm, cô gái dáng người hoàn mỹ, trước cong sau vểnh, xinh đẹp khả ái.

Bỗng eo nhỏ bị bàn tay Trình Thiên Vũ siết chặt, Quý Dư hơi khựng lại, mất tự nhiên vặn vẹo người.

Có lẽ cảm nhận được sự bài xích của Quý Dư, Trình Thiên Vũ ghé sát sườn mặt cô, thấp giọng cảnh cáo.

“Ngoan, đừng lộn xộn”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, khiến tai Quý Dư đỏ bừng.

Biến hóa nhỏ của cô lọt hết vào mắt Trình Thiên Vũ bàn tay ôm eo cách một lớp vải càng thêm siết chặt, vòng eo nhỏ nhắn một cánh tay có thể ôm vừa, cảm giác này giống hệt như anh tưởng tượng.

Trình Thiên Vũ có vẻ rất bận, Quý Dư cũng chẳng có hứng thú với những buổi tiệc như thế này, cô nhận ly rượu đỏ từ người phục vụ rồi tìm một góc ngồi xuống.

Chưa ngồi được bao lâu thì Trình Thiên Vũ trở lại.

“Uống ít thôi”

“Vâng”

“Nhàm chán sao?”

“Một chút”

“Đừng uống mãi như thế, ăn một ít đi”

Một lát sau lại có người đến tìm anh, Quý Dư chào hỏi đối phương qua loa rồi tìm cớ rời đi.

Ra ngoài, không khí thoáng mát dễ chịu hơn rất nhiều, Quý Dư ngồi xích đu kế hàng chuối tây, có chút buồn ngủ.

Phía xa loáng thoáng có tiếng bước chân, Quý Dư lập tức mở mắt ra, tập trung nhìn người đàn ông đang đi tới.

“Làm phiền rồi cô Quý”

Nói rồi hắn đưa ly rượu trong tay cho cô, Quý Dư hơi chần chờ nhưng vẫn nhận lấy, cố gắng nặn ra nụ cười lịch sự.

“Xin chào, anh là?”

“Dương Quý Phong”

“Thì ra là Dương tổng, không biết tìm tôi có chuyện gì?”

Quý Dư hơi nhíu mày, ánh mắt gã ta lộ liễu đánh giá cô, không thèm che dấu khiến cô hơi khó chịu.

“Nghe nói nhị tiểu thư của nhà họ Lâm lí lịch chói mắt lại xinh đẹp, bây giờ mới được tận mắt thấy, Dương mỗ tôi là muốn đào cô về làm việc cho tôi, không biết cô Quý có cho tôi mặt mũi không?”

Hắn đã chú ý đến cô từ lâu, nói thật hắn chiêu mộ người tài là cái cớ, thật ra hắn hứng thú với cô hơn.

Nhìn xem, khuôn mặt đó, dáng người đó… chậc chậc… chính là cực phẩm, nếu thành công có được cô sau này còn có thể nắm cả tập đoàn One vào tay.

Quý Dư hơi mất kiên nhẫn, hít sâu một hơi kìm chế cảm xúc.

“Được Dương tổng coi trọng là mai mắn của tôi, nhưng không còn cách nào khác công việc của tôi hiện tại rất tốt”

Gã bị từ chối cũng không tỏ thái độ, cười vô cùng phóng khoáng, nâng ly tỏ ý.

“Haha, cô cứ suy nghĩ đi, đãi ngộ bên tôi không thua kém Trình Thị đâu”

Quý Dư nhìn xung quanh, lại nhìn ly rượu trên tay, cuối cùng cô cũng nâng ly nhấp một ngụm rượu.

“Đồng hành thì e là không thể nhưng sau này hi vọng sớm có cơ hội hợp tác với ngài đây”

“Haizzz… Vậy tôi không phiền cô Quý nghỉ ngơi nữa, khi nào đổi ý cứ tới tìm tôi”.

Mục đích xem như đã thực hiện được, gã cười ý vị xoay người rời đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play