Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ngôi Sao Toàn Năng

Chương 1: Chuyển kiếp sống lại

bíp bíp bíp ..
Tôi dần hồi phục một chút ý thức ..
hình như có 1 chàng trai vừa nói chuyện ban nãy đã đi rồi
Tôi có cảm giác xung quanh tôi có nhiều người và họ cứ gọi May, May ..
Tôi cố mở mắt ra nhưng lại cảm thấy rất khó
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
chị May, chị mau tỉnh dậy đi!!!
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Đều tại cái cô Tiêu Tiêu đó, nếu không phải bị Tiêu Tiêu ghét bỏ nói làm ảnh hưởng đến mọi người, thì chị May của chúng ta đâu phải tập luyện cực khổ như vậy.
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
Haizzz, đâu ngờ chị ấy đang tập luyện trên sân khấu, lại đột nhiên ngã xuống ao nước bối cảnh chứ .. mà chuyện qua rồi nói cũng vô ích, sao mà chưa tỉnh nữa, lo quá đi
Tôi cảm thấy ai đó sờ vào trán mình, lòng bàn tay ấm nóng khiến tôi lấy lại được 1 chút ý thức ...
Ồn quá đi, lại là mấy bé trợ lý tụ tập tám chuyện à, aizzz đau hết cả đầu
May
May
Ồn ghê luôn á, có cho người ta ngủ không !!!
Tôi dốc hết sức bật dậy, nhìn 2 cô bé đang líu ríu trước mặt: 1 bé tóc vàng mắt xanh và 1 bé tóc đen với đôi mắt 2 màu
Họ tức thì quay sang nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên
Ơ.. đang quay trong đoàn làm phim à, nhưng tại sao 2 người trước mặt mình lạ vậy?
Tôi thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, cứ như có ai nặng nghìn cân đè lên vậy
May
May
Hôm nay là cảnh quay nào, sao chị lại đột nhiên mất ký ức rồi? chắc tại chị mệt quá!
Nói xong, tôi lại nằm xuống, kéo chăn che kín đầu, nhưng lại bị cô bé tóc đen xốc lên
May
May
Đừng làm ầm ĩ nữa, chị mệt quá, Hiểu Thần đi đâu rồi?
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Hiểu Thần là ai? Này, chị không sao chứ? Đáng sợ quá, lúc chị được cứu lên, mặt chị trắng bệt như người chết vậy !!!
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
Hơ, cảm ơn trời đất, cuối cùng chị cũng tỉnh lại rồi!!
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Chị nói xem chị có ngốc không, luyện tập thì cứ luyện tập đi, sao lại rơi xuống nước như vậy chứ, tụi em đã ở bên chị nguyên đêm đó..
May
May
Im lặng!
Tôi cắt ngang lời của cô bé đang cằn nhằn đó, cô ấy nói nhiều đến mức tôi không suy nghĩ được gì cả. Tôi nhìn xung quanh, hình như đây là phòng bệnh, nhưng xung quanh không có máy quay hay đèn chiếu sáng j cả, cảnh tượng này chân thật quá..
Tôi cúi đầu nhìn bản thân, trên người đang mặc 1 bộ đồ bệnh nhân, tôi chú ý đến cổ tay mình đeo 1 vòng tay y tế của bệnh nhân cũng có tên mà họ gọi. Chẳng lẽ không phải là đang quay phim à?
May
May
Các em là ai? sao chị lại ở đây? ai té xuống nước?
có lẽ họ đã giật mình bởi câu hỏi của tôi, nó lộ rõ vẻ khó hiểu trên khuôn mặt họ..
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
Chị May, em là Dạ Nguyệt, trợ lý của chị đây!
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Em là Chích chòe, à không, chỉ có chị gọi tên thật của em thôi - Cảnh Nghi, chúng ta đang tham gia chương trình "Star Produce" đó
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Sắp biểu diễn, tối hôm qua chị ngã xuống ao nước bối cảnh, may mắn có người kịp thời cứu chị. Nhưng chị đang là ... mất trí nhớ sao?
Cô gái tự xưng là "chích chòe" vừa nói, vừa vươn tay thử huơ trước mặt tôi, tôi đẩy tay cô ấy ra.
May
May
Mù mới làm vậy.
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Làm em sợ muốn chết! Được rồi, chị đi vào nhà vệ sinh tay quần áo đi, rồi chúng ta sẽ trở về.
Nói đoạn, cô ấy liền đưa tôi 1 bộ đồ.
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
Em đi làm thủ tục xuất viện nha.
CÒN TIẾP...

Chương 1.2

Áo tay phồng, váy dây đeo lưng cao? Đây là đồ của ai? Tôi đã nhận quần áo rồi mà vẫn còn sững sờ..
*sự nhẫn nại của Cảnh Nghi đã đến cực hạn
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Bà cô của em ơi, chị đừng dùng dằng nữa, tỉnh táo lên đi!
Tôi ngây ngơ bị đẩy vào nhà vệ sinh
Đây là quần áo của ai? Star Produce? Té xuống nước trên sân khấu? Rốt cuộc họ đang nói gì vậy?
May
May
Aa!!!
Đây là ai? Tôi thay quần áo xong nhìn thấy người trong gương, giật mình la lên thất thanh.
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Chị May, có chuyện gì vậy? Chị không sao chứ, chị mở cửa đi!!
Tiếng gõ cửa liên hồi vang lên, làm tôi càng thêm bực bội.
May
May
Đừng gõ nữa!!
*Cảnh Nghi khiếp vía trước khí thế đó, không gõ nữa.
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
Chị đừng sợ, em, em lập tức gọi bác sĩ. Chị chờ 1 chút!
Đây là ai? Tại sao lại như vậy? Tôi không tài nào tin được vào mắt mình.
Tôi run rẩy nâng hai tay chạm lên mặt mình, gương mặt tinh tế đoan trang xinh đẹp nhưng xa lạ trong gương: mắt sáng lúng liếng, môi đỏ răng trắng, đang ở độ tuổi trong sáng đáng yêu.
Là "dáng vẻ của Mối Tình Đầu" mà các chàng trai trên thế gian đều yêu, khác hoàn toàn so với khí chất vốn có của tôi.
Cô ấy không phải tôi? Vậy còn tôi?
*Điện thoại trong túi chợt vang lên.
Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra theo phản xạ có điều kiện, vừa muốn nghe máy thì cuộc gọi tắt. Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy màn hình chính thì sợ ngây người.
Thời gian hiển thị trên điện thoại là: ngày 10 tháng 3 năm 2024 ... Đợi đã, năm 2024? Không phải vừa mừng năm mới năm 2019 trên du thuyền sao? Xảy ra chuyện gì thế?
Tôi dằn xuống nhịp tim đập điên cuồng, nhanh tay nhập tên "Bạch Ngọc" tên mình vào khung tìm kiếm, tin tức ngay trên đầu lại hiển thị là:" Sốc! Nữ vương phim truyền hình "Bạch Ngọc" ngã xuống du thuyền chết chìm vào đêm giao thừa!"
Tôi hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, kéo xuống tiếp: "Phía cảnh sát xác nhận nữ ngôi sao Bạch Ngọc uống rượu xong sảy chân ngã khỏi du thuyền"; "Lễ truy điệu Bạch Ngọc, các ngôi sao thương xót khó nén đau buồn".
Tôi đã chết rồi? Chết 5 năm rồi? Đây không phải sự thật! Tôi mở vòi nước, định khiến mình tỉnh táo hơn. Khi tôi đưa mặt vào trong nước, một cảnh tượng nhoáng lên trong đầu tôi:
Trên du thuyền đêm giao thừa, tôi đứng trên đài ngắm cảnh, tay vịn cột buồm. Bỗng có một luồng sức mạnh sau lưng đẩy tôi ra trước! tôi cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó đã rơi từ trên cao xuống biển.
Tôi lờ mờ nhớ mình đã giãy giụa trong nước, nhưng không biết bơi khiến tôi ngày càng mất sức ..
Nhưng tiếng kêu cứu đã bị nhấn chìm trong những tiếng hân hoan và pháo hoa đêm giao thừa, nước biển thấu xương khiến toàn thân tôi trở nên lạnh lẽo, dần mất đi ý thức ..
Mọi thứ cứ mơ màng như trong mộng vậy, khi tỉnh lại, tôi đã là một người khác trong gương - May.
Nhưng May là ai nữa? Tại sao bây giờ chủ cơ thể này của tôi là cô ấy? Tôi vội nhập tiếp "May" vào khung tìm kiếm để tra.
"May, 22 tuổi, nghệ sĩ Công ty giải trí Tinh Anh, nhờ vẻ đẹp xuất sắc nên được những người tìm kiếm ngôi sao mời, sau khi quay một vài quảng cáo thì cũng được chút tiếng tăm, tham gia chương trình tuyển chọn tài năng nhóm nhạc nữ Star Produce với tư cách là thí sinh mà Tinh Anh đề cử".
Tôi bắt đầu tự suy luận: 5 năm trước tôi té xuống biển mất mạng, đêm qua May té xuống nước, bây giờ mọi người đều gọi tôi là May lời giải thích duy nhất là:
Tôi của 5 năm trước đã mất mạng và SỐNG LẠI trong một thời gian, không gian khác!
Sống lại? Cho ra kết luận này: tôi bị dọa đến mức nhũn cả chân, gần như ngã nhào ra trước gương: Làm sao đây? Phải làm sao đây?
Đúng rồi, Hiểu Thần đâu? Nếu tôi đã chết 5 năm, vậy thì Hiểu Thần thân thiết như người em gái biết làm sao? Tôi chỉ ước sao được lập tức đến nơi trước đây để tìm cô ấy.
CÒN TIẾP...

Chương 1.3

Tôi mở cửa xông ra ngoài phòng bệnh, nhưng lại va thẳng vào một lồng ngực ấm áp.
Tôi ngước đầu, nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm, anh ấy nhìn tôi, dần lộ ra niềm vui chân thành.
Quan Tồn
Quan Tồn
Anh từng tưởng tượng vô số lần, lại không ngờ, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong trường hợp này, May, lâu rồi không gặp.
Cuối cùng tôi cũng đã nghiêm túc nhìn kỹ anh ấy: bên dưới đôi mắt dạt dào ấm áp của anh ấy là chiếc mũi thẳng vừa phải, và khóe môi đang nhếch khẽ trông khá rõ là sự phối hợp hoàn hảo của nghề bác sĩ.
Chỉ ba chữ kia thôi: sự an toàn
Tôi chú ý thấy bảng tên trên chiếc áo blouse trắng viết: Quan Tồn, Bác sĩ trưởng.
Tôi suy đoán trong lòng: Quan Tồn? Đây là ai nữa? Tôi cho rằng anh ấy là mối tình đầu của May.
Nên ứng xử với mối tình đầu thế nào? Làm sao đây, làm sao đây, chẳng lẽ nói mình không phải là May.
Tôi còn đang suy tư, bấy giờ, một y tá đáng yêu đứng sau lưng bác sĩ Quan lên tiếng.
y tá
y tá
May, chị thật có duyên với bệnh viện của bọn em, bác sĩ Quan không chỉ là bạn cũ của chị, em cũng là fan của chị, buổi biểu diễn nào em cũng bình chọn cho chị, em nhất định sẽ chăm sóc chị thật tốt...
Bạn? Fan? Trình diễn? Tôi đang trong những suy nghĩ rối rắm vô cùng bấy giờ hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào, chỉ muốn trốn đi ngay.
Tôi dốc hết sức đẩy bác sĩ Quan trước mắt, đẩy y tá, mặc kệ những tiếng gọi sau lưng mình.
Quan Tồn
Quan Tồn
May, nè, em đi đâu vậy?
y tá
y tá
Bác sĩ Quan làm sao bây giờ, chị ấy còn chưa kiểm tra xong, cũng không nghe theo lời dặn của anh.
Quan Tồn
Quan Tồn
Không sao, tôi sẽ đi tìm cô ấy.
Cảnh Nghi và Dạ Nguyệt ở ngoài hành lang phòng bệnh gặp tôi đang chạy tán loạn, vội đuổi theo.
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
Chị May, chị đợi bọn e 1 chút.
Cảnh Nghi
Cảnh Nghi
May, chị muốn đi đâu vậy? Dù muốn đến trung tâm huấn luyện cũng đâu cần gấp gáp vậy chứ!
Tôi muốn đi đâu? Đúng đó tôi muốn đi đâu?
Tôi đứng ngơ ra trên hành lang bệnh viện, nhìn bảng nhắc nhở "Xin đừng làm ồn" trên tường, dần bình tĩnh lại.
Nếu cứ để lộ chuyện mình sống lại e là sẽ không ai tin, chỉ tưởng mình bị điên thôi; mà người muốn tôi chết vào 5 năm trước mà biết sẽ càng không bỏ qua cho tôi.
Chi bằng cứ lợi dụng thân phận hiện giờ để che dấu, đi được bước nào hay bước nấy?
Và điều quan trọng nhất bây giờ là tôi phải thăm dò được nhiều thông tin về May hơn từ chỗ hai cô gái ngây thơ bên cạnh, đóng giả cô ấy, tôi mới không bị lộ!
Chẳng mấy chốc, hai cô gái sau lưng đã đuổi kịp tôi.
CÒN TIẾP...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play