Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

SỰ THU HÚT

Chương 1: Không may

Sau khi học xong cấp 3, Bác Văn quay lại trường để chơi bóng rổ. Vô tình gặp Di Hoà cũng trong đội bóng ( Văn hơn Hoà 3 tuổi)
Bác Văn
Bác Văn
Chào em
Di Hoà
Di Hoà
Vâng chào anh
Bác Văn
Bác Văn
Anh là cựu đội trưởng đội bóng rổ trường này
Bác Văn
Bác Văn
Rất mong được giao lưu với em
Di Hoà
Di Hoà
Ok anh
Bác Văn
Bác Văn
Em cho anh cách thức liên lạc được không?
Bác Văn
Bác Văn
Có gì hôm nào rảnh anh em mình giao lưu nhiều hơn
Di Hoà
Di Hoà
Được thôi
Di Hoà
Di Hoà
@@@@@@@@
Bác Văn
Bác Văn
Ok cảm ơn em nhiều nha
Bác Văn
Bác Văn
Hôm nay rất vui
Sau khi về đến nhà
Chẳng nghĩ ngợi gì, cả 2 chỉ xem như trò chơi thường ngày. Vậy nên không ai mở lời
Trong 1 lần Bác Văn đi đám cưới chị gái đã cùng mọi người nướng mực. Không may cồn cháy quá to đã làm anh bị bỏng 60-70%
Vì quá đau đớn khi mất đi từng lớp da vào tận xương và khắp cơ thể anh đã ngất đi
Mọi người nhốn nháo khắp nơi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Đưa đến bệnh viện nhanh lên
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Mọi người bình tĩnh nào, hôn lên vẫn được tiếp tục để không ảnh hưởng quý khách và trễ giờ lành
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Để tôi gọi cứu thương
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Cố lên coi trai của em
Xe cứu thương đến
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Các anh nhanh cứu con tôi với
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Mong là con không có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Bà đi với con đi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Tôi ở nhà tiếp tục hôn lễ của con gái không để ảnh hưởng đến gia đình ta
Bố mẹ Bác Văn buồn lắm nhưng vẫn cố kìm nén
Chị gái anh trong lòng lo lắng nhưng phải gượng cười
Đi trên xe
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
*khóc* con ơi con đừng làm sao nha. Mẹ sẽ luôn bên con mà
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con tỉnh dậy nói gì cho mẹ yên tâm đi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Chỉ cần con khoẻ mẹ sẽ đánh đổi tất cả để cứu con
Ở bệnh viện
Bác sĩ
Bác sĩ
Con bà quá nặng
Bác sĩ
Bác sĩ
Phải làm phẫu thuật và băng bó ngay nếu không sẽ nhiễm trùng khó giữ được tính mạng
Bác sĩ
Bác sĩ
Bà nhanh đi làm thủ tục nhập viện đi
Bác sĩ
Bác sĩ
Chuyển bệnh nhân vào phòng cấp cứu và hồi sức
Sau khi làm thủ tục xong mẹ Bác Văn đứng ngoài phòng mà lòng lo lắng, cầu trời lạy phật cho con bình yên
Ở nhà lễ cưới cũng đã được tổ chức xong. Mọi người nhanh chóng đến bệnh viện
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con sao rồi bà
Chị Bác Văn
Chị Bác Văn
Em con ổn chưa mẹ
Chị Bác Văn
Chị Bác Văn
Bác sĩ nói sao rồi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Chưa đâu
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con còn nằm trong kìa
Chị Bác Văn
Chị Bác Văn
Nếu em thiếu gì thì nói chị sẽ cố găng hỗ trợ hết mình
Bác sĩ
Bác sĩ
Con của các vị đã ổn rồi
Bác sĩ
Bác sĩ
Cần đưa qua phòng riêng để theo dõi và điều trị
Bác sĩ
Bác sĩ
Có chuyện gì tôi sẽ báo sau
Bác sĩ
Bác sĩ
Giờ mọi người vào thăm bệnh nhân đi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Tôi cảm ơn bác sĩ nhiều lắm
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Cảm ơn bác sĩ ạ
Bác Văn đã tỉnh lại sau 1 tiếng đưa vào phòng tiếng

Chương 2: Địa ngục trần gian P1

Lời đầu tiên sau khi Bác Văn tỉnh dậy
Bác Văn
Bác Văn
Mẹ
Bác Văn
Bác Văn
Mẹ ơi con còn sống hả
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con không sao rồi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Mẹ vẫn ở đây
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con nằm yên đi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Đừng cử đồng nhiều
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con dậy được mà may rồi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Mọi chuyện gia đình ta sẽ lo liệu
Chị Bác Văn
Chị Bác Văn
Em trai chị thấy ổn hơn chưa
Chị Bác Văn
Chị Bác Văn
Muốn ăn gì nói chị nha
Bác Văn
Bác Văn
Con cảm ơn mọi người nhiều ạ
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Cùng là gia đình mà sao phải khách sáo
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Hay con nghỉ ngơi đi
Bác Văn
Bác Văn
Vâng con thấy đau lắm ạ
Bác Văn
Bác Văn
Rất rát nữa
Bác Văn
Bác Văn
Mọi người về đi con không sao đâu
Bác Văn
Bác Văn
Con cần nghỉ ngơi lúc này
Bác Văn
Bác Văn
Mọi người tối vào nấu con bát cháo là được ạ
Cứ thế cơn đau cứ dày vò
Bác Văn thiếp đi lúc nào không hay
Đến tối bỗng anh tỉnh lại
Tất cả mọi thứ vẫn thế một màn đêm tĩnh lặng. Lòng anh nghẹn thắt mà suy nghĩ
Bác Văn
Bác Văn
Phải làm sao đây? Mình vừa học xong cấp 3 còn mấy tháng nữa là bước vào đại học rồi
Bác Văn
Bác Văn
Mình còn chưa kịp nhìn ngắm trường mới. Còn bao nhiêu dự định đang dang dở. Mình sẽ đi làm. Sẽ tham gia câu lạc bộ, vui chơi thoả thích và phát triển bản thân
Cứ thế anh tủi thân nhưng không để nước mắt rơi vì thế sẽ rơi vào vết thương
Thật sự phải đến 20-25% là cháy vào tận xương rồi
Bác Văn
Bác Văn
Bạn bè giờ chắc đang vui chơi, chờ tàn tiệc nó sẽ đến đây thôi
*Cạch* Bỗng có tiếng mở cửa
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Dậy chưa con trai ơi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Ba mẹ đưa cháo đến này
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Ráng ăn chút gì rồi uống thuốc đi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Bố mẹ sẽ ngồi đây nói chuyện với con để con yên tâm hơn
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con không cần quá lo lắng đâu
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Không phải lo ở dơ mà phải đi tắm
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con giờ là kị nước lắm đấy nha
Bác Văn
Bác Văn
Ha ha ha ha
Bác Văn
Bác Văn
Con có nói là sẽ đi tắm đâu
Bác Văn
Bác Văn
Con còn không tự ngồi dậy được mà
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Thế sao
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con chịu cười rồi kìa
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Cố lên mọi chuyện sẽ qua thôi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Thế có muốn chạy nhảy không hả nhóc con
Bác Văn
Bác Văn
Con đương nhiên là có rồi bố
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Thế ngoan phải làm theo lời bác sĩ cái gì cần tránh phải tránh, ăn uống đầy đủ vào nha
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Không cần cố gượng dậy làm gì
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Đây chỉ có mình con thôi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con cứ nghỉ ngơi cho khoẻ
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Tương lai còn dài... còn nhiều cái để làm lắm... không thể để phí thanh xuân ở đây được
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con ăn đi bố mẹ đi xắt hoa quả cho con rồi con có chuyện gì thì cứ tâm sự với bố mẹ nhé
Trong khi bố mẹ đi Bác Văn lại trầm tư
Bác Văn
Bác Văn
Thật sự mệt mỏi quá đi thôi
Bác Văn
Bác Văn
Có chắc mọi người ổn không
Bác Văn
Bác Văn
Nhìn bố mẹ an ủi mình nhưng vẫn có chút gì đó là gượng ép
NovelToon
Quay trở lại phòng
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Nào con trai ngoan ăn xong chưa nào
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Bổ sung chút vitamin đi con
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Có chuyện gì con đang muốn nói cứ nói hết đi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Bố mẹ sẽ ngồi đây là bạn là anh em của con, con không phải ngại gì cả
Bác Văn
Bác Văn
Vâng thực sự bây giờ...😔
Bác Văn
Bác Văn
Con thấy mình như gánh nặng của gia đình vậy
Bác Văn
Bác Văn
Con còn chưa học xong, chưa báo hiếu gì được cho bố mẹ mà đã quay lại làm gánh nặng rồi
Bác Văn
Bác Văn
Con thật sự không biết phải làm sao hết
Bác Văn
Bác Văn
Tương lai còn dài con quá mơ hồ
Bác Văn
Bác Văn
Giờ con chỉ có thế nằm yên một chỗ giữ được cái mạng nhỏ này đã quá là phúc rồi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Không phải giờ con đã tỉnh rồi đấy sao
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Nhiều người người ta bị nặng vậy chưa chắc đã sống được.... con phải có niềm tin vào bản thân mình chứ
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Bố con nói đúng đấy
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Nuôi con mười mấy năm ăn học bố mẹ có tính toán hay chèn ép con ngày nào chưa mà mà khách sáo vậy
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Nuôi con thì bố mẹ phải có trách nhiẹm chứ
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Hay đợi đến lúc mất đi rồi khóc hay chờ con giàu sang rồi lại nhận anh em , bạn bè
Bác Văn
Bác Văn
*rưng rưng* thật sự con thấy mình quá tệ, giờ người không ra người... như một xác sống vậy cả người chỉ có băng trắng nhuộm đỏ
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
*khóc* thôi con đừng vậy nữa... bố mẹ lo lắm
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con sống là bố mẹ vui rồi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Tối nay bố mẹ sẽ ở lại đây cùng con nên con không phải lo gì hết
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Cứ yên tâm dưỡng bệnh đi
Có tiếng mở cửa bước vào
Bác sĩ
Bác sĩ
Người nhà bước ra ngoài để chúng tôi làm việc
Bác sĩ
Bác sĩ
Giờ chúng tôi phải thay băng và rửa vềt thương cho cậu ấy rồi
Cả hai đi ra ngoài
Trong phòng chỉ còn anh bác si và Bác Văn
Bác sĩ tiến lại
Bác sĩ
Bác sĩ
Cậu còn đau lắm không?
Bác Văn
Bác Văn
Có chứ ạ
Bác Văn
Bác Văn
Mới bị sao đỡ liền được ạ
Bác sĩ
Bác sĩ
Ha ha
Bác sĩ
Bác sĩ
Biết thế là tốt
Bác sĩ
Bác sĩ
Giờ cậu ráng chịu đau chút chúng tôi cần thay băng và rửa nó cho cậu. Việc này không để lâu được
Sự tĩnh mịch bây giờ đã thay bằng tiếng khóc và sự gào thét
Phải ai ở đấy chứng kiến thì mới hiểu được
Một thanh niên vừa 19 đã phải chịu đựng sự giằng xé đến đau lòng
Bác Văn
Bác Văn
*khóc lớn* dừng lại đi anh
Bác Văn
Bác Văn
Đau quá thực sự em không chịu được nữa đâu
Bác sĩ
Bác sĩ
Chàng trai mạnh mẽ cố gắng lên
Bác sĩ
Bác sĩ
Chúng tôi tin cậu sẽ làm được... nếu không cái mạng nhỏ này của cậu không chắc sẽ tồn tại đâu
Bác Văn chỉ biết khóc thôi...thật sự là bất lực
Bố mẹ đứng bên ngoài
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
*sốt ruột* Con nó qua nổi không anh ơi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Người em nóng như lửa đốt mong là nó chịu được
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Không sao em yên tâm đi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con trai chúng ta sẽ ổn thôi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Hãy nghỉ mọi việc nhẹ nhất có thể đi
Trở lại phòng
Bác sĩ
Bác sĩ
Cậu bình tĩnh đi
Bác sĩ
Bác sĩ
Chúng tôi đang rất cố gắng rồi
Phải hiểu rằng một người bị bỏng mà bóp mủ ra đã đau đến thế
Mà đây là cả cơ thể
Từng tấm vải được mở ra đi theo đó mà máu, mủ có cả thịt nữa
Quá kinh khủng😣
Lúc này Bác Văn chỉ biết gào thét
Bác sĩ
Bác sĩ
Giờ tôi sẽ rửa thuốc sơ qua cho cậu
Bác sĩ
Bác sĩ
Cái này đau hơn cả tháo băng
Bác sĩ
Bác sĩ
Đay quá thì nói tôi... không dừng đâu nhưng sẽ nhẹ nhàng hơn
Vì quá đau Bác Văn đã ngất đi lúc nào không hay
Khi tỉnh dậy chỉ thấy nói mẹ ngồi bên cạnh
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
*khóc nức nở* con dậy rồi hả
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con muốn ăn uống hay làm gì không
Bác Văn
Bác Văn
Thôi ạ
Bác Văn
Bác Văn
Giờ con cần sự yên tĩnh
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Được rồi vậy mai chúng ta sẽ nói chuyện sau
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con nghỉ ngơi đi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Mẹ và bố ra ngoài một chút rồi quay lại
Lúc này Bác Văn ở phòng một mình
Bác Văn
Bác Văn
Hừm
Bác Văn
Bác Văn
Mọi chuyện cũng chỉ có thế
Bác Văn
Bác Văn
Biết kéo dài cơn đau này đến khi nào đâu
Bác Văn
Bác Văn
Cố gắng hay buông bỏ😥
Bác Văn
Bác Văn
Quá khó đi mà
Bác Văn cứ nằm trằn trọc như thế khoảng một tiếng
Lúc này là khoảng 11h khuya, bố mẹ anh quay lại
Anh chỉ nhắm mắt chứ chưa thực sự ngủ được
Mở cửa phòng hai người trò chuyện
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Anh nghĩ bao lâu con trai mình sẽ khỏi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Khó à... cái này không thể nói trước được điều gì cả
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Nghĩ lại cảnh nó phải thay băng mà lòng tôi đau lắm
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Tôi chỉ mong chịu đựng thay nó thôi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Thôi nào bà
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Giờ cả hai cùng cố gắng mà chăm nó
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Đừng nói nữa con nó nghe lại tủi thân
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Ờ vậy thôi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Anh ngủ đi
Bác Văn không thể trở người nhưng nước mắt vẫn rơi
Bác Văn
Bác Văn
Cảm ơn bố mẹ đã luôn bên con
Bác Văn
Bác Văn
Đời này có vậy là hạnh phúc lắm rồi
Xong anh thiếp đi lúc nào không hay

Chương 3: Địa ngục trần gian P2

Sáng hôm sau
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Dậy chưa cu em
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Bọn này đến thăm này nè
Bác Văn
Bác Văn
Ngồi đấy đi mấy bạn
Bác Văn
Bác Văn
Tao đau quá xin phép được nằm nha
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Thôi khách sáo gì ba
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Đỡ hơn chút nào chưa
Bác Văn
Bác Văn
Còn đau lắm
Bác Văn
Bác Văn
Chắc tao phải nằm đây cả năm cơ
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Khiếp thế thì bao giờ mới dậy đi chơi với tụi này được
Bác Văn
Bác Văn
Tao có muốn thế đâu
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Cứ tĩnh dưỡng đi
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Tụi tao mua đồ ăn hoa quả đến để đấy
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Muốn ăn thì bảo bố mẹ xắt cho
Bác Văn
Bác Văn
Ok thế tao cảm ơn nha
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
À tao cũng thông báo luôn
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Sang tháng hội bạn cấp ba ta sẽ tổ chức một buổi dã ngoại đấy
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Mày khoẻ thì đến tham gia không thì thôi tao sẽ báo lại
Bác Văn
Bác Văn
Cũng không biết nữa
Bác Văn
Bác Văn
Để tao xem sao chứ giờ đến ngồi tao còn không ngồi được
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Cứ thoải mái đi
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Mọi việc có bọn này lo cả mà
Bạn cùng lớp
Bạn cùng lớp
Có mày lại càng vui
Bác Văn
Bác Văn
Ok thôi
Nói chuyện được một lúc sau thì mọi người về hết
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Con muốn ăn gì chưa để mẹ lấy cho
Bác Văn
Bác Văn
Mẹ xắt hoa quả trên bàn đấy cho con là được rồi ạ
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Thế ăn xong con nghỉ ngơi chút mẹ lấy cháo cho nhá
Bác Văn
Bác Văn
À vâng
Mẹ Bác Văn đi rửa và xắt hoa quả cho anh
Lúc này trên giường bệnh anh đã thử xoay người
Bác Văn
Bác Văn
\ Á \ thật sự là không thể
NovelToon
Bác Văn
Bác Văn
Chưa bao giờ mà mình bất lực thế này
Mẹ Bác Văn đã phá vỡ bầu không khí lặng thinh đấy
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Giờ con muốn gì không mẹ sẽ làm cho con ngay chỉ cần con vui thôi
Bác Văn
Bác Văn
Con muốn ăn bánh đậu xanh, uống trà hoa quả nhiệt đới á mẹ
Bác Văn
Bác Văn
À cả máy chơi game nữa
Vào khoảng năm 2014-2015 máy chơi game lúc đấy chưa được thịnh hành
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Được chỉ cần con muốn mẹ sẽ thực hiện
Tối hôm đấy
Bác sĩ
Bác sĩ
Dậy tháo băng thôi chàng trai
Cái cảnh tối qua lại xảy ra
Chao ôi phải miêu tả từng miếng thịt đi theo da mà ghê
Da tay bong ra được thành hình ngón tay
Bác Văn
Bác Văn
*vì đau quá mà ngất đi*
Khi tỉnh dậy thấy có gương trên bàn, anh tò mò muốn xem mình đã ra sao
Kết quả là....
Bác Văn
Bác Văn
*Sốc*
Bác Văn
Bác Văn
*ngất tiếp*
Sau khi tỉnh dậy
Bác Văn
Bác Văn
Trời ơi
Bác Văn
Bác Văn
Ai trong gương vậy
Bác Văn
Bác Văn
Người không ra người, gợm không ra ngợm
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Đã mấy ngày rồi con đừng buồn nữa
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Sau tháo băng lại đẹp trai lại ngay mà
Bác Văn
Bác Văn
*chỉ khóc mà nói gì*
Đêm hôm đấy anh đã trải qua điều mà ai cũng không thể tưởng tượng được. Có 1 đôi ngồi chỗ cửa phòng anh
Người Cùng viện (vợ
Người Cùng viện (vợ
*khóc*
Người cùng viện ( chồng)
Người cùng viện ( chồng)
*ôm vợ, xoa cho vợ*
Cả hai cùng nhìn về Bác Văn mà lặng im không một lời nói dù đây là phòng riêng
Lúc này anh muốn lên tiếng nhưng không hiểu sao mình không thể nói cũng như không cử động được
Người Cùng viện (vợ
Người Cùng viện (vợ
*chỉ vào chân*
Người cùng viện ( chồng)
Người cùng viện ( chồng)
*chỉ vào tay và mặt mình*
Cứ thế chi đến sáng khi bác sĩ và bố Bác Văn bước vào phòng
Vì quá tò mò mà anh cất lời
Bác Văn
Bác Văn
Bác sĩ ơi, bác cho cháu hỏi với ạ
Bác sĩ
Bác sĩ
Sao vậy chàng trai
Bác Văn
Bác Văn
Tối qua cháu thấy có một đôi vợ chồng cứ ngồi trước cửa phòng cháu ấy
Bác Văn
Bác Văn
Còn khóc nữa nhưng không thấy ai nói gì
Bác Văn
Bác Văn
* nói rồi anh chỉ tay ra phía ngoài *
Bác sĩ
Bác sĩ
Cậu miêu tả kĩ xem nào
Bác Văn
Bác Văn
Dạ hai vợ chồng đấy chắc cũng khoảng 50 rồi ạ
Bác Văn
Bác Văn
Vợ mặc đồ màu đỏ có hình bông hoa
Bác Văn
Bác Văn
Chồng mặc polo xanh
Bác Văn
Bác Văn
Chắc cao tầm 1m6, 1m7 ạ
Bác sĩ
Bác sĩ
*cau mày* à rồi
Bác sĩ
Bác sĩ
Tôi nhớ rồi
Bác sĩ
Bác sĩ
Vợ chồng nhà đấy bị bỏng mới đưa vào viện sáng qua mà không may nặng quá không qua khỏi
Bác sĩ
Bác sĩ
Mới mất lúc 22h30p tối qua
Bác sĩ
Bác sĩ
Chắc chưa thể chấp nhận nên người ta ở lại thôi
Bác Văn
Bác Văn
*kinh hoàng nhưng chưa thể chấp nhận*
Bác Văn
Bác Văn
Không thể
Bác Văn
Bác Văn
Lúc tối họ vẫn ngồi đấy nhìn cháu mà
Bác sĩ
Bác sĩ
Thôi người mất đã mất rồi không phải suy nghĩ nhiều
Bác Văn
Bác Văn
*vẫn nằm trên giường mà không tin*
Thay băng và ăn uống xong thì khoảng 12h trưa
Hôm nay bố Bác Văn thay mẹ anh đến chăm anh
Bác Văn
Bác Văn
Bố ơi! Bố đuổi mấy đứa trẻ con ra ngoài chơi đi
Bác Văn
Bác Văn
Nó cứ chọc con đau quá
Bác Văn
Bác Văn
Con không thích đâu
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Làm gì có đứa trẻ nào đâu
Bác Văn
Bác Văn
Nó mặc áo vàng chạy quanh phòng còn chọc vai con đây này
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
*trầm ngâm suy nghĩ*
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
À để đấy bố hiểu rồi
Bố Bác Văn gọi cho mẹ anh
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Alo bà
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Bà chuẩn bị đồ đi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Tôi về đi với bà có việc gấp
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Ơ?? Cái gì đấy
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
*tắt máy*
Về đến nhà
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Lên xe
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
*bước vội lên*
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Ông đi đâu đây
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Không cần hỏi đến nơi là biết
Đến nơi
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Chúng con chào thầy ạ
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Nay con đến đây là có việc nhờ thầy ạ
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con của con bị bỏng khá nặng đang nằm trong viện mà nó bảo toàn nhìn thấy những thứ không nên thấy
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Con mạo muội xin thầy cho con thỉnh một lá bùa bình an ạ
Nhà chùa
Nhà chùa
Phải bình tĩnh
Nhà chùa
Nhà chùa
Chuyện đâu còn có đó
Nhà chùa
Nhà chùa
Hãy cho ta xin tên, tuổi, nơi cư trú của cháu nhà
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
* trả lời hết nhưng câu hỏi *
Nhà chùa
Nhà chùa
Được rồi! Con cầm lấy đưa về cho cháu nhà đi
Đến bệnh viện
Bố Bác Văn
Bố Bác Văn
Này! Cầm lấy đi, phải luôn đưa bên người nhá
Bác Văn
Bác Văn
Dạ con biết rồi ạ
Ngay ngày hôm sau
Bác Văn
Bác Văn
Cả nhà ơi, con không còn bị quấy nữa
Bác Văn
Bác Văn
Con ngủ bình thường rồi😁
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Vậy là tốt rồi
Mẹ Bác Văn
Mẹ Bác Văn
Gia đình ta chỉ cần có thế
Ở một trang mạng xã hội sau 1 tuần Bác Văn điều trị bỏng
Bác Văn
Bác Văn
Vẫn còn đau lắm. Bỏng 70%... nhưng sẽ cố gắng vượt qua vì chính bản thân mình và vì mọi người😓
Nhiều lượt thả tim và an ủi anh. Bỗng có tiếng tin nhắn thông báo đến
Di Hoà
Di Hoà
Anh là anh trai tháng trước chơi bóng cùng tụi em đúng không ạ
Bác Văn
Bác Văn
Chuẩn rồi em
Di Hoà
Di Hoà
Anh bị sao mà bỏng đến nỗi 70% vậy ạ. Anh thấy trong người sao rồi
Bác Văn
Bác Văn
Anh nướng mực bằng cồn mà không thấy nó lên
Bác Văn
Bác Văn
Bỏ tay vào thì cháy
Bác Văn
Bác Văn
😊
Bác Văn
Bác Văn
Màu nó ánh xanh quá
Di Hoà
Di Hoà
Cố lên anh ơi
Di Hoà
Di Hoà
Hôm nào khoẻ em đến chơi với anh liền
Bác Văn
Bác Văn
Được thôi... mà phải chờ anh thông báo đấy
Bác Văn
Bác Văn
Chắc cũng lâu lắm
Di Hoà
Di Hoà
*thả tim*
Lúc này anh đau lắm nhưng đã phấn chấn hơn vì những lời hỏi thăm mình
Nói không buồn thì quá dối lòng
Những câu nói tự động viên vẫn được anh ghi lại và một mình chịu đựng nó

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play