" Thật là một vinh dự, rất vui được gặp ông.."
Người đàn ông to lớn đứng dậy. Ông ta đưa tay mình đến, chủ ý bắt tay cô.
" Ồ! Chào mừng cô Celia đã đến với Bắc Kinh! Thật mong cô chỉ giáo nhiều hơn!"
Đôi bàn tay của ông ấy lạnh như thể chưa từng bao giờ được sưởi ấm. Đúng vậy, lạnh lẽo và cô độc. Liên Nhi đã sớm nhận ra điều đó, và tất nhiên, cô cũng biết thân phận thật sự của ông ta..
" Chỉ giáo gì chứ, tôi còn phải mong ông sẽ dạy bảo đàn con như chúng tôi kìa!"
Vẫn là ánh mắt ấy. Cô nhìn hắn vẫn là với ánh mắt lạnh nhạt ấy, thật khiến con người ta rợn người.
......
- Cô quen ông ta không?- Cố Minh Thành nhanh chóng bắt kịp Liên Nhi.
- Không, không quen!
Cô lại một lần nữa nói dối...
- Tôi nể cô thật đấy! Trước giờ chưa từng ai dám nhìn ông ta với ánh mắt như vậy cả!
- Ông ta... là ai vậy?
- Vậy mà không biết sao? Ông ấy là người nổi tiếng đấy! Ông trùm trong giới kinh doanh! Ông ấy đang tài trợ trang thiết bị cho bệnh viện chúng ta, có thể coi là cô đông lớn rồi! Nghe nói dạo này ông ấy còn làm từ thiện nữa!
- Từ thiện à?! ..Hừ - cô cười nhẹ - giả tạo quá rồi đấy ông già..!
- Cô nói sao?
- Không! Tôi thấy ông ấy thật là một con người tuyệt vời. Có thể nói là Kinh doanh vì tình thương?
- Phải, ông ấy đúng là rất tốt...
- Mà tại sao tôi lại nói chuyện với cậu nhỉ Cố Minh Thành?
- Cô biết tên tôi ?
- ...Bảng tên?...
- ...
- Tôi nghĩ cậu nên tránh xa tôi ra, anh bạn nhỏ! Mang bệnh án của bệnh nhân sáng nay qua phòng tôi , tôi sẽ xử lí việc của cậu sau!
Đôi chân cô nhanh nhảu chạy về phía trước, tiến tới phòng chụp cắt lớp để khám cho bệnh nhân.
Còn anh, bị cô gái nhanh nhảu ấy bỏ lại phía sau, ngơ ngác nhìn với một dấu hỏi chấm rất lớn trong đầu:
" Anh bạn nhỏ sao..? Mình lớn mà..???"
Cộc cộc
" Vào đi"
" Liên Nhi, có người muốn gặp cô!"
Cô nhẹ nhàng dời khỏi chiếc bàn với dày đặc những chồng bệnh án.
- Ôi! Thật vui khi được gặp cô!
- Chào chị, cảm ơn chị đã tin tưởng bệnh viện chúng tôi, có vấn đề gì sao?
- Là con trai tôi! Nó đã ho và khó thở mấy ngày nay rồi! Nhưng khi đi khám, mọi người đều bảo thằng bé chỉ bị hen bình thường. Tôi không tin nên đã đưa nó lên Bắc Kinh. Và biết được cô là chuyên gia từ Mỹ về, tôi muốn tham khảo ý kiến của cô!
- Thằng bé ở đâu rồi ạ?
Người phụ nữ trung niên dắt cô đến căn phòng nơi thằng bé đang được bố trí tạm thời để nghỉ ngơi. Cậu bé có vẻ đã khá ốm yếu rồi.
Vẫn là sự nhanh nhạy ấy, cô mau chóng tiến lại gần, tiếp sau cô là một y tá của khoa ngoại lồng ngực. Cô khám xét một lúc, rồi mới đưa ra kết luận ..
- Liễu Oanh! Mang máy thở tới đây, cậu bé cần nó! Sau đó, đưa cậu bé đi chụp CT cắt lớp và chuẩn bị phòng phẫu thuật, báo với bộ phận dự trữ nội tạng, chúng ta sẽ tiến hành kế ghép phổi!!
- Nhưng.. Liên Nhi.. Cậu chưa phải là người chính thức của bệnh viện, chưa đủ quyền hạn để sử dụng phòng phẫu thuật..
- Tôi sẽ chịu trách nhiệm!
- Vậy còn người nhà bệnh nhân?
- Bà ấy đã quyết tâm tìm ra bệnh cho con mình, chắc chắn sẽ để cậu ấy phẫu thuật thôi! Tôi sẽ đi xin chữ kí, cậu mau đi báo đi! Hơn nữa, nếu tôi không nhầm, có lẽ cậu ấy mắc chứng tắc nghẽn màng phổi mãn tính rồi, có thể đợi để chạy máy thở, nhưng không còn lâu nữa đâu!
- Được! Nhưng có chuyện gì, cả 2 ta sẽ cùng chịu trách nhiệm! Tôi không để cậu một mình đâu!!!
Tại sao Liễu Oanh tốt với Liên Nhi vậy? Tất nhiên, vì Liễu Oanh là bạn thân từ nhỏ của Liên Nhi mà. Và có lẽ, cô chính là một trong những người duy nhất nhận ra được thân phận thật của Liên Nhi- Mặc Tư Duệ, và "ông ta"..
Trong căn phòng làm việc, có một tiếng thét lớn:
- Chưa có chỉ thị mà đã dám phẫu thuật sao!!! Là ai ?
- L..Li..Liên Nhi ạ!
Người đàn ông bỗng điềm tĩnh ngồi xuống. Ông ấy là Trương Phong, viện trưởng bệnh viện Bắc Kinh.
Cái giọng gắt gỏng lúc trước sao biến mất rồi...Ông hạ giọng, đan hai tay vào nhau, trở về cái vẻ điềm tĩnh ngồi nhâm nhi tách trà mạn như mọi ngày:
" Là tôi ra chỉ thị! Liên Nhi không có đủ tư cách để thực hiện ca phẫu thuật này!!!"
--------------------------------------------
Chap 3
Còn
Tên truyện:Yêu là gì? Tôi không biết