Trong một căn phòng nhỏ, tiếng chuông báo thức từ từ kêu lên reng,reng.Một thân hình nhỏ nhắn từ từ đứng dậy tắt báo thức.
Kiều Nhi đánh răng rửa mặt rồi xuống lầu.Cô ngồi xuống bàn, mẹ Nhi bưng đĩa bánh sandwich đặt lên bàn rồi cất tiếng"Con ăn nhanh lên rồi đi học" Nhi cầm miếng sandwich "Vâng"
Ăn xong Nhi thay đồ rồi cùng anh trai đi đến trường học.(Cô học đại học năm nhất ngành báo chí và truyền thông, anh của Nhi là Nguyễn Tuấn Minh năm nay là sinh viên năm cuối ngành y).
Đến trường cô xuống xe " Bye anh hai" anh nhìn cô rồi gật đầu "Đầu năm học đừng gây rối gì đấy" nói rồi anh gõ nhẹ đầu cô rồi bỏ đi
Nhi phồng ná nhìn anh trai rồi chạy đi, chạy giữa đường cô nhìn thấy một quyển vở của ai đó làm rớt.Cô từ từ nhặt lên "Trần Đức Huy?" Cô vừa dứt lời đọc tên quyển vở thì một chàng trai cao lớn vội bước tới "Xin lỗi, đây là quyển vở của tôi làm rơi"
"À đây vở của cậu" Nhi vừa cười vừa dơ tay đưa quyển vở cho cậu bạn cao lớn trước mặt.
Đức Huy ngẩn ngơ nhìn Nhi một lúc rồi chợt tỉnh khi nghe cô gọi, anh lập tức lấy lại bình tĩnh lạnh lùng đáp"Ừ, cảm ơn.Tên cậu là?"
"Tớ là Nguyễn Kiều Nhi, Ah sắp trễ rồi tớ đi nhé!" Vừa dứt lời cô liền chạy đi, giữa đường còn không quên quay lại vẫy chào Huy.
Vào lớp cô nhanh chóng ngồi vào ghế, Hiền bạn cô thấy cô vào trễ lập tức hỏi " Mày làm gì mà hôm nay vào lớp trễ thế"
"Tao vừa nhặt được quyển vở của ai làm rơi,rồi đứng nói chuyện với người ta một lúc".Mốt lát sau Huy bước vào lớp thấy Nhi liền bước tới ngồi bên phải cô "Chào,lại gặp nhau rồi Kiều Nhi?"
Nhi đang nói chuyện với Hiền nghe thấy tên mình liền quay lại "Ủa Đức Huy?Cậu cũng học báo chí và truyền thông à"
"Không tôi học kinh tế, bạn tôi hôm nay có việc nên nhờ tôi học hộ nó một hôm" Nhi nghe vậy cũng gật đầu rồi thôi.
Hiền thấy vậy liền hỏi Nhi "Ai đấy?"
"Người hồi nãy làm rơi vở"
Thầy giáo bước vào lớp, cả lớp lập tức im lặng nghe giảng chỉ có Nhi là nằm gục trên bàn ngủ thiếp đi.Huy cứ vậy nhìn cô ngủ với ánh mắt dịu dàng.Một lúc sau thầy giáo phát hiện.
"Hai cô cậu kia làm gì đấy! Kiều Nhi em lập tức tỉnh dậy cho tôi,còn cậu kia cậu nhìn còn bé làm gì?" Nghe thấy tiếng của thầy Nhi lập tức giật mình tỉnh giấc, còn Huy thì ngại ngùng nhìn đi Chỗ khác.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ một cách mờ ám Hiền ngồi bên cũng bắt đầu trêu ghẹo Nhi " Vừa nãy mày ngủ tao đã thấy nó cứ nhìn mày là cười rồi, có chắc vừa nãy là lần đầu gặp không"
Nhi không nói gì đầu óc cô vẫn ở trên mây.
"Kiều Nhi tôi coi em là con của bằng hữu nên mới đặc biệt chú ý đến em.Bây giờ em không chú tâm học hành lên lớp chỉ lo ngủ và yêu đương à"
Nhi vội giải thích"Không có đâu chú à nhầm thầy Minh em chỉ là buồn ngủ quá nên mới chợp mắt, còn chuyện yêu đương thì em không có"
"Thôi được rồi không nói chuyện này nữa, Nhi! Em và cậu bạn kia tí nữa tan học đi nhổ cỏ sau trường cho tôi"
Mọi người tiếp tục học.Cuối tiết Nhi và Huy nhanh chóng vào kho của trường lấy bao tay và bao tải để nhổ cỏ.
"Nhi...xin lỗi"
"Trời ơi không sao đâu không phải lỗi của cậu đừng lo" Nhi cười nói.
"Tôi vẫn thấy có lỗi, hay nhổ cỏ xong tôi mời cậu đi ăn nhé?"
Nghe đến hai từ đồ ăn mắt Nhi sáng rực "Được được, đương nhiên là được rồi"
Sau một tiếng nhổ cỏ cả hai cuối cùng cũng xong.Huy nhanh chóng đưa Nhi vào quán ăn gần trường.
Hai người vừa ăn vừa vui vẻ nói chuyện. Huy lấy hết cam đảm "Chúng ta kết bạn Facebook nhé?".Nhi mỉm cười "Được chứ" rồi cả hai kết bạn với nhau.
Một lúc sau cả hai ăn xong rồi chào tạm biệt về nhà. Vừa về đến nhà Huy liền nhắn.
"Về chưa?"
10 phút sau Nhi trả lời
"Tớ vừa về.Trên đường về tớ ghé vào siêu thị mua một ít đồ nên về hơi lâu"
"Ừ,về là được rồi"
.....
Tối khuya trong đầu Huy chỉ toàn suy nghĩ về Nhi, nhớ về lúc má cô phồng to khi cố nhét đồ ăn vào miệng, nhớ cái cách cô cười tít mắt với cô, cả về chiều cao nhỏ bé của cô chỉ cao đến khủy tay anh.
Huy thầm nghĩ chắc hẳn cô không nhớ anh là ai. Cả 2 là bạn thuở nhỏ, khi đó vì ba mẹ cả 2 là đối tác làm ăn. Anh vẫn nhớ rõ ngày hôm đấy là cô bắt chuyện với anh, cô dùng giọng nói ngọt ngào của mình gọi tên anh vào lúc anh cô đơn nhất. Có một lần cô rủ anh đi chọc chó nhà hàng xóm anh sợ cô bị chó cắn nên nhường đường cho cô chạy trước để rồi anh bị con chó xô ngã chảy máu chân. May sao con chó ấy không cắn mà chỉ xô ngã anh rồi bỏ đi, cô chạy ngay đến chổ anh vừa ôm chặt vừa khóc.
"Huhu Huy ơi cậu không sao chứ, tớ xin lỗi. Cậu đừng chết nhé"
Huy bất lực lau nước mắt cho cô "Bị chó xô ngã thì không chết được đâu Nhi ạ"
"Hớ không phải bị chó cắn rồi dại hả" Nhi sụt sịt hỏi,Huy lại bất lực đến cạn lời với lời cô nói.
Tối đó có vẻ vì thấy tội lỗi nên Nhi đã nhường cho Huy hết những món mình thích ăn. "Cậu cứ ăn đi không cần cho tôi. Nào A~" Huy đút cho Nhi miếng sườn mà Nhi thích nhất. Đến tối Huy và Nhi ngủ cùng nhau vì ba mẹ anh đã đi công tác.
Quay về hiện tại "Hồi chúng ta 4 tuổi vui thật, sáng nay vì thấy cậu tôi còn luống cuống hỏi tên cậu dù đã biết..."
Về phía của Nhi cô cũng nghi ngờ anh là bạn hồi nhỏ của mình nhưng rồi cô cũng ngủ thiếp đi khi chìm vào giấc ngủ.
SÁNG HÔM SAU
Nhi bước vào lớp học toán và vẫy chào ngay khi thấy Huy. "Chào, tớ vừa nghe nói cậu chuyên Toán nhỉ còn tớ chuyên Văn" Nhi vừa nói vừa bỉu môi"Nói thật thì tớ ngu Toán làm".Huy không nói gì chỉ chăm chú nghe Nhi nói.
"Mà Huy này..."
"Hả?"
"Chúng ta trước đây từng gặp nhau chưa?"
"Cậu thử nhớ xem"
"Thôi mà nói cho tớ biết đi"
Huy có hơi thất vọng"Cậu cứ thử nhớ xem"
"Được rồi...tớ sẽ thử"
Cả hai cứ ngồi học Toán nhưng thái độ thì khác hoàn toàn nhau.Huy thì càng học càng thấy hứng thú còn Nhi chỉ thấy hứng thú.
Huy cố tình để lộ ảnh cả hai chụp chung với nhau hồi nhỏ "Hửm?nhìn quen ...A" Nhi hét toáng lên làm Huy phải vội bịt miệng cô lại.Giây phút ấy thời gian như dừng lại, bàn tay thô ráp của Huy chạm vào đôi môi mềm mại hồng hào của Nhi. Anh vội rụt tay lại ấp úng nói " Đ-đang là giờ học...đừng hét lên.Thầy khó tính lám" "A-à ừm..."
....
"Cậu là cún con..?" cún con,thỏ con là biệt danh hồi nhỏ cả hai đặt cho nhau
Nhi vui vẻ nhìn Huy "Vậy Huy còn nhớ con gấu bông hồ nhỏ Nhi tặng không"
Huy nhớ chứ,đó là món quà lầm đầu cô tặng anh nhân dịp sinh nhật mà "Nhớ"
"Con gấu đấy tớ chọn kĩ lắm đấy"
Cứ như vậy họ trò chuyện với nhau suốt tiết học về chuyện hồi nhỏ.
Tối đến nhà Nhi có khách
"Nhi ơi xuống đây bác vợ chồng bác Quân(bố mẹ Đức Huy) tới chơi này"
"V-vâng"
Nhi ngượng ngùng bước xuống " Con chào hai bác...chào Huy..."
"Chào.."
"Cái Nhi nhà anh chị nay lớn nhỉ?Lâu rồi không gặp thế có nhớ bác không" mẹ Huy nói
"Dạ có ạ"
Bố Nhi nhìn Huy rồi nói "Nghe bảo Huy học giỏi Toán lám, thế cháu kèm học cho cái Nhi được không.Con bé nay dốt Toán lắm"
"Bố!?"
"Dạ được ạ" Huy lễ phép trả lời.
"Vậy hai đứa lên lầu chơi nhé bố mẹ nói chuyện một chút" Cả hai nhanh chóng lên phòng
....
"Huy này...quên chuyện sáng nay nhé..." Huy không nói gì chỉ gật đầu.
Sau một lúc cả hai cũng thoải mái vui vẻ với nhau hơn
"Ngày mai tao đi thi Toán cấp quốc gia"
"Vậy chúc mày thi tốt nha" Nhi cười tít mắt
"Ừm, tao được giải thì sẽ mời mày đi ăn một bữa"
"Hứa nhé" Huy xoa đầu Nhi rồi gật đầu.
Sáng hôm sau Huy dậy từ sớm chuẩn bị để đi thi.Bước vào phòng camera có ở khắp nơi, anh ngồi làm bài suốt 2 tiếng, xin biết bao nhiêu giấy.
Cuối cùng cũng bước phòng thi,vừa đặt chân ra khỏi cửa đập vào mắt Huy là ba mẹ mình cùng với Nhi.
"Thi tốt chứ"
"Ừm tốt lắm"
Mẹ Huy dịu dàng nói"Dù gì Huy cũng thi xong rồi, bác mời hai đứa đi ăn lẩu được không"
"Dạ? được chứ ạ"
"Đương nhiên là được chứ"
Bước vào quán lẩu bố mẹ nhanh chóng ngồi với nhau để lại hai chổ trống cho Huy và Nhi ngồi gần.
"Thế Nhi học có được không cháu"
"Dạ cũng tạm thôi ạ"
"Cứ học đi có gì thì về cưới Huy, nó nuôi"
Nhi đỏ mặt " Thôi ạ Huy và cháu không cưới nhau đâu"
"Cháu cứ chối chứ bác thấy con trai bác nhìn cháu đắm đuối lắm cơ đấy"
Bóin người vui vẻ cười đùa và ăn uống với nhau như một gia đình.Cuối bữa ăn Nhi xin phép về trước vì anh trai đã tới đón.
Mối quan hệ của hai người cứ thân thiết như vậy.Hai tuần sau đã có kết quả của cuộc thi toán. Không ngoài dự đoán Huy đã đạt giải nhất,cậu vội đến nhà Nhi.
"Nhi ơi tao được giải nhất rồi"
"Ừm chúc mừng mày nha..."
"Mày sao đấy có chuyện gì à "
....
"Mày nói đi xem nào"
"Tao...phải đi du học rồi"
Huy đang vui vẻ như nghe câu nói ấy tim như co thắt lại " Khi nào...?"
"Tối nay tao đi"
"Mày...đi bao lâu"
" 6,7 năm gì đó"
"Chuyện tốt mà..." Huy cố gượng cười
"Mày đi du học mai mốt kẻo lại còn giỏi hơn tao đấy.À tao vừa nhớ ra mình có việc tao về đây"
"Bye..."
Vừa bước ra ngoài Huy như người mất hồn anh cứ đi và đi nước mắt cứ thế rơi mặc cho quản gia chạy theo gọi " Cậu chủ về thôi cậu đi đâu đấy? Cậu chủ! Xe của chúng ta ở đây cơ mà"
"Ông cứ về đi, tôi muốn thư giản"
"Vậy tôi ở đây chờ cậu chủ, cậu làm việc xong thì về đây nhé..."
Huy cứ như vậy đi đến một công viên cây xanh ngồi ở ghế đá.Trời dường như cũng hiểu tâm trạng của anh mà đổ mưa, nước mắt và nước mưa như hoà làm một.
"Có phải ông trời quá bất công rồi không? Chúng ta mới gặp lại không bao lâu mà..."
Quản gia của anh đang ở biệt thự nhà Nhi thấy trời mưa mà cậu chủ vẫn chưa về thì lo lắng đi tìm.
"C-cậu chủ sao lại ngồi dưới mưa thế này, nào lên xe tôi chở cậu vế"
Xuốt chặng đường Huy cứ im lặng mặc cho quản gia liên tục hỏi thăm.
......................
......................
"Cháu hơi mệt, hôm nay cháu đi ngủ sớm bác không cần lo"
Nói rồi anh vội đi vào phòng ngủ bật khóc.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play