Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nhật Ký Của Nữ Phụ Phản Diện

Chap 1: Giới thiệu chút về truyện

Chỉ là con gái của một quý tộc tầm thường mà dám nói chuyện kiểu vậy với một công chúa? Cô đang nghĩ mình là ai vậy, Rosemary? _ Tôi mỉa mai.

- Thần thực sự không có ý gì thưa công chúa... _ Cô ta cúi đầu run rẩy, tỏ vẻ kính cẩn, sợ hãi đến độ không dám ngẩng mặt lên nhìn tôi.

Ly rượu vang của tôi vẫn còn nhuộm đỏ mái tóc nổi bật của cô ta, thấm xuống cả bộ váy cô ta đang mặc. Trông thật thê thảm làm sao...

Tôi phất cây quạt cầm trên tay, đưa lên ngang mặt để che đi nụ cười. "Rosemary à, xem ra cô cũng diễn giỏi thật đấy. Để tôi xem cô còn trò gì nữa!"

- Vậy cô nghĩ mình có quyền phán xét bộ váy của ta sao?

- Không ạ... Thưa công chúa... _ Cô ta vẫn cúi đầu, không dám phản kháng.

Mới phút trước còn dám đến trước mặt tôi khoe mẽ về bộ váy mà cô ta đã giành được - đáng lí ra nó là của tôi - vậy mà giờ còn bày trò giả làm cừu non ngây thơ sao? Rõ ràng là ngạo mạn không biết trời cao đất dày mà còn tỏ vẻ biết điều, đáng thương. Cô ta nghĩ bản thân được hoàng tử cưng sủng thì làm gì cũng được sao? Mà phải rồi, đã là nữ chính thì làm gì mà chả được...

Rosemary Azaria là nữ chính của tiểu thuyết này. Mái tóc hồng kiều diễm cùng đôi mắt hoa anh đào lấp lánh tràn ngập ấm áp như ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sớm. Vẻ đẹp ngọt ngào đến mê hồn có một không hai đó vốn đã thu hút mọi ánh nhìn giờ lại càng thêm kiêu sa trong bộ váy dạ hội đó. Quả đúng với cái danh nữ chính của tiểu thuyết, không chỉ được thượng đế ban phát cho dung nhan mà ai cũng hằng khao khát, Rosemary còn là một người dịu dàng, dễ thương. Mọi thứ của cô nàng đều được yêu mến...

Còn tôi là ai? Dòng máu duy nhất của một trong bốn trụ cột của đế quốc, công chúa lá ngọc cành vàng: Narcissus Augustus. Xinh đẹp, thông minh lại quyền lực vậy mà chỉ vì phận làm nữ phụ lại hành động ngu ngốc đến thảm thương. Sinh ra đã ăn đứt nữ chính về mọi mặt mà lại vẫn phải chịu lép vế?! Mái tóc đen dài và mượt, đôi mắt màu tím đem lại một vẻ bí ẩn cùng chiều cao nổi bật - có chút cao hơn so với các nhân vật nữ trong tiểu thuyết nhưng vẫn mang một vẻ quyến rũ khó cưỡng bởi thân thể tôi vốn dĩ rất cân đối.

- Có chuyện gì ở đây vậy?

Bỗng một tiếng người vang lên, chỉ bằng một câu nói đã làm cả gian phòng trở nên im bặt. Hắn ta bước xuống, khuôn mặt điển trai lạnh như băng. Dưới mái tóc màu nâu nhạt là đôi đồng tử đỏ rực sắc lẹm mà duy chỉ những người mang huyết thống của hoàng đế mới có được. Không thể nhầm lẫn được, đây chính là nam chính của tiểu thuyết, hoàng tử Athelstan Eugene, người thừa kế duy nhất của người đứng đầu đế quốc đương nhiệm.

Theo quy luật bất hành văn của những tiểu thuyết ngôn tình, bất cứ khi nào nữ chính gặp chuyện nam chính sẽ xuất hiện nên không có gì quá bất ngờ trước sự xuất hiện của Athelstan. Hắn ta liền đảo mắt để tìm bóng dáng Rosemary. Ánh mắt sắc lẹm lúc trước còn khiến người ta phải run sợ bây giờ lại ấm áp, hiền từ khi được phản chiếu khuôn mặt của người con gái mình yêu. Athelstan bước nhanh đến, ôm lấy eo của cô nàng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc hồng vỗ về cô và cười nhẹ, nụ cười chỉ dành riêng cho cô mà thôi. Còn Rosemary như được vớ lấy chiếc phao cứu sinh, cô nàng lúc trước còn không dám ngước mặt lên liền ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ, ôm lấy hắn.

Cả gia thế, phong thái và cả ngoại hình ưa nhìn đều là những lí do khiến Athelstan trở thành người mà tất thảy mọi người đều thèm muốn. Hắn chính là người mà Narcissus yêu đến điên cuồng. Rosemary, cô quả là có mắt nhìn người.

Nếu đúng là Narcissus của trước đây, nhìn thấy cảnh thân mật của đôi cẩu nam nữ này chắc chắc tôi sẽ tức điên lên và trở thành trò hề trong bữa tiệc của chính mình. Trong tiểu thuyết, tôi sẽ hành động một cách thật bản năng và ngu ngốc đến nỗi chỉ nhắc lại thôi cũng cảm thấy chán ghét. Nhưng đây là hiện tại, tôi chỉ khoanh tay đứng nhìn, mặc những lời xì xào đàm tếu từ khắp nơi nổi lên. Muốn chiếm hết "ánh đèn sân khấu" trong bữa tiệc của chính tôi sao? Được thôi, coi như là tôi nhường mấy người lần này vậy, chỉ lần này nữa thôi.

- Nàng không thể ngừng gây chuyện được sao, Narcissus? _ Athelstan bỗng cất tiếng. Giọng nói cùng ánh mắt của hắn lập tức thay đổi khi chuyển từ cô ta sang tôi, lạnh nhạt, có chút kìm nén và cả sự khinh bỉ đến độ ghê tởm.

Cũng phải thôi, trong truyện Narcissus là một ả đàn bà phát cuồng vì hoàng tử, đeo bám đến dai dẳng thậm chí có thể vì muốn có được hắn mà hành động đến ngu xuẩn nên không ít lần gây ra tai hoạ. Tôi cũng là một trong những rào cản lớn cản trở "tình yêu đích thực" của đôi tiên đồng ngọc nữ kia.

Khoảnh khắc ánh mắt hắn hướng đến, tôi chợt rùng mình khi bị nhắc đến. Nhưng ngay lập tức, tôi lấy lại thần thái và cười một cách mỉa mai khi cố nhại lại giọng điệu tiểu tam đặc chưng của Rosemary:

- Em chỉ muốn dạy cho cô ấy về địa vị trong giới quý tộc thôi.

- Bằng cách tô điểm gương mặt của cô ấy bằng rượu? _ Athelstan nhướng mày tỏ vẻ khó chịu.

- Em nghĩ đó là điều cần thiết.

- Sự kiêu ngạo của nàng đã vượt quá mức cho phép. _ Hắn ta gằn giọng như muốn cảnh báo.

- Rõ ràng em mới là hôn phu của chàng vậy mà ngay từ đầu chàng chỉ bảo vệ cô ấy? _ Tôi tỏ vẻ bị tổn thương. _ Chàng thậm chí còn không muốn tìm hiểu xem nguyên nhân của mọi việc là gì?

- Ta tưởng nàng đã biết rõ chúng ta không còn đính ước? Hành động lỗ mãng của nàng rõ ràng là sai trái mà vẫn còn muốn biện minh sao?

- À phải rồi, đúng là như vậy ha... Nhưng ta nghĩ cô cũng đã rõ hơn về vị trí của mình rồi nhỉ, Rosemary? _ Không để cô nàng kịp đắc ý, tôi liền tiếp tục châm chọc.

Cô ta thoáng cúi gằm xuống, có vẻ như đang mím chặt môi. Nhưng đó cũng chỉ là một thoáng nên tôi không thể chắc chắn suy nghĩ của mình, cô ta liền ngẩng đầu lên và bước lên trước mặt tôi, cúi người:

- Vâng, em đã rõ rồi thưa công chúa. _ Rosemary tội nghiệp không thể phản kháng hay là đã có người đứng sau rồi nên không thèm phản kháng đây?

Quả đúng như tôi nghĩ, Athelstan cau mày đỡ cô ta lên, nhẹ nhàng nói và không quên lườm về phía tôi:

- Em không cần phải làm như vậy, Rose. Cô ấy không xứng đáng để em làm vậy.

- Chúng ta đã không còn đính hôn nghĩa là từ giờ cũng không cần phải ra vẻ thân mật nữa rồi nhỉ. _ Tôi vẫn nhiếc môi, quay lưng bỏ lại cặp "vợ chồng" hoàn hảo vẫn còn đang phô cho thiên hạ những cử chỉ thân mật.

Hắn tưởng tôi sợ sao? Rồi có một ngày tôi sẽ khiến hắn phải hối hận.

Chap 2: Hồi ức từ kiếp trước (đầu)

Tôi không thuộc về thế giới này. Vốn dĩ tôi chỉ là một con người bình thường lại chẳng có chút gì hơn ai. Thứ duy nhất mà tôi tạm có thể tự hào là bản thân không cần dựa dẫm hay bám víu vào bất kì ai để tồn tại.

Tôi có một mối tình và đã yêu anh ấy trong năm năm. Mối quan hệ của chúng tôi vẫn luôn tiến triển, cũng đã có những dự định về tương lai với ngôi nhà và những đứa trẻ. Nhưng quãng thời gian hạnh phúc ấy không thể kéo dài được lâu vì đột nhiên anh ấy phải du học bên Mỹ, chỉ còn mình tôi ở lại. Để tôi an tâm, anh đã hứa rằng nhất định sau khi về nước sẽ quay trở lại tìm tôi.

Suốt một năm trời mà tưởng như hàng thế kỷ, tôi đã luôn mỏng mỏi, chờ đợi anh ấy từng ngày. Và rồi thời khắc anh trở về cũng đã đến.

Tôi vẫn còn nhớ như in hôm đó khi tiết trời đã chuyển dần sang đông, anh ấy sau một khoảng thời gian không còn liên lạc đã gọi cho tôi, thông báo anh sẽ về nước để tìm gặp tôi. Tôi đã rất hạnh phúc, suốt thời gian qua tôi đã luôn mong nhớ được gặp lại anh ấy biết nhường nào.

Tôi đã luôn tin tưởng và chờ đợi anh ấy. Nhưng đổi lại... tất cả chỉ toàn là lừa dối.

**********

- Sắp tới, chúng tớ sẽ tổ chức lễ thành hôn. Hy vọng cậu sẽ đến dự với tư cách một người bạn. _ Cô ả cười nói như không có chuyện gì ghê gớm, chưng ra bộ mặt giả tạo đưa thiệp cưới về phía tôi.

Tôi sững người, mắt dán vào những dòng chữ ghi trên tấm thiệp. Hai tai tôi bỗng trở nên ù ù, dường như tâm trí tôi vẫn chưa thể tin vào những gì mình vừa nghe được.

Tình tiết này sao quen thế... Người mà tôi yêu thương nhất đang tay trong tay với người mà tôi coi là bạn thân nhất?! Cả thế giới trong tôi bỗng nhiên sụp đổ khi hai con người quan trọng với tôi nhất lại đang cấu kết đâm sau lưng tôi.

**********

Cha tôi bỏ theo ả tình nhân từ khi tôi còn rất nhỏ và lão đã có gia đình riêng. Mẹ tôi thì vốn thân thể rất yếu lại hết mực yêu thương gia đình nên sau khi lão già tệ bạc đó bỏ đi bà gần như đã rơi vào trầm cảm vì tuyệt vọng. Tuy nhiên, vì tương lai của tôi, bà đã tiếp tục cố gắng dạy dỗ, nuôi nấng tôi trưởng thành. Nhờ có bà mà tôi mới được như ngày hôm nay.

Cũng bởi vì vắt cạn sức lực để chăm lo cho tôi nên bà ngày một già đi. Năm tôi lên Đại học cũng là lúc bà qua đời. Mặc dù rất đau khổ khi người thân duy nhất đã rời bỏ tôi mà đi nhưng cũng chính vì bà, tôi kiên quyết học tập không ngừng để có một cuộc sống giàu sang đúng như hồi nhỏ hai mẹ con đã từng mơ.

**********

Sự bỏ rơi của lão già đó gây ám ảnh với tôi hơn tôi tưởng. Tôi bắt đầu trở nên khao khát một tình yêu viển vông như trong cổ tích hay luôn mơ tưởng về một cuộc đời như các nữ chính trong các tiểu thuyết ngôn tình. Tuy nhiên, dường như trong tôi luôn tồn tại những mặt trái ngược nhau, mặc dù ao ước có một mối tình đẹp nhưng tôi vô cùng e dè khi tiếp xúc với đàn ông lại thêm tính cách hướng nội sẵn có, mọi người thường cho rằng tôi là con bé lập dị ngoại trừ Stephanie.

Stephanie là bạn thuở nhỏ của tôi. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau lại vô tình bằng tôi nên rất thân thiết. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác run sợ ngay lập tức tan biến khi ngày đầu tiên vào lớp 1 cô ta từ đâu chạy đến vỗ vai tôi, hớn hở vì hai đứa học chung lớp.

Trong mắt tôi khi đó, Stephanie luôn là hình mẫu lí tưởng mà tôi luôn theo đuổi. Xinh xắn, thân thiện, dễ thương, hoạt bát, gia đình lại khá giả. Không có gì lạ khi ngay từ nhỏ cô ta đã có rất nhiều bạn, luôn được rất nhiều người vây quanh. Không chỉ có vậy, Stephanie luôn bênh vực, giúp đỡ, ở bên tôi mỗi khi tôi cần và luôn lắng nghe, thấu hiểu tôi. Thực lòng tôi luôn ngưỡng mộ và cảm thấy thật may mắn vì mình đã có được một người bạn "tốt" là cô ta.

Chúng tôi học chung suốt từ năm cấp 1 đến cuối năm cấp 2 thì gia đình Stephanie phải chuyển sang thành phố khác. Quá đột ngột, trước khi chia tay tôi đã khóc cạn nước mắt, bắt cô ta phải hứa rằng dù xa nhau nhưng vẫn phải luôn giữ liên lạc.

Ngày Stephanie rời đi, tôi buồn bã không muốn làm bất cứ việc gì. Trước đó tôi chưa nghĩ mình sẽ sống những ngày tháng mà không có cô ta. Nhưng rồi năm học cấp 3 cũng bắt đầu, tôi bước vào nó với tâm trạng chán nản.

Năm cấp 3 cũng đánh dấu mốc thời gian tôi gặp được người thứ hai góp phần quan trọng thay đổi cuộc đời tôi. Như đã nói ở trên, tôi bị ám ảnh với việc có một tình yêu đẹp và thường thì trước khi bắt đầu để ý đến ai tôi sẽ hỏi ý kiến của Stephanie trước. Chỉ riêng mỗi khi tôi nói về chuyện đó cô ta đều trả lời khá hời hợt. Có đôi lần tôi có để ý rằng mỗi khi mình muốn làm quen chàng trai nào thì sau khoảng vài ngày chàng trai đó sẽ nói chuyện rất thân mật với Stephanie, kể cả với những anh chàng cô ta chưa hề quen cho đến khi tôi tâm sự với cô ta. Khi đó, quả thật là tôi ngu ngốc khi bị sự giả tạo làm mờ mắt, tôi không bận tâm và chỉ đơn giản cho rằng cô ta thân thiện và có sức hút với tất cả mọi người. Nhưng dạo gần đây mỗi khi tôi nhắn tin Stephanie thường trả lời thờ ơ, mỗi lần tôi hỏi thì cô ta đều lí do rằng chuyển nhà nên rất bận. Do vậy, lần cảm nắng lần này tôi đã không nói cho cô ta biết.

Tom là anh chàng mà tôi cảm nắng. Anh ta học cùng cấp 3 với tôi và tôi đã thầm thương anh ta suốt quãng thời gian đó. Tom là một tên mọt sách chính hiệu nhưng lại sở hữu vẻ đẹp của tri thức rất cuốn hút. Ngày nào anh ta cũng đến thư viện để đọc sách và đó cũng là lí do bọn con gái đến thư viện đông hơn mọi khi, trong số đó có tôi.

Tom lịch lãm và ga lăng, trưởng thành, tài giỏi lại rất thông minh, anh ta đã làm cho biết bao cô gái trong trường phải mê mẩn. Tuy nhiên Tom khá lạnh lùng và kín tiếng. Một người như vậy thật đáng để mơ ước nhưng cũng thật khó để với tới. Có ai mà ngờ rằng, duyên số lại đưa đẩy chúng tôi đến với nhau?!

Tôi chỉ là một con bé tầm thường, chỉ dám đứng từ xa nhìn lén và ngưỡng mộ Tom rồi mơ tưởng về tương lai viển vông của hai đứa. Cứ nghĩ rằng mình và anh ta sẽ không bao giờ có thể nói chuyện cho đến khi hai đứa được xếp ngồi cạnh nhau. Khỏi phải nói cũng dễ dàng đoán được tôi đã vui sướng biết bao khi được ở gần Tom, từng giây từng phút trôi qua đều khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.

Tưởng vậy đã là may mắn lắm rồi nhưng cho đến khi giáo viên giao bài tập theo cặp, vì tôi ở ngay cạnh Tom nên tôi và anh ta là một nhóm. Trái tim tôi đang nhảy múa trong lồng ngực, tôi mải mơ tưởng đến nỗi không cả để ý đến xung quanh. Mãi đến khi Tom phải đập vào bàn nhắc tôi mới sực tỉnh.

Tom hỏi tôi vài câu nhưng thấy tôi trả lời ấp úng một cách e dè, anh ta suy nghĩ một lúc rồi đề nghị cả hai trao đổi thông tin liên lạc để dễ dàng giao tiếp với nhau hơn. Quả là một người rất tinh tế.

Tối hôm đó, tôi hồi hộp chờ đợi tin nhắn của Tom đến nín thở. Khoảnh khắc anh ta vừa mới gửi tin nhắn đầu tiên trái tim tôi lại lần nữa run lên. Tôi không còn nhớ rõ mình và anh ta đã nhắn với nhau những gì vì thực sự lúc ấy đầu óc tôi đã quá mụ mị trong mộng tưởng của bản thân.

Chap 3: Hồi ức từ kiếp trước (cuối)

Thật ngạc nhiên khi tôi và Tom có khá nhiều điểm chung. Trong lúc thảo luận về bài tập, tôi đã vô tình trích dẫn một câu nói của một nhân vật một cuốn sách mà anh ta là fan cứng của tác giả cuốn sách đó. Nhưng có vẻ như do không nhiều người biết đến tác giả đó nên Tom khá bất ngờ và hỏi tôi rất nhiều thứ. Lúc đó, chúng tôi đã vô tình phát hiện cả hai hợp nhau đến không tưởng.

Quan hệ tiếp tục tiến triển khiến cuộc sống tôi tràn ngập màu sắc trở lại, ngày nào tôi cũng như đang ở trên mây. Sau hôm đó, Tom chủ động bắt chuyện với tôi nhiều hơn. Chỉ khi nói về những cuốn sách thì anh ta mới trở nên hoạt ngôn, khác hẳn với vẻ ít nói thường ngày. Cũng từ đó mà tôi gần như bỏ hẳn các tiểu thuyết ngôn tình để đọc hàng tá những quyển sách anh ta giới thiệu. Bởi tôi chỉ muốn ở bên Tom thật lâu.

Từ ngày tôi và Tom trở nên thân thiết, lũ con gái trong trường ghen tị lắm. Nhưng rồi sự đố kị cũng dần chuyển sang những lời đồn rằng tôi và Tom đang hẹn hò với nhau. Bọn con trai mà trước đây chẳng mấy quan tâm tới tôi giờ lại trêu ghẹo, gán ghép tôi với Tom. Khoảng thời gian đó, những năm tháng cấp 3 của tôi đang tràn ngập màu hồng.

Sang năm cuối cấp, tôi vẫn luôn chờ đợi Tom. Tôi sợ mất anh ta nhưng lại không có đủ dũng khí tỏ tình, suốt ba năm học cấp 3, tình yêu của tôi vẫn luôn được giữ kín. May mắn thay, ông trời dường như đã chán ngấy khi đã tạo cơ hội đến vậy rồi mà chuyện tình của tôi vẫn giậm chân tại chỗ nên đã quyết định giúp tôi một lần cuối.

Anh chàng cầu thủ giàu có của lớp tôi đã xuất sắc đem lại chiến thắng vang dội cho lớp nên cậu ta mời cả lớp đến nhà để tổ chức tiệc ăn mừng. Ban đầu Tom không muốn đi nhưng cũng vì không muốn làm cả lớp mất vui nên anh ta đành nhận lời và hẹn đi chung với tôi. Suốt buổi tiệc hôm đó tôi và Tom đã luôn ở cạnh nhau.

Tửu lượng của tôi khá kém, uống một chút đã say. Tuy tôi không nhớ được gì về buổi tiệc đó nhưng tôi đã ngủ thiếp đi và Tom đã đưa tôi về nhà. Sáng hôm sau, Tom bất ngờ tỏ tình với tôi. Tôi thực sự quá ngỡ ngàng. Chưa kịp để tôi đặt câu hỏi, anh ta liền kể lại sự việc hôm qua. Trong cơn say, tôi đã lảm nhảm về việc mình rất thích anh ta nhưng ngại không dám bày tỏ trong lúc Tom đưa tôi về. Mặt tôi liền nóng bừng lên ngay khi anh ta kết thúc câu truyện. Trong lúc tôi vẫn còn đang ngượng chín mặt thì Tom nói rằng anh ta cũng thích tôi. Tom cảm thấy hai đứa rất hợp nhau, anh ta không màng đến hoàn cảnh của tôi mà ngược lại còn rất đồng cảm và muốn giúp đỡ tôi. Trái tim tôi đập liên hồi, đây rõ ràng là những diễn biến ngọt ngào của cuộc sống mà tôi hằng mơ ước. Tôi thừa nhận tình cảm và cả hai chính thức là một cặp.

**********

Khi tôi vừa mới tốt nghiệp thì mẹ mất. Tôi đau khổ và rơi vào hố sâu u buồn. May mắn thay, khi đó tôi còn có Tom. Anh ta đã ở bên an ủi tôi, giúp tôi vượt qua cú sốc đau đớn. Thực lòng, tôi đã yêu Tom rất nhiều.

Sau khi chọn được trường Đại học mong muốn cho bản thân, chúng tôi chuyển đến sống cùng nhau. Cuộc sống vẫn rất yên bình và hạnh phúc. Nhưng bất ngờ làm sao khi tôi gặp lại được cô bạn thân lâu ngày không liên lạc, là Stephanie!

Stephanie cũng học chung trường với tôi nhưng không chung lớp, Trái Đất này quả là rất tròn. Gặp lại cô ta tất nhiên tôi vui lắm. Lâu ngày không gặp mà cô ta thay đổi nhiều quá.

Dáng người Stephanie thật sự rất nóng bỏng, ba vòng chuẩn như siêu mẫu cùng đôi chân dài miên man, làn da trắng nõn. Mái tóc đen dài buông dài làm tăng thêm phần dịu dàng, khuôn mặt thon thả dễ thương. Đôi môi đỏ căng mọng cùng hàng mi dài. Tôi cứ ngỡ trước mặt mình là một minh tinh. Thì ra, cô ta chính là hot girl mà các bạn học thường nhắc đến.

Stephanie có vẻ bất ngờ khi gặp lại tôi. Ban đầu, cô ta tỏ ra khá gượng gạo. Khi tôi hỏi về cuộc sống của cô ta, Stephanie thở dài và kể với giọng buồn buồn.

Người cha tài giỏi của Stephanie phá sản lúc cô ta vẫn còn đang học cuối cấp. Mẹ cô ta không chịu được cảnh đang ăn sung mặc sướng bỗng hoá khổ sở nên đã rời bỏ gia đình. Chính vì vậy nên cuộc sống của cô ta hiện đang rất khó khăn. Để lên được đại học, cha của Stephanie phải đi làm việc quần quật. Cô ta thì vốn không quen cảnh nghèo túng, tự thân vận động nên hiện tại vẫn chưa tìm nổi cho mình một công việc. Nghe Stephanie kể, tôi vô cùng thương sót cho cô bạn của mình. Tôi quyết định phải làm gì đó giúp cô ta.

Tôi muốn giới thiệu Stephanie cho Tom vì anh ta rất tài giỏi nên có thể sẽ giúp được gì đó cho cô ta. Ngày hôm đó, tôi hẹn cả hai ở một quán cà phê. Khi tôi kể về chuyện của Stephanie, Tom tỏ ra khá đồng cảm. Nhưng khi cô ta vừa tới nơi, thái độ của Tom bỗng trở nên lạ lùng.

Stephanie ăn mặc trông có vẻ kín đáo nhưng vẫn khéo léo để lộ vẻ quyến rũ trời ban. Trông cô ta toát lên vẻ của một con cừu non dịu dàng, ngây thơ và trong sáng.

Cuộc nói chuyện diễn ra khá thuận lợi. Nhưng sau khi về, Tom nói với tôi rằng anh ta thấy vài điểm mâu thuẫn trong lời kể của Stephanie. Lúc đó, vì còn quá ngu ngốc tin vào tình bạn của tôi với cô ta, tôi không mấy mảy may quan tâm đến những nghi hoặc của Tom.

**********

Hôm đó là vào một ngày nắng đẹp, tôi bắt gặp Tom đang ôm Stephanie trong chính căn nhà của hai đứa. Khoảnh khắc đó, tôi choáng váng, mất một thoáng mới lấy lại bình tĩnh để bắt đầu chất vấn. Không ngờ, hai con người đó không chút giấu diếm chuyện họ đâm sau lưng tôi.

Ngay sau buổi gặp mặt, hai kẻ phản bội đã có ý định đâm sau lưng tôi. Thì ra, Stephanie đã nói dối về hoàn cảnh khó khăn của mình. Đúng là mẹ cô ta đã bỏ đi nhưng ông bố thì vẫn giàu sụ. Cô ta quả là một con cáo già đội lốt cừu non khi đã dắt mũi tôi hoàn hảo đến thế. Nhưng Tom thì không như vậy, anh ta tinh ý hơn và âm thầm điều tra Stephanie. Ngay khi biết gia thế của cô ả, Tom bắt đầu lộ bản chất thật. Hắn ta chỉ là một kẻ ích kỉ, thứ duy nhất hắn quan tâm là tiền, thứ góp phần rất lớn để giúp hắn rút ngắn con đường đến với vinh hoa. Còn Stephanie suy cho cùng cũng chỉ là một con ả hồ li đố kị với người khác, người đó chính là tôi. Với bản tính của một tiểu thư sinh ra đã ngậm thìa vàng, cô ta luôn muốn tìm cho mình một gã bạn trai hoàn hảo để xứng đôi với cô ta. Tất nhiên, cô ả không khỏi thèm thuồng một kẻ tài hoa như Tom, kể cả đó có là bạn trai của người khác. Cô ta dễ dàng quyến rũ được Tom - bằng tiền của ả. Hai kẻ phản bội vốn tâm đầu ý hợp liền lên kế hoạch đâm lén sau lưng tôi.

Tôi sững sờ, vẫn còn không tin vào sự thật. Hai con người quan trọng nhất với tôi lại có thể đối xử với tôi như vậy sao. Tôi không tin, chối bỏ sự thật. Mãi cho đến khi ả tận tay đưa tôi tấm thiệp cưới tôi mới sực tỉnh khỏi ảo mộng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play