TRƯỜNG ĐẠI HỌC
- An ơi\, tối nay đi chỗ này với tao chút nhé!
Người vừa cất giọng là Huyền My, người bạn ngồi cùng bàn với Quỳnh An, cũng là người bạn thân nhất của cô.
- Đi đâu\, lát tan học tao phải đi xin việc rồi. - Quỳnh An vừa trả lời vừa viết bài.
- Thôi\, để mai tìm việc cũng được. Chẳng mấy khi mày mới có thời gian rảnh. Trước mày bận đi làm suốt\, lâu rồi chúng ta chưa đi chơi.
- Mà đi đâu mới được\, mày mà dẫn tao đến bar nữa là tao đập mày đấy.
Quỳnh An có chút đề phòng. Nhớ lại lần trước con nhỏ này dám lừa cô đến quán bar chơi. Vốn dĩ cô không thích những nơi ồn ào. Hơn nữa chỗ đó còn có đèn chớp nháy liên tục khiến cô không chịu nổi. Vừa vào bên trong đã phải tức tốc chạy ra ngoài ngay.
- Yên tâm\, đảm bảo là không phải đi bar. Chỗ này hay lắm.
Nói xong Huyền My còn không quên cười một cái đầy bí ẩn. Có vẻ như chỗ mà Huyền My định dẫn cô đi cũng thú vị lắm.
Huyền My là cô bạn thân nhất của Quỳnh An, tuy mới quen nhau được hơn 3 năm nhưng tình bạn giữa họ khăng khít như chị em gái. Hai người họ rất ít khi cãi vã, Quỳnh An thì trưởng thành, là một cô gái sống nội tâm và suy nghĩ sâu sắc. Còn Huyền My, vì vốn được sinh ra trong một gia đình có điều kiện nên cô rất hồn nhiên, không phải suy nghĩ nhiều về cuộc sống mưu sinh như Quỳnh An. Có lẽ, nếu không có Huyền My thì cô chẳng thể vượt qua được nỗi cô đơn ở cái thành phố đầy bon chen và xô bồ này.
Tối đến, cơm nước xong xuôi Huyền My đang chuẩn bị cho buổi đi chơi tối nay, chả hiểu đi đâu mà cô nàng makeup kĩ thế, mặt còn hớn ha hớn hở.
- Ơ kìa con kia\, đi chuẩn bị đi xem nào. Sắp đến giờ rồi đấy. - Thấy Quỳnh An đi từ trong bếp ra\, Huyền My nhắc vì thấy cô vẫn trong bộ dạng ở nhà.
- Đi đâu mà mày có vẻ bí ẩn thế\, trông cái mặt còn hớn hở thế kia. - Quỳnh An vừa nói vừa đi đến chỗ tủ đồ.
- Cứ đến nơi rồi mày hiểu\, hí hí.
Quỳnh An chỉ mặc một chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản, nhưng lại tôn lên vẻ trong trẻo và đoan trang của mình. Cô cũng không cần makeup, chỉ điểm thêm một ít son là đủ. Có lẽ, cuộc đời cô thiếu mọi thứ nhưng nhan sắc thì cô không hề thiếu. Huyền My và mọi người xung quanh cô thường nói như thế, nhưng cô cũng không quan tâm lắm.
- Xong rồi\, đi thôi. Tao đặt xe rồi.
Sau khi hoàn thành nốt bước trang điểm cuối cùng, ngắm mình trong gương một lần nữa, Huyền My mỉm cười gật đầu tỏ vẻ đồng ý rồi đứng lên khoát tay Quỳnh An đi luôn.
Bình thường 2 người sẽ đi xe buýt, nhưng không hiểu sao hôm nay Huyền My lại đòi đi taxi cho bằng được. Đi được tầm 20p thì xe dừng lại ở một khách sạn lớn. Cô bắt đầu thắc mắc, đến đây để làm gì.
Hai người đi vào thang máy và đi lên tầng 15 của khách sạn, nơi thường diễn ra những buổi tiệc tùng.
Trong căn phòng riêng rộng lớn là một buổi tiệc sinh nhật đang được diễn ra. Giữa căn phòng là một chiếc bánh kem 5 tầng. Xung quanh là những vị tiểu thư, công tử dáng vẻ sang trọng, lịch lãm đang tham gia bữa tiệc. Khi cô và Huyền My bước vào, ánh mắt mọi người trong phòng ban đầu cũng có chút chú ý, nhưng rất nhanh lại như không có gì.
Nhưng Quỳnh An vẫn chưa biết chủ nhân của buổi tiệc này là ai.
- Này\, sinh nhật ai thế?
Quỳnh An thắc mắc quay sang hỏi Huyền My. Nhưng chưa kịp để cô đáp lời thì đã có một giọng nói khác chen vào.
- Chào 2 tiểu thư. Anh còn tưởng 2 em không đến.
Quỳnh An nhìn lên người vừa cất tiếng nói. Người đàn ông này có chút quen mặt, hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi thì phải.
- Sao mà không đến được chứ. Sinh nhật anh là phải có mặt em. Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé.
Dứt lời, Huyền My ghé sát lại người đàn ông đó nói nhỏ: "Em đưa nó đến rồi đấy nhé"
Nghe được câu đó, người đàn ông khẽ cười rồi cũng thì thầm đáp lại: "Cảm ơn em nhiều lắm, nhất định sẽ hậu tại em"
Quỳnh An đứng bên cạnh cũng có chút ngại ngùng. Thì ra là sinh nhật của người đàn ông này. Bây giờ thì cô nhớ ra rồi. Anh ta là người mà cô đã gặp 1 vài lần trong những buổi tụ tập mà Huyền My kéo cô đi. Nhưng cô cũng không có ấn tượng gì nhiều với người đàn ông ấy.
- Cảm ơn em đã đến nhé\, gặp được em anh rất vui.
Người đàn ông nhìn sang Quỳnh An, nở nụ cười thân thiệt chào hỏi, ánh mắt có chút ánh lên.
- Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé. Vì không biết là đến tiệc sinh nhật nên em không chuẩn bị quà cho anh được\, thật ngại quá. - Quỳnh An tỏ vẻ ái ngại.
- Em chịu đến đây là món quà lớn nhất với anh rồi. Đừng khách sao thế chứ.
- Thế em đến anh không vui hả. - Huyền My chen ngang\, giọng đùa cợt.
- Anh có nói thế đâu nào. Hai em ở đây chờ anh một lát nhé. Bữa tiệc bắt đầu rồi. - Anh ta nói rồi tiến về phía sân khấu\, nơi đặt chiếc bánh kem lớn.
Người đàn ông vừa rời đi thì Quỳnh An đã kéo Huyền My lại trách móc.
- Này\, phải nói trước là đi dự sinh nhật chứ. Đến tay không thế này ngại chết mất.
- Có sao đâu\, coi như mày đi sinh nhật bạn tao với tao đi. Với lại anh Thịnh rất thích mày mà. Hí hí.
- Này\, mày đừng có mà vớ vẩn. Về nhà tao....
- Ây da\, tao muốn đi vệ sinh quá\, mày ở đây chờ tao một lát nha.
- Này\, chờ tao đi với mày....
Chưa kịp để cho Quỳnh An phản ứng lại thì Huyền My đã chạy biến đi mất để lại cô đứng một mình không biết phải làm gì. Cô không hay đến những buổi tụ tập thế này, cũng không quen ai ở đây nên không biết phải cư xử sao cho đúng. Thôi kệ đi, nhỏ bạn cô chắc đi nhanh thôi, cũng sẽ không có ai tự dưng đến bắt chuyện với cô đâu nhỉ.
- Cảm ơn mọi người hôm nay đã bớt chút thời gian đến dự sinh nhật của tôi. Hôm nay hãy chơi thật vui nhé.
Người đàn ông dứt lời thì tiếng vỗ tay rào rào cũng vang lên, tiếng chúc mừng và reo hò rôm rả. Sau đó là màn khui sâm panh đặc trưng của các bữa tiệc.
Rất nhanh, một người phục vụ đằng sau thấy Quỳnh An chưa có rượu nên đã nhanh chóng phục vụ cho cô một ly rượu vang đỏ. Quỳnh An cũng không có ý định uống nên chỉ cầm lên chờ cho màn uống rượu mở màn xong thì cũng đặt xuống chiếc bàn bên cạnh cô.
- Nhân ngày đặc biệt hôm nay bản thân tôi cũng muốn làm một bất ngờ cho người mà đặc biệt với tôi.
Người đàn ông ngắt lời, một tiếng ồ lớn vang lên rồi anh ta bước xuống sân khấu.
Kì lạ thay, sao cô cứ có cảm giác anh ta đang đi đến chỗ mình vậy nhỉ. Một cảm giác không tự nhiên bao trùm lấy người Quỳnh An, cô nhìn trước nhìn sau vẫn chưa thấy Huyền My quay lại.
Quỳnh An còn chưa hết ngỡ ngàng thì anh ta đã đứng ngay trước mặt cô rồi.
- Quỳnh An\, anh biết điều này có hơi đường đột với em. Nhưng anh đã thích em từ ngay lần đầu tiên chúng ta gặp mặt. Anh muốn chúng ta có cơ hội tìm hiểu kĩ hơn để tiến đến mối quan hệ nghiêm túc. Em... em đồng ý nhé!
Anh ta vừa dứt lời, xung quanh đã vang lên tiếng reo hò phấn khích, nhưng cô làm sao không biết họ chỉ là đang chờ xem kịch hay. Anh ta và cô gặp nhau lần đầu đâu có ấn tượng gì sâu sắc, lại chọn tỏ tình ở nơi đông người thế này khiến cô thật khó xử.
Tiếng reo hò, thúc giục của mọi người càng lúc càng lớn, tiếng xì xầm cũng không ít càng khiến cô ngại ngùng hơn. Cô chỉ đứng lặng người anh ta mà không biết phải trả lời thế nào.
- Quỳnh An\, em đồng ý nhé! - Người đàn ông lại lên tiếng\, nhìn cô với ánh mắt chân thành và đầy mong chờ.
- Em... em thực sự cảm ơn anh vì đã chú ý tới một người bình thường như em\, cũng cảm ơn anh vì trong ngày vui của mình mà lại dành sự ưu ái này cho em. Nhưng mà em cảm thấy bản thân mình không phù hợp và chúng ta quen biết cũng chưa đủ lâu để có thể tiến tới mối quan hệ đó. Em thực sự xin lỗi anh rất nhiều.
Dứt lời, Quỳnh An cúi đầu xin lỗi như thể đang bày tỏ sự áy náy của mình. Bị từ chối ở nơi đông người thế này, lại còn trong đúng ngày sinh nhật thì không còn gì mất mặt hơn.
Chính vì thế, sau khi nói xong những lời cần nói, Quỳnh An cũng 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi bữa tiệc. Trước lúc đi ra, cô chỉ kịp nghe bên trong là những lời bàn tán to nhỏ, nhưng cô cũng không thể làm gì khác hơn, và những người đó cô cũng sẽ không gặp lại lần thứ 2.
- A...a...a đau quá!!!
Vội vàng chạy ra ngoài không để ý, hình như cô đã va phải ai đó thì phải. Đầu cô truyền đến một cơn đau nhói khiến cô đau đớn ôm đầu kêu oai oái.
- Tôi... tôi xin lỗi... đi hơi gấp nên... không kịp nhìn... đường....
Vừa nói, cô vừa ngẩng đầu lên nhìn xem mình đã đụng trúng ai thì gương mặt trước mắt khiến cô lắp bắp. Người đàn ông trước mặt khoác lên mình một bộ vest đen được cắt may tinh tế, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Anh ta cao khoảng 1m80, đang từ trên cao hạ ánh mắt chán ghét nhìn cô. Nhưng đôi mắt ấy sâu thẳm như một giếng nước khiến người đối diện dễ dàng bị hút vào bên trong. Gương mặt lạnh lùng, có chút bất cần.
- Trò này không phải quá cũ rồi sao?
Người đàn ông nhàn nhạt lên tiếng, gương mặt cũng không giấu được sự chán ghét.
Quỳnh An bị câu nói không đầu không đuôi ấy làm cho bừng tỉnh, nhìn người đàn ông với đôi mắt khó hiểu. Nhưng lại nghĩ chắc tại câu xin lỗi của cô lắp bắp quá nên người đó chưa kịp nghe.
- Xin lỗi anh\, vừa nãy đi hội vội nên không để ý đường va phải anh.
- Vô ý hay cố tình sắp đặt?
Anh ta càng nói cô càng không hiểu, cố tình sắp đặt cái gì, không phải người này nhầm cô với ai khác rồi chứ.
- Anh nói gì tôi không hiểu\, vô tình đụng trúng anh xin lỗi thì cũng đã xin lỗi rồi. Anh có cần dùng giọng điệu khó chịu đó nói với tôi không?
Nghe thấy câu nói đó của Quỳnh An, người đàn ông liền nhếch môi cười khẩy. Sau đó, quay người nói với người đằng sau.
- Đi thôi.
- Vâng\, thiếu gia.
Người đàn ông phía sau trả lời rồi cũng theo người đó đi mất, để lại Quỳnh An với gương mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Quỳnh An ơi...
Lúc này, Huyền My cũng vừa lúc chạy đến, cũng đúng lúc người đàn ông đi lướt qua người cô. Huyền My bị gương mặt và khí chất ấy cuốn hút đến mức nhìn theo đến khi người ta đã vào hẳn trong thang máy mới thôi.
Vừa nãy đi vệ sinh quay lại, cô thấy không khí ở buổi tiệc có hơi khác, hỏi ra mới biết chuyện gì đã xảy ra. Cô liền 3 chân 4 cẳng chạy ra tìm con bạn của mình.
- Trời ơi\, người gì đâu mà đẹp trai chết đi được. Mày có thấy thế không?
Huyền My đến chỗ Quỳnh An chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt đang xám xịt của cô đã buông ra lời nhận xét.
- Đẹp trai cái gì. Không cần đánh trống lảng.
- Tao có làm gì đâu.
Huyền My cười hì hì bày ra vẻ mặt vô tội.
- Mày biết trước chuyện này rồi đúng không. Còn dẫn tao đến đây\, vừa nãy ngại chết đi được\, không biết phải làm sao.
- Tại anh ấy năn nỉ quá tao cũng không biết phải từ chối sao. Mà cũng không ngờ là anh ấy lại tỏ tình ở nơi đông người thế này. Nhưng có vẻ anh ấy thích mày thật đấy.
- Thích cái gì mà thích. Gặp nhau đã được mấy lần đâu. Lần sau mày còn dẫn tao đến mấy chỗ này nữa là chết với tao đấy biết chưa.
- Rồi rồi\, tuân lệnh.
TRONG LỚP HỌC
Giảng viên đang giảng bài say sưa nhưng có vẻ mấy cô cậu sinh viên thì ngược lại. Vẫn có những người lắng nghe và ghi chép bài đầy đủ, nhưng cũng có những người thì coi phòng học như ngôi nhà thứ hai, người thì chơi game, người thì lướt web.
- Này An ơi\, chiều nay không có tiết tao với mày đi ăn gì ngon ngon nhé. Khỏi phải nấu cơm. - Quỳnh An đang chăm chỉ chép bài thì Huyền My quay sang nói.
- Chiều nay tao phải đi xin việc rồi\, mày về nhà ăn cơm với 2 bác đi. Lâu rồi tao chưa thấy mày về nhà.
- Ừ ha. Hôm trước mẹ tao cũng vừa gọi hỏi sao dạo này ít thấy về nhà. Không có mày nhắc tao cũng quên mất. Mà mày tính tìm việc gì. Cũng tại cái tên đáng chết ấy mà mày bị mất việc. - Huyền My nhớ lại chuyện không vui\, nét mặt hằm hằm.
- Thôi chuyện qua rồi. Chiều nay tao định đi quanh quanh mấy quán gần trường xem có quán nào tuyển không.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra cách đây vài ngày. Cô vốn đang làm việc rất bình yên trong quán thì gặp phải một lão say rượu không biết điều gây chuyện với cô. Không muốn chuyện càng rắc rối cô đã định bỏ qua, những gã đàn ông ấy lại định giở trò với cô, trong lúc giằng co, Quỳnh An nắm được chiếc khay đồ ăn bên cạnh nện cho hắn một cái vào đầu. Hắn lăn quay ra sàn, mọi người phải đưa hắn vào bệnh viện băng bó. Sau đó hắn làm ầm ĩ đòi chủ quán phải đuổi việc cô, không thì hắn sẽ kiện cô và chủ quán.
Vốn dĩ không phải là lỗi của cô nhưng vì muốn mọi chuyện êm đẹp và không muốn liên lụy đến chủ quán nên cô đã tự xin nghỉ việc. Hại cô bây giờ phải đi tìm việc mới. Mà tìm việc bây giờ cũng không dễ dàng gì. Đúng lúc cô mất việc thì lại phải đóng tiền nhà, tiền học rồi đủ thứ phải lo. Cũng may Huyền My đã giúp cô trả trước tiền nhà, Huyền My là người không tính toán mấy việc nhỏ nhặt đó nhưng cô muốn mau chóng kiếm tiền trả lại nó, không muốn nợ lâu.
Lại nói đến lí do vì sao cô và Huyền My quen nhau thì cũng có thể gọi đó là cái duyên. Hơn 1 năm trước khi cô vừa chân ướt chân ráo đến nơi đô thành này cô đã vô tình gặp Huyền My trên một chuyến xe buýt.
- Này anh kia\, anh đang làm gì vậy hả.
Quỳnh An đứng phía sau vô tình nhìn thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai che gần hết khuôn mặt đang lén lút đưa tay vào balo của cô gái phía trước định lấy trộm gì đó. Cô vội vàng hét lên thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Nghe tiếng hét của Quỳnh An cô gái đeo ba lô và mọi người cũng quay lại, gã đàn ông biết mình đã bị phát hiện thì luống cuống xô đẩy mọi người. Đúng lúc ấy xe buýt cũng đến trạm đỗ, cửa xe vừa mở hắn đã cuống cuồng lao xuống xe trong khi mọi người chưa kịp phản ứng lại.
Quỳnh An tiến tới nhắc bạn nữ đó kiểm tra xem có bị mất gì không. Bạn nữ kiểm tra balo một lát, thật may là chưa bị mất gì.
Rồi 2 người cùng ngồi xuống ghế đi thêm cùng nhau một đoạn đường nữa. Qua nói chuyện mới biết, cô bạn ấy là lần đầu đi thử xe bus đã gặp chuyện thế này rồi, cô bạn cứ cảm ơn Quỳnh An mãi. Cô và bạn nữ ấy nói chuyện rất hợp nhau, như là đã quen biết nhau từ trước vậy. Quỳnh An ấn tượng với cô bạn ấy bởi nét đẹp dễ thương và đáng yêu. Nụ cười vô tư và sự thân thiện ấy khiến người đối diện rất có thiện cảm.
Ngày hôm sau vào nhập học, 2 người lại trùng hợp học cùng một lớp. Dù Quỳnh An ngồi một mình ở góc ít người để ý, nhưng vừa bước vào lớp, nhìn quanh một lượt cô bạn ấy đã nhận ra Quỳnh An ngay.Hai người gặp lại thì mừng rỡ không ngớt, vì lần trước chưa kịp trao đổi số điện thoại. Cũng từ ấy tình bạn của 2 người ngày càng trở nên thân thiết. Chơi cùng nhau được một thời gian, Quỳnh An mới biết Huyền My vốn dĩ là tiểu thư của một gia đình khá giả, bố mẹ làm kinh doanh và có công ty riêng. Cuộc sống của Huyền My chưa từng lo đến cái ăn cái mặc như cô. Nhưng cô cảm nhận được, tình bạn mà Huyền My dành cho cô là chân thành, nên cô đáp lại cậu ấy cũng bằng sự chân thành.
Huyền My mặc dù là một tiểu thư ở nhà nhưng vẫn đồng ý chuyển đến ở phòng trọ cùng Quỳnh An. Hai người sống với nhau như 2 chị em ruột. Không có chuyện gì của Quỳnh An mà Huyền My không biết. Cũng nhờ có Huyền My mà cô được biết thêm một chút về cuộc sống của giới nhà giàu.
Tiếng chuông báo hết tiết làm cô giật mình trở về thực tại.
Chiều hôm ấy Quỳnh An đi tìm việc từ rất sớm. Nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối. Vì cô còn phải đi học nên chỉ có thời gian vào buổi chiều và tối, nhưng quán nào cũng muốn nhân viên có thể linh hoạt được thời gian làm việc. Quỳnh An mệt mỏi cầm bộ hồ sơ trên tay, lá vàng dưới chân kêu xào xạc, cô lại vu vơ nghĩ về cuộc đời mình. Cô đã phải trải qua rất nhiều chuyện khó khăn và đau lòng, chút chuyện cỏn con thế này sao có thể làm cô nản lòng được chứ.
Bất giác cô nhìn lên, một trung tâm thương mại lớn hiện lên trước mặt cô. Nghĩ 1 lát cô đánh liều tiến vào. Cô đã từng vào đây với Huyền My vài lần và biết được mọi thứ trong này đều xa hoa và đắt tiền. Những cửa hàng trong này mặc dù lương rất cao nhưng đổi lại yêu cầu về nhân viên cũng rất cao. Đi vòng quanh một lát cô đứng trước một quán ăn lớn " Family Feeling ", cô rất ấn tượng với cái tên này, và cô quyết định vào xin thử xem sao.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play