[ChuTả] Thiếu Gia Giả Thật Đáng Iu
Chap 1 : Chỉ là muốn tìm người thôi
Bơ
*abc* suy nghĩ
/abc/ hành động
Ở khung cửa kính trong suốt trong tiệm trà sữa vắng người, có một thân hình cao gầy ngồi nhàn hạ trên salon, áo sơ mi trắng như tuyết, cổ tay áo xắn lên một cách lỏng lẻo, để lộ ra những đường cong đẹp trên cổ tay thon gọn, ngón tay thon thả thể hiện tuổi thanh xuân còn trẻ, hai tay bưng một ly trà sữa ấm nóng.
Những người đi đường đều không nhịn được nhìn về phía thiếu niên, thiếu niên trông rất đáng yêu, khuôn mặt vẫn còn trẻ còn, đôi mắt to tròn làm người khác liên tưởng đến động vật ăn cỏ nào đó mềm mại mảnh mai, cả người đều tản ra sự vô hại.
Lúc này ánh mắt của thiếu niên không chú ý bên ngoài, chỉ dừng lại trên người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, người đàn ông ngay lúc này cầm trên tay một tờ giấy, vẻ mặt cau có không vui lắm.
Tô Tân Hạo
Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia của tôi, ngài cảm thấy con người tôi thế nào?
Tô Tân Hạo
/anh nhìn thiếu niên vẻ mặt ngây thơ trước mặt mình/
Tô Tân Hạo
Ngài cảm thấy tôi có giống một họa sĩ không?
Tả Hàng
Không giống /Thành thật nói/
Tô Tân Hạo
Vậy ngài cảm thấy, tôi có năng khiếu về mặt cảnh sát hình sự hay không? /tiếp tục hỏi/
Tô Tân Hạo
Đúng không! /đem tờ giấy đặt trên bàn, mở lòng bàn tay ra/
Tô Tân Hạo
Tôi là một phú nhị đại bình thường, không có năng lực chỉ cần ra lệnh một tiếng là có thể lục soát toàn thành phố, cho dù có, với điều kiện ngài đưa ra, cho dù là tìm chuyên gia tới, hắn cũng thể tìm thấy được đâu!
Tô Tân Hạo
*đang đùa mình à , đột nhiên gọi mình ra nói là muốn tìm một người*
Tả Hàng
/ ấm ức, nhìn về phía tờ giấy bản thân vắt hết óc tổng kết ra trên đó/
Chỉ thấy trên giấy viết:
Chu Chí Hâm lạnh lùng giống như băng sơn, mắt và lông mày sâu, thơ mộng và đẹp như tranh vẽ của núi rừng, bị hắn nhìn chăm chú cảm giác giống như được thiên thần an ủi, chỉ khi tiếp xúc với hắn mới biết được hắn không lạnh lùng như vậy, mà là một viên kim cương sáng trong, tỏa sáng rực rỡ nhất.
Chu Chí Hâm giống như mặt trời ấm áp mùa đông, hắn sưởi ấm mọi thứ, những người bị thế giới lạnh lẽo này cuốn đi nhưng khi đến gần hắn lại như được mặt trời ấm áp này kéo về thế giới con người, có được sự cứu rỗi.
Tả Hàng
Dù sao, dựa theo cái này, kiểu gì cũng tìm được.
Tả Hàng
/chột dạ hút một ngụm trà sữa, ánh mắt mơ hồ/
Tô Tân Hạo
Kiểu này làm sao tìm được? Tìm kiểu gì? Chẳng khác gì tiểu thuyết rác rưởi của tác giả tiểu thuyết cấp ba ở quầy hàng rong, cậu tìm bừa trên web cũng có thể ra hình ảnh nữa đấy, kiểu này cũng có thể tìm được à?!
Tả Hàng
Không phải vẫn còn cái tên sao? /chột dạ/
Tô Tân Hạo
Họ Chu hiếm thấy lắm sao? Hả? Chí Hâm tên này hiếm lắm à? Hả?!
Tô Tân Hạo
/anh che cái đầu đang đau lại/
Tô Tân Hạo
*rốt cuộc tiểu thiếu gia được Tả gia sủng ái đang quậy cái gì*
Tô Tân Hạo
*Không lẽ bất chợt có linh cảm muốn mình đọc cuốn tiểu thuyết mình viết, rồi cố tình chơi đùa mình chứ?*
Tô Tân Hạo
Tiểu tổ tông ơi, ngài nói cho tôi biết rốt cuộc ngài muốn làm cái gì đi chứ?!
Tả Hàng
Muốn tìm người /mếu máo/
Tô Tân Hạo
/anh đang nói chuyện thì duỗi tay chân ra, lưng buông lỏng dựa vào ghế vào như sống không còn gì luyến tiếc/
Tô Tân Hạo
Tôi cảm thấy bây giờ chúng ta cứ ngồi lại ở đây, người kia có thể sẽ tự mình dâng tới cửa!
Tô Tân Hạo
Ngài cũng biết không được hả? Đầu óc như này không phải vẫn còn bình thường sao?
Tô Tân Hạo
/anh chỉ cảm thấy thái dương càng ngày càng đau/
Tả Hàng
/Em cầm tờ giấy trên tay, cảm thấy rất ấm ức, đến trà sữa cũng không thèm uống để qua một bên/
Tô Tân Hạo
/ anh cảm thấy da đầu tê dại/ *tiểu thiếu gia đừng khóc nha?*
Tả Hàng
Còn! còn có manh mối khác, hắn, hắn! ba mẹ hắn chưa ly hôn thì ba hắn đã ở cùng người phụ nữ khác sinh con, mẹ hắn nghèo không có tiền, từ nhỏ đã bắt đầu làm công kiếm tiền rồi! /lắp bắp nói/
Tô Tân Hạo
/Giật giật khóe miệng/
Tô Tân Hạo
*Đây là gia đình có vở kịch máu chó gì vậy*
Tô Tân Hạo
Tiểu thiếu gia, tôi có thể giới thiệu cho ngài mấy nhà xuất bản đáng tin cậy.
Tả Hàng
/Hoàn toàn trầm mặc/
Những sợi tóc mềm mại rủ xuống bên tai, như là cún con bị lạc, bộ dáng nhỏ nhắn như là gặp phải chuyện rất ấm ức làm cho người ta thương tiếc.
Người ngồi xung quanh và người đi qua đường đều nhịn không được nhìn qua, không những vậy còn nhìn Phạm Thiên Quân bằng ánh mắt trách cứ, giống như là chỉ trích hắn vì sao lại ăn hiếp một đứa trẻ.
Tô Tân Hạo
*Không thể tức giận không thể tức giận, có lẽ lúc này anh hai đang xếp người bảo vệ tiểu thiếu gia nên đang theo dõi*
Tô Tân Hạo
*anh chỉ cần có động tác muốn trực tiếp đi báo cáo, đến lúc đó anh hai của tiểu thiếu gia động chút tay chân, cha anh có thể lột một tầng da của anh*
Tô Tân Hạo
Ngài vì sao muốn tìm một người như vậy? / anh hít một hơi thật sâu, xoa xoa lông mày/
Em cũng không biết nên nói như thế nào
Em cũng đâu thể nói, cậu nằm mơ, trong mơ phát hiện cuộc sống hiện tại và tương lai của bản thân là được ghi lại từ trong sách.
Bản thân là một vai nam phụ phản diện trong sách, như một vai hề nhảy nhót, hay là một tiểu thiếu gia giả bị ôm nhầm.
Chap 2 : Thiếu niên bắt trộm
Trong sách vai chính là thiếu gia thật, tên là Chu Chí Hâm, trong tương lai hắn sẽ trở về, dựa vào năng lực của bản thân tạo nên tương lai tươi sáng, người người ai nấy đều yêu thích hắn, ai ai cũng sủng hắn, đứng ở đỉnh cao, được tôn kính cùng sủng ái.
Lời này Tả Hàng biết không có cách nào nói ra được, bản thân cậu cũng cảm thấy mình bị bệnh tâm thần mất rồi.
Nhưng cố tình là cậu nhớ rất rõ ràng quyển tiểu thuyết kia, tờ giấy trên tay chính là dựa vào từng từ từng chữ trên sách viết ra, cậu một chữ cũng không viết sai.
Tô Tân Hạo
Tiểu thiếu gia, tôi không có cách, thật sự không được. /mặt mày cau có/
Tô Tân Hạo
*Dùng chữ hình dung còn không bằng vẽ tranh ra cho rồi, ít nhất hắn có thể dựa theo đường nét trên tranh vẽ để tìm ra người kia*
Tả Hàng
/Lặng lẽ đem trà sữa để xuống/ Tôi!
...
Người qua đường : Người đâu người đâu, mau bắt lấy hắn, hắn là ăn trộm, hắn trộm ví tiền của tôi, người đâu rồi!
Ngay khi cậu đang nói chuyện, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng la hét của người phụ nữ.
Tả Hàng quay đầu lại, một bóng dáng cao gầy chợt lướt qua mắt cậu.
Người kia đẹp trai anh tuấn, tứ chi thon dài, tuổi tác có vẻ không lớn lắm, tràn đầy tinh thần sáng ngời, trong lúc chạy trốn vô tình lộ ra vầng trán trơn bóng, khuôn mặt lạnh lùng uy nghiêm, đôi mắt sắc bén, có một khoảnh khắc nháy mắt hiện lên sương mù mù mịt.
Chỉ thấy người kia chân dài chạy vội phía dưới rất nhanh đã chạy xa, cậu không hiểu ra sao lại bỗng dưng đứng lên đuổi theo.
Người kia tố chất thân thể rất tốt, tốc độ vô cùng nhanh, hắn tóm lấy được quần áo của tên trộm từ phía sau dự định ấn trên đất, nhưng lại bởi vì quán tính đột ngột bị túm từ phía sau nên lưng của tên trộm túi ngửa ra sau ngã mạnh, đau đớn hét lên một tiếng.
Cậu vội vàng đuổi đến, cậu bất lực nhìn người con trai cậu bắt gặp được giơ cánh tay cao lên, tặng một đấm mạnh bạo cho tên trộm ví tiền, cánh tay có lực mạnh mẽ cùng đường cong tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời giống như ánh sáng rực rỡ, động tác của hắn nhanh như chớp, không thể nhìn theo kịp bằng mắt thường.
Chỉ bằng một đòn, tên trộm ví tiền sắp ngất đến nơi.
Từ xa, người phụ nữ bị ăn cắp ví tiền chen chúc vào đám đông bên trong, chen đến đẩy cậu một cái,Tả Hàng mới hoàn hồn.
...
Người phụ nữ : Cảm ơn, cảm ơn, thật sự cảm ơn cậu, trong túi của tôi có rất nhiều đồ quan trọng.
...
Người phụ nữ : /Vừa nói lời cảm ơn vừa nhìn thiếu niên với ý tứ không rõ, giống như có chút yêu thích/
Thế mà thiếu niên chỉ ngẫu nhiên ngẩng đầu, đồng tử của hắn đen kịt sâu thẳm, lạnh như băng và lạnh nhạt, ánh mắt như có như không nhẹ nhàng lướt qua người phụ nữ kia, người phụ nữ những lời sắp nói ra đều bị nghẹn ở trong cổ họng, nhìn thái độ của hắn cũng không dám nói thêm lời nào.
Nó nhìn có màu đen vì ánh sáng đi qua hoặc đã bị hấp thụ trực tiếp bởi các mô bên trong mắt hoặc hấp thụ sau khi bị phản xạ khuếch tán bên trong mắt và không thoát ra được qua đồng tử hẹp
Thiếu niên im lặng từ đầu đến cuối, bàn tay túm lấy áo khoác của tên trộm, không biết nắm ở đâu đột nhiên xé rách, áo khoác chất lượng có tốt hơn mà vào tay hắn thì cũng giống như tờ giấy mỏng manh mà thôi, nháy mắt bị xé cái roẹt mở ra, từ trong đó rơi ra một đống ví tiền.
Thiếu niên làm xong thì đi lướt qua bên người tên trộm túi, tới chỗ đống ví bị rớt dưới đất tìm một chiếc ví màu xám đen, da đã bị sờn, chất liệu cũ kĩ, lật qua lại kiểm tra, lấy ra từ trong ví tiền một cái điện thoại di động cũ kĩ rẻ tiền người già hay dùng(cục gạch) đang thực hiện cuộc gọi
Chu Chí Hâm
Tìm được rồi! ừm!
Giọng nói của thiếu niên cũng không trong sáng như độ tuổi, hơi trầm thấp, lạnh lùng rũ mắt nhìn ví tiền.
Dường như nghe được đầu dây bên kia nói gì đó, hắn nghiêng đầu kẹp điện thoại di động rồi mở ví tiền ra, đếm tiền mặt còn bên trong, đếm xong thì trả lời đầu dây bên kia.
Tả Hàng
/ ngây ngốc nhìn hắn/ *hắn đang gọi điện với ai vậy?Ví tiền này có phải của người đầu dây bên kia không?*
Thiếu niên nói chuyện, chớp mắt, lông mi dài nâng lên, như cố ý lại như vô tình nhìn về phía cậu
Cậu bị hắn nhìn, theo bản năng bắt đầu căng thẳng, không khỏi trợn tròn đôi mắt.
Thiếu niên nhìn Tả Hàng, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên, vô ý thức đi về phía trước.
...
Người phụ nữ : Bạn học, cậu!
Người phụ nữ bị mất ví tiền lúc nãy ngăn trước mặt thiếu niên không cho hắn bước tiếp, giống như có gì đó muốn nói.
Lại thấy thiếu niên lúc này giống như bừng tỉnh khôi phục lại tinh thần, ánh mắt lập tức sáng rõ, hắn nhìn thoáng qua đống tiền lẻ trong tay cùng với chiếc điện thoại cũ kĩ không hợp với bản thân, vẻ mặt chợt lạnh, môi mấp máy, không nói một lời xoay người rời đi, từ bên trong đám người dần dần biến mất.
Chap 3 : Anh hai tiêu chuẩn
Tả Hàng không nhìn thấy thiếu niên có ý muốn đi về phía mình, bị thân thủ lưu loát và diện mạo tinh tế xuất sắc làm kinh sợ, ấp úng nói:
Phạm Thiên Quân vẫn luôn đi theo sau cậu nghe vậy thì nhăn mày lại, đột nhiên nhớ tới mấy cái tư liệu về hắn làm cho buồn cười
Tô Tân Hạo
Đây là cái người cậu nói muốn tìm đấy à đấy à, kim cương lộng lẫy, mặt trời nhỏ ấm áp.
Tả Hàng
Tôi không biết, anh giúp tôi tra hắn
Tô Tân Hạo
Tiểu thiếu gia, không phải tôi nói, hắn như này thật sự không phải là mặt trời nhỏ ấm áp gì đâu, đó gọi là lửa cháy rực rỡ, đủ để đem người sống thiêu chết luôn rồi.
Tuy tiểu thiếu gia không hiểu nhưng bản thân Phạm Thiên Quân lại hiểu, một đấm của thiếu niên kia, đấm vào điểm yếu, đấm người ta một phát tới mức ngất xỉu thì sao có thể gọi là hiền lành được.
Cậu cũng cảm thấy là bản thân tìm nhầm rồi, rốt cuộc làm sao trên đời này có thể có chuyện trùng hợp như vậy được.
Nhưng nhớ đến cái nhìn của thiếu niên kia,Tả Hàng ma xui quỷ khiến hiện lên trong đầu suy nghĩ "chính là hắn".
Tả Hàng
Giờ! giờ đi hỏi thử tên của hắn đi. /có chút do dự, nhưng cũng rất mong đợi/
Tô Tân Hạo
Được rồi.Tốt xấu gì cũng nhìn được cái tướng mạo rồi, đỡ hơn phải tìm một người chỉ bằng vài từ trên giấy.
Tả Hàng
Quân Quân, chuyện này đừng làm cho người nhà tôi biết. /nghiêm mặt nói/
Tô Tân Hạo
/Sắc mặt cứng đờ/ *xung quanh có vệ sĩ luôn theo dõi chặt chẽ có thể không biết sao?*
Tả Hàng
Yên tâm, máy nghe lén tôi đã ngắt rồi, vệ sĩ chỉ có thể nhìn chúng ta, không biết chúng ta nói gì đâu. /nháy mắt/
Tô Tân Hạo
/Sắc mặt cứng đờ/ *cái quỷ gì vậy? Tiểu thiếu gia bị điên rồi hả?*
Tuy rằng trong lòng có chuẩn bị nhưng khi cậu về đến nhà, nhìn anh hai trầm tĩnh ngồi trên sô pha ở phòng khách, thân thể vẫn cứng đờ.
Tả Hàng
/Đi chầm chậm đến trước mặt Tả Thanh Hàm/. Anh hai
Hai mắt cậu rũ xuống, ngón tay căng thẳng đan xen nhau vặn vặn, rõ ràng là dáng vẻ lương tâm cắn rứt.
Tả Thanh Hàm trong nhà đứng thứ hai, năm nay 23 tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học.
Tuy là sinh viên nhưng anh lại không có dáng vẻ một sinh viên nên có, tây trang thẳng thớm không chút cẩu thả rất tương phản, lúc nào cũng đeo mắt kính không có độ, ánh mắt y quá sắc bén nên cần phải dùng kính để che bớt đi, nói dễ hiểu hơn là lạnh như băng, làm người nhìn có cảm giác áp bách, không có lợi khi giao lưu làm quen, nên mới che giấu.
Cậu cũng đã từng rất kiêng kị, vì không thể biết được suy nghĩ của anh hai, cứ cảm thấy anh hai âm trầm, cũng không thích cậu lắm.
Giờ mới hiểu được anh hai quản nghiêm như vậy là vì rất quan tâm, lúc hiểu được điều này cậu cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, không hiểu anh hai, thậm chí chủ động xa cách anh.
Bây giờ cậu bị bắt quả tang cũng không có chút xíu oán giận, cực kì ngoan ngoãn.
Tả Thanh Hàm cũng phát giác hôm nay cậu không giống bình thường, nếu là ngày thường thì em trai nhỏ của mình nhất định sẽ lộ ra vẻ mặt bất mãn, nhưng hôm nay lại hoàn toàn không có.
Rõ ràng vệ sĩ nói không có vấn đề gì, nhưng mà thái độ như bây giờ chẳng lẽ là chọc phải rắc rối lớn?
Tả Thanh Hàm_a2
Tự mình nói. /giọng nói mang theo cảm giác áp bách/
Tả Thanh Hàm_a2
Nói rõ ràng
Tả Hàng dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ, ngoan ngoãn báo cáo hành trình của hôm nay.
Tả Hàng
Em hẹn Phạm Thiên Quân cùng ăn cơm trưa, chọn chuỗi nhà hàng của chúng ta, mặt tiền nhà hàng sạch sẽ, sẽ không ăn đến tiêu chảy
Tả Hàng
Sau đó có chút thèm, muốn uống trà sữa, cùng Phạm Thiên Quân đi uống trà sữa, tiệm trà sữa tên là làm tốt một chút, cũng là chuỗi cửa hàng, em thấy rất sạch sẽ.
Cậu được nuông chiều từ nhỏ, dạ dày càng là kiều quý, ăn đồ dơ bẩn sẽ dễ bị đau bụng, hậu quả là đau cả đêm.Tả Thanh Hàm đối với cậu vì vậy cũng càng nghiêm hơn trong việc ăn.
Tả Thanh Hàm_a2
/rũ mắt , vẻ mặt bình tĩnh/
Cậu sống chung với anh hai của mình nhiều năm như vậy, cũng biết được những điều mình vừa báo cáo khiến anh hai rất vừa lòng.
Tả Hàng
Ban ngày chúng em trò truyện, không có nội dung gì quan trọng hết, sau đó được xem một màn bắt ăn trộm, đi xem giải trí.
Nói xong, cậu buông tay xuống, thấp thỏm bất an chờ anh trai lên tiếng.
Tả Hàng
Hết rồi ạ. *chỉ nhớ được bấy nhiêu đó thôi*
Tả Thanh Hàm_a2
/Tùy ý gõ ngón tay lên tay vịn của sô pha, nâng đôi mắt nhìn đứa em trai mà mình yêu thương chiều chuộng/
Tả Thanh Hàm_a2
Người phụ nữ kia có làm em bị thương không?
Tả Hàng
/Suy nghĩ một chút/
Tả Hàng
*hình như đúng là có chuyện như vậy, người phụ nữ bị trộm túi lúc gấp gáp chạy tới đụng trúng không ít người*
Tả Hàng
Không đau, một chút cũng không, anh không nói em cũng quên mất rồi
Nghe cậu nói vậy, anh cũng biết thật sự không có chuyện gì xảy ra.
Tả Thanh Hàm vẫn không thả cậu đi.
Cậu bắt đầu cảm thấy bất an, không phải chứ? Cậu chỉ nhớ bao nhiêu đấy thôi.
Không lẽ muốn cậu tự khai ra việc cậu đã ném máy nghe lén đi sao? Nhưng máy nghe lén là anh hai lén lút bỏ vào mà.Thật ra cậu không biết anh hai nhà mình sẽ cài máy nghe lén vào người cậu, đều nhờ sách mới biết được việc này đó.
Kẹp vào trong miếng khăn giấy, Tả Hàng cảm thấy bản thân đúng là làm đến hoàn hảo.
Tả Hàng
Em không nên sau khi ăn xong liền uống trà sữa. /nghĩ ngợi, rồi liếm khóe môi/
Tả Hàng
Cũng không nên đến nơi đang bắt trộm hóng xem, rất nguy hiểm có thể sẽ dẫn đến bị thương, anh hai ơi em sai rồi, về sau em không dám nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play