Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tận Thế ,Ta Có Được Ảo Tưởng Cụ Hiện Dị Năng

Chương 1 :Xuyên qua, còn gặp Tận Thế

Chương 1:

"Các vị khán giả, hoan nghênh mọi người trở lại với chương trình phát sóng trực tiếp từ Trạm Không gian Quốc tế. Trước mắt, mọi người đang nhìn thấy thiên thạch Q-15, có đường kính 230m. Đây là thiên thạch lớn nhất trong số 16 thiên thạch đang trên đường lao về Trái Đất. Theo dự đoán, trong vòng hai ngày tới, chúng sẽ rơi xuống Thái Bình Dương và khu vực lân cận..."

"Các chuyên gia cảnh báo rằng, những thiên thạch này có thể chứa vật chất gây hại, khi rơi xuống biển sẽ gây ra ô nhiễm trên diện rộng..."

"Liên Hợp Quốc kêu gọi các quốc gia hợp tác phóng tên lửa đánh chặn để ngăn chặn thảm họa..."

"Trên mạng xã hội đang lan truyền tin đồn về ngày tận thế sắp đến, nhiều người kêu gọi sám hối..."

Lê Thiên Minh bấm chuyển kênh liên tục, nhưng tất cả đều đưa tin về thiên thạch.

"Mới xuyên qua mà đã nghe tin tận thế, đúng là khai cuộc địa ngục mà!"

Lê Thiên Minh là người trọng sinh. Hôm qua, cậu bị xe tải tông khi đang qua đường và kết quả là xuyên vào một thế giới song song rất giống Trái Đất.

Cậu nhập vào thân xác của một thanh niên có cùng tên, diện mạo và hoàn cảnh giống hệt mình kiếp trước. Sau một ngày ngẩn ngơ chưa kịp thích nghi, cậu lại nghe tin về thảm họa thiên thạch đang ập đến!

Cậu nhìn quanh căn phòng cũ kỹ, bừa bộn với đủ loại đồ vật lộn xộn và im lặng thở dài.

Chủ nhân trước của cơ thể này có hoàn cảnh chẳng khá hơn cậu kiếp trước: mồ côi cha mẹ, tự mình bươn chải kiếm sống. Vì không có tiền đóng học phí, cậu ta đành phải làm công nhân trong một xưởng may, sống lay lắt qua ngày, không bạn gái, không tương lai.

Càng đáng giận hơn, cậu ta không hề có ý thức tích trữ lương thực hay vật tư, mà lại nhậu nhẹt đến đột tử. Giờ thì ngay cả khi muốn chuẩn bị cũng không kịp nữa rồi.

Ngoài kia, giá cả thực phẩm đã leo thang chóng mặt, mà hàng hóa cũng khan hiếm.

Đang suy nghĩ xem phải làm gì, điện thoại đột nhiên reo lên. Trên màn hình hiện ra một cái tên vừa lạ vừa quen.

"Alo, Bùi ca hả? Gọi tớ có chuyện gì vậy?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng trầm ổn:

"Tính gọi hỏi cậu chuẩn bị vật tư tới đâu rồi?"

Thiên Minh cười khổ:

"Còn gì nữa đâu mà chuẩn bị. Đến giờ vẫn chưa có cái gì cả, không biết có sống qua đợt này không nữa."

Cậu ngừng một chút, rồi nói tiếp:

"Bùi ca, cậu có biết ai còn bán thực phẩm với nhu yếu phẩm không? Đắt hơn một chút cũng được."

Bên kia trầm mặc vài giây, rồi Bùi ca đáp:

"Giờ này thì không còn ai bán nữa rồi. Hay là để tớ chia cho cậu một ít?"

Thiên Minh sững sờ:

"Làm vậy sao được? Cậu còn vợ con mà!"

Bùi ca bật cười:

"Không sao đâu, ăn ít một chút cũng được. Để lát nữa tớ qua nhà cậu rồi nói tiếp."

Nói xong, không đợi Thiên Minh trả lời, Bùi ca đã dập máy.

Thiên Minh trầm mặc, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả:

"Có người bạn tốt như vậy mà cậu ta còn không biết trân trọng. Thôi thì bây giờ, ta đã là chủ nhân của thân thể này, ta sẽ thay cậu ấy báo đáp Bùi ca. Coi như trả nợ vậy."

Bùi ca, tên thật là Trần Thanh Bùi, quê ở thành phố Long Hà. Anh là người chính trực, nghĩa khí, đã có vợ và một bé gái. Là bạn thân từ nhỏ của chủ nhân thân thể này, anh luôn giúp đỡ, khuyên nhủ cậu sống tốt hơn. Nhưng cậu ta chẳng những không nghe mà còn muốn tuyệt giao.

Nghĩ đến đây, Thiên Minh thấy tức thay cho Bùi ca.

Sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định ra ngoài tìm mua vài cây gỗ dài để gia cố nhà cửa, cùng với một ít nước uống dự trữ.

Buổi chiều, Bùi ca đến, mang theo vài thùng mì gói và đồ hộp.

"Mấy hôm nay đừng ra ngoài nữa. Nhớ kiếm vũ khí phòng thân, bên ngoài rất loạn. Cần gì thì cứ gọi tớ."

Anh còn đề nghị Thiên Minh đến trú ẩn cùng gia đình mình, nhưng cậu từ chối.

"Tớ quen sống một mình rồi. Ở với người khác không thoải mái lắm."

Thực ra, Thiên Minh biết nếu mình ở cùng, lượng thực phẩm sẽ không đủ cho cả nhà Bùi ca, nên cậu khéo léo từ chối.

Bùi ca thở dài, vỗ vai cậu rồi quay về.

Nhìn bóng lưng anh xa dần, Thiên Minh lặng lẽ trở vào nhà, đóng cửa lại. Sau khi ăn tối, cậu lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau, cậu dành cả ngày gia cố phòng ở, xây thêm và gia cố hàng rào thép quanh nhà. Xong xuôi, trời đã xế chiều.

Tắm rửa, ăn tối xong, cậu bật tivi theo dõi tin tức.

"Các quốc gia đã đánh chặn thành công 10/16 thiên thạch. Sáu thiên thạch còn lại, trong đó có Q-15, sẽ rơi xuống Thái Bình Dương và một số quốc gia ven biển. Các chuyên gia dự báo thời tiết toàn cầu sẽ biến động mạnh nhưng không kéo dài. Người dân được khuyến cáo dự trữ lương thực trong một tháng."

Thiên Minh tắt tivi, lẩm bẩm:

"Thiên thạch to nhất mà không bắn hạ được... Rốt cuộc mấy ông chính phủ làm ăn kiểu gì không biết! Hy vọng có thể vượt qua tháng này."

Nằm xuống giường, cậu thở dài, nhắm mắt ngủ, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:

"Thôi kệ, nước tới thì đất ngăn vậy!"

Chương 2 :Màn Đêm Mỹ Lệ

Sáng sớm, Thiên Minh tỉnh giấc với tâm trạng nặng nề. Cậu kiểm kê lại toàn bộ vật dụng trong nhà, từ thực phẩm, nước uống đến các nhu yếu phẩm khác. Nhờ có sự giúp đỡ của Bùi ca, lượng lương thực dự trữ của cậu đủ để cầm cự hơn một tháng. Tuy nhiên, Thiên Minh vẫn cảm thấy chưa đủ. Sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định mua thêm một số vật liệu kim loại để gia cố nhà cửa, đề phòng bất trắc.

Cậu nhanh chóng rời nhà, đi đến cửa hàng sắt thép gần nhất. Dù mới sáng sớm, không khí bên ngoài đã có chút căng thẳng, người đi đường ai cũng vội vã.

Khi bước vào cửa hàng, Thiên Minh thấy ông chủ – một người đàn ông trung niên có dáng vẻ cứng cáp – đang đi qua lại dọn dẹp.

"Ông chủ, ông còn sắt thép bán không?" Thiên Minh hỏi.

Ông chủ ngước nhìn cậu rồi đáp: "Còn, cậu cần loại nào?"

"Loại rẻ nhất giá bao nhiêu?"

"Thép Ø6, giá 110.000 đồng một ký. Cậu mua bao nhiêu?"

Thiên Minh sửng sốt: "Sao giá cao vậy?"

Ông chủ thở dài: "Thiên thạch sắp rơi, ai cũng đổ xô mua sắt thép để gia cố nhà cửa. Hàng hiếm lắm, giá cả cũng tăng theo. Đây là đợt hàng cuối cùng tôi còn, cậu có mua không?"

Cắn răng suy nghĩ một lúc, Thiên Minh gật đầu: "Tôi mua 100 ký, ông còn đủ không?"

Ông chủ cười khẽ: "Hên cho cậu, vẫn còn."

Sau khi chuẩn bị hàng, ông chủ bỗng hỏi thêm: "Cậu có muốn mua vũ khí phòng thân không? Dạo này trộm cướp nhiều lắm."

Thiên Minh suy tư. Những ngày qua, an ninh trở nên rối loạn vì phần lớn lực lượng cảnh sát đã bị điều động đến các khu vực trọng yếu. Mua thêm một món vũ khí cũng là điều cần thiết.

"Ông có loại nào?"

"Dao chặt cây parang, giá 250.000 đồng. Cậu lấy không?"

Thiên Minh liếc nhìn số dư trong tài khoản rồi nghiến răng mua luôn. Toàn bộ tiền tích góp suốt mấy năm qua giờ đã gần như cạn kiệt, nhưng mạng sống quan trọng hơn.

Sau khi sắp xếp việc giao hàng, cậu nhanh chóng trở về nhà. Lúc này, tình hình bên ngoài đã không còn an toàn nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, hàng được giao đến. Kiểm tra và xác nhận xong, Thiên Minh lập tức vận chuyển vật liệu vào trong, sắp xếp gọn một góc nhà. Buổi chiều, cậu bắt tay vào gia cố hàng rào, chèn thêm thép vào những chỗ yếu nhất. Mồ hôi nhễ nhại, cậu bận rộn đến tận tối mới tạm yên tâm.

Sau khi tắm rửa, ăn cơm xong, Thiên Minh bật tivi để theo dõi tin tức.

"Xin chào quý khán giả, theo thông báo mới nhất, vào lúc 11 giờ đêm nay, thiên thạch sẽ chính thức tiến vào bầu khí quyển Trái Đất. Địa điểm rơi chính xác của sáu thiên thạch bao gồm vùng biển Thái Bình Dương gần đảo Hawaii, một phần lãnh thổ các nước J, P, và C. Ngoài ra, nhiều mảnh vỡ từ những thiên thạch bị bắn hạ sẽ rơi rải rác trên toàn cầu, tuy nhiên mức độ thiệt hại dự kiến không quá nghiêm trọng.

Riêng quốc gia chúng ta, chỉ có một mảnh thiên thạch nhỏ rơi gần bờ biển thành phố Đà Hải, nên không ảnh hưởng trực tiếp. Tuy nhiên, các nhà khoa học cảnh báo rằng các vụ va chạm sẽ gây ra động đất, mưa bão và các hiện tượng khí tượng cực đoan trên toàn thế giới. Người dân được khuyến cáo hạn chế ra ngoài và chờ thông báo mới từ chính phủ."

Nghe đến đây, Thiên Minh thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì khu vực này không nằm trong vùng nguy hiểm trực tiếp.

Cậu lướt điện thoại, thấy khắp nơi đều bàn luận sôi nổi về thiên thạch. Một số trang web không chính thống thậm chí còn thêu dệt ra những giả thuyết tận thế như ô nhiễm khí quyển, bệnh dịch, hay cả những kịch bản zombie hoành hành. Mỗi người một kiểu, ai cũng có suy đoán riêng.

Đúng 10 giờ 59 phút tối, Thiên Minh bước ra ngoài, ngước nhìn bầu trời. Không phải chờ lâu, sáu vệt sáng rực cháy xé toạc màn đêm, biến bầu trời thành một dải ánh sáng chói lòa. Một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy đáng sợ.

Rồi bất ngờ, hàng trăm, hàng ngàn vệt sáng nhỏ hơn xuất hiện, trông như một cơn mưa sao băng khổng lồ. Cảnh tượng trước mắt khiến Thiên Minh không khỏi kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được chứng kiến một bầu trời tráng lệ đến vậy.

Nhưng ngay lúc đó, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển nhẹ. Không lâu sau, từ phương xa truyền đến những âm thanh kỳ lạ – giống như tiếng gầm rú của một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.

Bản năng cảnh báo điều gì đó không ổn. Thiên Minh lập tức chạy vào nhà, khóa cửa thật chặt, kiểm tra từng chốt một lần nữa. Cảm giác bất an dâng lên trong lòng, nhưng cậu cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu khẽ lẩm bẩm: "Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm khó ngủ... đặc biệt là với những người sống gần biển."

Chương 3: Zombie Thế Giới?

Tiếng chuông báo thức réo vang inh ỏi, đánh thức Thiên Minh khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu khó chịu vươn tay tắt báo thức, liếc nhìn điện thoại—9 giờ sáng.

Cậu ngáp dài, mắt vẫn còn ngái ngủ. Nhưng khi nhìn quanh, cậu bỗng thấy có gì đó không đúng. Phòng vẫn tối om.

Cảm giác kỳ lạ khiến Thiên Minh nhanh chóng bước đến cửa sổ, kéo rèm ra. Một cảnh tượng nặng nề hiện ra trước mắt—bầu trời u ám một màu xám xịt, những tầng mây đen dày đặc phủ kín bầu trời, chỉ để lại một vài tia sáng yếu ớt xuyên qua. Không khí lạnh lẽo, ẩm thấp, làm cậu vô thức rùng mình.

“Bão sắp đến sao?”

Cảm giác bất an len lỏi trong lòng, nhưng Thiên Minh nhanh chóng lắc đầu, tự trấn an bản thân. Sau khi rửa mặt, súc miệng và ăn sáng qua loa, cậu quyết định đi kiểm tra quanh nhà.

Dọc theo hàng rào thép cao hai mét, cậu kiểm tra từng điểm một. Cửa khóa vẫn chắc chắn, dây thép gai vẫn còn nguyên. Xác nhận xong, Thiên Minh quay vào trong nhà, mở TV để cập nhật tin tức.

Trên màn hình, phát thanh viên với giọng nói nghiêm trọng:

"Do ảnh hưởng của thiên thạch rơi xuống Thái Bình Dương, một lượng lớn nước biển đã bốc hơi, tạo ra những đám mây khổng lồ, gây mưa kéo dài trên diện rộng. Trên phạm vi toàn cầu, mưa sẽ tiếp tục trong ít nhất bốn ngày tới. Ngoài ra, hiện tượng sấm sét và gió giật mạnh có thể xuất hiện bất ngờ—người dân nên hạn chế ra đường."

Thiên Minh chau mày, cậu chuyển qua các kênh khác nhưng nội dung cũng giống nhau—tất cả đều nói về hậu quả của vụ thiên thạch.

Bên ngoài, mưa đã bắt đầu rơi, từ những hạt nhỏ rồi nhanh chóng chuyển thành cơn mưa lớn, dội ào ào lên mái tôn và mặt đất. Cảnh vật u ám lại càng thêm phần trầm lắng, tựa như một điềm báo chẳng lành.

"Cầu mong trời yên biển lặng, đừng có chuyện gì tệ hơn xảy ra..."

Trong một tuần tiếp theo, Thiên Minh ở lỳ trong nhà, ngoài việc ăn uống thì chỉ tập luyện cơ thể để giữ sức khỏe. Trong suốt những ngày này, Bùi Ca—người bạn thân của cậu—thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm.

"Mưa nhiều quá làm tao bực cả mình! Cái sông gần nhà tao mà cứ mưa kiểu này chắc sắp tràn bờ rồi."

"Cẩn thận nha, nước dâng cao là dễ có lũ lắm đấy."

"Biết rồi! Mà nói mới nhớ, dạo này ban đêm tao hay nghe tiếng hét kỳ lạ lắm. Tao không biết là ai, nhưng cứ tầm nửa đêm lại có tiếng la thất thanh từ xa xa. Nghe cứ như... ai đó đang bị giết vậy."

"Mày có ra ngoài xem không?"

"Mày điên à? Chuyện của thiên hạ mắc gì tao quan tâm, lỡ đụng phải đám côn đồ đánh nhau thì sao?!"

Lời của Bùi Ca khiến Thiên Minh cau mày. Tiếng hét trong đêm? Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

"Mà nói mới nhớ, dạo này có nhiều người bị sốt dữ lắm, bị co giật nữa. Chính phủ đang đau đầu vì số lượng bệnh nhân tăng nhanh."

"Bệnh gì?"

"Ai mà biết! Nhưng nghe nói đến giờ đã có cả trăm ngàn người bị rồi. Ghê lắm!"

Tim Thiên Minh khẽ đập nhanh hơn. Co giật? Sốt cao? Những triệu chứng này... hình như cậu đã thấy ở đâu đó rồi.

Sau khi cúp máy, Thiên Minh lập tức tra cứu thông tin trên mạng. Khi nhìn thấy hình ảnh bệnh nhân và các triệu chứng của họ, cậu lập tức chết lặng.

"Đây không phải là triệu chứng của người bị nhiễm virus zombie sao?!"

Cậu nhanh chóng tìm kiếm tin tức về số lượng người nhiễm bệnh. Con số khiến cậu kinh hãi—

Trong nước: Gần 10 triệu người mắc bệnh.

Toàn cầu: Hơn 1 tỷ người nhiễm!

Và nó còn đang tiếp tục tăng mạnh.

Thiên Minh hoảng hốt lên các diễn đàn mạng, đăng bài cảnh báo:

"Mọi người, đây không phải bệnh thông thường! Đây là dấu hiệu của một loại virus nguy hiểm! Chúng ta có thể sắp đối mặt với một đại dịch kinh hoàng!"

Nhưng phản hồi cậu nhận được lại là:

"Cậu nói gì vậy? Virus zombie là gì?"

"Zombie? Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy!"

Lúc này, Thiên Minh mới sững sờ nhận ra thế giới này không hề có khái niệm về zombie. Không có phim ảnh, không có tiểu thuyết, không có tài liệu khoa học nào nói về nó.

"Chết tiệt... Nếu mình cứ tiếp tục nói, mình sẽ bị chú ý!"

Cậu nhanh chóng xóa hết các bài viết. Nếu chính phủ để ý đến cậu, có thể cậu sẽ bị bắt để tra hỏi nguồn tin.

Sau khi bình tĩnh lại, Thiên Minh bắt đầu phân tích. Có khả năng virus này đến từ thiên thạch rơi xuống đại dương. Sau khi bốc hơi vào không khí, nó đã lan truyền qua những cơn mưa, lây nhiễm toàn cầu.

Nếu đúng là virus zombie, không chỉ con người mà cả động vật cũng có thể bị nhiễm. Nếu vậy, tận thế thực sự đã đến!

"Tại sao... mình vừa có cơ hội sống lại, lại phải đối mặt với chuyện này?!"

Nhưng không có thời gian để than vãn. Cậu phải hành động ngay.

Trong suốt cả ngày hôm đó, Thiên Minh gia cố toàn bộ ngôi nhà.

Cửa chính và cửa sổ đều được hàn thêm các thanh sắt chắc chắn.

Hàng rào được gia cố thêm thép gai.

Vũ khí tự chế—cậu dùng ống thép để làm một cây chùy sắt đơn giản.

Sau đó, cậu gọi cho Bùi Ca, cảnh báo hắn:

"Dù có nghe tiếng hét cũng đừng ra ngoài! Và tránh xa bất kỳ ai bị sốt!"

Bùi Ca còn cười đùa:

"Mày nghiêm túc vậy luôn hả?!"

"ĐỪNG COI THƯỜNG! Đây không phải bệnh bình thường đâu!"

Thấy Thiên Minh nói quá nghiêm túc, Bùi Ca mới chịu nghe theo.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi không dứt.

Thiên Minh nhìn lên trời, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

"Chuyện tồi tệ nhất... sắp xảy ra rồi sao?"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play