Ta là nữ nhi của một gia đình có truyền thống buôn bán. Tuy phụ thân là thương nhân nhưng ông rất chú trọng việc trau dồi tri thư lễ nghĩa cho tỉ muội ta. Phụ thân ta là người rất nghiêm khắc và bảo thủ.
Dù niềm yêu thích kinh thương của ta phần lớn được di truyền từ ông và tổ phụ, nhưng ông không bao giờ cho chúng ta nhắc đến việc nối nghiệp hiệu gạo của gia đình.
Con đường ông dọn sẵn cho tỷ muội ta chính là trở thành một tiểu thư thế gia, gia giáo, có học thức, tinh thông cầm kỳ thư họa và lấy được một tấm phu quân tốt. Không phải ta phản đối việc học hành, cũng không phải ta phản đối việc xuất giá.
Chỉ là ta cũng muốn được kế tục công việc truyền thống gia đình, hay thậm chí sở hữu một cửa hiệu của riêng ta. Sự thật là tuy phụ thân chưa bao giờ chỉ dẫn trực tiếp tỉ muội ta việc kinh doanh buôn bán, ta đã lén lút học theo qua quan sát cách ông làm việc và xem lỏm sổ sách.
Trong ba tỷ muội, ta luôn cảm thấy mình là người khác biệt nhất. Tỷ tỷ ta là một mỹ nữ an tĩnh, nhẹ nhàng như một bức tranh thủy mặc, thông thuộc thi thư lục lễ, cầm kỳ thư họa cũng tinh thông. Sang năm, nàng sẽ xuất giá cùng ý trung nhân thanh mai trúc mã của mình, rời khỏi Hoa gia để tiếp tục cuộc sống hoàn hảo của mình.
Còn tiểu Vi Tiếu, hoạt bát và lanh lợi, lúc nào cũng như một làn gió cuốn phăng đi mọi nề nếp gia phong. Muội ấy cũng không thích học như ta nhưng lại có tài hội họa hơn người đến mức phụ thân, dù nghiêm khắc thế nào, cũng không nỡ mắng. Ta đối với người muội muội này vừa yêu vừa hận, nhưng ta biết mỗi chúng ta đều đang sống một cuộc đời của riêng mình.
Đối với ta, phụ thân luôn nghiêm khắc trong mọi thứ ta làm. Ta thích viết thoại bản, ông lại cực kỳ phản đối, cho rằng đó là một sở thích thấp hèn.
Phụ thân luôn trách móc xã hội bất công, nhưng trong mắt ông, sở thích của ta cũng thấp hèn không khác gì cách thế gia nhìn gia đình chúng ta. Mâu thuẫn ấy khiến ta nghẹn ngào, nhưng ta tự nhủ: chỉ cần điều mình làm không trái luân thường đạo lý, ta không cần phải hổ thẹn.
...
Thanh Mai Lâu nổi tiếng khắp thành bởi các món điểm tâm hảo hạng, chỉ bán với số lượng giới hạn. Dù là quan lớn hay dân thường, muốn mua cũng phải xếp hàng chờ lượt. Chính sự công bằng này đã làm nên danh tiếng của tửu lâu.
Cứ cách một tháng, họ lại phát cho mỗi thực khách một phiếu đánh giá để thăm dò ý kiến về chất lượng điểm tâm và sự hài lòng của thực khách. Bất kỳ ý tưởng thú vị nào thể hiện được tôn chỉ của cửa hàng và thuyết phục được họ thực hiện, đều được thưởng lớn.
Thế nhưng phần thưởng được nhiều người mong đợi nhất chính là cơ hội được dùng mỹ vị tại Thanh Mai Lâu suốt một tháng mà không phải trả lễ.
Nghĩ đến mà lòng ta không khỏi thổn thức. Thật tình mà nói xung quanh Thanh Mai Lâu không phải thiếu tửu lâu có món tráng miệng nổi bật, nhưng vì cách thức buôn bán của họ quá xuất sắc nên thu hút được sự chú ý cực kỳ lớn từ đủ mọi thành phần trong xã hội.
Khi ta đến nơi thì đã thấy một hàng dài người nối đuôi nhau cả con phố, điểm đầu hàng chính là Thanh Mai Lâu. Ta và Tiểu Vi Tiếu_ muội muội ta vừa rẽ sang từ ngõ nhỏ, ngước nhìn cả hàng người dài như vậy không mấy bất ngờ.
Ta vẫn còn nhớ lần Tiểu Vi Tiếu và ta vì muốn mua được bánh ngọt của họ, đã phải xếp hàng từ sáng tinh mơ đến gần chính ngọ mới đợi được tới lượt mua bánh. Xem ra tin đồn món tráng miệng lần này vô cùng quý giá cũng không sai biệt lắm.
Vài hôm trước, ta đương nghỉ ngơi trong đình viện Hoa phủ, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của các nhà hoàn. Họ bảo vài hôm nữa sinh thần của Thanh Mai Lâu, cửa hàng sẽ cho ra một loại điểm tâm đặc biệt, bán với số lượng giới hạn để kỷ niệm. Nghe đồn vị khách thứ 100 của họ sẽ có cơ hội được tặng thêm một phần điểm tâm.
Ta liền hạ quyết tâm phải có được phần thưởng này bằng mọi giá. Thay vì xếp hàng sớm như thường lệ và chờ đợi trong mệt mỏi, ta ngủ mạch đến sáng sớm hôm sau. Chờ khi Tiểu Trúc thay ta canh được người thứ 99, ta sẽ ra đó trở thành khách xếp hàng thứ 100.
Khỏi phải nói từ xa ta đã thấy món bánh của họ, bên trên chiếc bánh nhỏ xinh được trang trí biểu tượng của Thanh Mai Lâu _ một đóa mai trắng thanh nhã, điểm trên nền bánh mềm mại, trắng muốt như tuyết đầu mùa. Mùi thơm từ xa đã có thể ngửi thấy, thử hỏi bên trong hương vị còn tinh tế thế nào.
Cuối cùng cũng đến lượt ta. Tiếng hô 'Chúc mừng!' vang lên làm ta giật mình, chưởng quầy bước tới trao phần bánh thưởng với nụ cười rạng rỡ. Dẫu biết trước kết quả, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ta không kìm được niềm vui lấp đầy nơi lồng ngực. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, ta nhận thẻ bài khắc tên mình.
Đây là lần đầu trong đời ta nhận được phần thưởng từ người khác, cũng là lần đầu trong đời ta được nhiều người ngưỡng mộ như vậy. Dù rằng điểm khác biệt rất lớn của nó với danh dự mà tỷ tỷ hay muội muội ta nhận được chính là phần thưởng này có phần không thật.
Ta bước ra khỏi Thanh Mai Lâu với tâm trạng vui vẻ như đi trên mây, trong lúc thất thần, vô ý bị ai đó đụng trúng, cả người ngã về phía sau, hộp bánh thưởng từ Thanh Mai Lâu vậy mà lại vụt khỏi tay ta, bay lên không trung rồi rơi phịch xuống đất. Tình cảnh thê thảm như vậy ta không nỡ nhìn thẳng.
May mắn là chỉ rơi mất một hộp, hộp còn lại muội muội ta đang cầm trên tay. Trong khoảnh khắc đó, ta chợt nghĩ, đúng là phần thưởng nhận được từ cách không chính đáng sẽ không thể lâu bền. Ta bị ngã xuống đất, mông ê ẩm, quần áo xộc xệch, lại thất thần trong một lúc. Đúng lúc đó, một bàn tay chìa ra trước mặt ta, ta ngẩng mặt lên, thấy trước mặt mình là một vị công tử mặt mày sáng láng, anh tuấn bất phàm. Phút chốc ánh mắt ta và chàng chạm nhau, trái tim ta như lỡ một nhịp.
Nam tử trong bộ y phục thiên thanh bằng gấm thượng hạng, mái tóc búi nửa, dáng vẻ thanh tao nhưng toát lên khí khái của một công tử thế gia. Chàng chìa tay đỡ ta dậy, ánh mắt sâu thẳm, khó đoán. Ta cúi xuống nhìn hộp bánh quý giá bị rơi xuống trước đó không lâu.
Phần tinh túy nhất của chiếc bánh là phần nhân làm từ rượu hoa mai bị chảy tràn ra ngoài. Cảm giác mất mát len lỏi trong lòng, nhưng ta cố nén lại, mỉm cười miễn cưỡng
Vị công tử trước mắt thấy ta hồi lâu không lên tiếng, bèn hắng giọng một tiếng: “cô nương không sao chứ. Thật ngại quá, là thư đồng của ta đi đứng không cẩn thận. Phần bánh này ta sẽ mua lại cho cô vậy.”
Ta cố gắng tạo ra âm thanh với cuống họng khô khốc của mình, nhỏ giọng nói:”Ta không sao. Ta không trách huynh hay thư đồng của huynh. Huynh cũng không cần phải đền cho ta. Phần bánh này e là khó mà mua lại được. Là thế này, đây là phần thưởng ta nhận được từ Thanh Mai Lâu, số lượng có hạn, hôm nay họ chỉ bán 150 phần. Nếu không thể xếp hàng trước e là khó mà mua được. Không sao đâu, dù sao chỉ là một phần bánh thôi mà, không cần phiền như vậy.” Nghe đến đây, gương mặt huynh ấy đanh lại, chau mày như đang trầm tư suy nghĩ.
Ta ngồi xuống quan sát hộp bánh như đang làm một cuộc thí nghiệm quan trọng. Nhìn mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, lúc này một phần trong trái tim ta cũng hoàn toàn mất đi tia hy vọng cuối cùng.
Vị nam tử im lặng hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm nhìn ta. Ta cúi đầu, lòng không dám nhìn thẳng, chỉ thoáng để ý thư đồng trông có vẻ gầy gò phía sau đang lo lắng đến mức mồ hôi rịn đầy trán, mắt không dám nhìn thẳng chủ tử của mình.
“Nếu huynh bận việc, xin cứ tự nhiên rời bước, không cần bận lòng vì ta.”
Vị công tử này vậy mà lại im lặng, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. Kỳ thật ta chưa bao giờ tiếp xúc với vị nam tử nào trong khoảng cách gần như vậy. Ánh nhìn của huynh ấy tuy lạnh lùng, thâm trầm, khiến ta không hiểu nổi suy nghĩ bên trong, nhưng lại khiến ta không cưỡng lại được muốn quan sát nhiều thêm một chút. Trái tim ta trong phút chốc như bị một chiếc búa nện thật mạnh vào, không thở nổi, khuôn mặt không khỏi đỏ lên.
Sau một hồi im lặng trầm tư, huynh ấy lên tiếng: “Dù sao đây cũng là lỗi của ta, chi bằng ta mời cô nương ăn một bữa ở tửu lâu gần đây để tạ lỗi. Tuy rằng không bằng được món tráng miệng của Thanh Mai Lâu nhưng cũng khá nổi tiếng. Đôi mắt huynh ấy tuy rằng có phần lạnh lùng nhưng lại chuyên chú nhìn vào ta, không cho ta nói lời từ chối. Nghĩ kĩ lại dù sao người bị tổn thất là ta, người ta muốn bồi thường dại gì lại không muốn nhận.
...
Ta đi sau huynh ấy, chậm rãi bước đến Túy Hoa Lâu. Bình thường tốc độ đi bộ của ta khá chậm, đến mẫu thân hay tiểu muội ta đều nói thế. Ấy vậy mà hôm nay, khi đi cùng huynh ấy, ta lại cảm thấy khá thoải mái, không cần phải chú ý nhiều đến tốc độ hay cố gắng bước nhanh hơn, cứ như huynh ấy đang cố gắng bước chậm lại vì ta.
Túy Hoa Lâu khá gần, nên dù trên suốt chặng đường chúng ta đều im lặng, ta cũng không cảm thấy bầu không khí quá ngột ngạt. Khi chưởng quầy nhìn thấy chúng ta, ông ấy cư xử vô cùng lễ độ, cung kính. Ta đoán chắc thân phận của vị nam tử trước mặt cũng không hề tầm thường. Tiểu nhị đưa chúng ta đến một nhã gian. Huynh ấy kéo ghế mời ta ngồi, lại ân cần hỏi qua khẩu vị của ta.
Ta thật ra rất dễ ăn, chỉ không ăn được những món quá cay, quá dầu mỡ. Ta không thích uống rượu, nói đúng hơn là không thể uống. Những món ăn nổi tiếng ở đây chủ yếu là món nướng. Điểm đặc biệt của Túy Hoa Lâu như cái tên của nó là dù là món nướng nhưng lại được chế biến rất tinh tế, thanh đạm, cực kỳ phù hợp với các tiểu cô nương như ta. Ta thầm nghĩ, chưa xuất giá cũng được xem là tiểu cô nương nhỉ.
Thông thường, họ sẽ ninh xương heo và xương bò trên bếp cùng rượu ủ hoa rồi lọc lấy nước cốt thêm vào các loại nguyên liệu đặc biệt tạo thành một loại sốt với hương vị đậm đà nhưng thanh nhã.
Các loại rau củ theo mùa được thu hoạch trong ngày vô cùng tươi ngon nướng cùng các loại hải sản trên lửa nóng, phết nước sốt lên trên, khi nướng vang lên âm thanh tanh tách của mỡ và nước sốt lăn tăn, một phần thấm vào phần thịt, một phần rơi xuống bếp củi, loại bỏ bớt phần mỡ thừa, tạo ra một món hải sản nướng đậm vị và tinh tế. Món ăn thường được dùng kèm với rượu hoa hoặc trà ủ rượu hoa.
Lá trà được sao cách thủy cùng rượu hoa, lưu giữ hương thơm thanh nhã của trà vùng núi Linh Sơn, nơi được truyền tụng là vùng đất ngập tràn tiên khí, nhưng lại không làm mất đi hương rượu.
Ta nghe huynh ấy miêu tả một hồi mà vô cùng nóng lòng muốn ăn thử. Sau một tuần trà, cuối cùng món ăn đã được dọn lên. Ta nhìn tất cả những món trên bàn mà hơi hoảng. Một bàn thức ăn nhiều gấp mấy lần tưởng tượng của ta. Ngoài những món đã được gọi, bọn ta còn được tặng thêm một món tráng miệng.
Ta chợt nghĩ, dạo này kinh thành món tráng miệng phải nói là cực kỳ nổi. Các trà lâu, tửu lâu, cửa hiệu từ nhỏ đến lớn thay nhau ra món mới để thu hút khách hàng. Một trong những lí do chủ yếu chính là vì sự phát triển mạnh mẽ của các món ngọt ở Thanh Mai Lâu. Quả thật sức ảnh hưởng này thật đáng ngưỡng mộ.
Trong suốt bữa ăn, ta và huynh ấy đều như đã đạt được thỏa thuận ngầm. Ngoại trừ lúc huynh ấy mời ta ăn và khi hỏi ta cảm nhận về món ăn thì chúng ta không hề nói bất kỳ câu gì với nhau. Ta nghĩ cả hai chúng ta đều có thói quen giống nhau, lúc ăn chỉ tập trung ăn, không nói chuyện. Đôi lúc, trong bữa ăn, ta có lén nhìn lên huynh ấy mấy lần.
Khí khái của người này làm ta có ảo giác cho dù có chuyện gì xảy ra đều có thể giữ được sự điềm tĩnh vốn có. Mỗi khi huynh ấy ngước xuống, đôi mi mắt dài và cong, thanh thoát tựa nữ tử, nhưng thần thái nơi chân mày lại toát lên khí chất mạnh mẽ, uy nghiêm.
Ta chăm chú nhìn huynh ấy đến thất thần chưa kịp thu hồi tầm mắt thì đôi mắt huynh ấy lại nhìn lên, ánh mắt chạm vào mắt ta. Ta như muốn hóa thành một tảng đá để không cần phải đối diện với tình thế ngượng ngùng thế này, vội vàng cụp mắt, lúc nhìn lên lần nữa thì phát hiện một nụ cười nhếch mép trên khóe môi của huynh ấy, tựa hồ đang cố kiềm nén.
Huynh ấy thì thầm gì đó bên tai thư đồng của mình rồi người kia mau chóng rời đi. Cái cách huynh ấy không trách mắng thư đồng của mình khi họ phạm lỗi có hơi khiến ta ấn tượng, hảo cảm cũng tăng thêm ta một tí.
Ở thời đại này, các cô nương đều bị mặc định muốn gả chồng thì phải thuộc tam tòng tứ đức, cầm kỳ thi họa. Để làm khó bọn ta, họ còn tạo ra các cuộc thi thố tài năng để kiểm tra tài học xem đã đủ tư cách gả đi chưa. Các tiểu cô nương không thể trở thành một viên minh châu lấp lánh nếu không được gọt giũa cẩn thận. Ta không quan tâm đến mấy cái tước hiệu này lắm, nhưng khi nhìn thấy phong thái của huynh ấy, ta lại nghĩ như thế nào mới có đủ tư cách làm nương tử huynh ấy nhỉ.
Con người ta có rất nhiều khuyết điểm nhưng tính xấu nhất chính là thích suy nghĩ, tưởng tượng miên man. Ta không vào tai bất cứ điều gì huynh ấy đang nói, câu duy nhất ta nghe được là tiếng huynh ấy gọi “cô nương”. Ta ngượng quá đành nhỏ giọng hỏi lại.
Huynh ấy hắng giọng rồi ôn tồn nói: “Là vầy, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ ta chỉ gọi cô nương là cô nương cũng hơi thất lễ. Nên ta mạn phép hỏi cao danh quý tánh của cô nương, chẳng hay ta nên xưng hô với cô nương như thế nào?… Ta họ Minh tên Tử Kỳ, cô có thể gọi ta là Tử Kỳ”
“Minh Tử Kỳ…” ta lẩm nhẩm trong lòng, quả là một cái tên hay: Minh trong sáng suốt, trí tuệ. Kỳ trong kỳ tài. Cái tên này rất hợp với huynh ấy.
“Ta tên Hoa Chân Tâm. Huynh cứ gọi ta là Hoa cô nương.” Ta nói đoạn ngước lên nhìn kỹ huynh ấy thì nghe huynh ấy tiếp lời:
— “Ta sống ở Trường An đã lâu, cũng xem là người bản địa, thế nhưng nhìn cô nương không giống người ở đây lắm. Cô nương từ nơi khác đến sao?”
Ta thật ra cùng cha và nương chuyển đến đây cũng hơn 10 năm. Nhưng sở dĩ huynh ấy nghĩ ta là người vùng khác cũng dễ hiểu. Cha nương ta từ nhỏ đã luôn dạy ta rằng thế gian này đầy rẫy người xấu, thân là một tiểu thư không nên xuất đầu lộ diện, sẽ ảnh hưởng đến danh tiết. Suốt một thời gian dài ta đã tin là vậy khiến cho khẩu âm của ta không dễ gì biến đổi giống người bản địa, khác hoàn toàn với tỷ tỷ ta vốn giỏi giang, học một tí là nhớ. Muội muội ta lại không chịu ngồi yên, đương nhiên là có rất nhiều bằng hữu, khẩu âm của con bé là giống người dân nơi này nhất.
Thật ra còn một lí do khác khiến ta càng thêm sợ hãi chuyện ra ngoài. Có lần ta lẻn ra khỏi phủ, trong một góc phố vắng vẻ cách Hoa gia một con đường, trông thấy một lão thúc ăn mày đang ngồi tựa vách tường. Tuy ta có hơi e sợ nhưng thấy thúc ấy ôm bụng như đã mấy ngày chưa ăn gì, ta động lòng trắc ẩn mua một cái màn thầu đem tới.
Thế mà khi ta lại gần thì bị thúc ấy kéo một cái ngã nhào, cả người như lên cơn động kinh, liên tục bóp cổ ta, còn lẩm bẩm: “Con ác phụ độc ác này, dám hạ độc thủ với ta, mày phải chết.” Ta hốt hoảng vung tay lung tung, sờ được một viên gạch nhỏ ném vào mặt thúc ấy. Chỉ nghe tiếng thúc ấy la lên đau đớn rồi bụm một bên mắt lại. Ta nhân cơ hội chạy trối chết. Từ đó ta luôn trốn trong nhà, luôn cảnh giác với cửa sổ, sợ sẽ có cái gì đó từ khung cửa thò ra bóp cổ mình.
Ký ức ngày nhỏ lướt nhanh qua dòng suy tưởng. Phải một lúc ta mới nhớ ra khi nãy chưa trả lời câu hỏi của huynh ấy: “Gia phụ từ nơi khác chuyển đến kinh thành 10 năm trước, nhưng ta vì một số lý do mà rất ít khi ra ngoài nên khẩu âm vùng miền không thể nào thay đổi được. Huynh biết đó, nữ tử thời này luôn bị trói buộc với rất nhiều lễ giáo.”
“Lời của Hoa cô nương nói cũng không sai. Nam nhi bọn ta tuy không bị ràng buộc nhiều thứ như nữ nhi, nhưng luôn mang trên vai trách nhiệm gia tộc, gánh nặng với quê hương. Vừa phải giỏi văn, vừa phải giỏi võ, vừa phải làm trụ cột gia đình. Xã hội đã thế, ai cũng có mối bận lòng riêng…
Đôi khi ta chỉ ước mình không là ai cả, không cần gánh những trách nhiệm như vậy, có thể tự do làm điều mình thích, yêu người mình muốn. Nương tử của ta sau này không cần chịu khổ, cũng không cần gánh nhiều trách nhiệm như ta.”
Trong lòng ta ngổn ngang cảm xúc, vừa ngưỡng mộ vừa chua xót, nghĩ rằng vị nương tử tương lai của huynh ấy phải là một vị tiểu thư đoan trang, tài sắc vẹn toàn, khiến người người kính ngưỡng
“Thật ngưỡng mộ vị cô nương sẽ trở thành nương tử của huynh” Câu nói vừa dứt, ta bỗng nhận ra mình thất thố. Câu nói ám muội như vậy cũng dám nói. Xấu hổ, quá xấu hổ rồi. Gương mặt bỗng chốc ửng hồng.
Dù đã cố gắng nghĩ đến chuyện khác, tự thuyết phục mình rằng việc này cũng bình thường thôi thế nhưng mọi nỗ lực của ta đều vô ích. Ta vờ rằng câu nói đó không phải của mình, mặt không đỏ, tim không đập ngẩng mặt nhìn huynh ấy cố nặn ra một nụ cười giả tạo.
Đôi mắt huynh ấy nhìn ta chằm chằm như đang âm thầm đánh giá hay cố hiểu xem rốt cuộc ta còn có bộ mặt nào khác. May mắn thay bầu không khí ngượng ngùng kiểu này không kéo dài bao lâu thì thư đồng của huynh ấy về đến, trên tay còn cầm một chiếc hộp vô cùng nâng niu, trân trọng. Ta nhìn sơ qua liền biết đây là hộp bánh của Thanh Mai Lâu, không thể lẫn đi đâu được.
Huynh ấy nhận chiếc hộp từ tay thư đồng, sau đó cực kỳ có thành ý tạ lỗi, đưa chiếc hộp lại cho ta. Trong sách nói con người là loại động vật có lí trí, mặc dù biết người ta vừa chiêu đãi mình một bàn ăn thịnh soạn, vừa tặng mình bánh của Thanh Mai Lâu, ta ăn không uống không như vậy chỉ vì bị đụng ngã một cái thật không phải phép. Chỉ có điều, ta thật lòng thắc mắc làm cách nào huynh ấy lấy được hộp bánh quý giá này.
Ta nào có khả năng cưỡng lại được sự lung linh, quyến rũ của hộp bánh trong tay huynh ấy. Lí trí trong ta phai nhạt, ta cũng không cách nào từ chối thịnh tình của người ta nên đành lịch sự nhận lấy.
Ta chợt nghĩ lại, khi bánh của ta rơi mất, ánh mắt những người xung quanh nhìn ta từ ngưỡng mộ thành tội nghiệp, thậm chí còn cười trên nỗi đau khổ của ta. Thế nhưng vị công tử này lại khác, vừa không suy tính thiệt hơn, vừa thật lòng muốn đền bù cho ta. Trong lòng ta vô cùng ấn tượng và cảm kích tấm chân tình này.
“… Đúng ra là ta đi đúng không cẩn thận, thế mà lại được huynh chiêu đãi thịnh soạn thế này. Hôm nay có duyên gặp được huynh chính là may mắn của ta, lòng ta vô cùng vui vẻ. Đa tạ huynh đã chiêu đãi, sau này có vấn đề gì ta có thể giúp được huynh cứ đến Hoa gia tìm ta, ta sẵn sàng giúp đỡ hết mình.”
“Hoa cô nương đừng khách sáo, đây là vinh hạnh của ta.”
Trước khi rời đi, huynh ấy còn dặn thư đồng đưa ta về tận nhà. Dọc đường đi, mặc dù tính ta ít nói là thế nhưng thư đồng huynh ấy lại trái ngược hoàn toàn, miệng cứ líu ríu suốt. Chính nhờ vậy ta mới biết huynh ấy là thế tử của Minh gia. Minh gia là gia tộc buôn vải nổi nhất Trường An, không ai là không biết. Ta vốn nghĩ một người tài giỏi như lão gia của Minh gia phải là một đại thúc thúc râu ria xồm xoàm, tính tình khó chịu, thế mà lại không phải. Điểm ta ấn tượng nhất chính là ông ấy có tư duy rất tiến bộ, tôn trọng quyền tự chủ trong hôn nhân của con cái, không cần phải có dòng dõi thư hương thế gia.
Việc buôn bán tơ lụa ở Minh gia ta cũng không rành lắm. Dù gì gia đình ta cũng không đến mức giàu có như họ, về cơ bản đây là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Chúng ta cũng chỉ là thương buôn nho nhỏ. Nhưng một chút tin tức về họ ta cũng biết sơ qua. Rất nhiều thương buôn phân phối vải cho họ đều nói giá bán lẻ ra ngoài đắt gấp nhiều lần giá sỉ họ mua được từ Minh gia, thế mà khách mua chẳng những không ít đi còn tăng lên. Người ta thường nói cái gì càng đắt càng thu hút người mua, đúng là chẳng sai chút nào.
Nghe nói lão gia của Minh gia lúc còn trẻ là một công tử hào hoa phong nhã. Phong thái, dung mạo, đến cách nói chuyện đã đốn tim biết bao thiếu nữ thời ấy. Thế mà chàng trai phong lưu đa tình như vậy lại cưa đổ được đại tiểu thư Vân gia cao quý ngời ngời, còn vô cùng yêu quý và tin tưởng nhau. Sự tình thế nào ta không rõ lắm, chỉ biết năm đó ông ấy tốn rất nhiều thời gian và công sức mới theo đuổi được cô nương mà mình tâm niệm. Nam nhân chịu bỏ công sức để làm nữ nhân chấp thuận mình thật sự hiếm thấy.
Thư đồng đưa ta về đến phủ thì rời đi. Khi ta đã an vị trong khuê phòng mới chợt nhớ đến mục đích chuyến đi này của ta chính là thăm dò thị trường thoại bản. Chết thật, cái ăn với sắc đẹp đã làm lu mờ lí trí của ta.
…
Sau khi ngâm nước hoa nhài để tắm, cả người ta thư thái lạ kỳ, đôi mắt lim dim, mọi suy nghĩ đều hóa hư không. Ta ngả lưng trên chiếc giường êm ái của mình, mắt nhìn khắp khuê phòng, chợt lia trúng tập tiểu thuyết trên kệ tủ. Ta bước đến gần lấy xuống, nhìn đến bìa truyện phủ bụi vì đã lâu không chạm đến, lòng ta trái ngược lại vui vẻ.
Tập thoại bản này đã nằm im trên giá từ lâu. Mỗi lần nhìn thấy nó, ta lại thấy trống rỗng không biết viết tiếp thế nào. Ta không thiếu ý tưởng, nhưng điều ta khao khát là sự chân thực, những xúc cảm có thể chạm vào lòng người. Có lẽ ta đã sai khi nghĩ rằng mình có thể kể về tình yêu mà chưa từng thực sự yêu ai
Vấn đề ở chỗ mọi góc nhìn hay suy nghĩ của nam chính đều dựa vào phỏng đoán. Ta chưa từng mến mộ hay tương tư vị nam tử nào nên vì thê cũng gặp những khó khăn nhất định. Ta nghe được rất nhiều chuyện nhưng thực sự muốn câu chuyện được chạm đến người đọc thì biết thôi chưa đủ, cần phải có cả cái cảm. Chính là cảm thấy yêu thích và thấu hiểu nhân vật mình viết.
Thế nhưng chuyện khiến ta vui nhất chính là hôm nay cuối cùng ta cũng có ý tưởng viết tiếp về nhân vật nam chính.
...
Ta ngồi bên bệ cửa sổ nhìn ngắm cây Tùng đối diện tư phòng, xa hơn nữa là tư phòng của cha nương. Trời đổ cơn mưa xối xả như trút nước, tiếng sấm chớp nối đuôi nhau mà đến như trẩy hội.
Từng hạt mưa nhỏ rồi lại lớn nhảy múa bên hiên như muốn góp phần trình diễn khiến lễ hội thêm đặc sắc. Nhưng cho dù mọi thứ có ồn ào náo nhiệt đến mức nào thì cây Tùng vẫn trầm tĩnh, vững vàng đứng ở nơi ấy làm nhiệm vụ của mình, mặc cho ai nói gì đi nữa…
Nhìn cây Tùng, ta lại nhớ đến ngày chúng ta vừa dọn đến Trường An. Khi ấy cái cây này còn bé tí. Gia gia đã trồng nó trong vườn nhà khi chúng ta còn chưa đến sống ở kinh Thành. Đến khi gia gia mất, cha nương ta chuyển đến kinh thành, cũng mang nó theo cùng. Thế nên nó cũng như một thành viên trong gia đình ta vậy. Khi còn nhỏ, việc ta thích làm nhất là ngồi dưới gốc Tùng đọc sách, bày trò cùng bọn đám trẻ cùng thôn. Mũi hít vào hương thơm thanh mát ngọt ngào, tai nghe âm thanh lá hoa khẽ đưa xào xạc, tiếng chim ríu rít trò chuyện cùng nhau, mắt nhìn những câu chữ bay bổng thơ mộng, còn tâm trí ta thì đã bay vút tận phương trời nào để thỏa chí làm kẻ mộng mơ hạnh phúc của chính minh.
Trong khi tâm trí ta vẫn còn treo lơ lửng trên ngọn cây thì xuyên qua gốc cây Tùng to lớn, trong khi vũ điệu trong cơn mưa còn chưa dứt, ta nhìn thấy cha ta từ hướng tiền sảnh đi về phía thư phòng. Thư phòng của cha ta nằm liền kề phòng ngủ của cha nương, thế nên mỗi khi có khách quan trọng nào đến gặp cha, ta đều nghe được rất rành mạch. Mặc dù sự thật là phòng ta cách thư phòng một đoạn hành lang.
Người cha ta ướt sũng, tóc mai bên thái dương dưới sức ép của nước đều phải khiêm tốn nằm san sát cạnh nhau. Bộ y phục mà cha ta rất hiếm khi mặc, nay lại bị nước mưa làm biến đổi màu sắc từ xanh lá mạ sang xanh sẫm.
Trông cha ta có hơi chút bộ dáng chật vật. Điều làm ta ngạc nhiên nhất không phải là lí do vì sao cha ta lại không đem theo ô trong khi ông vốn là người vô cùng cẩn trọng, kiểu cách. Điều ta thắc mắc nhất là vì sao cha ta hôm nay lại khoác lên người bộ lễ phục mà ông luôn xem trọng, do chính ngoại tổ phụ ta đã đặt may riêng khi truyền lại sản nghiệp này cho ông.
Ta không ngăn nổi tính tò mò hết thuốc chữa của mình, bèn lén lút dõi theo, chờ cha ta đã yên vị trong thư phòng, lại một chốc, chủ quản Hi Viên là Phạm thúc (Hi Viên chính là tên tiệm gạo của cha ta) vội vã đội mưa chạy về phía thư phòng. Trong ngực còn cố che chắn thứ gì đó khỏi bị dính ướt bởi nước mưa.
Hôm nay là ngày gì ấy nhỉ, cả cha ta lẫn Phạm thúc đều như hóa ngốc. Trời mưa nặng hạt như vậy mà cả hai người không ai đem ô, cứ như hài tử vô tư đùa nghịch dưới cơn mưa. Ta bất giác bị chính suy nghĩ ngu ngốc của mình làm cho bật cười. Kì thực ta không biết hai cha con ta ai mới là kẻ ngốc hơn.
Sau khi Phạm thúc đã vào thư phòng, ta lẳng lặng bước ra khỏi phòng, đi vòng qua hành lang bên phải đến thư phòng cha ta, ghé sát tai vào bên vách cửa, cố nghe cho ra câu chuyện quan trọng ấy.
Thư phòng cha ta thật ra làm từ vật liệu cách âm, thế nhưng con người tò mò như ta từ sớm đã phát hiện ra khe nứt trên vách tường là nơi có thể để lọt âm thanh ra bên ngoài, nơi có thể giúp ta thỏa mãn sự ham học hỏi cái mới của mình.
Tiếng mưa rơi lộp bộp bên tai làm ta phải tập trung lắm mới nghe được tiếng động bên trong. Âm thanh đôi hài lộp cộp trên sàn như có ai cứ đi qua đi lại. Tiếng nước thấm đẫm trên y phục không chịu nổi sức nặng của nó rơi tí tách xuống sàn nhà. Tiếng giấy lật mở sột soạt rồi mãi một lúc như tưởng chừng sự im lặng kéo dài mãi, ta chợt nghe cha ta lên tiếng:
“Nếu quả thật có chuyện này, đây ắt hẳn là cơ hội của chúng ta. Nhà họ nổi tiếng làm từ thiện rộng rãi, một hợp đồng làm ăn mỗi năm một lần của họ còn hơn cả mấy chục vụ mua bán cả năm gộp lại. Tuy luật thi đấu các vòng chưa công bố nhưng lần này chúng ta phải chuẩn bị thật tốt. Ngươi mau chóng kêu người chuẩn bị thật chu đáo để kịp thời gian thi đấu. Vụ việc lần này cạnh tranh chắc chắn rất khốc liệt nên không được để xảy ra bất kỳ sai sót gì.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play