Trời sáng, vào lúc mà mọi người đều đã thức dậy và bắt đầu một ngày mới...
Lúc này tôi vẫn còn nằm trên giường ngủ say xưa, chỉ là hôm nay tôi có định đến tiệm thịt nướng nổi tiếng trên phố để ăn, nên tôi buộc mình phải rời khỏi giường.
Đánh răng, rửa mặt, mặc một bộ váy thật xinh~
Không cần trang điểm cầu kỳ, chỉ cần cột tóc đuôi ngựa là có thể bước ra khỏi nhà, nhưng có một đều mà mỗi sáng tôi bắt buộc phải làm, đó là mở cửa sổ để đón chào ánh nắng dịu dàng và cơn gió mùa xuân mát mẻ.
Với tâm trạng vui vẻ tôi mở cửa sổ và tận hưởng làn gió xuân.
"Hôm nay là một ngày đẹp trời, thật thích hợp để ăn một ít thịt nướng kèm theo một ly coca đầy đá...A!"
ẦM! ! ! !
Ở một khu rừng rậm rạp nọ, một con rắn nhỏ giật mình tỉnh dậy, đôi mắt mơ hồ do vẫn còn choáng váng, nó lắc đầu để xua tan cơn đau đầu, ngước cái cổ nhỏ nhìn xung quanh.
"Đ-Đây là đâu?"
Con rắn nhỏ sửng sờ không thể tin được nhớ lại những chuyện trước đó.
Cô ấy chỉ vừa mở cửa sổ để hít thở không khí, còn chưa kịp nói hết câu đã nhìn thấy một cơn bão lửa từ trên trời ập xuống đốt cháy mọi thứ.
Cảnh tượng ngày tận thế đó vẫn còn đọng lại trong đầu cô cho đến bây giờ, nó đột ngột đến mức cô tưởng mình đang mơ.
Nhưng mùi đất sộc thẳng lên não khiến cô nhận ra rằng mình không phải mơ, những chuyện vừa rồi đều là sự thật. Cô đã bị ngọn lửa thiêu thành tro và khi mở mắt ra lần nữa, cô thấy mình biến thành một con rắn trắng nhỏ( tự nhận).
"Không thể tin được có một ngày tôi lại được trải nghiệm cảm giác chuyển sinh mà trong tiểu thuyết thường nói."
Con rắn nhỏ không hề hoản sợ mà còn rất háo hức, đây là thứ mà bất kỳ người hiện đại nào cũng muốn trải nghiệm, cảm giác được chuyển sinh sang thế giới khác!
Nhưng lúc này cô đột nhiên nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng.
"Cơn bão lửa đó là gì, trái đất bây giờ ra sao rồi?"
Phải chăng đó thực sự là ngày tận thế? Nhưng tôi còn chưa được ăn thịt nướng, hu hu, biết thế dậy sớm một chút là kịp ăn bữa cuối rồi.
Rít~ gầm~
Cô tạm thời gác lại chuyện của trái đất, tập trung vào hiện tại.
Sau đó cô phát hiện bản thân mình đang nằm trong một vũng chất nhầy trong suốt, có vài mảnh vỡ của một loại vỏ nào đó xung quanh.
Con rắn trắng cẩn thận bò ra khỏi vũng chất nhầy, cô bò sang một bụi cây gần đó ẩn nấp.
Rồi cô thò cái đầu bé xíu ra ngoài, cẩn thận quan sát chuyển động gần đó.
Thứ mà cô thấy là một rừng cây lớn, nhiều động vật đi lại khắp nơi. Trong đó cô đặc biệt chú ý tới một con chim lớn trên trời, nó có sải cánh gần 6m, có đôi vuốt sắc nhọn và nó có tận hai đầu!
Nó cứ bay vòng quanh trên trời nhìn xuống dưới này, chắc là nó đang tìm kiếm con mồi.
Cũng hên là tôi thông minh kịp thời trốn đi, mà cho dù tôi không trốn thì thiết nghĩ con chim lớn cũng sẽ không thèm đếm xỉa gì đến một con rắn nhỏ như tôi, trong mắt nó tôi chẳng khác nào con giun.
Nhưng tôi đột nhiên nhớ ra một điều, đó là người chuyển sinh thường sẽ được tặng quà tân thủ hay một cái hệ thống toàn năng hay gì gì đó. Cho nên, trên người tôi đáng lẽ ra phải có thứ gì đó có thể sử dụng được.
Nghĩ như vậy, cô bắt đầu niệm chú: "Úm ba la, úm ba la~ Phường ơi mở ra! !"
Ting!
"Nó thật sự có tác dụng!" Con rắn nhỏ vui mừng kêu lên.
Xuất hiện trước mặt cô là một bảng thông tin hình chữ nhật nằm dọc, gần như trong suốt và có các dãy ký tự bên trên.
Tên: Nguyệt Tinh Sa (6 ngày).
Chủng tộc: Tinh linh.
Loài: Rồng.
Cấp: 1
Thuộc tính: Thủy, Lôi.
Kỹ năng: không có.
Kỹ năng độc nhất: không có.
Kỹ năng bẩm sinh: Vảy ngược.
Đúng vậy, con rồng nhỏ này tên là Nguyệt Tinh Sa, trên trái đất cô là trẻ mồ côi, không có nhiều bạn, nhưng sự nghiệp khá tốt, là một nhà phê bình ẩm thực mạng khá nổi tiếng, hằng ngày chỉ cần ăn và quay video up lên mạng.
Chỉ là mấy chục phút trước cô vẫn mong chờ được thưởng thức món thịt nướng thơm ngon, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã bị cho đăng xuất.
———Quay trở lại với con rồng nhỏ.
Nguyệt Tinh Sa nhìn vào bản thông tin hiển thị trước mặt.
"Thì ra tôi là rồng chứ không phải rắn, cũng tại cái thân hình này, có con rồng nào bị cụt tay không? Trên đầu cũng không có sừng."
Sau đó cô nhìn vào những dòng chữ ở đầu, cảm thấy bối rối.
"Tinh linh....còn cái biểu tượng sáu ngày đó là sao vậy?"
Nguyệt Tinh Sa lòng đầy nghi hoặc, dùng đuôi rồng xoa xoa đầu, trầm tư.
Sau một lúc, cô từ bỏ suy nghĩ và cô để ý thấy bụng mình đang réo lên ầm ĩ. Hết cách, cô chỉ đành thận trọng bò ra khỏi bụi rậm, chuẩn bị đi tìm thức ăn.
Tuy nhiên, một điều bất ngờ đã xảy ra khiến cô sững sờ. Chỉ thấy con chim hai đầu đang bay trên trời đột nhiên sà xuống, tiếp đất cạnh chỗ Nguyệt Tinh Sa đang trốn. Nó dùng một đầu liếm sạch vũng chất nhầy cô vừa bò ra, trông nó ăn rất ngon miệng.
Đột nhiên nó quay sang và nhìn thấy tôi.
———Nhìn chằm chằm.
Gào! ! !
"Á! Mẹ ơi." Cô hoảng sợ bỏ chạy.
Cô trườn đi hết sức bình sinh nhưng cũng không thể thoát được, chỉ thấy con chim lớn dùng một chân kẹp lấy thân thể cô nhấc lên, rồi bay lên bầu trời.
Nó lộn một vòng giữa không trung rồi ném tôi lên trời, miệng nó há to như đang định nuốt chửng tôi.
Tôi tuyệt vọng nghĩ: "Kết thúc rồi."
Tôi nhắm mắt lại chờ đợi khoảng khắc cuối cùng của cuộc đời, nhưng đợi mãi vẫn không có cảm giác bị nuốt vào nên lặng lẽ mở mắt ra.
Lọt vào mắt cô là một người đàn ông có râu, ăn mặc như người lính và trên tay đang cầm một chiếc lồng. Còn bản thân tôi thì lơ lửng giữa không trung một cách thần kỳ.
Ở phía xa xa, một người đàn ông khác đang không ngừng dùng kiếm chém điên cuồng vào con chim hai đầu. Người cầm kiếm trông trẻ hơn người đang giữ tôi, chỉ khoản 20 đến 25 tuổi.
Cô giật mình, vì đây là lần đầu tiên cô chạm mặt con người bản địa ở thế giới này. Cô không ngờ mình lại gặp được con người nhanh như vậy.
Nhưng chưa kịp nghĩ xa hơn thì một cơn đau ập đến kèm theo tiếng lồng sắt kêu leng keng. Hoá ra là ông chú có râu đã ném cô vào lồng một cách tàn nhẫn và đóng cửa lồng lại.
Đau quá! Tên khốn kiếp này không có tình người! Ông nghĩ ông cứu được tôi là muốn làm gì tôi cũng được à? Đồ ông chú hôi hám.
Rít— gầm~
Nhưng vì bây giờ cô chỉ là một con rồng con nên những lời phát ra từ miệng cô chỉ là những tiếng kêu đáng yêu.
Người đàn ông có râu nhăn mặt, nhìn cô một cách giận dữ: "Câm mồm mày lại, con rắn khốn kiếp, tại mày mà tao phải cực khổ như thế này."
Cô sững sờ, nhìn người đàn ông như thể đang nhìn người ngoài hành tinh, trong lòng nghĩ: "Ơ cái ông này, tôi còn không biết mình đã làm gì sai, tại sao ông lại chửi thề?"
Tôi trợn mắt, không sợ hãi nhe cặp nanh nhỏ ra muốn hù doạ lão ta.
Nhưng người đàn ông có râu phớt lờ Tinh Sa, ông nhìn về phía thanh niên đang chiến đấu với con chim hai đầu hét lên:
"Nhanh cái tay lên! Sắp tới giờ giao nộp tinh linh rồi."
Người đàn ông đang chiến đấu với con chim hai đầu không quay đầu lại nói: "Con biết rồi, chú."
Sau đó cậu ta tăng tốc, muốn hạ gục đối thủ nhanh chóng.
Trong khi đó, Nguyệt Tinh Sa ở trong lồng thầm nghĩ: "Á à, hoá ra là người một nhà, hèn chi đều xấu như vậy. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho hai chú cháu các người biết tại sau gấu trúc có cặp mắt thâm đen!"
10 phút sau.....
Tôi bị hai người xấu bắt đem về một thành phố lớn bằng một con xe tiên tiến mà tôi chưa từng thấy trước đây, theo lời nói của ông già có râu thì ông ta đang bắt tôi đưa về nơi đã tạo ra tôi.
Cây tinh linh...
Là loài cây đã tạo ra tinh linh, không ai biết nó làm thế bằng cách nào, nhưng có một đều chắc chắn, đó là những cái cây này sẽ mọc ra một loại trái, mà trái này sẽ có hình dạng như quả trứng, bên trong trứng tất nhiên là tinh linh non.
Mà khi tinh linh non còn ở trong trứng thì rất khó để biết được giống loài, cũng như là thuộc tính của chúng. Vì lẽ đó mà hầu hết các gia tộc hùng mạnh sẽ chọn tinh linh sau khi chúng nở được vài ngày.
Con người đã tạo ra một tổ chức gọi là Hiệp Hội Tinh Linh nhằm chăm sóc, bảo vệ và tận dụng hết năng lực của tinh linh.
Mà theo như những gì mà người đàn ông có râu lẩm bẩm thì từ lúc sinh ra, tinh linh chỉ sống được một tuần, trừ khi chúng đột phá lên cấp cao hơn.
Bây giờ tôi đã biết vì sao phía sau tên mình lại có thêm một dãy thời gian rồi...
Nguyệt Tinh Sa thở dài, cuộn mình lại thành hình tròn, nằm im lặng ở đó.
Đột nhiên thanh niên cầm kiếm đến mở lồng và tóm lấy tôi.
"?" Cô nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.
Tên thanh niên với mái tóc nâu bù xù, dưới mắt có quần thâm nặng, ăn mặt xuề xòa nhìn người đàn ông có râu nói:
"Đã đến lúc phải kiểm tra thuộc tính của con rắn này."
"Được." Ông ta gật đầu.
Sau đó ông già có râu lôi ra từ sau xe một cái máy tồi tàn và có phần hư hỏng.
Thanh niên tóc xù nhìn cái máy cau mày: "Chú à, đã đến lúc mua một cái máy mới rồi."
"Hừ! Mày lo xa, cái máy này còn sài được thêm 2 năm nữa, không cần mua."
"..."
Tôi nhìn cái máy, rồi nhìn hai người bọn họ với ánh mắt đang nhìn con ma đáng thương: "Ngươi đối với công việc của mình còn không tử tế, hèn gì đối xử với ta tệ như vậy."
Gầm—
Thanh niên tóc xù trực tiếp đem Tinh Sa ném lên máy, rồi để một viên đá phát sáng vào trong máy và ấn nút.
Tôi cảm giác có một thứ gì đó lướt qua cơ thể tôi, gần như toàn bộ bí mật đều bị đào bới ra, cảm giác đặc biệt khó chịu.
Tôi muốn vùng vẫy nhưng nghĩ nghĩ, lại ngoan ngoãn nằm im.
Chịu thôi, dù sau cũng đánh không lại bọn họ...
Sau khoảng hai phút, thanh niên lấy viên pha lê ra khỏi máy, rồi lại đặt nó lên một thiết bị cũ kỹ không rõ khác, trên màng hình thứ đó đột nhiên hiện lên một hình ảnh.
Chủn******: Tinh li**.
Loài:*****
**p: *
Thuộc *******Thủy, Lôi.
Kỹ năng: ********
*********độc nhất:*******
****************
"..."
Có một khoản lặng ở trong xe.
*Khịt mũi* Ta biết ngay mà, thứ đồ cổ này đã là phế liệu rồi, bỏ tiền ra mua cái mới đi ông già!
Nguyệt Tinh Sa khinh thường liếc nhìn ông già, nhưng vì khuôn mặt vô cảm của con rồng mà ông già không để ý tới, nhìn thanh niên cười:
"Ha ha, có vẻ như nên mua cái mới rồi, nhưng không sau đâu, nhìn cái thứ này là biết, nó là một con rắn, ngoài ra nó còn là một tinh linh có thuộc tính kép, thích hợp mang ra vị diện chính để các đại gia kia lựa chọn."
*Thở dài* "Được rồi chú... Nhưng nếu trong quá trình kiểm duyệt bị phát hiện thì nguy to."
"Không cần phải lo, còn thú nhỏ này có thể gây ra sóng gió gì?" Ông già vỗ vai thanh niên nói hùng hồn.
Có vẻ như tôi đang bị phớt lờ? Khốn kiếp! Rõ ràng bà đây là một con rồng uy nghiêm, vào miệng ông lại trở thành một con rắn nhỏ không có sức răng đe? Đợi đó cho tôi, nhất định sau này sẽ tìm hai tên hôi thối các người tính sổ!
Nguyệt Tinh Sa giận dữ nghĩ, hận đến mức muốn vồ tới cắn chết hai người này, nhưng khi nhìn thấy thanh kiếm đang treo sau lưng thanh niên thì lặng lẽ nuốt hận.
Cô được ông già thảy trở lại lồng sắt, bị đem đặt ra phía sau.
Cô bị nhốt trong lồng thở dài, đột nhiên nhớ về khoản thời gian khi còn ở trái đất, có chút nhớ...
Nằm ở trong lồng, cô nhàm chán lại mở bản thông tin ra xem, bản thông tin thực ra chỉ cần một ý nghĩ là có thể mở, không cần phải niệm chú hay gì hết, lúc trước cô chỉ làm màu thôi.
Tên: Nguyệt Tinh Sa (6 ngày).
Chủng tộc: Tinh linh.
Loài: Rồng.
Cấp: 1
Thuộc tính: Thủy, Lôi.
Kỹ năng: không có.
Kỹ năng độc nhất: không có.
Kỹ năng bẩm sinh: Vảy ngược.
Nó vẫn như vậy, không hề thay đổi, nhưng cô đột nhiên để ý tới kỷ năng bẩm sinh của cô hình như có một cái?
"Bây giờ mới để ý, kỹ năng này có xài được không?"
Cô cố gắng thử uốn éo cơ thể, lè lưỡi, gồng cơ lên, nhưng đều vô dụng, không hề có tác dụng gì đáng kể.
Cô tức giận phàn nàn: "Cái thứ này có còn hơn không."
Trong lúc cô còn đang chán nản, thì xe bắt đầu giảm tốc và dừng hẳn lại. Kế đó, ông chú có râu cầm cái lồng nhốt cô lên, đem ra khỏi xe.
Thứ xuất hiện trước mặt cô là một toà lâu đài khổng lồ, có cổng mạ vàng và có hai người đứng hai bên canh giữ.
Mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy toà lâu đài, thực sự đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một lâu đài lớn như vậy, cánh cổng còn được mạ vàng, vậy bên trong nội thất có thể nào đều được làm bằng vàng không?
Một trong hai người bảo vệ đứng ra chặn cửa, nhìn người đàn ông có râu nói: "Ngươi là ai, đến đâu làm gì?"
"Tôi là một trong những người bảo vệ cây tinh linh, chúng tôi vừa nhận lệnh đem con tinh linh này về."
Đang nói, ông lấy trong túi ra một tấm thẻ màu xanh lá, bên trên có ghi rõ tên của người đàn ông, ngày tháng năm sinh, phần phía dưới có in rõ một dòng chữ: Người bảo vệ cây tinh linh–đội số 12–6113398.
Chắc hẳn đó phải là thẻ nhận dạng của ông chú có râu, vì tôi thấy người canh gác khẽ gật đầu rồi bảo ông ta đi vào. Mà nhân tiện tôi cũng biết mọi người thường gọi ông chú có râu này là ông Tần, còn thanh niên kia là Trương Dật.
Dưới con mắt của hai người canh cổng, ông Tần đem tôi bước vào bên trong, còn Trương Dật đi theo phía sau.
Đi qua nhiều con đường và cánh cổng tựa như một mê cung, Nguyệt Tinh Sa bị ông Tần đưa đến một căn phòng lớn, phải nói là một võ đài cực lớn. Nó lớn gần bằng một sân bóng đá, có một cánh cổng lớn nằm bên trên và xung quanh có rất nhiều người.
Và ở xa xa có một cái cây khổng lồ với những tán lá rộng lớn rũ xuống, lá có màu xanh như ngọc lục bảo trong rất đẹp. Quan trọng hơn xung quanh nó có rất nhiều vật giống như quả trứng treo trên cây, có đủ màu sắc khác nhau, khi đặt dưới ánh nắng nó toả sáng như các vì sao đầy màu sắc.
Khi tôi nhìn lên thì phát hiện ở nơi đây nóc nhà được làm bằng kính, để ánh nắng có thể chiếu vào nơi đây, để ý kỹ hơn thì dường như bên góc phải có một cái lỗ?
Lòng đầy nghi hoặc cô lại chuyển sự chú ý đến những chiếc lồng khác xung quanh. Có đủ loại con vật bị nhốt bên trong, nhưng đa số có vẻ tầm thường... mặc dù không biết tại sao cô lại nghĩ như vậy, chắc là do loài rồng là loài đứng đầu trong chuỗi thức ăn nên trong thâm tâm, cô coi mình cao cấp hơn những con khác.
Lúc này ông Tần đã đi đến trước mặt một người đàn ông mặc quân phục, tay cầm một cuốn xổ và một cây viết, chào hỏi:
"Đội trưởng, tôi đem thứ này trở về rồi đây."
Người đàn ông mặc quân phục cau mày, liếc nhìn tôi rồi nhìn ông Tần: "Ngươi lại lơ là nhiệm vụ nữa à? Để con chim kia cướp đi trứng tinh linh đã là một tội vô cùng nặng rồi, bây giờ đến cả việc chăm sóc tinh linh ngươi cũng không biết sao?"
"A hả? Thưa đội trưởng, tôi không hiểu ý của ngài lắm." Ông Tần khó hiểu hỏi.
Đội trưởng lập tức tức giận nói: "Còn dám hỏi tôi, từ lúc bắt về có cho tinh linh ăn không? Nhìn bộ dạng yếu ớt của nó đi, trong như sắp chết tới nơi rồi."
"Là tôi quên mất, xin lỗi đội trưởng, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
"Còn có lần sau à?"
Nghe vậy, ông Tần mím chặt môi, không dám nói nữa.
Tôi nhìn bộ dạng như chó cụp đuôi của lão ta mà trong lòng vui vẻ, thầm giơ ngón cái lên với người đội trưởng, mặc dù cô không có tay.
Rồi tôi nhìn ông Tần một cách hả hê: "Ha ha, tên khốn nhà ngươi cũng có ngày này."
Đội trưởng khẽ thở dài đưa tay ra: "Đưa cho tôi, còn hai người tiếp tục đi tuần tra đi."
"Vâng." ×2
Sau khi hai người rời đi, người đội trưởng đưa cô đến một cái bàn trống, đặt cái lồng xuống, mở cửa lồng ra rồi nhẹ nhàng nhấc tôi lên.
"Có đói không? Ăn cái này đi."
Đội trưởng búng ngón tay, trên bàn xuất hiện một đĩa trái cây tươi, trong rất ngon miệng.
Tôi không nghĩ nhiều trực tiếp nhảy vào trong đĩa, nhanh chóng lấp đầy dạ dày bằng trái cây tươi.
Nhoàm nhoàm~(ngon quá!).
Người đội trưởng nhìn con rắn nhỏ đang vui vẻ nhai trái cây, rồi giơ bản thông tin của Tinh Sa do ông Tần đưa trước khi rời đi lên xem.
Anh thắc mắc: "Kỳ lạ, nhìn nó ăn không giống rắn lắm, có con rắn nào lại nhai thức ăn không, không nên nuốt chửng hết à?"
Rồi anh nghĩ tới một khả năng, trong lòng hừ lạnh: "Mấy tên này lại dỡ trò, lần này ta sẽ không nói gì, để mọi chuyện bại lộ rồi các ngươi sẽ lãnh đủ."
Sau đó anh lặng lẽ ngồi đợi con rắn nhỏ ăn hết đĩa trái cây.
—— 30 phút trôi qua.
Sau khi đã ăn no nê, lúc này cô đang ở trong một cái lồng sắt, trải một miếng nệm trắng phía dưới, nằm cuộn tròn bên trên.
Cô khẽ ậm ự: "Trái cây ở nơi này ngon và ngọt hơn ở trái đất rất nhiều và có nhiều loại quả mà lần đầu tiên tôi được thấy."
Cô lười biếng nhắn mắt lại, định ngủ một giấc thỉ cô thấy người đội trưởng lại đi về phía này, trên tay cũng xách thêm một cái lồng khác, bên trong có một cục bông nhỏ.
Anh tiến đến bàn đặt cái lồng xuống, quay qua nhìn tôi mỉm cười rồi rời đi
Tôi tò mò thò đầu qua nhìn, đột nhiên cục bông chuyển động, hai cái tai dựng thẳng lên, sau đó tôi thấy nó chòm đầu dậy khịt khịt mũi, như đã phát hiện ra tôi nên nó quay sang nhìn tôi.
Thì ra cục bông nhỏ mà tôi thấy là một con cáo lông trắng với một số đường nét màu đỏ đang cuộn tròn, đôi mắt nó nhìn tôi đầy tò mò.
—— Nhìn chằm chằm.
"Ối!" (!)
Tôi hơi giật mình vì con cáo nhiên kiêu lên một tiếng kinh ngạc, sau đó nó dùng vẻ mặt thương hại nhìn tôi.
? Con cáo này bị làm sao vậy, nhìn ta như vậy là có ý gì?
"Gầm~rít?" (Nhìn ta làm gì?)
"Ối." (Ngươi không có chân.)
"Rít?" (Hả?)
"Oi oi." (Thật đáng thương.)
Tôi khó hiểu nhìn lại bản thân, nghĩ rằng con cáo chắc chưa từng thấy qua con rắn bao giờ, định phản bác thì chợt nghĩ tới, hình như bản thân là rồng chứ không phải rắn, thế việc rồng con không có chân là bất thường à? Tôi tưởng rồng con mới nở sẽ không có chân và khi lớn lên chúng mới mọc, nhưng hoá ra là do tôi nghĩ sai sao?
Tôi sợ hãi hỏi: "Ngươi từng gặp những con rồng khác chưa? Bọn họ có chân à?"
Cáo gật đầu: "Tất nhiên, mặc dù tôi chỉ gặp qua một người nhưng chị ấy có chân!"
!!
A...vậy ra tôi là loài dị tật à? Tôi từ một con người có đủ tay đủ chân, có tiền có nhà, biến thành một con rồng mồ côi bị dị tật? Xong rồi.
Tôi uể oải gục đầu xuống đáy lồng, như một hồn ma cả người bốc ra mùi tuyệt vọng.
Con cáo nhìn con rồng ở phía bên kia lồng tựa như đã chết, sợ hãi kêu lên: "Ngươi đừng bi quan, biết đâu sau này chúng sẽ mọc ra thì sao?"
Nghe được lời này của con cáo, tôi đột nhiên nhớ ra một chi tiết, đó là hình như người đội trưởng đã từng nói, vì tôi bị cưỡng bức bẻ xuống khỏi cây tinh linh bởi con chim hai đầu, con chim giữa chừng bị hai chú cháu ông Tần truy đuổi, vô tình đánh rơi tôi xuống đất, trứng tinh linh vỡ và tôi nở sớm hơn dự tính nên rất yếu ớt.
Có nghĩa là quá trình trưởng thành của tôi đã bị ngoại lực can thiệp, nếu sau này khi tôi trưởng thành, chân của tôi mọc ra thì sao?
Nghĩ đến đây, tôi lấy lại vẻ mặt vui vẻ, bắt đầu nói chuyện với con cáo cho đến khi buồn ngủ và ngủ thiếp đi.
Có lẽ do những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã khiến cô mệt mỏi, cô ngủ từ chiều cho đến sáng hôm sau.
Cùng lúc đó ở một nơi khác, dinh thự Lãnh gia.
"Tiểu thư, ngày mai là ngày Lễ Hội Tinh Linh tổ chức lần thứ hai trong năm. Ông nội của người muốn người ngày mai đến tham gia."
Một cô gái với khuôn mặt lạnh lùng, sắc bén hơi cúi người nói với cô gái đang ngồi trên ghế bên cạnh.
Cô gái được gọi là tiểu thư với mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt tím tựa như hai viên ngọc, khẽ cau mày: "Mỗi năm đều đi hai lần, nhưng chưa bao giờ ta gặp được đối tác ân ý."
Cô hầu gái đang rót trà nghe được khẽ nói: "Tiểu thư, em biết ngài không muốn có tinh linh đồng hành nhưng đây là ý của gia chủ. Với lại, nếu như lần này có thể tìm được một con phù hợp thì sao?"
"..."
Thấy tiểu thư của mình im lặng nhắm mắt lại nghỉ ngơi, cô hầu gái không nói chuyện nữa, chỉ lặng lẽ đứng đó pha trà.
Sáng hôm sau, tôi cảm thấy cả người sảng khoái, mọi mệt mỏi của ngày hôm qua đều trôi theo cơn buồn ngủ, tôi và một vài con tinh linh khác được đặt cùng nhau trong một lồng lớn ting xảo, được người đội trưởng cùng sáu người bảo vệ khác vay quanh, trong khi cả đội đang hướng tới trước cánh cổng lớn được đặt ở giữa võ đài.
Tôi nghe nói đó là một cánh cổng dịch chuyển tức thời, kết nối giữa thế giới này và vị diện chính.
Nhân tiện, thế giới mà tôi đang ở thật chất chỉ là một trong 36 thế giới nhỏ nằm trong vị diện chính, được kết nối bởi cổng dịch chuyển. Mỗi năm hai lần, phải gửi ít nhất năm con tinh linh tốt nhất đến vị diện chính, để cho các thế lực lớn lựa chọn.
Tôi nằm trong số năm con tinh linh tốt nhất được đưa đến vị diện chính, do sở hữu thuộc tính kép. Thuộc tính kép cũng không hẳn là hiếm, vì đợt tinh linh lần này không được tốt lắm nên mới tới lượt tôi bị đem đi cống nạp.
Oi....tôi sắp phải trở thành thú cưng của người khác, hi vọng sẽ có một cô gái để ý đến tôi, tôi thực sự không muốn làm thú cưng cho những tên con trai.
"Đội trưởng, tại sao ngài lại đem theo hai tên đó! Rõ ràng ngài đã hứa sẽ đưa tôi và anh Chu cùng đi."
Dưới lời buộc tội của cấp dưới, đội trưởng vẫn bình tĩnh, đi đến bên cạnh anh ta và thì thầm.
Không biết đội trưởng đã nói gì mà nét mặt của cấp dưới từ u ám sang giật mình và cuối cùng là nở một nụ cười hả hê.
Người cấp dưới không nói thêm gì nữa, chỉ quay người rời đi.
Người anh em tên Chu của anh chạy đến bên cạnh anh hỏi: "Đội trưởng đã nói gì mà lại khiến cậu nhượng bộ vậy?"
Anh đột nhiên cười lớn, ghé sát tai người anh em nói: "Chà, không có gì, chỉ là đội trưởng vừa báo cho tôi một tin vui, anh biết đó là gì không?"
"Là gì?"
"He he, hai cực thịt dư trong tổ đội 12 của chúng ta sắp bị cắt bỏ, làm sao tôi không vui cho được?"
Anh Chu định nói gì đó, nhưng khi hiểu được ý nghĩa trong lời nói vừa rồi thì đột nhiên nở một nụ cười tươi.
"Tốt! Chú mày nên nhượng bộ, cứ để hai tên đó đi đi. Nào, tan làm anh đãi cậu ăn thịt nướng."
"Cảm ơn anh Chu."
Sau đó hai người họ đi thẳng ra ngoài cửa, không ngoảnh mặt lại dù chỉ một lần.
Hai người mà bọn họ nhắc đến ở đây chính là ông Tần cùng Trương Dật, không biết vì sao mà đội trưởng đột nhiên thay thế hai người bảo vệ ban đầu và để họ đi cùng.
Lý do chỉ có người đội trưởng và hai cấp dưới vừa rồi biết được...
———Quay trở lại với Nguyệt Tinh Sa.
Tôi hơi bất ngờ khi thấy ông Tần và cháu ông ta có trong đội hộ tống, với năng lực như vậy cũng có thể được chọn làm người hộ tống?
*Khục khịt* Có mùi âm mưu đâu đây.
Tôi chuyển sự chú ý qua con cáo nhỏ bên cạnh, tôi biết đứa trẻ này là một cô gái và bây giờ chúng tôi có thể được coi là bạn tốt của nhau.
Tôi chỉ không ngờ con cáo nhỏ cũng là một loài hiếm, nghe nói hình như là bị đột biến, mang trong mình ngọn lửa biến dị (dị hoả).
Và nhìn vào vẻ ngoài đáng yêu của con cáo nhỏ, chúng ta không cần lo về việc nó không được ai nhận nuôi.
Trong lúc Nguyệt Tinh Sa còn đang suy nghĩ thì cả đội đã tiến vào cổng.
Khi cánh cổng mở ra, tôi thấy một vòng sao xoay chuyển, tựa như cả vũ trụ đang xoay bên trong. Chúng tôi đi qua một dãy ánh sáng vàng và tôi cảm thấy đầu mình choáng váng, cơn buồn nôn ập đến.
...
Không biết qua bao lâu, tôi tỉnh lại và thấy mình đã ở bên kia cánh cổng, ngoài cánh cửa chúng tôi đi qua còn có rất nhiều cánh cửa khác xung quanh và tôi thấy họ cũng đang hộ tống năm sáu con tinh linh giống như đội hộ tống đang hộ tống tôi.
Nhưng điều làm tôi bất ngờ hơn hết chính là chỗ tôi đang ở hiện tại. Không biết từ lúc nào cô được tách ra khỏi bốn con tinh linh khác và hiện tại đang nằm trong một cái lồng pha lê chuyên biệt.
Nó lơ lửng trên không trung và có một cô gái mặt giáp sắt đang điều khiển chiếc lồng chuyển động.
Ngoài tôi ra còn có rất nhiều cái lồng tương tự xếp ngay ngắn bên cạnh, có lẽ họ định chuyển chúng tôi đi đâu đó.
Cơn choáng váng vẫn chưa hết, cô cuộn mình dùng đuôi xoa xoa đầu.
...
Rất nhanh, nữ quân nhân đưa Nguyệt Tinh Sa ra khỏi cổng, nơi vừa rồi là khu vực phía Tây của toà lâu đài, hiện tại họ đang tiếp cận khu vực trung tâm của lâu đài, nơi đặt cây tinh linh gốc.
Khi bước vào khu vực trung tâm, thứ hiện ra là một cái cây khổng lồ, nhìn không thấy ngọn, những chiếc lá màu lục bảo phản chiếu ánh sáng lấp đầy mọi ngóc ngách ở đây.
Nếu có người từ bên ngoài nhìn vào, sẽ thấy thực ra toà lâu đài không lớn đến thế, không thể chứa được một cái cây khổng lồ như vậy. Mà là do toàn bộ không gian bên trong toà lâu đài thực chất là một không gian khác.
Mỗi cánh cửa đều là lối vào của một không gian con, đặc biệt khu vực trung tâm nơi đặt cây tinh linh gốc là một không gian có thể chứa cả một khu rừng nhiệt đới lớn.
Cây tinh linh gốc là cây mẹ đã tạo ra các cây tinh linh khác, chúng nảy mầm gần cây mẹ và được con người di dời đến các không gian con khác nhau để reo trồng. Cây tinh linh ở thế giới trước nơi Nguyệt Tinh Sa ở cũng là hạt giống của cây tinh linh gốc này.
Những tinh linh do cây mẹ tạo ra đều là những con mạnh mẽ, độc nhất và thuần khiết nhất.
...
Tôi bị đưa đến dưới gốc cây khổng lồ, rễ của cây này to đến mức gần mười người lớn mới có thể ôm trọn được.
Nữ quân nhân đặt cái lồng của tôi xuống một cái bàn gỗ, tất nhiên xung quanh tôi cũng có rất nhiều tinh linh, chúng được xếp thẳng hàng và ngay ngắn và có rất nhiều quân nhân mặc giáp sắt giống như cô gái xung quanh.
Nữ quân nhân xong việc liền rời đi, tôi nhìn những tán lá xanh lấp lánh mà không khỏi cảm thán: "Thật đẹp, chúng được làm bằng ngọc à?"
Cô liếc nhìn xung quanh: "Có nhiều tinh linh tụ tập như vậy, có lẽ việc chuẩn bị đã gần hoàn thành..."
*Khịt mũi* Ồ, không quan tâm nữa, chóng mặt quá, ngủ một giấc chắc không sao đâu.
Cô cuộn người lại, vùi đầu vào sâu bên trong, nhắm mắt chuẩn bị đánh một giấc.
..
Dinh thự Lãnh gia, trước cổng nhà.
Lãnh Tuyết bước vào xe dưới sự giúp đỡ của người giúp việc, cô bắt chéo chân, tựa lưng vào ghế.
"Chúc một chuyến đi tốt lành, thưa cô."
"Ừ"
Bánh xe chuyển động, chiếc xe lao nhanh về phía trước.
Bên trong xe, một người phụ nữ quyến rũ, có cặp mắt phượng và mái tóc đỏ, cười khúc khích nhìn Lãnh Tuyết.
"Sau đột nhiên em lại có hứng tham gia sự kiện lần này vậy?"
Lãnh Tuyết liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vô cảm nói: "Ông nội tôi muốn tôi tham gia, có lẽ ông ấy hi vọng tôi sẽ kiếm được một tinh linh đồng hành vào lần này."
Giọng điệu của cô chế giễu không hề che dấu.
Lý Vi nghe được lời này, liền châm chọc: "Hm~ Những lần trước chẳng phải cũng nói như vậy sao, kết quả là em lần nào cũng về tay không, cô đơn cho đến tận bây giờ."
Lãnh Tuyết nheo mắt, nhìn cô: "Lý Vi, không phải cô không biết, việc ký kết với tinh linh có rất nhiều lợi ích, nhưng cũng có một nhược điểm chí mạng."
Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: "Nếu con người ký kết với tinh linh thì cả hai đều có lợi, tinh linh có thể kéo dài tuổi họ ngang bằng với chủ nhân, cùng sống cùng chết, còn con người có được sự bảo vệ của tinh linh, giống như có thêm một vệ sĩ bên cạnh. Nhưng cấp độ của người đó cũng sẽ phải chia đều cho tinh linh, nếu bây giờ ký kết với một tinh linh con, thì cấp độ sẽ bị giảm rất nhiều."
Lý Vi làm mặt không vui, nhìn Lãnh Tuyết cải lại: "Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, tinh linh không phải vệ sĩ, họ là bạn suốt đời của chúng ta, một người bạn mãi mãi cũng không bao giờ phản bội. Đó là cái thứ nhất, cái thứ hai là tốc độ tu luyện của tinh linh rất nhanh, nếu chúng ta ký khế ước với họ thì cũng sẽ được hưởng tốc độ tu luyện tuyệt vời này, có được có mất, tại sao phải bận tâm đến việc giảm cấp nhất thời?"
Lê Di Băng, hộ vệ riêng của Lãnh Tuyết, người đang lái xe thi thoảng lại liếc nhìn ra phái sau xe, nhìn hai tiểu thư đang nói chuyện nghiêm túc, bầu không khí có vẻ căng thẳng, người ngồi ghế phụ bên cạnh cô là một cô hầu gái với khuôn mặt lạnh lùng và nghiêm túc, là hầu nữ riêng của Lý Vi.
Lý Vi là bạn thân của tiểu thư cô, do chơi với nhau từ nhỏ nên khá thân thiết, họ ít khi cãi nhau, nhưng chỉ riêng về vấn đề này, nơi mà cả hai bất đồng quan điểm, lại là chuyện khác.
Tiểu thư do chưa tiếp xúc nhiều với tinh linh, cảm thấy việc ký kết với tinh linh là không cần thiết. Còn vị tiểu thư Lý Vi này thì lại là người yêu thích các động vật nhỏ, cô rất thích nuôi tinh linh nên lần này cũng đến tham gia Lễ Hội Tinh Linh để tìm thêm một con nữa về nuôi.
Di Băng thở dài, tiếp tục lái xe về phía trước, trông khi hai cô gái phía sau xe vẫn còn đang bế tắc.
Sau một lúc im lặng, cuối cùng Lãnh Tuyết là người lên tiếng trước.
"Được rồi, tôi thừa nhận việc bạn nói là đúng, nhưng tôi cũng không nghĩ lập trường của mình là sai, bởi vì những lời tôi nói đều là sự thật."
"OK, tôi biết rồi, em vẫn cứng đầu như vậy."
Cô thở dài nhìn Lãnh Tuyết nghĩ: Cầu mong có một tinh linh nào đó có thể quyến rũ được con người cứng ngắc này...
...
Gần một giờ trôi qua, chiếc xe đậu lại trước cửa một toà lâu đài hùng vĩ, với tông màu trắng vàng hoàng gia, khiến tổng thể toà lâu đài trở nên lộng lẫy hơn.
Đây là trụ sở chính của Hiệp Hội Bảo Vệ Tinh Linh, lâu đài hoàng gia Alecus Golden.
Đám người Lãnh Tuyết tiến sau khi xác nhận thân phận xong thì tiến vào cổng, họ được một binh sĩ đưa vào khu vực trung tâm, nơi sẽ diễn ra Lễ Hội Tinh Linh.
Trên đường đi cô còn gặp người quen.
"Dô! Đây không phải là em họ Tuyết sao, xin chào."
Một thiếu niên tuấn mỹ, tóc trắng mái chẻ 7/3 khiến hắn trong lãng tử và đẹp trai, chỉ có điều tính cách của hắn có chút vấn đề.
Khi hắn đến gần, đám người Lãnh Tuyết, đặc biệt là Thế Vi trên mặt toả vẻ chán ghét.
Cô khinh thường: "Ồ, thì ra là ngươi, Thường Phong, tôi còn tưởng là cô hồn đang gọi tôi, bạn làm tôi sợ hãi."
Dù nói thế nhưng vẻ khinh thường trên mặt cô vẫn giữ nguyên.
Thường Phong hừ lạnh: "Lý Vi, tôi không có chào cô, tôi đến đây để chào hỏi em họ tôi, không liên quan đến cô."
Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương, không hề nhượng bộ.
Lãnh Tuyết không quan tâm, chỉ nói: "Ừ, nếu không còn gì khác thì tôi đi trước."
Sau đó cô bước đi nhanh hơn, Lãnh Thường Phong đuổi theo phía sau: "Tôi đi cùng em nhé, em họ?"
Mặc dù hỏi thế nhưng hắn vẫn đi theo mà không đợi Lãnh Tuyết trả lời.
Lý Vi càng nhìn hắn không thuận mắt, nhưng cô chỉ hừ lạnh một tiếng, đi nhanh đến bên cạnh Lãnh Tuyết, sánh vai đi cùng nhau.
Không ai để ý khoé miệng Thường Phong khẽ nhếch lên, nở nụ cười nham hiểm.
Tóc 7/3 giống như hình này:
Download MangaToon APP on App Store and Google Play