[Rekkyou Sensen/ HasuiAlbie] Hãy Để Tôi Chăm Sóc Cậu Suốt Đời.
Chap1: Khởi đầu hay kết thúc?
Một "trò chơi" đang dần đưa đẩy con người đến chiến tranh?
Nó chính xác là chiến tranh để sinh tồn.
Một trò chơi, một cuộc chiến. Đưa con người đến bờ diệt vong.
Chết. Đó là nỗi lo sợ của hàng ngàn con người trên toàn thế giới.
Không chung quy một ai. Họ sợ, sợ vào một ngày không xa, họ sẽ không còn ở trên cõi đời này nữa.
Cái đáng sợ hơn cả lằn ranh sinh tử đó lại là...
Phải. Chính xác là lòng người. Bản chất của con người luôn luôn khác xa với vẻ bề ngoài mà họ có. Có những người vô tư bộc lộ, điều đó không đáng nói. Nhưng thử nghĩ xem, một con người luôn được cho là tốt bụng lại có thể trở nên ác độc vào một ngày không xa. Người ta sẽ nghĩ gì?
Tại đấu trường lạnh lẽo đầy cát bụi.
Xung quanh như rơi vào trầm lắng, lắng đọng lại ở đấu trường là những vũng máu nhỏ to khác nhau...
Những vũng máu đỏ lòm, là "thành quả" sau khi trận đấu sống còn đầu tiên vừa mới khép lại.
Đâu đâu cũng chỉ có những thứ chất lỏng tanh nồng, sẫm màu đặc sệt. Cát bụi bay loạn xạ trong không trung và không khí như bị pha trộn bởi một mùi ngai ngái của kim loại. Len từng chút, từng chút một vào nhịp thở, không cần trực tiếp, theo dõi thôi đã thấy được sự ớn lạnh đến tận cùng.
Ở trong đấu trường, một thân ảnh tàn tạ nhuốm đầy trên người một màu áo bị loang lổ đỏ, có rách vài phần làm trơ ra những vết thương đang hở chưa kịp cầm máu.
Thân ảnh đó di chuyển khó nhọc, như thể đang cố gắng đưa cái thân tàn của mình đến chỗ một ai đó.
Nói chính ra là một người con trai đang nằm bất động dưới nền đất ẩm.
Không cần nhìn kĩ cũng có thể biết rằng cậu trai này còn bị thương nặng gấp đôi phần thân ảnh kia.
Phần bụng và phần đầu có vẻ nghiêm trọng. Máu vẫn chầm chậm chảy ra. Không nhanh, nhưng cũng không phải rất chậm. Nó là kiểu không để thân chủ mình chết ngay mà cũng chẳng muốn cho cơ hội để được cứu sống. Giống như, đang khiêu khích người nhìn vào hơn. Đến mức hơi thở khó khăn như nhịp sống không còn tồn tại nữa.
Thân ảnh đó quỳ xuống, cẩn trọng đưa tay để kiểm tra sống còn bên trong cậu. Và rồi, anh ta thở hắt ra, ánh mắt sâu thẳm được che khuất sau những lọn tóc đen rũ trước trán. May ra còn nhịp thở. Dù nhịp thở ấy rất nông và yếu ớt, nhưng biết đâu có thể cứu sống được?
Hasuichi Nishizono
Tôi... chưa từng muốn cậu trông như thế này /nói thầm/
Nishizono Renjuro
Con có biết mình đang làm gì không vậy?
Nishizono Renjuro
Trả lời ta, con đang làm g...
Hasuichi Nishizono
...Còn sống
Hasuichi Nishizono
Tôi bảo cậu ta còn sống
Hasuichi Nishizono
Nhịp thở dù mỏng nhưng ít ra vẫn có thể cứu được
Nishizono Renjuro
....Đừng đùa, Hasuichi
Hasuichi Nishizono
Đó chỉ là sượt qua... chưa vào phần não. Viên đạn tên đó bắn đi cực sát hộp sọ, mới chỉ rách da và mô mềm ở vùng thái dương
Hasuichi Nishizono
Có lẽ lúc bắn chưa nhắm chuẩn xác. Một phần quá hấp tấp và rối loạn nên không vào hộp sọ... vì thế nên cơ hội sống vẫn còn...
Hasuichi Nishizono
Không tin người có thể kiểm tra
Hasuichi nói, giọng điệu chậm rãi như đang phân tích, cùng với ánh mắt luôn dán chặt vào cậu. Cả thân người nhếch nhác cúi gằm xuống, không một lần ngẩng mặt, không xoay đầu hay thậm chí là liếc mắt lên nhìn cha mình lấy một cái.
Nhưng anh không quan tâm, cha anh cũng chẳng mấy quan tâm tới những chi tiết vụn vặt ấy. Vẻ mặt ông có đôi nét của sự bất ngờ. Bất ngờ vì lời nói của anh và rồi ngờ vực lời của cậu con trai ấy. Hai thứ đó đan xen lại với nhau tạo thành một thứ xúc tác rất lạ. Nhưng khoảnh khắc đó chỉ vỏn vẹn vài giây, sắc thái ấy đã không còn, nó dường như hóa vô cảm một cách nhanh chóng.
Nishizono Renjuro
Giết nó đi, Hasuichi...
Lời nói trầm đục ấy vang lên khiến anh khựng lại. Anh ngẩng phắt đầu lại, giương đôi mắt chẳng thể giấu nổi nét bất ngờ nhìn người cha của mình. Không nói bằng lời, nhưng nét mặt đang bàng hoàng ấy lại muốn nói cho người ta nghe rằng: "Ông đang nghĩ gì trong đầu vậy?".
Renjuro liếc ánh mắt nhìn xuống cậu con trai của mình. Khuôn mặt đó, khuôn mặt của sự bất ngờ đến ngỡ ngàng, bàng hoàng rồi đến một tia ngờ vực mỏng manh.
Nhìn sắc thái biểu cảm ấy, ông lại thấy nó ngu ngốc một cách lạ lùng. Quả nhiên, con trai của ông, Nishizono Hasuichi vẫn ngu ngốc tin rằng mọi thứ đều có thể có cái kết tốt đẹp. Trên đây? Đấu trường này? Sau khi trải qua một trận chiến sinh tử, nó vẫn mang cái ý niệm hão huyền đó.
Nishizono Renjuro
Đừng có nhìn ta như vậy
Nishizono Renjuro
Một đứa nhóc chưa trải đời như con vẫn chưa hiểu gì về chiến tranh, đúng không?
Nishizono Renjuro
Thế nên mới có thể giương ánh mắt đần độn ấy lên để nhìn ta như vậy à...
Renjuro đứng đó, giọng trầm hẳn xuống mấy bậc, như thể ông đã quá ngán ngẩm với những suy nghĩ trẻ con ấy. Và có lẽ, nếu không chấm dứt nó đi, có thể không chỉ hôm nay, mà những sau đó nữa... Hasuichi sẽ chết với cái ý niệm của mình.
Nishizono Renjuro
Nghe cho rõ đây
Nishizono Renjuro
Chiến tranh, là sống và chết. Đứng ở trên đây không có chuyện vui vẻ hay kết bạn. Trên đây chỉ có hai thứ: một là đồng minh, hai là kẻ thù
Nishizono Renjuro
Một là bị giết chết, hai là thành kẻ giết chết. Thử nghĩ đi, động cái não ngây thơ ấy và hình dung ra xem. Đứng trước mặt con là một tên địch, trong tay con và tên đó đều có súng
Nishizono Renjuro
Tên đó nói hắn có vợ con, có gia đình và không muốn chết. Con sẽ mủi lòng?
Một câu hỏi? Không, nó là một lời xác nhận. Không để anh trả lời bất cứ câu từ nào thêm, ông nói luôn câu trả lời một cách chắc chắn.
Nishizono Renjuro
Đúng. Con sẽ mủi lòng
Nishizono Renjuro
Chính cái sự thiện lương ấy là thứ sẽ giết chết con. Tên đó sẽ bóp cò, và con sẽ là người chết
Nishizono Renjuro
Sự lương thiện của con có cao bằng trời, cũng không có tác dụng gì trên cái đất đẫm máu đầy mùi xác thịt chồng chất. Dù có thế nào nó cũng không cứu con thoát khỏi việc bị bắn
Nishizono Renjuro
Mang phần sống của mình cho người khác, con nghĩ tên đó sẽ được về với vợ con? Sẽ về lại quê hương và sống một cuộc sống hạnh phúc?
Nishizono Renjuro
Không. Tên đó sẽ vẫn chết. Không chết vì nòng súng của con cũng sẽ chết dưới nòng súng của kẻ khác
Ông dừng lại một nhịp, liếc nhìn đứa con trai đang mím chặt môi, đầu cúi xuống như thể không can tâm với những lời vừa được nghe. Ông thở dài, đưa tay lau một lần thân súng lục, như thể trên đó có bám những hạt bụi nhỏ không thể nhìn ra.
Nishizono Renjuro
Nhìn thấy rồi, phải không?
Nishizono Renjuro
Con không giết chết cậu ta, nhưng người khác đã thay con làm việc đó. Nghiệt ngã thay lại là một tên điên trong số đống người cậu ta cần bảo vệ
Nishizono Renjuro
Con nghĩ sao? Ngay cả người nằm trong danh sách cậu ta cần bảo vệ còn thẳng tay như thế. Còn con, con nghĩ mình đang làm cái gì vậy?
Nishizono Renjuro
Cứu sống? Muốn cứu? Rồi sao? Để một lần nữa cậu ta cảm nhận cái chết đến từ người dân mình đau đớn thế nào à? Để cậu ta thấy rằng cậu ta đã hết giá trị và bị vứt đi ư?
Những lời lẽ ấy ngày một lớn lên trong tâm trí anh, len vào một cách nhanh chóng và ép buộc người ta phải đưa ra một quyết định. Nhưng anh vẫn không nói gì cả, vẫn cái tư thế cúi đầu nhếch nhác ấy, là cái bộ dạng đồng cảm cha anh ghét hẳn ra mặt.
Nhận thấy lời mình vẫn chưa có tác dụng gì với sự lì lợm ấy, ông vừa nói, vừa đưa tay ra nắm lấy phần phía trên của khẩu súng và giật mạnh về phía sau. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa khoảng không im lặng.
Nishizono Renjuro
Như ta đã nói rồi, trên chiến trường chỉ có sống và chết. Tồn tại hai loại người kẻ địch và đồng minh
Nishizono Renjuro
Kẻ địch chưa ra tay đồng loại đã giết nhau không do dự. Vậy nói xem giữa cái "đồng loại" ấy có tồn tại hai chữ cảm thông nào không?
Nishizono Renjuro
Đương nhiên là không. Vậy nên...
Lời nói ấy được dừng giữa chừng, là một câu nói lấp lửng không hề lộ đuôi khiến anh ngước lên nhìn người cha mình một lần nữa. Nhưng rồi, điều khiến anh thêm sững sờ là ánh mắt lạnh lẽo không có tình người ấy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào anh và cả khẩu súng đã được lên nòng đưa ra trước mặt.
Nishizono Renjuro muốn anh kết thúc? Muốn anh cầm lấy khẩu súng ấy và không một chút do dự mà bóp cò.
Đó là tốt cho người ta ư?
Là giải thoát cho những đau thương còn sót lại trên trần đời?
Anh muốn phản kháng, muốn cãi lại và nói rằng không cần làm như thế. Nhưng ánh mắt ấy khiến anh rợn người và cứng họng trong phút chốc.
Người thua cuộc liệu có được bảo toàn tính mạng?
Thấy không có động tĩnh gì khả quan, Renjuro chậc lưỡi, toan thu tay lại và tự mình xử lí. Nhưng rồi, một bàn tay đầy thương tích đưa lên, nhanh như cắt giật lấy khẩu súng ấy. Ông nhướng mày, nhìn Hasuichi như thể một con người lạ lẫm. Đứa con trai của ông mà cũng nghe lời, và đoạt lấy khẩu súng để tự mình làm?
Những ngón tay anh khẽ mân mê khẩu súng một cách chậm rãi, như thể đang suy tư điều gì đó trong lòng. Một tiếng tách khe khẽ vang lên khi hộp tiếp đạn được tháo khỏi súng.
Nishizono Renjuro nhìn thấy hết hành động đó, nhìn thấy cách anh mân mê và tháo hộp tiếp đạn ra. Nhưng trên khuôn mặt kia lại không có vẻ gì là bất ngờ hay tức giận. Như thể ông đã đoán biết được trước, rằng đứa con trai của ông vẫn là nó, vẫn là đứa luôn mang theo sự thiện lương ngu ngốc đến mọi ngóc ngách, kể cả trên mặt đất đẫm màu máu này.
Sau một lúc im lặng rất lâu, cuối cùng anh cũng lên tiếng với chất giọng khàn khàn đầy mệt mỏi, nhưng sâu trong đó lại chứa đựng một ý chí kiên quyết đến khó hiểu.
Hasuichi Nishizono
Chả cần biết người đang nghĩ cái gì trong đầu...
Hasuichi Nishizono
... Tôi không quan tâm đâu
Hasuichi Nishizono
Nhưng...
Hasuichi Nishizono
Hành động lần này đi quá xa rồi
Renjuro nhướng mày, nhìn xuống anh như đang dò xét. Thu hết những hành động và lời nói của anh vào trong tầm mắt của mình. Và rồi, anh đưa lại khẩu súng lục cho cha, một khẩu súng giờ đây chẳng có đạn. Chúng nằm rơi vãi dưới chỗ Hasuichi đang ngồi và cũng chẳng có ý định sẽ nhặt lên.
Hasuichi Nishizono
Ai cũng biết rằng, con người chỉ có duy nhất một lần được sống
Hasuichi Nishizono
Nhưng sống ra sao và sống như thế nào là quyền của họ
Hasuichi Nishizono
Tôi và người, cậu ấy, hay những người khác đi chăng nữa... cũng chẳng biết mình sẽ chết bất cứ lúc nào. Nếu hôm nay đã được định sẵn là ngày chết của cậu ta, thì làm gì có chuyện được ông trời cho cái lí do "bắn trượt"
Nishizono Renjuro
Vậy là giờ lại đến lí do do trời à?
Im lặng một lúc, Hasuichi một lần nữa ngước lên nhìn ông. Đôi mắt trùng hẳn.
Hasuichi Nishizono
...Chỉ là có thể trận sau hay trận sau đó nữa. Có khi người nằm ở vị trí cậu ấy lại là tôi cũng nên
Hasuichi Nishizono
Lúc đó, không biết có bị như này không nhỉ? /Cười trừ/
Hasuichi Nishizono
À... phải rồi
Hasuichi cúi đầu xuống, khuôn miệng vẫn giữ nguyên nụ cười méo mó đó.
Hasuichi Nishizono
Không phải vừa nãy người nói, khi tôi thắng thì tự quyết định à?
Nụ cười méo mó ấy và câu anh nói vang lên, lại chính là thứ khó hiểu nhất trong tình huống này. Renjuro thở dài, từ tốn cất khẩu súng không đạn vào bên trong áo vest.
Nishizono Renjuro
Không phải vừa nãy đã nói rồi sao?
Hasuichi Nishizono
Cũng có thể sửa lại được mà
Nghe cha mình nói, Hasuichi không trả lời ngay. Ánh mắt anh dán chặt vào thân hình người con trai đang nằm bất động. Máu vẫn chảy, tanh nồng một mùi ngai ngái, nhưng nó chẳng còn là điều quan trọng nữa.
Hasuichi Nishizono
Điều tôi muốn là...
Chap 2: Ám ảnh
Nói chính là là một căn phòng chẳng mấy nguyên vẹn
Từ nội thất đến xung quanh
Bốn bức tường,tường nào cũng như nhau
Đều bong tróc sơn và vỡ vụn vài chỗ,to hoặc nhỏ
Gọi là phòng điều dưỡng mà trong đó ngoài một cái giường bệnh và cây truyền nước ra thì may còn có cái ghế bé để ngồi
Phụ kiện,đồ dùng chẳng lấy cái nào
Và nó giống phòng hoang ở tạm hơn là phòng cho người bị bệnh
Nhắc đến người bị bệnh thì có đấy!
Là người đang bị thương được băng bó cẩn thận
Có thể là khi bị bệnh,giác quan của người sẽ nhạy cảm hơn nên chỉ nghe thấy tiếng "tóc,tóc" của nước truyền trong túi đã khiến anh cảm nhận được
Hasuichi khó khăn mở đôi mắt nặng trĩu
Anh dường như chẳng muốn mở nó ra một chút nào,cứ lờ đờ lúc mở lúc nhắm
Cuối cùng là vẫn mở,dù chỉ là hé nhỏ một tẹo
Xung quanh mờ mờ ảo ảo hiện lên trong tầm mắt của anh
Hasuichi đưa tay dụi dụi mắt của mình,lắc lắc đầu rồi vỗ "lẹp bẹp" vào má của mình cho tỉnh táo lại
Nhưng đâu phải thế đã xong
Khi anh mở mắt ra lần nữa,bóng dáng một cậu thiếu niên trên người vô vàn thương tích đang vươn tay bóp cổ mình
Hasuichi có chút giật mình, một giọt máu từ tay người đó rơi xuống má anh, ánh mắt sâu hoắm không tròng như muốn nuốt trọn người con trai vào trong đó
Anh hiện giờ không nói được câu từ nào,thậm chí phát ra tiếng động nhẹ cũng không
Cả người nhẹ tênh như trôi vào khoảng không cùng người đó,đôi mắt chứa quầng thâm dài đang mở to hết mức,tròng mắt thu lại đầy bất ngờ
Oki Taka
Cậu tỉnh từ khi nào vậy? /bước vào/
Hasuichi Nishizono
Oki-san
Oki Taka
Sao vậy ạ? Vừa nãy có chuyện gì hay sao mà trông cậu thất thần thế?
Oki Taka
Mồ hôi đầy rồi kìa
Oki Taka tiến gần đến cạnh giường nơi Hasuichi đang chống tay ngồi dậy
Ngài trợ lí này tinh tế đến nỗi còn mang theo khăn tay để đưa anh lau mồ hôi trên mặt của mình
Oki Taka
Cậu...lại mơ thấy cậu ấy sao?
Oki Taka
Tôi hỏi là cậu lại mơ đến cậu ấy sao?
Hasuichi Nishizono
À đúng là thế /đảo mắt đi chỗ khác/
Nói rồi anh dang tay nằm phịch xuống giường
Vừa đặt lưng xuống anh đã thở dài rồi nhắm mắt mường tượng lại cảnh đó
Cái "lại mơ" đó của Oki Taka là không sai
Đó không phải lần đầu tiên, cũng chẳng phải lần duy nhất
Điều đấy đã diễn ra hơn ba tuần trôi qua. Kể từ cái ngày anh mới tỉnh dậy sau liều thuốc mê được tiêm
Khi đấy, Hasuichi đã có cơ hội tiếp xúc và có cuộc trò chuyện với thủ tướng nước Anh
Ông kể cho anh nghe về Albie - một cậu bé chẳng phải anh hùng, cũng chẳng phải quái vật. Cậu bé ấy chỉ là một anh hùng "lai lịch bất minh"...
Một câu nói có thể coi là đáng giá để anh hiểu thêm về cậu
Một câu nói đã được khắc ghi vào trong tâm trí
Và cũng nhờ nó mà hình ảnh Albie thương tích đầy mình, mắt sâu " Không đáy" luôn ám ảnh tâm trí anh vào mỗi giấc ngủ
Đó cũng là lí do vì sao Hasuichi luôn tỉnh dậy trong cảm giác lâng lâng và mệt mỏi
Dù biết là nó sẽ đến, có đối mặt bao lần. Cái cảm giác khi chạm mắt lúc nào cũng nghẹt thở. Như ai đó đã nắm chặt lấy tráu tim
Nhưng chắc rằng anh chẳng muốn nhìn thấy cậu trong dáng hình ấy, đôi mắt ấy... một cách đầy ám ảnh
Thấy Hasuichi đang nghĩ ngợi mông lung,ánh mắt dán chặt lên trần nhà,Oki Taka bèn lên tiếng
Oki Taka
Bây giờ cậu cứ gạt bỏ hết tất cả mọi thứ và tập chung vào bản thân mình cái đã
Oki Taka
Nó mới là điều quan trọng, với lại...sức khỏe của cậu cũng chưa ổn định lắm đâu nên cậu phải giữ gìn sức khỏe
Hasuichi Nishizono
À...cái đó em biết nên không cần nói lại đâu
Nói đoạn,Okitaka ngập ngừng không nói nữa,bầu không khí vốn chẳng dễ thở nay lại thêm nặng nề hơn
Hasuichi nằm lặng trên giường, Oki Taka cũng đứng lặng ở một chỗ. Cả hai người, hai con người trong căn phòng rộng rãi đơn sơ. Không ai nói lấy một lời, chỉ im lặng và im lặng.Trạng thái bị ngưng tạm thời chỉ có cây truyền nước là "lách tách" vài giọt nước, hay có khi là giọt mồ hôi chảy dài trên má là coi như còn chuyển động
Oki Taka
Không ấy tôi sẽ đi kêu người chuẩn bị đồ ăn lên cho cậu ăn được được chứ?
Oki Taka
Hễ những lúc thế này thì nên bỏ bụng gì đó để tăng sức khỏe
Hasuichi Nishizono
Cảm ơn,vậy phiền anh rồi /cười nhẹ/
Oki Taka
Không có gì,đó chẳng qua là nghĩa vụ của tôi phải làm thôi. Vậy nên cậu cứ nghỉ ngơi đi,tôi đi chuẩn bị ngay
Sau khi nói chuyện,Oki Taka rời đi để chuẩn bị bữa ăn lành mạnh cho anh
Giờ đây,căn phòng rộng rãi này chỉ còn có mình anh nằm lại
Đã qua bao lâu chẳng xác định được gì,ăn xong rồi nghỉ. Suốt quãng thời gian điều dưỡng này làm anh không khắc gì đứa trẻ lên một
Được chăm sóc tỉ mỉ đến từng vết xước nhỏ
Chỉ khác cái là mỗi tuần kiểm tra một lần
Xem có đứa trẻ nào phải chăm sóc đặc biệt như anh chưa?
Chắc chưa, vì nếu có chắc là tầm trên đầu ngón tay.
Một đứa trẻ nắm trong tay sự sống còn của đất nước
Chăm sóc nó chu đáo là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu mất rồi!
Chap 3: Lọ thuốc lạ
Trên dãy hành lang dài đằng đẵng thắp bởi ánh sáng trên trần đầy "mơ mộng" không bóng người
Hasuichi đang bước đi đâu đó một cách chậm chạp
Một tay anh rê theo bức tường đã sờn cũ để đi còn một tay túm chặt lấy lồng ngực đang co thắt lại
Và anh không biết vì sao nó đau đến vậy
Anh cứ đi mãi và đi mãi đến khi nhìn thấy một căn phòng
Căn phòng này anh đã đến mấy lần rồi nhưng không phải phòng anh
Hasuichi đứng lặng đó một hồi dài rồi thở hắt ra và vặn tay nắm bước vào bên trong
Hasuichi Nishizono
Cái...!?
Anh sửng sốt khi vừa mở cửa ra mùi ở bên trong căn phòng liền xộc thẳng vào mũi mình
Một căn phòng chứa đầy mùi thuốc kháng sinh
Đậm đặc và pha trộn đâu đó anh còn ngửi thấy mùi rất lạ
Hasuichi Nishizono
*Sao còn nặng hơn cả lần trước vậy?* /nhăn mặt khó chịu/
Vì đang khó thở công thêm mùi thuốc kháng sinh nồng nặc nên Hasuichi cảm thấy khá khó thở
Anh lùi về sau mà liên tục ho không ngừng
Sau khi định hình lại hoàn cảnh hiện tại,không vì nó mà anh có ý định sẽ dừng để quay về. Hasuichi đưa tay lên chắn mũi và tiếp tục đi vào trong
Bước hẳn cơ thể vào,anh láo liên nhìn quanh căn phòng
Xung quanh ngoài một cái giường và người nằm trên thì còn có tủ kê đặt trên đó bao nhiêu loại thuốc lạ
Hasuichi tiến gần tới tủ kê bên cạnh mép giường. Tiện tay,anh lụm lên lọ thuốc chứa dạng lỏng,xoi xét kĩ càng rồi bất giác quay qua người nằm bên
Thật tình anh có biết chút ít về thuốc điều trị,nhất là mấy dạng thuốc lỏng thường dùng để tiêm
Biết được nó là vì trước đây anh đã từng tiếp xúc và nhìn cách người cho nó vào trong người của mẹ
Hasuichi Nishizono
Sao cậu chịu được mùi này giỏi quá vậy?
Thay vào là tiếng thở không ổn của người đó
Cách thở rất khó khăn,từng chút từng chút một như đang đấu tranh giành giật sự sống
Hasuichi Nishizono
Cậu sao vậy?
Hasuichi vội bỏ lọ thuốc lỏng trên tay khi phát hiện nhịp thở cậu không ổn
Cây truyền nước vẫn truyền đều đều nhưng tình cảnh chưa chắc đã đều đến vậy
Anh nhanh chóng kiểm tra sơ qua nhịp thở và trạng thái của cậu
Mọi thứ vẫn bình thường,không có động tĩnh,người thì luôn được chăm sóc thường xuyên,thay băng đều đặn,truyền nước vẫn vậy vậy tại sao không có tiến triển về sức khỏe mà càng ngày càng thụt lùi đi?
Hasuichi Nishizono
*Để như này chắc không qua được mất* tại sao vậy?
Ngay giữa lúc phân vân đủ thứ,đập vào tầm mắt của anh là một lọ thuốc trông chừng khá giống lọ anh vừa cầm đang nằm lăn lóc ở góc tường đối diện với đầu giường
Hasuichi Nishizono
*Kia là gì?*
Hasuichi đi tới đó và nhặt nó lên
Bỗng dòng kí ức khi anh nhìn bác sĩ đang tiêm thuốc cho mẹ mình vụt thoáng qua
Lúc đó anh còn ngu ngơ chưa biết nhiều,chỉ biết anh đang chú ý đến lọ thuốc ở trong khay thuốc bác sĩ mang theo
Anh đã cầm nó lên và ngửi
Sở dĩ ngửi vì vừa cầm lên đã có mùi hương thoang thoảng của loại cỏ nào đấy anh chưa từng biết
Nó khá thu hút khứu giác của người cầm,thậm chí chất lỏng bên trong lọ thủy tinh còn có màu xanh phớt nhạt
Hasuichi Nishizono
Bác này
Vị bác sĩ
Sao? /đang thay túi dịch truyền/
(ông bác sĩ này không có trong mạch truyện chính của truyện và là do t thêm bớt vào)
Hasuichi Nishizono
Đây cũng là lọ tiêm sao ạ?
Vị bác sĩ
Trong cái khay đó không dùng để tiêm thì để hại người à?
Hasuichi Nishizono
Nhưng sao cháu thấy cái này có mùi khác với mấy lọ bác tiêm cho mẹ lắm
Hasuichi Nishizono
Màu cũng khác nữa /vân vê lọ thuốc/
Vị bác sĩ
Mau đặt nó xuống ngay!!
Ông bác sĩ khi quay ra nhìn anh đã hốt hoảng làm rơi luôn cả kim tiêm xuống sàn
Ông chạy vội ra và giật lấy lọ thuốc đó còn Hasuichi thì chưa hiểu chuyện gì
Hasuichi Nishizono
Bác sao lại...
Vị bác sĩ
Thằng nhóc ngốc này,cậu có biết cái này nó nguy hiểm đến thế nào không mà chạm vào nó?
Vị bác sĩ
Cậu làm gì với nó rồi?!
Hasuichi Nishizono
C...cháu chỉ cầm nó lên và ngửi một chút thôi /chảy mồ hôi/
Vị bác sĩ
....Haizz /thở dài với lắc đầu/ sau này nhớ kĩ đây
Vị bác sĩ
Bất kể đồ gì trong khay này cậu cũng không được động vào nghe chưa? Nhất là đối với lọ này
Vị bác sĩ
May ra còn ngửi đấy chứ uống hay làm gì là đi tong luôn rồi!
Hasuichi Nishizono
Tại sao lại đi...tong?
Hasuichi Nishizono
Nó nghiêm trọng thế ạ?
Vị bác sĩ
Đương nhiên rồi còn sao nữa
Vị bác sĩ
Cậu chưa biết đấy thôi,chứ lọ thuốc này không giành cho người bệnh
Hasuichi Nishizono
Vì sao?
Vị bác sĩ
Vì nó là thuốc độc!
Vị bác sĩ
Sở dĩ tôi làm ra nó là để phục vụ cho mấy vụ xử án bằng cách tiêm thuốc độc
Vị bác sĩ
Ngài thủ tướng tin và giao cho tôi làm nó đấy
Vị bác sĩ
Trước kia mấy loại thuốc tử hình đều không có tác dụng lắm,chết cũng trông đau đớn nên bây giờ tôi tìm thấy loại độc dược làm loại mới
Vị bác sĩ
uy tín và tác dụng tốt hơn
Vị bác sĩ
Cậu biết nó hại người như nào không?
Hasuichi Nishizono
Không,bác nói đi
Vị bác sĩ
Nó nhẹ nhàng thôi,ban đầu tiêm vào người hay uống nó vào dù chỉ một lượng nhỏ
Vị bác sĩ
Không chết ngay được
Vị bác sĩ
Nó sẽ ngấm dần vào trong cơ thể con người
Vị bác sĩ
Ban đầu người đó sẽ tiết ra khá nhiều mồ hôi, sau là mệt mỏi, buồn ngủ và nếu ngủ...
Vị bác sĩ
Nhịp tim sẽ nhanh chóng đập chậm lại rồi mất một cách nhẹ nhàng không ai hay
Hasuichi Nishizono
Mất bao lâu nó mới phát tác như vậy
Vị bác sĩ
Bao lâu? /ngẫm nghĩ/ chắc nửa tiếng đồng hồ
Vị bác sĩ
À mà tôi sao biết được! Dù có là người phát minh ra nó là tôi thì còn không biết nữa là
Hasuichi Nishizono
Lạ,bác phát minh ra sao không biết
Vị bác sĩ
Ta đã thí nghiệm lên con gì đâu mà biết với chả không! Chắc do lúc đến đây vội quá nên ta để lộn vào rồi
Hasuichi Nishizono
....Thế bác định làm nó cho việc xử án sao?
Vị bác sĩ
Chưa chắc hẳn hoàn toàn
Vị bác sĩ
Nhưng chắc không
Vị bác sĩ
Cái này mang đi hại người cũng chẳng tốt đẹp gì
Hasuichi đứng lặng ở đấy nhìn chằm chằm lọ thuốc đã hết
Trong lọ chỉ còn lại vài giọt bên trong
Nó giống y lọ thuốc cậu từng nhìn thấy
Hóa ra, mùi hương thoang thoảng hòa cùng với kháng sinh chính là mùi này khi anh bước vào trong
Nhưng rõ ràng lọ thuốc đó bác sĩ ấy đã không đưa ra cho bộ xử án,cũng chẳng điều chế thêm. Vậy tại sao?
Chợt thêm một lần nữa,dòng kí ức khác thoáng qua làm anh nhớ đến rằng vị bác sĩ đó đã từng nói cho anh biết lọ thuốc đó đã bị ai đấy lấy đi
Không ai hay và vì lọ thuốc ấy chưa được đưa ra tung ra nên nếu mất cũng chỉ do con gì đó hoặc ông bác sĩ đấy vô tình vứt nó cùng đống rác để rồi người dọn dẹp rác đốt đi
Chẳng lẽ anh lại nhìn nhầm? Hay do chưa phục hồi hẳn mà anh nhìn thấy và nhận được hương thơm thoang thoảng y đúc hồi xưa?
Làm gì có sự trùng hợp đến vậy
Hasuichi nắm chặt lấy lọ thuốc,trở người trở lại xem xét tình trạng của cậu
Nếu đúng như anh suy luận thì lọ thuốc này chính là lọ thuốc độc năm xưa vị bác sĩ ấy làm đánh mất
Giọt nước tiếp theo rơi xuống trong túi dịch truyền cũng là lúc anh chạy nhanh ra mở cửa phòng
Hasuichi Nishizono
CÓ AI KHÔNG,TÔI CẦN GIÚP ĐỠ!!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play