Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[KaineStuart] Gặp Lại

1

*Phập* Kaine đâm xuyên qua bụng Stuart, máu hắn nhuốm đỏ tay cậu cùng với buổi chiều hoàng hôn, tạo cho cảnh tượng này đẹp như một bức tranh vậy. Một bức tranh đẫm máu
Dám cá rằng gã sưu tầm cũng không ngờ một ngày gã ta bị đánh bại một cách thảm bại như này, hắn nhìn lên đôi mắt của cậu, như thể cố gắng tìm sự thương hại trong đôi mắt đấy.
Nhưng không- ánh mắt kia chỉ chứa đầy sự hận thù với mong ước xé hắn ra làm từng mảnh.- Cậu bị hận thù che mờ con mắt rồi. Hắn ta bất chấp cơ thể đã bị tên thiếu gia kia đâm cho thủng bụng vẫn cười một tiếng dài nhằm chọc tức người kia.
Kaine
Kaine
Cười cái gì?
Stuart
Stuart
Không,chỉ là ngay lúc này đường vân của ngươi cũng đẹp thật.
Câu nói này thực sự đã chọc tức Kaine, đến mức này mà gã ta còn để ý tới đường vân cậu , cậu thực sự muốn vồ lấy hắn, móc nốt bên mắt còn lại, để mà hắn chẳng còn nhìn thấy ánh sáng, cậu biết đâu Stuart đang mất máu, hắn còn chẳng rõ bản thân là ai, nói gì đến nhìn được đường vân năng lượng của cậu.
Hắn chỉ đơn giản là muốn chọc điên cậu lên thôi
Ánh mắt hắn mờ dần đến khi không thể nhìn được nữa. Chắc hắn chết rồi Gã tự hỏi rằng sao hắn không giết cậu sớm đi. Hay liệu có phải hắn đã yêu cậu không? Vậy thì còn gì đau đớn hơn khi mà bị chính người mình yêu giết hại một cách tàn nhẫn như này. Mà hắn cũng chẳng trách cậu. Chính hắn là người bắt đầu mọi chuyện.
Ánh sáng chói chang chiếu thẳng vào mắt gã trai, hắn đầu đau như búa bổ, mệt mỏi tỉnh dậy. Thế mà hắn chưa chết? Hắn hoang mang tột độ, hay đây là thiên đàng- không... hắn là loại người như nào, tự hắn cũng nhận thức được. Hay đây là địa ngục nhỉ? Nhưng địa ngục đâu trông thế này? Hắn nhìn xung quanh cố gắng tìm kiếm lời giải đáp. Đây là nhà cũ của hắn, không phải hắn với Kaine đang đánh nhau kịch liệt sao, hơn nữa hắn còn bị cậu giết chết, nghĩ đến đây, hắn chạy vội vào phòng tắm, nhìn bản thân mình trong gương. Hắn vậy mà lại trọng sinh rồi. Lại còn trọng sinh trước sự kiện kinh hoàng đó - sự kiện hắn giết gia tộc Kaine.
Stuart
Stuart
Thế quái nào mà chuyện này xảy ra?

2

Stuart mở to mắt, hắn kinh hoàng nhìn bản thân mình trong gương. Hắn bây giờ đã thành một đứa trẻ có vẻ mặt ngây thơ, tóc hắn cắt ngắn gọn gàng, không còn là mái tóc bạch kim được thả ra, trải dài trên lưng của hắn nữa. Hắn nuốt ực, sờ vào bản thân mình trong gương.
Stuart
Stuart
Đây là ảo cảnh?
Do hắn mất nhiều máu quá hay gì?Có khi nào hắn đang hôn mê không?- Hắn tự hỏi chính bản thân hắn. Nhưng khi hắn đưa tay lên tát chính bản thân hắn, hắn đau điếng và nhận ra, đây chắc chắn không phải là mơ rồi.
Bỗng cha nuôi của hắn đi vào làm hắn giật thót, quay sang nhìn cha hắn.
???
???
Ta vào khiến con sợ sao?
Stuart
Stuart
Dạ không thưa cha, là do con có một số chuyện thôi, cha nghĩ nhiều rồi
???
???
Vậy thì giải quyết nó đi, hôm nay ta có việc bận. À, đúng rồi, chúng ta mới chuyển đến đây, con qua đó chào hỏi họ đi. Không có chuyện gì thì ta đi đây.
Stuart nhìn vào người cha của mình, hắn ta còn nhớ mãi kiếp trước hắn ta chưa kịp thí nghiệm lên người cha đáng kính của mình.... điều này làm hắn ta cảm thấy vô cùng hối tiếc. Nhưng giờ chưa phải là lúc để ra tay. Trước hết thì hắn vẫn nên là qua nhìn cái bản mặt chó chết của người hắn yêu đã.
Hắn đi ra khỏi nhà, khóa cửa cẩn thận lại, thong thả đi qua. Nhớ ngày trước hắn ta còn rất bối rối khi qua nhà Kaine, nhưng giờ đây hắn ta đã chả còn gì là phải "ngại ngùng " nữa rồi, hắn bước ra khỏi cái giai đoạn thiếu niên đó rồi.
Khi hắn gõ cửa, có cha mẹ của Kaine đi ra ngoài, khi biết hắn qua đây để làm quen, họ rất vui mừng và tiếp đón hắn
Stuart thì hắn cũng chẳng ngại ngùng gì mà hắn cũng đón lấy sự tiếp nhận nồng nhiệt đó.Hắn ấy hả, hắn đúng là cái kẻ mặt dầy mà có khi lục tung cả cái trái đất này lên, cũng không thể kiếm được ai như hắn, cái kẻ mà kiếp trước đã giết những người ở trước mặt mình, giờ được trọng sinh thì lại nhởn nhơ ở đây, cười cười nói nói, không có chút áy náy nào từ tận đáy lòng. Có lẽ do hắn ta giết người quen tay rồi.
Hắn đúng là khốn nạn thật mà.
Bỗng có một tiếng cạch cửa, một cậu thiếu niên bé nhỏ bước ra, cậu có mái tóc màu nâu đen, đôi mắt cậu to tròn, mắt cậu sáng lấp lánh khi thấy anh, cậu bị thu hút bởi vẻ quyến rũ kì dị của anh, cậu như thể là sắp nhào vào anh vì vui mừng khi có người bạn mới rồi vậy nhưng có chút ngại ngùng không dám làm quen. Cha mẹ của Kaine thấy vậy thì cười khúc khích, đưa hai anh em vào phòng, khuyến khích họ làm quen với nhau rồi rời đi, để lại Kaine với Stuart một mình.
Kaine ngại ngùng, lắp bắp nói:
Kaine
Kaine
Chào anh ạ... em là Kaine
Stuart
Stuart
Chào Kaine anh là Stuart

3

Khuôn mặt bé nhỏ của Kaine bừng sáng, đây là lần đầu tiên có người ngoài chị họ là Sinestra hoặc gia đình nói chuyện với cậu. Cậu phấn khích lao vào người Stuart, dùng đôi mắt to tròn,sáng lấp lánh nhìn Stuart. 
Kaine
Kaine
Em làm bạn với anh được không ạ? 
Stuart
Stuart
Gì chứ, em hỏi thừa. Tất nhiên là được rồi.
Kaine vui mừng reo lên. 
Kaine
Kaine
Thật vậy sao? Chúng ta sẽ làm bạn mãi mãi nhé? 
Stuart có phần ngập ngừng nhưng anh vẫn cười vui vẻ đáp lại cậu.
Stuart
Stuart
Ừm... được. Hãy làm bạn mãi mãi.... 
[ ]
Kể từ khi làm bạn với Stuart, Kaine vui vẻ hơn hẳn, cậu với anh như hình với bóng vậy. Có được anh hàng xóm bầu bạn với mình như vậy, đã thế còn là người bạn thân duy nhất với cậu nên cậu luôn muốn dành phần tốt nhất cho anh, dù cho đó cũng chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng cậu vẫn mong rằng anh nhận ra tình cảm cậu dành cho anh. Cậu thích anh lắm, thích sự thông minh,hiểu biết của anh, thích dáng vẻ tri thức khi anh đọc sách, cậu cũng thích được nghe giọng nói ngọt ngào của anh khi cậu được nghe anh kể những câu chuyện mà cậu mong muốn anh kể cho cậu nghe.  Cậu muốn bảo vệ anh, muốn bảo vệ anh khỏi những cạm bẫy nguy hiểm, cậu luôn muốn làm được một điều gì đó cho anh bởi vì đối với cậu, việc mà anh đến và kéo cậu ra khỏi vực tối sâu thẳm khi cậu bị xã hội ruồng bỏ, đó đã là một sự hi sinh vô cùng lớn lao mà anh dành cho cậu.  Đã có lần, khi cả hai đang cùng vui vẻ chơi đùa với nhau trên xích đu, cậu đã ngỏ lời mong anh ngồi lên trên chiếc xích đu đó để cậu đẩy. Anh thì cũng chiều cậu thôi, đồng ý luôn. Cậu chậm rãi đẩy chiếc xích đu, bấy giờ cậu mới thấy, anh đẹp thật, vậy mà bấy lâu nay cậu không nhận ra. Một vẻ đẹp không thể diễn tả, cứ ngỡ là một thiên thần từ trên trời được cử đến để giúp những đứa trẻ như cậu vậy. Cậu nở một nụ cười trên môi, rạng rỡ nói với anh: 
Kaine
Kaine
Anh Stuart này, em cảm thấy anh cứ như là một thiên thần vậy. 
Stuart
Stuart
Hửm? Sao em lại nghĩ vậy? 
Kaine
Kaine
Tại vì anh rất đẹp....
Stuart cười khúc khích,anh mở lời trêu chọc cậu nhóc bé nhỏ kia: 
Stuart
Stuart
Ồ vậy sao? Anh đẹp đến thế cơ à?
Kaine bối rối, đỏ ửng mặt, cậu vội giải thích thêm. 
Kaine
Kaine
Không phải.. ừm ý em là cũng đúng nhưng mà em bảo anh giống thiên thần không phải là chỉ vì anh đẹp đâu ạ!
Stuart
Stuart
Thế còn là vì sao nữa ư? Có thể nói cho anh biết được chứ,Kaine?
Kaine
Kaine
Dạ....Thực ra còn là vì... anh tốt lắm.... Mọi người luôn xa lánh em bởi vì cơ thể em có phần lạ thường, họ luôn chê bai em, dè bỉu em... Tuy nhiên khi gặp anh, anh lại mỉm cười chào đón em, lại còn chấp thuận làm bạn với em nữa, em thật sự rất hạnh phúc. Anh cứ như là tia sáng cứu rỗi em khỏi cuộc đời đầy tăm tối này vậy.
Kaine vừa nói, cậu vừa vô thức cười, ánh mắt cậu hướng về anh. Lúc ấy, Stuart cũng chỉ cười gượng, hắn chẳng thể nói với Kaine là cậu sẽ hối hận về lời nói của cậu, rằng sau này hắn sẽ giết gia đình cậu, rằng sau này hắn sẽ cho cậu biết được sự thật rằng hắn chỉ đang lợi dụng cậu mà thôi, nhưng chính hắn cũng lại rơi vào cái bẫy của chính mình khi mà thao túng đối phương, hắn lại vô tình sa vào lưới tình từ lúc nào không hay. Hắn phủ nhận nó một cách khiêm tốn , song cho dù cậu có cố khẳng định thế nào thì hắn cũng chỉ im lặng, coi như là ngầm thừa nhận.
[]
Cuộc sống của hắn yên bình chưa được bao lâu thì cuối cùng cúng đã đến thời điểm mấu chốt, thời điểm mà Kaine tiết lộ toàn bộ bí mật về gia tộc của mình. Hành động này của Kaine giống như là tự chĩa súng vào bản thân mình, bởi vì ngay sau khi cha Stuart chết, không còn vật cản, hắn sẽ tự tung tự tác, nắm lấy điểm yếu đó mà sát hại gia tộc của cậu
Mà chẳng cần cậu nói, hắn nắm thóp mọi thứ trong lòng bàn tay. Nhưng khác ở đây là lần này hắn ta đã trùng sinh trở lại. 
Ông trời đã ngu ngốc khi để một kẻ máu lạnh như loài rắn, một kẻ giết người không nương tay , không tiếc thương, không hối hận như hắn được phép trùng sinh sống lại một kiếp nữa, đây chẳng phải là một sai lầm nghiêm trọng sao? Khi biết bao ngoài kia có những người tốt bụng , thậm chí còn có ích cho nhân loại mà khi bị chết oan còn chẳng được hưởng phước bằng một kẻ giết người như hắn, thật đúng là trớ trêu. 
Hoặc có thể đây là sự thương hại từ thần linh......Mà thế thì cũng chẳng quan trọng, bởi vì hắn đã sống lại là sống lại, có là thương hại đi chăng nữa thì đến cuối cùng sự thật vẫn chính là một kẻ tội ác chồng chất đầy người vẫn được sống lại mà thôi. 
Hắn nhìn vào đôi bàn tay của mình, kiếp trước vào cái đêm định mệnh ấy, đôi bàn tay này đã nhuốm máu người vô tội, trong đó quan trọng nhất đó là có cả gia đình của Kaine trong đấy và Stuart cũng chỉ quan tâm mỗi điều này. Cũng phải thôi, kiếp trước Kaine đã giết hắn mà
Hắn tự hỏi bản thân mình, liệu hắn có ngu ngốc đến mức tự mình đi vào chỗ chết lần nữa không. Hay liệu hắn ta còn có con đường nào khác không? 

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play