- “Bùi Phương Loan ! Sao em dám ngủ trong giờ của tôi hả ? Nếu em không muốn học thì xuống lớp B ngay cho tôi ! Nơi này không dành cho những người lì lợm và lười biếng như em !”
Cô Mười dạy Anh ở trên bục giảng nhìn xuống cuối lớp, chỗ Loan đang ngủ mà hét lên.
Cả lớp đang bình thường thì đều đưa ánh mắt về phía đó ra vẻ hóng hớt sau tiếng thét qua chiếc micro chói tai của cô Mười.
Loan đang gục mặt xuống bàn ngủ thì lờ mờ tỉnh dậy sau tiếng thét chói tai đó của giáo viên. Đang ngu ngơ không rõ xung quanh thì đập ngay vào mặt cô là những ánh mắt chế diễu cùng với đó là những lời xì xào đầy ác ý công kích về phía mình.
Loan tự hỏi mình và cũng hỏi người bên cạnh : “Có chuyện gì vậy ?”
Oanh bên cạnh nghe thế thì mặt mày khó coi, ra sức ra tín hiệu mắt cho cô. Nhưng Loan vẫn không hiểu mà ngây ngô hỏi cô bạn cùng bàn : “Mắt cậu bị sao vậy ?”
Nhưng chưa để cô kịp nói gì thì cô Mười đã đi xuống, thân hình cao có 1m5 của cô ấy lướt qua từng chỗ ngồi một để đi về phía chỗ của Loan đang ngờ nghệch phía dưới.
Vừa đi giáo viên dạy Anh vừa nói : “Nếu em cứ ngủ như vậy thì thật là một sự sỉ nhục lớn đối với danh hiệu lớp A này. Tôi nghĩ em phù hợp hơn nếu xuống lớp B ngồi nghe giảng.”
Loan tỉnh luôn cả ngủ khi nghe mấy câu này của một giáo viên mà nổi tiếng là nói gì làm nấy như cô Mười, góp phần không ít của những ánh mắt khinh bỉ ấy của bạn học cùng lớp.
Sau tiết học đó, cô Mười đã trực tiếp dẫn cô xuống lớp B ở tầng dưới của toà nhà T. Trên đường đi, không biết đã bao lần cô đã sinh ra cái ý định muốn quay lại lớp để nói lời tạm biệt với một người quen mà cô rất rất muốn gặp lại, nhưng cái chân cô vẫn nối theo sau bước chân của cô Mười.
Đứng trước cửa lớp B, Loan trong lòng có chút hỗn loạn, không biết bản thân cần làm gì nữa. Giáo viên Anh - cô Mười đã bước vào trước rồi, Loan thấy thế thì cũng cắn răng mà bước vào bên trong. Vừa ra chơi nên trong lớp vẫn còn kha khá người ngồi ở chỗ của mình.
Những học sinh này nhìn cô với ánh mắt tò mò xen lẫn có chút bất ngờ. Từ trước đền giờ, lớp A không hay ngao du nhiều với những lớp kém hơn như lớp B, C, D, E nên học sinh của lớp A với các lớp còn lại căn bản là không quen biết nhiều. Nhưng có một điều mà mấy người này biết, đó là những người của lớp A rất khó gần, hay nói thẳng ra là rất chảnh chó.
Trong tiếng bàn tán sôi nổi của ít nhiều học sinh trong lớp thì cô Mười ho một cái gây chú ý rồi giới thiệu : “Đây là Bùi Phương Loan, do ngủ trong giờ nên được chuyển từ lớp A xuống đây. Các bạn cố gắng chiếu cố bạn mới nhiều hơn nhé !” Rồi cô ấy cũng không nói nhiều mà trực tiếp rời đi, trước khi đi còn vứt cho Loan một ánh mắt ghét bỏ, để Loan tự mà gồng gánh mọi thứ.
Loan có chút ngại ngùng, cùi gầm mặt xuống vì xấu hổ với lời giới thiệu đầy ác ý của cô Mười. Loan nhìn thấy có một chỗ trống ở cuối lớp thì bước nhanh xuống. Đặt cặp xuống rồi ngồi xuống chỗ trống đó.
Ngay lúc này, có một đám con trai đi đến, người đi đầu có một bộ tóc nhuộm màu vàng kim. Cậu ta nhặt một cuốn sách của cô lên, nhìn qua rồi lại đập xuống một cái thật mạnh vô cùng dù côn nói : “Này ! Cậu tên là Loan nhỉ ? Cậu có biết bên cạnh cậu là chỗ ngồi của ai không mà sao dám tự tiện ngồi như vậy ?”
Loan nhìn đám đó một vài giây rồi tỏ ra yếu đuối nói : “Tớ... tớ... là học sinh mới nên... nên quả thực tớ không biết chuyện đó.” Cô dưng dưng, trên khoé mắt xuất hiện vệt sáng của nước mắt, ngay sau đó là cô khóc nấc lên.
Quân thấy vậy thì là một mặt bối rối, lắp bắp nói : “Cậu... cậu... lão tử đã làm gì cậu đâu mà tự dưng lại khóc ?”
Nhưng chưa để cậu kịp nói thêm câu nào thì chuông vào lớp cũng đã reo lên. Loan ngay lập tức ngừng khóc mà quay ra sắp xếp lại mấy cuốn sách của mình. Quân thấy vậy thì biết là mình đã bị lừa nên vô cùng cay cú mà chỉ tay vào mặt cô chửi : “Con ả mít ướt ! Có một ngày lão tử sẽ lột ra cái mặt nạ đó của ngươi ra ! Chờ đó !” Sau đó thì cũng cùng đám anh em quay về chỗ ngồi của mình.
Cảnh này cũng được không ít người nhìn thấy, những đứa con gái thấy cô như thế thì chỉ trỏ này nọ về phía cô mà xì xào bàn tán.
Trong mắt Loan lúc này có chút thế lương, nhưng cuối cùng thì lại cứng rắn lại, thầm chửi trong lòng : “Đúng là cái lớp B này chẳng ra cái thể thống gì cả. Còn bà Mười dạy Anh chết tiệt đó nữa, không nói không rằng đã đưa mình xuống cái nơi quỷ quái này rồi ! Cũng gần cuối năm rồi mà sao không nương tay gì hết ! Thật là !” Cô nhăn nhó.
Thấy đã vào tiết rồi mà giáo viên vẫn chưa vào thì cô mới với lên vỗ vào vai một cô bạn phía trên, hỏi tiết sau là tiết gì. Cô bạn có mái tóc dài đó quay xuống định trả lời thì lại bị bạn cùng bàn tóc ngắn bên cạnh kéo lên nói nhỏ : “Cậu nói chuyện với thứ như cậu ta làm gì chứ ?”
Cô có chút khựng lại, thu tay lại, cô cũng biết bản thân mình đã quen với việc bị cô lập rồi nên... nhưng Loan vẫn không ngừng lại được mấy thứ cảm xúc tiêu cực đó. Cô đã phải cố nhịn lại, tránh để rơi những giọt nước mắt.
Không mọi người phải chờ đợi lâu, cô Nguyễn Thu Thuỷ - giáo viên dạy Văn bước vào đầy tự tin. Hôm nay cô ấy mặc một chiếc quần đen, phối với một cái áo cộc tay màu đỏ thẫm, thêm điểm nhấn cho trang phục đó là một cái ghim cài bằng vàng được cài ở trước ngực. Cùng với đó là cái cặp sách đen quen thuộc, lần này khác với những lần trước ở chỗ, chiếc cặp sách ấy được người khác xách hộ. Theo sau cô Thuỷ còn có hai người con gái, một người xách hộ cô giáo cái cặp sách còn một người còn lại là cần trong tay một tệp tài liệu nhỏ.
Cô Thuỷ mặt mày đầy hớn hở mà lớn giọng giới thiệu : “Đây là bạn Vân và bạn Ngọc ở lớp A cùng khoá học với các em. Các bạn ấy hôm nay sẽ là giáo viên chính của bài học lần này ! Hôm nay lời của hai em ấy cũng là lời của tôi, mong các em chú ý nghe giảng !”
Vân cười rạng rỡ rồi cùng Ngọc cúi đầu nhẹ chào mọi người. Những người có mặt trong lớp đều ồ lên vì khuôn mặt xinh đẹp đó của hai người họ.
Còn Loan ở cuối lớp thì lại nhìn họ với ánh mắt đố kị không hề che giấu một chút nào. Trong lòng lại thầm so sánh thái độ của những người này đối với sự xuất hiện của cô và đối với sự xuất hiện của hai người họ lại là khác nhau một trời một vực. Đúng là cái bọn gió chiều mà theo chiều nấy mà !
Vân cùng Ngọc trong chớp mắt đã thấy Loan đang ngồi ở cuối lớp, hai người họ nhìn cô rồi cười lên xinh đẹp như một lời xã giao lịch sự.
Những học sinh trong lớp sau khi nhìn thấy điệu cười đó của hai người họ thì đã không ít người trở thành fan ruột của họ, fan nam cũng có mà fan nữ còn nhiều hơn.
Còn cô thì sau khi nhìn thấy điệu cười đó thì biết rõ hơn ai hết là hai người bọn họ cuối cùng là đang cười cái gì. Loan thấy vậy thì lại sầm mặt xuống mà không dám nhìn thẳng lên nữa.
Vân cùng Ngọc nhìn nhau rồi gật đầu ra hiệu. Tiết học bắt đầu. Vân ở trên bục giảng, giảng bài họ mọi người, còn Ngọc thì bước nhanh đến cuối lớp để giám sát.
Lúc này, lại có một cậu con trai quay xuống chỗ Loan mà hỏi : “Này ! Cậu tên là Loan nhỉ ? Mấy bạn xinh đẹp kia cũng đến từ lớp A đấy, cậu có quen họ không ? Tớ không ngờ người ở lớp A lại thân thiện với xinh đẹp vậy đó.”
Loan nghe vậy thì không cả trả lời, câu hỏi tưởng chừng như đơn giản, nhưng cô lại hiểu ra được lời chế diễu trong từng câu nói đó của họ.
Nhưng lúc này, vấn đề ở đây đã được Vân ở trên bục giảng thu hết vào mắt. Cô ấy vừa đặt câu hỏi vừa đi xuống phía dưới đó. Đến chỗ Loan rồi thì Vân vỗ vai cậu bạn quay xuống mà nhỏ giọng trả lời thay : “Không những quen mà còn thân nữa đó ! Không biết cậu tên là gì nhỉ ?”
Cậu bạn được một đại hồ ly như cô ta hỏi thì đỏ mặt lắp bắp vài từ rồi thì trả lời : “Mình tên Long, cậu... cậu thật sự rất xin đẹp ! Có thể làm bạn được không ?”
- "Cảm ơn cậu nhiều nha !"
Vân cười một điệu cười mê hoặc cũng cảm ơn cậu ta, bỏ tay ra khỏi người cậu ấy rồi cô ả nói tiếp : “À mà này ! Long cậu rất có tiềm lực viết tiểu thuyết đó nha !”
Thấy cô ta bị sao nhãng thì Ngọc đi đến nói nhỏ với Vân cái gì đó rồi cô ta tỏ vẻ hậm hực mà quay về bục giảng, giảng tiếp. Vậy mà bọn họ trực tiếp lơ cô đi luôn.
Loan biết, tất cả những điệu cười kia của cô ta chỉ là một trong nhiều nụ cười giả tạo mà thôi, so với bạn thân thì đối thủ vẫn hiểu rõ mình hơn mà. Nhưng dù đó có phải là giả tạo hay không thì cũng chẳng ai thèm để tâm mà chỉ quan tâm đến cái khuôn mặt hồ ly tinh đó của cô ta thôi.
Bây giờ cô mới để ý, có nhiều đứa trong lớp trong khi bàn tán thì đã dùng nhiều lời có cánh cho hai con người giả tạo đó. Loan một mặt là muốn nhắc nhở bọn họ về cái mặt giả dối ẩn giấu của cô ta nhưng một mặt lại lười nhác không muốn nói chuyện với bọn họ tẹo nào.
Trong khi giảng bài, Vân cũng cho một vài câu hỏi nhỏ vào, và sau khi có người trả lời được thì sẽ có điểm tương ứng nên đã lấy được không ít thiện cảm của nhiều người. Không dừng lại ở đó, cô ta còn không tiếc lời khen ngợi lớp này, làm cho mọi người vốn đã có nhiều thiện cảm lại càng thêm nhiều thiện cảm hơn cho cô ta.
Loan chán nản với sân khấu vốn dành cho con Vân tự mình tỏa sáng này nên đã nằm dài ra bàn mà không quan tâm gì nữa, nhưng chưa nằm dài được bao lâu thì đã bị Ngọc lớn tiếng nhắc nhở : “Bạn học Bùi Phương Loan ! Trong giờ học bạn không thể cứ ngủ như vậy nữa ! Cô Mười đưa bạn xuống đây là để muốn tốt cho bạn chứ không phải để bạn thụt lùi hơn như thế. Ngồi dậy và học hành cho hẳn hoi vào !” Giọng Ngọc không quá lớn nhưng cũng đủ để cả lớp có thể nghe thấy, kể cả giáo viên đang ngồi trên ghế dành riêng cho giáo viên đang chăm chú vào bài giảng của Vân cũng có thể nghe rõ từng câu từng chữ giáo huấn của cô ta.
Nghe thấy tiếng nhắc nhở đó thì cả lớp im thin thít lại mà nhìn xuống phía dưới, ngay cả Vân đang giảng bài trên bảng cũng ngừng lại. Chuyện này đã gây chú ý cho cô Thuỷ, cô ấy hỏi : “Có việc gì sao ?”
Ngọc nhìn qua Loan đang cúi đầu một cái rồi thưa với cô giáo đang thắc mắc : “Dạ ! Không có gì đâu ạ ! Em chỉ đang muốn nhắc nhở bạn học chú tâm hơn vào bài giảng thôi ạ ! Làm phiền đến mọi người rồi !”
Cô Thuỷ nhìn xuống, thấy bên cạnh học trò thân yêu của mình là một đứa học sinh cô ấy không ưa chút nào ngồi cạnh đó mà cúi đầu thì cũng lên tiếng giáo huấn :
- “Được rồi ! Không sao là tốt ! Nhưng mà Loan này ! Cô vẫn phải nhắc nhở em, em từng là học sinh trong lớp A, nên dù như thế nào thì em vẫn phải giữ kỉ luật nghiêm minh chứ ! Sao em lại có thể nằm dài ra bàn như thế được ?”
Loan ngồi nghe mà vừa ganh ghét vừa đố kị thêm với mấy người bọn họ. Cũng cùng là con gái, cũng cùng là học sinh lớp A, sao bao giờ bọn họ cũng nổi trội hơn cô, bao giờ cũng đàn áp cô ? Dù trong hoàn cảnh nào thì họ vẫn toả sáng hơn. Rõ ràng gia đình cô cũng có quyền lực không hề nhỏ trong trường, vậy mà vẫn bị một giáo viên dạy tiếng Anh, một giáo viên dạy Văn sỉ nhục. Cô không cam lòng. Bây giờ cô cũng chẳng thèm để ý mấy lời rèm pha của mấy cô học sinh nhiều chuyện có mặt trong lớp nữa.
Vân thấy tình hình có lẽ có chút mất kiểm soát thì mới ra tay, nói : “Nào ! Mọi người quay lại bài học nào ! Học sinh mất tập trung là chuyện bình thường mà ! Ai trả lời được câu hỏi này của tôi sẽ được 10 điểm, ai giơ tay nào ?”
Cô ta đã thao túng thành công, khiến tất cả mọi người lại đổi chiều quay lại với bài học chính. Cả lớp thi nhau giơ tay lên trả lời.
Loan nhìn Vân một lúc rồi trong lòng sinh ra không ít suy nghĩ, cô thầm nghĩ : “Dù mày có giả vờ tốt bụng với tao bao nhiêu lần đi nữa thì tao cũng nhìn ra mà thôi ! Đừng giả vờ như vậy nữa. Thật khiến người khác kinh tởm.” Cô ghét cái bộ mặt giả tạo đó của Vân, cô cũng ghét luôn cả cái giọng nói đó của cô ta. Trong người cô ta cái gì cô cũng cảm thấy không thể ưa nổi bất cứ thứ gì.
Lúc này, Loan đang nhìn lên trên bảng, nào ngờ trên ấy lại đang phân tích bài thơ của người mà cô ghét nên không còn cách nào, Loan lại cúi mặt xuống mà vẽ ra vở chờ hết tiết.
Hết tiết, tưởng rằng mình sẽ được thỏa thích mà chìm đắm trong thế giới của riêng bản thân thì cô lại thấy bọn người Vân và Ngọc đi đến phía mình. Vân dùng cái giọng điệu có chút diễu cợt hỏi thăm : “Không ngờ đó \~ Tôi vừa mới đi giảng có vài tiết mà cậu đã chạy xuống chỗ này rồi. Sao ? Thấy không khí ở đây tốt hơn không ? Người ở đây "tốt bụng" vậy mà.” Cô ta còn cố tình nhẫn mạng hai chữ "tốt bụng" nữa chứ.
Loan nghiến răng ken két, nhăn mặt khó chịu những vẫn không nói gì. Thấy vậy, bọn họ còn làm quá hơn khi Vân cứ cố khịa cô, cô ta ghé gần xuống chỗ cô mà nói nhỏ : “Mày đừng nghĩ mày trốn xuống đây thì tao không làm gì được mày. Thù của chúng ta bao giờ chưa tính toán xong thì mày sẽ không bao giờ yên ổn đâu. Cô gái nhỏ ngây thơ ạ !”
Vân dựa vào bàn bên cạnh Loan mà dùng cái khuôn mặt gợi đòn cùng điệu cười chế diễu đó trêu chọc cô. Còn Ngọc thì lạnh lùng đứng bên cạnh Vân, khoanh tay, nhắm mắt, một mặt không để tâm với bất kì chuyện gì.
Loan liếc lên nhìn bọn họ với ánh mắt mang đôi phần phức tạp, vài hình ảnh tiêu cực hiện lên đi kèm với đôi mắt chế diễu đó. Lúc này nước mắt ấm ức ứa ra, Loan đập bàn đứng dậy hét lớn vào mặt hai người họ : “Các cậu thôi đi ! Mình đã xuống đến dưới này rồi mà sao các cậu vẫn ám mình hoài vậy hả ? Các cậu...” rồi cô úp mặt xuống bằng mà khóc lớn.
Động tĩnh đập bàn vừa nãy cũng không hề nhỏ, cộng thêm cả tiếng hét lớn của Loan nữa thì cô ấy cá chắc chắn rằng mọi người sẽ phải chú ý đến chỗ này sớm thôi. Và phán đoán của cô đã đúng ! Vì ai ai cũng mang một vẻ hào hứng muốn xem kịch mà hướng mắt về phía này.
Cũng vì vậy mà trong lớp đã từ bao giờ dựng lên hai phe phái khác nhau. Một bên là thấy tội nghiệp cho cô và quay ra chỉ trích Ngọc và Vân. Còn một bên là một mặt không biết gì mà chỉ chỉ trỏ trỏ vào người cô, còn bênh vực cho bọn họ nữa chứ.
Đây cũng đúng là kết quả mà cô cố tình làm lớn chuyện này lên như vậy, cô muốn xem xem, hai con ả kia làm cách nào để không sứt mẻ miếng nào mà rút khỏi tình thế hiện tại.
Cô cũng không ngờ được, Vân là một mặt bình tĩnh không nên có mà cười châm biếm : “Ha ! Cậu nói thế là sai rồi nha ! Vốn dĩ là do cậu ngủ gật trong giờ Anh của cô Mười nên chọc giận giáo viên, bị cô ấy dẫn xuống lớp B đấy thôi, đổ lỗi tại ai hả ? Ngồi đấy mà ra vẻ đáng thương cho ai xem ?”
Loan không ngờ, đến thời điểm này mà cô ta vẫn có thể đối đáp một cách bình thản như vậy. Không chỉ vậy, cô ta cũng chỉ dùng vài câu nói đã khiến mọi dư luận đổi chiều, những người trước đây cảm thấy thương hại cô thì giờ đây là đang che miệng cười khúc khích bàn tán đầy ý xấu về cô, chuyển hết sự chú ý lên người cô. Tuy cô không ngẩng mặt dậy nhưng có thể lờ mờ mà nhận ra những ánh mắt theo dõi sát sao đang dính chặt trên người mình đến thế nào.
Ngay lúc Loan không biết là nên ngẩng lên hay nên nằm im như vậy thì cô cảm nhận được có một cái gì đó đắp lên người mình, cái thứ này có lẽ là một cái áo khoác của ai đó có mùi vô cùng thơm của một vườn hoa nhài. Mọi người im lặng nhìn ra, Loan cũng ngẩng dậy mà nhìn ra hướng đó.
Đấy là một người con trai cao ráo đẹp mã với khuôn mặt không chê vào đâu được, thân hình cân đối, cậu ta nói với giọng trầm ấm nhưng mang đồi phần lạnh lùng : “Mấy người các người đang làm cái gì vậy hả ?”
Loan đang ngây ngất trước anh chàng này nên không để ý, Vân có vẻ không có gì sợ cả mà nhìn thẳng vào người cậu ta, quét lên quét xuống mà nói : “Ố ồ ! Ai đây ? Sao cái đầu nhuộm thành đầu gà rồi ? Bộ bố mẹ cậu không xẻo luôn cái đầu đi cậu hả ?”
Đến khi nhìn rõ người đến là ai thì hơn nửa lớp đều lùi ra một vài bước tỏ vẻ kính sợ. Còn nửa lớp còn lại thì phụt cười với câu nói đó của Vân nên chưa kịp định hình lại.
Nhìn thái độ của mọi người như vậy, rồi lại lia mắt lên nhìn Vân, cô ta vẫn là một vẻ mặt dửng dưng như vậy, không những thế cô ta còn chủ động đi về phía cậu ấy. Bây giờ cô nhìn lại thì bất ngờ, vậy mà cô ta lại cao gần bằng với cậu ấy luôn !
Loan thấy Vân có động tĩnh thì dõi theo không rời mắt. Lúc này cô ta dùng ngón trỏ của mình mà chỉ thẳng vào bộ ngực của cậu ấy, nói : “Này ! Lâu không gặp cậu lại không soi lại mình đi à ? Trước khi muốn bảo vệ ai ý thì nhìn lại bản thân mình trước đã rồi mới lo chuyện bao đồng sau ! Hiểu chưa ?”
Rồi cô ta đi về phía Loan, dùng một lực mạnh giật cái áo khoác đang đắp trên người cô ấy lên mà thẳng tay vứt phát vào mặt cậu ấy. Loan bất ngờ, không nghĩ tình tiết lại đi theo con đường này.
Vứt xong, cô ta còn phủi phủi cái tay của mình như cái thứ cô ta vừa cầm vô cùng bẩn vậy cùng nói : “Đồ của cậu đấy ! Giữ cho chắc vào ! Đừng có vứt bậy bạ lung tung nữa ! Chưa lo cho bản thân xong thì đừng có lên mặt bảo vệ người khác, nghe chưa ?” Rồi Vân lại quay lại về phía cô mà dúi đầu cô xuống lại bàn nói : “Còn cậu nữa ! Khóc ít thôi ! Nước mắt của cậu thật rẻ mạc khiến tôi nhìn mà khó chịu !”
Loan bị dúi đầu như thế thì có chút sợ hãi với bá khí của cô ta vừa phóng ra, cái bá khí ấy khiến người ta phải phục tùng nghe theo không thể trái. Thật sự làm người ta phải sợ sệt mà.
Cô ta đã định quay đi rồi thì lại có cái gì đó giữ ả lại, nhìn xuống dưới chỗ bị giữ lại đấy thì bất ngờ người giữ ả lại, lại là cậu chàng vừa nãy, cậu ta gằn giọng nói : “Vân ! Cuối cùng em muốn làm loạn đến bao giờ ? Như vậy là chưa đủ sao ?”
Cả lớp, cả những người đang hóng chuyện ở ngoài cửa sổ sau khi nghe vậy thì không khỏi thất kinh. Ngay cả Loan cũng là một thái độ bất ngờ đến tột cùng nghĩ : “Bọn họ quen nhau sao ? Không được ! Không thể lại trùng hợp đến vậy chứ ?” Nhưng Loan cũng chỉ biết ngồi đó mà xem.
Trên mặt Vân lộ vẻ khó chịu hét lớn : “Cậu bị gì vậy hả ?” Cô ta cố muốn thoát ra khỏi nhưng cuối cùng vẫn không thể.
Lúc này cô chú ý đến, Ngọc từ bao giờ đã sát khí quấn thân, ho lên vài tiếng trấn tĩnh lại mình rồi mới lạnh giọng nói : “Trịnh Quang Nam ! Bạn tôi vốn từ trước đến nay không hề có ý gì với anh cả, vậy nên mong anh bỏ tay cậu ấy ra ! Nếu anh không làm theo lời tôi nói thì tôi không phiền ngay bây giờ gọi video call cho phụ huynh anh biết chuyện anh thất lễ bạn tôi đâu ! Bỏ !.”
Chưa để mọi người kịp bàn tán gì với nhau thì chuông vào lớp reo ngay lúc này, Nam buông tay Vân ra, Loan đánh mắt cái đã thấy được vết hằn đỏ trên cổ tay cô ta, lòng trắc ẩn đột nhiên chỗi dậy, đưa tay ra kéo vạt áo Vân hỏi : “Cậu có đau không ?”
Cô thấy cô ta nhìn mình với một vẻ không gì là quan tâm cả nói : “Không phải là chuyện của cậu, cậu lo mà quản cậu ta cho tốt đi ! Nếu chưa chăm sóc mình xong mà lo cho người khác là không tốt đâu !” rồi cô ta phủi tay cô ra mà thẳng lưng đi lên bục giảng.
Ngọc đi qua chỗ cô thì cũng nhìn cô với một ánh mắt gì đó mà cô không thể hiểu nổi. Trước khi đi, Vân còn có nói cái gì đó với Nam nữa khiến cô có chút tò mò.
Ngọc quay về chỗ mình, khi lướt qua Nam còn gằn giọng nhắc nhở : “Lần sau đừng để tôi thấy được những hành động của anh như vậy lần nào nữa. Nếu còn có ngoại lệ, tự biết hậu quả !”
Nam có vẻ bực bội sau khi nghe cô ta nói vậy, cậu ngồi xuống chỗ bên cạnh Loan, chính cô cũng không ngờ cậu ta sẽ ngồi đây mà hỏi : “Sao... cậu lại ngồi ở đây ?” Đồng thời cô cũng có hơi ngại.
Nam nhìn cô rồi cậu tiến lại gần rồi nói : “Đừng quan tâm cái chuyện cỏn con đó, chuyện mà chúng ta cần quan tâm bây giờ là tại sao cậu lại có liên quan đến họ ?”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play