[ Thi Tình Hoạ Dịch ] - Augenstern
1
Vương Dịch là sinh viên năm 2 của Đại học danh tiếng SNH48. Nhưng hôm nay sau một thời gian vắng mặt, cô lạ lẫm bước từng bước vào trường. Tất cả mọi thứ đối với cô đều hoàn toàn mới
Bước nhanh cùng những sinh viên khác qua khuôn viên trường. Cô đưa tay nhẹ chạm vào dãy hành lang được xây bằng đá hoa mát lạnh. Và cô dừng lại khi đứng trước một phòng học với đúng cái tên trên hồ sơ cô đang cầm
Nhân vật phụ (nữ)
Vào đây nào Vương Dịch, em đứng ngoài đó làm gì? *chủ nhiệm lớp thấy cô đứng thẩn thờ ở cửa liền bước ra kéo cô vào*
Nhân vật phụ (nữ)
Các em không cần cô giới thiệu cũng biết là ai đúng không? Bạn Vương Dịch của chúng ta vì bận một số việc nên đã vắng mặt trong thời gian vừa qua. Cô rất vui vì bạn ấy đã cố gắng hoàn thành các kỳ thi để đuổi kịp việc học của lớp. Chúng ta tặng Vương Dịch một tràng pháo tay mừng bạn ấy trở lại nào
Vương Dịch ngại ngùng bước về chỗ sau lời giới thiệu của chủ nhiệm
Ngồi kế cô là Trịnh Đan Ny - một người bạn rất thân của cô. Trịnh Đan Ny kéo tay cô ngồi xuống cạnh mình. Cô vui vẻ cười với Trịnh Đan Ny, có cả Chu Di Hân, ngồi phía sau cũng vui vẻ cười nói với cô
Nhóm cô gồm có 6 người, còn có cả Trần Kha, Dương Băng Di và Đoàn Nghệ Tuyền là sinh viên năm ba. 6 người họ là một nhóm bạn cực kỳ thân từ thời trung học
Thời gian trôi qua rất nhanh, giờ giải lao cũng đến. Cô cảm giác cơn đau đầu lại đến, đưa tay nhẹ xoa hai thái dương
Trịnh Đan Ny
Cậu ổn chứ? Bọn mình xuống canteen ăn chút gì đó nhé?
Vương Dịch
À ừm *mỉm cười bước theo Trịnh Đan Ny và Chu Di Hân*
Đoàn Nghệ Tuyền
ĐAN NY !!!!! Ở ĐÂY
Cả ba người nhanh chóng có mặt tại bàn
Trịnh Đan Ny
Cậu ngồi đây để tớ và Chu Chu đi lấy thức ăn *nói rồi cùng Chu Di Hân rời đi*
Đoàn Nghệ Tuyền
Nhất Nhất, mừng em trở lại *vui vẻ câu tay ngả đầu vào vai cô*
Dương Băng Di
Nhìn em tiều tụy đi nhiều đó Nhất Nhất. Cố gắng lấy lại sức nha
Vương Dịch
Vâng, em sẽ cố gắng
Buổi ăn diễn ra rất vui vẻ. Rất nhiều chuyện để kể cho nhau nghe. Nhưng riêng cô lại có cảm giác gì đó lạc lõng
Nhân vật phụ (nữ)
Cậu nghe tin gì chưa? Châu Thi Vũ Hội trưởng với Bách Hân Dư con gái cưng của Hiệu trưởng đang quen nhau đó *sinh viên A nói*
Nhân vật phụ (nam)
Ừ, đúng rồi, mình cũng mới nghe tin này gần đây, nhưng không chắc lắm *sinh viên B nói*
Nhân vật phụ (nữ)
Châu Thi Vũ ngoan hiền, xinh đẹp đã vậy còn học giỏi là con gái độc quyền của Đại Tập Đoàn Châu. Còn Bách Hân Dư khỏi phải nói lạnh lùng, cá tính không chỗ nào chê được. Công nhận 2 người đó nhìn đẹp đôi thật *sinh viên C nói trong ngưỡng mộ*
Cô lơ đãng vô tình nghe được câu chuyện của những sinh viên kia. Cái tên "Châu Thi Vũ" xuất hiện qua lại trong đầu cô. Tại sao cô lại nghĩ về cái tên đó trong khi cô chưa từng gặp người đó bao giờ
Trịnh Đan Ny
Nhất Nhất!! Cậu làm sao vậy??? Ổn chứ, mệt chổ nào sao? *huých nhẹ khủy tay cô*
Vương Dịch
Không sao tớ ổn, chuẩn bị về lớp đi *đứng lên cùng mọi người trở về lớp*
Tiết học cuối cùng cũng kết thúc. Cô ngã người ra phía sau xoa nhẹ thái dương, sao cảm giác đau đầu gần đây cứ liên tục xảy ra
Trịnh Đan Ny
Cậu ổn chứ? *câu hỏi quen thuộc nhất ngày hôm nay dành cho cô*
Vương Dịch
Ừ, không sao, về thôi
Vì cô không thích chen lấn nên đã đợi đến khi những sinh viên khác ra về gần hết rồi mới từ từ đi xuống. Vừa xuống sân trường đã thấy Trần Kha, Dương Băng Di và Đoàn Nghệ Tuyền đứng đợi
Thời điểm nhóm của cô ra đến giữa sân trường, cũng là lúc Châu Thi Vũ, Bách Hân Dư và Hách Tịnh Di thư ký Hội trưởng đi ra
Hai nhóm chạm mặt nhau. Cô nhìn Châu Thi Vũ rất quen mắt nhưng chưa được 3 giây thì Trịnh Đan Ny và những người khác đã nhanh chóng kéo cô đi mất
Vương Dịch
Nhóm người lúc nãy là ai vậy? Sao mọi người lại sợ họ? *lên xe buýt liền thắc mắc hỏi*
Chu Di Hân
Cậu không biết sao? Họ là những người có máu mặt trong trường đấy, nếu cậu không muốn ch.ết thì đừng có mà lén phén tới gần họ *giọng nói đầy hăm dọa*
Những người khác cũng phụ họa theo, nói là cô nếu gặp 3 người kia thì nên tránh đi, nếu không thì chuyện gì xảy ra cũng không biết được. Cô ậm ừ suy nghĩ rồi cũng gật đầu
Một tháng nhanh chóng đi qua. Cô cũng dần dần thích nghi lại được với môi trường quen thuộc
Hôm nay Chu Di Hân bảo cậu ấy có việc phải làm nên không thể đi cùng. Đoàn Nghệ Tuyền và Dương Băng Di thì bận ôn bài chuẩn bị cho giờ tiếp theo. Trịnh Đan Ny và Trần Kha thì cũng bận việc riêng của hai người nên cũng không thể cùng cô xuống canteen
Cô không có những người kia cũng không muốn xuống canteen làm gì. Cô bước nhanh đến vườn trường phía sau. Ở đây có một hồ nước và xung quanh có rất nhiều cây to. Lựa một khu vực vắng vẻ, cô ngồi xuống tựa vào một gốc cây lớn, nhắm mắt lại cảm nhận từng đợt gió đi qua
Cảm giác thật thoải mái. Cô đang cố nhớ ra điều gì vì cô cảm thấy trong đầu mình vừa thoáng qua chuyện gì đó. Cô mở nhẹ mắt ra nhìn về phía hồ đối diện
Vương Dịch
Chẳng phải là Châu Thi Vũ khóa trên sao?? Hình như chị ấy đi cùng người có tên là Bách Hân Dư
Vương Dịch nhìn và thầm nghĩ tại sao mọi người lại không muốn đến gần hai người họ? Chỉ vì họ ở một cấp bậc khác sao? Mà thôi, cô cũng chẳng quan tâm điều đó làm gì, cô chỉ cần có nhóm bạn mình là đủ rồi
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, cô vẫn có đôi chút tò mò về Châu Thi Vũ và Bách Hân Dư. Nhìn họ được hồi lâu, cô đứng lên quyết định trở về lớp
Chiều hôm nay lại là một ngày mưa
Vương Dịch trốn trong nhà cả ngày, cơn đói cũng bắt đầu gào thét. Cô cố xoa dịu cơn đói của mình, bằng cách đi đến cửa hàng tiện lợi mua một vài món thức ăn nhanh
Len lỏi qua dòng người chen chúc nhau dưới trạm xe buýt, cởi áo khoác che lên đầu và cố gắng đi sang đường một cách nhanh nhất. Hôm nay cô lại quên mang theo ô rồi
Trịnh Đan Ny
Nhất Nhất!! Lại đến mua mì ăn liền sao? Sao cậu lại không nấu một món gì đó? Ăn mì hoài chẳng tốt tẹo nào đâu, sức khỏe của cậu đâu được tốt chứ
Trịnh Đan Ny sau khi tan học sẽ đi làm thêm ở cừa hàng tiện lợi này, cô cũng rất thường xuyên đến ủng hộ cô bạn của mình
Vương Dịch
Cậu lo làm đi, đừng cằn nhằn nữa cô bạn *chui vào góc mì ăn liền quen thuộc*
Trịnh Đan Ny với cô và Chu Di Hân đều là từ Anh chuyển về Trung Quốc sinh sống, Chu Di Hân và Trịnh Đan Ny thì theo gia đình mình về đây
Còn riêng Vương Dịch, cô là con gái của một Gia Tộc Hoàng Gia quyền thế, nhưng vì không muốn bị ràng buộc theo khuôn khổ đó, nên quyết định tự lập từ lúc vừa tốt nghiệp sơ trung. Gia Tộc cô cũng đã từ bỏ đứa con tên Vương Dịch này. Cô chỉ được mẹ giúp sang Trung Quốc và vào được một trường Trung học thôi, còn ngoài ra thì bà không thể nào giúp thêm con gái của mình
Lúc đầu cô đã rất khó khăn, nhưng may mắn gặp được Trịnh Đan Ny và Chu Di Hân nên mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Vương Dịch rất thông minh, cô rất về vi tính, nhưng Gia Tộc từ xưa nối nghiệp kinh doanh nên cô đã không chấp nhận nó. Cô hiện tại đang sống một mình và công việc cô làm để chi tiêu cho bản thân là viết web cho những công ty hay những cửa hàng và cày game thuê
Khoảng 1-2 ngày, cô lại xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi để mua mì ăn liền về dự trữ. Vương Dịch biết Trịnh Đan Ny sẽ lại mắng cô cho mà xem, nhưng biết làm sao bây giờ, cô ở một mình mà, nếu nấu ăn sẽ phải bỏ rất nhiều công sức. Nên cô quyết định ăn thức ăn nhanh là cách tốt nhất
Trần Kha
Nhất Nhất, lại đến mua mì ăn liền sao ? *lau mấy giọt mưa lem trên má mình*
Vương Dịch
Chào chị, đến rước Đan Ny sao?
Trần Kha
Đúng rồi, trời đang mưa em muốn chị đưa về không ? *đưa ra đề nghị khi biết chắc cô đã quên mang theo ô của mình*
Vương Dịch
Không cần đâu, em nghĩ mưa cũng ngưng rồi, lên xe buýt sẽ không ướt nữa *mỉm cười nhẹ từ chối*
Trịnh Đan Ny
Cứ mặc cậu ấy đi, người gì chẳng bao giờ chịu nghe lời khuyên của người khác
Trịnh Đan Ny lại dỗi cô rồi, lần nào cũng vậy nếu cô không chăm sóc tốt bản thân thì Trịnh Đan Ny sẽ lại dỗi cô
Vương Dịch
Được rồi trứng tròn của tớ, tớ không phải là con nít đâu, tính tiền giúp tớ đi
Vương Dịch biết cô bạn này rất lo cho cô, nhưng cô lớn rồi biết bản thân nên làm như thế nào
Sau khi thanh toán tiền xong, cô cười nhẹ chào Trịnh Đan Ny và Trần Kha, rồi rời đi. Mưa cũng đã tạnh dần, chỉ còn lất phất vài hạt
Cô thường không đón xe buýt ở trạm này, vì rất đông người. Nhà cô cách 2 trạm xe buýt, cô nghĩ trời mưa như vậy khả năng lên xe buýt phải chen lấn là chắc chắn 100%. Bản thân cô rất ghét sự nhộn nhịp, nên quyết định tản bộ về nhà
Đi được một đoạn, cô thấy có một bóng người đang loạng choạng bước đi. Cô gái đó đang dừng lại bên một con hẻm nhỏ và cô nghĩ cô gái đó chắc hẳn đã cho ra hết những thứ hóa chất độc hại mà vài phút trước cô ấy đã cố uống vào
2
Vương Dịch định bỏ mặc bước đi, nhưng cô đã khựng lại khi nhận ra đó là Châu Thi Vũ khóa trên. Cô chần chừ nhớ lại lời của Trịnh Đan Ny và những người khác, cô không biết có nên tiến đến hay là bỏ đi, xem như chẳng thấy gì
Nhưng suy cho cùng cô là một người mềm lòng, thở dài đi lại cạnh Châu Thi Vũ đang tựa một tay vào tường giữ vững cho bản thân không té ngã, còn miệng thì liên tục đưa ra toàn là những thứ nước độc hại
Cô cố gắng để cho Châu Thi Vũ chú ý đến sự hiện diện của cô, và cô đã thành công
Châu Thi Vũ đang rất say, ánh đèn đường chiếu từ ngoài vào nên nàng không nhìn rõ mặt người kia. Đến khi nàng cố gắng đứng thẳng người và ngã nhào về phía người kia, người kia ké nàng vững lại thì mới nhìn rõ mặt
Vương Dịch
Chào chị, em là Vương Dịch khóa dưới. Chị có vẻ không ổn lắm, nhà chị hướng nào để em bắt taxi giúp...
Bách Hân Dư
CHÂU THI VŨ !!!
Bách Hân Dư
Buông cô ấy ra, cô không được chạm vào cô ấy
Bách Hân Dư từ đâu xuất hiện, thấy Vương Dịch và Châu Thi Vũ đang đứng đó, cô nhanh chóng tiến lại kéo mạnh Châu Thi Vũ về phía mình, làm xíu nữa thì Vương Dịch đã té ngã
Bách Hân Dư
Tớ bảo cậu đứng đó đợi tớ sao lại chạy lung tung vậy? Nhanh về thôi
Bách Hân Dư
Còn cô nữa, đừng có mà tiếp cận cậu ấy *dìu nàng bước ngang qua Vương Dịch*
Vương Dịch bất ngờ, chẳng thốt được lời nào. Cái này cô có được cho là làm ơn mắc oán không?
Vương Dịch
‘Nếu nghe lời Đan Ny bỏ qua cô ấy đi về luôn thì đâu có xảy ra trường hợp như vậy chứ’ *thở dài ngâm nga một ca khúc nào đó và trở về nhà*
Vương Dịch
Đan Ny này, tớ nghĩ là cậu sẽ rất vui khi tớ nghe lời cậu đúng không? *thỏ thẻ với Trịnh Đan Ny vì vẫn đang trong giờ học*
Trịnh Đan Ny
Yes, mà có chuyện gì sao? Sao cậu lại nói vậy? *hỏi nhỏ lại*
Chu Di Hân
Hai cậu đang nói gì thế?
Hôm nay Chu Di Hân cũng đã chuyển lên ngồi cạnh cô. Thấy hai người kia có chuyện gì đó thì thầm liền muốn gia nhập
Vương Dịch
Ừ thì, hôm qua sau khi tớ trở về, trên đường đã gặp Châu Thi Vũ, cô ấy có vẻ rất say, tớ thấy cô ấy chỉ đi một mình và thiếu chút nữa đã ngã nhào. Tớ đến đỡ cô ấy, rồi từ đâu Bách Hân Dư xuất hiện, cô ta có vẻ rất tức giận và đoạt lại Châu Thi Vũ từ tay tớ. Tớ thấy đúng như cậu nói, những người đó thật sự xem họ ở một cấp bậc khác chúng ta *thì thầm kể lại câu chuyện cho hai người bạn của mình*
Chu Di Hân
Cái gì!! Cậu đã gặp riêng Châu Thi Vũ sao???
Trịnh Đan Ny
Cái gì!! Cậu đã gặp riêng Châu Thi Vũ sao ???
Cả hai đồng thanh, chỉ thiếu chút nữa là đứng lên thôi. Vẫn may là giáo viên không nghe thấy tiếng của hai người
Vương Dịch
Sao thế ? *ngơ ngác*
Cô nghĩ chuyện đâu đến nổi nghiêm trọng như vậy chứ
Trịnh Đan Ny
Nghe này Nhất Nhất, hứa với tớ về sau đừng đến gần hai người họ, đặc biệt là Châu Thi Vũ. Rõ chứ? *vịn lấy vai cô lắc lắc*
Chu Di Hân
Gia đình Châu Thi Vũ là Đại Tập Đoàn có tiếng nhất Trung Quốc. Còn Bách Hân Dư thì là con của Hiệu trưởng ngôi trường danh tiếng này và mẹ là Cảnh Sát trưởng. Cậu đừng có mà tiếp cận những người đó, nó sẽ cực kỳ không tốt cho cậu đâu *kéo cô về hướng mình và nói đầy hăm dọa*
Vương Dịch chẳng biết nên nói gì ngay lúc này, chỉ gật gật đầu như thể cô đã hiểu và sẽ làm theo nó
Cả ba người lại tập trung quay lại bài giảng, cô lại cảm thấy có chút đau đầu. Vương Dịch nhíu chặt mày để chịu đựng, cô không muốn Chu Di Hân hay
Trịnh Đan Ny lại lo cho cô
Đã một tháng đi qua và cô cũng không thấy Châu Thi Vũ xuất hiện. Chẳng hiểu sao cô lại để tâm đến người đó
Vương Dịch đang thẩn thờ suy nghĩ thì có bóng đen xuất hiện phía sau
Dương Băng Di
VƯƠNG DỊCH!!!!
Cô giật nảy người khi tiếng thét bất ngờ phát ra từ phía sau
Đoàn Nghệ Tuyền
Haha, hù được em rồi
Vương Dịch
Hai chị thật là, làm em giật mình
Vương Dịch tự dưng lại thấy chóng mặt và có chút đau đầu
Dương Băng Di
Nhất Nhất, em không sao chứ, có khỏe không? Chị xin lỗi *đỡ lấy cô khi thấy cô có dấu hiệu đang không đứng vững*
Vương Dịch
Em không sao, chắc là ngồi ngoài này nên bị nắng làm choáng một tí. *vội xua tay*
Đoàn Nghệ Tuyền
Để bọn chị đưa em lên phòng y tế. Sức khỏe em không được tốt với lại gần đây thời tiết nắng mưa thất thường dễ bị cảm lắm. Em nhớ cẩn thận một chút
Đưa Vương Dịch vào nghỉ ngơi xong Đoàn Nghệ Tuyền và Dương Băng Di cũng nhanh về lớp
Cô nằm đó và đã ngủ đi lúc nào không hay
Chu Di Hân
Nhất Nhất, cậu dậy đi, chúng ta về thôi
Vương Dịch ngơ ngác mở nhẹ mắt nhìn tất cả mọi người đã có mặt ở phòng y tế chờ cô. Cô ngủ lâu như vậy sao?
Chu Di Hân
Thấy ổn chứ? *hỏi khi thấy cô vẫn không có dấu hiệu rời giường*
Vương Dịch
À, tớ ổn, chúng ta về thôi
Cô cùng mọi người rời trường và trở về nhà
Vương Dịch thả người xuống giường êm ái của mình và lại tiếp tục ngủ. Trong giấc mơ cô đã mơ hồ nghe thấy một cái tên nào đó. Cô đã ngủ một giấc rất sâu cho đến tận sáng, khi cô thức dậy vẫn thấy bộ đồng phục ngày hôm qua với tư thế ngủ chẳng hề thay đổi nhiều. Cô cũng quên mất đi giấc mơ vừa rồi.
Vương Dịch rời giường với cái bụng đói meo. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay bộ đồng phục trường vào và mở tủ lấy đại một miếng sandwich cho vào miệng
Vẫn miếng sandwich trên miệng Vương Dịch khóa cửa và đi đến trạm xe buýt
Hôm nay chẳng hiểu sao xe buýt lại chạy chậm như vậy. Vương Dịch chắc chắn 100% là cô sẽ nghỉ tiết đầu vì trễ mất rồi
Cô xuống xe và bước về lớp, lúc đi ngang khuôn viên cô đã nhận ra màu tóc của Chu Di Hân, cô nàng đang đứng phía sau một cái cây lớn
Vương Dịch chẳng hiều giờ này Chu Di Hân làm gì ở đây? Chẳng lẽ cậu ấy đi trễ và bị bắt phạt hay sao?
Nghĩ thế liền tiến lại gần hơn Chu Di Hân. Chu Di Hân đang nói chuyện với ai đó, cô không nhìn thấy được khi đứng ở một vị trí xa như vậy
Vương Dịch đã khựng lại khi thấy người nói chuyện với Chu Di Hân. Vương Dịch khó hiểu, thâm tâm cô nói rằng cô không nên làm phiền Chu Di Hân vào lúc này. Cô xoay người và trở về lớp
Suốt buổi học Vương Dịch đã không thể nào tập trung. Cô cứ nhìn sang Chu Di Hân định nói gì đó lại thôi
Mà biểu hiện của cô cũng không làm cho Chu Di Hân và Trịnh Đan Ny chú ý lắm. Cô quyết định giấu luôn chuyện này
Ngày hôm sau Trịnh Đan Ny và Chu Di Hân đến lớp vẫn chưa thấy cô đâu. Đã vào giờ học rồi mà cả hai vẫn cứ lóng ngóng, điện thoại thì cô không mở máy
Trịnh Đan Ny
Chẳng biết cậu ấy có bị gì không? Tớ thấy lo quá
Chu Di Hân
Ừ, tớ cũng vậy. Tớ không muốn chuyện đó xảy ra lần nữa đâu
Dập tắt đi sự lo lắng của Trịnh Đan Ny và Chu Di Hân, Vương Dịch đã xuất hiện ở tiết thứ hai, nhưng hình như cô trông có vẻ rất mệt mỏi
Trịnh Đan Ny
Này, cậu làm gì mà đi trễ vậy? Mọi khi đi trễ cậu đều nhắn cho bọn tớ mà, sao sáng nay lại im lặng vậy? *thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô nhưng vẫn không quên trách mắng*
Chu Di Hân
Đan Ny nói đúng đó. Mà trông cậu có vẻ mệt mỏi quá *lo lắng khi thấy sắc mặt cô không tốt lắm*
Vương Dịch
Tớ ổn. Điện thoại tớ hết pin rồi, đêm qua ngủ quên không kịp sạc. Xin lỗi hai cậu
Trịnh Đan Ny
Thật là, lần sau có gì nhớ báo bọn tớ đấy, làm bọn tớ lo hết cả lên *vẫn không ngừng càm ràm*
Vương Dịch
Được rồi, tớ nhớ rồi mà. Đừng mắng tớ nữa *ôm lấy vai bạn mình mè nheo*
Nửa tiết học đi qua, cô cảm thấy cơ thể như bay bổng, cô thấy chóng mặt và đầu cô lại đau. Cô gục xuống bàn nhắm mắt lại, rồi dần chìm vào giấc ngủ
Vương Dịch
Chu Chu này, cậu có giấu tớ chuyện gì không? *mơ màng miệng lẩm bẩm*
Chu Di Hân
Nhất Nhất !! Cậu ổn chứ. Sao nóng vậy nè
Chu Di Hân đang tập trung nghe giảng thì phát hiện Vương Dịch đã gục mặt xuống bàn và đang nói gì đó có tên cô. Nàng lo lắng lay người Vương Dịch cảm thấy cơ thể Vương Dịch đang rất nóng và sờ vào trán cô bạn mình, Chu Di Hân chắc chắn Vương Dịch đã sốt rồi
Vương Dịch
Để tớ nằm một chút là ổn ngay thôi *mệt mỏi nói*
Trịnh Đan Ny
Để tớ đưa cậu lên phòng y tế
Xin phép giáo viên, sau đó ôm lấy vai Vương Dịch dìu cô bạn mình lên phòng y tế
Đi được một đoạn Vương Dịch nhớ ra cô để quên thuốc trong túi xách,cô nói cô có thể lên phòng y tế được, nhờ Trịnh Đan Ny quay lại lấy giúp
Trịnh Đan Ny không an tâm nhưng nếu không có thuốc cô sẽ càng tệ hơn. Nàng dặn dò cô cẩn thận rồi chạy nhanh về lớp
Vương Dịch đi băng qua khuôn viên trường và thấy có một cái ví của ai đó làm rơi. Cô định bụng sẽ lên phòng phát thanh nhờ họ thông báo giúp. Đi được vài bước, cô nhận ra rằng thế giới xung quanh cô đang xoay và mờ dần
Trịnh Đan Ny
Nhất Nhất !!! Nhất Nhất !! Cậu ổn chứ, nhanh thôi, lên phòng y tế nằm đi. Vậy mà bảo với tớ là cậu có thể đi được. Xem cậu xíu nữa thì đã nằm ở đây rồi
Trịnh Đan Ny kịp thời quay lại thì đã thấy Vương Dịch khụy xuống sân, nhanh chóng đưa cô bạn mình nằm yên ở phòng y tế
Trịnh Đan Ny không thể bỏ tiết được, nên dặn dò Vương Dịch uống thuốc rồi nghỉ ngơi, nàng sẽ nhanh chóng quay lại. Cô gật gật đầu và nhắm mắt lại
Được vài phút cô nhớ ra cái ví của ai đó vẫn còn trong túi áo khoác của mình. Cô quên nhờ Trịnh Đan Ny mang đến phòng phát thanh để trả lại rồi
Nhìn cái ví rất quen mắt, nó hao hao giống cái của cô. Vương Dịch không định tò mò là của ai đâu. Nhưng ví là kiểu không nút khóa có thể dễ dàng bung ra. Cô nhận ra thẻ sinh viên có tên "Châu Thi Vũ" hiện ở mặt trong của ví
Nhưng có một điều nữa làm cô bật dậy ngay khi thấy nó. Vương Dịch nhanh chóng mang giày vào loạng choạng bước đi khỏi phòng y tế
Vương Dịch thầm than trời lại mưa rồi. Từ phòng y tế muốn sang dãy phòng khác phải băng qua một đoạn sân, mà trời đang mưa như vậy nếu cứ mình không mà đi chắc chắc sẽ ướt hết
Quay lại và mượn nhờ cái ô ở phòng y tế rồi rời đi
Tui nè he :3
Đã quay lại với bộ này rồi. Mn ủng hộ nhé :3 yêu thương
Download MangaToon APP on App Store and Google Play