Bé Con! Chú Yêu Em
1
Bối Mạt
Chú… chú trả quần l.ó.t cho cháu đi…
Bối Mạt bị chú nhỏ nhà mình bức đến phát khóc
Nhìn chiếc quần l.ó.t ren trắng trên tay người đàn ông kia lại càng rối rắm hơn
Chú nhỏ này là anh em kết nghĩa với cha cô
Vì cha Bối Mạt có công chuyện phải ra nước ngoài một chuyến, mẹ cô cũng đi theo để tiện chăm sóc nên chỉ có thể thuận tay ném cô đến nhà người anh em tốt nào đó
Mạc Đình Cảnh
/nhìn cô, đôi mắt hoa đào lóe lên ý cười nhàn nhạt/
Mạc Đình Cảnh
/Khóe môi nhếch cao/Không trả
Mạc Đình Cảnh
Ở trong phòng tôi thì chính là của tôi
Bối Mạt tổn thương đến phát khóc. Đó là chiếc quần cô thích nhất
Chỉ vì một lần lầm lỡ, ném nhầm vào phòng hắn mà nửa đời sau của chiếc quần liền rẽ ngang
Mạc Đình Cảnh nổi tiếng phong lưu, thay người yêu như thay áo
Với hắn, phụ nữ chỉ là thứ phù du, dùng để giải sầu, chơi vài ngày sẽ chán
Nhưng không biết gần đây hắn trúng tà gì, đối với cô nhóc trước mặt lại vô cùng hứng thú
Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của cô, hắn lại hận không thể đem cô nuốt trọn
Vì vậy, Mạc Đình Cảnh coi việc bắt nạt Bối Mạt là đời sống tinh thần của mình
Chỉ cần chọc một lát, mọi tức giận, mệt mỏi đều bay sạch. Hơn nữa, hành vi của hắn từ lặng lẽ âm thầm, nay đã chuyển sang chế độ công khai
Bối Mạt
Chú giữ nó làm gì? Để mặc chắc!
Bối Mạt
Cháu không chấp nhặt với chú nữa
Bối Mạt
Chú biến thái. Cháu từ mặt chú!
Bối Mạt
/giận dỗi giậm chân, chu môi , cắn rứt lương tâm xoay người rời đi/
Cô không thể nhìn thấy khuôn mặt đã đen hơn cả đít nồi cơm cháy của Mạc Đình Cảnh lúc này
Mạc Đình Cảnh
/Khóe miệng nhếch cao/
Một nụ cười có thể khiến ngàn cô gái rụng trứng, ngoại trừ người có chỉ số EQ thấp đến tuyệt vọng như Bối Mạt
Mạc Đình Cảnh
“Muốn từ mặt? Nào có chuyện dễ như vậy”
Người chú biến thái ngày hôm qua vẫn còn cười khanh khách, thích thú khi thấy cô bị trêu chọc, hôm nay đã đột nhiên ngã bệnh, thừa sống thiếu chết mà nằm vật vã trên giường
Bối Mạt
/chỉ muốn thẳng tay chỉ vào mặt hắn, cười lớn/Vừa lắm. Cho chừa cái tội bắt nạt cháu
Bối Mạt
Nghiệp quật không chừa ai đâu, chú!
Nhưng là người thân, Bối Mạt phải cố gắng đè nén cảm giác vui sướng khó tả này lại, một mực tỏ vẻ quan tâm, hỏi thăm tình hình của hắn từ bác sĩ
Bối Mạt
Chú… chú ấy thế nào rồi ạ?
??
Bác sĩ: Tôi thật sự không ngờ thiếu gia lại mắc căn bệnh quái đản này
Nghe ngữ điệu thập phần nghiêm túc của bác sĩ, Bối Mạt đột nhiên thấy hơi lo lắng. Dù sao Mạc Đình Cảnh cũng là anh em kết nghĩa với cha cô
Nếu chẳng may chết một cách lãng xẹt vì một căn bệnh nào đó, chắc cha cô sẽ đau lòng lắm
Bối Mạt đan hai tay vào nhau, mười ngón tay thon dài, tinh tế, trắng trẻo đan xen
Bối Mạt
Chú ấy… sẽ không sao chứ ạ?
??
Bác sĩ: Nếu có thuốc chữa thì sẽ ổn thôi
??
Bác sĩ: Cơ mà, loại thuốc này, mỗi người chỉ có đúng một liều. Đã vậy còn không ai giống ai
Thuốc chữa bệnh gì nghe mà vừa rắc rối lại vừa cầu kỳ. Chỉ nghĩ thôi đã khiến Bối Mạt khó hiểu
Cũng từ đây, cô biết được bệnh của hắn cổ quái đến mức nào
Bối Mạt
Làm… làm sao mới tìm được thuốc ạ?
Bối Mạt chưa kịp vui mừng, bác sĩ đã tàn nhẫn tạt cho cô một gáo nước lạnh
??
Bác sĩ: Bệnh nhẹ thì cô hôn thiếu gia một cái. Trở nặng thì nhất định phải lên giường
Bối Mạt
/bước vào phòng ngủ của hắn/
Hắn nằm trên giường, thoi thóp, thiếu sức sống. Vô cùng đáng thương
Nhìn một màn này, Bối Mạt đột nhiên chạnh lòng. Một cảm giác xót xa khó tả đột nhiên trào dâng trong lòng
Cô lắc đầu, gạt bỏ những cảm xúc phiền phức đi
Bối Mạt sải bước, dần dần thu hẹp khoảng cách với Mạc Đình Cảnh. Đứng trước mặt hắn, vươn tay sờ trán hắn
Nóng! Thật sự rất nóng! Do dự một hồi, cô quay lại nhìn bác sĩ
Bối Mạt
Chỉ… chỉ cần hôn thôi… phải không ạ?
??
Bác sĩ: Ừ. Hôn môi. Một cái là đủ
Bối Mạt hít sâu một hơi, trong lòng thập phần căng thẳng. Cho dù trốn học, bỏ tiết đến quán net chơi game, cô cũng chưa từng căng thẳng như hiện tại
Chần chừ hồi lâu, cô cúi người. Cánh môi màu anh đào mềm mại khẽ chạm vào đôi môi tái nhợt, khô cằn
Một nụ hôn “chuồn chuồn đạp nước”
Nhưng khổ nỗi người bệnh kia vẫn mãi không tỉnh lại
Ngoại trừ phản ứng hơi căng cứng một chút, tất cả đều bình thường
Bối Mạt
/hoang mang/“Chẳng phải nói hôn sẽ tỉnh sao?”
Chuyện gì vậy? Không lẽ nụ hôn của cô không đánh thức được hoàng tử đang ngủ say?
Bối Mạt
Bác… bác sĩ, chuyện… chuyện này?
??
Bác sĩ: À, cô đừng quá lo lắng. Thiếu gia đây là…
??
Bác sĩ: Sung sướng đến ngấy
Bối Mạt đứng chôn chân tại chỗ nửa ngày trời nhưng vẫn chẳng hiểu mô tê gì
Điều duy nhất hiện lên trong đầu cô lúc này chính là: Mạc Đình Cảnh bệnh tình trở nặng rồi!
Chẳng phải hôn là được rồi sao?
Vì cái gì đột nhiên phản khoa học thế này?
Càng suy nghĩ, Bối Mạt càng cảm thấy đây không phải vấn đề bản thân có thể tự mình giải quyết được
Cuối cùng, cô đành nhờ đến sự giúp đỡ của bác sĩ
Bối Mạt
Bác… bác sĩ… có phải tôi làm sai chỗ nào không?
??
Bác sĩ: /lắc đầu, thở dài bất đắc dĩ, vỗ vỗ vai cô/Không có gì
??
Bác sĩ: Theo chuẩn đoán sơ bộ của tôi, rất có thể là do thuốc quá tốt nên sinh ra tác dụng phụ thôi
??
Bác sĩ: Ngày mai thiếu gia sẽ tỉnh lại
??
Bác sĩ: Cô có thể về phòng rồi
Nghe được lời đảm bảo của bác sĩ, hai mắt Bối Mạt đột nhiên sáng rực
Cô rối rít cảm ơn bác sĩ, sau đó lập tức chạy khỏi phòng. Vị bác sĩ nhìn theo bóng lưng cô rồi lại nhìn Mạc Đình Cảnh đang “yên giấc ngàn thu” trên giường, thở dài ngao ngán
Một giây sau đó, bác sĩ không chút do dự mà lật chăn, đạp thanh niên nào đó từ trên giường rớt xuống đất
Chẳng biết ngã thế nào, Mạc Đình Cảnh thành công hôn sàn nhà
Mạc Đình Cảnh
Mẹ kiếp!/rợn người, ngồi bật dậy/
Mạc Đình Cảnh
/điên cuồng chùi miệng/
Mạc Đình Cảnh
Khóe mắt giật giật, bất mãn nhìn bác sĩ/
Cả đời này, hắn có nằm mơ cũng không ngờ được, bản thân sẽ có ngày hôn sàn nhà
2
Mạc Đình Cảnh
Thiệu Quân, cậu chán sống rồi sao?
Mạc Đình Cảnh bực dọc lên tiếng. Sắc mặt hắn lúc này phải nói là đen hơn cả nhọ nồi
Trái ngược với dáng vẻ “chớ động tôi, tôi không muốn g.i.ế.t người” của hắn, Thiệu Quân - bác sĩ - lại trưng ra bộ dáng hết sức bình tĩnh, dửng dưng như thường
Thiệu Quân_Bff Na9
/nhún vai, mỉm cười, giọng trầm ấm/Cảnh, đã nghe câu “gieo nhân nào gặp quả ấy” chưa?
Thiệu Quân_Bff Na9
Cậu lừa lọc thỏ con, cướp mất nụ hôn đầu của cô bé kia. Hôn sàn nhà là đáng lắm!
Trước dáng vẻ đứng đắn, tràn đầy chính nghĩa của bạn mình, Mạc Đình Cảnh cảm thấy vô cùng ngứa mắt
Đã hợp lực diễn với hắn một màn kịch, vậy mà còn dám nói hắn gieo nhân nào gặp quả đấy
Lại nghĩ đến cảnh vừa rồi, Mạc Đình Cảnh đột nhiên cảm thấy không thỏa mãn
Mạc Đình Cảnh
Quân, tại sao cậu không lừa con nhóc đó lên giường mình?
Thiệu Quân_Bff Na9
Với tình hình đó, cậu hoàn toàn có thể lấy lí do bệnh mình trở nặng cơ mà
Thiệu Quân xém chút nữa sặc nước miếng. Anh nhìn hắn như nhìn một kẻ điên vậy
Thiệu Quân cảm thấy nhân sinh thật sự đang đảo lộn. Ông trời thật biết trêu chọc anh mà
Tức giận, Thiệu Quân không nhân nhượng mà đạp Mạc Đình Cảnh thêm một cái nữa, gầm gừ
Thiệu Quân_Bff Na9
Cảnh, tỉnh lại đi!
Thiệu Quân_Bff Na9
Cô bé đó mới mười bảy
Thiệu Quân_Bff Na9
Cậu không thể cầm thú như thế được… à không phải, cậu đến cầm thú cũng không bằng
Một loạt ngôn từ hết sức chói tai phát ra từ miệng Thiệu Quân khiếu Mạc Đình Cảnh muốn lao lên đấm c.h.ế.t tên khốn cản trở sự nghiệp yêu đương giang dở của mình
Hắn nghiến răng ken két. Nhân cách và phẩm giá của hắn, theo cảm nhận của hắn thì thật sự rất tốt
Cớ sao trong suy nghĩ của bạn mình, hắn lại trở thành cầm thú rồi?
Mạc Đình Cảnh
Cậu không tin mình sao?
Thiệu Quân_Bff Na9
“Tin cái rắm ấy!”
Thiệu Quân mắt không nhìn, tai không nghe, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến lập tức quay người bỏ đi
Anh sợ nếu ở lại thêm nữa, bản thân anh sẽ phát hiện ra thêm mấy mặt cầm thú khác của Mạc Đình Cảnh
Thiệu Quân_Bff Na9
/Vừa đi, vừa lẩm bẩm niệm/Thiện tai, thiện tai
Macj Đình Cảnh hoài nghi nhân sinh, mất niềm tin vào bạn bè
Theo nguồn tin thu được từ tình báo viên bí mật được cái cắm bên cạnh Bối Mạt
Mạc Đình Cảnh mới biết được, thời gian gần đây có vài nam sinh trong trường để ý đến cô
Máu nóng dồn lên đại não. Hiện tại, hắn có chút muốn đánh người
Lý trí mách bảo, người phụ nữ của hắn sắp bị cướp đi rồi
Mạc Đình Cảnh quyết định đánh nhanh thắng nhanh, thu lưới một mẻ
Mạc Đình Cảnh
/ép cô vào tường, nghiêm túc/Mạt Mạt, tôi thích em
Bối Mạt, nữ chính trong câu chuyện, vẫn giữ bộ mặt tỉnh bơ, bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt trong veo, không chút vẩn đục vào nhìn hắn chăm chăm
Mạc Đình Cảnh cuối cùng cũng biết được, thế gian này có bao nhiêu đáng sợ, ông trời có bao nhiêu không nể mặt hắn
Hắn nghĩ ngợi một lát, liền cảm thấy đây rất có khả năng chính là “cái nghiệp” hắn gây ra
Mạc thiếu nổi tiếng là đại ma vương trên thương trường, lại càng nổi tiếng hơn trong giới ăn chơi
Hắn thường xuyên trêu hoa nghẹo nguyệt. Một năm thay cả chục cô bạn gái
Nhưng cô nào cô nấy hắn đều yêu đương không đến một tháng. Nào có chuyện lên giường
Nằm trên giường lớn cả đêm, Mạc Đình Cảnh trằn trọc không sao ngủ được
Hắn hết trở mình bên nọ lại trở mình bên kia. Trong đầu hắn cứ vang vọng phát ngôn gây sốc của Bối Mạt
Mạc Đình Cảnh
/đau khổ ôm chăn, khóc không ra nước mắt/
Sống trên đời gần ba mươi năm, lần đầu tiên hắn hiểu được cảm giác thất tình
Tình yêu của hắn... cứ như vậy mà c.h.ế.t sao?
Nghĩ thôi, Mạc Đình Cảnh đã tuyệt vọng đến chết đi sống lại rồi. Đại não đang trống rỗng đột nhiên phát ra tiếng nói
Sâu trong nhận thức của hắn, hai cục bột nào đó đang xảy ra nội chiến
??
Cảnh thiên thần: Không được! Mình đã nói rồi. Dù thế nào cũng không được phép giở trò cầm thú
??
Cảnh ác ma: Tiện nhân, im ngay cho tao. Người phụ nữ của tao sắp bị cướp mất rồi
??
Cảnh ác ma: Hơn nữa, tình địch 99,9% là phụ nữ. Lẽ nào, tao lại phải khuất phục trước đàn bà?
Mạc Đình Cảnh đang đấu tranh tư tưởng vô cùng dữ dội. Sự thật phũ phàng này, hắn có chút rất rất không cam tâm cùng nguyện ý
Ngủ không được, hắn liền gọi điện cho anh em tốt chung một chiến tuyến
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Đờ mờ! Cảnh, 3 giờ sáng, cậu điên đấy à?
Đầu dây bên kia, Thiệu Quân gần như phát hoả, hét lớn vào điện thoại, không cần quan tâm tình anh em cây khế gì đó nữa
Đang nằm mơ được hẹn hò với mấy chị gái chân dài, chưa kịp thưởng thức bao nhiêu đã bị cuộc điện thoại đột ngột của hắn làm cho tình dậy
Thử hỏi, Thiệu Quân có vui nổi không?
Gắt ngủ một hồi, Thiệu Quân cuối cùng cũng khôi phục tâm trạng, lạnh nhạt lên tiếng
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Cậu tìm mình rốt cuộc có chuyện gì?
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Tốt nhất là lí do hợp tình hợp lí một chút
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Đừng để mình tới g.i.ế.t cậu!
Mạc Đình Cảnh không cố tình đánh thức Thiệu Quân vào lúc này
Nghĩ đến khuôn mặt nhăn nhó của anh, hắn liền cảm thấy bản thân vừa gây ra đại tội
Ngẫm nghĩ một hồi, hắn quyết định sau khi cua vợ xong sẽ tạ lỗi
Mạc Đình Cảnh
📲 Tôi thất tình
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Thật mẹ nó…
Nói xong, hắn lại nhịn không được mắng một câu
Cứ nghĩ đến việc bản thân phải trơ mắt nhìn Bối Mạt bị một cô gái khác cướp đi, hắn lại tức không kiềm được
Thiệu Quân bước xuống giường mà thiếu chút hụt chân. Anh nuốt khan một cái, vuốt mặt để trấn tĩnh bản thân
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Cảnh, không phải chuyện cười đâu
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Hiện tại, trong nhận thức của mình, đấy là truyện kinh dị đấy
Thiệu Quân rùng mình, cảm thấy hết sức vô lí
Chắc chắn là do anh chưa tỉnh ngủ đây mà
Thiệu Quân_Bff Na9
“Phải! Chắc chắn là thế! Mạc Đình Cảnh bị gái xinh từ chối”
Thiệu Quân_Bff Na9
“Đây là chuyện có bao nhiêu hoang đường chứ”
Thiệu Quân đang tự trấn an mình, Mạc Đình Cảnh. ngay lập tức tạt cho anh một gáo nước lạnh, lạnh lùng không chút thương tiếc
Mạc Đình Cảnh
📲 Là sự thật
Mạc Đình Cảnh
📲 Mạt Mạt từ chối mình rồi
Hai tiếng sét lớn lập tức giáng xuống đỉnh đầu Thiệu Quân. Anh thật sự đang rất hoài nghi nhân sinh
3
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Tình địch là ai?
Mạc Đình Cảnh
📲 Hiện tại chưa có. Nhưng Mạt Mạt bảo, cô ấy là les
Dây thần kinh nào đó của Thiệu Quân lập tức đứt
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Ha ha...
Anh ôm bụng cười, cười một cách vô cùng khoa trương, chẳng nể nang anh chàng nào đó
Mạc Đình Cảnh
📲 Họ Thiệu kia. Đừng để mình tới chém cậu!
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Được rồi. Nếu cô ấy thật sự bị cong, cậu chỉ việc “bẻ” lại thôi mà
Thiệu Quân_Bff Na9
📲 Để mình cho cậu vài đường cơ bản...
Nhưng lại có một người nào đó dậy còn sớm hơn cả cô
Phòng bếp truyền đến những âm thanh kỳ lạ, thu hút sự chú ý của Bối Mạt
Cô rón rén chạy đến. Không phải là trộm đấy chứ?
Mạc Đình Cảnh cầm con dao lớn trên tay, trước mặt là con cá ươn nằm ngay ngắn trên thớt
Mạc Đình Cảnh
/tặc lưỡi một cái, lắc đầu ngao ngán, lẩm bẩm một mình trông như tên tự kỷ/
Mạc Đình Cảnh
Cá không ăn muối cá ươn
Mạc Đình Cảnh
Trai không “ăn” gái, trai “ươn” một đời
Mạc Đình Cảnh
Con mẹ nó...
Phập! Nhanh, gọn, lẹ, dứt khoát!
Một dao hạ xuống, con cá đã bị chặt làm đôi
Hắn nhìn chằm chằm con cá, giống như có thù với nó vậy. Lại lên tiếng chửi thêm câu nữa
Mạc Đình Cảnh
Bối Mạt, em đợi đấy. Ông đây không tin không “ăn thịt” được em!
Mạc Đình Cảnh vừa dứt lời, Bối Mạt đã bị dọa sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn. Cô run rẩy ngồi phịch xuống đất
Tiếng động tuy nhỏ nhưng không thể thoát khỏi thính lực tuyệt vời của Mạc Đình Cảnh
Hắn quay đầu, dùng ánh mắt như xiềng xích khóa chặt “con mồi” trước mặt
Nhận ra người nghe lén là bảo bối nhỏ bản thân thầm thương trộm nhớ, hắn khẽ cười một tiếng, sải những bước dài thu hẹp khoảng cách với Bối Mạt
Ực! Bối Mạt nén không nổi hoảng sợ trong lòng, từng chút nhích người về phía sau, miệng nhỏ âm thầm nuốt nước bọt
Trông thấy dáng vẻ sợ sệt của Bối Mạt, ai đó nhịn không được mà nổi hứng trêu chọc
Mạc Đình Cảnh
Em chạy cái gì? Sợ tôi “ăn” em hả?
Bối Mạt
“phải hay không, chẳng phải chú rõ nhất hay sao?”
Suy nghĩ bạo gan như vậy, Bối Mạt tất nhiên không dám nói ra. Cô sợ bản thân sẽ vô tình chọc trúng chỗ ngứa của Mạc Đình Cảnh
Mắt thấy hắn sắp thành công tiếp cận
Bối Mạt
/hoảng hốt, lắp bắp kinh hãi/Chú... chú bỏ con dao xuống đã
Mạc Đình Cảnh giống như trở thành người khiếm thính, mặc kệ lời nói của Bối Mạt, hắn đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống
Khuôn mặt điển trai rất nhanh phóng đại trước mắt khiến Bối Mạt giật nảy một cái
Mạc Đình Cảnh
/bật cười đầy thích thú, quơ quơ con dao dính đầy m.á.u trước mặt cô khiến cô sợ đến tái xanh mặt mày/
Mạc Đình Cảnh
Mạt Mạt, có muốn biết kết cục của những người đã từ chối tình cảm của tôi không?
Bối Mạt
Không... không muốn...
Bối Mạt
/lắc đầu, tâm trí đều đặt trên con dao nhuốm m.á.u tanh hắn đang cầm/
Bối Mạt
“Chẳng lẽ những kẻ từ chối chú, kết cục đều sẽ thê thảm như con cá nằm trên thớt kia sao?”
Càng nghĩ, Bối Mạt càng cảm thấy sợ hãi
Hôm qua... hình như cô mới từ chối hắn thì phải?
Không lẽ thật sự chọc đến cái tôi vĩ đại của Mạc Đình Cảnh, cho nên hắn muốn ăn tươi nuốt sống cô sao?
Tâm trí Bối Mạt mỗi lúc càng rối bời, sợ hãi chi phối khiến cô suy nghĩ không thông, hốc mắt đã trở nên đỏ ửng
Bối Mạt
/Siết chặt lấy tay áo hắn, thều thào/Hức... chú, thịt... thịt cháu không ngon đâu... chú đừng ăn...
Mạc Đình Cảnh
Không/vươn tay, gạt đi những giọt lệ nóng ấm trên khóe mắt cô/
Mạc Đình Cảnh
/Khóe môi câu lên/Tôi cảm thấy em rất ngon miệng nha
Ném con dao dính m.á.u sang một bên, kim loại va đập mạnh với nền gạch lạnh lẽo tạo nên thứ âm thanh chói tai nhưng Mạc Đình Cảnh chẳng hề quan tâm. Hắn vươn tay, nhấc bổng Bối Mạt lên
Mạc Đình Cảnh
Đùa em thôi
Dừng một chút, hắn lại tiếp tục
Mạc Đình Cảnh
Ai kêu em không mang dép đi trong nhà
Mạc Đình Cảnh
Bệnh ra đấy, tôi biết ăn nói sao với cha em hả?
Đột nhiên cô cảm thấy những giọt nước mắt kia thật uổng phí
Chắc chắn là do hôm trước cô giúp hắn chữa bệnh, cho nên hôm nay đại ma vương mới tốt tính đột xuất, lo cho cô từng chút một
Mạc Đình Cảnh
Em còn không ngoan, tôi sẽ lại...
Bối Mạt
Sẽ ngoan, cháu sẽ ngoan mà!
Có chết cô cũng không muốn cùng hắn trải qua những trò đùa đau tim nữa đâu! C.h.ế.t tiệt!
Sự thật chứng minh, lời nói của ai cũng có thể tin được, chỉ riêng lời nói của Bối Mạt là không
ngay khi Mạc Đình Cảnh đang tham dự một cuộc họp lớn, thư ký riêng đã liều mạng xông vào phòng họp, báo cho hắn một tin xấu
Thư ký Na9
Cô Bối, cô ấy cùng với trai xấu vào hộp đêm rồi!
Dây thần kinh của hắn chính thức đứt đoạn!
Mạc Đình Cảnh đã cho người dõi theo bé cưng của mình từ lâu, cũng biết có vài đứa nhóc con vắt mũi chưa sạch đang có ý đồ bất chính với Bối Mạt, nhưng hắn ngàn lần không ngờ đến, mọi chuyện lại tiến triển nhanh như vậy
Nhanh như tốc độ lật mặt của người yêu cũ!
Thoắt một cái, bé cưng của hắn đã trở thành hoa có chủ rồi sao?
Hơn nữa... đối tượng còn là trai xấu!
Sự thật đầy tàn khốc như vậy, Mạc Đình Cảnh không tài nào chấp nhận nổi
Hoa do hắn đích thân trồng, nhóc con mà hắn nhất mực cưng chiều, tự tay nuôi dưỡng, sao có thể dễ dàng đem tặng cho kẻ khác đuợc
Hắn đứng bật dậy, trong lòng đã hạ lời thề: cho dù có mất hết hình tượng cũng phải đập chậu cướp hoa, đem bảo bối trở về
Nghĩ là làm, Mạc Đình Cảnh vội vàng chấm dứt cuộc họp, nhanh chóng rời đi bỏ lại cả tá người ngơ ngác
Bối Mạt theo chân đàn anh kiêm đại thiếu gia nhà họ Tống, Tống Khương, đến hộp đêm, trong lòng đã sớm vạch ra một kế hoạch hoàn mỹ để chuẩn bị cho ngày trọng đại
Tống Khương
Tiểu Mạt Mạt, ngày trọng đại mà em nói với anh trai, rốt cuộc là ngày gì vậy?
Vừa đến Tống thị đã nhận được điện thoại từ em gái Bối Mạt, Tống Khương không chút do dự, lập tức yêu cầu cô nói rõ lí do
Bối Mạt chỉ nói bản thân muốn kiếm tiền, rất rất nhiều tiền, bởi vì cô muốn làm điều gì đó thần bí vào cái ngày cô cho là trọng đại
Thần thần bí bí khiến Tống Khương không khỏi tò mò, ai đó nhanh chóng đồng ý sẽ dẫn cô đi kiếm tiền
Hơn nữa, địa điểm còn là nơi cô không đủ tuổi lui đến
Download MangaToon APP on App Store and Google Play