Hôm nay là ngày thứ 430, Hòa Mộc Nhi ( Hòa tiểu thư của gia tộc Hòa) bị nhốt trong một ngôi nhà giam âm u, tối tăm.
Cô bị oan là giết người, họ không nương tay với cô chút nào cả. Sau khi vào nhà giam được 3 tháng, cô trở nên gầy trơ xương, tiều tụy hẳn ra.
Trưởng ngục đích thân mang đồ ăn tới cho cô, nhưng dạo gần đây cô thấy mùi vị của thức ăn rất khác thường, nếu không ăn cô sẽ chết, nếu cô ăn cô cũng vẫn chết, cô thật sự rất bất lực trong tình huống như vậy, cô muốn trả thù cho bản thân mình, cũng muốn hối lỗi với người chồng hết mực yêu thương cô nhưng cô lại đối sử chưa bao giờ tốt với anh ấy từ khi cưới.
Cô muốn ra khỏi nơi u tối này để khiến cho những người hại cô như thế phải trải qua thời kì tàn tạ như cô. Cũng để cô giúp những người yêu thương cô và cô yêu thương được thanh thản trên thiên đường. Vì chút bồng bột của cô mà khiến họ phải ra đi.
Đột nhiên, cô thấy từng ngọn lửa nóng nổi lên trước mắt cô, cô hoảng hốt, nhưng không biết phải làm sao.
Thân thể cô yếu hơn người bình thường, cô còn bị bỏ độc liều nhỏ trong cơm nguyên một tuần nên yếu càng yếu hơn, cô có chút hoảng loạn và sợ hãi, cô với ra ngoài và gào lên nhưng không thấy ai cả.
Khi đã kiệt sức cô thật sự đã rất mệt mỏi, cô ngất lịm đi trong vô thức.
Cô bất ngờ tỉnh bật dậy, cô nhìn xung quanh, cô tưởng mình đã chết nhưng không ngờ cô đang trong phòng vip của bệnh viện gần đó.
Cô lơ mơ, ngồi nhìn xung quanh một lúc rồi tự hỏi:
" Mình chưa chết sao, đây là đâu vậy"
" Ở đây là bệnh viện"
Một bóng người bước vào, đó là chồng cô, lâu rồi cô không gặp anh, người anh cao ráo, gương mặt sáng rực rỡ, cô rất nhớ gương mặt này.
Cô nhớ anh rất nhiều khi trong tù ngục tăm tối, cô hỏi anh:
" Anh là người cứu em phải không"
Mặt anh tối sầm lại:
" Đúng là vậy, em lại muốn rời xa tôi thêm 1 lần nữa sao?"
Cô thấy anh nói vậy liền hốt hoảng trả lời:
" K...Không có, em thật sự không có ý đó đâu"
Anh bất ngờ quay ra nhìn cô rồi không trả lời. Cô sợ hãi níu lấy tay anh một cách yếu đuối, rồi nói:
" anh cho em một cơ hội nữa được không"
Anh dần dần nhấc tay cô ra, không nói gì chỉ lấy cháo ra đút cho cô ăn. Vậy là anh cũng ngầm cho cô một cơ hội nữa để thay đổi.
Cô nhìn anh chậm rãi đút cho cô, cô liền không phản ứng nổi mà nước mắt cô tuôn ra như suối.
Anh vội lấy giấy lau nước mắt cho cô, hỏi:
" Em làm sao vậy? Muốn tôi rời đi sao?"
Cô dựa đầu vào ngực anh mà khóc. Lúc sau, khi đã nín, cô chợt nhìn lên anh.
Anh hỏi cô nhẹ nhàng:
" Em thật sự đã nín chưa?"
Cô vui vẻ trả lời anh:
" Anh đã cho em cơ hội rồi đúng không, em thật sự hối hận rồi"
Nói xong cô đột nhiên bật khóc lớn mà không có lý do gì. Anh cũng nhẹ ôm cô vào lòng cho đến khi cô mệt quá rồi ngủ lịm đi không biết trời đất gì nữa.
Anh đỡ cô từ từ nằm xuống giường bệnh. Thật ra anh đã chờ cô nói câu này 1 năm 70 ngày rồi. Anh chậm rãi cúi xuống hôn vào trán cô và đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.
Bất chợt, cô gọi tên anh khiến anh chuẩn bị quay đi thì phải quay lại để nhìn và canh cô đến khi cô tỉnh lại. không biết vì lý do gì mà anh lại thích cô đến thế, anh nuông chiều cô một cách vô cớ mà không ai hiểu tình yêu anh dành cho nàng công chúa này nhiều đến cả bản thân anh cũng thấy lạ.
2 giờ sau, cô từ từ tỉnh lại, cô nhìn xung quanh phòng bệnh đó. Anh vẫn còn ngồi canh cô ngủ, sau một giấc mộng dài 2 tiếng, cổ họng cô khát khô mà không muốn làm phiền giấc ngủ của anh nên cô quyết định tự lấy nước.
Cô chậm rãi bước nhẹ nhàng ra ngoài tránh để anh tỉnh dậy. Anh nghe thấy tiếng động liền mở mắt ra, không thấy cô trên giường anh lo lắng sợ cô lại một lần nữa bỏ anh mà đi. Anh vội vàng chạy ra ngoài tìm cô.
Trong lúc đó, cô đi được nửa đường về phòng bệnh thì bị đẩy ngã, cô ngẩng mặt lên nhìn. Người cô thấy là đôi tra nam tiện nữ trước đó đã cố tình ngăn cách cô và anh.
Cô đứng lên, tức giận hỏi:
" Trần Yến Yến! sao cô lại ở đây? còn cả tên tra nam này nữa"
Đôi cẩu nam nữ đó đứng chắn trước mặt cô liền bảo:
" ôi, bạn thân của tôi đang nhập viên này sao. Tôi còn tưởng cô chết quách đi rồi chứ, ai ngờ vẫn còn sống à"
Hòa Mộc Nhi trở nên bình tĩnh lại và trả lời ả ta mang tính thông báo:
" bao giờ chưa trả mối thù của tôi cho cô thì sẽ không có chuyện con Hòa Mộc Nhi này chết đâu"
Cô ta sợ hãi lùi lại và quay đầu bỏ đi, Tinh Quý Nhân đứng bên cạnh cô ta cũng bỏ đi theo.
Còn cô thì vì cơ thể suy yếu, hơn nữa cô còn gồng từ nãy giờ để đối phó với ả kia nên suy nhược hơn đến nỗi khụy chân xuống sàn hành lang bệnh viện.
Đột nhiên anh nhìn thấy cô, anh chạy nhanh đến chỗ cô rồi dùng giọng cáu gắt nói với cô:
" sao em lại quỳ ở đây? có biết là anh lo cho em như nào không? HẢ!!"
Cô sững người vì chưa bao giờ cô thấy anh lo lắng đến mức tức giận như vậy cả:
" H...Ho..Hoàng Thiên Dương, anh..."
Cô vừa nói vừa sợ hãi ánh mắt của anh. Mắt cô đỏ hoe, ngấn lệ.
Anh nhìn cô thấy anh sợ phát khóc liền vội vã ôm cô vào lòng và an ủi:
" anh xin lỗi, anh sai rồi, anh không nên tức giận với em".
Cô gục vào ngực anh mà ngất lịm đi, anh thấy cô mệt mỏi nên đã bế cô về phòng bệnh.
Khi tỉnh lại một lần nữa, anh ngồi trước mặt cô hỏi:
" em có đói không? ăn chút cháo đi"
Cô ngẩng lên nhìn anh, cô trả lời:
" hì hì, em không đói"
" sao lại không đói?"
Anh trả lời.
" em thật sự không đói mà, anh không cần phải lo đâu"
Cô hồn nhiên nói mà không để ý đến tâm trạng của anh.
Mặt anh lại tối sầm lại vì không hài lòng với câu nói của cô.
Nói xong cô mới để ý đến sắc mặt khó chịu của anh, cô nhỏ giọng trả lời anh:
" e... Em đói rồi"
Mặt anh dần bình thường lại, anh nói:
" được, để anh đút cháo cho em"
Cô hoảng liền trả lời:
" à à không cần đâu, tay em không sao hết em có thể tự ăn được mà"
Anh nhìn cô với ánh mắt sắc lẹm:
" không được, anh bảo là để anh đút cho em ăn"
Cô nhìn ánh mắt anh lật nhanh như bánh tráng mà nhỏ giọng:
" 3 đời nhà anh kinh doanh bánh tráng hay sao mà anh lật nhanh thế, được được anh nói anh đút cho em thì cứ để anh đút đi"
Thật ra cô cũng rất sợ anh nhìn cô với ánh mắt như vậy, nhìn như anh muốn ăn tươi nuốt sống cô trong một khoảnh khắc.
Anh chậm rãi đút từng miếng nhỏ cho cô ăn, như vậy cũng tốt, không ganh đua cũng không cần phải suy nghĩ về những thứ rắc rối trong cuộc sống.
Cô vui vẻ nhìn anh rất ngây thơ, anh đút gần hết bát cháo cho cô, còn mấy miếng nhỏ, anh nói:
" chúng ta ăn theo kiểu khác đi"
Cô bất ngờ trả lời:
" ăn kiểu khác là ăn như...".
chưa kịp nói xong, anh đã đút miếng cháo vào miệng mình rồi hôn cô và đẩy cháo vào. Cô bất ngờ bị hôn tức thì nên không thở được. không biết phải làm gì nên cô đã cắn vào môi anh một phát mạnh.
Anh dần bỏ môi cô ra hỏi:
" em làm sao vậy, đây là đánh dấu chủ quyền sao?"
Anh buông lời trêu chọc cô khiến cô đỏ mặt lên, cô ngại ngùng che mặt lại và trả lời câu hỏi của anh:
" đánh dấu chủ quyền cái đầu anh ý, rõ là anh không biết xấu hổ"
3 ngày sau, khi sức khỏe của cô đã ổn định lại hơn một chút thì anh đã cho cô xuất viện. Lúc còn trong bệnh viện, anh đã bỏ mấy cuộc họp quan trọng để đến thăm cô.
Hôm nay là ngày xuất viện của cô, chỉ có mình cô tự dọn đồ vì anh đang có chuyến công tác dài 3 hôm.
Soạn đồ xong cô đặt xe về nhà, cô chợt nhớ ra là thẻ của cô bị gia đình khóa hết, cô không biết làm sao vì cô đã lên xe của người ta rồi, chả nhẽ lại kêu dừng xe, cô chỉ còn cách nhắn tin cho anh để anh trả giúp cô nhưng anh lại đang đi công tác.
Cô thật sự cạn lời với sự bất cẩn của mình, đột nhiên anh gọi điện cho cô bảo:
" quên nhắc em, thẻ của em bị khóa rồi, về nhà anh bảo người mang thẻ ra cho em"
Cô bất ngờ hỏi anh:
" s...sao anh biết"
Anh nhẹ nhàng trả lời qua điện thoại:
" không quan trọng, em biết vậy là được rồi"
Cô vui vẻ, trả lời:
" dạ, anh đi cẩn thận nhé"
Anh liền bảo:
" được rồi em tắt máy đi"
Cô tắt máy rồi tựa vào ghế chìm vào giấc ngủ. Khi đến nhà, tài xế gọi cô dậy:
" thưa tiểu thư, đã đến nơi rồi thưa cô"
Cô dần mở mắt ra, nghe thấy tài xế nói cô bật dậy và vội xuống xe, vừa hay quản gia đang đứng bên ngoài cửa đợi cô trở về, thấy cô đã xuống xe, Lý quản gia chạy lại đưa thẻ cho cô và nói:
" thiếu phu nhân đã trở về, đây là thẻ thiếu gia bảo tôi chuẩn bị cho thiếu phu nhân ạ, mọi người đang chờ cô trở lại"
Cô cũng hơi quan ngại cầm lấy thẻ và nói:
" được rồi, cảm ơn quản gia Lý, tôi trả tiền xong sẽ vào ngay ông vào trước đi"
" vậy giờ tôi xin phép thiếu phu nhân, để tôi mang đồ vào cho cô"
Lý quản gia cúi gập người nói rồi mang đồ vào cho cô.
Cô thấy Lý quản gia đã bước vào thì cô đưa thẻ cho tài xế trở cô về. Thanh toán xong xuôi, cô bước vào căn nhà lâu chưa trở về. Cô rất nhớ nơi này, nhưng nó không có nhiều kỉ niệm của cô với anh vì trước đó cô thường xuyên chống đối anh bằng cách núp mình trong phòng ngủ.
Vừa mở cửa ra, người hầu xếp thành hai hàng kính cẩn cúi đầu mừng cô trở về nhà, cô mặc chiếc váy đỏ bước dần vào trong nhà.
Cô thấy nơi này quen thuộc đến mức khiến cô muốn leo lên phòng nhảy vồ lấy cái giường thân yêu của mình. Nhưng hiện tại thì cô đang rất đói nên cô kiềm chế lại và bước vào phòng bếp.
Dì Lưu thấy cô bước vào phòng bếp liền chạy lại hỏi:
" thiếu phu nhân sao lại vào đây thế ạ?"
Cô nhìn vào dì Lưu và nói:
" con hơi đói, xuống đây kiếm chút đồ ăn thôi ạ"
Dì Lưu trả lời:
" vậy thiếu phu nhân đợi tôi một chút, tôi có chuẩn bị mấy món cô thích rồi ạ"
Cô nghe vậy vâng một cái rồi chạy ra phòng ăn để chờ. Cô muốn nếm lại những món ăn ngon của dì Lưu trước kia đã nấu cho cô ăn mỗi ngày, lúc còn chống đối với chồng thì dì Lưu là người cô thân thiết nhất.
Một lúc sau, dì Lưu đã dọn đồ ăn siêu đẹp mắt lên cho cô, đồ ăn còn nóng hổi đợi cô đụng đũa. Khi trong tù, cô không được ăn ngon như vậy.
Cô ăn vội vàng, dì Lưu bảo:
" thiếu phu nhân, cô ăn chậm thôi coi chừng nghẹn đó"
Cô vừa ăn vừa nói:
" con sẽ không ngốc đến nỗi để bản thân bị nghẹn đâu, trách là trách dì đã nấu quá ngon đó"
Dì Lưu cười mỉm lên bảo:
" con bé ngốc này tý nghẹn nhớ uống tý nước vào nhé cẩn thận không là không thở được"
Cô nhìn dì và trả lời:
" hì hì con biết rồi mà"
Dì Lưu quay lại vào bếp, cô ăn xong thì đứng dậy chuẩn bị dọn đồ vào trong thì các người hầu đi ra. Dì Lưu bảo:
" thiếu phu nhân cứ để đó đi, chúng tôi dọn cho cô, cô cứ lên phòng nghỉ ngơi trước, hơn một năm nay cô đã quá mệt mỏi rồi"
Cô lên tiếng bảo:
" vậy làm phiền mọi người rồi, cảm ơn mọi người nhiều lắm"
Cô cười tươi rói rồi chạy lên phòng nghỉ ngơi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play