Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước
Anh Nhận Lầm Người
Trong biệt thự tư nhân cực kỳ hào hoa, lúc này, đang cử hành một bữa tiệc sinh nhật, là vì con gái thứ hai nhà Hạ gia Hạ Dĩ Hiên, Hạ Dĩ Hiên mặc váy công chúa xinh đẹp, khuôn mặt đáng yêu thỉnh thoảng cười, thật như là một tiểu công chúa xinh đẹp, hưởng hết tất cả chúc phúc của mọi người ở đây.
Mà cách đó không xa, lại là có một cô bé đứng xa xa nhìn bọn họ, người mẹ dịu dàng xinh đẹp, người ba trầm ổn thành thục, còn có con gái tuổi nhỏ đáng yêu, thật là một bức tranh gia đình, một nhà ba người ấm áp.
Cô mấp máy môi nhỏ của mình, tay nhỏ nắm thật chặt:
Hạ Nhược Tâm
Mẹ, mẹ đã quên sao? Hôm nay cũng là sinh nhật Tâm Tâm
Cô hít mũi của mình, đi ra ngoài, chỉ là, lại không nhịn được duỗi tay nhỏ ra lau nước mắt trên mặt.
Cô đã cực kỳ lâu, chưa từng có sinh nhật rồi
Cô đứng ở bên ngoài, trong ngực ôm một bé con cũ, đây là ba đưa cho cô, chẳng qua, không phải ba kia. Cô đã không nhớ rõ dáng vẻ ba kia, quá lâu, cô có thể nhớ cũng chỉ là một người ba đạp trai rất thích cười
Chỉ là ba không cần cô nữa, bọn họ nói ba chết rồi, sẽ không trở lại nữa, sau đó, cô lại có một người ba mới, còn có một em gái mới.
Mà mẹ chỉ thích em gái, cũng không hề yêu cô nữa.
Sở Luật
Ai bảo em ở chỗ này?
Một tiếng không cao không thấp vang lên, cô quay đầu, càng thêm ôm chặt bé con cũ trong ngực, mà từ chỗ tối đi ra một đứa bé trai lớn hơn cô không có được bao nhiêu.
Đứa bé trai mặc áo đuôi tôm kiểu Tây màu đen, môi mím chặt, hơi hơi mang theo một chút ý lạnh, tuổi tuy nhỏ, nhưng loại khí chất lạnh lẽo trên người, lại lại so với tuổi thực thế của cậu thì lớn hơn nhiều.
Đứa bé trai đột nhiên đến gần, ngón tay chạm vào mặt của cô, đây là cảm giác lạnh lùng.
Mà cô chỉ chớp chớp hai mắt đen bóng:
Hạ Nhược Tâm
Hôm nay cũng là sinh nhật của em.
Hạ Nhược Tâm
Cô bẹp miệng nhỏ nhắn, đột nhiên cảm giác vô cùng ủy khuất.
Ngay lúc đó, cô cảm giác trên cổ của mình phủ lên thứ gì, cúi đầu nhìn, đó là một cái phù bảo vệ rất đẹp
Tay của cậu bé đặt ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô
Hạ Nhược Tâm
Anh trai nhỏ...
Giọng mềm mại vô cùng dễ nghe, mà đứa bé trai, lại gợi lên khóe môi :
Sở Luật
Nhớ kỹ, em chỉ có thể là người của anh
Tuổi còn nhỏ cũng đã vô cùng bá đạo.
Mà cô chỉ dùng sức gật đầu một cái, cuối cùng khuôn mặt mang nước mắt cũng cười
Ước định đó, anh không có quên, cô cũng không có quên, chỉ là, vẫn sai rồi
Trong khách sạn trang trí từng dãy thành hoa hồng màu trắng, lúc này tân khách tụ tập, hôm nay ở đây cử hành quan hệ thông gia của đầu rồng giới thương nghiệp Sở thị và thương nghiệp Hạ thị, nhưng, không ai xem trọng cuộc hôn lễ này.
Trái lại, chỉ có cha mẹ cô dâu và cha mẹ chú rể, trên mặt vợ chồng Sở thị vẫn luôn cười rất miễn cưỡng, mà vợ chồng Hạ thị lại mang vẻ mặt bình tĩnh, giống như mơ hồ có thể thấy được một chút hận ý.
Mà trong đại sảnh, tất cả đều mang màu trắng, cái này không giống như là hôn lễ, mà giống như là tang lễ, hoa hồng trắng, ly thủy tinh trong suốt, còn có trên đỉnh treo đèn thủy tinh màu trắng.
Có lẽ thật sự là dùng chúc phúc tân hôn, nhưng không khỏi thiếu đi quá nhiều không khí vui mừng.
Một cô gái ở trong nhà vệ sinh hóa trang, lộ ra nụ cười hài lòng, mà một cô gái khác bên cạnh vừa kỳ quái hỏi.
các nhân vật phụ
Cô nói có phải là kỳ lạ hay không, Sở Luật kia yêu Hạ Dĩ Hiên, vì sao cô ta qua đời chưa tới thời gian ba tháng, đã cưới chị gái cô ta.
Em gái chết , cưới chị gái
Cô gái hóa trang xong chỉ cười một tiếng:
các nhân vật phụ
Đàn ông mà, em gái chết, còn có chị gái, chỉ là, động cơ của anh ta, khả năng cũng không phải là quá thuần mà thôi.
các nhân vật phụ
Cô nói có phải anh ta phát hiện mình yêu Hạ Nhược Tâm rồi hay không?
Cô gái kia lại hỏi một câu.
các nhân vật phụ
Cô cho loại đàn ông lãnh huyết như Sở Luật, sẽ yêu người phụ nữ thứ hai sao?
Lần trả lời này cũng đã để cô gái khác ngậm miệng không nói.
Sở Luật, xuất thân lão đại đầu rồng của cảng buôn bán, ba năm trước tiếp nhận Sở thị, thủ đoạn mạnh mẽ, tàn nhẫn vô tình, anh có bối cảnh ưu việt, dáng người hoàn mỹ, khuôn mặt anh tuấn, tất cả mọi người đều chọn là người đàn ông kim cương tốt, chẳng qua, ai cũng biết, anh có một vị hôn thê rất yêu, người kia chính là hòn ngọc quý trên tay Hạ gia, Hạ Dĩ Hiên.
Chẳng qua rất đáng tiếc, số mệnh Hạ Dĩ Hiên không tốt, còn không có gả tới Sở gia, cũng bởi vì một lần tai nạn xe cộ bỏ mình, tất cả phụ nữ cho là mình có thời cơ, đáng tiếc, sau cùng anh lại cưới con gái Hạ gia.
Sau khi cửa phòng rửa tay đóng, lại không có ai biết, từ trong đi ra một cô gái sắc mặt tái nhợt, trên người của cô mặc áo cưới cô dâu màu trắng, bao vây lấy bả vai hơi lộ ra gầy yếu, và xương quai xanh, chỉ là, ngoại trừ gương mặt kia, rõ ràng hôm nay nên cười, bời vì cuối cùng hôm nay cô cũng được kết hôn với người mình yêu, thế nhưng, cô... Hết lần này tới lần khác lại khóc.
Cô đứng trước gương nhẹ nhàng lau nước mắt của mình, mà hoa trang trên mặt cũng bị lau đi rất nhiều.
Xách váy của mình lên, cô đi ra ngoài, mà lời của hai cô gái vừa nãy vẫn không ngừng vang vọng ở bên tai cô, cứ thế mà xé rách lòng của cô
Cô cho rằng loại đàn ông lãnh huyết như Sở Luật, sẽ yêu người phụ nữ thứ hai sao?
Trong phòng cô dâu, Hạ Nhược Tâm chỉ mặc cho người đắp trên mặt của cô một tầng lại một tầng phấn, che chắn sắc mặt tái nhợt của cô, sau cùng, đánh lên son đỏ, một cô dâu hoàn mỹ xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ là, trong đôi mắt ưu thương, cũng đã khiến người ta cảm thấy, đây không phải một cô dâu vui vẻ.
Giang Dao
Nhược Tâm, cậu thật sự muốn gả, cậu hiểu, anh ta...
Một cô gái bên cạnh quấn quấn tóc ngắn của mình, thật không hiểu người bạn này nghĩ như thế nào, cô không sợ tiến vào Sở gia, chờ đi ra lúc, cũng chỉ có xương cốt sao?
Hạ Nhược Tâm
Thật xin lỗi, Giang Dao, để cậu lo lắng
Hạ Nhược Tâm lộ ra nụ cười nhàn nhạt, chỉ là cô cười lại càng làm người cảm thấy chua xót và đau lòng.
Giang Dao, mình biết, anh ấy hận mình, nhưng, mình lại... Yêu anh ấy, mười lăm năm rồi.
Có thể gả cho anh ấy là hạnh phúc lớn nhất cả đời Hạ Nhược Tâm, dù là, niềm hạnh phúc như vậy chỉ mượn nhờ cái hận.
Anh hận cô, bời vì cô hại chết em gái mình, anh hận cô, bời vì, anh yêu em gái như thế.
Cửa phòng cô dâu bị đẩy ra, một quý phu nhân đi đến, Giang Dao còn muốn nói điều gì, chẳng qua khi nhìn đến quý phu nhân kia, chỉ có thể ngậm miệng không nói.
Hạ Nhược Tâm
Giang Dao, cậu đi ra ngoài trước, mình muốn nói chuyện riêng với mẹ
Hạ Nhược Tâm lắc đầu với Giang Dao, ra hiệu chính mình không có việc gì, Giang Dao muốn nói lại thôi, nửa ngày mới đi ra ngoài, chỉ là khi cửa đóng, lòng của cô vẫn lo lắng.
Nhược Tâm, cô ấy thật sự không có chuyện sao?
Thẩm Ý Quân đi đến, thân phận phu nhân Hạ gia, đã để bà có một loại tần lớp thượng lưu sang trọng, bà nhìn Hạ Nhược Tâm mặc áo cưới trong gương, khóe môi lạnh lùng nhếch lên.
Cô chưa từng có mẹ
Hạ Nhược Tâm khẽ kêu một tiếng.
Thẩm Ý Quân
Không được gọi tôi là mẹ, tôi không có con gái ác độc như vậy.
Thẩm Ý Quân đột nhiên cắt đứt Hạ Nhược Tâm, cô gọi bà là mẹ, còn có mặt mũi gọi mẹ sao, bà thật sự hối hận khi sinh cô ra, sớm biết, nên bóp chết cô mới đúng.
Hạ Nhược Tâm
Mẹ, không phải, con không có hại chết Dĩ Hiên, con thật sự không có...
Hạ Nhược Tâm còn muốn giải thích, thế nhưng mặc kệ cô nói bao nhiêu lần, không ai tin tưởng cô?
Bộp một tiếng, một bàn tay đã hung hăng tát lên gương mặt của cô, thậm chí, không quan tâm gương mặt sẽ thấy dấu tay.
Thẩm Ý Quân
Cô dám nói, không phải cô cố ý, cô không có yêu Sở Luật, cô không có ghen ghét với Dĩ Hiên, không có muốn gả cho cậu ta?
Hạ Nhược Tâm lại trầm mặc, đúng vậy, cô yêu Sở Luật, yêu mười lăm năm, chỉ là, cái này cũng có lỗi sao?
Thẩm Ý Quân như là nhìn kẻ thù trừng mắt nhìn Hạ Nhược Tâm, bà thu tay của mình, mà Hạ Nhược Tâm chỉ ôm lấy gương mặt của mình, một hàng lệ cứ như vậy rơi xuống, dính ướt lông mi thật dài, bên trên mi mắt khẽ động, là một dấu vết tan nát cõi lòng.
Đây chính là mẹ của cô, mẹ sinh ra cô.
Hạ Nhược Tâm lại kêu một tiếng.
Thẩm Ý Quân
Đủ rồi, tôi không phải mẹ cô, tôi chỉ có một đứa con gái, nó đã bị cô hại chết.
Thẩm Ý Quân nói xong, cầm ví da cấp cao của mình đi ra ngoài, bà thật sự là không cách nào tha thứ cho đứa con này
Mà lúc bà đi ra cửa, lại nghe được giọng Hạ Nhược Tâm mang theo tự giễu tan nát cõi lòng
Hạ Nhược Tâm
Mẹ, lúc nào thì mẹ coi con là con gái, con gái của mẹ lúc đầu cũng chỉ có Hạ Dĩ Hiên mà thôi.
Thân thể Thẩm Ý Quân đột nhiên dừng lại một chút, đột nhiên có một loại xấu hổ vô cùng, bà giống như đã quên, Hạ Nhược Tâm, thật ra mới là con gái chân chính của bà, là bà hoài thai mười tháng sinh ra, cùng có liên hệ máu mủ với bà.
Cô có chút chật vật mở cửa, cước bộ cũng lảo đảo.
Giang Dao lại tiến lên một lần nữa, tay của cô chỉ đặt ở trên bờ vai Hạ Nhược Tâm
Giang Dao
Nhược Tâm, cậu, không có sao chứ?
Mà Hạ Nhược Tâm chỉ cầm lên một hộp phấn dốc sức đánh vào mặt của mình. Mà má phải đã sớm sưng phồng, dù dốc sức đánh phấn, cũng chỉ là một người quái dị thôi.
Giang Dao
Nhược Tâm, không gả được không?
Giang Dao
"Giang Dao đột nhiên kéo tay Hạ Nhược Tâm lại"
Giang Dao
Nhược Tâm, bây giờ quay đầu còn có thể, cậu có thể, cậu có thể rời anh ta, ở cách xa, không có Sở gia, không có Hạ gia, cũng không có Sở Luật, không có người cậu yêu đòi mạng, cậu có thể làm chính mình.
Hạ Nhược Tâm
"Chỉ là Hạ Nhược Tâm lại lắc đầu"
Hạ Nhược Tâm
Mình không thể...
Hạ Nhược Tâm
"Cô nhìn tay của mình, trên ngón tay trống không, nhưng, rất nhanh sẽ có thêm một chiếc nhẫn."
Hạ Nhược Tâm
Giang Dao, cậu biết không?
Hạ Nhược Tâm
"Cô ngẩng đầu, nhìn qua bạn thân, cười có chút ngây ngốc"
Hạ Nhược Tâm
Mình muốn cược một lần, dùng tất cả cược một lần, nếu như rời đi, mình sẽ không có cơ hội nữa. Dù là cơ hội kia, vốn không có. Thế nhưng mình vẫn muốn.
Hạ Nhược Tâm
Dù là sẽ thịt nát xương tan, cái xác không hồn?
Giọng quá phận lạnh lùng vang lên, tại sao trên thế giới có thể có cô gái ngốc như vậy, biết rất rõ ràng, đường phía trước sẽ chỉ làm cô đau nhức, để cho cô đau, để cho cô sống không bằng chết, tại sao cô có thể ngốc như vậy còn muốn đi con đường này.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play