“Đám phản bội bất nhân bất nghĩa, uổng công ta mù mắt từng cứu các ngươi!”
Lăng Tú siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy căm hận. Trước mặt cô là hơn hai chục người, toàn bộ đều là dị năng giả, dẫn đầu bởi Trần Huy—dị năng giả cấp S, kẻ tự xưng “Hỏa Vương”.
“Lăng Tú, lão tử vì nể tình mà để ngươi sống tới hôm nay.” Trần Huy cười khẩy, giọng điệu đầy trào phúng. “Nếu ngươi quỳ xuống xin tha, lột sạch quần áo, có khi chúng ta sẽ rộng lượng cho ngươi con đường sống.”
Tiếng cười xung quanh vang lên giễu cợt, ánh mắt chúng đầy khinh miệt.
Lăng Tú cắn chặt răng, toàn thân run lên vì phẫn nộ. Cô từng tin tưởng, từng chiến đấu vì những con người này. Nhưng đổi lại, bọn chúng phản bội cô, thậm chí còn muốn cô chịu nhục nhã trước khi chết.
Tận thế bùng nổ, 95% nhân loại hóa thành xác sống—những sinh vật không biết mệt, không biết đau, chỉ có một bản năng duy nhất: săn lùng và ăn thịt con người. Số ít may mắn sống sót nếu thức tỉnh gen sẽ trở thành dị năng giả. Nhưng xác suất cực kỳ thấp—100 người mới có 1 người thành công.
Theo thời gian, xác sống tiến hóa, sinh ra trí tuệ, tự xưng là chủng tộc mới. Dị năng giả lâm vào thế yếu, buộc phải giết xác sống để đoạt lấy tinh thạch trong não chúng—thứ duy nhất giúp tăng cấp dị năng.
Dị năng giả cũng phân chia theo thiên phú, từ cấp D đến cấp S.
• Cấp D: tối đa level 20
• Cấp C: tối đa level 40
• Cấp B: tối đa level 60
• Cấp A: tối đa level 80
• Cấp S: tối đa level 99
Những kẻ mạnh nhất hiện tại, dù sở hữu thiên phú cấp S, cũng chỉ mới đạt level 55.
Lăng Tú—dị năng giả cấp S hệ lôi level 34, còn Trần Huy là hệ hỏa level 37. Hắn xuất thân từ một tên tội phạm, tận thế xảy ra chỉ khiến hắn càng ngông cuồng hơn. Không ít căn cứ nhỏ đã bị hắn tiêu diệt.
Cô và hắn vốn “nước sông không phạm nước giếng”, nhưng chẳng ngờ, trong căn cứ của cô lại có kẻ phản bội.
Cùng đường.
Cô thở dốc, đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn đám người trước mặt.
“Ta, Lăng Tú, có chết cũng không chịu nhục! Có làm quỷ, ta cũng không tha cho các ngươi!”
Dứt lời, cô lao thẳng khỏi cửa sổ tầng 20.
Dị năng giả có thân thể cường hóa, nhưng từ độ cao này, dù là ai cũng chỉ có kết cục duy nhất: chết.
“Không được! Lực Uy, mau giữ lấy nàng!” Trần Huy gầm lên.
Lực Uy—dị năng giả hệ phong—tức tốc xuất chiêu, nhưng Lăng Tú đã dồn toàn bộ sức lực tung ra một tia sét mạnh nhất.
Xoẹt!
Lực Uy chưa kịp chạm vào cô đã bị đánh cháy thành than, thi thể rơi xuống đất, không còn hình dạng.
Cạn kiệt sức lực, Lăng Tú khẽ cười. Trước khi đôi mắt khép lại, cô mơ hồ thấy bên dưới, dân thường trong căn cứ đang bị người của Trần Huy tàn sát.
Cô đã quá ngu dốt, quá tin người.
Nếu có kiếp sau… cô tuyệt đối không lặp lại sai lầm này.
Ầm!
…
Đau đầu. Cảm giác như vừa bị búa tạ giáng xuống.
Lăng Tú giật mình bật dậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô đưa tay sờ mặt mình—da thịt vẫn còn, không có vết thương, không có máu.
“Ta… chưa chết?”
Cô ngơ ngác nhìn xung quanh.
Gian phòng quen thuộc, chăn nệm màu xanh dương, khắp nơi đầy thú bông đáng yêu. Một cảnh tượng mà cô ngỡ sẽ không bao giờ thấy lại.
Bàn tay run run cầm lấy điện thoại trên bàn. Màn hình sáng lên…
[Ngày 3 tháng 6 năm 20XX]
Chẳng phải… đây là một tuần trước khi tận thế diễn ra sao?
Lăng Tú sững sờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời rực rỡ, trời xanh mây trắng, đường phố náo nhiệt.
Sau hai năm sống trong địa ngục tận thế, cô đã nghĩ mình sẽ không bao giờ còn được thấy thế giới tươi đẹp này nữa.
Cô đã quay về quá khứ? Hay đây chỉ là một giấc mơ?
…
Cơn đói kéo Lăng Tú về thực tại.
Việc đầu tiên cô làm sau khi xác nhận mình còn sống—gọi ngay một phần gà rán siêu lớn cùng một chai Coca.
Tận thế xảy ra, đồ ăn trở thành thứ xa xỉ. Người ta có thể chém giết nhau chỉ vì một hộp dưa muối. Đã bao lâu rồi cô chưa được ăn một bữa ra hồn?
Khi đồ ăn giao đến, cô nhanh chóng nhận lấy, còn cười cảm ơn shipper.
“Cảm ơn.”
Chốt cửa, đặt hộp đồ ăn lên bàn, cô hít sâu mùi thơm nức mũi của gà rán.
Chỉ là…
Chưa kịp cắn một miếng, cái đùi gà bỗng dưng biến mất.
“Hả?”
Cô trố mắt. Miếng gà đâu?
Trong khoảnh khắc bối rối, nó lại xuất hiện trên tay cô. Giật mình, cô hoảng hốt làm rơi xuống đất.
“Cái quái gì thế này?”
Cô thử nhặt lên, miếng gà lại biến mất. Lần này, cô tập trung suy nghĩ—miếng gà hiện ra ngay trước mắt.
Sau vài lần thử nghiệm, Lăng Tú kinh ngạc nhận ra… mình vừa thức tỉnh một loại dị năng mới—dị năng không gian!
Không chỉ vậy, cô phát hiện bản thân có thể chui vào bên trong. Không gian rộng như một sân vận động cỡ lớn!
Quay trở lại bên ngoài, cô khoanh chân ngồi xuống, cảm nhận bên trong cơ thể.
Tại đan điền, hai luồng năng lượng đang xoay tròn—một trắng, một tím.
Một thuộc tính không gian. Một thuộc tính lôi.
Cả hai… đều là cấp S!
Cô chớp mắt, nhất thời không thể tin được.
“Chẳng lẽ… cái chết là chìa khóa mở ra vận may?”
Lăng Tú lập tức dập tắt suy nghĩ thử chết lần nữa, nhỡ lần này không may mắn thì sao?
Hít sâu, cô cầm miếng gà lên, cắn một miếng thật to.
Một chữ sướng, hai chữ quá sướng!
Vừa ăn, cô vừa nghĩ—đã quay về trước tận thế, cô tuyệt đối không để mọi chuyện tái diễn.
Cô nhất định phải chuẩn bị trước.
Đầu tiên… gom đồ dự trữ!
Tận dụng số tiền còn trong tài khoản, cô ngay lập tức đặt mua nước sạch, lương khô, đồ hộp, thực phẩm tươi sống với số lượng khổng lồ.
Xe tải nối đuôi nhau chuyển hàng đến kho. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ hàng hóa biến mất không dấu vết—tất cả đã được cô cất vào không gian.
Nhìn kho hàng trống trơn, Lăng Tú khẽ cười.
Trần Huy, bọn phản bội… kiếp này, các ngươi đừng hòng sống sót.
Làm việc từ sáng đến tối mịt, cô mới dừng lại, xoa xoa chiếc bụng trống rỗng. Bước vào một quán mì gần đó, cô bưng bát mì lên húp cả nước.
“Mì ngon. Ông chủ, đóng gói hai mươi tô mang về.”
Ông chủ quán sửng sốt. “Cô bé, đang đùa ta đấy à?”
“Nếu một trăm tô mì thì bao nhiêu tiền?”
Ông chủ thoáng sững người nhưng vẫn báo giá. Lăng Tú thản nhiên quẹt thẻ.
“Ngày mai nhà cháu có họ hàng tới chơi rất đông. Bác cứ mang mì đến kho ở địa chỉ này, cháu sẽ chờ.”
Nói xong, cô rời quán, hít một hơi thật sâu. Còn một tuần nữa, cô có quá nhiều thứ phải làm, nhưng tiền thì gần cạn.
Cô gọi cho mẹ. Chuông đổ đến lần thứ sáu mới có người bắt máy.
“A Tú à? Có chuyện gì sao?”
“Mẹ, con hết tiền. Cần rất nhiều.”
“Bao nhiêu?”
Cô báo con số. Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Mama, mama chơi với con.”
Tiếng trẻ con vang lên. Là con của mẹ với người chồng mới.
“Được, Tiểu Bảo ngoan, chờ mẹ chút.”
Giọng bà dịu dàng, một sự dịu dàng mà cô chưa từng được nhận. Rất nhanh sau đó, tiền vào tài khoản. Cô không lo lắng mẹ sẽ không chuyển, chỉ cần số tiền còn trong phạm vi chịu đựng, bà sẽ tìm cách bù đắp cho cô như một sự chuộc lỗi.
Cô nhếch môi, tiếp tục gọi cho cha.
“Chuyện gì?”
“Con cần tiền.”
“Bao nhiêu? Để làm gì?”
“Một tỷ. Con muốn kinh doanh.”
Bên kia truyền đến tiếng hít sâu. Hiển nhiên, số tiền không nhỏ.
“Chắc chắn sẽ làm được chứ? Kinh doanh gì? Có cần ta giúp?”
“Con chắc chắn. Giúp đỡ thì không cần.”
Cha cô sẽ giúp, cô biết. So với mẹ, ông ít nhiều còn quan tâm cô hơn một chút. Cũng chỉ một chút mà thôi.
“Được. Trong vòng một năm phải trả lại.”
Sau khi cúp máy, tiền lại vào tài khoản. Lăng Tú lập tức đến các hiệu thuốc, cẩn thận không mua quá nhiều một lúc để tránh bị nghi ngờ.
Đêm đó, sau khi tắm rửa, cô ngủ một giấc thật ngon.
Sáng hôm sau, cô đến kho nhận mì. Một trăm tô mì, còn được khuyến mãi thêm mười tô, nhanh chóng được đưa vào không gian dị năng.
Cô đã thử nghiệm nhiều lần—ngoại trừ cô, không sinh vật sống nào có thể tồn tại trong không gian này.
Sau khi đặt thêm hàng loạt nước uống và thực phẩm, cô bắt đầu nghĩ đến chỗ ở. Rõ ràng, không thể ở lại nơi này.
Mục tiêu của cô: biệt thự ngoại ô của Mạnh Khanh.
Kiếp trước, hắn là kẻ phản bội. Mặc dù trước đó, chính cô là người đã vô tình cứu hắn. Khi lẻn vào khu nhà giàu, cô phát hiện hắn đang trốn trong hầm trú ẩn—một căn hầm kiên cố, chống được bom đạn, trang bị đầy đủ tiện nghi, thậm chí có cả phòng giải trí với game và sách truyện. Nếu không vì thiếu lương thực, có lẽ hắn đã sống mãi trong đó.
Hắn từng nói cho cô biết về nơi này, một bí mật ngay cả cha hắn cũng không hay.
Thời gian dần trôi. Lăng Tú liên tục thu thập vật tư, bao gồm cả thuốc men.
Đêm cuối cùng, cô ăn xong miếng pizza, lau miệng, rồi đeo lên chiếc khăn che mặt màu đen.
Trên bầu trời, thiên thạch loé sáng.
Chỉ vài tiếng nữa thôi, tất cả sẽ thay đổi.
Cô lẻn vào trung tâm thương mại, dùng dị năng làm hỏng hệ thống điện để tránh bị camera ghi lại. Quần áo, điện thoại sạc đa năng, đồ ăn, thuốc men, mỹ phẩm—tất cả những gì có ích, cô đều thu hết vào không gian.
Nhờ dị năng, thị lực ban đêm của cô được cải thiện đáng kể. Lặng lẽ tránh đi vài tên bảo vệ, cô tiếp tục hướng đến trạm xăng.
Khó khăn hơn đôi chút, nhưng lúc này đã là nửa đêm, người qua lại rất ít.
Cô đánh ngất bảo vệ, rút cạn trạm xăng, rồi nhanh chóng rút lui.
Tiếp theo là kho hàng đông lạnh, siêu thị. Lượng xăng dầu, lương thực, vật dụng ngày càng nhiều đến mức lấp đầy không gian dị năng.
Trời tảng sáng.
Lăng Tú thong thả tiến về biệt thự của Mạnh Khanh. Với sự hỗ trợ của dị năng, tốc độ di chuyển của cô tương đương một chiếc xe đạp địa hình.
Cô ấn chuông cửa.
Rất lâu sau, một quản gia mới bước ra.
“Tiểu thư là?”
“Tôi cần gặp Mạnh công tử. Anh ấy đã hẹn tôi.”
Quản gia nhấc bộ đàm liên lạc. Nhờ thính lực được cải thiện, cô nghe rõ từng lời.
“Công tử, có một cô gái xinh đẹp bảo rằng ngài đã hẹn cô ta.”
“A? Có thể là Huỳnh Đường Nghiên. Để cô ấy vào.”
Lăng Tú gật đầu cảm ơn.
Khi cánh cổng khép lại, quản gia bỗng co giật, xùi bọt mép rồi ngã xuống đất.
Những vệ sĩ gần đó lập tức lao tới, nhưng chẳng ai trong số họ kịp phản ứng. Một luồng điện loé lên, người cuối cùng cũng gục xuống trước khi kịp bóp cò súng.
Chưa đầy một phút, hơn mười mạng người đã nằm im lặng.
Lăng Tú nhặt khẩu súng từ một tên vệ sĩ, thong thả bước vào biệt thự.
Nơi này rộng rãi, xa hoa, mang phong cách châu Âu. Dù đã từng đến đây kiếp trước, lần này cô vẫn không khỏi cảm thán sự giàu có của Mạnh gia.
Rất nhanh, cô tìm thấy phòng ngủ chính.
Bên trong, Mạnh Khanh đang hùng hục trên người một cô gái trẻ.
Nhưng cô gái đó—khuôn mặt xinh đẹp của cô ta vô hồn, tĩnh lặng như một xác chết.
“Huỳnh Đường Nghiên? Ngươi đến rồi à?”
Cô gái trên giường mở mắt, thấy không phải người mình mong đợi, lại nhắm mắt.
“Chuyện gì đây?”
Mạnh Khanh vẫn quay lưng về phía cô.
Cảm nhận có gì đó sai sai, hắn quay đầu lại—và thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là họng súng đen ngòm.
“Cô… cô là ai?”
Sự hoảng sợ trong mắt hắn khiến Lăng Tú khẽ cong môi.
“Thêm quyền truy cập cho tôi vào hầm trú ẩn.”
Hắn biến sắc.
Bí mật này, ngay cả cha hắn cũng không biết.
“Lặp lại lần nữa: thêm quyền truy cập.”
Hắn do dự. Nhưng khi tiếng súng vang lên, một viên đạn ghim thẳng vào chân, hắn hét lên thảm thiết.
“Câm miệng và làm ngay. Nếu không, chân còn lại của ngươi sẽ đi theo.”
Dưới sự đe dọa, hắn run rẩy cập nhật quyền truy cập.
Lăng Tú hài lòng.
Chưa kịp cầu xin tha mạng, một tia sét loé lên.
Mạnh Khanh hóa thành tro bụi.
“Mọi việc đã xong. Chúc Mạnh công tử lên đường vui vẻ.”
Dọn dẹp xong đống xác, Lăng Tú mới sực nhớ đến cô gái vẫn còn trong phòng ngủ.
Cô chậm rãi bước lên lầu. Trên giường, thiếu nữ ngồi thu mình, ánh mắt vô hồn, trống rỗng như một con búp bê cũ kỹ bị vứt bỏ.
“Hắn đâu?”
Giọng cô gái khàn khàn, yếu ớt.
“Chết rồi. Ta giết.”
Thiếu nữ khẽ run lên, rồi bất chợt bật cười. Tiếng cười như vỡ vụn, vừa thê lương, vừa cay đắng. Nước mắt trào ra từ đôi mắt khô cạn.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Lăng Tú nhìn qua cửa sổ tầng hai, phía dưới cổng có một thiếu nữ trẻ tuổi, gương mặt lo lắng đến tái nhợt.
“Ồ? Một cô gái xinh đẹp.”
“Em gái của ta.” Thiếu nữ phía sau khẽ nói.
Lăng Tú không đáp, chỉ lặng lẽ bấm nút điều khiển, cánh cổng sắt từ từ mở ra.
Huỳnh Đường Nghiên vội vã chạy vào, chẳng để ý đến căn biệt thự vắng lặng hay mùi máu tanh nhàn nhạt trong không khí.
“Chị!”
Vừa lên tới lầu, nàng lập tức ôm chầm lấy tỷ tỷ mình.
“Chị không sao chứ? Hắn… hắn đã làm gì chị chưa?”
“Chị không sao… đừng lo.” Huỳnh Đường Thi nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng.
“Hắn chết rồi. Ta giết.”
Lúc này, Huỳnh Đường Nghiên mới giật mình nhìn sang Lăng Tú.
“Chị… chị giết hắn sao?”
Ánh mắt nàng sáng lên, rồi chợt trầm xuống đầy lo lắng.
“Cảm ơn chị… nhưng chị mau đi đi! Mạnh gia có tiền có thế, nếu bị phát hiện, chị sẽ không kịp rời khỏi đây đâu.”
Lăng Tú khoanh tay, ánh mắt đầy ý vị. “Ngươi sẵn sàng gánh tội giết người thay ta sao?”
“Nếu không có chị, chị gái em có lẽ đã…” Giọng nàng trầm xuống. “Ân công, chỉ cần chị có thể đưa chị gái em đi, em không ngại ngồi tù.”
Lăng Tú bật cười, ánh nhìn như xuyên thấu tâm tư đối phương.
“Thú vị thật.”
Huỳnh Đường Thi bỗng nhiên lên tiếng. “Em ta hồ đồ, mong cô đừng để ý. Nhưng ta cũng có một thỉnh cầu… Hãy mang em ấy theo. Ta không cần phải đi, chỉ mong nó được sống.”
Nhìn hai chị em một lòng vì nhau, lòng cô thoáng xao động. So với kiếp trước bị phản bội, tình cảm của hai người họ khiến cô có chút cảm khái.
“Các ngươi có thể lựa chọn.” Giọng cô trầm ổn. “Ta chỉ nói một lần: Tận thế sắp đến. Virus sẽ biến con người thành xác sống, không phải loại chậm chạp mà còn có thể tiến hóa. Luật pháp sụp đổ, quân đội cũng không còn đáng tin. Người có dị năng sẽ lập căn cứ riêng, giết chóc vì thức ăn và địa bàn. Còn nữ nhân không có dị năng…”
Cô xoè tay, tia sét tím chớp lên trong lòng bàn tay. “Sẽ trở thành hàng hóa bị trao đổi.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Một lát sau, Huỳnh Đường Nghiên hít sâu, ánh mắt kiên định.
“Chúng em có thể theo chị không? Em sẽ làm việc, chị gái em cũng rất giỏi. Nếu cần, em sẽ giết xác sống.”
Lăng Tú nhìn nàng, môi khẽ nhếch.
“Cánh tay ngươi còn nhỏ hơn que củi.”
Huỳnh Đường Nghiên hơi đỏ mặt, nàng quả thực quá gầy gò, thiếu dinh dưỡng.
Huỳnh Đường Thi lại khác, tuy cũng gầy nhưng đường cong vẫn lộ rõ, toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành.
Nhìn hai người họ, Lăng Tú thở dài.
“Được thôi. Nhưng nhớ kỹ: Ta không nuôi kẻ vô dụng. Càng ghét nhất là kẻ phản bội. Mọi chuyện ở đây do ta quyết định. Nếu các ngươi trở thành xác sống, ta sẽ không nương tay.”
Hai chị em đồng loạt gật đầu.
Lăng Tú nhìn ra cửa sổ, ánh bình minh dần ló rạng.
“Hãy tận hưởng bình minh cuối cùng đi. Khi tận thế đến, bầu trời sẽ u ám quanh năm. Nhiệt độ mùa hè chưa đến 20 độ, mùa đông có thể xuống -30 độ.”
Cô chợt hỏi: “Tên các ngươi là gì?”
“Ta là Huỳnh Đường Thi. Huỳnh trong ánh sáng, Đường trong rực rỡ, Thi trong thi ca. Năm nay 18 tuổi.”
“Em là Huỳnh Đường Nghiên, tên cũng giống như chị gái nhưng Nghiên của em là nghiên mực. Em năm nay 16 tuổi.”
“Còn ta…” Cô mỉm cười. “Lăng Tú. Lăng trong Lăng Tú, Tú trong Lăng Tú.”
Huỳnh Đường Nghiên bật cười vì câu trả lời.
Ba người đứng đó, lặng lẽ nhìn mặt trời dâng lên nơi chân trời xa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play