Màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy tất cả không gian bằng một sự im lặng đến rợn người.
Ở những vùng nông thôn như thế này, người dân thường đi ngủ từ rất sớm. Chỉ mới qua tám giờ tối thôi nhà nào nhà nấy đều đã tắt đèn đi ngủ hết rồi. May ra mới được một hai nhà là hãy còn đang sáng đèn mà thôi.
Vốn là người sinh ra và lớn lên trên thành phố nên Thùy không quen với việc đi ngủ từ sớm ở đây. Mặc dù nó đã chuyển về đây sống được gần nửa năm rồi. Vì vậy dù đã nằm trên giường từ rất lâu nhưng nó vẫn không tài nào chợp mắt nổi.
Đang trằn trọc vì không ngủ được thì bỗng nhiên Thùy nghe thấy có tiếng động lạ ở bên ngoài sân. Nó bắt đầu cảm thấy không đúng và cố đoán thử âm thanh kia là cái gì.
Nhưng tội cái là nó có nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra được. Rốt cuộc cái âm thanh kia là cái gì, được phát ra từ đâu.
Thấy giờ cũng không còn sớm sủa gì nữa, bà ngoại thì đã ngủ từ lâu rồi. Trong nhà cũng chỉ có hai bà cháu ở với nhau mà thôi. Thuỳ liền đặt ra nghi vấn. Thế thì ai đang ở ngoài sân kia?
Rồi bỗng nhiên một suy nghĩ đáng sợ loé lên, nó giật mình nghĩ liệu có khi nào là có trộm cạy cửa lẻn vào nhà hay không?
Để kiểm chứng suy nghĩ ấy có đúng hay không Thuỳ đã ngay lập tức nhỏm người ngồi dậy rồi đưa tay đẩy khẽ một bên cánh cửa sổ phòng mình. Tạo ra một khe hở nhỏ đủ để có thể nhìn ra bên ngoài sân.
Do bên ngoài trời tối đen như hũ nút nên Thùy nhất thời không thể nhìn rõ được tình hình ở bên ngoài. Phải sau một lúc khá lâu mắt của nó mới quen dần được với bóng tối. Lại đúng lúc có thêm ánh sáng từ mặt trăng rọi xuống sân nên lúc này nó mới có thể thấy khá rõ được tình hình ở bên ngoài kia.
Kì lạ! Thế mà lại chẳng có lấy một bóng người nào ở ngoài đó cả. Mọi thứ vẫn y nguyên không có gì suy chuyển, dù chỉ là một chút. Thùy thầm nghĩ chắc âm thanh kì lạ mà khi nãy nó nghe được chỉ là do mình gặp ảo giác âm thanh hoặc nghe nhầm tiếng gì đó mà ra thôi nên trong lòng cũng yên tâm hơn phần nào.
Nhưng chưa kịp nằm xuống giường thì bên tai Thùy lại vang lên cái âm thanh lạch cạch giống như khi nãy. Âm thanh này giống như tiếng của vật cứng va chạm với mặt đất tạo ra vậy. Lần này thì nó vang lên rất rõ và kéo dài liên tục mãi không dứt.
Thùy cố gắng lắng nghe thêm một lúc để chắc chắn rằng mình không hề nghe nhầm. Đồng thời nó cũng muốn định vị xem âm thanh kia thực sự có phải phát ra từ phía sân trước hay không...
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Thùy lại lần nữa nhìn ra bên ngoài qua khe cửa sổ. Lần này thì rất nhanh nó đã thấy ngoài kia có một cái bóng đang chật vật lôi kéo một vật gì đó ở đầu hiên nhà.
Thùy như nín thở theo dõi theo từng hành động của cái bóng kì lạ kia. Bỗng nhiên cái bóng đó dừng lại một lúc lâu. Thùy vừa căng tròn mắt để nhìn vừa thấp thỏm chờ đợi hành động tiếp theo của cái bóng đen đó.
Một tiếng động lớn bất ngờ vang lên phá vỡ sự im lặng mấy giây trước đó. Âm thanh ấy nghe như tiếng kim loại rơi xuống nền đất tạo thành vậy. Thùy bỗng giật mình khi thấy bà ngoại xuất hiện ngay sau đó. Hóa ra là bà nó đang kéo chiếc ghế bành bằng tre mà ngày thường bà rất yêu thích ở trong góc hiên ra. Không may chiếc ghế lại bị kẹt giữa thanh sắt chuyên dùng để cắm cờ với những chiếc ghế bằng gỗ mộc bày trước hiên nhà. Nên khi lấy ghế không tránh khỏi việc bị mắc chân vào bộ ghế mộc kia. Thảo nào cứ có tiếng lạch cạch mãi không dứt ở phía trước nhà.
Thùy tò mò nhìn thêm một lúc nữa, nó định xem bà ngoại định làm gì tiếp. Bởi vì nó không hiểu tại sao giờ này muộn như thế rồi mà bà nó lại đi lấy ghế ra giữa sân ngồi. Hay là bà không ngủ được nên mới ra ngoài ngồi hóng gió một chút cho dễ chịu nhỉ? Cũng có khi là thế thật. Chứ bình thường ai lại kê ghế ra giữa sân ngồi vào cái giờ mà hàng xóm người ta tắt đèn đi ngủ tự bao giờ rồi như thế.
Thế rồi Thùy khẽ thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm rồi tiếp tục nằm xuống giường, trong lòng nó khẽ nhủ thầm may mà không phải là trộm. Nếu không chắc nó với bà đêm nay không biết phải xoay sở làm sao. Vì tầm này người làng đều đã ngủ hết cả rồi. Có cầu cứu la hét chắc cũng chả ai đến cứu kịp.
Nằm được một lúc nó lại thấy trong lòng cứ bất an mãi không thôi nên nhổm người dậy thêm một lần nữa rồi nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang muốn chắc chắn rằng mình không hề nhìn nhầm.
Đến khi thấy bà ngoại vẫn đang ngồi ở ngoài sân thì nó mới an tâm nằm xuống một lần nữa.
"Nhưng mà lạ thật đấy! Có mất ngủ thì cũng không đến mức phải ra ngoài ngồi lúc muộn như thế chứ. Vả lại ngày thường cứ vào tầm giờ này là bà đã ngủ từ lâu rồi cơ mà. Sao tự nhiên hôm nay bà lại mất ngủ rồi ra ngoài sân ngồi làm gì thế không biết". Thuỳ thắc mắc.
Mà khoan đã, rõ ràng trước lúc về phòng mình ngủ nó đã luôn túc trực bên giường của bà để đợi bà ngủ rồi mới đi về cơ mà. Sao bây giờ bà lại ra ngồi ở ngoài sân rồi? - Thuỳ chợt nhớ ra điều quan trọng này trong lúc đang mải suy nghĩ về chuyện kia.
"Ngoài trời thì đang nổi gió lớn, bà ra ngoài mà lại không mặc áo ấm thế kia thì có khi lại ốm mất." Thùy nghĩ thầm trong bụng rồi tặc lưỡi đứng dậy đi xuống khỏi giường.
Dọc theo hành lang tối mờ, nó nhanh chóng đi sang mở cửa phòng của bà ngoại rồi bước vào. Căn phòng tối om phát ra một thứ mùi thơm thoang thoảng như mùi dầu tràm vậy. Lần sờ mãi nó mới tìm thấy được cái công tắc bật đèn ở trên tường.
...Tách...
Đèn vừa sáng lên Thùy ngay lập tức tá hỏa khi nhìn thấy hai cánh cửa sổ ở phòng bà bị mở toang ra bên ngoài, trên giường dưới đất đâu đâu cũng là quần áo, giấy tờ đủ các loại nằm la liệt.
Ở chỗ chiếc bàn trong góc phòng Thùy còn thấy có mấy cái hộp gỗ nâu trầm mà bà rất quý được lót lụa đỏ ở bên trong đang nằm lăn lóc trên bàn dưới đất. Còn có mấy cái hộp còn bị mở bung ra. Có thể thấy rõ ở bên trong vẫn còn mấy sợi dây chuyền vàng, vòng lắc bạc, trang sức có giá trị đang vương vãi khắp nơi từ trên mặt bàn cho đến dưới mặt đất. Nhìn đâu cũng thấy đồ vàng này nọ.
Nhìn khung cảnh hiện tại ở trong phòng Thuỳ thầm cảm thán nó thật hỗn độn. Thoạt nhìn thôi đã đủ thấy căn phòng bị xáo trộn không hề ít. Cảnh tượng này có chút giống với hiện trường bị trộm ghé thăm như trên tivi nói vậy.
Nhưng đời nào lại có ăn trộm thấy vàng mà không lấy chứ. Kiểu này có khi lại do bà của Thùy làm rồi. Chắc bà đi tìm thứ gì đó nên mới lục tung phòng ốc lên như vậy.
Chợt nhớ đến bà ngoại vẫn đang ở ngoài sân, Thuỳ không kịp nghĩ thêm gì nhiều, nó đưa tay lấy vội một cái áo khoác trên móc treo xuống rồi chạy ngay ra ngoài sân để đưa cho bà mặc.
Thế nhưng khi ra đến nơi, nó lại thêm một phen điêu đứng vì bất ngờ nữa. Ở ngoài sân thế mà lại chẳng thấy bóng dáng của bà ngoại đâu. Cái ghế bành bằng tre vẫn còn nằm chỏng gọng ở giữa sân, chỉ có bà ngoại của nó là biến mất một cách kì lạ. Thùy khẽ nuốt nước bọt một cái rồi nhìn khắp xung quanh để tìm kiếm nhưng vẫn không thấy bà mình ở đâu.
"Bà ơi?". Thùy khẽ lên tiếng gọi nhưng qua một hồi lâu vẫn không thấy có tiếng trả lời.
Trong lòng nó lúc này bỗng dâng lên một cỗ cảm giác sợ hãi không nói thành lời. Khóe mắt cũng bắt đầu rưng rưng nước mắt vì không kiềm được lòng. Nó sợ! Sợ bà đi ra ngoài rồi gặp chuyện thì nó có chết cũng không đền hết được tội. Nó lại càng sợ sẽ mất đi người bà mà nó yêu quý nhất. Người mà nó luôn hết mực kính trọng trong cuộc đời của mình.
Bởi vì bà luôn là người ở bên động viên nó những lúc nó yếu đuối nhất. Cho nó cảm nhận được tình thương của gia đình thực sự là như thế nào. Đối với nó, bà ngoại là tất cả của nó.
Dù mới được ở với bà nửa năm, nhưng những lúc bà ở bên chăm sóc khi nó bị ốm, chủ động chia sẻ tâm sự trong lòng với nó, rồi còn thường xuyên quan tâm đến chuyện hàng ngày đã khiến Thuỳ càng thêm yêu mến người bà đức hạnh và nhân hậu của mình.
Trước là qua lời kể của mẹ về bà mà yêu mến bà, sau là do tiếp xúc với bà nhiều, được bà yêu thương, tận tình chăm sóc nên cái sự yêu mến và kính trọng với bà của Thuỳ ngày càng thêm phần sâu sắc và chân thành.
Vậy nên, nó càng sốt sắng hơn khi nghe tiếng ếch nhái kêu bất thường ở ngoài vườn. Liệu bà nó có đi ra ngoài vườn kia không nhỉ? Thuỳ khẽ nghĩ thầm ở trong lòng. Nếu giờ này bà mà ra đó, không cẩn thận ngã xuống ao hay trượt chân ngã ở ngoài đó mà nó không biết thì hậu quả lớn tới cỡ nào.
Bỗng nhiên, một tiếng mèo kêu lớn vang lên từ phía vườn ngoài kia. Tiếng kêu ấy nghe rất chói tai. Giống như kiểu tiếng mèo bị bắt mất đi vậy.
Thuỳ hoảng loạn nhìn ra phía vườn. Một khoảng im lặng kéo dài như đang đáp trả những nghi vấn của nó. Lâu lâu có tiếng sột soạt vang lên kèm theo một làn gió đêm nhè nhẹ quạt thẳng vào mặt khiến Thuỳ nổi hết cả da gà da vịt lên.
Ngay lúc nó sắp không nhịn được mà òa khóc vì sợ hãi thì cái cổng đang mở toang ra hai bên đã thu hút sự chú ý của nó.
Thùy nhớ rõ ràng trước khi đi ngủ nó đã khóa cổng lại cẩn thận rồi cơ mà. Sao bây giờ nó lại mở toang hoang ra như thế kia? Lẽ nào là bà tự mở cổng rồi đi ra ngoài rồi?
Nghĩ đến đây thì Thùy sợ đến mức bủn rủn hết cả tay chân. Nó vội lao vào trong nhà lấy cái đèn pin trên bàn rồi lại nhanh chóng chạy ra ngoài đi tìm bà. Vừa đi nó vừa cất tiếng gọi bằng một chất giọng khàn đặc và run rẩy vì đang cố đè nén sự sợ hãi và lo lắng ở trong lòng:
"Bà ơi... bà."
"Bà có ở ngoài đó không?"
"Bà ơi..."
Thùy nghẹn ngào cất tiếng lên gọi thêm mấy lần nữa nhưng kết quả vẫn không thấy ai trả lời. Thế là nó đành đứng ở ngoài cổng ngó nghiêng bốn phương tám hướng, chờ đợi bà ngoại trở về.
Nhưng đợi được một lúc lâu rồi mà nó vẫn không thấy bà ngoại xuất hiện, nỗi sợ hãi trong lòng của nó ngay lúc đó đã dâng lên đến cực điểm rồi.
Trong cơn hoảng loạn ấy, Thùy bất chợt nhớ tới buổi tối trước hôm nó lên đường về quê. Ngày hôm ấy, trong lúc Thùy đang sắp xếp lại hành lí của mình thì bà Nga, mẹ của Thùy đi vào. Bà nhẹ nhàng đi đến ngồi cạnh con gái rồi ân cần dặn dò:
"Bà con dạo này tinh thần kém, lại thêm tính hay quên nên con nhớ trông bà cho cẩn thận. Tối muộn thì nhớ đợi bà ngoại con ngủ trước rồi hẵng đi ngủ sau nhé. Với lại đừng để bà một mình ra ngoài buổi tối. Ở dưới quê mình không như trên đây, con phải cẩn thận. Ra đường mà đi một mình nguy hiểm lắm đấy!"
"Dạ con nhớ rồi. Mẹ cứ yên tâm! Con sẽ chăm bà thật tốt!". Nói rồi Thùy khẽ nở một nụ cười rạng rỡ nhìn mẹ mình. Nó đang thấy rất hào hứng về chuyến đi này. Tuy là sẽ phải xa gia đình cho tới lúc học hết cấp ba nhưng Thùy tin chắc rằng mình sẽ có được một cuộc sống với nhiều trải nghiệm mới ở dưới quê cùng bà.
"À còn nữa, bà con hay sang nhà bạn chơi lúc tối muộn. Con cố làm sao mà đưa bà đi rồi đưa bà về. Đừng để bà đi một mình nữa."
Nhớ đến đây Thùy bỗng nghĩ liệu có khi nào là bà đi sang nhà bạn chơi hay không? Nếu thế thì nó biết đi đâu tìm bây giờ? Nó mới về đây được gần nửa năm thôi, các nhà trong làng cũng chỉ mới biết sơ qua, mà bà ngoại nó thì bao nhiêu là bạn, biết được bà sang nhà ai mà hỏi tìm bây giờ.
Ngay lúc này ánh mắt của Thùy chợt dừng lại ở phía con đường nhỏ dẫn ra đường lớn của làng. Đây cũng là đường mà sáng nào Thùy cũng đi qua để đến trường.
Mà nếu nhớ không nhầm thì bà có một người bạn tên Hoa, nhà ở ngay đầu con hẻm nhỏ này thì phải. Nếu thế thì hay thử đến đó hỏi thử xem. Biết đâu may mắn bà lại đang ở đó chơi cũng nên.
Nhìn con đường nhỏ trước mắt chỉ toàn một màu đen bao trùm thì Thùy không tránh khỏi một trận rét run ở trong lòng. Nó từ từ nhắm mắt lại rồi khẽ nuốt khan một cái. Sau đó mới từ từ mở mắt ra rồi nhìn lại một lần nữa về phía con đường heo hút phía trước, da gà da vịt lại thi nhau nổi lên rần rần.
Hay là cứ men theo đường đó, thấy nhà nào còn sáng đèn thì vào hỏi nhỉ? Chứ vị trí nhà bà Hoa kia thì nói thật nó chả nhớ một tí tẹo nào cả.
Giữa lúc nó đang không biết có nên đi hay không thì bà ngoại lại bất ngờ xuất hiện, bà đi rất nhanh, lại còn thoắt ẩn thoắt hiện giữa đêm đen làm nó giật mình đến suýt chút nữa là bay mất hồn mất vía.
Nhác thấy bóng dáng Thùy ở trước mặt bà ngoại liền cất giọng khàn khàn đặc trưng của mình lên hỏi. "Thuỳ đấy à cháu? Giờ này cháu ra đây làm gì thế? Bà tưởng cháu ngủ rồi cơ mà? Sao lại ra đây đứng một mình thế này?"
Không nhanh cũng không chậm Thùy đi đến đưa tay ra đỡ rồi đưa bà về nhà. Nó còn không quên nói, giọng như bị mắc nghẹn thứ gì đó ở cổ họng vậy:
"Cháu còn tưởng là ai cơ, may mà là bà. Thiệt là... bà làm cháu giật thót cả tim luôn đấy."
"Mà bà vừa đi đâu đấy ạ? Cháu tìm bà nãy giờ mà không thấy bà ở đâu cả. Cháu còn đang không biết có nên sang nhà bà Hoa tìm bà hay không đây". Thùy tiếp tục hỏi.
"Bà đi sang nhà lão Thành ở ngoài kia. Hôm nay lão ấy có nhờ bà giữ hộ cái túi rồi hứa là tối sẽ sang lấy. Nhưng mà bà đợi mãi không thấy lão sang nên mới mang sang cho lão ấy luôn. Tiện ở đấy nói chuyện thêm dăm ba câu. Làm cháu phải lo lắng rồi?" Bà ngoại nhẹ nhàng giải thích cho Thùy nghe. Rồi còn không quên hỏi han nó nữa.
Nghe xong thì nó chỉ khẽ à lên một tiếng rồi dặn bà. "Cháu tất nhiên là lo cho bà rồi! Mà sau này bà có đi đâu thì bà cứ gọi cháu một tiếng. Để cháu đưa bà đi, chứ trời tối như thế này mà bà đi một mình thì nguy hiểm lắm! Cháu ở nhà cũng lại không an tâm."
"Rồi rồi. Lần sau bà nhớ sẽ bảo cháu đi cùng. Còn bây giờ hai bà cháu mình về đi ngủ thôi, giờ này cũng muộn rồi."
"Vâng ạ!"
Thế là hai bà cháu cứ thế dắt nhau đi về trên con đường nhỏ. Về đến cổng Thùy mới sực nhớ ra phòng của bà đang bừa bộn không khác gì một bãi chiến trường thì vội nói:
"A!... Bà ơi, hôm nay bà sang phòng cháu ngủ tạm một hôm đi. Để sáng mai cháu dọn lại phòng cho bà. Chứ giờ nó bừa bộn lắm, bà không ngủ ở đấy được đâu ạ."
"Chết thật. Lúc ấy mải tìm đồ quá nên không để ý. Thế lại phải phiền cháu một hôm rồi."
Nói xong như chợt nhớ ra gì đó bà lại hỏi Thùy:
"À này, cháu có đọc trộm quyển nhật kí của bà để trên bàn trong phòng không đấy?" Bà ngoại bất ngờ làm ra vẻ nghiêm trọng hỏi.
Nghe câu hỏi này Thùy liền đáp luôn mà không nghi ngờ hay nghĩ ngợi gì:
"Cháu làm gì có tâm trạng để đọc hả bà. Lúc ấy cháu còn đang mải đi lấy áo ra cho bà mặc. Tại thấy bà ra ngoài mà không mang áo nên cháu mới đi sang phòng bà tìm. Nào ngờ ra đến nơi thì đã không thấy bà đâu rồi." Thùy khẽ bĩu môi làm vẻ trách móc khiến bà bật cười.
"Này là cháu đang dỗi bà đấy à?"
"Cháu nào dám. Nhưng mà lần sau bà nhớ phải gọi cháu đi cùng đấy. Nếu không lúc ấy cháu mà dỗi thì bà tha hồ mà tìm cách dỗ cháu nhá." Thùy vừa nhắc lại để bà nhớ vừa trêu chọc làm bầu không khí trở nên tươi vui hơn hẳn so với lúc mới về đến nhà.
Vào đến phòng rồi Thùy mau chóng đi xếp lại chăn gối để bà vào nằm. Xong xuôi nó còn nhìn bà nhe răng cười:
"Cháu chúc bà ngủ ngon!"
"Ừ, cháu cũng mau chóng ngủ đi. Mai còn đến trường đi học. Bà bây giờ có tuổi rồi, ngủ được đã là tốt lắm rồi đấy". Bà vừa cười hiền vừa cất tiếng đáp lời cô cháu gái nhỏ của mình.
"Nhưng chúc như vậy mới tình cảm bà ạ." Thùy vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi nhìn bà.
Hai bà cháu trò chuyện thêm với nhau dăm ba câu rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Ở đâu đó ngoài kia, một sự việc kinh hoàng đang sắp sửa diễn ra...
Nửa đêm hôm ấy, ở bên cạnh bà ngoại đã chìm vào giấc ngủ từ lâu, chỉ còn Thùy vẫn đang nằm trằn trọc mãi vì không ngủ được. Lúc này nó chợt nhớ đến lúc tối khi bà ngoại hỏi nó có đọc trộm nhật kí của mình không thì khẽ mỉm cười. Xem ra tâm hồn của bà hẵng còn trẻ so với tuổi chán. Bà vẫn còn nhiều nét của thanh xuân lắm chứ không khô khan hoài niệm nhiều như một vài ông bà có tuổi khác ở trong làng.
Thế rồi Thùy cứ nằm vắt tay lên trán nghĩ ngợi linh tinh một lúc lâu, rồi cảm xúc của nó cứ lúc thì buồn, lúc thì vui như trẻ được tặng quà. Nó nghĩ vẩn vơ cái gì đó trong đầu không biết nhưng có lúc thì cười tươi như hoa nở được mùa, lúc thì lại thiu thiu buồn, chau mày nhăn mặt đủ kiểu. Cứ như vậy được một lúc thì Thùy đã bắt đầu thấm mệt rồi lim dim buồn ngủ.
Đến ba giờ sáng, Thùy lại bị giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng. Lúc tỉnh lại toàn thân của nó đã ướt đẫm mồ hôi. Đặc biệt là ở phần lưng áo. Hai mắt Thùy mở rộng nhìn về khoảng trống trước mặt. Đồng tử nó khẽ co lại....
Lời nói của những người đã xuất hiện ở trong giấc mơ cứ văng vẳng bên tai của Thùy:
"Cứu tôi với... tôi chưa muốn chết!"
"Cô bé, tôi xin cô, làm ơn hãy rủ lòng thương cứu tôi một mạng này với..."
"Nếu tao mà chết tao sẽ tìm đến để ám chết con nhóc tàn độc như mày."
"Chị ơi, chị đi cùng em có được không? Em ở dưới đây lạnh lắm chị ơi."
...
Tinh thần của Thùy gần như sụp đổ hoàn toàn vào lúc này. Quá đáng sợ. Quả thực là rất đáng sợ. Chưa bao giờ nó mơ thấy những thứ kinh khủng như thế này cả. Cũng chưa bao giờ nó có thể cảm nhận được từng chút những cảm giác ở trong mơ kia một cách chân thực và rõ ràng như ở hiện tại.
Những hình ảnh đầy máu me và chết chóc rất man rợ ấy trong cơn ác mộng vừa rồi lại một lần nữa chạy ngang qua tâm trí của Thùy. Nó giống như một thước phim quay chậm mô tả rõ nét những gì mà Thùy đã từng được chứng kiến tận mắt vậy. Thật là kinh khủng mà!
Khẽ đưa tay lên lau mồ hôi đang ra như tắm ở trên trán, Thùy cố gắng hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại cảm xúc rồi nhẹ nhàng đi xuống khỏi giường. Nó bước từng bước nhỏ ra phòng khách rồi ngồi ở ngoài đó.
Đêm nay có lẽ là đêm kinh hoàng nhất trong cuộc đời Thùy tính từ khi nó còn nhỏ cho tới tận bây giờ!
[…]
Ngồi ở phòng khách được một lúc khá lâu thì cuối cùng Thùy cũng đã ổn định lại tinh thần hoàn toàn. Nó mau chóng đứng dậy tắt đèn rồi định về phòng đi ngủ tiếp.
Nhưng ngay khi đi ngang qua phòng của bà ngoại, Thùy bất giác nhớ đến khung cảnh hỗn loạn trong phòng của buổi tối ngày hôm qua.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà nó lại mở cửa rồi đi vào trong phòng. Trong bóng tối Thùy nhẹ nhàng đưa tay lên rồi lần tìm cái công tắc bật đèn ở trên tường. Lần này thì nó tìm thấy cái công tắc khá là nhanh.
Đèn vừa sáng lên, nhìn căn phòng bừa bộn ngổn ngang không biết bao nhiêu là thứ ở trước mặt Thùy bỗng thở dài một tiếng.
"Haizz, không biết bà tìm cái gì mà lại lục tung cả phòng lên thế không biết nữa."
Sau đó nó nhanh chóng xắn tay áo lên và bắt đầu lao vào công việc dọn dẹp lại phòng ốc. Mọi thứ đều được nó nâng niu cẩn thận từng li từng tí một như thể sợ sẽ bỏ sót hoặc làm hỏng những "bảo vật" được trưng bày ở trong căn phòng này vậy.
Khi mọi thứ đều đã xong xuôi cả rồi, Thùy mới đi đến bên giường của bà rồi ngồi xuống nghỉ lấy sức.
Đúng lúc này nó lại nhìn thấy đống bao thư được bà ngoại cất dưới gầm bàn mà trong lòng lại trỗi dậy bản tính hay tò mò của mình.
Không biết bà làm gì mà có nhiều bao thư thế không biết.
Nhìn đống bao thư được bọc kín cẩn thận bên trong một cái túi nilong cỡ lớn, Thùy đoán chỗ thư này vô cùng quan trọng với bà. Vì thế nó đánh liều lấy ra để xem thử.
Bên trên hầu hết đều ghi người gửi là bà Hoàng Thị Cúc, đây là họ tên của bà ngoại Thùy. Còn tên của người nhận là Đoàn Ngọc Trâm. Người này thì Thùy chưa nghe ai trong nhà nhắc đến bao giờ nên không biết. Nhưng họ Đoàn thì lại trùng với họ của mẹ Thùy. Vậy nên chắc đây là họ hàng xa nào mà Thùy không biết rồi.
Đôi tay vừa định mở thư ra đọc của Thùy bỗng nhiên khựng lại giữa chừng. Nó đột nhiên thấy việc đọc trộm thư của bà hình như không ổn cho lắm. Dẫu sao thì đây cũng là chuyện riêng tư của bà, là chuyện của người lớn. Còn mình là phận trẻ con, là hậu bối, động vào thì có chút không phải phép.
Nghĩ thế nên Thùy nhanh chóng gói gọn lại tất cả rồi cất ngay ngắn lại chỗ cũ. Sau đó nó đứng dậy rồi khẽ vươn vai một cái. Lâu không dọn dẹp cái gì, giờ bỗng nhiên động tay động chân một cái nên cả cơ thể của Thùy đều mỏi nhừ hết cả.
Đột nhiên có một làn gió lạ từ bên ngoài thổi vào qua ô cửa sổ đang mở toang ở phía đối diện làm Thùy khẽ rùng mình một cái. Toàn thân nó như cảm nhận được có cái gì đó rất lạ và không ổn nên theo bản năng mà rụt người lại nhìn ra cửa sổ thăm dò.
Cánh cửa sổ bên ngoài còn không yên vị mà cứ chốc chốc lại va đập nhẹ vào tường nhà rồi phát ra những tiếng kẽo kẹt làm cho bầu không khí bỗng nhiên trở nên hết sức quỷ dị.
Ngoài vườn, đám lá khô bị gió thổi bay tán loạn tạo ra những âm thanh xào xạc nghe như tiếng bước chân của ai đó dẫm lên rồi đi qua đi lại làm cho bầu không khí càng lúc càng thêm phần ma quái.
Lấy hết can đảm mà bản thân đang có, Thùy cố nhích chân tiến về phía cửa sổ phòng, đôi tay run run đưa lên đang định kéo cánh cửa vào thì bất chợt...
"Bịch"
Một quyển sách có bìa làm bằng da màu đỏ thẫm với kích thước khá nhỏ bất ngờ rơi xuống ngay dưới chân của Thùy. Trên bìa sách có ghi một dòng chữ viết tay nhỏ bằng mực màu vàng có ánh kim với nội dung là "Nhật kí của mẹ!"
Tò mò nên Thùy đã cúi người xuống rồi nhặt cuốn sách đó lên để xem thử.
"Nhật kí của mẹ? Thế chắc đây là nhật kí của bà rồi nhỉ?" Thùy vừa ngắm nghía quyển sách trên tay vừa khẽ lẩm bẩm một mình. "Nhưng mà dày quá. Chắc bà viết cũng lâu rồi. Bà giữ thói quen tốt thật đấy".
Nhìn đi nhìn lại cũng chẳng có gì khác so với mấy quyển sách bình thường khác. Chỉ có duy nhất một dòng chữ được viết tay trông vô cùng nắn nót trên bìa sách kia là thu hút được sự chú ý của Thùy.
"Nét chữ này cũng đẹp nữa" Thùy khẽ cất tiếng cảm khái một câu rồi lại thở dài đầy chán nản. "Giá mà chữ mình đẹp được như của bà..."
Ngắm nghía chán chê rồi nó mới định đem cất cuốn sách đấy đi. Hồi tối bà đã hỏi nó có đọc trộm hay không là đã có ý không muốn cho nó đọc rồi. Vậy nên giờ có tò mò nội dung bà viết thì cũng phải kìm nén lại mà thôi.
Đang lúc không biết nên cất cuốn nhật kí đó vào đâu cho đúng thì đột nhiên một tờ giấy gập đôi đã bị ngả màu do để lâu được kẹp bên trong bị rơi ra ngoài. Thùy nhanh chóng cúi người xuống nhặt tờ giấy lên rồi kẹp lại nó vào bên trong cuốn nhật kí mà không một chút nghi ngờ gì.
Cứ thế, một cánh cửa dẫn tới sự thật về Thuỳ đã bị đóng lại trong vô thức. Mà ngoài kia, gió cũng đã ngừng, mọi thứ lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu vốn có...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play