[Đồng Nhân MBĐK] Tình Yêu Của Giản Thiếu
Chương 1: Cô tính toán tôi?
Bác sĩ đưa tờ giấy báo cáo cho Đường Thi, không đành lòng nói
Bác sĩ
Đường tiểu thư, đã chẩn đoán chính xác, ung thư não. Nhưng cô đừng lo, nếu bây giờ tiếp nhận trị liệu, có hai cơ hội chữa khỏi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trông tiều tụy của Đường Thi càng tái nhợt, tay vươn ra cầm giấy báo cáo không ngừng run rẩy.
Đường Thi
Nếu như không trị liệu, còn có thể sống được bao lâu.
Mặc dù đã tính toán kết quả xấu nhất, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "Ung thư", trái tim căng như cây cung của cô vẫn "Thình thịch" một tiếng, gãy.
Đường Thi
/mỉm cười/
Vậy là đủ rồi! Vậy là đủ rồi...cám ơn bác sĩ!
Đi ra bệnh viện, Đường Thi hít sâu, lấy điện thoại ra gọi số đã lâu không gặp.
Không ngờ, bên kia rất nhanh đã thông.
Giọng đàn ông trầm thấp mà không kiên nhẫn truyền đến.
Đường Thi hít thở một hơi nói
Đường Thi
Giản Minh Huy, không phải là anh muốn ly hôn sao? Tôi đồng ý, tối nay anh về ký tên đi! À đúng rồi, tôi sợ qua tối nay tôi sẽ đổi ý, cho nên anh muốn ly hôn, tối nay nhất định phải trở về!
Đường Thi
/Nói xong, lập tức cúp điện thoại/
Giản Minh Huy phiền nhất là người khác uy hiếp anh, nhưng cô biết, chỉ cần nhắc tới ly hôn, anh nhất định sẽ trở lại!
Quả nhiên giống như Đường Thi đoán, ngày còn chưa hoàn toàn đen, Giản Minh Huy đã trở về biệt thự —— kết hôn năm năm, số lần anh trở về có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Người đàn ông bước vào cửa, thấy Đường Thi bận rộn ở trước bàn ăn, mày kiếm hơi nhíu.
Giản Minh Huy
Còn có việc, kí rồi đi.
Đường Thi đã đoán được anh sẽ như vậy, bưng ly nước qua, cười
Đường Thi
Không vội, trước uống ngụm nước, tôi phải đi in hợp đồng ly hôn.
Con ngươi sâu thẳm của Giản Minh Huy ngừng ở trên mặt cô một chút, nhận lấy ly nước uống một hớp, lúc này mới kéo lỏng cà vạt, ngồi xuống ghế sa lon.
Đường Thi chậm chạp ở trên lầu, lúc cầm hợp đồng ly hôn xuống, thấy người đàn ông ngồi trên ghế sa lon đã cởi áo khoác, đang phiền não kéo áo sơ mi trên người.
Hài lòng cong cong môi, cô đi tới trực tiếp dạng chân trên người anh, tay nhỏ bé xoa nhẹ lên lồng ngực của anh.
Đường Thi
Minh Huy, muốn tôi!
Đường Thi
/Nói xong, dán lên muốn hôn anh/
Giản Minh Huy ngẩn ra, gương mặt tuấn tú đã nóng lên thoáng hiện lên chán ghét trong nháy mắt, dùng sức đẩy cô ra.
Giản Minh Huy
Đường Thi, cô đừng không tự trọng!
Đường Thi bò dậy từ trên thảm sàn, lại bám víu tới.
Đường Thi
Minh Huy, tôi biết bây giờ anh muốn phụ nữ, muốn tôi! Muốn tôi tôi sẽ ký tên lên hợp đồng ly hôn!
Đôi mắt như ưng của người đàn ông rét lạnh, nắm cổ tay cô, cắn răng nói.
Giản Minh Huy
Đường Thi, con mẹ nó cô tính toán tôi?
Nhìn con ngươi tức giận của người đàn ông gần trong gang tấc, Đường Thi không hề sợ hãi, ngược lại cười vô cùng phách lối.
Đường Thi
Tôi đã bỏ thuốc vào trong nước của anh! Minh Huy, nếu anh vẫn còn là đàn ông, thì ngủ với tôi đi!
Nhìn sự khiêu khích trong mắt người phụ nữ, chỗ nào đó tên thân thể kêu gào gay gắt, Giản Minh Huy cắn răng, đặt Đường Thi ở phía dưới, thô bạo địa xé quần áo của cô.
Giản Minh Huy
Cô đã hạ tiện như vậy, tôi sẽ thỏa mãn cô.
Không có hôn, không có bất kỳ khúc dạo đầu, Giản Minh Huy trực tiếp đâm vào trong thân thể Đường Thi.
Đau đớn tê liệt lan tràn toàn thân trong nháy mắt, Đường Thi đau đến sống lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cô vẫn cắn răng cười.
Đường Thi
Giản Minh Huy, cuối cùng anh cũng thua!
Đường Thi
Kết hôn năm năm, anh nói anh sẽ không đụng đến tôi, không phải vẫn đụng sao?
Người đàn ông đấu đá lung tung ở trong thân thể Đường Thi giống như mãnh thú, cô nhịn đau, hỏi như khiêu khích.
Đường Thi
Giản Minh Huy, có phải công phu trên giường của Đường Khúc Nhi rất giỏi đúng không?
Đường Thi
Cho nên, qua nhiều năm, anh tình nguyện náo ra scandal với Đường Khúc Nhi nhiều lần, cũng không nguyện trở về ngủ với vợ chính là tôi!
Chương 2: Chết cũng muốn sinh
Giản Minh Huy
Ha ha! Người phụ nữ tâm cơ sâu như cô có tư cách gì so với Khúc Nhi.
Giản Minh Huy khinh bỉ cười lạnh, cắn răng tiếp tục động tác bên dưới.
Mỗi một cái, đều hận không thể đâm xuyên cô!
Đường Thi
Đúng, tôi tâm cơ sâu, nếu tôi không tâm cơ sâu, sao có thể khiến anh cưới tôi? Sao có thể khiến anh ngủ với tôi! Giản Minh Huy, tôi thắng! Ha ha.
Đường Thi cười cười, nước mắt lăn ra ngoài.
Người đàn ông hung hăng mắng một câu, động tác bên dưới, mỗi một cái càng thêm dùng sức.
Giản Minh Huy
Quả nhiên đê tiện!
Nỗi đau trong lòng nhanh chóng vượt qua cơn đau thể xác cô.
Không biết qua bao lâu, tác dụng thuốc trong thân thể Giản Minh Huy cũng tan hết, anh đứng dậy cầm bút lên nhanh chóng ký hợp đồng ly hôn.
Giản Minh Huy
Đường Thi, cô khiến cho tôi ghê tởm!
Giản Minh Huy xoay người rời đi.
Đường Thi
Ký qua loa vậy à, xem ra tôi lại như ý rồi!
Bước chân người đàn ông hơi chậm lại, xoay người sang chỗ khác, đôi mắt lạnh lẽo nhìn mặt cô.
Giản Minh Huy
Cô còn muốn giở trò gì?
Đường Thi cầm hợp đồng hôn nhân, giơ về phía anh.
Đường Thi
Ba tháng này, mỗi tháng anh phải trở về ngủ với tôi hai ngày, ba tháng sau chúng ta ly hôn! Giấy trắng mực đen, anh cũng đừng chống chế!
Nghe vậy, mắt ưng của người đàn ông chợt rét lạnh, vọt tới trước bóp chặt cổ Đường Thi, cắn răng nghiến lợi.
Giản Minh Huy
Đường Thi, sao cô âm hiểm như vậy!
Đường Thi bị bóp đến ngạt thở, nhưng vẫn cố gắng cười với anh.
Đường Thi
Giản thiếu, anh có thể không đồng ý...anh biết, tôi không ép anh được. Chỉ cần Đường Khúc Nhi của anh chịu tiếp tục chờ anh, tôi...tôi không sao!
Giản Minh Huy giận không kiềm được, ấn cổ cô hung hăng ném cô lên sofa.
Giản Minh Huy
Tiện nhân! Sao Khúc Nhi lại có người chị ác độc như cô!
Đường Thi ho khan, ngồi thẳng dậy.
Đường Thi
Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ không ly hôn. Dù sao cuộc hôn nhân của chúng ta là do ông nội hai bên sớm định ra, tôi không đồng ý ly hôn, không ai có thể ép tôi.
Nói xong, cô cố ý nhíu mày khiêu khích anh.
Giản Minh Huy giận đến nổ phổi, tiến lên xé quần áo trên người cô, thô bạo lật thân thể cô qua cỗ khác, mạnh mẽ tiến vào phía sau cô lần nữa.
Vừa hung hăng đâm cô, vừa cắn răng nói.
Giản Minh Huy
Không phải là muốn tôi ngủ với cô sao, đừng nói một tháng hai ngày, ngày ngày cũng có thể! Để tôi xem dục vọng của tiện nữ cô mãnh liệt cỡ nào, xin đàn ông làm cô!
Thân thể bị đâm đến đỉnh, Đường Thi chỉ cảm thấy cổ họng có mùi tanh tưởi xông lên, cô vội vàng mím chặt môi.
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, Giản Minh Huy rút ra khỏi thân thể Đường Thi, bắt điện thoại.
Đường Thi
/trong suy nghĩ/
Giọng nói kia, dịu dàng khác biệt.
Đường Thi chỉ cảm thấy tim quặn đau, dòng tanh tưởi nhẫn nhịn thật lâu, đột nhiên từ trong miệng phun ra ngoài.
Phun một miệng máu lên sofa, đỏ tươi chói mắt!
Đường Thi vội vàng lau môi, tiện tay cầm gối ôm che chỗ máu đó.
Đường Thi
Ung thư não, ha ha!!
Hai tháng trước, lúc cô đột nhiên phun ra một miệng máu, cô đã đoán trước mình sẽ không có kết quả tốt.
Giản Minh Huy
Mang thai? Được, anh tới ngay.
Giọng Giản Minh Huy vui mừng truyền đến, cắt đứt dòng suy nghĩ của Đường Thi.
Đường Thi
/nhìn về phía anh/
Đường Khúc Nhi mang thai? Của anh?
Lúc Giản Minh Huy cúp điện thoại, vẻ dịu dàng trên mặt cũng biến mất gần như không còn trong nháy mắt.
Giản Minh Huy
Khúc Nhi mang thai, tôi phải nhanh chóng cưới cô ấy về. Tôi đồng ý với điều kiện của cô, mỗi tháng hai ngày, cô muốn tôi về lúc nào thì gọi điện thoại trước cho Thư ký để hẹn!
Đường Thi nhìn thấy vậy, chỉ cảm thấy tim đau đến ngạt thở.
Đường Thi kéo tay anh, giọng nói không ngừng run rẩy.
Đường Thi
Giản Minh Huy, tôi mới là vợ của anh, anh muốn có con thì nên là tôi sinh cho anh không phải sao? Tại sao anh lại muốn một tiểu tam sinh con cho anh?
Đường Thi
Đường Khúc Nhi, em gái tốt của cô, không biết chuốc thuốc mê gì cho anh, khiến cho anh hận mình thấu xương.
Giản Minh Huy giống như nghe thấy một câu chuyện cười sứt sẹo, cười lạnh hai tiếng, sau đó dùng sức hất cô ra.
Giản Minh Huy
Ha ha! Đường Thi, cô có tư cách gì?
Giản Minh Huy
Muốn sinh con cho tôi, nằm mơ!
/Nói xong, xoay người sải bước rời đi./
Cửa đóng lại một tiếng "ầm".
Nước mắt Đường Thi nhịn thật lâu, chảy xuôi xuống gò má.
Đường Thi
/cười khổ/
ha....
Đường Thi
Giản Minh Huy em nhất định phải sinh con cho anh...chết cũng muốn sinh!
Đường Thi
Bởi vì, chỉ khi để lại một đứa con, mới có thể khiến cho tình yêu của em với anh được tiếp diễn.
Tác giả
Tui ghép cặp na9 với nu8 mong không ném đá😂😂
Tác giả
Tự nhiên nổi hứng ra muốn nu9 bị ngược
Tác giả
Chắc đằng sau ghép nu9 với na8 quá.
Tác giả
Hẹn gặp lại những chương sau.
Chương 3: Không biết xấu hổ
Đường Thi gọi điện thoại cho Thư ký Giản Minh Huy ngay ngày mình rụng trứng.
Đường Thi
Nói tôi tìm anh ấy, kêu anh ấy trở về nộp lương.
Quả nhiên Giản Minh Huy hết lòng tuân thủ cam kết, không nói nhiều một câu, rất nhanh trở về.
Vào cửa, ngay cả giày anh cũng không cởi, kéo kéo cà vạt, trực tiếp đặt Đường Thi bên dưới, ngồi trên sofa, thô bạo cởi quần áo trên người cô.
Đường Thi
/cau mày/
Giản Minh Huy, anh không thể dịu dàng một chút sao? Thế này là làm tình sao? Đây là cường bạo!
Giản Minh Huy cắn răng hừ lạnh, động thân không có bất kỳ khúc dạo đầu nào, trực tiếp tiến vào thân thể cô.
Giản Minh Huy
/hừ/
Đây không phải là điều cô muốn à, đừng giả bộ với tôi!
Đường Thi
/suy nghĩ/
Trong động tác của anh, có mười phần thù hận và sỉ nhục, mỗi lần hạ xuống, hận không thể đâm xuyên cô!
Đường Thi cắn răng chịu đựng, trong lòng vô cùng chua xót.
Đường Thi
Năm năm trước, trước lúc bọn họ kết hôn, hai người xảy ra tai nạn, cô bị hủy dung nghiêm trọng, anh hôn mê sâu, sau khi tỉnh lại mất trí nhớ.
Đường Thi
Đợi cô bị người nhà cưỡng chế đưa ra nước ngoài khôi phục dung mạo trở về, anh đã khôi phục trí nhớ, nhưng trong trí nhớ đó, người yêu anh lại biến thành Đường Khúc Nhi!
Đường Thi
Mà cô, trở thành người phụ nữ tâm cơ ác độc!
Đường Thi
Minh Huy, chừng nào thì anh mới có thể nhớ ra tất cả những chuyện đã từng giữa chúng ta?
Lúc người đàn ông phía sau lên đỉnh, thỏa thích kêu tên Đường Khúc Nhi.
Lòng Đường Thi, nhất thời chìm vào đáy cốc...
Đường Thi
Ha ha, trong lòng của anh, chỉ có Đường Khúc Nhi.
Giản Minh Huy xong chuyện, trực tiếp lấy một hộp thuốc tránh thai ra ném cho Đường Thi.
Giản Minh Huy
Uống thuốc, đừng gây phiền phức cho cả hai!
Giọng nói lạnh lùng, gương mặt ghét bỏ.
Đường Thi
/lấy một viên thuốc ra/
Yên tâm, muốn kêu tôi sinh tôi còn không thèm sinh!
Giản Minh Huy
/xoay người, rời đi/
Tiếng đóng cửa truyền đến, Đường Thi nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh, tê tâm liệt phế móc họng nửa ngày, cuối cùng phun viên thuốc màu hồng ra.
Trên khuôn mặt trắng bệch của cô, hai hàng nước mắt chảy xuống.
Đường Thi
Minh Huy, chúng ta đã nói rồi, phải sinh ba đứa...
Đường Thi
Thật xin lỗi, sinh ba có thể không có thời gian, nhưng bất kể như thế nào, em nhất định phải sinh đứa con thuộc về chúng ta.
Sau hơn một tháng, Giản Minh Huy hết lòng tuân thủ cam kết, chỉ cần Đường Thi liên lạc với anh, anh sẽ trở lại.
Nhưng mỗi một lần trở lại, đều không nói nhiều một câu, chiếm hữu cô rồi đi, gọn gàng linh hoạt.
Ngày mừng thọ 86 tuổi của lão gia tử nhà họ Giản, Đường Thi nhận được điện thoại, trở về nhà họ Giản.
Đường Thi
/đi tới phòng ăn/
Đường Thi
Đó chẳng phải Giản Minh Huy sao, lại còn dẫn Đường Khúc Nhi về ngồi ở giữa anh và mẹ chồng cô nữa.
Đường Thi
Ba người họ nói cười vui vẻ, nhìn thế nào đều giống như người một nhà.
Đường Thi cười đi tới vỗ vai Đường Khúc Nhi.
Đường Thi
Em gái, hôm nay là ngày mừng thọ ông nội, em là khách, ngồi ở chỗ này không thích hợp đúng không?
Đường Khúc Nhi không thèm nhìn cô.
Đường Khúc Nhi
/khoác tay lên cổ Giản Minh Huy/
Đường Khúc Nhi
Huy, anh xem chị kìa, đuổi em đi đó!
Mẹ chồng kéo cô sang một bên, nhíu mày khó chịu quở trách.
Mẹ của na9
Cô không đến phòng bếp giúp một tay, tới nơi này làm gì!
Đường Thi
/đẩy ra/
/thấp giọng/
Đường Thi
Mẹ, ngay cả người giúp việc mà nhà họ Giản cũng không mời nổi sao? Để cho thiếu phu nhân con đi làm cơm?
Khi nói xong, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.
Mẹ chồng cô bị tức không nhẹ, đang muốn mở miệng, Giản Minh Huy đứng lên, siết cổ tay Đường Thi, kéo cô đi ra khỏi phòng khách.
Giản Minh Huy
/ném tay ra/
Giản Minh Huy
Đường Thi, cô biết rõ Khúc Nhi mang thai, còn chọc tức cô ấy! Cô cố ý đúng không?
Đường Thi mang giày cao gót ngã ngồi xuống đất, cô cũng không giận, chậm rãi bò dậy.
Đường Thi
/cười/
Ngày nào tôi chưa ly hôn với anh, thì vẫn là vợ của anh. Đấu với tiểu tam, là trách nhiệm và nghĩa vụ tôi không thể chối bỏ!
Giản Minh Huy
/cười lạnh/
Đường Thi, sao cô không biết xấu hổ như vậy? Cả nhà trên dưới, trừ ông nội, ai coi cô là vợ tôi? Nếu cô cần mặt mũi thì đi nhanh đi!
Đường Thi
Chẳng lẽ Đường Khúc Nhi cần mặt mũi?
Đường Thi
*Cái vị tanh nồng lại xông lên cổ họng rồi*
Cô vội vàng giơ tay lên bụm miệng, xoay người cúi đầu chạy vào phòng vệ sinh.
/đóng cửa phòng vệ sinh /
Cô phun đầy một miệng mẩu bồn rửa tay.
Sắc mặt Đường Thi tái nhợt như tờ giấy.
Ngước mắt nhìn mình chật vật trong gương, Đường Thi vẫn cười, nụ cười vô cùng thê lương.
Đường Thi
Đúng vậy, Đường Thi, sao mày lại không biết xấu hổ như vậy?
Đường Thi
Không có ai thích mày, mày còn bám mãi không đi!
Đột nhiên, một tiếng chế nhạo từ cửa truyền đến.
Đường Khúc Nhi
Ôi! Chị, chị như vậy, không phải là mang thai đó chứ?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play