Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Trọng Sinh] Tôi Được Tổng Tài Chống Lưng

C1

Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Van cầu anh, buông tha cho tôi đi!
Trong căn phòng xa hoa được bài trí vô cùng lãng mạn, hàng ngàn cánh hoa hồng đỏ cùng nến thơm tràn ngập bốn bề, tiếng kêu xin tuyệt vọng của Tần Nhã Linh khẽ vang lên
Khuôn mặt của cô xinh đẹp tựa búp bê, đôi mắt to tròn đã tràn ngập tơ máu vì uất hận, da thịt trắng noãn như bạch ngọc được phô bày trên ga trải giường phủ bằng hoa hồng đỏ...
Bức tranh mỹ lệ có sự đối lập rõ ràng càng khiến cho ánh mắt của gã đàn ông đang đè trên người cô tối đi vài phần, dục vọng cũng vì thế mà dâng lên như sóng triều
Hai mắt hắn đỏ ngầu vì nhuốm màu dục vọng, khoé môi nhếch lên nở nụ cười tà mị, hắn dốc toàn lực xé nát chiếc váy xộc xệch không che nổi thân hình kiều diễm của cô
Nội y tối màu hiện ra càng làm tôn thêm nước da trắng nõn của cô, hắn lại thêm một lần ra sức, kéo phăng những thứ chướng mắt còn sót lại
sau đó cúi đầu cắn m..ú..t cần cổ của người dưới thân, một đường đi xuống xương quai xanh tinh xảo rồi đến bờ 🍑 căng phồng đang nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp thở gấp gáp
Bàn tay tà ác chia nhau hành động, một tay giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô gác lên đỉnh đầu, tay còn lại không ngừng mơn trớn khắp da thịt non mịn
từ bắp đùi đến bờ mông căng tròn, rẽ ngang luồn vào nơi tư mật ra sức mơn trớn nhào nặn
Hắn lúc này chẳng khác nào một con mãnh thú đang nhìn con mồi, muốn từng bước dồn nó vào đường cùng rồi chậm rãi cắn nuốt
Tần Nhã Linh bị hắn nhục nhã trúc trắc lắc đầu cùng giãy dụa, không ngừng mở miệng cầu xin hắn buông tha nhưng chỉ là công cốc, hắn hoàn toàn không để tâm đến sự thống khổ của cô
Khi đã đùa giỡn đủ, hắn nhanh chóng tách hai chân cô ra, buông thả dục vọng chính mình
Sức lực của cô lúc này cũng cạn kiệt. Cô biết bản thân đã không còn đường lui
Cô hoàn toàn tuyệt vọng!
Hắn - Trần Trung Đức, con trai của Trần Vĩnh Sơn, Tổng tài công ty sản xuất thiết bị điện tử CMC lớn nhất cả nước
Năm ba đại học, trường mà Tần Nhã Linh đang theo học tổ chức buổi toạ đàm hướng nghiệp cho sinh viên, CMC cũng được mời đến và Trần Trung Đức - Giám đốc phòng kinh doanh là người đại diện cho công ty đó
Bắt gặp vẻ đẹp cùng tài năng của Tần Nhã Linh, Trần Trung Đức liền ra sức theo đuổi
Không lâu sau đó hắn cũng thành công, cô trở thành bạn gái chính thức của hắn
Tốt nghiệp đại học, Tần Nhã Linh vào CMC làm việc theo lời đề nghị của hắn
Hai năm sau hắn cầu hôn, tình cảm mặn nồng nên cô đồng ý
Tính từ ngày hắn theo đuổi cô cho đến ngày hắn cầu hôn thì đã được bốn năm
Trong khoảng thời gian này hắn đối với cô vô cùng cẩn trọng, ngoài nắm tay và hôn môi, hắn chưa từng làm ra những hành động quá phận
Một tháng trước khi kết hôn, thư ký riêng của hắn đến tìm cô thông báo một tin động trời rằng ả đã có con với hắn, cầu xin cô trả hắn lại cho ả, để cho con của ả có một gia đình hoàn chỉnh
Tần Nhã Linh như bị sét đánh ngang tai, giống như đang ở trên thiên đường, vì một cú đánh mà rơi vào vực sâu vạn trượng
Cùng nhau làm việc đã hai năm, thế mà cô lại ngu ngốc không biết bản thân đã bị cắm sừng từ lúc nào
Hoá ra thứ tình yêu mà cô cho là tương kính như tân, khắc cốt ghi tâm lại có thể trở nên rẻ mạt đến mức này
Cô cười cho sự ngu ngốc của chính mình, cho thứ tình yêu mà cô tôn thờ, cho người đàn ông mà cô nghĩ rằng hắn thật lòng với cô!
Tất cả chỉ là giả tạo!
Chấp nhận sự thật, Tần Nhã Linh quyết định buông bỏ đoạn tình cảm này, cùng hắn chia tay trong hoà bình
Chỉ là người tính không bằng trời tính, Trần Trung Đức không những không đồng ý mà còn giở trò hèn hạ cưỡng bức, khiến cô bị sang trấn tâm lý
Cô phải mất hơn một năm mới hồi phục nhưng dư vị ngày ấy vẫn hàng ngày ám ảnh cô trong những giấc mơ
Nghỉ việc ở CMC, những tưởng cuộc sống của cô đã có thể tốt đẹp trở lại, thế nhưng Trần Trung Đức hết lần này đến lần khác tìm đến xin tha thứ, cầu tình muốn cùng cô nối lại tình xưa
Cô càng trốn tránh và sợ hãi, hắn càng thêm ngoan cố và đáng sợ. Kết quả hôm nay cô một lần nữa bị hắn nhục nhã
Lệ nóng như nước vỡ đê không ngừng rơi hai bên thái dương, hoà vào những cánh hoa đỏ rực như màu máu rồi dần biến mất không để lại dấu vết...
Trái tim chết lặng, sức lực toàn thân cũng bị rút cạn, Tần Nhã Linh mắt mở lớn nhìn lên trần nhà
Ánh đèn pha lê lung linh hệt như những vì sao lấp lánh trên bầu trời nhưng lọt vào mắt cô chẳng khác gì những đốm lửa mờ ảo nơi địa ngục tối tăm, từng chút một cắn nuốt hết tất cả thứ ánh sáng của thiên đường, nhấn chìm cô vào vực sâu vạn trượng không lối thoát
Dòng lệ nơi khoé mắt không biết từ lúc nào đã ngừng chảy, là đã khóc quá nhiều nên cạn kiệt hay đã chảy ngược vào trong, chính cô cũng chẳng thể rõ ràng
Sự đau đớn nơi thể xác cũng chẳng bằng một phần vạn nỗi đau trong tâm hồn, nhiều hơn là sự uất hận cùng nhục nhã
Đời này của cô chẳng còn có thể ngẩng mặt làm người nữa rồi
Hai mắt Tần Nhã Linh nhắm nghiền, là ngất đi hay bỏ mặc sự đời, cũng chẳng còn cần thiết nữa
Không biết qua bao lâu, đôi mắt ấy chậm rãi mở ra nhưng lại chẳng có hồn
Nếu mi mắt không thi thoảng chớp động, không ai nghĩ rằng người phụ nữ đang nằm trên thảm hoa hồng là một con người bằng xương bằng thịt mà chỉ là một con búp bê sứ vô tri vô giác
Khẽ cử động thân mình, sự đau đớn bất giác lan tràn khắp toàn thân khiến đôi mày liễu phải nhăn lại
Nhưng cũng không quá lâu, Tần Nhã Linh đứng lên rời khỏi giường, vơ lấy chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm của người đàn ông đang thở đều đều trên chiếc giường lớn, cắn răng mặc lên người
Đôi tròng mắt của cô hằn từng tia máu, hai tay nắm chặt thành quyền có thể nhìn thấy rõ ràng từng đường gân xanh trên mu bàn tay, đôi môi sưng đỏ mím chặt, hàm răng cũng nghiến vào nhau ken két...

C2

Tất cả những xúc cảm của người con gái ấy đều toát lên sự căm phẫn đến tột cùng
Nhìn quanh căn phòng tràn ngập mùi vị sau hoan ái, lồng ngực Tần Nhã Linh trong phút chốc dâng lên một cỗ buồn nôn đến ghê tởm
Cô cố gắng ngậm chặt miệng, ngăn không cho chính mình phun ra thứ kinh tởm ấy
Nhìn đến chai rượu trên bàn, cô chậm rãi bước đến, cầm lấy cổ chai sau đó lại đi về phía giường, dừng lại bên cạnh người đàn ông hai mắt nhắm nghiền đang loã thể
Hai mắt đỏ ngầu ánh lên sự phẫn hận, Tần Nhã Linh định một đường vung chai rượu xuống đầu gã đàn ông kia
Chỉ là giữa chừng, lý trí của cô đã dập tắt ý nghĩ điên rồ kia!
Đôi tay run rẩy từ từ buông chai rượu xuống, đôi mắt vô hồn cũng từ từ khép lại tựa như có thể vì vậy mà xoá đi tất cả mọi kí ức đau khổ đang gặm nhấm tâm hồn cô
Một lúc lâu sau
đôi mắt xinh đẹp kia một lần nữa mở ra, sự uất ức đau khổ cũng chẳng còn lại gì trong đôi mắt ấy nữa, có chăng cũng chỉ còn lại một chút luyến tiếc mỏng manh
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/lê đôi chân trần đi đến cánh cửa phòng, bước đi vô hồn trên nền đá lạnh ngắt/
Một tiếng "cạch" chói tai vang lên, cánh cửa hướng tới tầng thượng mở ra
Tần Nhã Linh cứ thế tiến về phía lan can, trèo lên bệ đá
Đứng ở nơi cao nhất của khách sạn nhìn xuống bên dưới, vạn vật trong mắt cô trở nên nhỏ bé vô cùng
Mà cô đứng giữa nơi này cũng nhỏ bé hệt như vậy
Phía chân trời vầng thái dương đang từ từ ló rạng chiếu những tia sáng yếu ớt lên thân hình đơn bạc của cô, hiển nhiên không thể xua đi sự giá lạnh của gió đêm, càng không thể sưởi ấm trái tim đang dần đóng băng đến chết lặng
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/Nhìn ngắm thế giới một lần cuối cùng, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy/
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Cha mẹ, thực xin lỗi, là con gái bất hiếu!
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/dừng lại một chút, đáy mắt ánh lên tia chết chóc, nghiến răng ken két/
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Nếu có kiếp sau, Trần Trung Đức, tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả giá
Đôi mắt xinh đẹp chậm rãi khép lại, thân hình mỏng manh cũng từ từ buông thõng, hệt như chiếc lá úa vàng
còn sót lại trên cành cuối thu không còn có thể bấu víu được nữa, bỏ lại tất cả quá khứ, hiện tại và tương lai...
Sau đó, hai mắt cô khép lại hoàn toàn
Giọt nước mắt cuối cùng đọng lại nơi khoé mi nương theo chiều gió phiêu tán rồi biến mất!
____
Sự đau đớn nơi cổ tay truyền đến khiến người con gái đang nằm trên chiếc giường đỏ thẫm khẽ nheo mắt, sau đó mở lớn hết cỡ
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Mình không phải đã chết rồi sao?/lẩm bẩm/
không dám tin vào những gì bản thân đang nhìn thấy, đang cảm nhận
Đảo mắt nhìn quanh một lượt gian phòng, nơi này thật sự có chút quen mắt khiến cô bất giác nhíu chặt mi tâm
Tiếp tục giãy dụa hòng ngồi dậy, cô phát hiện chính mình hai tay đang bị chói chặt, hai chân cũng đồng dạng bị trói
Cô dùng hết sức bình sinh ngồi dậy, sau đó dùng răng mở nút thắt dây trói
Cũng may kẻ trói cô không thắt dây quá chặt, cô cố gắng một chút liền có thể mở ra, chỉ là trên môi hằn lên một vết rách khiến máu tươi rỉ ra
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, vết thương nhỏ như thế này cũng chẳng đáng là gì
Sau khi chính mình được giải thoát, Tần Nhã Linh một lần nữa nhìn quanh căn phòng ngập tràn màu đỏ chói mắt, đến khi nhìn thấy khung hình được treo trên tường phía đầu giường, cô không khỏi chết lặng tại chỗ
Trong khung hình kia chính là ảnh cưới của cô và Trần Trung Đức - gã đàn ông tệ hại cưỡng bức cô hai lần, khiến cô sống không bằng chết
Hai tay Tần Nhã Linh nắm chặt thành quyền, đôi tròng mắt bắn ra hàn ý chứa ánh sáng sắc lạnh như mũi dao, chỉ muốn một nhát cứa nát bức ảnh đang hiện hữu trước mặt
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/nở nụ cười lạnh/
Cô - Tần Nhã Linh, trọng sinh rồi!
Mà cô cũng rõ ràng bản thân đã trọng sinh vào thời điểm nào
Lúc này đây, cô là bị Trần Trung Đức đánh ngất bắt trói đến nơi này - phòng tân hôn của cô và hắn, mà một tháng sau là ngày kết hôn của hai người
Nhớ lại những gì mà mình đã trải qua từ kiếp trước, nội tâm cô càng thêm cuộn trào mãnh liệt
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/nghiến răng/"Trần Trung Đức, nếu tôi đã sống lại rồi, tôi sẽ khiến anh phải trả giá hết thảy!"
"Cạch."
Phía sau lưng truyền đến tiếng mở cửa khiến Tần Nhã Linh trở lại thực tại
Cô biết, người đang đứng phía sau là ai
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/chậm rãi xoay người lại/
Quả nhiên người đến chính là kẻ mà cô hận đến tận xương tủy: Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt, bạc môi khẽ nhếch lên nở nụ cười tà mị/
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Tỉnh rồi à? Nhanh hơn anh nghĩ đấy!
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/nhìn hắn bằng ánh mắt sắc lạnh chưa từng có, hai tay đang nắm chặt càng siết chặt hơn khiến móng tay đâm vào da thịt/
Cô là đang căm phẫn hay muốn khiến cho chính mình đau đớn để làm cho thần trí tỉnh táo, chính cô cũng không rõ ràng
Cô chỉ biết, nếu như có thể, cô thật sự muốn tiến lên xé xác con người đáng khinh kia
Nhưng là cô không ngu ngốc như vậy!
Ông trời đã cho cô làm lại cuộc đời, cô há lại để cho nó trôi qua vô ích?
Đồng quy vu tận cùng hắn sao?
Không!
Nếu như muốn cùng hắn đồng quy vu tận, cô đã làm như thế từ kiếp trước chứ không phải một mình ôm nỗi hận mà chết đi
Cái chết đối với hắn không đủ để cô trút giận
Đời này của cô nhất định phải khiến cho gã đàn ông trước mắt phải trả giá vì những gì mà hắn gây ra, dù có phải hi sinh nửa đời còn lại của chính mình
Cô sẽ khiến cho hắn, cả gia đình hắn mất hết tất cả, sống không bằng chết
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/nhìn gã đàn ông đứng ở ngưỡng cửa nở nụ cười khinh miệt/Tôi không tỉnh chẳng lẽ để mặc anh dày vò sao?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/đáy mắt ánh lên sự tang thương, đóng sầm cửa lại, từng bước tiến về phía cô/
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Nhã Nhã, em phải biết anh yêu em nhiều như thế nào?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Chúng ta làm lại từ đầu, tiếp tục kết hôn có được không?
Theo từng bước tiến của hắn, Tần Nhã Linh cũng từng bước lui về phía sau, đến khi lưng chạm vào vách tường cứng rắn, cô biết bản thân đã không còn đường lui

C3

Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Đừng gọi tôi thân mật như vậy, tôi thấy thật kinh tởm. Yêu tôi sao?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Yêu tôi mà sau lưng tôi lại lén lút lên giường với người khác đến nỗi có con?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Anh có biết lúc này anh đáng khinh như thế nào không?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/lộ ra vẻ bi thương/Là anh không đúng, nhưng anh không cố ý
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Anh chỉ vì uống say nên mới bị ả tính kế. Nhã Nhã, tha thứ cho anh có được không?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Anh bắt ả ta phá thai rồi, chúng ta không còn bị bất cứ điều gì cản trở nữa
Sau cái ngày Tần Nhã Linh nói muốn cùng hắn chia tay, hắn ngay lập tức tìm đến ả thư ký kia náo loạn, hành hạ ả đến nỗi không còn ra hình người, sau đó cưỡng chế ả đi phá thai mặc cho ả khóc lóc van xin
Hắn là ai cơ chứ?
Làm sao có thể để một ả thư ký nhỏ bé làm hỏng cuộc đời hắn?
Lên giường thì đã sao, có thai thì thế nào?
Hắn là đàn ông có nhu cầu giải toả, đôi bên đều ngươi tình ta nguyện
Ả ta có gan vi phạm hiệp ước thì cũng nên có gan lãnh chịu hậu quả
Mọi vấn đề đã được giải quyết triệt để, hắn mới tìm đến cô nhưng bị cô từ chối hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn chỉ đành ra hạ sách bắt cóc cô đưa đến nơi này để đối chất một lần, muốn cùng cô gương vỡ lại lành
Hắn yêu cô nhiều như vậy, hắn không cho phép bất cứ ai hay bất cứ điều gì cản trở hắn cùng cô kết hôn
Nghe hắn nói những lời kia, Tần Nhã Linh càng thêm phẫn nộ
Kiếp trước cô không hề biết gã đàn ông này lại tàn nhẫn đến mức ngay cả giọt máu của mình cũng nhẫn tâm vứt bỏ không thương tiếc nên đã cam chịu ra đi thành toàn cho hắn một nhà ba người, vậy mà hắn lại có thể ích kỷ phá nát tất cả
Sinh mạng nhỏ bé kia có tội tình gì mà hắn lại có thể nói bỏ liền bỏ?
Hắn có còn là con người hay không?
Không!
Hắn thật sự không phải là con người!
Cô chẳng phải đã tự mình trải nghiệm rồi hay sao?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Trần Trung Đức, tôi không ngờ anh lại là người tàn độc như vậy?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Hổ dữ còn không ăn thịt con!
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Đứa trẻ còn chưa thành hình mà anh cũng có thể vứt bỏ không thương tiếc
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Anh thật đúng là khiến tôi mở rộng tầm mắt!
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/hoá điên, nhào đến trước mặt cô ép cô vào tường, đáy mắt loé lên tia phẫn nộ, bên miệng lại treo nụ cười giảo hoạt/
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Nhã Nhã, anh làm vậy không phải vì em hay sao?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Nếu như em không đòi chia tay, anh làm sao lại làm ra chuyện kia?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/nhìn hắn không một tia sợ sệt/Anh đừng cố biện minh cho hành động sai trái của mình
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Nếu như anh có gan làm ra chuyện lầm lỗi sau lưng tôi thì cũng nên chịu trách nhiệm cho hành vi của mình
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
Đừng đổ lỗi lên đầu người khác, chỉ khiến tôi càng thêm chán ghét anh mà thôi!
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/phá lên cười/Nếu như lời ngon tiếng ngọt em đều không chịu vậy thì đừng trách anh không thương hoa tiếc ngọc?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
Chỉ cần em thuộc về anh, có con với anh, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn thôi đúng không?
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/bất giác lạnh sống lưng/
Chẳng lẽ hắn lại muốn tiếp tục cưỡng bức cô?
Không!
Cô đã phải trải qua cảm giác bị hắn cưỡng bức hai lần rồi, không thể lại để chuyện này một lần nữa tái diễn
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/hét lên/Anh muốn làm gì?
Trần Trung Đức
Trần Trung Đức
/Đôi mắt tràn ngập dục vọng quét toàn thân cô, giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô ép vào tường/
Không nói thêm bất cứ lời thừa thãi nào, hắn cúi xuống gặm cắn đôi môi kiều diễm của cô khiến lời cô muốn thốt ra đều bị nuốt trở lại
Cô dùng hết sức mình cắn vào môi hắn, máu tươi lập tức trào ra từ khoang miệng hai người
Mùi máu tanh xộc lên càng kích thích thần kinh của hắn
Hắn càng thêm điên cuồng dữ tợn, dồn hết sức lực vào đôi bàn tay xé rách chiếc váy mỏng manh trên người cô thành hai mảnh rồi ném xuống đất
Trên người Tần Nhã Linh lúc này chỉ còn lại bộ nội y không thể che chắn được thân thể càng khiến cho dục vọng của hắn dâng cao đến đỉnh điểm
Hắn tiếp tục áp sát chèn ép cô không còn một khe hở, cúi đầu gặm cắn chiếc cổ thon dài rồi đến xương quai xanh tinh xảo, cuối cùng dừng lại trên bờ 🍑 căng tròn đang phập phồng kịch liệt
Sự đau đớn cùng nhục nhã cứ thế dâng lên khiến Tần Nhã Linh giãy dụa càng thêm dữ dội
Ông trời cho cô sống lại, cô nhất định phải nắm lấy, không thể để cho gã đàn ông kinh tởm này có cơ hội khinh bạc cô thêm lần nào nữa
Quyết không đầu hàng số phận, cô dùng hết sức bình sinh xuống đầu gối, thúc mạnh vào hạ bộ của hắn
Không kịp phòng bị, Trần Trung Đức bị một cú trời giáng liền thanh tỉnh, lập tức buông cô ra, ngã khuỵ xuống sàn
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/giải thoát khỏi hắn, nhanh chóng chạy đến nơi an toàn/
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
/Nhìn thấy điện thoại được đặt ngay trên bàn, nhanh chóng cầm lấy, bấm số gọi đi/
Điện thoại vừa thông, không chờ bên kia nói tiếng nào
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
📲 /kêu la thất thanh/Anh hai, cứu em! Trần Trung Đức, hắn muốn cưỡng bức em!
Tần Trọng Khang_Atrai Nu9
Tần Trọng Khang_Atrai Nu9
📲 /cất giọng hoảng hốt/Em đang ở nơi nào?
Cô không nói lời dư thừa, nhanh chóng nói ra địa chỉ nơi mình đang ở, không quên bồi thêm một câu
Tần Nhã Linh_LiLy
Tần Nhã Linh_LiLy
📲 Anh nhớ báo cảnh sát! Nhất định phải báo cảnh sát!
Tần Trọng Khang còn chưa nói được thêm câu nào nữa thì bên trong điện thoại đã vang lên tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi đã bị ngắt kết nối
Tần Nhã Linh cũng hoảng hồn khi điện thoại trên tay bị Trần Trung Đức giật phăng đi
Sự sợ hãi vừa mới giảm đi chưa lâu nay lại tiếp tục dâng cao
Kiếp trước trong tình cảnh này, cô hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, huống chi là cầm được điện thoại báo tin cho người nhà đến cứu
Sau đó cô cũng ngậm bồ hòn làm ngọt, tự mình thống khổ, không dám nói cho bất cứ ai biết chuyện xảy ra chỉ vì không muốn người nhà lo lắng, cũng muốn cho yên chuyện tiếp tục sống qua ngày
Chỉ là cô càng cam chịu thì hắn lại được nước lấn tới, không muốn cho cô được sống an ổn, để rồi cô lại bị hắn cưỡng bức thêm một lần, dồn vào đường cùng chỉ có thể tìm đến cái chết
Nếu như hắn không chịu buông tha cho cô, vậy thì để cô tiễn hắn một đoạn đi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play