[Đam Mỹ] Đắm Trong Nụ Cười Ấy
Chap 1
"Sao em lại nhìn tôi hoài vậy?"
"Hửm.. Em đang ngắm châu báu của em."
"Đấy, châu báu của em nè~"
"Ngày 12 tháng 6 năm 20XX
Hôm nay chính là ngày sinh nhật của tôi, nhưng mà ba mẹ tôi lại vẫn không đến...
Lại chỉ có món quà lấp lánh được gửi đến, có lẽ họ chỉ là bận rộn quá nên không thể đến thăm tôi thôi nhỉ? Chứ không phải là 'tùy tiện vứt bỏ tôi' như các chú dì từng nói phải không?
Vậy thì không sao cả, vì tôi cũng biết tự tạo niềm vui cho mình đó nha~
Tôi đã đi đến công viên và chơi ở đó rất vui, tại sao một mình tôi vẫn vui sao? Vì...
Tôi đã gặp được cậu ấy..."
Vẫn như mọi ngày, khi chán cậu sẽ lượn vài vòng ở công viên và dạo gần đây cậu bắt gặp một cậu trai
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Hửm, lại là cậu ấy?" /Gãi đầu/
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Hôm nay vẫn một mình sao?.."
Nhìn dáng vẻ đơn độc của cậu trai kia, cậu không khỏi nhìn thấy hình bóng của mình trong đấy, một chút cô đơn...?
Nghĩ một đoạn, Minh Minh quyết định ngắt một bông hoa ở bồn hoa gần đó rồi tiến lại chỗ cậu trai đang ngồi tại chiếc ghế đá cạnh hồ nước
Cậu tiến lại gần hơn dáng hình cậu trai ấy càng hiện rõ, trông có vẻ là trạc tuổi cậu hoặc lớn hơn một chút? Người đó đang ngồi trên ghế tựa như đang chờ ai đó vậy...
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
/Nhẹ nhàng tiến lại gần anh/
Sau một lúc loay hoay không biết nên làm gì, cậu khẽ đưa tay khều khều anh
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
!? /Giật mình quay đầu lại/
Hai gương mặt non nớt nhìn nhau
Minh Minh ngẩn ngơ một lúc nhìn gương mặt đang đối mắt mình..
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Đ.. Đẹp quá.."
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Mình cứ tưởng trên đời này mình là đẹp trai nhất rồi chứ~"
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Nhưng mà.. Hình như cậu ấy bị thương rồi?"
Bị thương? Đúng vậy trên gương mặt trông có chút điển trai đó có một chiếc băng cá nhân nằm xéo trên phần trán, lại có một chiếc dọc theo phần khuôn cằm...
Cậu trai thấy người kia khều mình nhưng lại chẳng nói gì, mặt còn hơi ngơ ngác trông ngốc hết sức
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Cậu gọi tôi sao?
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
A.. Phải rồi, ùm.. Tặng cậu nè! [Vụng về]
Cậu lúng túng cầm bông hoa đưa cho anh, anh ngạc nhiên mà nhìn cậu rồi thắc mắc...
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cậu, với ánh mắt khó hiểu
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Tại sao lại tặng tôi? Tôi và cậu có quen nhau sao?
Minh Minh chớp chớp mắt ráng nhớ lại lý do vì sao
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Lúc trước ông tôi có bảo là muốn làm thân với người ta thì phải biết tặng quà lấy lòng người đó! [Ngây thơ đáp]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Mà tôi hiện giờ chả có gì nên...chỉ biết hái hoa tặng cậu thôi... [Lúng túng]
Anh nghe xong liền không nhịn được mà cười phì
Nụ cười của anh lại lần nữa khiến cậu ngẩn ngơ mà nhìn đến ngốc, suy nghĩ của cậu bây giờ chỉ có là con người này cười thật đẹp, gần như làm gì cũng đẹp nhưng cười là đẹp nhất luôn!!
Tiểu Minh nhịn không được mà thốt ra một câu
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Cậu cười đẹp thật.. [Ngẩn]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Tôi sao? /Đưa tay chỉ mình/
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Ừm ừm /Gật đầu lia lịa/
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
"Cậu ta đang khen mình đấy à?"
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
"Lần đầu có người khen mình như vậy.. Trông có chút ngốc thật nhưng cũng.. dễ thương.."
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Thế... Cậu có nhận hoa làm bạn với tôi không? [Mong đợi]
Nghe vậy anh cũng nhận bông hoa đó của cậu và bảo cậu ngồi cạnh mình.
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Oa.. Nhận rồi!~" [Tươi cười]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
"Vui như vậy sao?.."
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
[Khẽ cười nhẹ]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
[Nhìn thấy]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Oa... Lại cười nữa rồi~" [Đỏ mặt]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Mà.. Cậu tên gì?
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Tôi là Dương Nhật Minh, năm nay 7 tuổi! Nhà ở gần đây~ [Cười tươi]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Vậy tôi hơn cậu 3 tuổi nhỉ, tôi tên Thiên Huy.
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Ơ thế phải gọi là anh rồi? [Chớp chớp mắt]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Gọi là Thiên Huy là được rồi. [Khẽ xoa đầu cậu]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Hể, ừm~
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Mà sao anh lại bị thương vậy?
Cậu để ý vết băng cá nhân từ nãy đến giờ, rất muốn hỏi
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Cái này? Chỉ là bị mèo cào thôi... Không có gì đâu.
/Chỉ vào băng cá nhân trên mặt/
Nghe xong cậu lại thầm nghĩ
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Sao cảm thấy muốn tìm cho bằng được con mèo đó ghê~"
Chap 2
Kể từ hôm đó mỗi khi tan học hay rảnh rỗi cậu lại đi đến công viên đó mà chờ anh...
Anh cũng thế nhưng cũng có đôi ba lần đến trễ khiến cậu phải ngồi chờ đến ngủ gật
Và cứ như thế đã hai năm trôi qua..
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
"Hừm, trễ quá.. anh ấy hứa hôm nay sẽ đến không biết có tới không nhỉ?"
Sau một lúc, cuối cùng cậu cũng đợi được anh rồi
Biết mình trễ nên anh chạy hết sức nên khi đến chỗ cậu thì mồ hôi đã nhễ nhại rồi
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
/Hộc.. Hộc../
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Ôi trời, anh đâu cần chạy vội đến như vậy! [Lấy khăn tay lau mồ hôi cho anh]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Em chưa về là tốt rồi...Tại hôm nay anh có chút việc bận nên hơi trễ... /Thở dốc/
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Thật tình mau ngồi xuống đi còn đứng nữa thì anh sẽ mệt đó! [Lo lắng]
Cậu kéo anh ngồi xuống ghế rồi luống cuống đi tìm nước cho anh, vì sợ anh mệt rồi ai sẽ chơi với cậu đây?
Nhìn cậu lo lắng như vậy, anh lại không nhịn nổi muốn cười phì ra vì cậu dễ thương quá, nhưng sợ cậu ngượng mà dỗi nên chỉ đành nhịn mà cười thầm...
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Minh Minh, em lại gần đây. [Giữ tay kéo cậu lại]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Hửm? [Khẽ lại gần anh]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Được rồi, quay mặt lại đi.
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
[Ngoan ngoãn làm theo]
Bỗng cậu cảm nhận có sự lạnh nhẹ ở cổ, thì ra là từ phía sau anh đeo cho cậu một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền chính là một thỏi sắt có khắc chữ "LTH"...
Cậu bất ngờ quay lại nhìn anh
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Đ-Đây là.. [Nhìn mặt dây chuyền rồi lại nhìn anh]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Ừm.. May quá hợp với em thật, tặng em đấy.. [Cười]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Ơ.. [Ngơ ngác nhìn anh]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Không cần ngơ ngác thế, anh cũng có một cái mà. [Lấy mặt dây chuyền đưa lên]
A Huy cũng có một chiếc như vậy nhưng khác một cái là nó khắc chữ mà "DNM"
Thật ra lúc anh tới trễ không phải bận việc gì của gia đình mà chính là do đi lấy dây chuyền cho cậu và anh mà thôi~
Ngày hôm ấy anh đã dẫn cậu đi rất nhiều nơi, đi ăn và chơi rất nhiều thứ không chỉ ở riêng công viên thôi đâu...
Anh đưa cậu đi chơi từ nơi này rồi lại nơi kia, cứ như hôm ấy... chính là lần cuối cùng của hai người vậy.
Hai người đi chơi với nhau rất vui, nhưng sao... đôi lúc cậu bắt gặp nét mặt anh có thoáng qua vài nét buồn...
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Oa~ hôm nay chơi vui thật! [Cười tươi]
Dương Nhật Minh (khi bé) - Cậu
Mai lại đi nữa nhé? Em cũng có cái này muốn cho anh xem~ [Ánh mắt mong đợi]
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
Ừm..
Lâm Thiên Huy (khi bé) - Anh
"Ngày mai sao..."
"Ngày 13 tháng 6 năm 20XX
Vì hôm trước tôi vừa nghe được có một cây cổ thụ rất đẹp gần công viên, nên hôm nay tôi rất háo hức được cùng anh ấy đi tìm và ngắm nhìn cái cây đó~
Tôi đã làm thật nhanh bài tập và mau chóng đi tới công viên ngồi chờ anh ấy!
Cũng đã được 2 tiếng rồi, anh ấy bận sao? "
" Chắc là do tôi tới sớm quá thôi nhỉ?
Đã 6h rồi đến lúc phải về nhà rồi liệu anh ấy sẽ tới chứ...
Anh đã hứa hôm nay sẽ tới mà...
Thôi không sao có lẽ ngày mai anh ấy sẽ tới đúng không? "
"Ngày 20 tháng 6 năm 20XX
Đã 1 tuần rồi anh ấy không hề tới....
Thật sự anh ấy đã quên sao?"
"Ngày 25 tháng 6 năm 20XX
Tôi đã gặp được mẹ anh ấy...
Biết gì không bác ấy bảo.. Anh ấy... Đã đi rồi... "
"Anh ấy đã chuyển đi từ một tuần trước rồi... Bác ấy chỉ quay lại lấy chút đồ cho anh."
.
.
(Giấy trắng)
Những trang sau cũng chẳng còn gì nữa ngoài những tờ giấy trắng, cậu đã không còn tha thiết gì với việc viết nhật ký nữa... Vì hầu hết nhật ký của cậu... đều là anh.
Chap 3
Ở một gian phòng nhỏ, có một cậu thiếu niên ngồi vân vê từng trang giấy đã hơi ngả màu cũ
Dương Nhật Minh - Cậu
Chậc.. Hoài niệm thật...
Dương Nhật Minh - Cậu
Cũng 9 năm rồi nhỉ... Quyển nhật ký này cũng đã cũ đi rồi.. [Miết trang giấy]
Dương Nhật Minh - Cậu
"Chẳng biết.. Anh ấy giờ như nào nhỉ?..."
Một giọt nước nóng hổi lăn dài trên chiếc má trắng đang ửng đỏ kia của cậu, cậu khóc ư?
Cậu luyến tiếc người con trai năm đó rất nhiều...
Người đó chính là người đầu tiên khiến cậu có được những hồi ức hạnh phúc nhất, và giờ cũng là người khiến cậu khóc cũng nhiều nhất...
Cậu đã từng tự hỏi mình rằng "Có phải..Tôi đã yêu anh rồi? Thật khó để quên anh..."
Lau vội giọt nước mắt, cậu đặt quyển nhật ký vào một chiếc hộp, rồi cất đi...
Riêng sợi dây chuyền năm đó cậu vẫn luôn đeo nó, vì cậu cho rằng nó có lẽ là thứ sẽ giúp anh và cậu gặp nhau, tựa như một mối lương duyên vậy..
Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, cậu khẽ thu dọn mau những vật dụng cần thiết vào vali.. Cậu định chuyển đi đâu ư?
Đúng vậy! Năm nay cậu học đại học, cậu vừa hay lại trúng tuyển một đại học hàng top trên thành phố.
Vì để thuận lợi cho việc học cậu đã quyết định lên thành phố sống chung với một người bạn có sẵn một căn hộ ở trên đó
Cậu lên thành phố một phần cho sự nghiệp nhưng cũng một phần.. là để tìm anh ấy..
Sau một lúc loay hoay với đống hành lý, cuối cùng cũng dọn dẹp xong, cậu vừa đưa tay định mở cửa phòng thì bên dưới lầu đã có một giọng nói vọng lên
Tiêu Kỳ
Oi.. A Minh à~ xong chưa vậy?? [Nói vọng lên]
Tiêu Kỳ chính là người bạn thiếu gia đã nói lúc nãy, cậu ta chơi thân với Minh Minh khi cả hai cấp 3, khi nghe cậu lên thành phố học cậu ta nằng nặc cũng muốn lên đó học cùng cậu nên được cha mua cho một căn hộ ở trển
Dương Nhật Minh - Cậu
Đây đây, xong rồi đây.. [Xách hành lý xuống cầu thang]
Tiêu Kỳ
Hầy, cậu lâu lắc quá đấy~
Tiêu Kỳ
Hay là vừa nãy soạn hành lý lại tìm được thư tình của nàng nào nên ngồi tương tư cả buổi đó?~ [Giọng trêu ghẹo]
Dương Nhật Minh - Cậu
Xin lỗi chứ về thư tình thì ai nhiều bằng thiếu gia họ Tiêu ở đây ạ? [Cười như không cười]
Dương Nhật Minh - Cậu
Vì đào hoa quá mà không tự lượng sức, theo người ta lên bar rồi bị-- [Bị bịt miệng]
Tiêu Kỳ
Dừng dừng.. Mau đi thôi A Minh à trễ rồi!~ [Vội vàng bịt miệng Nhật Minh]
Tiêu Kỳ như bị chọt trúng tim đen, đường đường là một thiếu gia dưới nể trên trọng, ai mà có nghĩ lần đầu đi bar thử gọi đào nhưng uống còn thua đào, đã thế còn uệ lên người đào chứ ^^
Cha cậu ta khi biết chuyện đó vì quá mất mặt mà cấm túc cậu ta ở nhà hai tháng cách biệt xã hội..
Lộn xộn một hồi cuối cùng hai người cũng đặt hành lý được lên xe và xuất phát
Minh Minh ngồi sát cửa xe, vì cậu thích nhìn ngoài cửa sổ.. Vẫn cung đường đó cậu vốn cũng quen thuộc rồi
Đường lên thành phố chỉ mất khoảng một tiếng ngồi xe, nên hồi đó cậu cũng thường được ông lái lên đi dạo chơi
Cậu khá nhớ khi ấy... mỗi khi mà có dịp được lên phố cậu lại chạy đi tìm anh, nhất quyết kéo anh đi chung với cậu.. Anh cũng không từ chối mà để cậu tùy thích kéo anh đi bất kỳ đâu
Tiêu Kỳ ngồi cạnh thấy cậu tự nhiên hơi trầm một cách kỳ lạ hôm nay
Tiêu Kỳ
À mà hành lý cậu có gì thế? Nãy thấy cậu soạn ở trên lầu khá lâu. [Nghiêng đầu nhìn]
Dương Nhật Minh - Cậu
Hửm? Chỉ là một số đồ lặt vặt với nhìn thấy vài món đồ hồi nhỏ nên nhớ lại vài kỷ niệm thôi.. [Quay sang]
Tiêu Kỳ
Ồ.. Kỷ niệm đẹp không?
Dương Nhật Minh - Cậu
... Nếu nghĩ nó đẹp thì nó sẽ đẹp thôi..
Tiêu Kỳ
Tự nhiên nay tâm trạng ghê, hổng có quen gì hết
Tiêu Kỳ
Thì ra Minh Minh đã lớn rồi sao~ huhu [Giả bộ chấm nước mắt]
Dương Nhật Minh - Cậu
Nín 💢
Download MangaToon APP on App Store and Google Play