|HieuCris| Chửa Hoang?
1
Dù biết không có ai xem=)))
Truyện này thiên về những phong tục ở miền Bắc nheee
À, không hẳn là phong tục. Không biết giải thích sao nữa🥲
Thôi thì các cậu đọc cho dễ hiểu nhé
Trần Minh Hiếu, cậu là người lính cách mạng được cử về làng Quàn để làm nhiệm vụ. Cậu được sinh ra và lớn lên ở đây nên cũng không có trở ngại nhiều
Cậu ung dung đi trên con đường với hai bên là cánh đồng xanh bát ngát, thật yên bình làm sao. Bỗng cậu nghe thấy tiếng cười đùa của bọn trẻ con từ xa
“ Nhà bà đóng cửa bàn pha. Kiến chui không lọt, sao con bà chửa hoang?”
Trẻ con
1: hâhha thằng chửa hoang này chúng mày
Trẻ con
2: èo ôi, dơ mặt chưa
Trẻ con
3: lêu lêu đồ chửa hoang
Vy Thanh
…. //cúi gầm mặt//
Cậu thấy vậy thì sôi máu không thôi, cậu chạy nhanh đến chỗ bọn trẻ mà quát mắng
Trần Minh Hiếu
Nè bọn kia, ăn nói kiểu gì đấy hả?!
Trần Minh Hiếu
Bố mẹ chúng mày không dạy cách nói chuyện với người à
Trẻ con
1: nó là thằng chửa hoang, là nỗi nhục của cái làng này, việc gì phải nói đàng hoàng với nó
Trẻ con
2: đúng, cả làng chưa đuổi nó ra khỏi làng là may rồi
Trẻ con
3: //gật đầu đồng tình//
Trần Minh Hiếu
Bắn b.ỏ m.ẹ chúng mày hết bây giờ, lần sau tao còn thấy chúng mày trêu nó nữa là tao bắn c.hết hết //giơ súng ra đe doạ//
Trần Minh Hiếu
Nghe rõ chưa? Giờ thì đi về hết đi!
Trẻ con
1,2,3: //sợ hãi, bỏ chạy//
Vy Thanh
Cảm ơn anh nhiều lắm…
Trần Minh Hiếu
Không có gì, chuyện vặt thôi mà
Bây giờ cậu mới nhìn kĩ, nó quá thê thảm luôn rồi. Đầu tóc rối bù, đi chân trần, quần áo thì rách nát, khuôn mặt thì tái mét vì đói, cái bụng thì chắc cũng tầm 6 tháng rồi
Rõ khổ, làm gì mà để bản thân mình chưa hoang. Dân làng ghẻ lạnh, khinh thường còn hơn ăn mày nữa
Trần Minh Hiếu
Cậu còn gia đình không, sao lại để cậu ra nông nỗi này. Đã vậy còn đang có bầu nữa chứ
Vy Thanh
Không có. Họ c.hết do trận càn của địch rồi…
Trần Minh Hiếu
Tôi xin lỗi vì đã nhắc đến nỗi đau của cậu //vỗ vai an ủi//
Vy Thanh
Không sao, em quen rồi //cười mỉm//
Nó cười thế thôi, nếu nhìn sâu vào trong đôi mắt của nó. Có thể thấy rõ được nỗi đau đớn, tuyệt vọng, thậm chí là căm thù
Nó đã phải chịu nhưng mất mát vô cùng to lớn, nó đã phải nhận lấy những lời chửi rủa của mọi người xung quanh, cuộc đời của nó đúng là thê thảm mà
Liệu có ai hiểu cho nỗi lòng của nó không?
Kịch bản này chắc không trùng ai đâu nhỉ🤡
2
Hú, viết lẹ không quên mất ý tưởng=)))
Mong mọi người đọc và nhận xét huhu
Trần Minh Hiếu
Vậy….cậu không có nhà để về sao?
Trần Minh Hiếu
Hay là cậu ở chung với tôi đi?
Trần Minh Hiếu
Dù sao tôi cũng ở một mình
Vy Thanh
K-không được đâu, em là thằng chửa hoang. Sao dám ở nhà của anh được chứ, với lại anh không sợ bố mẹ giận sao
Trần Minh Hiếu
Bố mẹ tôi c.hết từ lâu rồi //cười mỉm//
Trần Minh Hiếu
Giờ tôi ở một mình
Bố mẹ của cậu đều là những người cống hiến sức mình cho tổ quốc, công lao của họ vô cùng lớn đối với đất nước. Chỉ tiếc lần đó bị địch phát hiện, chúng nó đánh cho không toàn thây
Dù bố mẹ mình c.hết thảm như vậy. Cậu vẫn không mất đi quyết tâm giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước
Cậu lên đường và trở thành người lính cách mạng dũng cảm, ai ai cũng phải ngưỡng mộ
Vy Thanh
….em xin lỗi vì đã nhắc đến chuyện đó
Trần Minh Hiếu
Không sao, bình thường thôi //xoa đầu nó//
Trần Minh Hiếu
Ở nhà của tôi nhé?
Trần Minh Hiếu
Vậy thì…..cậu ở nhà của tôi, cậu phải dọn nhà, nấu cơm, làm việc cho tôi
Vy Thanh
V-vậy cũng được ạ
Vy Thanh
Cảm ơn anh nhiều lắm, ơn này em thật sự không biết trả cho anh như thế nào nữa
Trần Minh Hiếu
Làm việc cho tôi là được
Trần Minh Hiếu
Tôi không đòi hỏi nhiều
Vy Thanh
Vâng ạ //cười tươi//
Nó cười đẹp lắm, làm cậu muốn ngắm nhìn nụ cười của nó mãi. Nó như bông hoa hướng dương được cậu chiếu ánh sáng vào nó vậy. Cậu cho nó một cuộc sống mới, cậu cho nó hy vọng, cậu cho nó niềm tin. Nó biết ơn cậu lắm
Trần Minh Hiếu
Vậy thì đi thôi
Vy Thanh
Vâng //lẽo đẽo theo sau//
Cậu và nó phải đi qua chợ làng mới có thể về nhà. Vừa bước vào, nó liền đi mọi người chửi rủa, mắng mỏ, xua đuổi
Dân làng
1: ai cho thằng chửa hoang vào đây vậy??
Dân làng
2: cút ra chỗ khác mau lên, để tao còn buôn bán
Dân làng
3: tưởng mày c.hết nơi nào rồi chứ, vẫn sống được hay nhỉ
Cậu thật sự nổi đ.iên rồi. Đám trẻ kia đã đủ để cậu tức giận, mấy bà cô này còn làm cậu tức đ.iên lên
Trần Minh Hiếu
Nói thêm câu nữa là tôi b.ắn chết hết. Nó là người của tôi, đụng đến nó là đụng đến tôi
Trần Minh Hiếu
Tôi không kiêng nể bất cứ ai đâu
Dân làng
1: mày nổi điên với ai đấy, nên nhớ ai là người đã chăm sóc cho mày lúc bố mẹ mày c.hết
Trần Minh Hiếu
Tôi đ.ếch nhớ đấy, làm gì nhau
Dân làng
2: được cái to mồm, mày giỏi thì mày bắn thử đi
Không nói nhiều, cậu cầm lấy khẩu súng được dắt ở sau lưng. Cậu giơ miệng súng lên trời mà bóp cò, làm mọi người xung quanh sợ khiếp vía
Trần Minh Hiếu
Muốn thử không?
Trần Minh Hiếu
Đi thôi //nắm tay nó, kéo đi//
Trần Minh Hiếu
Đây là nhà của tôi, cứ coi như nhà của cậu đi, không cần ngại
Vy Thanh
Cảm ơn anh nhiều lắm
Trần Minh Hiếu
Cảm ơn lắm, vào nhà đi
3
Trần Minh Hiếu
Quần áo cũ hết rồi //nhìn nó//
Vy Thanh
….. //cúi gầm mặt xuống//
Trần Minh Hiếu
//nhíu mày//
Trần Minh Hiếu
Ngẩng cái đầu lên!!
Trần Minh Hiếu
Có ai làm gì cậu đâu //quát//
Trần Minh Hiếu
Haiz… ngẩng cao đầu lên, xin lỗi vì đã lớn tiếng
Vy Thanh
Không sao ạ, em nghe quen rồi
Cậu không nói gì mà tìm trong túi đồ của mình một bộ quần áo vừa với nó
Trần Minh Hiếu
Tắm rửa sạch sẽ, xong rồi lại đây. Tôi cắt tóc cho //đưa quần áo cho nó//
Trong lúc chờ nó đi tắm, cậu tranh thủ dọn dẹp lại gian thờ của bố mẹ cậu cho sạch sẽ
Một lúc sau, nó bước vào với bộ quần áo vừa vặn với nó. Để ý kĩ, người nó lúc nào cũng bụi bặm bẩn thỉu, khi tắm rửa xong mới thấy được làn da trắng bóc của nó
Nhìn nó cũng có thua kém gì đám phụ nữ ở đây đâu
Trần Minh Hiếu
Nhìn hợp với cậu đó, lại đây, tôi cắt tóc cho
Nó ngoan ngoãn ngồi im để cậu cắt tóc. Cắt xong, cậu mới nhìn thấy rõ được khuôn mắt của nó
Một vẻ đẹp hiền hậu, nhẹ nhàng. Cậu như đắm chìm trong vẻ đẹp của nó
Trần Minh Hiếu
//bừng tỉnh// à! Không có gì. Xong rồi đó
Trần Minh Hiếu
Cậu có biết nấu ăn không?
Trần Minh Hiếu
Vậy cậu thử nấu đi, tôi tranh thủ dọn dẹp một tí. Nhà bếp ở dưới kia //chỉ//
Trần Minh Hiếu
//nhìn bóng lưng nó// *kiệm lời nhỉ*
Một lúc sau, nó dọn cơm lên và gọi anh vào ăn
Vy Thanh
Anh ơi //ló đầu vào//
Trần Minh Hiếu
Hửm? //dừng tay//
Vy Thanh
Anh vào ăn đi, kẻo nguội
Trần Minh Hiếu
À ừ, tôi biết rồi
Trần Minh Hiếu
Chà, cậu nấu ăn cũng không tệ nhỉ //nhìn nó//
Vy Thanh
Vâng, hầu như việc nhà hay nấu ăn đều do em làm cả
Vy Thanh
Nên cũng không gặp khó khăn mấy //ngại//
Trần Minh Hiếu
Quên mất không giới thiệu nhỉ
Trần Minh Hiếu
Tôi vẫn chưa biết tên tuổi của cậu, nên giới thiệu đi chứ
Vy Thanh
Em tên Vy Thanh, 23 tuổi ạ
Trần Minh Hiếu
À…tôi là Trần Minh Hiếu, 25 tuổi
Trần Minh Hiếu
Tôi vẫn khá thắc mắc một chuyện
Trần Minh Hiếu
Dù hơi vô duyên nhưng mà….cha của đứa bé là ai, cậu không biết sao?
Trần Minh Hiếu
Không muốn trả lời cũng đ-
Vy Thanh
Em bị chúng nó c.ưỡng h.iếp ngay trong đêm. Nên em không thấy mặt ai cả
Trần Minh Hiếu
!!! *chúng nó?*
Trần Minh Hiếu
*đời nó quá khổ rồi*
Vy Thanh
Em cũng không biết phải làm sao nữa //xoa bụng//
Vy Thanh
Em muốn bỏ nó, nhưng không nỡ…dù gì nó cũng là giọt máu của em
Vy Thanh
Em sợ…khi nó được ra đời. Nó phải chịu cảnh không có bố, bị mọi người ghẻ lạnh, bị bạn bè xa lánh
Trần Minh Hiếu
Vậy tôi sẽ là bố của nó //thản nhiên//
Vy Thanh
Anh đang nói cái gì vậy!!!
Trần Minh Hiếu
Thì tôi nói rồi, tôi sẽ là bố của nó. Cậu muốn nó không có bố sao?
Vy Thanh
Đương nhiên là em muốn nó có bố chứ. Nhưng anh đã giúp em quá nhiều rồi, em thật sự biết ơn lòng tốt của anh
Vy Thanh
Nhưng liệu mọi người sẽ nghĩ sao về anh đây
Trần Minh Hiếu
Tôi đ.ếch quan tâm đám người đó. Thử nói xem, tôi bắn c.hết hết!
Vy Thanh
//cười mỉm// cảm ơn anh nhiều lắm
Trần Minh Hiếu
Cười nhiều lên nhé, cậu cười….đẹp lắm
Cậu nhìn nó rồi cũng mỉm cười theo, phải chăng cậu đã yêu nó, hay chỉ là cảm xúc nhất thời. Chắc chỉ có thời gian mới trả lời được tất cả, nhỉ?
Trần Minh Hiếu
Thôi ăn tiếp đi, chiều ra đánh cá với tôi
Hehe, nhìu ý tưởng lắm nhưng mà lười🤡
Download MangaToon APP on App Store and Google Play