Màn đêm sáng rực trong ánh lửa, tiếng ngựa rầm rập băng xuyên qua cánh rừng tối tăm cùng với những giọt máu vừa mới khô rơi đầy trên mặt đất.
“Bắt lấy bọn chúng! Đừng để chúng thoát.”
Đôi tay nắm chặt dây cương giật ngày càng mạnh. Nước mắt rơi lả tả trên đôi tay nổi cả gân, đôi môi lạnh mím lại nhưng đôi mắt vô hướng ấy cứ leo lét những giọt nước không ngừng chảy xuống gương mặt trắng bệch trong sương đêm buốt giá…
***
“Cha ơi, hôm nay mình học gì vậy cha?”
“Trà đạo.”
Đứa bé ấy nhíu mày lại khẽ lắc đầu.
Người cha chỉ mỉm cười một cách nhẹ nhàng, đặt tách trà ấm xuống cạnh quyển “Huyền Dã khúc”, liếc mắt nhìn lên bức chân dung về một người phụ nữ khiến ánh mắt ông dần khép nhỏ lại càng trở nên bi sầu.
“Thế gian vô thường cũng chỉ là một vòng luẩn quẩn của kiếp người. Đôi khi ta bắt gặp sự tri âm chỉ qua một tách trà nóng. Người thưởng thức vị của nó sẽ thấy nó chẳng khác gì rượu, chỉ là cái đắng của trà khiến ta trở nên thanh thản hơn thôi. Không biết rằng hương vị đắng ấy có phải nước sông Vong Xuyên không, lại có thể làm cho người ta dễ dàng quên đi những ưu tư, đau khổ và thậm chí là luyến ái nhân tình ở thế gian này nhưng cũng chỉ để ta nhẹ nhõm trong chốc lát.”
“Sai lầm năm đó với nàng, nó có cho ta quên cả đời không? Giá như là có thể nhưng tiếc thay ta không thể quên được nàng.”
Một giọt nước đang chảy ra từ mí mắt, nhắm nhẹ đôi mắt lại hít một hơi thật dài trong yên lặng. Bỗng đôi mắt ấy chuyển hướng về phía đứa bé kia, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mãn nguyện.
Nụ cười ấy thật ấm áp và cũng đầy ám ảnh!
Trong cơn mê đau đớn nửa tin nửa ngờ, nàng ta trở về ký ức nơi phồn hoa cứ ngỡ là ký ức đẹp nhất.
Năm ấy những đóa mẫu đơn đỏ đã nở rộ ngay trong biệt viện, một màu đỏ như màu máu bao trùm khắp phủ. Nữ nhân lục y dáng người thanh thoát đang ngồi thêu hình trăng khuyết trên tấm vải lụa trắng.
“Mạc.” Đứa bé ngồi bên cạnh thốt lên.“Mẫu thân, chữ này có ý nghĩa gì thế ạ? Tại sao người lại khắc lên bộ y phục trắng của con vậy?”
Gương mặt không thể thấy rõ, bà ấy nhẹ nhàng cười khẽ mà trêu đùa lại: “Là để con không đi lạc mất.”
Cô bé đến gần nhìn kỹ vào hình khuyết nguyệt trên tấm lụa một cách trầm tư: “Ta tên là…!" Bỗng chốc lại quay sang, tươi cười nói: "Con là ai chứ! Sao có thể dễ dàng bị lạc được."
“Ông xem nhóc con của chúng ta sắp lớn rồi đó! Con coi con kìa, thân là tiểu thư cao quý chỉ biết chạy long nhong, có phải học một chút gì đó để gả đi không? Ông lại dạy hư nó đúng không?”
“Nhi nữ, lại đây!” Ông dùng tay búng vào trán nó rồi lại trêu: "Cái con khỉ nhỏ này sao lại giống ta thế hả? Khà khà."
Suy nghĩ tồn đọng lại ở khoảnh khắc này là gì? Nàng ta không biết rõ.
Ông đặt nét mực lên khổ giấy trắng vẽ chân dung của hai mẹ con.
Họ thật hạnh phúc… Tựa như mơ hồ trong giây phút ấy có thứ gì đó cứ nghẹn nghẹn trong cổ họng. Một bóng dáng cô độc đứng dưới mái hiên nhìn về phía họ thầm lặng.
Đông qua xuân đến cô bé ấy cũng tròn mười sáu tuổi. Ngôi mộ trắng nằm giữa thảm rêu xanh mướt phủ rộng dưới chân, xung quanh còn có những khóm hoa mẫu đơn rung rinh ảm đạm. Nay tết Thanh Minh tiết trời se lạnh, cô bé khoác chiếc áo choàng lông đen, nhẹ nhàng thắp một nén nhang trên lư hương trước bài vị của mẫu thân “Thẩm Nhữ Ninh”. Nó đứng trước đó một lúc lâu trong nét mặt u sầu và chỉ đặt trên phiến đá đóa hoa mẫu đơn đỏ.
Không biết đã qua bao lâu, nàng ta lưu lạc trong thế giới thực ảo lẫn lộn này chỉ thấy những hình ảnh kỳ lạ. Đặc biệt là cô bé đó quá đỗi quen thuộc.
Cây Bạch Quả ở ngoại thành đã nở hoa sau gần trăm năm. Tương truyền người nào có thể nhìn thấy hoa nở và viết tên mình lên lá cây thì mọi mong cầu sẽ trở thành hiện thực.
Cô bé ăn mặc như một tên nam nhân nhưng dáng vẻ lại giống tên trộm lén la lén lút ra khỏi cửa bất chợt bị gọi lại: “Tiểu thư người lại trốn ra ngoài chơi nữa phải không!”
“Kiều nương đừng lo, ta nhất định sẽ về sớm." Dáng vẻ đáng yêu của cô dễ thương đến nỗi Kiều nương thật chẳng muốn nói gì hơn.
“Lão gia dặn tối ông sẽ trở về dùng bữa cùng con đấy." Bà vọng to, rồi khựng lại lúc lâu, trông cứ như đang nhớ thêm một điều gì chẳng thể nói ra.
“Chắc chắn về mà, con đi với Mai Mai, nó sẽ nhắc con thôi.” Nói xong cô lập tức rời đi được vài bước liền quay đầu ngoảnh lại nhìn bà ấy thấp thỏm. Nữ tử ấy trên môi nở nụ cười ấm áp khiến người ta cảm giác như được xoa dịu đi mấy phần.
Lần đầu bước chân ra khỏi thành, quả thật mở rộng tầm mắt. Khác với chốn thị phi đô thành kia nơi đây hẳn là một vẻ đẹp bình yên, cây cỏ bốn bề.
Trông xa xa màu vàng của lá Bạch Quả nổi bật dưới chân núi Thiên Sơn. “Chúng ta sắp đến rồi tiểu thư.” Tiểu Mai hí hửng chỉ tay về phía đó.
Nó nằm bên trong một ngôi làng nhỏ - ngôi làng nổi tiếng cung cấp hương liệu trà quý cho cả Tưởng Minh Quốc. Thoáng nghe người làng nói về vị lão sư quản cốc Mộc Ban - nơi trồng trà quý, lại khó lòng có thể được diện kiến lão.
Đồi Bạch Quả.
Bầu trời âm u chỉ còn lại tiếng gió xào xạc trong cõi im lặng.
“Bạch Quả sống ngàn năm cũng chỉ nở hoa có mấy lần, con người sống gần trăm năm có mấy lần được toại nguyện." Cô bé quay sang nhìn Tiểu Mai: "Chúng ta cùng ghi nào."
“Phiến lá của em đâu rồi, em cầu gì thế?”
“Em sẽ không nói cho người biết đâu.” Nó nghịch ngợm đùa giỡn.
Phiên chợ ở làng Thiên Sơn nhộn nhịp không kém trong thành, nhiều món hàng còn lạ mắt hơn nữa: ”Đẹp quá!”. Bất chợt, cô chộp lấy miếng ngọc bội hình lá Bạch Quả khắc bốn chữ: "Luân Kiếp Quy Lai”.
“Chắc phụ thân đã về phủ rồi. Giờ cha chắc đang lo lắng… Phải về nhanh thôi!" Nghĩ thầm.
Cả phủ đang bốc cháy trong biển lửa, bọn người áo đen vây khắp trên dưới tàn sát dã man. Mọi người chạy tán loạn trong tiếng la hét thảm thương, từng nhát dao đầy mùi máu tanh đâm chém hết người này đến người khác. Một màu đỏ rực nhuộm khắp phủ.
“Giết hết chúng!”
“Chuyện gì đang xảy ra thế này!” Hai bàn tay cô nắm chặt trong cơn thất thần. Cô dẫn tiểu Mai đến nơi ẩn nấp gần đó. “Em ở đây chờ ta!”
Trong cuộc hỗn loạn xô xát nhau, cô cố chấp xông vào tìm người. Thây người trên dưới phủ nằm rải rác khắp nơi, dáng người quen thuộc đang gắng gượng thoi thóp tựa vào góc cửa kìm lấy chút hơi thở cuối cùng kia.
Kiều nương là đang đợi nàng sao?
Cô bé chậm chạp bước đến gần, hai tay dường như đang run lên bần bật.
"Không thể nào, không đâu..."
"Giữ… giữ… lấy Huyền Dã khúc…" Chút lời nói cuối cùng thốt ra từ khóe miệng rớm máu của Kiều nương đọng lại chỉ còn vậy.
Ánh mắt cô càng trở nên sắc lịm, cùng đau đớn, phẫn nộ, tay chân chỉ muốn róc xương băm dẫm kẻ khốn nạn nào đã tàn ác đến kinh hãi như thế này.
Cô tìm đến nơi bọn người đang trói cha cô quỳ trước mắt chúng.
Lúc này, cô đã không còn bình tĩnh để toan tính thêm điều gì mà xông thẳng vào.
"Thả ông ấy ra. Là ai to gan dám tự ý bắt mệnh quan triều đình?"
“Khẩu khí lớn thật, ta bắt đầu cảm thấy hứng thú với cuộc chơi này rồi. Bắt lấy nó.” Thần sắc vô cùng đáng sợ, nhìn sâu vào ánh nhìn vô cảm đó chứa đầy sự thỏa mãn kinh tởm của một kẻ biến thái bệnh hoạn.
Trong đầu của cô chỉ còn lại một suy nghĩ ngông cuồng: "Cho dù ta có chết, các người cũng không được siêu sinh!". Thân thể đã sức cùng lực kiệt nhưng vẫn liều mạng đến cùng, máu nhuộm đỏ cả y phục.
“Hài nhi của ta, hài nhi của ta. Xin ngươi, ta xin ngươi hãy tha cho nó, người ngươi muốn giết là ta, không phải nó. Tha cho nó đi, tha cho nó đi mà…” Tiếng gào khóc thảm thiết nhưng hắn ta vẫn cứ như đang tận hưởng khoái cảm "địa ngục trần gian".
“Nhìn đi lão già, ông nhìn rõ cho ta, con trai ông đang chết dần chết mòn trước mắt ông kìa.” Khóe miệng nhếch lên điệu cười man rợ.
Bất chợt, ông vùng mình lao nhanh về phía cô bé.
Từng giọt từng giọt máu nhỏ trên tay.
“CHA.”
“Con gái ngoan, ta lại lỡ mất bữa cơm với con rồi. Ta xin lỗi.” Ông vừa nói vừa đưa bàn tay xoa đầu cô.
“Không, không lỡ đâu, chúng ta vẫn có thể ăn cùng nhau, bây giờ con sẽ đưa cha đi, chúng ta sẽ đến sống ở nơi cha thích nhất...” Cô bé hấp tấp xé toạc mảnh vải trên người chậm rãi lau đi những vệt máu đến từng giọt nước mắt đang nghẹn ngào trên gương mặt của ông…
“Đừng khóc con gái, mẫu thân con biết bà ấy sẽ khiển trách lão già này.” Ông đưa tay dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt của cô, miệng đầy máu nhưng vẫn cố nhìn cô mỉm cười.
"Ánh trăng khuyết hôm nay sáng biết bao! Nó rực rỡ… như con gái của ta…”
“Không… Không… Không… Đừng mà…”
Tiếng vỗ tay từng nhịp vàng lên hòa lẫn với tiếng cười nhạo của bọn chúng: “Tình phụ tử thật cảm động mà, hahaha.”
Ngồi lặng trong vũng máu ôm chặt cái xác vô hồn.
Khung cảnh chuyển đổi, nàng còn chưa kịp thấy điều gì diễn ra tiếp đó thì...
Lại một lần nữa rời khỏi phủ nhưng lần này ngoảnh đầu nhìn lại không một bóng thân nhân, ra đi biết khi nào trở về nhưng trở về đã không còn ai nữa rồi.
Trong sự bất lực, vô vọng cùng nỗi đau đớn tột cùng thắt chặt lấy tim, ý thức cô giờ đây như chìm trong cơn mộng mị.
Trong đêm tối hai người một ngựa phi xuyên qua cánh rừng sương mù mịt. Giữa đường ngựa không còn sức chạy vấp phải một hòn đá ngã nhào xuống. Hai người văng ra phía trước vài bước chân. Tiểu Mai nhanh chóng bò dậy đỡ lấy cô bé.
Đột nhiên một tên lạ mặt xuất hiện đuổi theo sát bọn họ, hai người bị đẩy đến gần vách vực sâu.
"Công tử chúng ta đã hết đường rồi, vết thương của người đang… chảy máu.” Tiểu Mai run người hoảng sợ.
“Ta đã không còn lựa chọn!” Cô chỉ biết cắn răng chống đỡ dù máu vẫn đang ào từ miệng vết thương đang càng lúc càng to kia.
Máu rỉ khắp người lại thêm một nhát dài ở bụng. Giọt nước mắt chảy xuống từ con người chỉ còn thoi thóp thở đợi chờ cái chết. Thời khắc này, cô nhìn tiểu Mai: “Tiểu Mai đáng ra nên có một cuộc sống bình thường như người dân ở làng Thiên Sơn. Chẳng lẽ lại phải chịu kết cục như này sao?”
“Công Tử chạy mau!” Tiểu Mai liều mạng chạy đến ôm lấy chân hắn.
Ánh mắt tuyệt vọng, đau nhói: "Em làm gì vậy!”
“Ha. Ta sẽ cho ngươi thấy sống không bằng chết là như thế nào!” Hắn nghiến răng từng nhát từng nhát đâm xuyên qua lưng con bé. “Con khốn chết tiệt, mày có buông ra không!” Không một tiếng gào thét, câu nói chậm rãi trong hơi thở cuối cùng: “Chạy… Chạy… mau.”
“Thật ngu ngốc!” Hắn ngạo nghễ cười đắc ý.
Cô bé trường bò đến mép vách núi, trợn mắt nhìn từng tên áo đen rồi thắt lên điệu cười căm phẫn đến bi thương: “Nhân quả trên đời này, rốt cuộc là đạo lý gì chứ!”
***
Đau! Không còn thấy gì nữa, mọi thứ đảo lộn thực thực ảo ảo. Tiếng cười khanh khách, tấm vải lụa màu trắng, hoa mẫu đơn đỏ, ngọc bội màu vàng,… tất cả chỉ còn là hư ảnh.
“Nàng, nàng là ai vậy…?!”
Tia sáng le lói qua lỗ nhỏ trên mái nhà gỗ như chòm sao Thiên Lang sáng rực trên bầu trời đêm đông trong hồi ức mơ hồ.
Bàn tay run run từ từ đưa lên che chắn lấy thứ ánh sáng chói mắt ấy, dần dần cũng ngã khuỵu xuống vì kiệt sức trong cơn mơ màng.
“Gió phương nào thổi đến mát thật!”
Mùi hơi đất ẩm cứ thế sộc lên mũi: “Trời hôm nay âm u nhỉ! Tia sáng biến mất rồi”.
Mỉm cười.
Sinh mệnh nhỏ bé và yếu ớt sẽ có lúc chạm đến giới hạn của một vòng đời ngắn ngủi. Nhưng nếu nó xuất hiện lần hai có nghĩa là mọi thứ vẫn chưa kết thúc, có thể là khởi đầu và cũng có thể là tiếp tục.
“Cạch.” Thanh âm vang lên phá tan bầu không gian tĩnh mịch.
“Ai đó?” Giọng nói yếu ớt cất lên.
Đưa mắt liếc sang cũng chỉ có thể nhìn thấy được bóng lưng của một cô nương khom lưng, trông dáng người chắc cũng trạc tuổi với con người đang nằm bất động trên chiếc giường gỗ cạnh bên.
Cô nương nhỏ khẽ ngồi xuống bên nàng, dịu dàng lau bàn tay khô đến quanh cổ rồi lại đặt chiếc khăn ấm trên trán. Vị tiểu nương tử đó có khuôn mặt nhỏ nhắn và thoáng vài nét ánh hồng tương quan như giữa hoa đào năm ấy với mặt người vậy.
Nếu theo tình sử chàng thư sinh Chu Ngọc năm xưa, có lẽ nàng đã được gặp một giai nhân như ngài đã từng.
Bất giác nàng lên tiếng: “Đa tạ.”
“Không có gì, chỉ là việc ta nên làm.” Nàng ta khựng lại một lúc rồi rời đi ngay.
Chốc sau một vị lão nhân đi vào, đầu đã bạc lốm đốm. Thế nhưng, ông ta lại gọi nàng: “Mạc nhi, con tỉnh rồi sao! Con cảm thấy thế nào rồi?” Sắc mặt mừng rỡ của ông khiến nàng cảm thấy có một cảm giác thật ấm áp như đã nghe ở đâu đó trước kia vậy.
“Ông là…?” Tâm hồn ngây thơ như một đứa trẻ tò mò đi tìm câu trả lời.
Ông ấy nhíu mày, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu lộ vẻ khó hiểu: “Mạc nhi, con sao thế?!”
“Ông là ai? Sao ta lại ở đây? Đây là đâu? Sao ta…?Đau! Đầu đau quá!”
…
Ánh sáng mặt trời đã le lói lấn dần vào làng Thiên Sơn nhưng tiết trời se lạnh ở phía bên trong sườn đồi vẫn dày đặc nuốt trọn lấy cốc Mộc Ban.
Hôm nay Thẩm Mạc thức dậy sớm hơn mọi ngày, nàng rảo bước loay hoay một hồi trong căn phòng gỗ của mình, cuối cùng y phục cũng chỉnh chu, tóc cũng được bới thành kiểu đuôi ngựa như nam tử thanh tú của nhà vị đại nhân nào không rõ.
Tính ra, kể từ lúc nàng hôn mê hơn hai tháng và ngay cả những lúc dù nàng có mở mắt được thì gân cốt cũng chẳng còn sử dụng được, phải nằm trên giường bệnh tận hơn nửa tháng sau mới đứng dậy chập chững bước đi như một đứa trẻ con vậy. Cũng chính lão già Thẩm Nông - chủ của cốc Mộc Ban, chăm nàng từng li từng tí, lão ta vì nàng mà bỏ việc trông coi, giao thương trà liệu với bọn chủ trà quán ở thành An Nhiên, khiến cho bọn chúng phải tự tìm đến đây lấy trà liệu về buôn bán.
Thẩm Nông vốn là cao nhân trong giới trà, vốn dĩ lão ta xuất thân quý tộc nhưng từ thời thiếu niên hắn đã rất có nhã hứng với trà đạo. Một ngày kia, lão chẳng thèm đến việc thừa kế sản nghiệp của gia quyến mà đến một nơi hoang vu, dưới chân núi Thiên Sơn để trồng những giống trà từ tầm thường đến hiếm thấy. Trên dưới Tưởng Minh quốc, từ quý tộc đến dân thường đều rất thích hương trà từ cốc Mộc Ban. Trà liệu của Thẩm Nông danh bất hư truyền, trà đạo lúc bấy giờ là một thú chơi rất phổ biến trong thời đại này. Nhưng điều đáng nói là người đời chỉ biết lão ta rất khó tính, lấy được trà liệu của lão cũng sợ phải chờ lão cả đời còn không lấy được.Và họ cũng chỉ biết đến đây, còn về xuất thân cụ thể từ đâu, thân phận gì thì chẳng ai biết được ngoài vị cao nhân đó.
Thẩm Mạc là con gái duy nhất của Thẩm Nông, hầu như người dân ở làng Thiên Sơn và người làm việc ở cốc Mộc Ban đều rất quý mến nàng. Nhưng chẳng hiểu vì sao nàng chẳng còn nhớ những chuyện trước đây nữa, chỉ nghe qua lời cha kể rằng:
Lúc trước, Thẩm Nông từng mắc một loại bệnh khó điều trị, Thẩm Mạc từ nhỏ đã rất thích nghiên cứu về thảo dược, nàng thương cha nên đã trèo lên vách núi Thiên Sơn để hái một loại thảo dược quý hiếm có khả năng trị bách bệnh, nhưng chẳng may, vì đôi hài quá trơn đã khiến nàng trượt chân rơi xuống vách đá, đầu bị va đập mạnh rơi xuống một tán cây to vươn ra ở phía dưới. Sáng hôm sau, người ta đến vườn trà thấy một vùng lá đỏ thẫm màu máu, mới phát hiện có người ở phía trên. May mắn phát hiện kịp thời nên mạng vẫn còn giữ được, còn tỉnh lại được hay không thì phải coi nàng có còn cơ duyên với nơi phàm tục này nữa không…
Thẩm Mạc là một cô nương rất thông minh, thích ngao du tứ bể, chẳng hề giống với nữ nhi khuê các bình thường. Nàng hoạt bát, năng động và một điểm đặc biệt nữa chính là thiên phú võ thuật. Chỉ là con gái của một kẻ nông dân phàm phu tầm thường, chưa bao giờ cầm kiếm ra chiến trường, chưa bao giờ rời khỏi cốc Mộc Ban, thế mà Thẩm Mạc lại mang trong mình một sự bẩm sinh khiến người khác phải nghi ngờ. Nhưng có lẽ vì cuộc bạo bệnh ấy mà biến con người ta trở nên khác lạ chăng?
Nàng bước ra hiên nhà, từ chỗ nàng có thể thấy rõ từng tia sáng của mặt trời lần lượt xuất hiện. Vì mải mê ngắm ánh bình minh trên sườn đồi, nàng bất chợt không để ý đến Liễu Y đã đứng bên cạnh từ lúc nào không hay.
“Thẩm tỷ, Thẩm gia gia gọi tỷ đến thư phòng đấy!”
“Nay cha không vào thành hả ta, sao lại gọi ta sớm thế nhỉ? Chắc lại có việc cho mình làm đây.” Nghĩ thầm.
Thẩm Mạc liền quay sang Liễu Y: “Được, ta đến liền. Muội hầm giúp ta một bát canh bổ mang vào thư phòng nhé!”
Liễu Y chỉ gật đầu và quay người đi về phía nhà bếp ngay sau đó.
Thẩm Nông hiên.
“Cha gọi con?”
“Đến rồi à, lại đây.” Thẩm Nông nhẹ nhàng đặt quyển sách đang đọc xuống bàn.
“Nay cha không đến trà quán của Thư thúc nữa hả? Sao nay lại có tâm trạng ngồi thưởng trà đọc sách một mình vậy?”
Thẩm Nông không trả lời ngay, lão chỉ cầm tách trà lên và uống liền một ngụm rồi mới tiếp câu.
“Nay con thay ta vào thành gửi một món quà cho lão An Thư giúp ta, nhìn thấy món quà này hắn sẽ rõ.”
Thẩm Mạc băn khoăn một hồi không biết có nên hỏi: vì sao lại là nàng? Nhưng rốt cục thì nàng cũng chẳng hỏi gì thêm mà chỉ nhẹ giọng đáp lại: “Vâng, thưa cha.” Bởi nàng biết dù cho nàng có hỏi thì vẫn sẽ không moi được gì từ vị tiên sinh khó tính trước mặt.
Nói được vài câu, nàng liền cầm món quà Thẩm Nông đưa mà rời đi. Thẩm Nông nhìn theo bóng lưng của nàng cho đến khi nàng khuất sau cánh cửa thư phòng. Bất chợt cũng vừa kịp lúc Liễu Y mang bát canh nóng bước vào.
“Lão gia, bát canh mà Thẩm tỷ đã chuẩn bị cho người.”
Thẩm Nông ôn tồn bưng lấy bát canh nếm thử: “Con bé thật biết cách khiến người khác cảm thấy xa cách mà…”
“Tỷ ấy thật sự không nhớ gì thật sao?” Liễu Y nhìn Thẩm Nông.
Lão ta chỉ biết lắc đầu rồi nhìn ra phía cửa sổ.
“Đã hơn 17 năm, chuyện trước đây cũng không đáng để nhắc đến nữa rồi.”
“Gia gia thật sự để Thẩm tỷ ở lại đây thật sao? Liệu tỷ tỷ có thật sự sẽ ngoan ngoãn không? Nếu như một ngày nào đó Thẩm tỷ nhớ…”
Thẩm Nông lập tức ngắt lời Liễu Y: “Được rồi! Con bé là con gái ta, là Thẩm Mạc, là con gái độc nhất của Thẩm Nông ta đây. Dù sau này có xảy ra chuyện gì thì chẳng lẽ cuộc sống yên bình ở hiện tại không cảm hóa được lòng nó hay sao!”
Liễu Y chỉ biết ngậm ngùi nhìn Thẩm Nông, ánh mắt dần hạ xuống trở nên sâu thẳm hơn, dường như chất chứa đầy tâm tư mà nàng không nỡ nói ra.
Cả hai đều trông mong một thứ gì đó thật xa vời…
Sau khi rời khỏi thư phòng, Thẩm Mạc liền đi đến kho trà liệu.
Hầu như những người làm đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, chỉ việc đưa nguyên liệu đã được làm khô lên xe ngựa vận chuyển vào trong thành.
Thẩm Mạc cũng nhân cơ hội đó trèo lên xe ngựa đi cùng với hai vị nam tử vào trong An Nhiên.
Vị bằng hữu kia ghé vào tai anh chàng cao to nói thầm: “Hình như là người mới.”
“Hai người đã đến đây làm việc bao lâu rồi?” Thẩm Mạc nhìn hai người thiếu niên.
Một chàng trai cao to trả lời: “Vị huynh đài này hình như cũng mới đến nhỉ? Trước kia chúng tôi chỉ là những kẻ tha hương cầu thực từ chốn khác lui tới đây, cũng nhờ Thẩm gia gia cưu mang, do vậy nên đã ở lại đây làm việc giúp cho ông ấy, được bao lâu thì….”
Chàng trai lại quay sang người bằng hữu bên cạnh, anh bạn bên cạnh liền ngẫm nghĩ một hồi mới trả lời: “Hừm… Chắc cũng tầm hơn năm năm rồi.”
Thẩm Mạc hỏi: “Vậy các người trước đó ở đâu, làm nghề gì, những người trong cốc đều giống các người luôn hay sao?”
“Haha. Cậu thiếu niên này có vẻ đúng là người mới nhỉ, đừng nóng vội, để tôi giải thích cậu nghe.”
Anh chàng cao to liền nói tiếp: “Thật ra cũng không phải ai cũng giống chúng tôi. Chúng tôi đến từ phương bắc, cách đây cũng rất xa, là nơi biên ải, mặc dù hiện giờ không còn loạn lạc, nhưng người dân cũng chẳng thể sống nổi với bọn cướp ở vùng đó, thái bình thật ra cũng chỉ có một số vùng, người hiền lành muốn sống yên bình cũng thật khó… Ngày trước, chúng tôi chỉ là nông dân ở vùng hẻo lánh, cuối cùng phải rời tới đây để sống. Người dân trong làng Thiên Sơn cũng có một vài người giống chúng tôi, nhưng cũng có một số là từ trong thành chuyển ra đây, họ không thích sự náo nhiệt của chốn phồn hoa kia. Mộc Ban cốc được một tay lão Thẩm dựng lên, danh tiếng của ông vang danh khắp kinh thành, nhờ vậy mà khi chúng tôi vận chuyển trà liệu vào thành không bị làm khó dễ, không bao giờ gặp chuyện gì bất trắc, dường như trà liệu ở cốc Mộc Ban là một phần cốt yếu của thành An Nhiên.”
Chàng trai tiếp tục kể: “Người làm ở cốc Mộc Ban đa số là người từ trong thành đi ra, còn về cụ thể như thế nào, tôi cũng không thể nào biết rõ hết được.”
“Còn cậu thì sao, nhìn cậu trắng trẻo, anh tuấn như vậy rất giống mấy tiểu thiếu gia nhà quan lại trong thành, tại sao lại tới đây làm công việc này vậy?”
Thẩm Mạc khẽ cười, đáp lại: “Quá lời, quá lời rồi. Không giấu gì hai vị, tiểu đệ đây thầm thích vị tiểu nương tử bên cạnh Thẩm gia gia, tôi vốn chỉ là một tên không có chuyện gì làm, vì cô ấy mà chạy ra đây làm cái nghề này thôi. Gia quyến nhà đệ không đáng nhắc, không đáng nhắc đâu.”
Hai vị nam tử cười lớn: “Haha, chí khí lắm đó chàng trai, đúng là vì hồng nhan mà việc gì cũng dám làm. Chúc cậu sớm ngày lấy được mỹ nhân.”
Thẩm Mạc nương theo mà cười: “Mà khoan, nói chuyện nãy giờ vẫn không biết danh xưng hai vị như thế nào?”
Anh chàng cao to đáp: “Tôi tên Hà Tứ Lang, cậu cứ gọi tôi là Tứ ca.”
Anh chàng còn lại: “Còn tôi là Sơn Vi An, cậu cứ gọi Vi ca là được. Còn cậu, chúng tôi nên xưng hô thế nào đây?”
“Tiểu đệ họ Hoa, tên hai chữ Thiên Hành. Hai huynh cứ gọi ta là A Hành.”
“A Hành này, người đệ để ý có phải là Liễu Y cô nương không?” Sơn Vi An dò hỏi.
“Huynh biết cô ấy sao?” Thẩm Mạc cố ý nương theo.
“Ây da, người ở đây không ai mà không biết cô ấy. Chỉ là sao đệ lại nhìn trúng cổ vậy?”
“Thực ra thì trong một lần gặp gỡ nàng ở trà quán của ông chủ An Thư, ta đã không thể rời mắt trong lần đầu tiên ấy rồi.” Thẩm Mạc giả vờ e thẹn.
Hai ca ca lại tiếp tục trêu ghẹo Thẩm Mạc: “Đúng thật là tuổi trẻ haha, nhưng mà ta nói thật lòng, cô ấy rất khó theo đuổi đó, trước đây nghe nói cô ấy luôn đề phòng đàn ông, giống như đã từng trải qua những chuyện gì đau đớn lắm khiến cô ấy dường như mang một ý niệm hận thù đàn ông sâu sắc.”
Những chuyện trước kia, nàng đã không còn nhớ dù chỉ là một chút, hiện giờ Thẩm Mạc như đang đi tìm lại quá khứ của mình vậy, có nhiều chuyện không biết đã nghe qua chưa, nhưng mà vẫn cảm thấy như mới lần đầu sống ở nơi đây, chẳng có chút ấn tượng nào.
Nàng ngẫm nghĩ một lúc, nghĩ thầm: “Kể từ khi mình tỉnh dậy cũng đã được hai tháng, nhưng mình lại chưa từng hỏi muội ấy về những chuyện này… Vả lại, ta cũng không nghĩ sẽ có những chuyện như thế!”
Nói chuyện không được bao lâu thì bỗng chốc cũng đã tới cổng thành. Quả thật giống như lời của hai ca ca, chiếc xe ngựa chở trà liệu này dễ dàng thông chốt thật, bọn lính cổng thành chỉ giao lưu mấy câu đại loại như hỏi về nàng: “Người mới đến sao?”
Hai huynh liền nhanh chóng cười đáp lại: “Cậu ấy theo chúng tôi để học hỏi thêm kinh nghiệm, tiện thể cũng giới thiệu mặt mũi cho các ngài đây, sau này mong các vị chiếu cố cậu ấy.”
Người lính kia liền đáp: “Được rồi, được rồi, đều là người thân thiết, không cần khách sáo vậy, vào đi, coi chừng chậm trễ thời gian.”
Cả ba cùng đồng thanh đáp lại: “Đa tạ, đa tạ.”
Đi từ sáng sớm, vào trong thành cũng là lúc đương Ngọ, mặt trời đã lên tới đỉnh.
“Đây là thành An Nhiên sao! Thật nhộn nhịp mà.” Thẩm Mạc phấn khích.
Vì đi đường khá lâu nên xe ngựa của bọn họ đã dừng tại một quán nước bên lề uống nước. Trong lúc nghỉ ngơi, Thẩm Mạc lại nghe vị thúc thúc ở bàn bên cạnh nói chuyện với bằng hữu của hắn.
“Huynh biết gì chưa, tiểu vương gia phủ Long Quốc Công đại nhân đã được bệ hạ triệu kiến về kinh thành rồi đấy. Quốc Công đại nhân rất yêu thương, trọng dụng đứa con này, Long Nguyên Lạc là viên ngọc quý trong tay của Long Nghị. Từ khi cậu ta còn nhỏ đã theo cha ra chiến trường lập biết bao nhiêu chiến công, đến bây giờ lại một mình ra trận, giữ vững thiên hạ thái bình cho Tưởng Minh quốc. Làm sao mà cả triều đình không tin tưởng giao một nửa quyền binh vào tay vương gia! Hắn tuổi còn trẻ mà đã tài đến như vậy, thật không biết sau này vương phi sẽ là ai mới xứng được đây?” Vị thúc thúc đó vừa mới nói một cách khoa trương thì lại vừa tỏ ra lo lắng.
“Ta nghĩ không đến nỗi như vậy, vương cung quý tộc có đủ loại người, chẳng lẽ lại không tìm ra một vì tiểu thư tài sắc vẹn toàn sao? Thật phi lý mà.” Kẻ bên cạnh tiếp lời.
Vị thúc thúc lại nói tiếp: “Nhưng đáng tiếc là vị Long vương tử này lại rất bí ẩn, ít ai gặp được tên này, cậu ta nổi danh phong lưu đa tình chắc cũng chỉ có mấy nương tử lộng lẫy ở mấy chỗ thanh lâu mới được diện kiến thôi a!”
Cả quán nghe được lời này liền cười phá lên, đồng thanh vừa nói vừa cười: “Đúng, đúng vậy rồi, haha.”
Thẩm Mạc nói thầm: “Long Nguyên Lạc…”
Hà Tứ Lang nói với Sơn Vi An: “Vị vương tử này là người không thể đụng vào mà.”
“Huynh biết người này sao, Tứ ca?” Thẩm Mạc có hơi tò mò.
“Đệ không biết thật sao! Cả kinh thành này, đến ngay cả bên ngoài, tiếng tâm của cậu ta vang rất xa, không ai không biết cả, đến ngay cả những nước láng giềng còn mong muốn được liên minh chính trị bằng cách gả công chúa qua đây để có được quyền lực của vương tử, thế mà cũng bị từ chối. Người từ chối không phải bệ hạ mà chính là cậu ta. Điều này chứng tỏ cậu ấy không phải kẻ tầm thường rồi.”
Vi Ca tiếp lời: “Đúng đó, vị vương tử tôn quý ấy được trời ban cho Tưởng Minh quốc này thật phúc đức mấy kiếp của người dân nơi đây mà.”
Thẩm Mạc có hơi nghi ngờ, nghĩ thầm: “Trên đời có người như vậy thật sao?”
Nàng khó có thể tin mà nói: “Hắn là người thật sao?”
Hai huynh nghe xong liền cười: “Haha, đệ thật là…ngốc. Mà đừng nói lớn ở đây, bọn người nơi này nghe được sẽ quy tội chúng ta bất kính với vương tử đấy.”
Vi An: “Thôi, chuyện cũng chẳng liên quan đến chúng ta, lời nói thoảng qua tai, tiếp tục công việc thôi nào. Chúng ta đi thôi.”
Sơn Vi An để vài lượng bạc trên bàn rồi cả ba cùng rời khỏi quán, tiếp tục hành trình đến trà quán của ông chủ An Thư.
Thẩm Mạc vẫn ngờ vực, nghĩ thầm: “Tên này chắc cũng chỉ là công tử bột, lời truyền tụng chắc để làm vững lòng dân thôi…”
“Long Nguyên Lạc sao?!” Nàng khẽ mỉm cười.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play