Kí ức của khoảng thời gian lúc còn nhỏ là những kỉ niệm vui tươi, hồn nhiên và tinh nghịch của tuổi trẻ, có tác động đến tính cách và lối sống của con người khi trưởng thành, tuy nhiên cũng có những kí ức đau buồn mà con người muốn quên đi hoặc có những ít kí ức để nhớ về, cũng được thể hiện trong cô nhân vật nhỏ Hạ Uyển Uyển này.
Mùa hè tháng 7 năm 2009. Tiếng ve râm ran trải dài khắp con hẻm nhỏ, vẽ nên một bức tranh rực rỡ của mùa hè. Bầu trời trong xanh, những đám mây lững lờ trôi, gió nhẹ mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn nhà ai. Mùa hè năm ấy, mọi thứ vẫn bình yên như bao mùa hè khác, nhưng với Hạ Uyển Uyển, đó là mùa hè quan trọng nhất trong tuổi thơ cô.
Trong căn nhà nhỏ ngập tràn ánh nắng, cô bé 5 tuổi Hạ Uyển Uyển ngồi bệt trên sàn, đôi mắt long lanh chăm chú vào bức tranh mình đang vẽ. Mái tóc đuôi gà cột lệch khiến cô trông càng thêm phần tinh nghịch. Cô dùng chiếc bút màu xanh lá, cẩn thận tô lên hình con cào cào mà cô vừa vẽ.
Bên cạnh, Hoàng Thiên Lãng - cậu bạn thanh mai trúc mã của cô - đang khoanh tay, nhíu mày nhìn tác phẩm ấy.
“Uyển Uyển, cậu làm cái gì vậy?” Giọng cậu pha chút khó chịu.
Uyển Uyển ngước đôi mắt to tròn lên nhìn cậu, hồn nhiên đáp:
“Tớ đang vẽ con cào cào! Cậu xem đi, dễ thương không?”
Thiên Lãng nhìn bức tranh, rồi lại nhìn Uyển Uyển, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực:“Dễ thương cái gì mà dễ thương? Đầu nó còn to hơn cả người! Cậu có nhìn kỹ con cào cào bao giờ chưa?”
Uyển Uyển bĩu môi, nhưng vẫn kiên quyết bảo vệ tác phẩm của mình:
“Có mà! Tớ nhìn rồi! Cào cào của tớ dễ thương mà.”
Thiên Lãng thở dài, giật lấy tờ giấy:“Thôi được rồi, đưa tớ vẽ lại cho.”
Và thế là, cuộc thi “Ai vẽ đẹp hơn” bắt đầu. Thiên Lãng, với tư duy logic và khả năng quan sát tỉ mỉ, cố gắng vẽ lại con cào cào theo tỉ lệ chuẩn. Uyển Uyển, với trí tưởng tượng bay bổng, cứ thế thêm vào những chi tiết “độc đáo” của riêng mình.
“Thế này mới đúng này!” Thiên Lãng vẽ thêm đôi chân dài ngoằng.
“Không có! Thế này mới đẹp!” Uyển Uyển vẽ thêm hai cái râu cong vút.
Cứ thế, hai đứa trẻ tranh cãi không ngừng, rồi rượt đuổi nhau khắp nhà. Tiếng cười vang vọng, như xua tan đi cái nắng oi ả của mùa hè. Cuối cùng, cả hai mệt lả, ngồi phịch xuống ghế sofa, cùng nhau xem phim hoạt hình.
“Thiên Lãng, cậu có khát nước không? Tớ đi lấy nước cho cậu nhé.” Uyển Uyển nghiêng đầu hỏi.
Thiên Lãng gật đầu, vẫn mải mê với bộ phim. Uyển Uyển lon ton chạy vào bếp, cẩn thận lấy hai cốc nước mát. Khi quay lại, cô thấy cậu đã ngủ gục trên ghế.
Một ý tưởng tinh nghịch lóe lên trong đầu.
Uyển Uyển rón rén lấy bút màu, nhẹ nhàng vẽ lên mặt cậu những vệt mực đen nguệch ngoạc. Cô nhịn cười đến mức suýt bật thành tiếng.
Sáng hôm sau, khi Thiên Lãng soi gương, cậu há hốc mồm.
“UYỂN UYỂN!!!”
Cậu bé tức giận rượt đuổi cô quanh nhà.
“Lêu lêu, cái đồ mặt mèo!” Uyển Uyển vừa chạy vừa cười nắc nẻ.
Nhưng trong lúc đùa giỡn, Uyển Uyển vô tình đẩy nhẹ Thiên Lãng, khiến cậu vấp ngã.
“A!”
Cậu bé đau đớn ôm lấy chân. Mặt tái mét.
Uyển Uyển hoảng sợ, vội chạy đến.
“Thiên Lãng! Cậu có sao không?”
Nước mắt cô bé rưng rưng.
Tối hôm đó, cô nằm trên giường, thao thức mãi. Cô sợ cậu sẽ giận mình. Nhưng sáng hôm sau, Thiên Lãng vẫn đến tìm cô, cười toe toét.
“Đừng lo, không đau lắm đâu!”
Nhưng niềm vui không kéo dài lâu.
Ngày hôm sau, Uyển Uyển nghe lỏm được cuộc trò chuyện của người lớn.
“Gia đình họ Hoàng sắp chuyển sang Mỹ rồi…”
Lòng cô bé chùng xuống.
Uyển Uyển chạy vào phòng, ôm chặt con gấu bông yêu thích, nước mắt rơi lã chã.
Lúc Thiên Lãng đến chào tạm biệt, cô nhất quyết không ra gặp.
Nhưng cậu bé vẫn tìm được cô.
“Uyển Uyển, tớ đi đây.”
Uyển Uyển bật khóc:“Nhưng nếu cậu không về thì sao?”
Cô òa khóc, níu chặt áo cậu.
“Cậu lúc nào cũng trêu tớ, làm tớ khóc. Vậy mà bây giờ cậu lại đi.”
Thiên Lãng ngập ngừng, rồi cậu đưa tay xoa đầu cô.
“Đừng lo, tớ sẽ quay về mà.”
Lời hứa ấy, liệu có thể giữ trọn vẹn?
Uyển Uyển nhìn theo bóng lưng cậu, cho đến khi xe dần khuất xa. Cô bé bỗng thấy đau nhói trong lòng.
Mùa hè năm ấy, cô mất đi một người bạn quan trọng nhất.
Nhưng cô cũng có một lời hứa để giữ.
----
Thời gian trôi qua, Uyển Uyển lớn lên, trở thành một cô gái năng động và tài năng.
Cô vẫn nhớ như in cái ngày hè năm ấy, khi Thiên Lãng hỏi cô về ước mơ của mình. "Trở thành ca sĩ như chị ấy trên tivi!" cô đã trả lời như thế.
Bản thân Uyển Uyển chả hiểu tại sao lúc đó cô ấy lại nghĩ vậy nhưng mà đó cũng là câu hỏi mà cô ấy nhớ lại nhất trong khoảng thời gian ở cùng cậu ấy.Và giờ đây, cô đang từng bước thực hiện ước mơ đó, có lẽ, một phần cũng là vì cậu bạn thanh mai trúc mã năm xưa.
Mọi chuyện là như thế, tự nhiên tại sao cô ấy lại nghĩ đến Thiên Lãng...
Buổi sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua tấm rèm cửa, rọi xuống góc phòng. Hạ Uyển Uyển dụi mắt, vươn vai lười biếng rồi bước xuống giường. Hôm nay là một ngày bình thường, nhưng cũng là ngày cuối cùng cô còn là học sinh cấp hai.
Từ dưới bếp, giọng mẹ cô – Diệp Thanh Vân – vang lên dịu dàng:
“Uyển Uyển à, ra ăn sáng đi con.”
“Vâng, con ra ngay đây ạ.”
Mẹ cô đã chuẩn bị một bữa sáng đầy đủ như mọi ngày, bát cháo gà nóng hổi cùng vài món ăn kèm. Dù không quá đói, nhưng mùi thơm của thức ăn vẫn khiến cô động lòng.
“Mai là con ra trường rồi, trưởng thành hơn một chút rồi nhé,” mẹ cô mỉm cười nhẹ nhàng, vừa rót sữa vào cốc vừa nhắc nhở.
“Vâng...” Hạ Uyển Uyển gật đầu, nhưng cô không nghĩ nhiều về chuyện đó. Trưởng thành sao? Chỉ là lên cấp ba thôi mà.
Cô ăn qua loa rồi nhanh chóng đứng dậy.
“Con đi học đây ạ.”
“Ăn ít vậy con?”
“Không sao đâu ạ, con no rồi.”
Diệp Thanh Vân nhìn theo con gái, lắc đầu nhẹ nhưng không nói gì thêm.
Sau khi tan học, cô về đến nhà thì thấy bố mẹ đang chuẩn bị đồ đạc.
Hạ Lâm – bố cô – là một người đàn ông trông có vẻ nghiêm túc nhưng lại hết mực cưng chiều con trai, thi thoảng cũng tỏ ra sợ vợ một chút. Lúc này, ông đang kéo vali, quay sang dặn dò cô:
“Uyển Uyển, chiều nay bố mẹ có chút việc, có thể tối mai mới về. Con trông em cẩn thận, có gì thì sang nhà bà Hai nhé.”
Hạ Việt, cậu em trai nghịch ngợm của cô, lập tức xị mặt.
“Con không muốn ở cùng chị ! ba! Cho con đi cùng đi.”
Hạ Uyển Uyển nhướn mày, khoanh tay nhìn em trai:
“Bố, nếu mà nó không muốn ở nhà thì cho nó đi đi.”
“Ừm... Hỏi mẹ con xem sao.”
Hạ Việt nhanh chóng quay sang mẹ:
“Mẹ ơi, con đi cùng bố mẹ nha?”
“Không được,” Diệp Thanh Vân đáp dứt khoát, “chuyện này không liên quan đến con, ở nhà với chị đi.”
Hạ Việt bĩu môi nhưng không thể cãi lại.
Sau khi bố mẹ rời đi, ngôi nhà trở nên yên ắng hơn. Hạ Uyển Uyển bật tivi, nhưng chẳng tập trung xem.
“Chị.”
Hạ Uyển Uyển quay đầu.
Hạ Việt cười hì hì: “Ba mẹ đi rồi, cho em ra ngoài chơi một chút nha. Em sẽ về sớm!”
Cô thở dài, phẩy tay: “Đi đi, nhưng đừng có đi lâu quá.”
Dĩ nhiên, thằng nhóc này không bao giờ giữ lời hứa. Đến tối, nó mới chịu vác mặt về.
“Em đi đâu mà giờ mới về?” Cô khoanh tay nhìn em trai, giọng có chút bực bội.
“Em chỉ ra ngoài chút thôi mà, chị đừng cáu chứ.”
Hạ Uyển Uyển lườm nó rồi quay về phòng bếp, nhưng ngay lập tức nhận ra một chuyện khủng khiếp – gói mì cuối cùng của cô đã không cánh mà bay!
Cô quay phắt lại: “Thằng nhóc kia, em lấy gói mì của chị phải không?!”
“Em đâu có ~”
“Vậy đằng sau tay em là cái gì?”
Hạ Việt giấu tay ra sau, cười gượng.
“Hôm qua ai bảo em ăn gói kia rồi, giờ lại lấy?”
Bụng cô réo lên đầy phản bội, nhưng nhìn thấy ánh mắt đáng thương của em trai, cô chỉ biết thở dài:
“Thôi được rồi, vậy em cứ ăn đi.”
Dù gì giờ cũng muộn rồi, cô nhịn đói lên phòng ngủ cho qua chuyện.
Sáng hôm sau, trong nhà không còn gì để ăn, cô đành phải đi mua đồ.
Trước khi rời đi, cô nhắc nhở: “Chị đi mua chút đồ, có thể hơi lâu, em trông nhà đấy. Đừng có mà đi lung tung!”
Hạ Việt lười biếng đáp: “Biết rồi, biết rồi mà.”
Ánh nắng buổi sáng sớm rọi vào mắt khiến cô hơi nheo lại. Trên đường đến cửa hàng, cô thả chậm bước chân, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Dù chỉ là một ngày bình thường, nhưng cô lại có cảm giác kỳ lạ, như thể hôm nay sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Khi bước vào cửa hàng tiện lợi, cô nhanh chóng chọn một số đồ dùng cần thiết cho bữa trưa và tối. Nhưng đúng lúc đang thanh toán, cô vô tình vấp chân làm đổ đồ của người bên cạnh.
“Xin lỗi, tôi không cố ý!” Cô vội vàng cúi xuống nhặt giúp người ta, không kịp nhìn rõ mặt vì người này đeo một chiếc khẩu trang đen, nhưng lại vô giác để ý thấy hình bóng người đó .
Người kia chỉ đáp lại một câu nhẹ nhàng: “Không sao.”
Suy nghĩ bỗng nhiên hiện lên:(“Bóng hình này … Sao quen quá.“)
Cô ngẩng đầu lên, nhưng đối phương đã xoay người rời đi.
Sau khi thanh toán xong, cô bước ra cửa, tiện tay giơ túi đồ lên than thở:
“Đúng là xui xẻo quá đi mà.”
Nhưng không ngờ, lần gặp mặt này lại để lại một ấn tượng khó phai trong lòng cô. Vì người vừa rồi, chính là người bạn năm xưa đã từng bỏ cô mà đi.
Trở về nhà, đặt túi đồ xuống bàn, cô ngồi thẫn thờ suy nghĩ.
“Người lúc nãy… có quen không nhỉ?”
Cô nhíu mày, cố gắng nhớ lại hình ảnh cậu bé năm xưa. Nhưng rồi cô tự lắc đầu:“Không đâu, chỉ là hơi giống thôi. Nếu cậu ấy về thật, chắc cũng sẽ đến tìm mình trước.”
Tạm gác chuyện đó sang một bên, cô tiếp tục công việc của mình. Hát, vận động, nhưng phần lớn thời gian vẫn dành để ôn thi vào cấp ba.
Cô nắm chặt cây bút, trong lòng thầm nhủ:(“Trường cấp ba Thâm Hải, nhất định phải thi đậu!”)
“Chị à,” giọng Hạ Việt vang lên từ sau lưng, “với trình độ của chị thì chắc chắn đậu thôi.”
Cô phì cười: “Em nghĩ chị giỏi đến thế à?”
, phản bác lại trình độ của mình: “Nghe vậy là biết em đang chế riễu chị rồi “
Cậu gãi đầu cười cũng như có một vẻ mặt mong đợi: “ mà chị có mua gì cho em không?”
Cô vỗ đầu em trai: “Có chứ. Kem của em đây.”
“Bảo ngay mà, chị hiểu em nhất!”
“Cái thằng nhóc này, đúng là ngang ngược.”
Hạ Việt cười toe toét, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài chơi.
Ngày hôm nay trôi qua thật nhanh.
Ngày mai, cũng là ngày cuối cùng cô còn là học sinh cấp hai.
Cô lặng lẽ nhìn lên bầu trời xanh thẳm, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Trưởng thành ư? Không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng chắc chắn cô sẽ bước tiếp, dù có gặp lại ai đi nữa.
Buổi cuối cùng của kì học đã kết thúc, bắt đầu một mùa hè chói chang những chú ve kêu ve~ve, còn cả bầu trời xanh thẳm của sắc trời hoà quyện lại, nhưng thật ra Uyển Uyển cô ấy vẫn còn đang ngủ trên giường.
Thanh vân:"Con bé này sao hôm nay dạy muộn thế!"
"Uyển Uyển con còn ngủ đến bao giờ nữa "
Hạ Uyển Uyển:"Vẫn sớm mà mẹ "
Thanh Vân:''Con nhìn xem đồng hồ đã mấy giờ rồi "
Hạ Uyển Uyển"Á~ Con dạy ngay đây"
"Trời tự nhiên lại quên chứ ", "định bảo sẽ đến đó mà đã gần tám rưỡi rồi"
Thanh Vân:"Con định đi đâu vậy "
Hạ Uyển Uyển:"Bạn con đủ con đi chơi nhưng con lại dạy muộn"
Thanh Vân:"Vậy con nhanh lên rồi đi, không các bạn lại chờ"
Hạ Uyển Uyển:"Vâng ạ ", "Thôi con đi đây"
Thanh Vân:"Ăn sáng đã rồi đi "
Hạ Uyển Uyển:"Đến đó con sẽ ăn "
Họ người đang đứng ở một quán cafe bên đường để đợi mọi người đến đông đủ, và cuối cùng Uyển Uyển cũng tới nơi kịp lúc, phản ứng của người bạn như muốn trách móc vì cô đến muộn, nhưng đột nhiên đừng lại kiểu như có một thứ gì đó lấn áp câu nói.
"Đẹp trai quá đi~"
Cô ấy ngoảnh đầu lại, với bộ mặt rất ngạc nhiên, cô bất giác chạy tới bên cạnh người đó, có vẻ như người đó cũng biết cô là ai.
"Đây không phải là học trưởng của trường cấp ba thâm hải sao ", "anh ấy đẹp trai quá đi".
Người bạn cô chạy tới kéo cô lại bất ngờ với vẻ mặt, khi biết học trưởng và Uyển Uyển quen biết nhau."Sao cậu không nói trước với tôi "
"Chắc nhiều bạn ở đây cũng biết tôi rồi tôi tên là Diệp Khách Trạch (*)"
(*) Diệp Khách Trạch nhân vật có tiếng ở trường Thâm Hải, đã có hai năm học ở trường, luôn đứng trong hạng mười khối suốt hai năm, thể thao giỏi, gia đình giàu có và là con cả, có mối quan hệ là con của nhà bác hàng xóm gần nhà bà ngoại Hạ Uyển Uyển, được nhiều người ngưỡng mộ và thích.
Hạ Uyển Uyển:"Sao anh lại đến đây "
Diệp Khách Trạch:"Bạn anh rủ anh tới có vấn đề gì sao? "
"Tôi với nhà em ấy là họ hàng với nhau nên em ấy là vậy thì cũng không sao mọi người đừng để ý "
"Vậy thôi không còn chuyện gì nữa chúng ta bắt đầu đi"
Họ bắt đầu chuẩn bị lên xe, Uyển Uyển đang chuẩn bị lên học trưởng lại gọi cô ngồi cùng.
"Mọi người hôm nay muốn đi đâu trước"
"Họ trưởng Lôi Ngỗ (*)Vậy chúng ta đi công viên đi ''
(*) Là Bạn của Diệp Khách Trạch, con trai cô giáo dạy môn Địa lý, giỏi về các địa hình, nhận biết tốt, rất hòa đồng.
Lâm Dư Khả:"Cũng được vậy đến, công viên giải trí happy valley đi em thấy chỗ đấy rất được ý"
"Nơi đó cũng được vậy chúng ta tới đó đi, bác tài hãy đưa chúng cháu đến công viên giải trí happy valley "
Bắt đầu xuất phát, đi được một quãng đường bắt đầu bụng của Uyển Uyển cũng đã deo lên ò ò cô ôm bụng định chờ tới chỗ đó rồi mua gì ăn, nhưng mà quãng đường vẫn còn khá dài, cô đang định hỏi xem có ai mang gì không, nhưng học trưởng đã cắt lời.
Diệp Khách Trạch:"Có phải em đói rồi không? "
Hạ Uyển Uyển:"Sao anh biết "
Diệp Khách Trạch:"Lúc nào em trả vậy"
Hạ Uyển Uyển:"Em xin lỗi từ lần sau em sẽ không nhịn đói như vậy nữa "
Diệp Khách Trạch:"Được rồi em cầm lấy đi "
Hạ Uyển Uyển:"Sao anh biết em thích nhất cái này "
Món đồ ăn thích nhất của Uyển Uyển là những củ khoai lang nướng nó chất chứa kỉ niệm sâu sắc của hai người lúc còn bé.
Điệp Khách Trạch:"Không phải em từng có nói cho anh biết sao"
Hạ Uyển Uyển: " ... "
Anh ấy quan tâm cô sợ cô bị bỏng anh ấy lấy tờ giấy từ đâu ra bọc vào cho cô rồi đưa cô ăn.
Sau một khoảng thời gian ở trên xe mọi người ngồi nói chuyện hứng hở, cuối cùng cũng đến nơi, nhưng cũng là buổi trưa rồi, họ giờ ai cũng đói, mọi người rủ nhau đi ăn trước rồi mới vào công viên chơi, họ đã ăn no xong tâm trạng cũng tốt lên hẳn.
Rồi mọi người rủ nhau đi mua vé vào cổng, cuối cùng cũng đến lượt, họ hẹn nhau chơi đến bốn giờ mới về và tập kết ở cửa công viên, khi mua xong Uyển Uyển đã nhanh chóng đến kéo người bạn của mình chạy đi nhanh chóng, người bạn đó cũng không hiểu vì sao mà Uyển Uyển lại không đi cùng học trưởng mà lại rủ cô ấy đi.
Lâm Dư Khả:"Tớ từng nghĩ học trưởng sẽ lạnh lùng máu lạnh mà không ngờ anh ấy lại tốt với cậu như vậy "
Hạ Uyển Uyển:"Thôi cậu đừng nói nữa, tớ mới học trưởng như anh em, anh ấy lúc nào cũng xem tớ như con nít chưa trưởng thành vậy "
Lâm Dư Khả:"Tớ lại thấy học trưởng là một người tốt "
Hạ Uyển Uyển"Tốt nhất "," thôi chúng ta nhất định sẽ chơi hết tất cả các trò chơi ở đây cậu thấy sao "
Lâm Dư Khả:"Được thôi ! "
Bắt đầu chơi trên tàu lượn siêu tốc và hình như là Uyển Uyển đã lạc mất Lâm Dư Khả đột nhiên có người gọi tới, cô bắt máy.
Hạ Uyển Uyển:"Khả Khả cậu ở đâu vậy "
Lâm Dư Khả:"Tớ đang trên tàu lượn siêu tốc cậu đợi tớ ở chỗ Băng Chuyền Tình Yêu nha"
Uyển Uyển đã đến nơi không nhìn thấy ai cả cô tới gần một quán nước, thấy có một người đang định trộm tiền của chủ quán, cô nghĩ rồi la lên làm hỏng chuyện của tên đó.
Hạ Uyển Uyển: "Ông chủ ... "
"Mày không yên đau đó "
Sợ có việc gì đó nên cô mua nước xong rồi đi ra ngoài, đột nhiên cô để ý có vài người con trai đang nhìn cô bằng ánh mắt nào đó khiến Uyển Uyển sợ, ngay lúc đó bộn họ đã tiến gần cô, họ trưởng cùng đám bạn cũng đang đi gần đó thấy cô đang bị ăn hiếp và họ đã đuổi bộn người đó đi.
Diệp Khách Trạch:"Em đang làm gì ở đây vậy"
Hạ Uyển Uyển:"Học trưởng em ~~"
Sửa lí xong mọi chuyện khi nãy, cuối cùng Lâm Dư Khả cũng tìm đến nơi vẻ mặt ngỡ ngàng chưa hiểu rõ tình hình." Học trưởng đã có chuyện gì xảy ra vậy"
Học trưởng Lôi Ngỗ với vẻ mặt ủa trách nhìn Lâm Dư Khả."Em tại sao không ở cạnh Uyển Uyển sút chút nữa thì là em ấy gặp nguy, có vài bộn đang định đánh em ấy ", "may mà có Diệp Khách Trạch nhìn thấy em ấy không thì sẽ không biết ăn nói sao với bố mẹ em ấy". Rồi quay đi mua nước cho Hạ Uyển Uyển.
Lâm Dư Khả cảm giác tội lỗi ngoảnh mặt quay đầu xin lỗi :" Tớ có lỗi vì để cậu ở lại đó một mình"
Diệp Khách Trạch quay đầu nhíu mày nhìn Lâm Dư Khả rồi quay đầu lại nhìn Uyển Uyển.
Diệp Khách Trạch:"Em không có lỗi mà tại bộn anh không tốt đi chơi bỏ em một mình, vậy nên cũng là lỗi của bộn anh "
Hạ Uyển Uyển:"Xin lỗi mọi người đều là lỗi tại em nếu em không lo chuyện bao đồng, thì không ra nông nỗi mà làm mọi người phải lo lắng"
Học trưởng Lôi Ngỗ:" Uyển Uyển nước của em này "
Hạ Uyển Uyển:"Cảm ơn anh Khách Trạch"
Uyển Uyển Quay ngang ngó dọc thấy mọi người vẫn lo lắng không ai nói gì."Mọi người đừng như thế em ổn mà"
Lâm Dư Khả:"Em ở đây với Uyển Uyển mọi người cứ đi chơi đi"
Diệp Khách Trạch đứng dạy nghiêm túc nói."Lâm Dư Khả Em cứ đi chơi đi anh ở lại với em ấy "
Sau một khoảng thời gian họ đã trên đường chuẩn bị đi về.
Hạ Uyển Uyển:"Cảm ơn đã đưa em về nhà "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play