Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đồng Nhân Vân Chi Vũ: Chim Quý Trong Lồng

Chương 1: Gả tới Cung Môn

Ánh bình minh vừa ló dạng, tuyết trắng bay lững lờ theo gió, rơi xuống mặt đất thành một lớp mỏng như tơ bạc.

Dưới chân núi Vũ Lăng, Miêu trại bị sương sớm bao phủ, bụi bay mịt mờ, tựa như ẩn mình vào cây cối xung quanh, chỉ lộ ra những bóng hình mơ hồ, cách biệt với thế tục. Cơn mưa lớn đêm qua khiến không khí thêm phần ẩm lạnh, hơi nước quyện cùng gió núi, phả vào da thịt cảm giác buốt giá.

Trong một gian phòng nhỏ, ánh nến lay động hắt lên vách gỗ những bóng hình mờ ảo. Trên cửa sổ treo lụa đỏ cùng chữ “Hỉ” thêu bằng chỉ vàng, nhưng không khí trong phòng lại không hề có chút vui mừng. Những rương sính lễ cùng các lọ sứ đặt rải rác khắp nơi, nhìn có chút lộn xộn không hợp quy củ.

Kẽo kẹt…

Cửa gỗ khẽ mở, cơn gió lạnh lập tức ùa vào, lướt qua vạt áo của thiếu nữ, khiến lớp vải khẽ rung động. Nàng đi thẳng đến phòng trong, nơi ánh sáng càng thêm lờ mờ, chỉ có ánh nến yếu ớt phản chiếu lên gương đồng.

Trước gương, có một thiếu nữ đang chải tóc cho một người khác. Bóng dáng người kia yểu điệu, mái tóc đen dài như suối, nhưng bởi vì quay lưng về phía cửa nên không thể nhìn rõ gương mặt.

“A Đóa, đặt hỷ phục lên bàn trà đi.” Thiếu nữ đứng chải tóc nhẹ giọng dặn dò, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo chút khàn khàn của tâm trạng bị đè nén.

Thiếu nữ được gọi là A Đóa phẫn nộ đặt bộ hỷ phục đỏ thẫm lên mặt bàn, ánh mắt lộ rõ sự bất mãn. Nàng vẫn luôn như vậy, vẫn luôn bộc trực và thẳng thắn, giọng nói mang theo khẩu âm đặc trưng của người Miêu Cương, trong trẻo nhưng cũng đầy tinh nghịch, “Cung Môn cũng thật là quá đáng! Trời vừa sáng đã đưa hỷ phục đến, còn đòi lập tức khởi hành, sao bọn họ không đòi lên trời luôn đi?! Cưới tân nương còn phải che giấu như vậy, không thể quang minh chính đại một chút sao? ”

Cung Môn là tên gọi giang hồ dành cho tộc Cung thị nhiều năm ẩn cư ở sơn cốc Cựu Trần, tự thành lập môn phái riêng, không chịu trói buộc bởi quy tắc giang hồ, xem Vô Phong như tử địch.

Sơn cốc Cựu Trần địa hình hiểm trở, trong nội bộ Cung Môn trải đầy trạm gác và hầm trú ẩn, hơn nữa quanh năm canh gác nghiêm ngặt, ngày đêm thay ca, chưa bao giờ gián đoạn. Có thể nói là dễ thủ khó công, người ngoại tộc rất khó có thể bước vào.

Tài giỏi là vậy nhưng không biết bởi vì nguyên nhân nào đó, nhân khẩu của gia tộc Cung thị thưa thớt, hương hỏa không vượng, vì vậy việc duy trì huyết thống đã trở thành sự đồng thuận cao nhất của bọn họ.

Gia tộc Cung thị chọn tân nương, so với tiêu chuẩn tuyển thân thông thường có chỗ khác biệt. Môn phái giang hồ bình thường đều là liên hôn giữa hai thế lực mạnh, nhờ đó mở rộng thế lực trong giang hồ.

Mà Cung thị tuyển thân không ham thế lực giang hồ của nhà gái, đối với nhà họ Cung mà nói, môn phái nào cũng không xứng với bọn họ, cái bọn họ quan tâm là tân nương có khoẻ mạnh không, có thể vì Cung gia kéo dài dòng dõi không.

Đẹp hay không, xuất thân cao quý hay không, với Cung gia mà nói đều không quan trọng.

A Đóa nhíu mày, hậm hực nói tiếp, “Thánh nữ, người là ngọc quý của Miêu trại chúng ta, bọn họ nào có tư cách đối xử với người như vậy?”

Người được gọi là Thánh nữ nhẹ nhàng xoay người, gương mặt tinh xảo tựa như dương chi bạch ngọc, làn da mịn màng không tỳ vết, chỉ tiếc thay, một dải lụa mềm mại lại che đi đôi mắt của nàng.

“A Đóa, cẩn trọng lời nói.” Nàng nhẹ giọng nhắc nhở, thanh âm mềm mại mà ôn hòa, giống như gió xuân nhẹ lướt qua mặt hồ tĩnh lặng.

A Đóa uất ức nói, “Nhưng A Đóa thương người nha! Ở địa bàn của chúng ta còn dám đối xử với người như vậy, chờ đến khi người đến Cung Môn rồi không phải là sẽ bắt nạt người sao?”

Lược trong tay vị thiếu nữ kia khẽ run lên, A Lê kìm nén cảm xúc, cố giữ cho mình bình tĩnh,“Thánh nữ, vẫn là để chúng em theo hầu người đi? Người là Thánh nữ của Miêu trại chúng ta, chúng em phải bảo vệ người.”

Miểu Lạc cười nhạt, đưa tay vuốt ve mảnh lụa trước mắt mình, đôi môi khẽ nhếch lên một nét cười nhàn nhạt, nhưng đáy lòng lại dậy lên những gợn sóng khó tả.

“Cung Môn mắt cao hơn đầu, sẽ không ức hiếp một nữ tử thân cô thế cô như ta.” Nàng hít sâu một hơi, lời nói giống như lẩm bẩm với chính mình, “Hơn nữa Cung Môn trải qua trăm năm, góp nhặt rất nhiều công pháp bí thuật đã thất truyền trên giang hồ, người có võ công cao cường tầng tầng lớp lớp, được truyền thừa từ đời này đến đời kia. Gả cho Cung Môn, âu cũng là điều tốt cho Miêu trại.”

A Lê không đồng tình, lắc đầu phản bác, “Thánh nữ nói đùa, không phải gả cho Cung Môn mới là tốt cho Miêu trại, cũng tốt cho Thánh nữ.”

“Nếu không phải cố Chấp Nhẫn có ơn với cố lão tộc trưởng, Cung Môn cũng xứng để Thánh nữ đặt chân đến sao?” A Đóa cũng gật đầu, ánh mắt có phần cay đắng, “Miêu trại chúng ta chờ mất 300 năm mới chờ được Thánh nữ, A Đóa không muốn người giống như Tiên Thánh nữ, một đi không trở lại.”

Bước chân vào Cung Môn, dù được chọn hay không được chọn, Thánh nữ đều sẽ phải ở lại, dành cả cuộc đời mình để thực hiện lời hứa bảo vệ Cung Môn bình an, không nạn.

Cuộc sống như vậy... sao có thể gọi là điều tốt?

Miểu Lạc đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu hai thiếu nữ trước mặt, cười nhẹ, “Các em ở lại nhớ bảo vệ Miêu trại thật tốt!”

Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ

Gia tộc Cung thị chia thành bốn chi chính, lấy Cung làm họ, lấy Thương, Giác, Chủy, Vũ làm tên.

Thương cung có sở trường rèn binh khí.

Giác cung lo liệu đối ngoại, phụ trách sinh nhai cho gia tộc và hoà giải trên giang hồ.

Chủy cung chịu trách nhiệm về y, độc, ám khí.

Vũ cung phụ trách bảo vệ bên trong, phòng vệ thống lĩnh trên dưới Cung Môn.

Lần này dẫn đầu tới đây vẫn là người đứng đầu Giác cung - Cung nhị công tử Cung Thượng Giác. Hắn khoác trường bào đen thêu chỉ vàng, điểm xuyết đá quý lấp lánh, dáng người cao lớn, bước đi vững chãi, mỗi cử động đều toát lên phong thái ung dung, nội liễm. Khuôn mặt hắn lạnh nhạt tựa tuyết sớm mai, ánh mắt trầm tĩnh như hồ sâu, khó lòng đoán được suy nghĩ.

“Thánh nữ của chúng ta thân chịu khiếm khuyết, chỉ đành nhờ Cung nhị công tử quan tâm chiếu cố một chút. Tộc Miêu Lĩnh xin cảm tạ ngài!” Giọng trưởng lão Miêu trại mang theo vài phần trịnh trọng.

Cung Thượng Giác cũng cúi đầu đáp lễ, giọng nói trầm ổn mà lạnh nhạt, “Trưởng lão yên tâm.”

Hắn tới đây chính là vì bảo vệ nàng một đường an toàn tới được Cung Môn, cho dù không có lời của trưởng lão Miêu trại, hắn cũng sẽ cố gắng chiếu cố nàng.

Hàn huyên vài câu, giờ lành cũng đến, tân nương xuất hiện giữa sắc đỏ rực rỡ. Hỉ phục đỏ thẫm như lửa cháy giữa trời đông, đầu đội khăn voan đỏ xông vào tầm mắt hắn, từng bước uyển chuyển tiến về phía xe ngựa dưới sự dìu đỡ của A Lê cùng A Đóa.

Cung Thượng Giác theo thói quen lẳng lặng nhìn tân nương tử. Khi nàng cúi người bước vào xe ngựa, một cơn gió nhẹ thổi qua, lay động góc khăn voan, để lộ ra một đôi môi đỏ thắm như cánh hoa.

Ánh mắt Cung Thượng Giác hơi trầm xuống, đáy lòng dâng lên một tia kinh ngạc. Thật không nghĩ đến, tân nương lần này… lại là kẻ mù.

Đoàn người khởi hành, tiến vào con đường hẻo lánh giữa núi rừng. Xe ngựa khẽ rung động theo từng nhịp bánh lăn trên mặt đất gồ ghề. Bên trong, Miểu Lạc ngồi ngay ngắn, thần sắc điềm nhiên tựa hồ chẳng bận tâm đến những gì đang diễn ra bên ngoài.

Đột nhiên—

Xoẹt!

Mũi tên lạnh lẽo xuyên qua tầng không, lao thẳng vào trong xe ngựa. Miểu Lạc nghiêng đầu né tránh, tua rua trên khăn voan khẽ chạm vào nhau, phát ra âm thanh leng keng rất nhỏ.

Tất cả thị vệ ngay lập tức nâng cao cảnh giác, quây xung quanh xe ngựa, rút đao liều mạng bảo hộ người bên trong. Cung Thượng Giác híp mắt, đáy mắt chợt ánh lên tia sắc lạnh. Hắn rút đao, giọng nói trầm thấp mà kiên định, “Đừng chạy lung tung, ở yên trong này.”

Ánh đao chợt lóe chém đứt mũi tên đang xông đến, vài người thị vệ nhảy vào rừng cây giao chiến với một nhóm thích khách toàn thân hắc y, đầu đội đấu lạp che khuất nửa khuôn mặt, thân phận bất minh.

Bỗng—

Song liêm rạch ngang không trung, công kích thẳng về phía Cung Thượng Giác. Hắn nghiêng người tránh né, mũi đao xoay chuyển, đối đầu cùng kẻ địch.

Là thích khách Vô Phong, Quỷ phía Tây – Mặc Kỳ Ai.

Cung Thượng Giác am hiểu cận chiến, mà Mặc Kỳ Ai dùng song liêm lại am hiểu đánh tầm xa. Trong thiên hạ này, kẻ có thể khiến Cung Thượng Giác dốc toàn lực ứng chiến, e rằng cũng chỉ có duy nhất người này.

Bầu trời mờ sương, đao quang kiếm ảnh đan xen, hai bóng đen quấn lấy nhau, từng chiêu từng thức đều như sấm vang chớp giật, sát ý tràn ngập khắp cánh rừng.

Nhưng giữa những trận cuồng phong bão tố, ở bên trong xe ngựa, Miểu Lạc vẫn thản nhiên tựa như người ngoài cuộc, chẳng hề bận tâm đến màn giao đấu kịch liệt bên ngoài. Bàn tay trắng nõn khẽ nâng chung trà, nhấp một ngụm, thầm thì một câu, “Trời đất hỗn loạn, yêu ma quỷ quái.”

Một câu nói nhưng lại giống như hòn đá được ném vào hồ nước tĩnh lặng, gây ra  sóng lớn. Lời vừa dứt, một bóng đen từ sau lưng lẻn vào trong xe ngựa, cánh tay nhanh như chớp ôm lấy eo nàng, khinh công tung người bay đi.

Cung Thượng Giác vừa dứt một đường đao liền nhận ra động tĩnh bên trong xe ngựa. Không chút chần chừ, hắn phóng lên ngựa, ánh mắt tối sầm lại, gằn giọng lạnh lẽo, “Đuổi theo!”

Trời âm u, rừng trúc xào xạc, hương cỏ xanh mơn mởn xen lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt trong không khí.

Gió lướt qua tay áo bào rộng của Cung Thượng Giác, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm khi nhìn theo bóng dáng tân nương đỏ thẫm đang bị thích khách lôi đi. Bàn tay giấu dưới ống tay áo nắm chặt, đường nét gân xanh hiện lên, phản chiếu sự tức giận ẩn nhẫn.

“Buông nàng ra!” Giọng hắn trầm ổn nhưng chứa đựng sát khí lạnh lùng.

Thích khách cười nhạt, tay càng siết chặt eo Miểu Lạc, thân ảnh như một con quạ lướt đi trong màn sương mỏng, “Cung nhị tiên sinh, có bản lĩnh thì tự mình đến mà đoạt lại!”

Vừa dứt lời, hắc y nhân liền dùng khinh công lao thẳng vào rừng sâu, bóng áo đỏ tựa như vệt máu quét ngang tầm mắt. Cung Thượng Giác không chút do dự điều động nội lực, tung người rượt theo.

Miểu Lạc vùng vẫy, ý đồ muốn thoát khỏi thích khách nhưng không được, chỉ có thể đối đầu trực diện với hắn. Nhận thấy đối phương không muốn để ý tới mình, khoé môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt khó nhận ra, “Nói thật, ta thật sự rất ghét các ngươi...”

Chương 3: Một màn kịch

Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến thích khách trong nháy mắt có dự cảm chẳng lành. Hắn nhìn xuống thì thấy… đôi tay trắng nõn của nàng đã không biết từ lúc nào cầm chặt một cây ngân châm.

Không để thích khách kịp phản ứng, Miểu Lạc nhanh như chớp đâm ngân châm vào cổ tay đối phương.

“A!” Thích khách hét lên một tiếng đau đớn, cổ tay bị phế khí động, lập tức không còn sức mà giữ chặt nàng.

Miểu Lạc rơi tự do giữa không trung, mà ngay khoảnh khắc sinh tử và chết chỉ trong gang tấc, một bóng đen xẹt qua, cánh tay mạnh mẽ quấn chặt eo nàng, kéo về trong vòng ôm rắn chắc.

“Thánh nữ cũng lớn gan thật.” Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, mang theo sự bức bách khó lường.

Miểu Lạc khẽ cười, tay vẫn nắm chặt khăn voan, không để lộ dung nhan, “Chẳng qua là phòng thân một chút, nào dám lớn gan trước mặt Cung nhị công tử?”

Cung Thượng Giác không đáp, chỉ siết chặt cánh tay, thân hình nhanh chóng đáp xuống một cành cây cao, nhìn lướt qua cục diện phía dưới.

Miểu Lạc không có ý định lấy mạng kẻ khác nên ngân châm phòng thân của nàng hầu như đều sẽ không được bôi kịch độc. Cũng vì thế mà thích khách áo đen may mắn giữ được một mạng, nhờ vào võ công mà vững vàng tiếp đất.

Đối diện với Cung Thượng Giác cao cao tại thượng, thích khách áo đen không hề tỏ ra e ngại, nhưng ánh mắt hắn lại rơi vào bàn tay đang đỡ lấy vai Miểu Lạc của Cung Thượng Giác, sâu trong đó ẩn chứa một tia phức tạp khó phân định.

Gió đêm cuồn cuộn, mây đen kéo đến dày đặc, che khuất ánh trăng lưỡi liềm. Trong bầu không khí căng thẳng, bóng người lay động dưới ánh đuốc, phản chiếu những đốm sáng chập chờn như những con quỷ dữ ẩn nấp trong màn đêm.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, Mặc Kỳ Ai rất nhanh đã dẫn theo một nhóm thích khách áo đen đuổi tới, bao vây hai người trong nháy mắt. Hắn cưỡi trên lưng ngựa, dáng vẻ ung dung, khoác trên mình một bộ y phục màu đen, tựa hồ như hòa làm một với bóng đêm.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Miểu Lạc, khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý tứ,“Không bắt được người, lập tức giết!”

Lời nói nhẹ tênh nhưng lại mang theo sát khí lạnh lẽo. Miểu Lạc nhíu mày, lòng dâng lên một tia nghi hoặc, không hiểu ý đồ của hắn là gì. Nếu Vô Phong thực sự muốn đoạt mạng nàng, sao lại đợi đến tận bây giờ? Chẳng lẽ…

Mà những lời này khi lọt vào tai Cung Thượng Giác lại giống như mang theo một ý khác, ánh mắt hắn lập tức bùng lên sát ý, “Không cần sợ, ở cạnh ta là được.”

Hắn buông cánh tay đang ôm nàng ra, vòng lên trước mặt nàng che chắn. Miểu Lạc cũng hiểu ý, “ừm” một tiếng rồi dè dặt nắm lấy góc áo hắn, như muốn tìm chút cảm giác an toàn giữa trận sát kiếp này.

Trong phút chốc, đao kiếm giao tranh, Cung Thượng Giác lập tức vung đao hướng về một tên thích khách, tựa như mang theo khí thế ngàn quân, đánh đến mức vũ khí trong tay đối phương rơi xuống mặt đất.

Hắn một tay đối địch, một tay bảo vệ yếu nhân, đối mặt với sự vây hãm của đám thích khách kém cỏi, hắn dù thân trong mạo hiểm nhưng lại ung dung đến lạ kỳ.

Miểu Lạc ở bên cạnh hắn chỉ thấy đao quang kiếm ảnh tứ phía, tiếng vũ khí xoẹt qua không khí phảng phất bên tai khiến trái tim nàng treo cao. Nhưng bóng lưng cao lớn kia lại như một bức tường kiên cố, không chút lung lay giữa cơn bão táp.

Ánh mắt Mặc Kỳ Ai lướt qua từng chi tiết ấy, hắn chậm rãi nhướng mày, khẽ cười một tiếng, “Thật không hổ là ngươi nha… Cung, Thượng, Giác!”

Hắn đưa tay lên ra hiệu, đám thích khách lập tức điều chỉnh thế trận, bao vây cả hai chặt hơn. Cung Thượng Giác vẫn lạnh lùng như cũ, sát khí trong mắt càng nặng. Lưỡi đao trong tay hắn vung lên, từng giọt máu nhỏ xuống đất, nhuộm đỏ lớp lá khô bên dưới.

Đột nhiên, song liêm xé gió lao đến, mục tiêu là Miểu Lạc. Nàng vừa cảm nhận được sát khí thì Cung Thượng Giác đã đặt tay lên vai nàng, ép nàng ngồi xuống, tránh đi lưỡi hái tử thần.

Nhưng ngay lúc ấy, một thanh liêm khác đột ngột bay đến, găm chặt vào bả vai hắn.

“Cung nhị công tử?!! Cung nhị công tử, ngài không sao chứ?!” Miểu Lạc hốt hoảng ngã xuống đất, bàn tay vô thức buông lỏng vạt áo hắn.

Nàng muốn đứng dậy, nhưng trước mắt chỉ thấy bóng dáng Cung Thượng Giác cắn răng chịu đựng, tung cước đá văng thích khách gần đó.

Lúc này, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ xa, đám thị vệ trong rừng cuối cùng cũng lao đến. Mặc Kỳ Ai thấy tình hình bất lợi, ánh mắt thoáng qua một tia nghiền ngẫm, chậm rãi phất tay, “Rút!”

Đám thích khách áo đen lập tức như thủy triều rút lui vào màn đêm.

Khi đã an toàn lui về nơi ẩn nấp, Hàn Nha Tứ lạnh lùng tháo khăn che mặt, ánh mắt tràn đầy u ám nhìn Mặc Kỳ Ai, “Ngươi nói câu kia là có ý gì?”

Trái ngược với thái độ căng thẳng của hắn, Mặc Kỳ Ai thản nhiên cười cợt, “Câu nào?”

“Rõ ràng mục tiêu lần này Cung Thượng Giác, ngươi nói ‘không bắt được người, lập tức giết’ khác gì gián tiếp giết chết muội ấy?! Đã thế ngươi còn chính mình động thủ! Ngươi đây là muốn giết muội ấy sao?!!” Hàn Nha Tứ không kiềm chế được, túm lấy cổ áo hắn, gằn từng chữ.

“Ngươi khẩn trương như vậy làm cái gì? Không phải nàng ta vẫn bình an vô sự đấy thôi.” Mặc Kỳ Ai chẳng hề nao núng, chỉ nhàn nhạt đáp, “Đừng nói là có Cung Thượng Giác ở đấy, cho dù không có hắn, ngươi tưởng chúng ta có thể giết chết nàng sao? Nếu dễ dàng như vậy thì nàng đã không là Thánh nữ tộc Miêu Lĩnh.”

Hàn Nha Tứ im lặng, nhưng bàn tay nắm chặt thành nắm đấm của hắn đã bại lộ sự sợ hãi trong lòng. Mặc Kỳ Ai hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng quỷ dị, “Còn nữa, ngươi thật sự nghĩ mục đích lần ám sát này chỉ có vậy?”

Hắn chậm rãi lau vết máu trên lưỡi liềm, giọng nói trầm thấp như gió đêm, mang theo ẩn ý khó lường, “Diễn trò phải diễn cho tới, đương nhiên cũng phải diễn cho thật giống.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play