Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BounPrem] Chúng Tôi Là Của Nhau

Chap1:Gặp mặt

Prem Warut
Prem Warut
Prem:Cậu bé bán kẹo bông gòn 20 tuổi 1m65_tính cách:dễ thương,dễ khóc,lễ phép,đanh đá,hay ghen_thik:ăn kẹo_ghét:ghét ăn cay,tiểu tam,ghét những ai tới gần Boun
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Boun:Chủ tịch cty BPF 25 tuổi 1m85_tính cách:chiếm hữu,cưng bồ,nóng tính_ thích:Prem_ghét:ăn rau,ghét tiểu tam,ghét những ai tới gần Prem
Còn các nhân vật còn lại thì từ từ mn sẽ bik
Boun:Anh Prem:Cậu
/:suy nghĩ *:hành động (:trạng thái
__Anh và Cậu xuất thân từ một gđ không mấy giàu có. Gđ của cậu và anh có hoàn cảnh khá giống nhau. Ba mẹ của anh và cậu đều đã ly hôn năm anh lên 10 cậu lên 5 tuổi. Lý do là vì Ba anh quen một người phụ nữ khác, còn Ba cậu cũng đi theo một người phụ nữ khác xinh đẹp hơn mẹ cậu__
__Vì vậy cậu và anh đều ghét tiểu tam là những người phá hoại hạnh phúc gđ người khác.__
_Bắt đầu_
_Vào một ngày chủ nhật nắng đẹp_
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Prem ơi đi mua giúp mẹ 1 vĩ trứng gà với
Prem Warut
Prem Warut
Dạ mẹ!Đợi con xíu
_Vì là chủ nhật nên cậu vẫn còn ngủ,khi nghe mẹ gọi mới dần mở mắt lết xuống giường_
Prem Warut
Prem Warut
Aisss! Lười quá đi mất thoi*lết xuống giường đi vào nvs*
_Sau 10ph cậu đã vscn xong rồi đi xuống nhà_
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Con lười quá rồi đó!Đi mua hộ mẹ vĩ trứng nha
Prem Warut
Prem Warut
Cậu:Dạ được mẹ đợi xíu*Ra mở cửa nhà*
_Vì khá gần nên cậu đi bộ_
_Trên đường đi cậu thấy có một đàn xe màu đen siêu xịn xò dừng ngay chỗ của cậu_
Prem Warut
Prem Warut
/ai vậy ta,chắc phải là người quyền lực lắm nhỉ/
_Cậu đứng ngơ ra ở đó_
_Từ trong xe bước ra 1 anh chàng siu depzai đứng trước cậu_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Này nhìn gì thế! Muốn vào ngồi đi 1 vòng với tôi không?
Prem Warut
Prem Warut
À uhmmm.....anh kêu tôi á?(bất ngờ)
_Vì anh là một người rất nổi trong XH nên cậu khá bất ngờ_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Có mỗi tôi với cậu ở đây không gọi cậu thì tôi gọi ai chứ?
Prem Warut
Prem Warut
Thật hả ta??*gãi đầu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*Đưa tay lên véo má cậu một cái*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thật đấy
Prem Warut
Prem Warut
A đauu *mếu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Biết đau là thật,không phải là mơ
Prem Warut
Prem Warut
*Òa lên khóc*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Ơ này,tôi xin lỗi(lúng túng)
Prem Warut
Prem Warut
Hứ *Quay mặt đi chỗ khác*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
/Cậu nhóc này dễ thương nhỉ/
_Anh bất ngờ bế sốc cậu lên,cậu hốt hoảng cọ ngoạy_
Prem Warut
Prem Warut
Anh làm j vậy, thả tôi ra *la to*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nằm im,ko thì té ráng chịu *Bế cậu vào xe của mik*
_Anh ra lệnh cho tài xế lái xe về Dinh Thự của gđ anh_
_Trên xe_
Prem Warut
Prem Warut
Này anh kia, cho tôi về nhà coi,mắc j ẳm tôi lên xe của anh làm j?
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Này!! Không phải ai cũng đc lên xe của tôi như này đâu Có cơ hội thì coi trọng đi chứ! *hơi lớn tiếng *
Prem Warut
Prem Warut
Hứ.....nấc....hứ (cậu cố kìm nhưng hai hàng nước mắt đã rơi trên má)
_Anh thấy vậy rất hoảng hốt vì đó giờ ko biết dỗ con nít_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Ơ này đừng khóc,tôi xin lỗi tôi hơi nóng tính (xoa lưng cậu và ẳm cậu lên đùi mik)
_Cậu không những không nín mà còn khóc to hơn_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thoi mà,nín đi tôi thương, ăn kẹo không tôi cho nek *nhẹ giọng*
_Nghe thấy kẹo mắt cậu sáng rỡ, quay qua anh_
Prem Warut
Prem Warut
Có! Tôi mún ăn kẹo *làm mặt dễ thương,nũng nịu nhìn anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
/nhóc này dễ thương thế nhờ/ Ờ rồi ăn kẹo là đc chớ j *xoa đầu cậu*
Prem Warut
Prem Warut
*Gật gật nhìn anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*lấy trong túi ra 2 cây kẹo mút*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Đây kẹo của nhóc đây*xoa đầu cậu*
Prem Warut
Prem Warut
*Gạt tay anh ra*
Prem Warut
Prem Warut
Nè anh kia!Tui ko phải là nhóc nha*phồng má*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*cười*/Dễ thương nhỉ/
_Sau 10ph_
_Đã đến trước cửa Dinh thự của anh_
Tài xế
Tài xế
Dạ thưa chủ tịch,đã tới rồi ạ
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Uhm (lạnh lùng)
Prem Warut
Prem Warut
/nhà j mà to dữ,chắc đi mỏi chân lắm/
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Anh:Nè nhóc có đi xuống không?Nhóc ngồi đó sao tôi đi?
Prem Warut
Prem Warut
Cậu:Uhmm...thì xuống (ngại)
_Cậu xuống khỏi đùi anh_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*Mở cửa đi ra*
_Cậu cũng đi ra theo sau anh_
_Trước mặt cậu là một dàn người giúp việc đang cúi đầu về phía anh và cậu_
Giúp việc
Giúp việc
Kính chào chủ tịch về nhà ạ
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Uhm(lạnh lùng)
_Cậu có chút bối rối và sợ hãi nép vào người anh_
Prem Warut
Prem Warut
*kéo tay áo anh*Sao nhìu người thế(nói nhỏ)
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Sợ hả?*Nắm lấy tay cậu kéo đi*
Prem Warut
Prem Warut
Này đi từ từ thoi,té tôi bây giờ
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Đi nhanh lên,đi j chậm thế?*không có ý giảm tốc độ*
_Vì ko kịp với tốc độ mà còn bị anh kéo_
_Cậu bước hụt chân và đã té_
Prem Warut
Prem Warut
A đau*khóc*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*chạy lại phía cậu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Ôi cho tôi xin lỗi,ai bảo cậu chân ngắn quá chi*xem vết thương của cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Hức hức....*cậu khóc ngày càng to*
_Anh hoang mang vì đó giờ chưa tiếp xúc với con nít nên ko bik phải làm j_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Ơ thoi mà đừng khóc nữa,thương*dịu dàng*
Prem Warut
Prem Warut
Biết vậy không theo anh về đây còn hơn chứ......
_Cậu chưa kịp nói hết câu anh đã bế cậu lên_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nằm im đi tôi đưa về phòng*ẳm cậu đi tiếp*
_Cậu ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh_
_Vì dinh thự quá rộng nên phải đi xe điện mới tới đc khu phòng của anh_
_Lên xe anh để cậu ngồi trên đùi mình và ra lệnh cho giúp việc_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Chở tôi về phòng(lạnh lùng)*nói với giúp việc*
Giúp việc
Giúp việc
À dạ ngài đợi xíu*rén*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nhanh lên(lớn tiếng)
_Cậu khá sợ trước thái độ của anh_
Prem Warut
Prem Warut
Này!*khều tay anh*
Prem Warut
Prem Warut
Anh bớt lạnh lùng với người ta đc không
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Kệ tôi,thích vậy đó rồi sao(lạnh lùng)
Prem Warut
Prem Warut
Hứ*Quay mặt đi chỗ khác*
T
U
A
_Đã tới khu phòng của anh_
_Cậu nhanh chóng leo khỏi đùi anh và đi xuống xe_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Đợi tôi với*nhìn theo hướng cậu*
_Anh chạy lại khoác vai cậu đi qua phòng anh_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tới rồi*ngả lưng lên sofa*
Prem Warut
Prem Warut
*Theo sau ngồi lên chiếc sofa kế bên anh*
Prem Warut
Prem Warut
Phòng anh rộng ghê
[Nói là phòng vậy chứ nó chính là một cái nhà trong một khu dinh thự rộng lớn]
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thế qua ở với tôi không?ở một mình cô đơn lắm*nhìn cậu*
Hết
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Tới đây thôi nha
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Mong bộ lần này sẽ được mọi người ủng hộ
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Có gì thì cứ góp ý cho tui với nha
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
yêu mọi người nhiều
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
mọi người đón chờ chap sau của tui nha!🙆🏻‍♀️
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
đăng giờ này có ai đọc không ạ

Chap2:Làm quen

Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Hello mọi người
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
có gì sai sót mn góp ý cho tui nha
_Vào truyện_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thế qua ở với tôi đi,ở một mình cô đơn lắm*nhìn cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Nói gì vậy trời(khó hiểu)
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Sao thế ngại à
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tôi nói thật đấy,qua ở với tôi đi
Prem Warut
Prem Warut
Thế tôi ngủ đâu,tiền nhà bao nhiêu,điện nước,ăn uống anh tính giá như nào*quay qua phía anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Bao ăn bao ở còn ngủ cậu ngủ với tôi,điện nước thì trả bằng 1 nụ hôn/1 ngày
Prem Warut
Prem Warut
/nói giỡn ai nhè ổng tính sẵn rồi hả trời/
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nghe không vậy sao cậu ngơ ngơ ra thế*lay cậu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Này!
Prem Warut
Prem Warut
Ờm thì...ko có j (ấp úng)
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Là có đồng ý không?
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Qua ở cùng tôi nhá
Prem Warut
Prem Warut
Nhưng mà tôi còn đi làm nữa không tiện đâu*tìm lý do để từ chối*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Cậu làm bao tiền một ngày,tôi trả cậu gấp đôi
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Qua ở với tôi đi
Boun Noppanut
Boun Noppanut
À mà quên chúng ta gặp nhau mà chưa biết tên tuổi j
Prem Warut
Prem Warut
Tui tên Prem năm nay 20 tuổi,tôi bán kẹo bông gòn ở công viên gần trường ****
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tôi là Boun 25 tuổi,là chủ tịch....
Prem Warut
Prem Warut
Có anh không bik tôi chứ tôi bik anh rồi khỏi nói*cắt ngang lời anh*
_Vì anh là người có tiếng trong XH nên đc báo trí săn đón và đăng rất nhiều trên các trang thông tin_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
À thế thì cậu qua ở cùng tôi ná*ép cậu trả lời*
Prem Warut
Prem Warut
Nhưng tôi muốn đi làm
Prem Warut
Prem Warut
Không muốn ở nhà ăn không ngồi rồi đâu*phồng má*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thế vào công ty tôi đi
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Sẳn ở với tôi cũng tiện mà
Prem Warut
Prem Warut
Được không đó(nghi ngờ)
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Được chứ,cái j cũng được
Prem Warut
Prem Warut
Thế thì tôi phải về nói mẹ đã
Prem Warut
Prem Warut
Sáng mẹ nhờ đi mua trứng mà chưa kịp mua đã gặp anh r *trách móc*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Rồi xin lỗi được chưa
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tôi chở về là được chứ gì
Prem Warut
Prem Warut
Biết vậy thì tốt*xoa đầu anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*nắm cổ tay cậu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tôi lớn hơn em đấy nhá*nhướng mày*
Prem Warut
Prem Warut
Ờm..thì..(ấp úng)
Prem Warut
Prem Warut
Xin lỗi chủ tịch *nhìn anh rồi chớp mắt*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
/em ấy dễ thương nhỉ/
_Anh dắt cậu đi ra thì đã có 1 chiếc xe điện chờ sẳn_
_Sau vài phút anh và cậu đã đến bãi xe_
_Nó chiếm 1 khu cũng khá lớn trong dinh thự_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nào em muốn đi chiếc nào*quay qua hỏi cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Chiếc kia đi ạ*chỉ tay*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Rồi rồi chiếc đấy nha *lấy chìa khóa xe*
_Trên xe_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Đi nhá*lái xe*
_Tua khúc trên xe_
.....
_Không quá lâu anh đã thắng cái ót trước cửa nhà cậu_
_Bây giờ là hơn 5 giờ chiều_
_Mẹ cậu thấy thì chạy ra xem_
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Xin chào,cậu đây có việc gì không
Prem Warut
Prem Warut
Mẹ ơi,con nè*mở cửa xe*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Con đi đâu sáng giờ thế,mà đi xe ai vậy
Boun Noppanut
Boun Noppanut
*Bước xuống xe*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ con chào cô ạ
Prem Warut
Prem Warut
Dạ anh ấy đưa con về
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Ôi chào chủ tịch,tôi thất lễ với ngài rồi
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ không có j ạ
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Con qua đây để nói chuyện với cô một lát ạ
Mẹ Prem
Mẹ Prem
À vậy mời chủ tịch vô nhà
_Ba người đi vào nhà_
_Ở phòng khách nhà cậu_
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Mời chủ tịch uống nước
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Không bik ngài có chuyện j muốn nói với tôi vậy*nhìn anh*
Prem Warut
Prem Warut
Mẹ ơi con cũng khát nước*khều mẹ*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Prem à nhà đang có khách,con tự lấy nhá*nói nhỏ với cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Mẹ hết thương con rồi*la to+mếu*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Thôi nào,Ngoan nhá*xoa đầu cậu*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Thế em uống đi*đẩy ly qua cho cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Dạ em cảm ơn*lấy ly nước từ chỗ anh lên uống*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Ơ xin lỗi chủ tịch con tôi nó hơi trẻ con
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Để tôi lấy ly khác cho ngài* định chạy đi*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ thôi,con cũng ko khát đâu ạ
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Mà con tên Boun cô gọi con là Boun thôi đc r *hơi ngại vì mẹ Pren lớn hơn anh mà lại gọi anh như thế*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Vậy Boun,con qua qua đây có việc gì thế*nhìn anh*
_Hết_
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
tậm tới đây thôi nha
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
truyện chưa đâu vô đâu nên còn hơi nhạt
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
có gì cứ góp ý cho tui nha
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
mong được mn ủng hộ ạ
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
cảm ơn mn
_Đón chờ chap sau của tui nha_

Chap3:Ngủ lại nhà

Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
hello mấy bạn iu của tui
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
hoan hỉ hoan hỉ
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
sắp hết hè rồi buồn gê
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
mặc dù tui học hè cũng sấp mặt
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
nhưng mà cũng ko muốn đi học lại*khóc hết nước mắt*
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
thôi mấy bạn iu đọc đi nhoa
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
moah moah
_Vào truyện_
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Vậy Boun,con qua qua đây có việc gì thế*nhìn anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ công ty còn cần tuyển thêm người
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Con muốn tuyển Prem về làm cho công ty cô nghĩ sao ạ?
Mẹ Prem
Mẹ Prem
À vậy thì tốt quá rồi,cứ cho thằng bé đi làm nha
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Với lại con muốn cho Prem qua ở với con để tiện cho công việc thì có được không ạ
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Sao cũng được,miễn là thằng Prem nó đồng ý thôi*quay qua nhìn cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Vậy con qua nhà anh ấy đó nha*nhìn mẹ*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
ừm*xoa đầu cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Mà anh ơi*kêu anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Sao nè
Prem Warut
Prem Warut
Thế thì khi nào em được về nhà
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Em muốn về khi nào cũng được
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
_Nhớ kĩ câu này nghen ông Bủn kia_
Prem Warut
Prem Warut
Vâng ạ*gật đầu*
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Vậy con cbi đồ đi
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Khi nào hai đứa chuyển
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ ngày mai
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Thế thôi trễ rồi Boun ở lại đây luôn đi,mai rồi rước Prem về luôn
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
_Như gả con về nhà ck ý nek_
Prem Warut
Prem Warut
Ơ kìa mẹ*nhõng nhẽo*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ thôi con về cũng được ạ(giữ giá trước mặt phụ huynh chớ gì)
Mẹ Prem
Mẹ Prem
Ko sao hết,tối nay con ở chung với Prem nha *bỏ đi vào bếp*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Dạ vâng con ở đâu cũng được*quay qua nhìn cậu*
Prem Warut
Prem Warut
Hứ*né mặt anh*
_Sau đó ba người cùng vào ăn cơm_
T
U
A
....
_Ăn xong thì cậu và anh phụ mẹ Prem dọn dẹp rồi đi lên phòng Prem_
_Lên đến phòng_
Prem Warut
Prem Warut
Tui ngủ ở trong,anh ngủ ở ngoài nhe*ngó qua anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Rồi ok(bất lực với sự trẻ con của embe)
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
embe của tui
Boun Noppanut
Boun Noppanut
của anh bé ơi
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Của em=)))
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Ko có cửa
_Thôi xàm ghê_
_Tiếp đê_
Prem Warut
Prem Warut
Haiz phải đi tắm cái đã
Prem Warut
Prem Warut
Anh có tắm không*quay qua hỏi anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
À có...nhưng mà
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Tôi không có đồ thay
Prem Warut
Prem Warut
Thế thì tui cho anh mượn cũng được*chạy đi*
_Vấn đề là cậu có tí xíu,anh thì cao to lớn xác thì sao mà mặc đồ cậu chứ_
_Một lúc sau_
Prem Warut
Prem Warut
A đây rồi!!!!
Prem Warut
Prem Warut
Kiếm mãi mới thấy được bộ này*lấy từ trong tủ ra*
Prem Warut
Prem Warut
Chắc là bộ này được
_Về phòng_
Prem Warut
Prem Warut
Haizzz...rắc rối thiệt đó*than phiền*
Prem Warut
Prem Warut
Đây của anh nè*đưa cho anh*
Boun Noppanut
Boun Noppanut
/narrak/
_Cậu đi tắm trước sau đó tới anh_
_Khi tắm xong thì cậu ra ngồi đọc sách_
Prem Warut
Prem Warut
Hôm nay đọc quyển này đi*lấy sách*
T
U
A
....
_Một hồi sau thì anh đã tắm xong_
_Anh chỉ mặc cái quần cậu đưa còn cái áo thì quá ngắn và nhỏ so với anh_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Nhỏ quá tôi không mặc vừa
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Chỉ có cái quần là tạm được thoi
Prem Warut
Prem Warut
Bộ đồ to nhất của tui rồi đấy*khoanh tay*
Prem Warut
Prem Warut
Anh lùn xuống bớt đi
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Cũng muốn lắm mà có được đâu*lau đầu*
Prem Warut
Prem Warut
Xía cao quá cũng khổ
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Ai biểu cao quá chi
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Báo ko hà
_Buổi tối là buổi anh sẽ hoạt động mxh để rep tin nhắn của đàn em,học trò về công việc_
_Rất rất nhiều tin nhắn,nhưng vì sợ cậu buồn mà nhắn được vài câu thì anh lại quay qua chơi với cậu_
_Sau 30ph_
Boun Noppanut
Boun Noppanut
Cuối cùng cũng xong!!!(la hơi to)
_Anh quay qua thì thấy nhóc con đang ngủ_
Prem Warut
Prem Warut
Uhm...uhmm ồn quá đi mất*xoay người*
_Và cậu đã ôm thứ bên cạnh trong vô thức_
_Hết_
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Tới đây thôi nha
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Tại tui bị bệnh ý
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Ý là bệnh lười
Lucie(tác giả)
Lucie(tác giả)
Chúc mọi người một ngày dui dẻ
_Chờ chap sau của tui nha_
_Yêu nhìu_<3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play