Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

( Boylove ) Đập Chậu Cướp Hoa, Nối Lại Tình Xưa.

Chương 1.

Hắn chẳng ngán ai trong cái trường tồi tàn này, chỉ ngán em - hắn ở trong thế hèn rồi. Mỗi sáng nào cũng có một tên cao to bám lấy em, người gì mà dai như đỉa thế?! Cứ hễ tới giờ ra chơi lại chạy sang lớp em, dúi hộp sữa với mấy cái bánh sandwich, lâu lâu thì vài thanh chocolate. Em muốn giữ dáng cũng không chịu nổi với hắn, chăm bẵm cứ như là em bé không bằng, nhưng đôi má phúng phính làm hắn ngày càng yêu hơn. Ông bà ta có câu: 【 đẹp trai không bằng chai mặt】 -Anh đây có tất, chỉ cần kiên trì thêm một thời gian, ắt em cũng sẽ động lòng. Đúng là vậy, năm tháng trôi qua, em dần nảy sinh tình cảm sâu đậm hơn. Có lẽ vì sự chu đáo và ân cần của hắn chăng? Nhưng tình đẹp đến mấy cũng tan thành mây, một hôm gia đình em phát hiện vì tật mách lẻo của thằng oắt con mới 5 tuổi đã hủy hoại cả một mối quan hệ mà em hằng nuối tiếc. Gia cảnh vốn không tốt, lại còn nghiêm khắc, hiễn nhiên thứ tình cảm này đã bị cấm đoán. -------- Chớp mắt, em đã tròn 20. Ở độ tuổi đẹp nhất đời người khi vừa điểm tuổi trưởng thành ở Hàn Quốc. Em cùng lũ bạn thân rủ nhau tụ tập tại quán thịt nướng quen thuộc. Không vui được bao lâu, cuộc điện thoại từ mẹ phá tan giấc mộng đời em. Bà bảo ngày mai em phải về nhà gấp, thu dọn đồ đạc rồi lên xe hoa về nhà chồng - cái hôn sự từ thuở niên thiếu mà bà lỡ giao hẹn để thế chấp số nợ chồng chất do ăn chơi bài bạc của bà. Hắn ngồi cạnh nghe tin mà như sét đánh ngang tai. Tức giận, căm hờn,oán trách, không từ nào có thể kể siết. Trớ trêu thay, hắn nghèo quá...sao có thể chuộc lại em về bên mình? -------- Thời gian thấm thoát trôi qua, 1...2...3...4 năm sau. Gặp lại bóng hình người thương năm nào, vẫn đôi mắt biếc ấy nhưng giờ đã biết buồn đau. Tại bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu, em chỉ biết đứng một góc ở ngoài lan can, nhìn gã chồng tồi đi gạ gẫm mấy cô em xinh tươi khác. Hứa Quân Hạo tiến lại , tiếng bước chân ngày càng gần. Thoáng chốc đã đứng cạnh em, sự vui tươi hồn nhiên ngày nào thay bằng vẻ ngượng ngùng của những đứa trẻ bị ép trưởng thành. Tay cầm ly rượu vang,ánh mắt đầy suy tư, vương vấn trên chiếc váy lụa ôm trọn từng đường cong làm nổi bật cơ thể em. Bao nhiêu năm qua Quân Hạo không ngày nào ngủ ngon giấc. Nài lưng vào công việc, nhiều lúc quên ăn quên ngủ cũng chỉ mong một ngày được về với em,cho em cuộc sống no đủ không còn suy tư hay lo nghĩ . Tấm danh thiếp thanh lịch,hắn giờ đã là CEO bậc nhất cả nước, nắm trong tay nghìn tỉ dollar nhưng lại chẳng giữ được tay em. Lần này, hắn quyết phải lấy lại cả gốc lẫn lãi - một chàng vợ xinh đẹp và 'sản xuất' thêm một đội bóng nhí chạy quanh nhà cho thỏa cái tôi của hắn.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"Đã lâu không gặp nhỉ" - Hắn nét mặt vẫn như ngày ấy, không nét giận hay đau khổ. Tay chơi đùa với ly rượu, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn cậu
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
Cậu mỉm cười nhẹ nhìn hắn, nhưng trong ánh mắt vẫn có nỗi buồn - "anh không vào dự tiệc mà sao lại ra đây?"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Hắn khựng lại khi nghe rõ giọng của em, rồi nâng ly rượu đỏ lên đáp: "Mọi chuyện kinh doanh ở đây đã xong xuôi rồi. Vừa vặn hôm nay phải đến Nhật ký kết hợp đồng, tranh thủ về thăm vợ nhân dịp đây thôi" - Hắn nhìn thẳng vào mắt em, khóe môi kéo lên một đường cong tự mãn.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
Cậu không khỏi bất ngờ - "anh có vợ rồi á?"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Hắn nâng khóe miệng, cười ha hả nghe đau lòng. - "Đúng vậy, sao em không biết chứ? Vợ anh nó vừa đẹp vừa ngoan như em này"
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
Cậu nhìn xuống chân mình, nỗi đau nhói trong lòng khiến cậu đờ đẫn - "Thế..vợ anh tên gì?"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Khoé môi hắn nhếch lên một chút - "Bàng Trạch Dương.."
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
Nhưng lúc này, em chỉ mỉm cười buồn. Nụ cười này quá quen thuộc với hắn nhưng đã lâu giờ mới nhìn thấy. - "Nhưng mà..chúng ta không tiếp tục được"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Nụ cười ấy khiến hắn chồm lại gần để nhìn rõ hơn, hốc mắt em đã đỏ ướt. Hắn nâng tay để chạm nhẹ lấy khuôn mặt đẫm nước mắt. Tay gầy của em nâng lên đẩy nhẹ nhưng không đủ sức để hắn buông ra. Hắn tiến tới gần, đặt bờ môi lên gương mặt em và ôm gọn lấy hông, bàn tay ấm nóng đặt trên lưng thon gọn - "Anh sẽ lấy em về bên mình như năm xưa cho bằng được."
Lúc này,Diễm An và Cao Quang đi tìm cậu, và cũng đã thấy hắn đang ôm lấy cậu,họ chỉ mỉm cười nhẹ vì họ biết chỉ có hắn mới cho cậu được cảm giác an toàn và hạnh phúc.
Bàng Cao Quang
Bàng Cao Quang
"Lâu không gặp, Quân Hạo nhỉ" - Cao Quang vẫn nở nụ cười nhẹ và cùng Diễm An tiến lại chỗ hắn và cậu

Chương 2.

Diễm An, Cao Quang và Quân Hạo đã là bạn thân từ nhỏ, tính cách hợp nhau nên chơi rất thân, đến lúc có Trạch Dương chơi cùng thì Quân Hạo cứ dính chặt cậu.
không lâu sau, Diễm An và Cao Quang nhận ra hắn đã thích thầm cậu ở tuổi cấp hai cấp ba, từ việc tặng chocolate,sữa,v.v.. cho cậu.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"phải rồi, lâu quá không gặp chị em chúng mày nhể?" - hắn vẫn ôm quanh hông cậu nhưng thả lỏng hơn một chút.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
cậu khẽ nói nhỏ và cố gỡ bàn tay hắn đang ôm lấy hông mình - "buông em ra"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
hắn vừa nhếch môi cười vừa bảo với cậu rằng: - "ôm thích quá dứt không được"
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
Diễm An bật cười - "cho nó ôm em đi, nó còn thương em hơn gã kia đấy"
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
nét mặt cậu nhạt đi - "cha già đó có thương em đâu chứ?"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
hắn nghe câu trả lời từ miệng cậu thì không khỏi đau lòng, một gã dám để cho người của hắn từng nâng niu từng chăm sóc thành ra như vậy, trong lòng hắn thầm tức giận còn đau lòng vì cậu.
Bàng Cao Quang
Bàng Cao Quang
Cao Quang nhíu mày hỏi cậu: - "này nhóc, em nói như thế là như nào? gã đấy đã làm gì em?"
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
cậu im lặng chẳng dám nói
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"Dương Dương, nói cho chị biết gã đã làm gì?" - Diễm An cũng căng thẳng không kém Cao Quang và hắn
cả ba người nhìn chằm chằm cậu rồi lại nhìn nhau.
vẻ mặt căng thẳng của ba người hiện lên rõ.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"nói cho anh nghe, anh sẽ không nói cho ai khác đâu." - hắn vẫn giữ chặt hông cậu và nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"hắn..đêm nào cũng dẫn gái về nhà, làm trong phòng của em, em phải ngủ ngoài sofa phòng khách"
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"có những hôm em bệnh, em nhờ hắn mua thuốc hộ em hắn cũng không để tâm"
cậu định nói thêm nhưng lại bị chặn lời bởi Diễm An
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"đi, đi vào thưa chuyện cha mẹ với chị!" - Diễm An cầm tay cậu, Quân Hạo cũng hiểu ý nên đã buông hông cậu ra và Diễm An kéo cậu đến chỗ cha mẹ.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"em không muốn lớn chuyện đâu chị hai à.." - cậu nắm chặt bàn tay của Diễm An đang kéo mình đi.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"lớn chuyện thì sao? đứa em mà anh chị cưng như trứng mà gã dám làm thế! nếu không bị ngăn cản thì người lấy được em chính là Quân Hạo rồi!" - Diễm An kéo tay cậu đến chỗ cha và mẹ.
lúc ấy, hắn và Cao Quang đi theo sau hai chị em.
Vân Hi.
Vân Hi.
"hai chị em có chuyện gì?" - Vân Hi vẫn cầm ly rượu vang trên tay uống cùng Quang Dao chồng mình.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"mẹ!!" - Diễm An gọi lớn.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"con không đồng ý để gã già kia ở với Dương Dương!" - Diễm An tức giận đến nỗi nắm chặt bàn tay cậu.
Vân Hi.
Vân Hi.
"vì sao?" - cô vẫn uống từng ngụm rượu nhỏ.
Bàng Cao Quang
Bàng Cao Quang
"cha mẹ không thấy gã cứ dẫn gái vào nhà trong đêm sao? còn làm ở trong phòng của thằng nhóc để thằng nhóc nằm ngoài sofa lạnh rồi bệnh" - Cao Quang tức đến đỏ cả mặt.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"Dương Dương nhờ mua thuốc hộ còn không để tâm đến!"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
hắn đang đứng đằng sau cậu, ánh mắt hắn như đau lòng nhìn bóng dáng của cậu, người mà hắn thương.
Vân Hi.
Vân Hi.
"ồ..hoá ra là vậy à.. trước mặt mẹ và cha nó tốt với nhóc Dương nhà mình lắm cơ. Được rồi, để mẹ giải quyết."
Quang Dao.
Quang Dao.
"anh đã bảo cho thằng nhóc Quân Hạo lấy đi mà em chẳng chịu, cứ buộc phải thằng khốn kia." - Ông bất lực lắc đầu.
Vân Hi.
Vân Hi.
"sao mà biết được như thế này chứ, trước mặt mình nó tốt với nhóc Dương thế kia cơ mà."

Chương 3.

Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Lời nói của Vân Hi làm hắn khựng lại vài giây, nhìn khuôn mặt buồn bã của em khiến hắn càng nảy sinh cảm giác bực tức khó tả.
Bàng Cao Quang
Bàng Cao Quang
"con còn thấy gã khốn đấy đi gạ gẫm mấy cô em trước mặt Trạch Dương." - gương mặt Cao Quang rõ sự tức từ ban nãy vẫn còn đến giờ.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"thằng đó là loại đàn ông đốn mạt" - cô căm tức, nhưng phải bình tĩnh để giữ cho giọng không thốt ra sự tức giận lộ rõ.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Hắn nghe vậy thì sắc mặt lại càng khó coi, tay giữ chặt lấy vai cậu để giữ cho bản thân bình tĩnh xuống. Sau một hồi, mọi chuyện ổn định rồi thì hắn tiến đến ngồi xuống ghế, khuôn mặt bình thản chẳng cho người ngoài nhìn ra cảm xúc bản thân. Trong lúc mọi người không để ý thì hắn kéo cậu ngồi xuống đùi của mình. - "ngồi yên đấy."
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"cha mẹ nhìn thấy thì sao.." - cậu nhìn hắn
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Hắn kéo tay cậu giữ chặt không cho nhìn đi chỗ khác ngoài chính bản thân mình. - "Họ sẽ không để ý đâu. Ngồi im cho anh."
đúng như hắn đoán,mọi người quá bất ngờ cho nên chưa có thời gian để để ý về chuyện cậu ngồi trên đùi của hắn. Nhưng có hai chị em Diễm An và Cao Quang lại chăm chăm nhìn tụi họ thì hắn vờ như không biết gì cả.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"anh Hạo.. chị An với anh Quang thấy rồi.." - cậu khẽ nói với hắn.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
Hắn khựng lại vài giây rồi mỉm cười. - "Thì sao chứ? Em ngồi im cho anh ôm là được rồi, để yên đấy nhá"
Diễm An và Cao Quang chỉ nhìn thấy rồi lại cười với nhau.
cha mẹ vẫn chưa nhìn thấy nhưng Diễm An với Cao Quang lại càng cười lớn. Lúc này, cha mẹ đã nhìn thấy thì cả hai nhìn nhau. Lúc đầu nhìn có vẻ ngạc nhiên nhưng rồi lại mỉm cười.
Quang Dao.
Quang Dao.
"cướp hoa lại nhanh thế hả nhóc Hạo" - ông vừa nói vừa cười
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"con đã muốn cướp từ lâu rồi nhưng chẳng được, bây giờ có cơ hội rồi phải giữ luôn chứ" - khoé môi hắn nhếch nhẹ lên cười.
cha mẹ cậu vẫn đang cười vì lời đáp từ hắn. Còn cậu thì đỏ đỏ mặt mặt vì ánh nhìn của những người đó. Nhưng cậu thì đang ngồi trên đùi của hắn nên cũng không thể nào thoát được vòng tay của hắn để xuống được.
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"em muốn về, không muốn dự tiệc nữa đâu"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"hay ngại quá nên muốn về?" - hắn cười nhẹ
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"ngại gì mà ngại chứ Dương Dương, cả nhà ai cũng thấy rồi, bây giờ chị muốn gã khốn kia thấy rồi ly hôn thôi."
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
"buông em" - cậu cố thoát khỏi vòng tay của hắn.
hoá ra, cậu thấy gã đã nhìn tới nên mới muốn thoát khỏi vòng tay Quân Hạo đến thế.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"này.." - hắn thấy như vậy liền quan sát biểu cảm của cậu.
Vân Hi.
Vân Hi.
"chậc.." - cô nhìn vào điện thoại của mình vang lên thông báo.
Quang Dao.
Quang Dao.
"có chuyện gì thế em?"
Vân Hi.
Vân Hi.
"công ty có chuyện rồi. Mấy đứa ở lại với nhóc Dương nhé" - cô kéo nhẹ cánh tay Quang Dao.
Quang Dao.
Quang Dao.
"ồ ồ.." - bị Vân Hi kéo ông phải đi theo vợ của mình.
thấy Vân Hi và Quang Dao đã rời khỏi thì gã tiến lại gần, gương mặt gian ác khiến cậu cau mày.
Thiên Mạc
Thiên Mạc
gã bước đến rồi cười nhếch khoé môi - "Quân Hạo năm xưa đây cơ à?"
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
hắn nhíu mày không nhớ rõ gã là ai mà lại biết đến tên mình - "vâng, Quân Hạo là tôi."
Thiên Mạc
Thiên Mạc
"có lẽ cậu quên tôi rồi" - gã vẫn giữ nụ cười gian ác trên môi.
Hứa Quân Hạo.
Hứa Quân Hạo.
"tôi quên cậu là ai mất rồi, nhưng mà loại đàn ông đốn mạc như cậu thì làm sao tôi phải nhớ đến chứ nhỉ?" - hắn cười nhếch môi như đang thách đấu gã.
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
Diễm An thấy hắn và gã có vẻ căng nên đã kéo cậu đứng kế bên mình - "đứng yên đây nhé Dương Dương"
Bàng Trạch Dương
Bàng Trạch Dương
cậu gật nhẹ đầu và đứng kế Diễm An và Cao Quang.
Thiên Mạc
Thiên Mạc
"huh.. đốn mạc sao?"
Bàng Diễm An
Bàng Diễm An
"chả rõ còn hỏi à thằng óc heo?"
Diễm An thốt lên khiến Cao Quang phải nhịn cười.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play