Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chung Cực Bút Ký

Băng Ghi Hình

Sáng sớm, Ngô Sơ đến bệnh viện thăm chú ba, tiện tay đem hộp đồ chuyển phát nhanh đến cho anh họ. Bước qua cửa bệnh viện, người chú một thân đồ bệnh, đầu và cổ được băng bó và cố định, lại xuất hiện trước mặt.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Chú định đi đâu vậy?
Ngô Tam Tỉnh nuốt nước bọt, nhìn vẻ mặt cau tràu của cháu gái, trần trừ không nói.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Cháu biết rồi. Chú định trốn đúng chú?
Không để ông trả lời, cô cầm cổ áo ông lôi về phòng bệnh, vừa lôi vừa nhắn tin báo cho anh họ biết. Trở lại vào phòng bệnh, để ông nằm im trên giường, cô ngồi xuống ghế bên tay phải, anh họ ngồi bên tay trái. Bàn Tử vừa đến đứng xem trò vui ba chú cháu Ngô gia.
Ngô Tà
Ngô Tà
Lão Hồ Ly. Chú Tỉnh dậy bao lâu rồi?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Vừa mới tỉnh lại.
NovelToon
[ Đội Khảo Cổ năm 1985 ]
Ngô Tà
Ngô Tà
Quen phải không?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
/ nhìn bức ảnh/
Ngô Tà
Ngô Tà
Bức ảnh chụp trước khi đội khảo cổ của chú xuống Tây Sa 19 năm trước. Giải Liên Hoàng chết trong lần hành động đó. Sau khi xuống Tây Sa bọn cháu nhìn thấy Huyết Thư. Bên trên viết Ngô Tam Tỉnh hại tôi. Chú có biết người để lại lời nhắn là ai không? Chính là Giải Liên Hoàn. Chú nói cho cháu biết, có phải chú đã giết Giải Liên Hoàn không? !!!
NovelToon
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh bị ấm đầu à? Tấm huyết thư đó là lời thật hay là giả không ai biết. Dù cho là thật chắc gì đã đúng như mắt chúng ta thấy. Hơn nữa, anh hỏi lão cáo già đó , bộ tưởng lão nói cho anh biết à? Phải không , Ngô Tam Tỉnh? / nhìn Ngôn Tam Tỉnh/
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Âyzo~Chóng mặt quá~ Đau đầu quá~ / xoa xoa đầu/
Ngô sơ đã qua quen chiêu trò giả vờ ốm yếu này của ông, cười nhếch miệng lắc đầu, nhớ ra là còn một thứ cần giao, cô ném hộp đồ chuyển phát sang bên anh họ.
Ngô Tà
Ngô Tà
Của anh sao? Ai gửi vậy?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Trương Khởi Linh!
Ngô Tà
Ngô Tà
Trương Khởi Linh!?
Bàn Tử
Bàn Tử
Ô~ Tiểu Ca giỏi phết. Đang ở trong Thanh Đồng Môn còn gửi bưu phẩm đến cho cậu.
Ngô Tà tháo lớp băng dính bên ngoài, mở ra , bên trong lộ ra hai vật màu đen, lấy nó ra khỏi túi trống sốc, cầm lên xem.
Ngô Tà
Ngô Tà
Băng Video?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Cháu trai, cháu không thành thật gì cả. Sao cháu không nói cho chú biết, cháu và Tiểu Ca còn liên lạc với nhau?
Ngô Tà
Ngô Tà
Cháu nói với chú kiểu gì? Chú vừa mới tỉnh lại mà.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Âyzo~ Chú lại thấy chóng mặt rồi. Bây giờ chóng mặt lắm luôn.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tiểu Sơ~Em nghĩ sao?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Xem thử nội dung bên trong là gì đã. Trương Khởi Linh gửi băng đến, chắc cũng chẳng phải chuyện gì tốt.
Bàn Tử
Bàn Tử
Tiểu Ca cũng keo kiệt thật không gửi đặc sản gì đó cho chúng ta gửi mỗi cuộn băng video cũ rích này. Đây là đồ cổ đó? Đi đâu lấy đầu video bây giờ?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Để chú tìm đầu băng video cho.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Chuyện này không liên quan đến chú. Dưỡng bệnh cho tốt rồi về nhà.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Ayza~ Có manh mối phải chia sẽ với nhau chứ? Dù sao chúng ta cũng là người một nhà. Cháu tìm chồng cháu. Chú điều tra việc của chú.
Thấy cô không nói gì thêm, ông gọi một thuộc hạ tên Vương Ngũ vào phòng, dặn dò:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Vương Ngũ, đến chợ đồ cũ tìm hai đầu video mở được kiểu băng video này đi.
" Vâng, Tam gia. " Vương Ngũ rời đi. Ngô Tà giật lấy cuộn băng trong tay ông, hỏi:
Ngô Tà
Ngô Tà
Chú muốn xem à?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
/ nhìn Ngô Tà không nói/
Ngô Tà
Ngô Tà
Được. Chú phải nói cho cháu biết chuyện đã xảy ra ở Tây Sa?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
/ Ngồi dậy/ Hai đứa nghĩ chú sẽ giết người cướp của sao?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
/ lắc đầu/ Đừng hỏi vặn. Chú thành thật kể chuyện năm đó ở Tây Sa ra đi.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Hazzz~ Tây Sa? Lần đó xảy ra rất nhiều chuyện. Chú không hiểu, bao nhiêu năm trôi qua rồi, chú cũng luôn điều tra đội khảo cổ. Văn Cẩm, Hoắc Linh họ vẫn còn rất trẻ tuổi, giờ không rõ tung tích.
Nói rồi, ông đưa tay ôm mặt giả bộ đau lòng, khóc lóc sụt sịt. Bàn Tử có vẻ như rất động cảm cũng súc động theo. Chỉ có anh em cô biết, lão già đó lại giở trò mềm yếu, căn bản là chẳng muốn nói ra sự tình cho họ biết. Quay qua nhìn hai đứa cháu, thấy chúng không bị mắc lừa, ông bèn nói:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Có quá nhiều chuyện. Bỏ đi, không nhắc nữa.
Ngô Tà
Ngô Tà
Không nhắc nữa?
Ngô Tà
Ngô Tà
/ tức giận, đập bàn đứng dậy/ Sao lần nào chú cũng vậy?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Chú không nhắc là vì chú muốn tốt cho cháu.
Ngô Tà
Ngô Tà
- chú muốn tốt cho cháu. Lần nào chú cũng nói vậy.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Chú là chú ba của cháu, chú không tốt với cháu thì tốt với ai?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
/ với lấy bưu kiện, lật xem thông tin ghi trên đó/Thứ này được gửi đến từ Golumd, Thanh Hải.
Bàn Tử
Bàn Tử
Thanh Đồng Môn ở núi trường Bạch. Golmuch ở miền Tây. Thuật dịch chuyển tức thời của Tiểu Ca đúng là quá cao cường.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tiểu Ca cũng thật là chạy đến nơi xa vậy làm gì chứ? Lần này cho dù lật tung cả Thanh Hải chúng ta cũng phải bắt anh ấy về nói cho rõ ràng.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Sao lại nói cho rõ ràng?
Bàn Tử cản hai chú cháu đang ở trên giờ cao điểm, cầm lấy hộp băng video nói:
Bàn Tử
Bàn Tử
Êy~ Chúng ta có chuyện gì để nói sau đi, giờ xem băng video trước nhá.
Trời chập tối, Vương Ngũ quay lại với đầu video, nối đầu máy với tivi, lấy một cuốn băng bỏ vào. Đầu máy kêu loạch xoạch, bắt đầu chuyển động. Bốn ngồi lấy ghế ngồi quây quay tivi. Màn hình chiếu lên toàn là nhiễu trắng.
NovelToon
Bàn Tử
Bàn Tử
Hai mươi phút trôi qua rồi, mau vào đi.
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Không, không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào.
Tivi đột nhiên chuyển sang một màu đen tối, Bàn Tử bất lực, thở dài đứng lên bỏ băng video bãn nãy thay vào băng video thứ hai, trước khi bỏ vào hắn quay lại nhìn ba người, nói:
Bàn Tử
Bàn Tử
Ba người nghe đây, nếu cuộn này vẫn trống. Bàn gia đây sẽ cắn người đấy.
Bàn Tử bỏ băng video mới vào, màn hình vẫn giống trước , hắn không về chỗ , đứng dán sát mặt vào màn hình ti vi. Cơ thể to lớn kia che hết đi tấm nhìn của cô, cô khó chịu đứng dậy đá nhẹ vào quả mông to đùng kia.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh làm gì vậy? Chắn hết tầm nhìn rồi đó.
Bàn Tử
Bàn Tử
/ che mông/ Chẳng may trong phần nhiều trắng này có chữ, mật mã hay ám hiệu gì đó thì sao?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Có lý.
Vậy là bọn họ đứng dán sát vào màn hình nhiễu, đột nhiên màn hình chuyển cảnh, một gương mặt đột nhiên dán sát vào màn hình doạ cả đám thét to giật lùi về sau. Đó là một người phụ nữ, cô ta rời xa khỏi màn hình ngồi xuống bên bàn làm việc, dựng một chiếc gương lên chải đầu.
NovelToon
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
/ run rảy chỉ vào màn hình/ Là cô ta! Hoắc Linh!
Ngô Tà
Ngô Tà
Là Hoắc Linh của đội khảo cổ Tây Sa 19 năm trước?
Hoắc Linh trong băng video liên tục chải đầu tóc, rồi lại buộc tóc, còn bộ quần áo trên người cô ta cũng thay đổi liên tục.
Bàn Tử
Bàn Tử
Cô Hoắc Linh này, bị bệnh tâm thần à?
Ngô Tam Tỉnh ấn nút tạm dừng, màn dừng lại ở cảnh Hoắc Linh nhìn vào máy ghi hình cười ngờ nghệch, tay vỗ vỗ vai Ngô Tà:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Lấy bức ảnh chụp chung ở Tây Sa cho chú.
Ngô Tà lấy từ trong túi áo bức ảnh đội khảo cổ, đưa cho ông xem. Ông cầm lấy bức ảnh đưa gần vào màn hình so sánh.
NovelToon
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Năm 1985 bọn chú đến Tây Sa, băng video là năm 1997. Mười hai năm trôi qua, cô ấy không già đi chút nào.
Ngô Sơ rơig mắt khỏi màn hình, trầm ngâm quay lại ghế ngồi xuống. Ngô Tà cũng ngồi xuống, hít thở nặng nề.
Bàn Tử
Bàn Tử
Bây giờ phân tích một chút nhé. Tiểu Ca gửi hai cuộn băng video đến. Một cuộn trống. Cuộn còn lại là Hoắc Linh chải đầu.
Ngô Tam Tĩnh tắt tivi, ngồi xuống cạnh cô, sắc mặt hiện rõ sự hoảng sợ, lo lắng nói:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Hai đứa, đừng điều tra nữa. Cứ coi như không nhận được cuộn băng video nào cả. Bỏ vụ này đi.
Ngô Tà
Ngô Tà
Chuyện gì chú cũng chỉ cho cháu biết đoạn đầu sau đó bảo cháu đừng điều tra nữa. Có phải tiếp theo sẽ đến lượt chú biến mất không? / tức giận, đứng dậy mắng/
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh đừng giận.
Ngô Sơ chạm nhẹ cánh tay anh họ, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên, anh họ cầm điện thoại xin phép ra ngoài nghe. Sau khi Ngô Tà đi, Ngô Tam Tỉnh lắc đầu ngán ngẩm , quay qua nói ngọt với cô:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Tiểu Sơ, cháu ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn thằng nhóc kia. Nghe lời chú ba, cháu đừng điều tra, khuyên thằng nhãi kia nữa . Việc này chú sẽ thay hai đứa giải quyết, chú cũng sẽ tìm Tiểu Ca về cho cháu. Ha~
Ngô Tà nghe điện thoại xong, quay trở lại phòng, vẻ mặt anh khi quay lại rất khác lạ.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Có chuyện gì vậy?
Ngô Tà
Ngô Tà
Người bán gọi. Một ngày phải gọi đến mấy cuộc liền./ ngồi xuống/
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Người bán nhà? Tiểu Tà, cháu cũng không còn nhỏ nữa, phải chuyển sang căn nhà lớn hơn, có nhà mới dễ lấy vợ.
Ngô Tà
Ngô Tà
Nửa đời sau của cháu cũng giống chú ế lòi mắt.
Ngô Tam Tỉnh thở dài đứng dậy, tay ôm ôm hộp băng, vừa đi ra cửa vừa nói:
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Ngày mai chú xuất viện cháu không có việc gì thì mau về Hàng Châu canh giữ Ngô sơn cư của cháu đi.
Ngô Tà
Ngô Tà
Ể~ Chú làm gì vậy?
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Đi vệ sinh.
Ngô Tà
Ngô Tà
Chú đi vệ sinh mà cầm theo hộp băng để làm gì?
Ngô Tà
Ngô Tà
/ giằng lấy hộp băng/ Tiểu Ca gửi cho cháu người nhận là cháu!
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Được. Tiểu Tam gia chơi trò này với chú. Vậy chú mua của cháu. Ra giá đi!
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Hai người thôi được rồi đó. Đừng như con nít ba tuổi được không. Đầu chú hai thứ tóc rồi đó chú ba, còn anh nữa lớn rồi hành xử ra dáng người lớn một chút đi. Hở tý chú cháu cãi vã, hai người không mệt nhưng cháu mệt đó.
Bàn Tử
Bàn Tử
Đúng đó, đụng tý là cãi nhau. Bộ hai người không thể yêu thương nhau một tý à?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Đưa hộp đồ trong tay anh cho chú ấy.
Ngô Tà
Ngô Tà
Hả?!!
Bàn Tử
Bàn Tử
Hả?!!!
Ngô Tam Tỉnh
Ngô Tam Tỉnh
Đưa đây. Cảm ơn cháu nhé, Tiểu Sơ. Có cháu gái tốt thật, a~
Ông lấy lại hộp băng, không đi vệ sinh nữa, quay trở lại giường trong niềm vui sướng. Ngô Tà cau tràu khó hiểu, quay qua muốn hỏi, thấy cô ra hiệu không nói gì hết, đành thôi.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Về thôi, về Ngô Sơn Cư thôi.

Bí Mật Của Băng Video

Trở về Hàng Châu- Ngô Sơn Cư, Ngô Sơ xuống bếp nấu một bàn ăn thịnh soạn, mời Bàn Tử ở lại cùng ăn.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tiểu Sơ, sao lúc đó em lại kêu anh đưa hộp băng cho chú ba, còn ra hiệu cho anh không nên nói gì, hậm hực đi về?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh không giận em chứ?
Ngô Tà
Ngô Tà
/ lắc đầu/
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Thật ra thứ trong hộp là hàng giả.
Bàn Tử
Bàn Tử
Hả?!! Hàng giả.
Rời khởi bàn ăn một lúc, cô trở về phòng lấy băng video thật sự, đặt trước mặt hai người họ, ngồi lại bàn.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Đây mới là hàng thật.
Bàn Tử
Bàn Tử
Được đó, Tiểu Sơ.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Gậy ông đập lưng ông thôi. Ai bảo lão già đó chuyên lừa người.
Bàn Tử
Bàn Tử
Hai người các người, đúng là hai đứa cháu ruột thừa của lão.
Bàn Tử vươn đũa gắp thịt kho, đột nhiên một con dao phi tới, lưỡi dao sắc nhọn chém đũa làm hai. Ba người ngoảng đầu nhìn, trong sân xuất hiện một cô gái trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, mặc một chiếc váy hai dây ngắn, nhìn họ cười nhếch mép.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
A Ninh!
Ngô Sơ
Ngô Sơ
/ chạy đến ôm A Ninh/
A Ninh.
A Ninh.
Cô chẳng thay đổi gì cả. Vẫn vô tư như vậy.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Cô cũng chẳng thay đổi gì vả vẫn đáng yêu như vậy.
Bàn Tử
Bàn Tử
/ hút sáo/ Cô em vào đây ăn chung đi, Bàn gia mới em.
Dáng vẻ của Bàn Tử nhìn là biết tên háo sắc, A Ninh cũng chẳng thèm nhìn lấy anh ta một cái, lắng nghe cô nói.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Cô đến đây để tìm tôi sao?
A Ninh.
A Ninh.
Không .
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Ơ? Đau lòng đó/ bĩu môi/
A Ninh.
A Ninh.
Đến tìm anh họ cô, tiện thăm cô.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Vậy con được. Tìm anh ấy có chuyện gì sao?
A Ninh.
A Ninh.
Giao đồ .
Giờ mới chú ý, A Ninh không đi người không, tay trái đang cầm túi sách dài, bên trong chắc hẳn đựng đồ gì đó quan trọng.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Vào ngồi đi, vừa ăn vừa nói.
A Ninh.
A Ninh.
/ gật đầu/
Hai cô nàng đi vào trong, A Ninh nhặt lại con dao gần chỗ Bàn Tử, Bàn Tử ban nãy mới nhớ ra, cô nàng suýt chút tiễn mình đi thỉnh kinh, liền chuyển đổi cách nhìn với cô, nhưng khi nhìn thấy chiếc vòng tay bảy đồng kia, ánh mắt lập tức chuyển thành kinh ngạc và khao khát.
Bàn Tử
Bàn Tử
Đồng xu mười đồng thì không đắt. Bảy đồng giống hệt nhau xâu lại thì giá trị không lồ đấy.
Bàn Tử định chạm vào, A Ninh liếc mắt rụt tay lại, đi về chỗ ngồi gần Ngô Sơ, ngồi xuống. Từ trong túi đồ mang theo, A Ninh lấy ra từ trong hai cuộn băng video giống hệt cuộn băng mà họ đang có, đặt lên bàn.
A Ninh.
A Ninh.
Mấy ngày trước gửi đến trụ sở công ty tôi.
Ngô Tà
Ngô Tà
Ai gửi thế?
A Ninh.
A Ninh.
Tự Xem đi./ đưa cho Ngô Tà tờ hoá đơn/
Cầm lấy và xem nó, ba người họ không khỏi há hốc.Thứ ghi trên tờ hóa đơn kia, tên của người gửi đợt chuyển phát nhanh này, lại chính là" Ngô Tà."!!!!!!!
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh gửi?
Bàn Tử
Bàn Tử
Golumd, Thanh Hải.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tôi chưa từng đến Golumd.
A Ninh.
A Ninh.
Đương nhiên tôi biết không phải anh gửi. Người gửi ghi tên anh là để đảm bảo băng video đến được tay tôi.
A Ninh dừng khoảng trừng 5 giây, tay chạm nhẹ vào tai nghe không dây màu đen, nói cái gì đó, lát sau thì ngừng. Bàn Tử thấy cô ngừng nói thì thúc giục:
Bàn Tử
Bàn Tử
Cô nói tiếp đi trong băng video có cái gì?
A Ninh.
A Ninh.
Rất kỳ lạ. Các người tự cảm nhận đi.
Đầu máy video lúc trước đã được chuyển phát nhanh đến Ngô Sơn Cư từ trước. Sau khi cắm đầu máy xong, bật cuốn băng từ vừa mới nhận được trên chiếc tivi nhỏ ở cửa hàng.A Ninh ngồi trên ghế, Ba người đứng sát mặt vào màn hình, 10 giây đầu là một đoạn nhiễu trắng, sau đó thì xuất hiện một gian phòng ở bày biện theo kiểu cũ. Không gian căn phòng khắc hẳn với cuộn băng video trước đó họ từng xem. Trong căn phòng chỉ có một bên có ánh sáng loang lổ chiếu vào. Theo hình dạng ánh sáng chiếu xuyên qua thì cửa sổ có phần giống loại song gỗ khắc hoa sử dụng cho kiểu nhà cũ thời Minh-Thanh.
Bỗng từ góc phòng xuất hiện một cái bóng xám đang di chuyển từ trong bóng tối ra, động tác căn bản không phải đang đi, mà là đang bò trên mặt đất. Người này không biết là nam hay nữ, chỉ thấy nó đầu bù tóc rối, quần áo mặc trên người trông cứ như áo liệm, bò trườn trên mặt đất một cách chậm chạp, đầy gian nan. Đột nhiên A Ninh bấm cho dừng băng, dừng lại ở đoạn người kia đang bò đến.
NovelToon
A Ninh.
A Ninh.
Có cảm giác gì đặc biệt không?
Ngô Tà
Ngô Tà
Không có.
A Ninh.
A Ninh.
Vậy được. Chúng ta xem tiếp cuộn băng thứ hai.
Vừa nói, cô vừa lấy cuộn bằng thứ nhất ra khỏi đầu, thay cuộn băng thứ hai vào.
A Ninh.
A Ninh.
Chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Bắt đầu từ đây.
Băng ghi hình lại bắt đầu phát, hình ảnh vẫn là căn phòng ở kia, có điều người ban nãy đã không thấy đâu nữa . Màn hình máy quay rung rinh được một lúc thì ngừng , đột nhiên phía dưới màn hình từ từ ló lên một khuôn, dưới làn tóc rồi phủ giăng, ba người nheo mắt nhìn kỹ, không khỏi sốc nặng. Khuôn mặt trong video không ai khác lại chính là Ngô Tà. Cô hãi hùng đưa mắt nhìn sang , hỏi ngu:
NovelToon
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Là anh sao, Ngô Tà?
Ngô Tà
Ngô Tà
Không. Không thể nào. Sao có thể là anh được?
A Ninh.
A Ninh.
Đây là nguyên nhân tôi đến tìm anh.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Đây là video của mười năm trước, lúc đó anh tôi vẫn còn nhỏ. Sao có thể là anh ấy?
Bàn Tử
Bàn Tử
Ngoài manh mối này ra còn gì khác không?
A Ninh.
A Ninh.
Manh mối duy nhất chính là Ngô Tà. Xem ra anh không biết gì cả.
Ban đầu A Ninh đến là vì muốn Ngô Tà xem được cuộn băng, cho cô tin tức . Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ kinh hãi đến ngớ người kia của anh ta, cô cũng biết chuyến đi là không công, cầm theo băng, chào tạm biệt Ngô Sơ, rời đi ngay. Bàn Tử vừa hay lại nhận được một cuộc điện thoại, vẻ mặt vui vẻ ngay sau khi tắt máy, chào tạm biệt hai anh em Ngô gia, quay trở về Bắc Kinh. Hiện giờ, ở cửa hàng chỉ còn có hai anh em Ngô gia và người làm công tên Vương Minh suốt ngày cắm đầu chơi cờ trên máy tính.
Cả ngày hôm nay, ăn cũng không ngon, nhiều chuyện cứ lien tục ập đến, cả người Ngô Sơ mệt mỏi nằm dài trên ghế, mặc kệ sự đời đưa đẩy.
Vương Minh
Vương Minh
Băng trống cũng gửi đến. Tiểu Ca này đúng thật kỳ lạ.
Câu nói buồn miệng của Vương Minh chợt đánh thức não bộ đang tê liệt của Ngô Sơ, giúp cô nảy sinh ra một viễn cảnh khác về cuộn băng video kia, nếu như người gửi băng đến, không phải là muốn người nhận xem nội dung mà là dụng có ý khác thì sao? bật dậy khỏi ghế, tính tìm anh họ thì ảnh đã từ ngoài vào.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tiểu Sơ lấy giùm anh cái tua vít.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh cũng đoán ra được rồi à?
Ngô Tà
Ngô Tà
Em cũng đoán được rồi.
Ngô Sơ gật đầu, lục lọi ngăn kéo lấy ra một chiếc tuốc-nơ-vít đưa cho anh họ. Nhận lấy, Ngô Tà bắt đầu tháo rỡ cuốn băng.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Trong băng video trống rỗng nghĩa là nội dung của nó không quan trọng. Đối phương muốn gửi cho chúng ta chính băng video. Gửi băng vidoe này, chỉ có một lý do, bên trong băng video có giấu đồ vật.
Ngô Tà tháo rỡ ốc vít, tách rời băng ra làm hai, mặt trong là cuốn băng ghi hình quả nhiên có đồ vật. Đó là một tờ địa chỉ, bên trên viết "Tỉnh Thanh Hải, thành phố Golumd, đường Côn Luân, ngõ Đức Nhi Tham, số 349-5."
NovelToon
NovelToon
Ngô Tà
Ngô Tà
Người gửi băng video này xem ra vô cùng thông minh. Thứ nhất là có thể bảo vệ món đồ này không bị phá hỏng trên quãng đường vận chuyển dài. Thứ hai là, nếu thứ này có bị người ta lấy đi, vì dụ như chú ba, thì cũng hứng thú với nội dung trong băng video, hoàn toàn không phát hiện đồ vật giấu bên trong.
Ngô Tà tiếp tục mở băng từ thứ hai. Bên trong cuốn băng này không phải giấy, mà là một cái chìa khóa bằng đồng thau cũ kỹ. Phía đuôi chìa khóa có dán một mảnh giấy nhỏ, bên trên viết một hàng chữ số mờ nhạt: 306.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Có ý gì đây? Gửi địa chỉ với chìa khoá phòng để làm gì? Em cảm thấy khả năng là có cô nào nhìn trúng anh nên muộn dẫn dụ anh đến để cướp sắc.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ ký đầu cô/ Em đó, trong đầu toàn nghĩ gì đâu không. Nếu như là vậy thì có cầm......
" Reng, reng, reng" Điện thoại trong túi áo vang lên, người gọi đến không ai khác là lão già kia- Ngô Tam Tỉnh. Có lẽ đã đoán được bản thân bị lừa một vố lớn.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ tắt máy/
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Chú ba gọi sao?
Ngô Tà
Ngô Tà
Ừm, lão cáo già đó sẽ không chit phát hiện bị lừa, còn tức điên hơn là anh đã lấy hết bảo vật quý giá của lão đi rồi.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh được đấy.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ cười/ Vương Minh. Giúp tôi đặt chuyến máy bay sớm nhất đến Golumd. Nhanh nhất có thể.
Sáng sớm , 6giờ hai anh em Ngô gia xuất phát lên đường đến Golumd, vì không có chuyển bay thẳng đến chỉ có thể đến Thành Đô trước, sau đó tiếp tục đổi máy bay. Chuyến bay tiếp theo là lúc 12 giờ đếm, hai người đợi 11 tiếng ở sân bay, rồi bắt xe khách từ Tây Ninh đến Golumd. Khoảng 9h tối, họ đến được Golumd, lại đổi sang một con xe ba gác, đi 3km nữa là tới viện điều dưỡng theo địa chỉ trên mảnh giấy.

Viện dưỡng lão Golumd

Ngô Sơ
Ngô Sơ
Mệt chết mất. Cuối cùng cũng đến được. Nơi đây là nới vậy? Không có một bóng người, yên tĩnh đến kỳ lạ mà.
Ngô Tà
Ngô Tà
Nơi đây chính là nơi trên địa chỉ. Viện Điều Dưỡng Golumd.
Từ ngoài nhìn vào viện điều dưỡng Golumd là một toà nhà ba tầng và khoảng sân rộng bên trong. Bên ngoài toà nhà bao quay bởi hàng rào sắt, cổng chào cũng vậy. Ngô Sơ đẩy nhẹ phát hiện cổng đã khoá, cô cười gian, rút từ trong tóc một cái kẹp sắt đen nhỏ , đưa vào ổ mở khoá, đẩy cổng bước vào.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Không ngờ học mấy cái này cũng có ích phết.
Ngô Tà
Ngô Tà
Anh vừa định bảo em hàng rào ở đây mục nát hết rồi, đẩy nhẹ là trèo vào được. Không ngờ, em lại có tài lẻ này, bái phục.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Đương nhiên, em là ngôi sao may mắn. Có em ở cạnh anh thì anh không cần sợ gì cả.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ cười /
Vào trong khoảng sân, hai ven đường cỏ dại mọc um tùm, gạch lót đường cũng có có chỗ mất , chỗ nứt. Đến trước tòa nhà ba tầng, vẻ hoang tàn đổ nát của nó thật là khiến người ta chỉ muốn bỏ chạy ngay tức khắc, cửa trước đã bị khoá từ bên trong, Ngô Sơ lại lấy ra kẹp túc, vặn vặn một hồi, cánh cửa kêu cái " cạch", hé mở. Chầm Chậm tiến vào bên trong toà nhà, đằng sau cánh cửa là một đại sảnh bụi bặm và mạng nhện đóng đầy một mảng dày, đồ đạc không nhiều, ít cũng đã mục nát , gãy rời từ lâu.
Không gian nơi đây tối mịt, bật đèn pin lên, hai người cẩn thận soi một vòng, cách bố trí đồ đạc, vật dụng như bàn ghế, tranh ảnh đều vô cùng giống với căn phòng trong cuộn băng của A Ninh.
NovelToon
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Đây có lẽ là căn phòng trong cuộn băng video của A Ninh. Cảnh anh bò dưới đất, quay được ở đây.
Ngô Tà
Ngô Tà
Ừm.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Sợ không?
Ngô Tà
Ngô Tà
Có em bên cạnh không sợ lắm.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Cảnh giác một chút. Lưng em có chút lạnh rồi.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ gật đầu/
Đi lên lầu hai, là một màn đen bao phủ, cộng thêm tiếng cầu thang gỗ " kèn kẹt " cọ sát nhau vô cùng doạ người. Ngô Sơ quan sát thấy sau lớp bụi bặm bám dầy đặc ở bậc thang, ẩn sau nó là dấu chân vô cùng nhỏ nhắn, nhìn giống chân của phụ nữ. Viện dưỡng lão Golumd bỏ hoang nhiều năm, lại có dấu chân mờ ảo ẩn sau đám bụi và mạn nhện, chỉ có khả năng là nơi đây vẫn còn người sinh sống hoặc là một kẻ nào đó đến trước một bước. Lên đến lầu hai, hành lang nơi đây là một tường xi măng bỏ dở, xi măng chỉ được trát một nửa, gạch đỏ bên trong vẫn còn lộ ra ngoài.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ quan sát / Kết cấu căn phòng ở đây khả năng có vấn đề. Hành lang tầng hai đã bị xi măng che kín. Dựa vào không gian dưới lầu thì có thể thấy phía sau tường xi măng có lẽ còn có rất nhiều phòng. Hình như là để cách ly mới dựng lên nên thợ đổ xi măng làm rất ẩu.
NovelToon
Ngô Sơ
Ngô Sơ
/ Chạm vào hình vẽ kỳ lạ trên tường/ Đây là gì?
Ngô Tà
Ngô Tà
/ soi đèn xem/ Trông giống nhữ vết tích do móng tay làm ra vậy. Tạm thời chưa thể nhìn ra nó là gì cả.
Tầng hai, ngoài kết cấu phòng có chút kỳ lạ và hình vẽ cổ quái kia thì không có gì đặc biệt, hai người rời đi, lên tầng ba. Lên đến tầng ba, hai bên hành lang đều là phòng ở. Hai tầng bên dưới đều bình thường nhưng lên đến tầng ba không khí lại thoang thoảng một mùi nồng nặc khó chịu. Trên những cánh cửa phòng, có sơn ba hàng số màu đen đã bị bụi băm che kín, xem một lượt số phòng thì cũng tìm được căn phòng 306 ở cuối hành lang.
NovelToon
Ngô Tà
Ngô Tà
/ sát lại gần cánh cửa ngửi/ Mùi mốc này không đúng lắm.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Lẽ nào là mùi của xác chết. Người gửi băng là muốn chúng ta đến dọn xác sao? Điên thật đấy~
Ngô Tà đưa chìa vào lỗ khóa trên cửa xoay liền một vòng, do là đồ cũ lâu năm không đụng tới nên đã bị kẹt cứng, anh húc mạnh vào cửa 1 lần, 2 lần , lần thứ ba thì cả người anh và cửa đều ngã và mở vào trong. Cô chạy vào đỡ anh dậy, cánh cửa phía sau cũng đóng cái sầm lại.
Đây là một phòng ngủ đơn. Gian phòng tối mịt, mùi nấm móc cực nặng. Dựa vào ánh đèn đường bên ngoài, những đường nét đại khái của căn phòng cũng hiện rõ được phần.
NovelToon
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Không sao chứ?/ đỡ anh dậy/
Ngô Tà
Ngô Tà
Anh không sao? Đèn pin của anh biến đâu mất rồi.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Cú ngã vừa rồi chắc là đã rơi xuống và lăn đâu đó rồi. Tìm quay đây xem.
Hai người chia nhau ra tìm đèn pin. Ngô Tà kiểm tra dưới gầm giường. Ngô Sơ đi kiểm tra tủ cạnh cửa, đang cúi thấp kiểm xe, cô nghe thấy tiếng anh họ hét lớn.
Ngô Tà
Ngô Tà
Tiểu Sơ!
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Sao vậy?
Nghe tiếng hét của Ngô Tà, Ngô Sơ vội vàng đứng dậy chạy qua, nhìn sắc mặt anh họ trắng bệch, cô quay đầu nhìn vào chiếc giường đơn nằm giữa phòng, sát vách tường. Trên giường, dưới lớp chăn như có thứ gì đó làm phồng lên, hình dáng giống như một người nằm trong đó.
NovelToon
Ngô Tà
Ngô Tà
Dưới lớp chân đó là xác chết sao?
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Mùi nồng như vậy, khả năng là có xác chết, nhưng xác đó không nằm ở đây. Có lẽ trước đó được đặt ở trên giường, phân huỷ được thời gian thì lại bị chuyển đi. Còn về việc chuyển đi đâu, em không biết.
Ngô Tà nghe cô giải thích xong thì thở phào, sắc thái cũng tươi lên chút. Cô cúi xuống dứoi gầm, nhìn thấy đèn pin năm yên vị bên dưới, thò tay vào móc lấy, đứng lên đưa cho anh họ.
Ngô Tà
Ngô Tà
/ nhận lấy đèn/ Cảm ơn em, làm khổ em rồi.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Em từng nói sẽ bảo vệ anh khi lớn lên . Em sẽ làm được.
Đèn pin đã được tìm thấy. Hai người soi đèn quay vòng, xem từng đồ vật một, đến trước một tủ tường được đặt sát bên cạnh cửa sổ. Ngô Tà thử kéo vài lần nhưng không được, cô ở bên cạnh lấy ra trong túi một con dao nhỏ đưa cho anh. Anh cầm lấy dao cậy cửa tủ. Hai cánh cửa tủ mở ra, hai người bốn mắt trợn tròn, bên trong không có quần áo , tủ hoàn toàn trống rỗng. Hơn nữa tấm gỗ lưng tủ không cánh mà bay, lộ ra một lối đi tối tăm. Họ nhìn nhau, suy nghĩ một lúc quyết định vào trong , đi xuống theo đường cầu thang xoắn ốc, xuống đến một không gian tối tắm không một ánh đèn điện khác.
Ngô Tà
Ngô Tà
Chiều dài của cầu thang này có lẽ chúng ta đã ở dưới mặt đất rồi. Tiểu Sơ, nhiệt độ ở đây càng ngày càng giảm rồi.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Trong không khí luôn có mùi gì đó rất mù lạ. / bật bật lửa lên/
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Không khí không có vấn đề. Mùi đó là từ đâu mà tới nhỉ?
Đột nhiên bật lửa như bị thế lực siêu nhiều thổi cho tắt ngúm, Ngô Sơ nhìn bật lửa ngơ ngác, gập bật lửa lại, cô thấp thỏm nhìn anh họ, lời nói mang ý trêu chọc:
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Bình thường chỉ nghe ma thổi đèn, nay lại thổi cả lửa. Đổi cách doạ từ khi nào vậy? Không báo gì trước gì cả. Suýt thì...... doạ anh họ tôi khóc thét rồi / cười /
Ngô Tà nhìn cô chán chườm, bất lực không tả nổi, cầm đèn lên soi , chợt phát hiện ra một cần gạt đèn trên tường, thử gạt lên, nháy mắt cái cả gian phòng sáng bừng sức sông , nhưng vẫn hơi lạnh lẽo.
NovelToon
Ngô Tà
Ngô Tà
Không ngờ thiết bí chiếu sáng khẩn cấp trong viện dưỡng lão bỏ hoang này vẫn còn dùng được.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Không biết tầng hầm này sẽ mang đến cho chúng ta bất ngờ gì nhỉ. Anh nói xem.
Ngô Tà
Ngô Tà
Anh cũng không biết. Xem tình hình thế nào đã.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
/ gật gật đầu/
Hai người đi sâu vào trong, đoạn phía trước xuất hiện một cỗ quan tài màu sắc đen nhánh, được đặt nằm ngang dưới đất ở chính giữa tầng hầm.
NovelToon
Ngô Tà
Ngô Tà
/sờ vào nắp quan tài/ Thứ này ít nhất cũng phải được năm sáu trăm năm rồi.
Ngô Sơ vòng qua bên kia quan tài, phát hiện mặt bên phải nắp quan tài có dấu vết từng bị đục đẽo phá hoại, khe hở giữa nắp và thân quách cũng có dấu vết bị xà beng nạy vào.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Quan tài này từng bị đụng rồi. Xem ra chúng ta không phải người đầu tiên đến đây. Thú vị rồi đây.
Đột nhiên phía cầu thang, chính xác hơn là phía trên cầu thang xoắn ốc, truyền xuống âm thanh " ầm ầm , uỳnh uỳnh " kỳ lạ, như là có thứ gì đó đang đi xuống với lực mạnh, hoặc là đanh nhảy xuống. Anh sợ hãi chấp tay lậy quan tài, miệng lẩm bẩm:
Ngô Tà
Ngô Tà
Ngài nằm trong đây, tôi lậy ngài trước nhé. Tôi biết mình mở quan tài thì xác sẽ bật dậy, vì thế tôi không động vào ngài thì ngày đừng động vào tôi với em gái yêu dấu của tôi nhé. Ngày cứ nằm yên trong đây nhé.
Ngô Sơ nhìn anh trán trường, quay đầu nhìn sang chỗ khác, đột nhiên phát hiện tầng hầm này lại có thêm một cánh cửa sắt màu xanh, có dấu viết hàn gỉ.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Ngô Tà, anh qua đây xem em tìm được gì nè?
Vừa hay, Ngô Tà mới lạy xong, nghe cô gọi, xoay người đi đến, sửng sốt đôi chút.
Ngô Tà
Ngô Tà
Lại có cửa?!!!!!
Ngô Sơ không đáp lời, đẩy cửa bước vào. Trong phòng có hai cái bàn làm việc dựa vào tường và kê ở một bên, xung quanh có mấy cái tủ hồ sơ, chất đống chồng chất giấy tờ cũ kỹ , bám bụi và mạng nhện. Đừng giữa ở giữa căn phòng, cô quan sát góc bàn làm việc kê ở một bên tường, cầm đèn pin lên soi, đôi mày bỗng chốc cau lại. Chờ đến khi Ngô Tà bước theo vào, cô mới giãn mày , nghiêng nhẹ đầu về phía anh nói:
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Anh có cảm thấy cách bố trí đồ vật trong căn phòng có phần quen mắt không? / nhìn Ngô Tà/
Ngô Tà
Ngô Tà
Là căn phòng nơi Hoắc Linh trải tóc. Từ góc quay ở kia chỉ có thể nhìn thấy được một không gian nhỏ của căn phòng. Không ngờ khi nhìn chính diện lại rộng đến vậy.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Không sai. Em có một giả định, người gửi băng video từ năm chín mấy dẫn dụ chúng ta đến đây , phát hiện ra căn phòng ngầm này. Một là hy vọng chúng ta phát ra người đó, hai là phát hiện đồ người đó lại.
Cô lại gần bàn kê ở bên tường, cầm chiếc lược đã bám bụi từ lâu, sờ vào mặt gương đầy bụi và mạng nhện giăng kín, nói với Ngô Tà .
Ngô Tà
Ngô Tà
Là lược và gương sao? Hay là thi thể của Hoắc Linh.
Ngô Sơ
Ngô Sơ
Lược và gương ở đâu mà chẳng có. Thi thể Hoắc Linh chỉ là một phần trong số đó . Chúng ta chai nhau ra tìm đi.
Ngô Tà
Ngô Tà
Được.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play