[Văn Hàm - WenHan] Vụn Vỡ Và Dịu Dàng
[1]
Tả Kỳ Hàm là một học sinh giỏi, dáng người cao, cậu có làn da và khuôn mặt với những đường nét mềm mại. Má có vẻ hơi hơi hồng, tạo vẻ dễ mến ngây thơ
Hôm nay là ngày cậu chuyển sang một ngôi trường mới
Đi được vài bước đã có cái gì đó không đúng
Một đám học sinh khối 11 chặn đường cậu
Hôm nay cậu bước chân trái ra đường à?
Cậu tránh né sang đường khác đi nhưng rồi vẫn bị chặn
Tả Kỳ Hàm không nói gì gương mặt cậu vẫn tỉnh bơ
Tên đó đi tới chạm vào vai cậu
Đa nv
Nhìn trông có vẻ giống con nhà giàu nhỉ? //cười//
Cậu nhăn mặt, gương mặt khó hiểu
Đa nv
Nhìn mặt thì thông minh, nhưng sao ngu vậy?
Đa nv
Không hiểu ý của bọn tao à?
Đa nv
Thôi đừng cáu, em nó chắc là mới chuyển đến
Đa nv
//nhìn lên áo// Trong khối 11 tao chưa từng gặp qua thằng này
Đa nv
Ý bọn tao đây là muốn mày đưa cho bọn tao ít tiền đấy
Một lúc sau cậu mới mở miệng
Tả Kỳ Hàm
Thiếu thốn đến mức vậy à?
Tên đầu siết chặt vai cậu hơn
Đa nv
Tao chỉ muốn hỏi mày có muốn cho tụi này tiền không thôi
Tả Kỳ Hàm
Tôi không có tiền
Đa nv
Mày mà không có tiền sao?
Đa nv
Cần nói nhiều với nó làm gì
Đa nv
Giật cái cặp của nó //hất cằm//
Tả Kỳ Hàm
Mày thử động vào xem?
Đa nv
Ha, mạnh miệng quá nhỉ
Mấy tên đó đang tiến lại gần cậu thì một người phía sau lưng cậu bước tới đẩy tên kia ra rồi đặt tay lên vai cậu
Hắn cao hơn cậu một cái đầu
Hắn quay sang nhìn Tả Kỳ Hàm mở miệng nói
Dương Bác Văn
Sao tôi lại không được ở đây?
Đa nv
Bọn mày.. quen biết nhau à?
Dương Bác Văn khoác tay qua vai kia của cậu, hắn vừa nói vừa hất cằm
Dương Bác Văn
Mày thấy sao
Tả Kỳ Hàm quay sang nhìn lên Dương Bác Văn
Ôi má ơi là người đẹp. Thật Đẹp Trai
Đa nv
Hôm nay nể mặt mày đấy
Mấy tên đó trừng mắt với cậu rồi bỏ đi
Cậu hất tay tên Dương Bác Văn ra khỏi vai của mình rồi bỏ đi
Một câu cảm ơn cũng không có
[2]
Giáo viên chủ nhiệm lớp bước vào cầm theo cây thước gỗ dài gõ gõ lên bàn
Trần Thành Tâm
Trật tự được chưa?
Ông ấy chưa kịp mở miệng nói sẽ có học sinh mới thì Tả Kỳ Hàm đã bước vô
Đa nv
22/ Trời ơi nhìn cậu ấy kìaaaa
Đa nv
18/ Tao đẹp trai vậy mà nó không khen lấy một câu
Đa nv
18/ Lại đi khen cái thằng ẻo lả này
Nam sinh khác vỗ bụng tên đó
Đa nv
10/ Mày nhìn lại mày xem, bụng toàn chứa mỡ đây này
Đa nv
18/ tch! cái thằng này // hất ra //
Tiếng gõ thước vang lên 3 cái
Ông ấy nhìn về phía cậu, ý muốn giới thiệu về bản thân
Đa nv
22/ Ngồi với tớ nè cậu ới
Ông chưa kịp nói xong thì một giọng nói khác chen vào câu nói của ông
Dương Bác Văn
//giơ tay// Chỗ em còn trống
Cái lớp này lúc nào cũng ồn ào, nhưng đột nhiên lại im lặng một cách thật đáng sợ
Mọi ánh mắt đều quay xuống nhìn Dương Bác Văn
Đa nv
15/ Anh Văn.. anh.. đây là
Đa nv
18/ Ểh? Anh Văn có khi nào muốn ngồi cùng ai đâu, nghe nói còn bị mắc bệnh sạch sẽ. Không bao giờ động vào ai à nha
Đa nv
18/ Lẽ nào anh ấy yêu từ cá..i..
Đa nv
10/ //Nhét cục gôm vào trong họng gã//
Đa nv
10/ Anh Văn nghe được là mày chết
Rồi mọi ánh mắt lại nhìn về phía cậu
Trần Thành Tâm
Sao nay tự nhiên lại muốn có người ngồi cùng rồi?
Dương Bác Văn
Đột nhiên em lại muốn có người kèm để học, nghe nói cậu ấy lại còn là học sinh giỏi //cong môi cười//
Đa nv
10/ đm tao có nghe nhầm không //bóp, lắc lắc cổ gã// anh Văn vậy mà muốn được người khác kèm học sao?
Đa nv
18/ buông tao ra coi thằng dog //bị bóp sắp tắt thở//
Trần Thành Tâm
..Vậy cũng được
Trần Thành Tâm
Tả Kỳ Hàm? Em thấy sao?
Tả Kỳ Hàm
Em thì sao cũng được..
Nói xong cậu bước chân đi thật nhanh về chỗ
Chỗ của hắn và cậu là bàn cuối, hắn ngồi ngoài còn cậu thì ngồi trong
[3]
Cả buổi học, Dương Bác Văn nhìn Tả Kỳ Hàm không rời mắt
Khiến cậu có chút căng thẳng
Không lẻ bây giờ dùng tay che mặt mình lại? hay kêu hắn đừng nhìn mình nữa à?
Ai ai cũng đều ra ngoài nhưng chỉ có mỗi cậu ở trong lớp học
Dương Bác Văn sau khi hết tiết đã bị ông thầy gọi đi mất rồi
Tả Kỳ Hàm đóng sách lại, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ
Dương Bác Văn
Nhìn gì ở ngoài vậy? //cười//
Hắn ghé sát sau gáy cậu rồi nói, làm cho cậu có chút giật mình
Cậu không trả lời, tiếp tục lật sách ra đọc
Dương Bác Văn
Chăm chỉ ghê
Dương Bác Văn
Này sao không nói gì hết vậy //giật lấy sách//
Tả Kỳ Hàm nhăn nhó quay qua nhìn hắn
Vừa giật, hắn mở từng trang cuốn sách xem cậu đọc gì
Dương Bác Văn
Hình như cậu quên chuyện gì đó thì phải?
Dương Bác Văn liếc mắt nhìn sắc mặt của cậu rồi đóng sách lại, ngồi xuống ghế sau đó là chóng cằm nhìn cậu
Dương Bác Văn
Cậu vẫn chưa cảm ơn tôi //cười//
Giọng nói dường như rất dịu dàng
Dương Bác Văn
Chịu mở miệng rồi này
Dương Bác Văn
Chuyện lúc sáng? Cậu quên nhanh vậy à
Tả Kỳ Hàm im lặng một lúc rồi nói
Tả Kỳ Hàm
Tôi đâu có nhờ anh giúp //giật lại sách//
Dương Bác Văn
Tôi không giúp cậu thì..
Dương Bác Văn
Cậu xem bây giờ có khi cậu không ngồi đây đâu
Tả Kỳ Hàm “xuỳ” một tiếng rồi đóng cuốn sách lại nhét vào cặp
Cậu đứng dậy định đi đâu đó nhưng bị cái tên Dương Bác Văn này chặn lại rồi
Mặt Tả Kỳ Hàm không được thoải mái nhìn hắn
Dương Bác Văn
Đi đâu vậy? Đang nói chuyện với tôi mà?
Tả Kỳ Hàm
L- làm cái gì vậy?
Dương Bác Văn
Tôi hỏi cậu đi đâu
Dương Bác Văn
Có cần tôi đi cùng không //nhướng mày//
Tả Kỳ Hàm
Sao vẫn chưa chịu tránh đường?
Dương Bác Văn
Không đi cùng cũng được thôi
Dương Bác Văn
Nói đi, đi đâu mới được
Dương Bác Văn
Ông đây sẽ để cậu đi
Ngập ngừng, giọng cậu bỗng nhỏ lại còn nhỏ hơn cả kiến
Dương Bác Văn
Cậu nói gì vậy, tôi không có nghe
Tiếng hét của cậu vang lên rất lớn, khiến nhiều nam sinh, nữ sinh đi ở bên ngoài cũng phải nhìn vào bên trong
Dương Bác Văn
Cần tôi đi cùng luôn không? //nhếch môi//
Tả Kỳ Hàm đẩy hắn một cái thật mạnh rồi rời khỏi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play