Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

【Quỷ Khóc】Cat Eat Fish

«001» Mở Đầu Kinh Hoàng

【Chào mừng bạn đến với 𝕮𝖆𝖙 𝕰𝖆𝖙 𝕱𝖎𝖘𝖍
nơi thâm sâu nhất, không nhất thiết phải là vực thẳm.】
Dưới màn đêm hiu quạnh, làn gió thi thoảng thổi lên vài hơi cay lạnh buốt, vô hình vô dạng lay động vài cọng tóc vướng trên má.
Đứng trước tòa biệt thự đen kịt, Vân Huyên đảo mắt, âm thầm quan sát đám người vừa mới đến.
Sau một thoáng cân nhắc giữa việc giải thích rõ ràng hay mặc kệ tất cả, cuối cùng, cô chọn phương án thứ hai, lặng lẽ xoay người, mũi khẽ hít hà một luồng khí lạnh rồi thản nhiên đẩy cổng định tiến vào.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nam ồn ào, cao vút đâm thẳng vào tai cô, khiến cô không thể không dừng lại.
Lưu Thiên Bang.
Lưu Thiên Bang.
Đợi đã, cô gái!
Lưu Thiên Bang.
Lưu Thiên Bang.
Cô định làm gì vậy hả?
Anh ta mặc áo ba lỗ sáng màu, lớp vải mỏng căng ra trên cơ thể vạm vỡ, để lộ những đường cơ bắp rắn chắc thô ráp.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Anh vừa hỏi tôi làm gì sao?
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Không thấy ư? Tất nhiên là vào bên trong rồi.
Đúng lúc này, một người đàn ông gầy gò trong đám đông bỗng lên tiếng, giọng anh ta khô khốc, run run như bị ai bóp chặt cổ họng:
Tiểu Quý.
Tiểu Quý.
Thật… thật sự phải đi vào bên trong sao?
Câu hỏi vừa dứt, người phụ nữ xinh đẹp đeo khuyên tai vàng đã vội tiếp lời, thanh âm lạc hẳn đi vì sợ hãi:
Vương Vũ Ninh.
Vương Vũ Ninh.
Tôi... tôi không dám vào đâu, nếu vào rồi xảy ra chuyện gì thì sao?
Cô ta ăn mặc khá mát mẻ, váy áo hở vai để lộ làn da trắng nõn, gió đêm thổi tới, khiến thân thể cô ta run rẩy không ngừng, hai tay không ngừng xoa xoa.
Những người còn lại nghe tới đây đều rơi thẳng vào trầm mặc.
Ban đầu, họ cứ nghĩ đây là trò đùa ác ý của một tay chương trình thử thách, chơi khăm nào đó dàn dựng.
Nhưng khi nãy, lúc bọn họ đang ngồi trên xe buýt, tất cả đều chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng, khiến họ đồng loạt phải suy nghĩ lại.
Vì mới đây thôi, khi họ nhận ra trên xe buýt không có người cầm lái, tất thảy không hẹn mà cùng nhau rơi vào nỗi sợ hãi sâu sắc.
Mặc dù trước đây họ đều là những người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, nhưng những gì đã xảy ra trước đó, thật sự quá sức tưởng tượng.
Vân Huyên nhìn bọn họ một lúc, mí mắt hơi nhíu lại, rồi dời mắt.
Trong số những người đang bày vẻ mặt hoang mang, người đàn ông đứng ở cuối hàng lại bình tĩnh khác thường.
Hắn đứng trong đám đông như hạc giữa bày gà, dáng người cao gầy nhưng không yếu ớt, trái lại còn toát ra khí chất đáng gờm.
Gương mặt hắn với đường nét rõ ràng, dù không thuộc dạng tuấn mỹ rực rỡ vừa liếc mắt đã thấy kinh diễm, mà là kiểu đẹp lạnh khiến người ta không khỏi nghĩ đến một buổi sáng mùa đông nhạt nhào.
Nhìn qua tưởng bình thường, nhưng càng nhìn càng không thể rời mắt.
Bị chính sự quan sát chết tiệt của mình dọa sợ, Vân Huyên vội đánh mắt sang chỗ khác, giả vờ chú ý đến những thứ vụn vặt trước mặt.
Người đàn ông đẹp trai không nhận ra có điểm gì bất thường, mặt không đổi sắc nói:
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tôi nghĩ chỉ còn cách đó thôi, chẳng lẽ các người định đi vào dải sương mù đó sao?
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tên mập mạp nhảy xe bỏ trốn ở ngã tư đường, nhanh như vậy các người đã quên rồi?
Nhắc đến tên mập mạp kia, đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ đeo khuyên tai vàng lập tức tràn ngập nỗi khiếp sợ, chân cô ta mềm nhũn, suýt chút nữa đã ngã quỵ.
Lúc đó, trên xe buýt có tổng cộng 9 người, bốn nữ, bốn nam.
Trong số đó có một tên mập mạp, trên đường đi liên tục cằn nhằn, khẳng định đây chắc chắn là một chương trình vô nhân tính nào đó, muốn mời họ đến để quay một tập chương trình truyền hình thực tế.
Tên mập mạp nói năng một cách hùng hổ, nói rằng điện thoại di động của mọi người chắc chắn đã bị nhân viên hậu cần lấy đi, tài xế thực chất đang điều khiển xe buýt dưới chân họ.
Còn làn sương mù dày đặc bên ngoài chỉ là hiệu ứng sân khấu tạo ra bằng băng khô và các thủ đoạn kỹ xảo khác.
Cuối cùng, khi xe buýt dừng lại ở một ngã tư đường nào đó, tên mập mạp trực tiếp mở cửa sổ, nhảy xuống xe, một mình đi vào màn sương mù.
Sự việc phát triển đến bước này, vẫn còn trong phạm vi bình thường.
Nhưng khi mọi người đến ngã tư đường tiếp theo, lại phát hiện trên cột đèn giao thông bị bao phủ bởi màn sương mù đang treo lơ lửng một thứ gì đó.
Khi chiếc xe buýt từ từ tiến lại gần, họ mới nhìn rõ, thứ đang treo lơ lửng trên cột đèn chính là lớp da đẫm máu của tên mập mạp xấu số kia.
Lớp da kia bị lột ra một cách hoàn hảo, mọi người thậm chí còn có thể nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ đến méo mó của tên mập mạp, giống như đã nhìn thấy một điều gì đó đặc biệt đáng sợ trước khi chết.
Từ cột đèn giao thông, từng dòng máu tươi đỏ sẫm không ngừng nhỏ xuống, cảnh tượng ấy khiến toàn bộ người trên xe trực tiếp ngây người, đầu óc trống rỗng.
Có người không tin vào những gì mình thấy, run rẩy kéo cửa sổ xe ra.
Ngay lập tức, mùi máu tanh nồng nặc đến mức buồn nôn theo gió ùa thẳng vào bên trong xe, tràn ngập khắp không gian.
Không nhắc đến tên mập mạp kia thì thôi, đã nhắc tới thì sắc mặt mọi người lập tức trở nên vô cùng khó coi, có người thậm chí bắt đầu nôn ọe.
Vân Huyên đã quá quen với cảnh tượng này, cô nghiêng mặt tránh nhìn bãi nôn, chậm rãi mở miệng:
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Tôi biết bây giờ các người đang rất sợ hãi, cũng rất hoang mang.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Nhưng trước đó, có thể cùng tôi đi vào bên trong không?
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
.....
Người đàn ông đẹp trai nhìn cô một cái, ánh mắt thoáng vẻ dò xét, nhưng rất nhanh đã thu lại tia lạnh quái lạ trong mắt, khẽ gật đầu xem như đáp lại.
NovelToon
〈Vân Huyên〉
Cre: Sưu tầm / Pinterest
❗Đã sửa

«002» Đặt Chân Đến Quỷ Xá

Theo sự dẫn đầu của Vân Huyên, cả nhóm lặng lẽ bám sát phía sau.
Họ đi trên con đường nhựa thẳng tắp, trải miên man đến một ngôi biệt thự trang trọng ẩn hiện mờ ảo sau lớp sương xám lạnh lẽo.
Hai bên đường là rừng cây rậm rạp, cành lá đan xen, thi thoảng vang lên tiếng gió xào xạc và âm thanh chói tai của lũ côn trùng đáng ghét.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, mọi người không khỏi tụ tập lại gần nhau, cầu xin một chút ấm áp xoa dịu tâm hồn.
Người đàn ông có vẻ ngoài điển trai đảo mắt nhìn quanh, rồi nghi hoặc nhìn về phía Vân Huyên, trông cô ấy rất quen thuộc với nơi này, bình thản xem như đương nhiên.
Cứ như vậy, mọi người đi đến cửa chính của tòa biệt thự, theo tiếng gõ cửa của cô, tiếng bước chân nhanh chóng vang lên từ bên trong.
Những người phía sau không khỏi lùi lại vài bước, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, dường như vô cùng lo lắng.
Cạch.
Cửa mở ra.
Một thiếu niên độ chừng mười lăm, mười sáu tuổi lãnh đạm nhìn bọn họ, dường như không quá bất ngờ.
Điền Huân.
Điền Huân.
Mau vào đi.
Vân Huyên gật nhẹ đầu, đi ngang qua thiếu niên kia, tiếp đó là người đàn ông đẹp trai, mọi người thấy vậy nhất thời nhìn nhau, không biết có nên đi theo hay không.
Khi mọi người còn đang dè dặt, lưỡng lự, giọng nói của thiếu niên kia lại vang lên từ bên trong:
Điền Huân.
Điền Huân.
Các người cũng mau vào đi, dải sương mù bên ngoài thật sự rất nguy hiểm đấy.
Nhắc đến màn sương mù, mọi người lại nghĩ đến cái chết thảm thương của tên mập mạp, sợ hãi run rẩy, tranh nhau chen chúc đi vào.
Điền Huân tiện thể né sang một bên, cũng là người cuối cùng đóng cửa.
Biệt thự rộng rãi thoáng đãng, phong cách trang trí mang đậm hơi thở cổ điển.
Bên trái là những kệ sách được sắp xếp ngay ngắn, bên phải là cầu thang gỗ dẫn lên lầu, bậc thang tối màu, trầm mặc như chìm trong bóng tối.
Ở giữa đại sảnh là khu vực nghỉ ngơi, đặt ba chiếc sô pha lớn, vây quanh một chậu than đang cháy.
Ngọn lửa trong chậu than bập bùng, ánh đỏ hắt lên gương mặt ba người đang ngồi xung quanh.
Không ai nói một lời, họ nhìn ngọn lửa trong lò than, trầm ngâm xuất thần, lười nhìn tới đám người vừa mới đến.
Dần dà, bầu không khí trong căn phòng dường như co thắt lại.
Hơi lạnh không rõ từ đâu len lỏi qua từng khe cửa, từng kẽ hở trong tường, rồi trườn dọc theo sống lưng từng người một cách âm thầm rợn ngợp.
Rốt cuộc, cũng chỉ còn tiếng lách tách của đóm lửa là báo hiệu cho thấy, thế giới không bị ngưng động.
Cuối cùng, sau một thoáng suy nghĩ, người đàn ông đẹp trai mở miệng hỏi:
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Xin hỏi, đây là đâu?
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Sao chúng tôi lại ở đây?
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Dải sương mù và xe buýt bên ngoài là như thế nào?
Tiểu Nhất Bạch một phát nói ra hết những thắc mắc, băn khoăn trong lòng.
Nhưng đáp lại hắn là sự im lặng, im lặng đến đáng sợ.

«003» Những Điều Kì Lạ

Ngay chính giữa phòng khách, ánh lửa từ lò sưởi thi thoảng bập bùng nhảy múa, đổ bóng chập chờn lên tường, lên những món đồ nội thất đậm màu.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài rực rỡ ấy, ba người ngồi trên ghế vẫn duy trì trạng thái an tĩnh, tỏ vẻ không liên can gì đến thế giới bên ngoài.
Lạnh lùng đến mức Vân Huyên phải chỉnh giọng, thay bọn họ trả lời Tiểu Nhất Bạch:
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Anh đã hỏi ba câu nhỉ?
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Cô biết chuyện gì đang xảy ra ở đây sao?
Vân Huyên không trả lời câu hỏi trên, mà cứ như một bộ máy được thiết lập sẵn, chậm rãi phơi bày những đáp án mà hắn mong muốn.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Như anh thấy đấy, tôi quen biết bọn họ là thật.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Nhưng như vậy thì có sao?
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Nếu các người muốn biết câu trả lời, thì hãy an toàn rời khỏi cánh cửa đẫm máu đầu tiên.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Đến lúc đó, tôi sẽ giải đáp cho các người.
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Những điều cô nói thật kì lạ, đó là cái gì?
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Y tên, nó nằm ở tầng ba trong biệt thự.
Khẽ dừng lại, Vân Huyên liếc thoáng qua sáu người còn lại đang đứng hoang mang, híp mắt đầy ẩn ý:
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Nhanh đi, thời gian của các người không còn nhiều nữa.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Có lẽ là năm phút sau, cánh cửa đẫm máu sẽ mở ra.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Đến lúc đó, các người sẽ đặt chân vào một vùng đất đầy rẫy nguy hiểm tiềm tàng.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Nhưng có một tin vui, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, xe buýt sẽ đến đón các người quay trở lại.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Thế nên cứ an tâm lên đường, và...
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Chúc bình an.
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Tiểu Nhất Bạch 「小一白」
Nếu bọn tôi không hoàn thành được thì sao?
Đây đã là lần thứ 𝘕 cô nghe thấy câu hỏi này, thế nên Vân Huyên rất bình tĩnh, nhướn mày thản nhiên:
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Một chữ, chết.
Lời vừa thốt ra, cả đám người phút chốc im bặt.
Trong những tình huống như thế này, vẫn có một tên thích chơi trội, hỏi một câu khiến Vân Huyên phát ngán.
Tiểu Quý.
Tiểu Quý.
Nếu... nếu tôi không tham gia thì sẽ ra sao?
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Thì đừng ngủ nữa là được.
Vân Huyên 「雲暄」
Vân Huyên 「雲暄」
Bởi cậu sẽ không thể tưởng tượng, điều kinh khủng gì sẽ xảy ra đâu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play