Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hương Vị Đôi Mươi

Chương 1: Lời Hứa

Dưới bóng cây rộng lớn, Hạo Vân thở dài một cách mệt mỏi.
Hạo Vân
Hạo Vân
Ha— Mệt quá... /Thở Dài/
Hữu Dương, người bạn đồng hành luôn vui vẻ, bước đến bên cạnh với nụ cười an ủi.
Hữu Dương
Hữu Dương
Ông mệt rồi sao? Vào nghỉ ngơi đi. /Mỉm Cười/
Hạo Vân
Hạo Vân
Cảm ơn nhiều.
Hạo Vân bước vào góc khuất dưới tán cây, nơi ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng xuyên qua lá cây, tạo nên một không gian yên bình. Mọi mệt mỏi như tan biến trong không gian tĩnh lặng này.
Ánh nắng chiều dần tắt, Hạo Vân và Hữu Dương cùng nhau trò chuyện vui vẻ trên con đường quen thuộc về nhà.
Ở ngôi nhà nhỏ của Hạo Vân, Nhân Khởi, cậu bé 6 tuổi, đang đứng ngóng trông qua khung cửa sổ.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Cha về chưa nhỉ? /Lo lắng/
Vẻ mặt cậu bé đượm buồn, đôi mắt long lanh nhìn ra xa xăm.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
/Ngẩn Đầu/
Bỗng, từ phía xa, bóng dáng quen thuộc của cha và Hữu Dương hiện ra.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
A! Là cha, Cha về rồi! /Vui Mừng/
Nhân Khởi
Nhân Khởi
/Chạy Vội Lại/
Hạo Vân nghe thấy tiếng bước chân nhỏ, quay lại nhìn.
Hạo Vân
Hạo Vân
Hửm? /Nhìn/
Nhân Khởi với vẻ mặt rạng rỡ, lao vào vòng tay cha.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
/Nhào Tới Ôm Lấy Hạo Vân/
Hạo Vân
Hạo Vân
A, là con của ta đây sao, đợi cha về à? /Mỉm Cười/
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Vâng. /Mỉm cười/
Hạo Vân
Hạo Vân
Được rồi, chúng ta vào nhà thôi. /Cười/
Hữu Dương
Hữu Dương
/Cười/
Hạo Vân nhẹ nhàng ẵm Nhân Khởi vào trong nhà, ánh nắng cuối ngày hắt qua khung cửa sổ.
Hạo Vân
Hạo Vân
Tạm biệt nhé. /Vẫy Tay/
Hữu Dương
Hữu Dương
Ừ, tạm biệt. /Mỉm cười/
Nhân Khởi nhìn Chú Dương với ánh mắt tò mò.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Hôm nay chú Dương không ở lại chơi với con sao? /Thắc mắc/
Hữu Dương cúi xuống nhìn Nhân Khởi, ánh mắt trìu mến.
Hữu Dương
Hữu Dương
Hôm nay chú có việc bận rồi, nhưng chú hứa sẽ quay lại chơi với con sớm thôi. /Mỉm cười/
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Lần sau anh Tuân Hữu có qua chơi không ạ? /Phấn Khởi/
Hữu Dương
Hữu Dương
Chắc chắn rồi. /Mỉm cười/
Hữu Dương nhẹ nhàng xoa đầu Nhân Khởi, ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Hữu Dương
Hữu Dương
Được rồi, chú đi đây. /Vẫy tay/
Nhân Khởi đứng dậy, mắt sáng lên với niềm vui mong chờ.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Vâng, tạm biệt chú. /Cười/
Bóng dáng Hữu Dương dần khuất sau hàng cây, chỉ còn lại tiếng bước chân vang dội trên con đường làng.

Chương 2: Khu Chợ

Hôm sau, một ngày đầy nắng và tươi sáng.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Ư.. Um~ /Vươn Vai/
Cậu đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Vừa bước ra bổng cậu nhìn thấy cha mình.
Hạo Vân
Hạo Vân
Ô~ Con dậy rồi à?
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Dạ /Cười Tươi/
Hạo Vân dắt nhân Khởi ra ngoài phòng khác, ông vào trong bếp chuẩn bị làm đồ ăn cho Nhân Khởi.
Nhân Khơi ngửi thấy mùi thơm nên liền chạy vào chỗ cha.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Cha, cha đang nấu gì vậy /Thắc Mắc/
Hạo Vân
Hạo Vân
/Cười Nhẹ/
Hạo Vân
Hạo Vân
Là thịt kho hột vịt đó con.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Oaaa!! Thật sao ạa /Phấn khích/
Hạo Vân
Hạo Vân
Ra ngoài ngồi đi con, cha đem ra ngay.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Dạa
Nhân Khởi chạy te te ra ngoài bàn ăn, cậu ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Cha cậu bưng nồi Thịt kho hột vịt ra, lấy chén và đũa cho cậu.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Chúc cả nhà ăn ngon miệng /Cười Tươi/
...
Sau khi ăn xong Cha cậu dắt Nhân Khởi ra chợ mua đồ
/Ồn Ào, Ồn Ào/
Trong Lúc đi Nhân Khởi nhìn thấy chú Dương từ xa, cậu liền khều tay Cha.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Cha ơi, chú Dương kìa
Hạo Vân giật mình nhìn theo hướng của Nhân Khởi chỉ thì thấy chú Dương ở đằng xa.
Hạo Vân dẫn cậu lại chỗ chú Dương, Chú Dương cũng nhìn thấy hai cha con.
Hữu Dương
Hữu Dương
Ô, Hai cha con đi chợ hả.
Hạo Vân
Hạo Vân
Đúng rồi, do nhà không còn nhiều đồ ăn nữa /Cười/
Hạo Vân nhìn xuống bên cạnh của Hữu Dương thì thấy một cậu bé nhỏ con đang đứng bên cạnh.
.
.
.
Hạo Vân nhìn xuống bên cạnh của Chú Dương thì thấy Tuân Hữu bên cạnh.
Hạo Vân
Hạo Vân
Hửm..? Ồ, Tuân Hữu đây sao. Lâu rồi không gặp con. /Vui vẻ/
Tuân Hữu
Tuân Hữu
Dạ con chào chú. /Lễ Phép/
Nhân Khởi quay đầu nhìn sang.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
A, anh Tuân Hữu. /Chạy tới/
Tuân Hữu
Tuân Hữu
Hở? /Bất ngờ/
Nhân Khởi chạy lại gần Tuân Hữu làm cậu giật mình, nhưng cũng dịu dàng xoa đầu cậu.
Tuân Hữu
Tuân Hữu
Ừm. /Nhẹ nhàng/
Hữu Dương
Hữu Dương
Chà chà, coi kìa. Nhìn nhóc Khởi vui chưa /Cười/
Hạo Vân
Hạo Vân
/Cười/
Hạo Vân
Hạo Vân
Được rồi, chúng ta đi thôi.
.
.

Chương 3: Kẹo Mút

Cả bốn người cùng nhau đi mua đồ trong khu chợ đông đúc.
Tuân Hữu
Tuân Hữu
/Nhìn sang Nhân Khởi/
Tuân Hữu
Tuân Hữu
Em đói không?
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Dạ không, lúc sáng em ăn thịt kho hột vịt với cha rồi /Cười tươi/
Tuân Hữu
Tuân Hữu
Vậy sao, thế ăn cho nè /Đưa ra/
Tuân Hữu tặng cho Nhân Khởi một cây kẹo.
Nhân Khởi
Nhân Khởi
Oa, cảm ơn anh nhiều /Vui Vẻ/
Tuy gia cảnh của hai bên gia đình có chút khác nhau.
Nhưng Tuân Hữu, cậu lớn hơn Nhân Khởi 1 tuổi. Nhưng cậu rất quan tâm em ấy.
Gia đình của Tuân Hữu và Nhân Khởi chỉ là hàng xóm với nhau, nhưng Tuân Hữu coi cậu như một người em quý giá của mình..
.
.
.
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
Năm nay Nhân Khởi cũng đã 15 Tuổi.
Cậu đã bước vào một năm mới tại ngôi trường cấp 3.
Cậu nhóc ở thôn quê ngày nào nay đã bước vào tuổi thanh xuân tươi đẹp.
Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của cậu tại Trường Cấp 3.
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Ngồi dậy/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Vuốt vuốt/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Thò tay sang/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Hả??? Đã hơn 6h rồi.  /hoảng hốt/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Vội vã/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Lấy những vận dụng cần thiết: Tập, viết,.. /
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Hộc hộc /Vội Vã/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Ôi may quá, hên là vẫn tới kịp /Thở phào/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Bước Vào/
Cậu bước vào tròn Trường. Những học sinh đông đúc bao quanh ngôi trường, Nhân khởi đi quanh quanh tìm người.
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Nhìn Lên/
Từ phía xa, bóng dáng quen thuộc hiện ra trước mắt cậu, Tuân Hữu.
Tuân Hữu đang ngồi trong Căn-tin một mình.
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Chạy lại/
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
Hửm? /Ngước lên/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Anh Tuân Hữu. /Vui vẻ/
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
Ể? Là Khởi sao, ngồi xuống đi /Vỗ vỗ/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Ngoan ngoãn ngồi xuống/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Anh cũng học ở trường này ạ?
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
Ừ, anh học ở đây cũng được 1 năm rồi.
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
Em biết lớp của mình ở đâu chưa? /Nhẹ nhàng/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
Ể... Dạ... /E dè/
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
/Phì cười/
Minh Tuân Hữu
Minh Tuân Hữu
Được rồi, anh dẫn đi /Đứng dậy/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Đi theo/
Tuân Hữu dẫn Nhân Khởi đi đến lớp của em. Lúc đi vào khối 10, mọi ánh mắt đều nhìn về phía của hai người.
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
*Hử? Sao mọi người lại nhìn tụi mình thế kia nhỉ?*
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Nhìn Lên/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
/Phì Cười/
Trương Nhân Khởi
Trương Nhân Khởi
*À.. Thì ra là vậy, một anh chàng đẹp trai ở khối trên đang trên khu vực của khối 10, bảo sao người ta không nhìn* /Ngại Ngùng/
Lớp 10C
.
.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play