[Tường Lâm] Sau 3năm Chúng Ta Đã Gặp Lại Nhau
chap1
lúc này cậu và anh đang chơi ngoài sân
nhưng Tuấn Lâm cậu ấy đâu biết đây sẽ là lần cuối cậu ấy được chơi với người mình coi như một người trong gia đình
Hạ Tuấn Lâm
hả,cậu gọi gì tớ
Hạ Tuấn Lâm
cậu nói vậy là sao
cậu thanh niên ấy vẫn rất vui vẻ nhưng cậu ấy không biết chỉ sau vài phút nữa cậu ấy sẽ mất đi người bạn này
STAF
nào bây giờ chúng ta chơi một trò chơi
STAF
tôi sẽ thả 3 viên kẹo vào đây
STAF
nếu Hạ Tuấn Lâm tìm được đủ cả ba viên thì Triển Diệt Văn sẽ được ở lại còn ngược lại thì...
STAF
thì Triển Diệt Văn sẽ bị đưa đi
cậu loay hoay tìm trong đống bột mì cậu tìm mãi nhưng cũng chỉ được hai viên
trong lúc cậu đang tìm thì Triển Diệt Văn đã bị đưa đi
lúc cậu ngẩng mặt lên thì Triển Diệt Văn đã bị đưa đi
lúc đấy cậu chỉ biết gào khóc kêu tên của cậu ấy
Hạ Tuấn Lâm
Triển Diệt Văn ai cho cậu bỏ tớ //khóc//
Hạ Tuấn Lâm
Triển Diệt Văn //hét//
trước lúc anh rời đi đã phỏng vấn anh một chút
anh mới bảo là cậu sẽ chẳng tìm được đâu bởi vì trong đấy chỉ có 2 viên
từ ngày anh đi cậu lúc nào cũng nhốt mình trong phòng rồi tự trách
cậu cứ ngồi trách mình rồi khóc một lúc sau cậu thiếp đi lúc nào không hay
trong 3 năm cậu cũng dần quên được anh
nhưng khi sắp quên được rồi thì...
STAF
nay chúng ta có thành viên mới
STAF
à,cũng không hẳn là mới
vì hôm đấy là hôm anh trở về anh đã được cty trải chuốt
cũng sữa tên anh thành Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
chào mọi người Em là nghiêm Hạo Tường
vì là hôm nay là ngày anh quay trở lại nên sẽ quay vd
và cty có một số câu hỏi cũng như là sẽ quay lại để đăng
STAF
em nghĩ sao về cậu ấy
Hạ Tuấn Lâm
em nhìn thấy một người không lạ không quen
Hạ Tuấn Lâm
không biết nên gọi là Triển Diệt Văn hay Nghiêm Hạo Tường
STAF
em nghĩ sao về việc cậu ấy quay về
Hạ Tuấn Lâm
chỉ là trong số các thành viên không ngờ câun ấy lây quay về //khóc//
Nghiêm Hạo Tường
vậy để em giới thiệu lại ạ
Nghiêm Hạo Tường
em tên là Nghiêm Hạo Tường năm nay 17t
Đinh Trình Hâm
sao hôm nay im vậy.Mọi hôm nói nhiều lắm cơ mà
Hạ Tuấn Lâm
hôm nay em hơi mệt
Đinh Trình Hâm
đừng nói dối,anh nhìn mặt em là biết
Hạ Tuấn Lâm
đúng là anh luôn đúng
Đinh Trình Hâm
3 năm rồi chưa quên được sao
Hạ Tuấn Lâm
em không được //rưng rưng//
cứ mỗi khi nhắc đến anh cậu lại muốn khóc và tự trách mình năm đó không tìm đủ 3 viên
Đinh Trình Hâm
nào ngoa nín
STAF
chúng ta đi ăn đi để hiểu nhau nhiều hơn
Đinh Trình Hâm
anh cứ đi trước đi tí bọn em tự đi
Mã Gia Kỳ
vậy chúng ta giới thiệu tí
Mã Gia Kỳ
anh là Mã Gia Kỳ
Đinh Trình Hâm
anh là Đinh Trình Hâm
Tống Á Hiên
tớ là Tống Á Hiên
Lưu Diệu Văn
em là Lưu Diệu Văn
Trương Trân Nguyên
anh là Trương Trân Nguyên
Hạ Tuấn Lâm
tớ là Hạ Tuấn Lâm
Nghiêm Hạo Tường
em/tớ là Nghiêm Hạo Tường
Mã Gia Kỳ
vậy giờ chúng ta đi ăn
Đinh Trình Hâm
mọi người ăn gì
Hạ Tuấn Lâm
ăn gì cũng được
Trương Trân Nguyên
ăn gì cũng được
Lưu Diệu Văn
ăn gì cũng được
Tống Á Hiên
ân gì cũng được
Nghiêm Hạo Tường
ăn gì cubgx được
Đinh Trình Hâm
vậy cho tôi cái này //chỉ cả menu//
Duy Anh (nhân viên)
vâng quý khách đợi tôi //rời đi//
Hạ Tuấn Lâm
cậu mới vào có gì hỏi tớ nha
Nghiêm Hạo Tường
cậu không nhận ra tớ sao //hơi buồn//
Nghiêm Hạo Tường
cậu không nhận ra tớ thật sao
Hạ Tuấn Lâm
cậu là ai sao tớ không nhớ
hai người là bạn từ từng là bạn từng rất thân
Tường Lâm còn được nói là 3 từ
gặp gỡ-chia li-trùng phùng
tác giả vô tri
thương Tường Lâm vãi
tác giả vô tri
xem lại cái vd Tường Lâm xa nhau với trùng phúng t xót vãi
tác giả vô tri
nhưng vẫn mong mọi người ũng hộ
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
Tường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnhTường Lâm mãi đỉnh
tôi hận cậu
Nghiêm Hạo Tường
//sn:cậu không nhân ra tớ thật sao//
Hạ Tuấn Lâm
//sn:thật ra tớ nhận ra cậu nhưng tớ không dám đối mặt với cậu
"khoảng cách của chúng ta ngày càng lớn....
Chúng ta không còn nói chuyện với nhau như trước nữa,giờ chỉ còn sự im lặng giữa hai ta.Sự im lặng chính là lời từ biệt chẳng thể nói ra.."
Đinh Trình Hâm
đr,để anh hát cho mấy đứa một nha
Đinh Trình Hâm
mấy đứa thích bài gì
Hạ Tuấn Lâm
khoái lạc tinh cẩu //đồng thanh//
Trương Trân Nguyên
khoái lạc tinh cẩu //đồng thanh//
Lưu Diệu Văn
khoái lạc tinh cẩu //đồng thanh//
Tống Á Hiên
khoái lạc tinh cẩu //đồng thanh//
Nghiêm Hạo Tường
khoái lạc tinh cẩu //đồng thanh//
Mã Gia Kỳ
//bất lực với mấy đứa em//
Duy Anh (nhân viên)
thức ăn đấy ạ //bê đồ ăn ra//
Tống Á Hiên
chúng tôi cảm ơn //lạnh//
Duy Anh (nhân viên)
vâng,tôi xin phép //rời đi//
các anh nói chuyện với nhau và người ngoài rất khác
dần dần mọi người càng thân nhưng chỉ tiếc hai người....
trước 3 năm chúng ta từng là người bạn rất thân
nhưng sau 3 năm chúng ta thành kẻ lạ
Nghiêm Hạo Tường
mọi người ăn đi,em đi có việc
Mã Gia Kỳ
sao không ăn vậy
Nghiêm Hạo Tường
em có việc đi một lúc ạ
Đinh Trình Hâm
um,đi nhanh tối còn về sớm,làm người nổi tiếng về muộn không hay đâu
Nghiêm Hạo Tường
vâng,em xin phép ạ //rời đi//
tua đến lúc mọi người ăn xong nha
tại tui bị bí í tưởng nên tua luôn nha
Trương Trân Nguyên
về đến nhà rồi,mọi người nghỉ ngơi đi.Mai còn đi quay
Lưu Diệu Văn
vâng,mọi người ngủ ngon
Lưu Diệu Văn
à,mà Tường có để cửa cho anh ấy không
Hạ Tuấn Lâm
cứ để cho cậu ấy đi
Lưu Diệu Văn
vâng //rời đi//
còn mọi người thắc mắc Tường đi đâu thì bây giờ biết nè
Nghiêm Hạo Tường
tại sao cậu lại không nhận ra tớ chứ //buồn//
nói rồi anh lái xe thẳng đến bar
Nghiêm Hạo Tường
chủ quán cho phòng vip
chủ quán
đây ạ //đưa anh thẻ phòng vip//
chủ quán
à,anh có cần.... không ạ
Nghiêm Hạo Tường
không //rời đi//
lúc này anh ngồi trong phòng vừa uống vừa nói một mình
Nghiêm Hạo Tường
tại sao vậy
Nghiêm Hạo Tường
tại sao,cậu lại không nhận ra tớ //vừa nói vừa uống//
Diễm Phương (trà xanh)
xin chào anh đtr,uống với em một ly không
Diễm Phương (trà xanh)
vậy anh uống với em một ly rồi em đi
trong lúc anh không chú ả đã thả thứ gì màu trắng vào cốc anh
Nghiêm Hạo Tường
tôi uống xong rồi cô đi đi
Nghiêm Hạo Tường
//sao nóng thế//
Diễm Phương (trà xanh)
//nhận ra thuốc đã có hiệu quả// để em giúp anh
Nghiêm Hạo Tường
không cần //đẩn ả ra//
Nghiêm Hạo Tường
//lái xe nhanh về// nóng....nóng quá
anh đi được một lúc cuối cùng cũng về đến nhà
trớ trêu thay lúc này cậu đang xuống uống nước
Hạ Tuấn Lâm
nghe thấy tiếng động ra ngoài xem
Nghiêm Hạo Tường
giúp....giúp tôi //như hổ đói lao về phía cậu//
Hạ Tuấn Lâm
um...hạo tường thả tôi ra //khóc//
Nghiêm Hạo Tường
//không quan tâm lời cậu nói ném cậu lên giường cởi đồ cậu ra//
Hạ Tuấn Lâm
hức....xin...anh... đấy...hạo.....tường...hức
càng ngày cậu càng khóc to hơn nhưng anh bây giờ không thể dừng lại nữa
Nghiêm Hạo Tường
//chọc hai ngón vào l* của cậu//
Hạ Tuấn Lâm
um...hức....hức
anh càng ngày càng ra mạnh bạo
anh hàng cậu đến 5h sáng mới tha
Hạ Tuấn Lâm
a,sao mình đâu eo thế //quay qua thấy Nghiêm Hạo Tường nằm bên cạnh và hai không một mảnh vải che thân//
Nghiêm Hạo Tường
//nghe thấy tiếng hét của cậu nên tỉnh dậy// mới sáng sớm cậu hết gì thế
Hạ Tuấn Lâm
cậu....hức...lấy...lần...đầu...hức...của tôi rồi //nói đây cậu càng khóc ta hơn//
Nghiêm Hạo Tường
cậu đừng khóc
Hạ Tuấn Lâm
tôi không muốn gặp lại cậu nữa
Nghiêm Hạo Tường
nhưng....
Hạ Tuấn Lâm
//đóng sầm cửa lại//
sau khi đóng cửa lại cậu liền ngồi xuống khóc như một đứa trẻ
Hạ Tuấn Lâm
hức.....hức...mình....mình...đã...
làm truyện gì thế này....hưcd
Càng nói cậu càng khóc to hơn cậu khóc đến nỗi mắt đã xưng húp lên
đến tối cậu cũng không muốn xuống nhà
Mã Gia Kỳ
Hạ nhi đâu sao cả ngày không thâyd
Tống Á Hiên
chắc cậu ấy vẫn đang ngủ
Lưu Diệu Văn
để em lên gọi anh ấy //rời đi//
Lưu Diệu Văn
//gõ cửa// Hạ ca ơi
Văn gọi một lúc không thấy cậu ra mở cửa thì đủn vào thì không thấy cửa khóa còn cậu thì nằm dưới sàn
văn gọi một không thấy cậu dậy thì đưa tay chạm vào mặt cậu định kéo đầu cậu dậy thì
Lưu Diệu Văn
nóng quá,hình như Hạ bị sốt rồi
Lưu Diệu Văn
Hạ ca anh ấy sốt rồi
Đinh Trình Hâm
hả //nghe văn bảo cậu sốt liền chạy lên//
tác giả vô tri
tui vt hai bộ truyên á
tác giả vô tri
nên là có ít thời gian viết mọi người thông cảm nha
chap3
Đinh Trình Hâm
đâu anh xem nào //sờ vào trán cậu//
Đinh Trình Hâm
đúng là sốt rồi
Đinh Trình Hâm
em xuống nhà lấy anh cái khăn lên đây
Đinh Trình Hâm
rồi bảo Mã ca đi mua thuốc
Lưu Diệu Văn
anh đi mua cho Hạ ca ít thuốc giảm sốt với
Mã Gia Kỳ
Hạ nhi bị sốt hả
Mã Gia Kỳ
um,để anh đi mua
Lưu Diệu Văn
vâng //nói xong bê chậu nước lên cho Đinh ca//
Đinh Trình Hâm
um //lau mặt với tay cho cậu//
Đinh Trình Hâm
chúng ta ra ngoài đi để em ấy nghỉ
Trương Trân Nguyên
Hạ nhi sao rồi
Lưu Diệu Văn
um,anh ấy sốt rồi
Tống Á Hiên
để em lên thăm cậu ấy
Lưu Diệu Văn
để anh ấy nghỉ ngơi đi
Đinh Trình Hâm
Diệu Văn nói đúng rồi đây
Đinh Trình Hâm
để em ấy nghỉ ngơi đi
Nghiêm Hạo Tường
//im lặng từ nãy không nói gì//
Mã Gia Kỳ
này anh mua thuốc về rồi này
Tống Á Hiên
để em cất đi tú cậu ấy dậy cho cậu ấy uống
Trương Trân Nguyên
mà Hạo Tường sao từ nãy cứ im không nói gì vậy
Nghiêm Hạo Tường
à,em suy nghĩ chút truyện
Tống Á Hiên
để em lên xem cậu ấy tỉnh chưa
Lưu Diệu Văn
để em nấu cháo
Đinh Trình Hâm
để anh giúp
Tống Á Hiên
vẫn chưa tỉnh hảa
Tống Á Hiên
vậy tớ xuống đây
Tống Á Hiên
thôi đừng diễn nữa
Hạ Tuấn Lâm
nhận ra rồi à //giọng hơi khàn//
Tống Á Hiên
để tớ bảo Văn mang cháo lên cho cậu
Lưu Diệu Văn
anh tỉnh rồi ạ
Lưu Diệu Văn
em nấu cháo cho anh này
Hạ Tuấn Lâm
để đấy đi,tí anh ăn
Lưu Diệu Văn
Đinh ca bảo cho anh ăn hết rồi mới xuống
Hạ Tuấn Lâm
đưa đây để anh ăn
Hạ Tuấn Lâm
để anh tự ăn được
Lưu Diệu Văn
nhưng anh chưa khỏi ốm
Hạ Tuấn Lâm
anh chưa khỏi ốm chứ có phải bị què đâu mà không tự ăn được
Lưu Diệu Văn
đã nói là để em bón
chưa để cậu nói hết câu Văn đã đút cháo vào mồm cậu
Hạ Tuấn Lâm
em...em //tức//
Lưu Diệu Văn
em đẹp trai quá à //tự luyến//
Hạ Tuấn Lâm
sao tự luyến vậy
Lưu Diệu Văn
ăn đi rồi em cặp nhiệt độ lại cho
một lúc sau cậu cũng ăn xong
lúc này Văn cặp nhiệt độ cho cậu
Lưu Diệu Văn
đỡ sốt rồi nè
Hạ Tuấn Lâm
vậy anh xuống nhà được chưa
tác giả vô tri
tui định vt là Tường thích Lâm nhưng Lâm vẫn ghét Tường vì hôm đó
tác giả vô tri
rồi Lâm yêu Văn
tác giả vô tri
Tường đau khổ quá sang canada sống
tác giả vô tri
rồi lúc Tường đi rôuf Lâm mới nhận ra tình cảm của mình
tác giả vô tri
mn nghĩ thế được không
Download MangaToon APP on App Store and Google Play