Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[YuiMui] Truyền Thuyết Hồ Ly - Ánh Trăng Huyền Ảo

Chap 1

tg
tg
hi:3
tg
tg
truyện mới của tui này, vừa nghĩ ra cách đây vài ngày:))
tg
tg
có hỏi ý 'my love' thì ẻm nói muốn đọc YuiMui:3
tg
tg
đồng ý nên đây là kết quả, có truyện mới
tg
tg
về hồ ly nhé:3
______________
Trong kí ức của Muichiro
Những ngày tháng được ở cạnh người bà yêu quý của mình, là những giây phút cậu cảm thấy vui vẻ và bình yên nhất
Bà là một người hiền hậu và rất tốt bụng với tất cả mọi người, không riêng gì ai. Bà lúc nào cũng ở cạnh Muichiro, chăm sóc và dõi theo cậu mọi lúc, bà cũng là người luôn yêu thương và quan tâm đến cậu nhất
Từ nhỏ, do một tai nạn mà cha mẹ của Muichiro đã ra đi mãi mãi, để lại cậu và người bà đơn độc, nhưng do lúc đó còn quá nhỏ nên Muichiro chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn đám tan của cha mẹ mình diễn ra, gương mặt lại chẳng có chút camt xúc buồn bã, chỉ có sự hồn nhiên và ngây thơ của một đứa trẻ
Lúc đó bà đã khóc rất nhiều khi ôm Muichiro vào lòng, vỗ về cậu trong anh mắt ngơ ngác và ngây thơ của Muichiro
Cậu chẳng hiểu cảm giác buồn bã và tuyệt vọng là như thế nào, đơn giản vì cậu chưa từng trải qua nó trước đây
Nói đúng hơn là đã từng, nhưng lúc đó cậu vẫn chưa có ý thức nhận biết chuyện gì cả
Khi Muichiro lên 7 tuổi
___________
Trước hiên nhà
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Bà ơiii!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*vui vẻ chạy lại chỗ bà*
Bà
*quay lại*
Bà
ôi Muichiro, cháu mới đi đâu vậy?
Bà
Bà đã tìm cháu lâu lắm đấy
Tuy giọng nói của bà có chút trách móc, nhưng gương mặt bà vẫn nở nụ cười hiền từ, dịu dàng và yêu thương với cậu như mọi khi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*chạy đến ôm bà*
Bà
*xoa đầu cậu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cháu xin lỗi vì đã làm bà phải lo lắng ạ
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cháu chỉ muốn ra vườn hoa của bà dạo chơi thôi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười*
Bà
Trước khi đi cháu phải nói với bà chứ
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vâng ạ, cháu biết rồi
Bà
Được rồi cũng tối rồi
Bà
Mau đi ngủ thôi nào
Bà
*cười nhẹ*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vâng, thưa bà
Bà
*nắm tay cậu dẫn về phòng*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Mà bà ơi
Bà
Hửm?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cháu muốn nghe bà kể chuyện cho cháu nghe trước khi ngủ ạ
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*vui vẻ nói*
Bà
Cháu muốn nghe bà kể chuyện sao?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vâng, cháu rất muốn nghe
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*gật đầu háo hức*
Bà
*cười*
Bà
Được rồi, vào phòng rồi bà sẽ kể cho cháu nghe
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Dạ vâng!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười tươi*
_______________
Và đêm đó, là lần đầu tiên Muichiro được bà kể cho cậu nghe về một 'truyền thuyết có thật' trên đỉnh ngọn núi gần thành phố, nơi mà cậu và bà đang sống
Ở cửa sổ phòng của cậu nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy ngọn núi cách đó không xa
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ể... truyền thuyết về hồ ly ạ?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*nghiêng đầu*
Bà
*cười*
Bà
Đúng vậy
Bà
Đó đã là chuyện của 300 năm trước
Bà
Người ta hay đồn đoán đó là một truyền thuyết có thật và đã có vài người từng nhìn thấy con hồ ly đó
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vậy bà ơi, con hồ ly đó có lớn không ạ?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*mắt sáng lên thích thú*
Bà
Bà nghe nói nó khá lớn, với cả...
Bà
Còn có đến tận 9 cái đuôi nữa
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Waaa!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Có đến 9 cái đuôi lận sao?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vậy chắc bộ lông của nó rất mềm mại và ấm áp
Vừa nói, Muichiro vừa cười vui vẻ vừa phấn khích khi nghĩ đến việc hồ ly có đến tận 9 cái đuôi và còn có bộ lông mềm mại, ấm áp
Bà
Bà đoán là... nếu cháu được nhìn thấy con hồ ly đó, chắc sẽ rất vui đấy
Bà
*cười, xoa đầu cậu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Vâng ạ, cháu rất muốn gặp con hồ ly đó thưa bà
Đêm đó cũng là đêm trăng tròn
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Bà ơi, tối nay bà ngủ cùng cháu nha
Bà
Được rồi
Bà
*cười nhẹ*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Yeahhh!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cháu thương bà nhất!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*ôm bà*
____________________
Thời gian nhanh chóng trôi qua, lúc đó Muichiro đã lên 10 tuổi
Và hiện tại cậu đang ở trong khu rừng ngay trên ngọn núi được xem là nơi mà 'Truyền thuyết Hồ Ly' xuất hiện
Do đã lâu rồi Muichiro mới được bà cho phép đi chơi trong rưng như thế nên cậu rất vui, nhưng lúc nào Muichiro cũng đi chơi một mình cả vì xung quanh cậu chẳng có bạn bè nào
Không biết vì lí do gì mà các bạn trong lớp luôn xa lánh và cô lập cậu, bọn họ luôn tránh né cậu mỗi khi nhìn thấy Muichiro muốn bắt chuyện làm quen với họ
Tuy tính cách của Muichiro khá hòa đồng và hoạt bát nhưng cậu lại chưa bao giờ có được người bạn nào thân thiết cả, cậu chỉ luôn cô đơn một mình khi ở trường
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Được rồi, hái nhiều như vậy chắc là đủ rồi
Muichiro đã giành ra nhiều giờ chỉ để hái nhiều loài hoa nhất có thể, cậu muốn mang chúng về cho bà làm vòng hoa vì trước đây Muichiro đã từng nhìn thấy bà của mình làm ra một vòng hoa rất đẹp, cậu cũng muốn làm ra được một vòng hoa đẹp như của bà nhưng rất tiếc, cậu không thể làm được ra vòng hoa hoàn chỉnh và xinh đẹp như bà, dù có cố gắng thế nào đi nữa
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
A.... cũng đến giờ về nhà rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Bà đã nói "không được ở trong rừng khi trời tối"...
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Phải về nhà nhanh thôi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cầm lấy giỏ hoa*
Nhớ lại lời dặn của bà, Muichiro vội vàng cầm lấy giỏ hoa tươi mình vừa hái được và trở về nhà
Nhưng đi giữa chừng thì cậu lại nghe thấy âm thanh xào xạc phát ra từ bụi cây gần đó
Trí tò mò trổi dậy, Muichiro nhẹ nhàng đặt giỏ hoa xuống và từng bước lại gần bụi cây
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*nhẹ nhàng lại gần*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Trong bụi cây có gì vậy ta...?
Muichiro vừa tự hỏi vừa nhẹ nhàng vạch bụi cây ra, cậu ngạc nhiên khi nhìn thấy sinh vật nhỏ có bộ lông màu trắng xinh đẹp đang nằm trong bụi cây, có vẻ như nó đang bị thương nên khá cảnh giác khi nhìn cậu
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ể... một bé cáo nhỏ?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*ngạc nhiên*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*để ý vết thương trên chân của con cáo*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
A... em bị thương rồi
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*cảnh giác lùi lại*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ah... anh làm em sợ sao?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Đừng lo, anh sẽ không làm em đau đâu
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười nhẹ*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*nhìn cậu chằm chằm*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Chân em bị thương rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Lại đây để anh băng lại giúp em nha?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*đưa tay đến*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*nhìn tay của cậu*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*do dự*
Con cáo nhỏ có vẻ không chắc chắn việc sẽ tin tưởng Muichiro, nó có vẻ do dự khi cậu đưa tay ra để giúp đỡ, nhưng nhìn gương mặt tươi cười vui vẻ và hồn nhiên của cậu, con cáo nhỏ cũng ngập ngừng đưa một chân trước đang bị thương của mình lên tay cậu, ngoan ngoãn để Muichiro bế vào lòng và xử lí vết thương giúp cáo nhỏ
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*nhẹ nhàng bế cáo nhỏ vào lòng*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*ngồi xuống gốc cây gần đó và dùng một miếng vải để xử lí vết thương*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*ngoan ngoãn ngồi yên*
Trong suốt quá trình, Muichiro rất nhẹ nhàng và cẩn thận, cậu không muốn khiến cáo nhỏ phải đau
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Xong rồi
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*nhìn chân của mình*
Vết thương của cáo nhỏ đã được băng bó lại một cách cẩn thận và chú cáo nhỏ đáng yêu có vẻ khá vui khi Muichiro đã giúp mình xử lí vết thương
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*vẫy nhẹ đuôi vào tay cậu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Hửm?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Em đang cảm ơn anh đó hả?
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*lại vẫy đuôi nhẹ*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười*
Như một cách để cảm ơn cậu, tuy chú cáo nhỏ chỉ dùng một hành động nhẹ nhàng thôi nhưng Muichiro cũng dễ dàng nhận ra, cậu lại thích thú với bộ lông mềm mại của chú cáo nhỏ và vui vẻ xoa đầu nó
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Hihi, bộ lông của em mềm mại thật đó
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Đáng yêu ghê
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười, vuốt ve lông của cáo nhỏ*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*dụi vào tay cậu*
Muichiro cứ mải mê vuốt ve chú cáo nhỏ mà quên mất thời gian về nhà và lời dặn của bà
__________________
End

Chap 2

__________
Lúc này trời đã gần tối và mặt trời đang dần lặn xuống
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ah! Quên mất
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Bà đã dặn là không được ở trong rừng vào ban đêm.. sắp tối mất rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*lo lắng*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*nghiêng đầu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Anh xin lỗi nhé, anh phải về nhà rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Nếu rảnh, anh nhất định sẽ quay lại đây chơi cùng em
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*xoa đầu cáo nhỏ*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*dụi dụi vào tay cậu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Được rồi, anh về đây
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*đứng lên, cầm lấy giỏ hoa*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Tạm biệt em nha, bé cáo nhỏ đáng yêu!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*vừa vẫy tay vừa chạy đi*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*nhìn theo bóng lưng cậu*
Chú cáo nhỏ cứ thế mà nhìn theo bóng lưng của Muichiro dần khuất xa
Khi cậu đã hoàn toàn rời đi, chú cáo nhỏ lại nhẹ nhàng vẫy đuôi của mình lần nữa
Một luồng sáng nhỏ màu xanh nhạt dần xuất hiện và nhanh chóng bay theo sau Muichiro như để bảo vệ cậu một cách âm thầm
Theo đó, đôi mắt xanh ngọc xinh đẹp của chú cáo nhỏ cũng lóe sáng một cách huyền bí và kì lạ
___________________
Kể từ hôm đó, mỗi khi rảnh, Muichiro sẽ xin phép bà để cậu được lên núi và chơi cùng cáo nhỏ, tuy bà không biết cáo nhỏ mà Muichiro nói đến trông như thế nào, nhưng có lẽ bà cũng nhận ra điều gì đó nên luôn đồng ý để cậu đến đó mỗi chiều, với điệu kiện là Muichiro phải về trước khi trời tối, Muichiro cũng vui vẻ đồng ý với bà
Cứ thế, ngày tháng lại trôi qua một cách nhanh chóng và êm đềm
Người bạn duy nhất của Muichiro khi đó là bé cáo nhỏ sống trên ngọn núi ấy, mỗi tuần 3 lần, cậu sẽ đều đến thăm và vui đùa cùng bé cáo nhỏ, tuy đôi lúc Muichiro nhận thấy hành động và trạng thái của cáo nhỏ rất giống con người nhưng cậu đã nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó đi
Và việc chơi đùa cùng bé cáo nhỏ thường xuyên đã giúp Muichiro có thể nhận ra cử chỉ cảm xúc của bé cáo thông qua đôi tai của nó
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*hơi vểnh tai lên*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Hửm..?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
A... có vẻ như em đang rất vui nhỉ, cáo nhỏ?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*cười*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*hơi giật mình*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Anh nhận ra cảm xúc của em thông qua đôi tai của em đó
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*chỉ vào tai của cáo nhỏ*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*ngơ ngác, nghiêng đầu*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Hihi, khi tai của em vểnh lên, là khi em đang vui
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Còn khi rủ xuống là đang cảm thấy buồn chán
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*ngạc nhiên*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ngoài ra, khi anh xoa đầu em còn rủ tai xuống và ngoắc tai vài lần nữa
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Điều đó có nghĩa là em đang thoải mái và cảm thấy dễ chịu đúng không?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*vui vẻ nói*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*mắt hơi mở to khi nghe cậu nói*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
À đúng rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Nhìn tai của em phe phẩy khi có gió xung quanh, rất đáng yêu đó
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Tai của em còn rất mềm nữa
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Tuy chưa từng chạm vào tai của em lần nào nhưng nhìn sơ qua là anh đã biết chúng rất mềm mại rồi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cảm giác khi chạm vào chắc là tuyệt lắm
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Cả đuôi của em chắc cũng rất mềm đúng không?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Anh muốn chạm vào chúng một lần quá đi
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ể..?
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*ngơ ngác nhìn*
Đang nói thì đột nhiên Muichiro nhận ra gì đó và ngơ ngác nhìn lại, cậu ngạc nhiên khi thấy gương mặt của cáo nhỏ đang đỏ lên, giống như nghe hiểu lời cậu mà tỏ ra ngại ngùng, cảm xúc của cáo nhỏ mà trước đây cậu chưa bao giờ thấy được
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ơ.... em đang ngại đó hả?!
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*giật mình, quay mặt đi*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*mắt sáng lên*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Waaa! bé cáo nhỏ đỏ mặt kìa!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Đáng yêu quá đi~
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*trêu chọc, sờ vào tai cáo nhỏ*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*mặt đỏ bừng, tai liên tục phe phẩy*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Ahhh! Đáng yêu quá!
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*ôm bé cáo*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*giật bắn*
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Aaa~... lông em mềm quá~
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
Còn ấm nữa~
Muichiro (lúc nhỏ)
Muichiro (lúc nhỏ)
*thích thú dụi má vào lông của bé cáo*
Cáo nhỏ
Cáo nhỏ
*mặt lại đỏ bừng, vẫy đuôi nhẹ vào tay cậu*
Lại hành động ngại ngùng đáng yêu khiến Muichiro muốn tan chảy với sự dễ thương và đáng yêu của bé cáo nhỏ
Chỉ vì vài lời khen của Muichiro mà cậu đã có thể khám phá ra được một loại cảm xúc khác của bé cáo nhỏ
____________
Thời gian vui vẻ của cậu và bé váo không kéo dài được lâu
Qua 3 năm, Muichiro hiện đã 13 tuổi
Một biến cố đã xảy ra
Biến cậu từ một con người luôn vui vẻ, hoạt bát, trở thành một con người trầm tính và cô độc
Người bà mà cậu yêu quý nhất đã mãi mãi ra đi vì một căn bệnh tuổi già
Và từ khi bà mất, cáo nhỏ cũng mất tích
Dù Muichiro đã tìm cáo nhỏ rất lâu, cậu liên tục tìm kiếm khắp ngọn núi và khu rừng ở đó nhưng kết quả là chẳng tìm thấy giấu vết gì của cáo nhỏ cả
Người bạn duy nhất của cậu cũng đã rời xa cậu khi bà qua đời
Lúc đó, Muichiro cũng hiểu cảm giác buồn bã và cô đơn là như thế nào
Ngày tháng không có bà bên cạnh là những ngày u tối nhất mà cậu đã trải qua
Cả người bạn duy nhất của cậu cũng bỏ đi mà không lời từ biệt
Khiến Muichiro chỉ càng cô đơn và tuyệt vọng hơn
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*im lặng ngồi ở bàn học, tay chống cằm, nhìn ra cửa sổ*
.....
.....
1: Nè, cái tên đó... từ đầu năm học đến giờ chỉ có một biểu cảm duy nhất luôn
.....
.....
2: Ừ ha, nhìn như người vô hồn ấy, không bao giờ thấy biểu lộ cảm xúc
.....
.....
3: Chắc cậu ta là kiểu người khó gần thôi, quan tâm làm gì?
.....
.....
1: Cũng đúng, thôi kệ cậu ta đi
Tuy nghe những lời nói đó từ bạn học xung quanh nhưng Muichiro chỉ im lặng, gương mặt vẫn một nét vô cảm không đổi, chẳng tức giận và cũng chẳng phản bát lại lời họ nói
Vì thật sự, giờ đây cậu giống như 'cái xác không hồn' vậy
____________________
End

Chap 3

________________
Thư viện của trường
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*đang tìm sách trên kệ*
Do chẳng có bạn bè hay người khác nói chuyện với cậu khi ở trường nên để giải tỏa sự chán nản và cô đơn của mình, Muichiro chỉ có thể đọc sách, thế giới của những trang sách và câu chuyện trong những cuốn sách đó đã cứu rỗi cuộc đời tăm tối lúc đó của Muichiro
Đang tìm sách thì độc nhiên cậu vô tình làm rơi một cuốn sách xuống sàn, Muichiro định cúi xuống nhặt lên nhưng vừa lúc ấy lại có tiếng nói của bạn nữ nào đó vang lên làm cậu ngạc nhiên mà khựng lại
.....
.....
Cậu có vẻ khá hậu đậu nhỉ?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*ngơ ngác nhìn lên*
.....
.....
*cười nhẹ*
.....
.....
Để tôi giúp cậu
.....
.....
*cúi xuống nhặt cuốn sách lên*
.....
.....
*đưa lại cho cậu*
.....
.....
Đây
Vì là lần đầu có người chủ động bắt chuyện ở trường và còn cười với cậu, làm Muichiro ngơ ngác đứng hình một lúc
.....
.....
Nè nè, bạn gì đó ơi?
.....
.....
*quơ tay qua lại trước mặt cậu*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*hơi giật mình*
.....
.....
Cậu sao thế?
.....
.....
Tự nhiên ngơ ra luôn
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
À... xin lỗi...
.....
.....
Không sao
.....
.....
Sách của cậu này
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
....
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*từ từ cầm lấy*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cảm ơn...
.....
.....
Không có gì
.....
.....
*cười*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*để lại sách lên kệ*
.....
.....
*nhìn cậu*
Bạn nữ đó đứng im lặng nhìn Muichiro một lúc rồi đột nhiên lên tiếng hỏi, khiến cậu triệt để đứng hình vì câu hỏi của cô bạn lạ này
.....
.....
Chúng ta làm quen với nhau nha?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*khựng*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*đứng hình*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*từ từ quay lại nhìn cô bạn*
.....
.....
Hửm?
.....
.....
Sao thế?
.....
.....
*ngơ ngác nghiêng đầu*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
"mình nghe nhầm hay do cậu ta nói đùa vậy...?"
.....
.....
Nè, cậu nghe tôi nói gì không đó?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
....
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Đùa à?
.....
.....
Không đùa
.....
.....
*lắc đầu nhẹ*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Nói nhầm?
.....
.....
Không nói nhầm
.....
.....
*lắc đầu lần nữa*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
.....
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi từ chối được không?
.....
.....
Ơ...?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu sẽ cảm thấy chán nản khi làm bạn với kẻ như tôi nhanh thôi
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Đỡ phải phí thời gian của cậu... tôi từ chối
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*quay lại kệ sách*
.....
.....
Ể?!
.....
.....
*ngơ ngác, hoang mang*
.....
.....
Nè không phải, tôi thật sự muốn làm bạn với cậu thật mà!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu lơ tôi đi
.....
.....
Không được, làm bạn với tôi đi!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Thiếu gì người?
.....
.....
Tôi không muốn, cậu làm bạn với tôi đi!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi cũng không muốn
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Bỏ qua chuyện này đi
Từ đầu đến cuối, gương mặt của Muichiro chỉ có duy nhất một biểu cảm là 'thờ ơ', chỉ có việc được bắt chuyện và ngỏ lời muốn kết bạn là khiến Muichiro ngạc nhiên mà thôi
.....
.....
Làm bạn với tôi điii!
.....
.....
Đi mà!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu ồn quá
.....
.....
Tôi muốn kết bạn với cậu thật mà!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
.....
.....
.....
Làm bạn với tôi đi nha
.....
.....
Tôi rất muốn kết bạn với cậu
.....
.....
Đừng lo, tôi không kì thị cậu như những người khác đâu
.....
.....
*cười cười*
.....
.....
Làm bạn với tôi đi nha nha nha!?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*im lặng*
Nãy giờ trông như cô bạn kia đang nói chuyện một mình trong thư viện thì đúng hơn là nói chuyện với Muichiro, vì thư viện thường ngày vô cùng vắng người
Muichiro chỉ toàn đến đây một mình vào mỗi buổi giải lao của trường, cả thủ thư cũng chưa bao giờ thấy cậu nói chuyện hay đi cùng ai bao giờ, cười lại càng hiếm hơn
Mà hôm nay đột nhiên lại có nữ sinh nào đó đến bắt chuyện, Muichiro không quen việc nói chuyện với người khác và cũng có chút khó chịu khi cứ bị cô bạn làm phiến về vụ kết bạn mãi, cậu không tài nào đuổi được cô bạn đó đi
Đơn giản vì trước đây cậu chưa từng tức giận với bất kì ai, nói cách khác thì Muichiro chỉ điềm đạm, ít nói và hiền lành, không hẳn là khó gần như mọi người trong trường đồn đoán
.....
.....
Nèeeee!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
....
.....
.....
Làm bạn với tôiii!
Cô bạn cứ mãi đi theo Muichiro mà luyên thuyên về việc kết bạn với cậu, mặc cho cậu chẳng quan tâm và cũng chẳng có động thái muốn đáp lại lời cô bạn chút nào
Sau một lúc bị làm phiền, cuối cùng cậu cũng không chịu nổi mà đành lên tiếng
.....
.....
Nàyyyy!
.....
.....
Nghe tôi nói không hảaa?!
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Trong thư viện không được ồn ào
.....
.....
Ơ...
.....
.....
Cậu-
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu tên gì?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*tay lật sách, mắt vẫn nhìn vào sách mà hỏi*
.....
.....
Ể...?
.....
.....
*ngơ ra một lúc*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*nhìn sang cô bạn*
.....
.....
A- à...
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Tôi là Kiyuko Karu
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Ừ....
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Thế còn cậu tên gì?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*háo hức hỏi*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
.....
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro Tokito
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tùy cậu xưng hô
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*không mấy quan tâm*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Vậy tôi gọi cậu là Tokito-san nhé?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*cười*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
... sao cũng được
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Cậu muốn gọi tên hay họ của tôi đây?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*trêu nhẹ*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi chưa từng gọi tên ai bao giờ...
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Vậy gọi họ cũng được
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Karu nhỉ?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Uh uh
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*gật gật*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Vậy là cậu đồng ý làm bạn với tôi rồi đúng không?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*mắt sáng lên*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Hửm?
Nhìn vào đôi mắt sáng lên một cách háo hức, Muichiro ngơ ngác nhìn cô bạn nhưng lại nhớ đến bé cáo nhỏ năm ấy, khi được cậu mang thức ăn đến, đôi mắt của bé cáo cũng sáng long lanh một cách thích thú, trông vô cùng đáng yêu
Nhưng đó đã là quá khứ rồi
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
.....
Karu im lặng với ánh mắt sáng long lanh mà nhìn cậu đầy mong chờ câu đồng ý, nhưng khi Muichiro lên tiếng hỏi lại thì cô bạn lập tức đứng hình ngay vì sốc
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu là cáo à?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*đứng hình*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Hả...?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*nhẹ nhàng đóng cuốn sách lại*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*để lên kệ sách*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"g- gì cơ... làm sao cậu ta biết được...?!"
Lúc Karu còn hoang mang, bối rối, Muichiro lại lần nữa lên tiếng làm cô giật mình
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cậu trông rất giống một con cáo...
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Với lại....
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*từ từ quay lại, nhìn vào mắt cô*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Cả đôi mắt có màu sắc đặc biệt của cậu... hồ ly à?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*giật mình*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
A- ai nói tôi là hồ ly chứ?!
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Tôi vẫn chưa được xem là hồ ly đâu, anh trai mới được xem là hồ ly mạnh mẽ nhất đ-
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*khựng*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"thôi toang...!"
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
....
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*dùng tay bịt miệng mình lại*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Oh... hóa ra cậu vẫn còn anh trai là hồ ly à?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*điềm tĩnh*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
T- t- tôi...
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*bối rối cả lên*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"thôi chết rồi... anh ấy mà biết chắc sẽ thiến mình luôn!!"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*bắt đầu sợ*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"ơ mà khoan... sao cậu ta nói mình là hồ ly mà vẫn bình tĩnh vậy nhỉ..?!"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*ngỡ ngàng nhìn mui*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi không nói bí mật đó cho ai biết đâu
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi không giỏi giao tiếp
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*quay lại kệ sách*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*ngơ ngác luôn*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Ơ... vậy là cậu đồng ý giữ bí mật cho tôi à?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Ừ... mà thật sự cậu là hồ ly à?
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
Ủa... vậy là cậu biết hay không biết vậy?
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Tôi đoán nên mới hỏi
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
Hóa ra là thật
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*đơ người*
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"ơ vậy nãy giờ cậu ta đang bẫy mình à...?"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"mình ngu ngốc dính vô?!"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
*sốc đến há hốc mồm*
Nạn nhân thì đang sốc đến hóa đá, riêng 'kẻ đặt bẫy' thì vẫn đang chọn sách mà đọc một cách bình thản
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"nóng thiệt chứ!"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"cậu dám lừa tôi!!?"
Kiyuko Karu
Kiyuko Karu
"tôi về mách anh trai tôi!"
Phía Muichiro bên này thì đang vừa đọc sách vừa suy nghĩ về cô bạn vừa tức vừa sốc kia vì 'vô tình vướng bẫy' của mình
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*khẽ thở dài*
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
"cậu ta đúng là kì lạ..."
Muichiro (13 tuổi)
Muichiro (13 tuổi)
*lật sách*
Cứ vậy, Muichiro lại 'vô tình' có được một người bạn
Tuy Karu không nghe được câu đồng ý nào của cậu nhưng có lẽ bản thân Muichiro cũng đang dần chấp nhận người bạn kì lạ này rồi
________________
tg
tg
Đoán xem anh trai của Karu là ai nhé:)
tg
tg
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play