[ĐN TBPT] Nguyện Theo Chàng Muôn Kiếp
Chương 1: Mở đầu
Thuở vũ trụ còn chìm trong hư vô, từ nơi khởi nguyên ấy xuất hiện một khối ánh sáng khổng lồ mang theo nguồn năng lượng vô tận. Chúng sinh về sau gọi nó là Đại Linh Quang, hay Thái Cực Quang, cũng chính là Cội Đạo của vạn vật.
Khi Cội Đạo phân tách, linh quang hóa thành ba thân ảnh chí cao chí thánh: Hồng Quân Lão Tổ, Ngọc Hoàng Thượng Đế và Dao Trì Kim Mẫu.
Đến khi Thái Cực thành hình, Âm Dương bắt đầu phân định. Thể chất của Hồng Quân Lão Tổ hóa thành Bàn Cổ, từ đó khai thiên lập địa, phân chia trời đất.
Sau khi hoàn thành sứ mệnh khai thiên, thân thể Bàn Cổ hóa thành vạn vật, nhưng linh thể vẫn tồn tại. Một phần linh thể ấy tiếp tục phân hóa, hóa sinh thành Tam Thanh:
Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn - giáo chủ Xiển giáo.
Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn - tức Thái Thượng Lão Quân.
Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn - tức Thông Thiên Giáo Chủ, giáo chủ Triệt giáo.
Tam Thanh cùng các bậc chí tôn trở thành những tồn tại tối cao của vũ trụ.
Theo thời gian, thân thể Bàn Cổ hóa thành vô số Tiên Thiên linh vật. Chúng hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, thiên địa linh khí, Âm Dương chi lực, dần dần sinh ra vô số sinh linh tiên thiên, trong đó có thần, ma và yêu.
Sau đó, Nữ Oa, vị thần nữ của nhân tộc, tham chiếu hình dáng của chính mình, dùng Hoàng Hà chi thủy hòa với linh lực, tạo ra con người.
Từ đó, lục hợp bát hoang hình thành một thế giới nơi người, thần, yêu, ma cùng tồn tại.
Thời gian trôi qua, vật đổi sao dời. Sau Trác Lộc Chi Chiến, các tộc ký kết hiệp ước, không xâm phạm lẫn nhau, mỗi tộc lui về một phương. Tưởng rằng thiên hạ từ đó thái bình, nhưng cán cân giữa các tộc lại dần thay đổi.
Dưới sự che chở của chư thần, nhân tộc ngày càng hưng thịnh, sức mạnh không ngừng lớn mạnh, từng bước phá vỡ thế cân bằng vốn có giữa người, thần, yêu và ma.
Mà lúc này, Thiên giới cũng đang phải đối mặt với một vấn đề khác.
Sau thượng cổ đại chiến, Thiên giới có vô số thần vị bỏ trống. Để bổ sung ba trăm sáu mươi lăm lộ chính thần, chư thánh cùng nhau lập xuống Phong Thần Bảng.
Từ đó, Xiển giáo và Triệt giáo, hai đại đạo thống vốn cùng xuất thân từ Tam Thanh, bắt đầu cuốn vào cuộc tranh đoạt khí vận.
Một bên là Tây Kỳ, mang danh thuận thiên ứng mệnh.
Một bên là Đại Thương, nắm giữ thiên hạ đã lâu.
Mà phía sau cuộc chiến nhân gian ấy, còn có những tiên thần, yêu ma và vô số sinh linh đang tranh đoạt một thứ còn lớn hơn cả giang sơn - đạo thống, khí vận và thần vị.
Phong Thần chi chiến, chính thức kéo màn.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Mẫu thân, mẫu thân... ở phía đó kìa, âm thanh phát ra từ phía đó... người mau nhanh lên a~ /vừa chạy vừa ngoảnh lại nhìn người đi phía sau/
tiểu nha đầu tầm năm, sáu tuổi đang kéo áo mẫu thân mình hướng bờ sông chạy tới.
Nhân vật phụ
Mã Phu nhân: Chiêu Đệ, từ từ thôi con.
Chạy thêm một lúc, hai người đã đến bên bờ sông và nhìn thấy một đứa trẻ bị thả trôi dạt vào bờ.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Mẫu thân, vừa rồi trong lúc dạo chơi con đã phát hiện đứa bé này.../chỉ vào đứa bé/ con không biết phải làm thế nào nên mới kéo người tới đây...
Mã phu nhân nhìn thấy đứa trẻ, vội vàng vớt nó lên. Lúc này đã không còn nghe thấy tiếng khóc nữa rồi...
Nhân vật phụ
Mã phu nhân: /xem xét đứa trẻ/ còn hơi ấm.../suy nghĩ một chút/ Chiêu Đệ, chúng ta đưa đứa trẻ đến gặp đại phu.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Vâng.
May mà Chiêu Đệ phát hiện kịp thời, đứa trẻ được cứu và được Mã gia nhận làm con nuôi, đặt tên là Mã Văn Tài (tui lấy đại đó, không có ý gì đâu)
Nói một chút về nữ chính của chúng ta.
Nàng tên Mã Chiêu Đệ, con gái duy nhất của Mã Thiên Vấn, thương gia bậc nhất Triều Ca.
Kiếp trước nàng là Mã Chiêu Đệ, kiếp này nàng vẫn là Mã Chiêu Đệ.
Có khó hiểu không?
Không đâu.
Bởi vì rất đơn giản - nàng đã trùng sinh trở lại.
Điểm khác biệt duy nhất là Mã Chiêu Đệ của kiếp trước có phần… điên điên khùng khùng, còn Mã Chiêu Đệ của kiếp này lại thông minh hơn rất nhiều.
À, hình như còn xinh đẹp hơn nữa ^^
Có được cơ hội làm lại cuộc đời, điều nàng mong muốn nhất chính là khiến bản thân trở nên hữu dụng. Ít nhất, nàng phải đủ mạnh để tự bảo vệ mình, không để người bên cạnh phải luôn lo lắng cho nàng.
Vì vậy, khi mới vừa tròn sáu tuổi, Chiêu Đệ đã xin phụ mẫu cho mình rời nhà, tìm một vị sư phụ để bái sư học đạo.
Nàng vốn tưởng rằng đây chỉ là bước đầu tiên để thay đổi vận mệnh.
Nhưng nàng không ngờ rằng, từ khoảnh khắc bước chân lên con đường tu đạo ấy, vận mệnh của nàng cũng đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.
Thương Thang những năm cuối thời Đế Ất, thiên hạ dần suy vi. Đến khi Trụ Vương lên ngôi, hắn hoang dâm vô đạo, khiến bách tính lầm than, triều chính ngày một mục nát.
Một ngày nọ, Trụ Vương đến miếu Nữ Oa dâng hương cầu phúc. Vô tình ngẩng đầu nhìn lên, hắn trông thấy pho tượng Nữ Oa với dung nhan tuyệt mỹ. Trụ Vương vốn đã mê đắm nữ sắc, nay lại sinh lòng khinh niệm. Ngay trước mặt bá quan văn võ, hắn sai người lấy bút mực, đề một bài thơ lên vách miếu:
"Trướng Phượng rèm Loan thật bất phàm
Nuột nà mài mỏng tường núi biếc
Hoa lê cùng mây trắng kiều diễm
Khiến người đẹp ấy như người thật
Đất nung dát vàng khéo điểm trang
Phấp phới xiêm y tựa dáng lành
Thược dược trong sương tựa dung nhan
Khước về Trường Lạc hầu quân vương."
Lời thơ đầy ý khinh bạc, xúc phạm thần uy.
Chuyện đến tai Nữ Oa, người không khỏi tức giận. Nếu không phải thiên cơ chưa rõ, chỉ e Trụ Vương đã phải trả giá ngay tại chỗ.
Nữ Oa lập tức gọi Thể Vân mang cờ triệu yêu, truyền lệnh triệu hồi Tam Yêu ở Hiên Viên Cổ Mộ.
Người hạ lệnh cho Tam Yêu xuống Triều Ca, mê hoặc Trụ Vương, khiến hắn tự chuốc lấy diệt vong. Thế nhưng, mọi chuyện lại không diễn ra như dự liệu.
Tam Yêu dù đã vào cung, nhưng mưu kế vẫn chưa thể khiến Trụ Vương lập tức mất mạng. Nữ Oa thấy vậy liền bấm quẻ suy tính, lúc này mới phát hiện…sau lưng Trụ Vương còn có thiên cơ khác.
Thiên mệnh của Đại Thương đã tận, Phong Thần đại kiếp sắp khởi. Trụ Vương chẳng qua chỉ là một mắt xích trong đại kiếp này, mà vận số của thiên hạ cũng đã bắt đầu chuyển mình.
Nhân vật phụ
Tam yêu: Nữ Oa nương nương thánh thọ vô cương!
Nữ Oa nương nương
Đứng lên đi, mọi chuyện ta đều biết rồi. /phất tay cho tam yêu đứng dậy/
Nữ Oa nương nương
Ân Thương dưới sự cai quản của Trụ Vương khí số đã sắp tận, Tây kỳ "Phụng gáy kỳ sơn", Vũ Vương phạt Trụ. Nay ta lệnh cho các ngươi che giấu yêu hình, trà trộn vào cung điện, khiến cho Trụ Vương điêu đứng. Đợi khi Vũ Vương phạt Trụ thành công, ta sẽ độ cho các ngươi thành thần. Song, ta cấm một điều là không được làm hại bá tánh, chỉ trả thù Trụ Vương thôi. /giọng nói không che khỏi lửa giận đối với Trụ Vương/
Tam yêu nghe xong vâng lệnh lui ra rồi đằng vân trở lại Hiên Viên Cổ Mộ.
Sau khi trở về Triều Ca, Trụ Vương vẫn ngày đêm lưu luyến dung nhan Nữ Oa.
Dù tam cung lục viện mỹ nhân vô số, hắn cũng chẳng buồn để mắt tới. Suốt ngày chỉ chìm trong nỗi tương tư không thể cầu mà được, khiến tâm tình ngày một sa sút.
Trong triều lúc bấy giờ có hai tên nịnh thần là Bí Trọng và Vưu Hồn. Biết Trụ Vương đang phiền muộn, lại thêm Thái sư Văn Trọng - người cương trực nhất Triều Ca - không có mặt trong cung, hai kẻ này càng thêm lộng hành.
Chúng nhân cơ hội ấy liền hiến kế, khuyên Trụ Vương hạ lệnh cho bốn trấn chư hầu Đông, Tây, Nam, Bắc bá hầu tuyển bốn trăm tú nữ đưa vào cung. Chỉ cần mỹ nhân trong thiên hạ tụ về Triều Ca, Trụ Vương ắt sẽ không còn phiền muộn.
Trụ Vương nghe xong có phần động lòng. Nhưng lời vừa truyền xuống, quần thần đã đồng loạt phản đối.
Các chư hầu vốn phải trấn thủ bốn phương, nay lại bị ép tuyển tú đưa vào cung, chẳng khác nào khiến dân chúng thêm một phen khổ sở. Triều thần liên tiếp dâng sớ can gián, khiến việc tuyển tú nhất thời không thể tiến hành.
Đúng lúc ấy, tin tức về Ký Châu Hầu Tô Hộ cùng con gái ông là Tô Đắc Kỷ truyền đến Triều Ca. Đắc Kỷ vốn nổi danh dung nhan tuyệt thế, sắc đẹp khuynh thành.
Tin này nhanh chóng lọt vào tai Bí Trọng và Vưu Hồn, chúng vội vàng vào cung tâu với Trụ Vương.
Trụ Vương nghe được, tâm tình đang u ám bỗng trở nên vui vẻ. Hắn lập tức hạ chỉ, triệu Tô Đắc Kỷ vào cung.
Nhân vật phụ
bởi vì có khá nhiều nhân vật phụ chỉ có vài câu thoại nên tui sẽ gom chung vào một chỗ nhé!
Nhân vật phụ
Là cái "nhân vật phụ" nè nè
Nhân vật phụ
được rồi tạm biệt và hẹn gặp lại mọi người ở các chương sau nhé! ❤️
Chương 2: Hữu Duyên Vô Tình
/hành động/
*suy nghĩ*
(biểu cảm)
"tác nhân khác"
Thân Công Báo vốn tính tình bất chính, lại có giao tình với Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh Phụng Thanh Thanh. Nhờ nàng, hắn biết được chuyện Nguyên Thủy Thiên Tôn âm thầm truyền dạy pháp thuật cho Khương Tử Nha.
Sau đó, Thân Công Báo cùng Phụng Thanh Thanh bày mưu lừa gạt Khương Tử Nha, nhân cơ hội cướp đi đá Nữ Oa - bảo vật gia truyền của y.
Nhưng Thân Công Báo lại biết được Khương Tử Nha còn được Nguyên Thủy Thiên Tôn giao phó Vô Tự Thiên Thư. Lòng tham nổi lên, hắn một lần nữa tìm đến Phụng Thanh Thanh, lần này còn có thêm Cửu Vĩ Hồ và Ngọc Thạch Tỳ Bà Tinh trợ giúp.
Tam yêu hợp lực bày ra Tam Thập Lục Thiên Can Phi Đao Trận, hòng lấy mạng Khương Tử Nha. Sau khi y chết, Thân Công Báo nhân cơ hội cướp đi Vô Tự Thiên Thư.
Đến giây phút cuối cùng, Khương Tử Nha cuối cùng cũng nhìn rõ bộ mặt thật của Thân Công Báo. Nhưng dù vậy, y vẫn không muốn tin.
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
Công Báo, Công Báo...khụ khụ...vì sao, vì sao đệ phải làm như vậy...khụ.../ôm ngực, cố gắng gượng/
Thân Công Báo
Khương Tử Nha! Ngươi cùng Nguyên Thuỷ Thiên Tôn lừa gạt ta, rõ ràng người sư tôn nhận làm đồ đệ là ta. Vậy mà...sư tôn lại dạy pháp thuật cho ngươi, giao Thiên Thư cho ngươi...từ lâu ngươi đã không coi ta là huynh đệ...hừ.../làm bộ tức giận cùng uỷ khuất nói, lại không giấu được sự hả hê trong lòng/
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
Công...Báo, ta...
Thân Công Báo
Đừng gọi ta!
Thân Công Báo ngắt lời, không để Tử Nha giải thích gì thêm.
Thân Công Báo
Khương Tử Nha! Từ giờ về sau chúng ta không còn là huynh đệ, Vĩnh! Viễn!...Không Cần Gặp Nhau Nữa!
Công Báo đay nghiến nói, song hắn quay gót rời đi, trước khi đi vẫn cố đạp Tử Nha vài cái xả giận.
Cho đến tận giây phút cuối cùng, Khương Tử Nha vẫn không thể hiểu được - vì sao Thân Công Báo lại phản bội mình.
Người mà y vẫn luôn tin tưởng, người y xem như huynh đệ ruột thịt bao năm qua… lại chính là kẻ đẩy y vào chỗ chết
Sau khi Thân Công Báo đoạt được đá Nữ Oa và Vô Tự Thiên Thư, trên người hắn đồng thời mang theo hai món bảo vật có liên quan đến Nữ Oa nương nương. Tam yêu ở Hiên Viên Cổ Mộ gồm Hồ Tiên Nhi, Phụng Thanh Thanh và Triệu Ngọc Khánh vì thế đã hiểu lầm hắn chính là người mang sứ mệnh “thảo phạt Trụ Vương” mà Nữ Oa nương nương từng nhắc đến.
Không biết được sự thật phía sau, tam yêu quyết định đi theo Thân Công Báo, từ đó cũng bước lên một con đường hoàn toàn khác.
Về phần Khương Tử Nha, sau khi bị Thân Công Báo hãm hại, y may mắn được Nguyên Thủy Thiên Tôn cứu sống. Nhận thấy thời cơ đã đến, Thiên Tôn chính thức thu Khương Tử Nha làm đệ tử, truyền dạy thêm nhiều pháp thuật cao thâm.
Sau cùng, Nguyên Thủy Thiên Tôn giao cho y một sứ mệnh quan trọng: “Phò Chu diệt Trụ.”
Nữ Oa nương nương
"Nguyệt nhi, ta không thể tiếp tục ở bên con nữa rồi. Những gì cần dạy, ta cũng đã truyền hết cho con. Con biết đấy, ta vốn là người thích ngao du thiên hạ, mười năm ở bên con cũng đã đủ lâu. Nay đã đến lúc ta nên rời đi rồi.
Có một chuyện, con nhất định phải ghi nhớ: thiên mệnh khó tránh, chớ cưỡng cầu thay đổi, bằng không hậu quả khó lường.
Có duyên sư đồ, ắt ngày sau sẽ còn gặp lại. Con… bảo trọng."
Đó là bức thư sư phụ để lại cho Thiên Nguyệt trước lúc rời đi, cũng là những lời cuối cùng nàng đọc được sau khi tỉnh lại.
Sư phụ đi rồi, người thật sự bỏ lại nàng rồi. Cái gì mà mười năm cũng thật lâu chứ?
Năm ấy, nàng mới vừa tròn sáu tuổi, vô tình gặp được người - một vị tỷ tỷ xinh đẹp tựa thiên tiên. Khi ấy nàng chẳng hiểu chuyện, chỉ vì quá kinh ngạc mà vô thức gọi một tiếng “thần tiên tỷ tỷ”, nào ngờ người lại nổi hứng muốn thu nàng làm đệ tử.
Nàng đã vui mừng biết bao, cố gắng năn nỉ phụ mẫu, nhất quyết xin được theo người học đạo.Vậy mà bây giờ...Người lại chẳng nói một lời, cứ thế lặng lẽ rời đi, bỏ nàng lại một mình.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Dù thế nào cũng nên đường đường chính chính từ biệt chứ. Ít nhất cũng phải để con ôm người một cái, hôn người một cái chứ. Con còn chưa biết tên của người nữa mà... /khẽ bĩu môi, giọng đầy oán trách/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Sư phụ à, người thật quá đáng. Đợi đến lúc gặp lại, xem con tính sổ với người thế nào đây!
Thiên Nguyệt nhìn vào hư không, trong lòng vẫn đau lòng không thôi. Nhưng nàng hiểu, nếu sư phụ thật sự nói lời từ biệt trước mặt nàng, nàng nhất định sẽ không để người đi. Có lẽ vì không nỡ, nên người mới chọn cách lặng lẽ rời đi như vậy.
Ai đó đang bàn chính sự trong phòng bỗng nhiên hắt xì một cái, khẽ bật cười. Tiểu đồ đệ của nàng lại dám đe dọa nàng rồi. Quả thật có chút không nỡ, nhưng đến lúc phải đi thì vẫn phải đi thôi.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Thiên Nguyệt là cái tên sư phụ đặt cho ta khi nhận ta làm đệ tử. Người chỉ nói tên cũ không hay, đổi thành Thiên Nguyệt nghe dễ nghe hơn. Ta vốn cũng sớm muốn đổi tên nên vui vẻ đồng ý.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Sư phụ là một tiên nữ cực kỳ xinh đẹp, mười năm trôi qua dung mạo vẫn chẳng hề thay đổi. Người luôn đối xử rất tốt với ta. Dù mang danh sư đồ, ta lại cảm thấy chúng ta giống hai tỷ muội hơn.
Thiên Nguyệt hiện tại trông cũng rất ổn nha. Thiếu nữ mười bảy tuổi xuân, ngũ quan tinh xảo, dáng người cân đối, da trắng, khí chất cũng có vài phần mỹ nhân. Sư phụ là đại mỹ nhân, nàng liền miễn cưỡng nhận mình là một tiểu mỹ nhân vậy.
Thu xếp ổn thỏa căn nhà tranh của hai sư đồ trên Thanh Vân Sơn xong, nàng lưu luyến nhìn lại một chút rồi cuốn gói trở về nhà với phụ mẫu và tiểu đệ đệ.
Nàng vừa trở về, cả nhà đều bất ngờ. Bình thường mỗi năm sư phụ chỉ cho nàng về một lần vào dịp Tết, nay đột nhiên trở về khiến mọi người vừa mừng vừa lo.
Không để ai phải chờ lâu, nàng dõng dạc tuyên bố mình bị sư phụ đuổi về, khiến cả nhà đồng loạt thở phào. Gia đình đoàn tụ, thật tốt.
Khương Tử Nha vâng lệnh sư phụ xuống núi, đến thành Trường An mở sạp bói quẻ. Tại đây, y tình cờ gặp và cứu giúp tiểu tử Võ Cát. Mang ơn cứu mạng, Võ Cát bái y làm sư phụ.
Cũng nhờ chuyện của Võ Cát, Khương Tử Nha quen biết Thừa tướng Tỷ Can, sau đó được ông mời vào tướng phủ ở tạm.
Võ Cát
Sư phụ, chúng ta vẫn phải ra ngoài bói quẻ sao? Sao người không nhờ tướng gia xin cho một chức quan trong triều đi? Với bản lĩnh của người, làm quan chắc chắn chẳng thành vấn đề!
Võ Cát theo sau Tử Nha, lải nhải suốt từ cửa lớn tướng phủ đến tận cuối chợ, nơi hai người dừng lại bày sạp bói quẻ.
Đối với những câu hỏi kiểu này của Võ Cát, Khương Tử Nha sớm đã chẳng buồn trả lời. Thiên cơ bất khả lộ, y chỉ im lặng khẽ thở dài, mặc cho Võ Cát tiếp tục lải nhải đến khi nào chán thì thôi.
Một lúc sau, hai thầy trò lại gặp chuyện. Họ tình cờ bắt gặp Tỳ Bà Tinh đang lộng hành trong nhân gian. Khương Tử Nha trước mặt mọi người bắt giữ một “dân phụ”, khiến dân chúng xôn xao. Cuối cùng, y phải ngay trước mặt Trụ Vương đánh cho yêu quái hiện nguyên hình, mọi chuyện mới được sáng tỏ.
Qua chuyện này, Khương Tử Nha được Trụ Vương tin tưởng, giao cho chức Hạ Đại Phu. Tuy không thích chức quan này, nhưng có cơ hội trực tiếp tiếp cận Trụ Vương, y liền quyết định dốc lòng can gián, mong ngăn hắn ngày càng sa đọa, cứu bách tính khỏi cảnh lầm than.
Võ Cát
/đi bên cạnh, không nhịn được cảm thán/ Sư phụ quả nhiên lợi hại! Vừa bắt được yêu quái, lại được bệ hạ trọng dụng. Sau này nhất định sẽ làm nên đại sự!
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/khẽ lắc đầu, cười nhạt/ Ta chỉ mong chức quan này có thể giúp ta làm được chút việc có ích cho bá tánh, vậy là đủ.
Võ Cát
(cảm thấy càng thêm kính phục sư phụ của mình)
Ký Châu Hầu Tô Hộ nghe tin Trụ Vương muốn triệu con gái vào cung, vừa thương con vừa bất mãn trước cảnh gian thần lộng hành, vua tôi đảo điên, liền tức giận đề thơ phản Thương:
“Quân loạn thần cương
Hữu bại ngũ thường
Ký Châu Tô Hộ
Vĩnh bất triều Thương”
Trụ Vương biết chuyện, nổi trận lôi đình. Dưới lời xúi giục của nịnh thần, hắn sai Bắc Bá Hầu Sùng Hầu Hổ và Tây Bá Hầu Cơ Xương đem binh chinh phạt Ký Châu.
Tô Hộ nghe tin đại quân kéo đến, không chịu khuất phục, lập tức nghênh chiến. Hai bên giao chiến quyết liệt, cuối cùng Sùng Hầu Hổ đại bại, phải tháo chạy. Trên đường, hắn oán Cơ Xương không đến tương trợ, quyết định trở về sẽ tâu lên Trụ Vương trị tội.
Chạy chưa được bao lâu, Sùng Hầu Hổ gặp em trai Sùng Hắc Hổ dẫn quân đến cứu viện. Có thêm viện binh, hai huynh đệ lập tức quay lại Ký Châu. Hắc Hổ dẫn ba nghìn phi mã đi trước, hai vạn quân theo sau, hợp lực cùng Sùng Hầu Hổ.
Lần này binh lực áp đảo, Tô Hộ nhanh chóng bị đánh bại.
Nhìn tình cảnh trước mắt, Tô Đát Kỷ biết đây cũng là tai họa do mình gây ra. Dù đã có hôn ước, dù trong lòng đã có người mình yêu, nàng cũng không thể vì tình riêng mà để bá tánh vô tội chịu liên lụy. Cuối cùng, nàng đành chấp nhận tiến cung.
Những tưởng mọi chuyện đến đây đã kết thúc, nào ngờ Cơ Bá Ấp Khảo - hôn phu của nàng - lại vì cha mình là Tây Bá Hầu Cơ Xương bị vu oan kháng chỉ mà phải ở lại Triều Ca.
Còn Đát Kỷ trên đường tiến cung lại gặp hồ yêu đoạt xác, khiến vận mệnh của nàng hoàn toàn rẽ sang một hướng khác. Quả nhiên, hồng nhan... cũng có khi là họa.
Sau nửa tháng trở về nhà, Thiên Nguyệt giằng co suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được, lén đến phủ Tỷ Can thừa tướng tìm Khương Tử Nha, chỉ để nhìn y một chút.
Đêm đến, sau khi phủ lên mặt một lớp ngụy trang, Thiên Nguyệt chờ mọi người ngủ hết rồi lén lút ra ngoài, một mạch đi đến cửa sau tướng phủ.
Trước đó, nàng vô tình lục được một viên đan dược trong túi, nghĩ là đồ tốt sư phụ để lại nên chẳng chút do dự nuốt xuống. Nào ngờ từ đó về sau, nàng lại không thể sử dụng pháp lực. Quả nhiên, đồ lạ không thể tùy tiện ăn.
Hiện tại, thứ duy nhất nàng còn dùng được chỉ có khinh công. Không ngờ có ngày nàng lại phải dùng khinh công vượt tường để đi gặp... tướng công yêu dấu.
Thiên Nguyệt cẩn thận tránh né lính gác, vòng qua mấy dãy hành lang, cuối cùng cũng tìm được phòng của Khương Tử Nha. Bên trong tối om, có lẽ y đã ngủ.
Nàng đứng đó hồi lâu, tự nhủ dù sao sớm muộn cũng sẽ gặp, hà tất phải khẩn trương. Nghĩ vậy, nàng đành lủi thủi xoay người định rời đi. Nào ngờ đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng cửa mở.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/lập tức né sang một bên, nín thở nhìn cánh cửa/
Một nam tử nhẹ bước ra ngoài. Y mặc đạo bào đơn giản, mái tóc búi cao được cố định bằng một cây trâm gỗ. Từ góc độ của nàng chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt - mắt phượng, mày kiếm, sống mũi cao cùng đôi môi nhạt màu.
Y vẫn như vậy, vẫn khiến trái tim nàng loạn nhịp chỉ bằng một ánh nhìn.
Đến khi Thiên Nguyệt hoàn hồn, bóng dáng Khương Tử Nha đã đi xa.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/vội vàng đuổi theo - theo đến đình lục giác nhỏ ở hậu viện tướng phủ thì lại trốn ở một góc/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*Có lẽ chàng đã đụng phải đám yêu quái kia rồi. Khuya thế này còn ra ngoài, chắc hẳn là có chuyện khiến chàng không thể yên giấc. Nhìn chàng như vậy, nàng chỉ muốn chạy tới ôm chàng an ủi một phen. Haizzz...nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc.*
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
Cô nương đêm khuya tìm đến, chẳng hay có chuyện gì muốn gặp Tử Nha?
/bình tĩnh, lễ độ nhưng có chút dò xét/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/cả người cứng đờ, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ - chạy!/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/vừa xoay người định lủi đi, một luồng pháp lực đã lặng lẽ chắn trước mặt, chặn kín đường lui/
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
Cô nương đã đến rồi, hà tất phải vội đi?
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
A... ta... ta đi nhầm đường thôi. Đêm khuya rồi, nhất thời không nhận ra đây là đâu. Không có chuyện gì cả, ta đi trước đây.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/dứt lời, lập tức xoay người, vận khinh công bỏ chạy - chạy một mạch không dám ngoảnh đầu, chỉ sợ Khương Tử Nha đổi ý đuổi theo/
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/nhìn theo bóng dáng đối phương, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc/
Chương 3: Uyên Ương Bạc Mệnh
Tại một nơi phong cảnh tuyệt mỹ, trăm hoa đua nở, chim hót líu lo. Giữa khung cảnh ấy, một đôi nam thanh nữ tú lại sắp phải chia xa. Cảnh sắc vốn nên rực rỡ, nay vì vương chút ly biệt mà thoáng chốc cũng trở nên ảm đạm hơn vài phần.
Cơ Khảo (Bá Ấp Khảo)
Đát Kỷ, muội đừng làm vậy, đừng đi có được không?
/ôm chặt lấy Đát Kỷ mà nói/
Tô Đát Kỷ
Ấp Khảo huynh biết mà, muội...muội không thể lựa chọn.../khẽ siết tay, cố nén vẻ không nỡ, gượng mình giữ vẻ bình thản/
Cơ Khảo (Bá Ấp Khảo)
Đát Kỷ… chúng ta thành hôn đi. Muội đã là thê tử của ta, Trụ Vương nhất định sẽ buông tha cho chúng ta.
Tô Đát Kỷ
/khẽ lắc đầu, xoay người thoát khỏi vòng tay Ấp Khảo/
Huynh đừng ngốc nữa… đã không kịp rồi. Chúng ta không thể thay đổi được gì đâu.
Cơ Khảo (Bá Ấp Khảo)
Không thay đổi được thì đã sao? Ta chỉ biết, ta không thể nhìn muội một mình chịu đựng tất cả.
/nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng/
Tô Đát Kỷ
/khẽ rút tay khỏi tay y, cố nén nước mắt/ Ấp Khảo… chúng ta dừng lại ở đây thôi. Kiếp này vô duyên, đành hẹn chàng kiếp sau… tạm biệt.
Tô Đát Kỷ
/dứt lời liền xoay người chạy đi, nước mắt tuôn rơi không ngừng/
Cơ Khảo (Bá Ấp Khảo)
Không! Đát Kỷ, muội đừng đi! Đát Kỷ…!!!
/đuổi theo vài bước, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn bóng nàng khuất dần/
Giật mình tỉnh giấc, Bá Ấp Khảo nhớ đến Đát Kỷ, trong lòng chua xót. Y tự nhủ, nhất định không thể để nàng chịu khổ thêm nữa.
Nghĩ vậy, y gọi người đến giao phó việc trong phủ, rồi lập tức lên đường đến Triều Ca.
Thiên Nguyệt trốn ở một góc, nhìn màn ân ái sến súa giữa Trụ Vương và Tô Đát Kỷ mà không khỏi rùng mình. Tối qua, sau khi trở về, ngoài việc lo Khương Tử Nha có nghi ngờ gì hay không, nàng vẫn luôn suy nghĩ về chuyện khiến y mất ngủ giữa đêm. Đến lúc này, nàng cơ hồ đã đoán ra được nguyên do.
Kiếp trước, nàng từng nghe tướng công nhắc đến chuyện Hoàng Hậu Tô Đát Kỷ thực ra không phải Tô Đát Kỷ, mà là Hồ Tiên Nhi đã chiếm đoạt thân thể nàng.
Cộng thêm những gì nàng từng nghe từ Hầu gia phu nhân, Thiên Nguyệt càng thêm chắc chắn. Tô Đát Kỷ chân chính vốn là hôn thê của Bá Ấp Khảo, trưởng tử Tây Bá Hầu. Nàng tính tình lương thiện, thường giúp đỡ người khác, được mọi người yêu quý, thậm chí còn được người trong vùng tôn là Thánh nữ.
Thế nhưng sau khi tiến cung, nàng lại bị người đời cho rằng đã trở nên ham mê hưởng thụ, tính tình thay đổi, rồi dần dần mang danh yêu hậu.
Haizzz… Chỉ người trong cuộc mới biết được chân tướng. Một đời hồng nhan, thật khiến người ta tiếc nuối.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/đang miên man suy nghĩ, chợt nhớ ra một chuyện/
*Sau khi ăn bánh nhân thịt người do Trụ Vương đưa tới, Tây Bá Hầu từng nói ông đã nhìn thấy Bá Ấp Khảo và Đát Kỷ. Hai người khi sống bị chia lìa, đến lúc chết mới có thể ở bên nhau*
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*mà hiện giờ, linh hồn Đát Kỷ vẫn còn trong thân thể. Chẳng bao lâu nữa, nàng ấy sẽ được gặp lại Bá Ấp Khảo.
Có lẽ đôi uyên ương này vẫn còn cứu được...*
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*nhưng mà… phải cứu thế nào, ta vẫn chưa nghĩ ra. Thôi, cứ trở về trước rồi tính vậy.*
Thiên Nguyệt ngán ngẩm liếc đôi người trên giường một cái, rồi nhanh chóng rời khỏi hoàng cung.
Khương Tử Nha đứng một bên, khó hiểu quan sát bóng dáng nàng. Một tiểu cô nương chỉ có chút khinh công, vậy mà lại dám xông thẳng vào hoàng cung. May mà y tình cờ bắt gặp, còn âm thầm giúp nàng che giấu.
Không hiểu vì sao, y lại cảm thấy mình nên giúp nàng. Ban đầu còn tưởng nàng mạo hiểm như vậy là vì chuyện gì quan trọng, nào ngờ… chỉ là đến xem Trụ Vương cùng phi tử ân ái.
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/khẽ lắc đầu/
*tiểu cô nương này thật kỳ lạ*
-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-+-
Mã Văn Tài
Tỷ tỷ, mau dậy đi!!! /vừa gọi vừa ra sức kéo người dậy khỏi giường/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Đệ đệ, còn sớm mà…/mơ màng kéo chăn, trở mình một cái/...để ta ngủ thêm chút nữa đi.
Không phải nàng lười biếng, chỉ là hôm qua mải suy nghĩ cách cứu người đến gần sáng mới chợp mắt được. Hôm nay lại chẳng có chuyện gì quan trọng, nàng chỉ muốn ngủ thêm một lát.
Mã Văn Tài
Tỷ cứ ngủ đi! Hôm nay tướng phủ có chuyện náo nhiệt lắm, tỷ không đi thì lát nữa có muốn biết cũng chẳng ai kể cho tỷ đâu!
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/vừa nghe xong liền bật dậy/ Hôm nay chúng ta sẽ đến tướng phủ sao?
Mã Văn Tài
/khoanh tay, hừ nhẹ/ Đúng vậy, hôm nay có chuyện quan trọng, tỷ không đi sẽ hối hận đấy.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/lập tức tỉnh táo, vui vẻ xuống giường, rồi đẩy Văn Tài ra ngoài/
Đệ ra ngoài đợi ta, để ta sửa soạn đã.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*vậy là hôm nay ta được gặp tướng công tương lai rồi. Không biết chuyện đêm đó y còn nhớ hay không?*
Thiên Nguyệt vừa nghĩ vừa nhanh chóng sửa soạn, cố biến mình từ một cô nương xinh đẹp thành dáng vẻ bình thường đến mức có chút xấu xí, rồi mới ra ngoài.
Mã lão gia, Mã phu nhân và Mã Văn Tài vừa nhìn thấy nàng đều sững người. Bình thường nàng đã cố ý ăn mặc xấu đi để che giấu dung mạo, vậy mà hôm nay còn quá đáng hơn: mặt đầy tàn nhang, trang điểm lòe loẹt, tóc tai y phục chẳng đâu vào đâu.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/cứng ngắc mỉm cười, khẽ đưa tay sờ lên gò má/
*thật sự xấu đến vậy sao? Nàng chỉ dựa theo hình tượng kiếp trước mà hóa trang thôi mà, khi đó cũng đâu thấy mọi người phản ứng dữ dội như vậy*
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Phụ thân, mẫu thân! Hôm nay tướng phủ có chuyện lớn, chúng ta đến đó chẳng phải cũng là một dịp tốt để con gặp được ý trung nhân sao? Con thân là nữ nhi Mã gia, nếu cứ ăn mặc xinh đẹp như thường thì người ta chưa chắc đã thật lòng. Chi bằng con thử lòng y một phen, xem y có thực sự để tâm đến con hay không.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/âm thầm bật cười, hắc hắc/
Mọi người nghe xong đều gật đầu, cảm thấy lời nàng nói cũng có lý. Nếu đã không còn vấn đề gì, cả gia đình Mã gia liền cùng nhau đến phủ Thừa tướng Tỷ Can.
Thực ra, từ khi đặt chân đến thành Trường An, Thiên Nguyệt đã sớm nổi danh là một trong những cô nương “xấu xí” khó gả. Nay nàng lại cố tình ăn mặc thành bộ dạng này, chẳng những củng cố danh tiếng, mà còn thành công giành được danh hiệu “đệ nhất xấu xí, vô phép vô tắc” trong thành.
Từ biệt viện Mã gia đến phủ Thừa tướng mất khoảng nửa canh giờ. Vì xuất phát hơi muộn nên khi đến nơi đã quá nửa buổi.
Hôm nay Tỷ Can mở tiệc mừng Khương Tử Nha nhận chức Hạ đại phu, trong phủ cũng có vài vị khách được mời đến. Vừa vào đại sảnh, phụ thân nàng đã cùng Tỷ Can hàn huyên vài câu.
Thừa Tướng Tỷ Can
/mỉm cười chỉ về phía vị đạo sĩ trẻ tuổi bên cạnh/ Đây là Khương Tử Nha, tân nhiệm Hạ đại phu.
Sau đó lại chỉ về hướng Mã gia, lần lượt giới thiệu.
Thừa Tướng Tỷ Can
Còn đây là Mã lão gia, Mã phu nhân, Mã tiểu thư và Mã công tử.
Nhân vật phụ
Mã Thiên Vấn: /chắp tay cười/ Khương đại phu, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền.
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/đáp lễ/ Mã lão gia quá lời rồi.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/ngoan ngoãn đứng bên cạnh phụ mẫu, nhưng ánh mắt lại không nhịn được lén nhìn sang Khương Tử Nha vài lần/
Võ Cát
/nhìn Thiên Nguyệt lén đánh giá, rồi ghé sát Khương Tử Nha thì thầm/ Sư phụ… vị Mã tiểu thư này, quả nhiên rất có cá tính.
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/nhìn theo ánh mắt Võ Cát, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Thiên Nguyệt đang lén nhìn mình/
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/lập tức quay đi, giả vờ như chưa từng nhìn y/
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/khẽ nhướng mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu, nhưng không nói gì/
Một lát sau, người lớn bắt đầu nói chuyện, Thiên Nguyệt nghe được vài câu đã thấy buồn chán. Liền kéo đệ đệ chuồn ra ngoài chơi.
Thiên Nguyệt kéo đệ đệ đi tới tiểu đình bên hồ sen trong hoa viên rồi hỏi nhỏ.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Văn Tài, đệ thấy người đó như thế nào?
Mã Văn Tài
/suy nghĩ chút rồi nói/ Hắn ấy à? Đệ thấy không tốt chút nào, vừa nãy còn lén nói xấu tỷ...
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Hả!? /ngẩn ra/ Huynh ấy đã nói gì?
Mã Văn Tài
Đệ không nghe rõ hắn nói gì, nhưng nhìn cái vẻ mặt kia là biết đang chê tỷ.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Có sao...? /khẽ nhíu mày, vẻ mặt thoáng ngơ ngác - im lặng nhìn Văn Tài hồi lâu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả/
*cảm giác cứ không đúng chỗ nào ấy nhỉ...*
Mã Văn Tài
Có! /lập tức gật đầu, vẻ mặt chắc chắn/ Chính mắt đệ nhìn thấy hắn ghé vào tai sư phụ hắn nói gì đó.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
Sư phụ? /thoáng sững người, rồi chợt hiểu ra, khóe môi khẽ giật/ Thì ra nãy giờ đệ nói là Võ Cát à…
Mã Văn Tài
Ân, là hắn. Nhìn qua chỉ lớn hơn tỷ một, hai tuổi, tính tình khá ổn...là đệ tử của Khương đại phu vậy tương lai cũng được cho là rộng mở...
Đang nói Văn Tài bỗng phát hiện gì đó, cả kinh nói
Mã Văn Tài
/ngẩn người, nghiêng đầu khó hiểu/ Không phải hắn thì còn ai? Chẳng lẽ tỷ đang nói sư phụ của hắn sao?
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
... /im lặng/
Mã Văn Tài
/tròn mắt nhìn nàng, vẻ mặt dần trở nên khó tin/
Tỷ thật sự nhìn trúng Khương đại phu sao? Nhìn qua thúc ấy cũng lớn hơn tỷ gần chục tuổi rồi. Hơn nữa còn có Võ Cát… nếu tỷ thật sự gả cho Khương đại phu, chẳng phải sẽ trở thành sư mẫu của hắn sao?
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*thúc thúc sao...nếu luận về tuổi tác, e rằng Khương Tử Nha không chỉ hơn ta gần chục tuổi như đệ nói đâu… mà là hơn tận sáu mươi tuổi đó...*
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/ánh mắt khẽ đảo sang hướng đại sảnh, rồi vô thức mỉm cười/
Thật ra thì... cũng không phải không được mà, Khương đại phu, huynh ấy trông rất tuấn tú...
Mã Văn Tài bắt đầu lải nhải không ngừng, lúc này nhìn hắn chẳng khác nào ca ca đang dạy dỗ muội muội. Thiên Nguyệt nghe mà chỉ biết dở khóc dở cười.
Mã Văn Tài
Còn nữa, Khương đại phu từng này tuổi mà vẫn chưa lập gia thất, chắc chắn là có vấn đề. Có thể huynh ấy không muốn cưới, hoặc là có khiếm khuyết gì đó khiến các cô nương không muốn gả… nói chung, tỷ phải suy nghĩ cho kỹ!
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
/gật gù/ Được được, ta biết rồi.
Cách đó không xa, vị đương sự đang được nhắc đến cũng nghe không sót một lời. Khương Tử Nha chỉ khẽ lắc đầu, cười khổ, nhưng ánh mắt vẫn vô thức hướng về tiểu cô nương kia.
Thoạt nhìn, nàng cũng chẳng khác những nữ nhân khác là bao. Thế nhưng nghe đệ đệ mình nói xấu y, nàng không những không tức giận hay nghi ngờ, thậm chí còn thỉnh thoảng lên tiếng bênh vực y.
Rõ ràng hai người mới chỉ gặp nhau lần đầu, vậy mà nàng đã bảo vệ y như thế…
Khương Thượng (Khương Tử Nha)
/khẽ nhướng mày/
*Quả nhiên… có vấn đề*
Sau khi dùng bữa trưa, Mã lão gia cũng không nán lại lâu, cáo từ Tỷ Can rồi đưa phu nhân cùng Văn Tài trở về. Chỉ có Thiên Nguyệt xin ở lại. Nàng viện cớ còn có chút việc riêng cần xử lý gần đây, muốn tạm ở lại phủ vài hôm.
Tỷ Can nghe vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu đồng ý.
Thiên Nguyệt (Mã Chiêu Đệ)
*việc quan trọng của ta chính là tiếp cận Khương Tử Nha, hắc hắc*
Download MangaToon APP on App Store and Google Play