Ánh đèn neon xanh nhạt của bảng hiệu bệnh viện chiếu vào phòng khám cũ kĩ nằm sâu trong một góc của một bệnh viện lớn . Một bác sĩ trẻ tuổi đang khám cho bệnh nhân cuối cùng trong ngày [ 23h30 ] Anh ngồi trên ghế, tay chống cằm, chăm chú đọc hồ sơ bệnh nhân. Đôi mắt của chàng trai trẻ dù vẫn giữ nét sắc sảo , trong trẻo của tuổi đôi mươi , nhưng đã nhuốm màu mệt mỏi vì những đêm thức trắng, những giờ phút miệt mài với công việc. Anh tên Lăng Lăng là một bác sĩ ngoại khoa tài năng của bệnh viện , luôn chuyên tâm vào công việc của mình. Anh luôn cố gắng giúp đỡ những người bệnh nhân của mình, nhưng những gánh nặng của cuộc sống đã gây ra những vết thương mà dù có giỏi tới đâu cũng anh không dễ chữa lành. Mỗi ngày bệnh viện lại ngày càng đông hơn , những tiếng chân cứ vang lên liên tục " bịch bịch , bịch bịch " có cả tiếng " bíp bíp" của những bàn chân nhỏ mới chập chững tập đi những bước đi đầu đời , tiếng loa phát thanh , tiếng xe cấp cứu đông đúc, tiếng người la hét ,.... tổ hợp đó tạo nên một tạp âm hổn loạn đến chói tai .
“Công việc thật là mệt mỏi,” Lăng Lăng thở dài, một cơn đau đầu dữ dội ập đến. Anh đưa tay lên massage thái dương, nhíu mày , đôi mắt ánh xanh lam nhưng lại có những quầng thâm tựa như viên pha lê giữa bầu trời đêm phát sáng , da mặt nhợt nhạt , dường như sắp không trụ nổi
“Đau đầu quá…” Anh nuốt một viên thuốc giảm đau, nhưng cơn đau vẫn không giảm. “Không hiệu quả gì cả…” . Đôi mắt anh dần khép lại, những áp lực của công việc cứ chồng chất khiến cho một chàng trai đôi mươi cứ thế mà không thể trụ nổi nữa .... Anh nhớ về những ngày đâu tiên khi mình quyết định chọn đi vào con đường y đức . Năm đó là những năm 1959 , Trung Quốc xảy ra nạn thiếu lương thực lớn . Tiếng trẻ con bỗng vang lên sâu trong tiềm thức
" Ông , ông xem này ở đây có rất nhiều người dân , họ " giọng nói của một đứa trẻ khoảng chừng 6 tuổi , âm thanh ngập ngùng như không nói nên lời " họ đã chết *"
"Rồi tất cả cũng sẽ chết , không bao giờ có người tới cứu họ đâu cháu à " Giọng ồ ồ của một ông lão tóc ngà bạc , tay chống một cây gậy nhè nhẹ đi tới .
" Sao vậy ạ "
" Vì ở đấy chỉ là một thôn làng hẻo lánh , chẳng ai thèm quan tâm đến , dù sau này cả làng có chết hết đi chăng nữa ..." khụ khụ ông lão bắt đầu ho những quãng thanh dài ".... chính phủ cũng sẻ ưu tiên cho những nơi đông dân cư lương thực hơn " . Những người dân nằm ở đây họ đã đói nhiều ngày , ai cũng mặt mày trắng bệch , chân run lẩy bẩy , có người thì gần như đã chết ....
Lăng Lăng lúc này chỉ là một câu bé nhưng cậu bé 6 tuổi này lại ánh lên trong đôi mắt nhỏ một giấc mơ lớn .
" Rồi sau này cháu sẽ thành một bác sĩ tài giỏi , cháu sẽ đến đây và cứu giúp mọi người" giọng nói của cậu chứ đầy niềm tin vui , háo hức của một đứa trẻ mới chập chững bước vào đời . Ông lão cười khụ khụ
" Ừmmmm , rồi cháu của ông sẽ trở thành một người có ích" hụ hụ hụ . Nhưng rồi giấc mơ ấy đã không thành hiện thực , cậu bé quyết tâm năm nào giờ đây đã lớn đã thực hiện được ước mơ của mình .....
Lăng Lăng quay về hiện thực , cậu mở đôi mắt nhè nhẹ ra , không gian xung quanh phòng khám yên tĩnh đến lạ kì , cả một bệnh viện chỉ vừa mới đông khin khít , kính cả hành lang thoáng chốc lại như không . Ánh đèn trong phòng bỗng nhấp nháy , tiếng " tẹt tẹt" của đường điện kêu trong không gian lặng thinh lại có thẻ nghe rõ mồn một .Lúc này, anh nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ cuối hành lang. Anh cau mày, đi đến cuối hành lang để kiểm tra. Đôi mắt mệt mỏi dường như đã mở không nổi mà chỉ cố nhướng mày để đi
“Tiếng gì vậy?” Lăng Lăng thầm thì.
Anh liếc nhìn về phía cuối hành lang, lòng bất giác hồi hộp. Anh thoáng thấy một bóng người lướt nhanh về phía cuối hành lang. Lăng Lăng nheo mắt, tò mò bước nhanh theo.
"Chờ đã!" Lăng Lăng nhẹ nhàng gọi, nhưng bóng người kia đã biến mất.
Lăng Lăng tìm kiếm xung quanh, ánh đèn nhấp nháy của bệnh viện chiếu rọi lên cánh cửa gỗ cũ kỹ ở cuối hành lang. Cánh cửa um ám, như bị bỏ quên trong bóng tối của thời gian. Nó được sơn màu nâu sẫm, nhưng lớp sơn đã bong tróc, bộc lộ ra gỗ mục nát bên dưới. Bề mặt cánh cửa nứt nẻ, như bị những cơn gió của thời gian xé rách. Khóa cửa đã bị gỉ sét, những chốt sắt lồi ra, như những hàm răng khổng lồ của con quái vật nào đó.
“Cánh cửa này…” Lăng Lăng ngạc nhiên, anh không nhớ đã bao giờ thấy nó trước đây.
Anh đưa tay lên chạm vào cánh cửa. Cánh cửa lạnh lẽo, như từ một ngôi mộ cổ xưa nào đó. Nó tỏa ra một luồng năng lượng kỳ lạ, như một lực hút bí ẩn, muốn kéo Lăng Lăng vào trong lòng nó.
“ Thứ gì đây…” Lăng Lăng thầm thì.
Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa. Cánh cửa kêu cọt kẹt, tiếng kêu rợn lông gáy, như tiếng kêu của một con ma cổ hủ nào đó. Lăng Lăng rùng mình, nhưng vẫn bước vào bên trong. Tiếng cọt kẹt từ sàn nhà cũ kĩ tạo thành nhịp điệu âm u, như lời thì thầm của một thế giới bị quên lãng.
TÁC GIẢ 🙋♂️
Nạn đói được đề cập ở câu chuyện trên là vào bốn mươi năm trước, Trung Quốc đã ở giữa nạn đói lớn nhất thế giới: từ mùa xuân năm 1959 đến cuối năm 1961, khoảng 30 triệu người Trung Quốc chết đói và khoảng cùng số ca sinh nở bị mất hoặc hoãn lại. Nạn đói có nguyên nhân chủ yếu là ý thức hệ, được xếp ngang hàng với hai cuộc chiến tranh thế giới như một ví dụ điển hình về cái mà Richard Rhodes gọi là cái chết do con người gây ra, có lẽ là nguyên nhân tử vong bị bỏ qua nhiều nhất trong thế kỷ 20. 1 Hai thế hệ sau, Trung Quốc, quốc gia đã nhanh chóng hiện đại hóa kể từ đầu những năm 1980, đã thành công về mặt kinh tế và sản xuất đủ lượng lương thực. Tuy nhiên, nước này vẫn chưa tiến hành một cuộc kiểm tra công khai, mang tính phê phán về thảm kịch chưa từng có này.
Bước qua cánh cửa, Lăng Lăng nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp. Bụi bám dày đặc trên sàn nhà, những tấm gỗ mục nát kêu cọt kẹt dưới chân anh. Nhìn vào biển hiệu bên cạnh anh thấy được dòng chữ " Nocton Hall ngày 23 tháng 7 năm 1996" .Không khí ở đây vô cùng nặng nề, như bị bịt kín bởi một lớp sương mù đen thùi lùi.
Anh nhìn xung quanh, cố gắng nhìn thấy gì đó trong bóng tối. Nhưng mọi thứ đều bị che khuất bởi bóng đen âm u. Chỉ có tiếng nhịp tim của anh vang lên trong căn phòng lặng thinh.
Lăng Lăng cảm thấy sợ hãi, nhưng anh không muốn quay lại. Anh muốn biết cánh cửa này dẫn đến đâu, và tại sao nó lại bị bỏ quên trong bóng tối bấy lâu nay.
Anh bước tiếp vào trong, tay anh cầm chắc bút chì trong túi áo. Anh cố gắng tìm kiếm nguồn ánh sáng, hoặc là một cái gì đó có thể giúp anh nhìn thấy rõ hơn trong căn phòng này.
Bỗng nhiên, anh nghe thấy một tiếng rít nhẹ phát ra từ góc phòng. Anh giật mình, nhanh chóng quay đầu lại.
Trong bóng tối, anh thấy một bóng hình cô gái đang đứng im lặng. Bóng người đó không rõ mặt, tay ôm một con búp bê Nga kiểu cũ , nhìn vô cùng kì dị. Cô gái vuốt ve con búp bê rồi cất tiếng cười ghê gợn " áaaa ,hahaaaaaaa.....áaaa haahaa" tiếng cười vang vọng mang theo hơi lạnh khiến người nghe phải lạnh gáy . Rồi tiếng " rẹc rẹc" kêu lên như tiếng một đài ti vi bị mất sóng . Cô gái dần dần biến mất , con búp bê rơi xuống đất " độp độp" .....
Lăng Lăng cảm thấy máu của anh lạnh ngắt. Anh không thể tin được mình đang nhìn thấy gì.
“Ai đó ở đó?” Lăng Lăng hỏi, giọng anh rồ rồ như sắp hết nói nổi tới nơi.
Nhưng không có lời trả lời. Anh bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.Anh quay người chạy về phía cánh cửa, Lăng Lăng đẩy cánh cửa mở ra, rồi chạy về phía hành lang. Anh không dám nhìn lại, anh chỉ muốn chạy thoát khỏi căn phòng âm u đó.
Anh chạy đến cuối hành lang, rồi quay lại nhìn về phía cánh cửa. Cánh cửa vẫn đóng kín, như chưa bao giờ bị mở ra.
Lăng Lăng cảm thấy sợ hãi, nhưng anh không thể nào giải thích được những gì mình vừa nhìn thấy.
Anh quay người chạy về phía phòng khám của mình, tâm trí anh đầy những câu hỏi, những nghi ngờ.
Cánh cửa đó là gì? Bóng người đó là ai? Tại sao nó lại xuất hiện trong bệnh viện này?
Anh trở về nhà với tâm lí sợ hãi sau một ngày làm việc và chứng kiến những điều không tưởng . Căn nhà của anh tui chỉ là một tòa nhà nhỏ nằm trong một con hẻm nhưng lại vô cùng gọn gàng và ngăn nắp , các món đó được sắp xếp theo phong cách Pháp sang trọng giữa nơi ..... bần hèn . Anh vừa lười biếng lăng ra giường nằm thì một con mèo lông trắng xám từ trong góc phòng lao ra
"Đậu Tương , ba nhớ con nhìu quá " anh ôm con mèo nhỏ vào trong lòng tay mân mê đôi chân nhỏ nhắn ấy , nhưng hôm nay lại khác lạ Đậu Tương lại rất sợ hãi anh , khi được bế lên thì nó quơ chân cào loạn xạ cố gắng chạy thoát . Chú mèo nhỏ lao ra khỏi vòng tay Lăng Lăng mà chạy về một góc của căn phòng " mewww meowo" ở phía góc đó .... có một con búp bê rất quen thuộc . Đôi chân của anh như bủn rủn mà chẳng còn có thể đứnh vững được nữa , anh bị ngã ra phía sao như một phản xạ bình thường của mọi con người khi sợ hãi , bàn chân anh cố bường trường trên sàn để càng lùi về sau càng tốt . Bỗng con búp bê mở mắt ra " lộp độp , lộp độp " nó cố gắng đứng dậy dù cho đôi bàn tay đã rỉ nát , chiếc chân gỗ bị gãy làm cho một bên cao một bên thấp , nó đi cứ nghiên qua nghiên lại " lộp độp lộp độp" " hihihihi" tiếng cười của một bé gái vang lên . Âm thanh phát ra 3 phần rợn người 7 phần u ám . Sắc mặt Lăng Lăng tái nhợt đi có thể thấy rõ bằng mắt , anh càng lùi ra sau cho búp bê càng tiến tới . Bỗng anh cảm nhận phía sau mình đụng phải một thứ gì đó .... anh ngước mặt lên theo quán tính nhìn lên trần nhà nhưng chỉ thấy một cô gái không mặt , mái tóc dài , đầu cô gái bị móp méo, máu chảy "bịch bịch" xuống mặt anh . Bỗng nó phát ra tiếng cười ghê rợn " Anh là một tên tồi , tôi đã chờ anh hàng chục năm nay rồi , đã đến lúc mày phải trả giá " giọng cô gái càng nói càng ghê rợn , càng mất kiểm soát , Lăng Lăng chẳng giám nhúc nhích hay nói một câu nào , anh ... xịt keo rồi . " Mau đi theo tao , mau đi theo tao " cô gái thét lên liên tục , cô nắm lấy Lăng Lăng nhưng anh cố vùng vẫy . * Tiếng hét rùn gợn nổi cả da gà , cô gái đã bắt đầu giận dữ , nó đưa tay lên như đang thực hiện một câu thần chú , một ghi lễ gì đó . Lăng Lăng lúc này như thoát khỏi nổi sợ - người ta thường nói rằng khi con người bị ép vào bước đường cùng tâm trí họ sẽ chẳng còn là nỗi sợ hãi nữa mà họ sẽ dũng cảm làm mọi thứ có thể để bào vệ chính bản thân mình . Anh chạy vội về phía sau , mở toang cửa sổ tay ôm chặt đầu mà phóng xuống , khi gần tiếp đất không gian như bị đảo lộn , trời đất xoay chuyển đêm rồi lại ngày rồi lại đêm . Lăng Lăng bật dậy khỏi giường , trên bụng anh là Đậu Tương đang nằm ngủ bị hất văng xuống
" chỉ là mơ " mặt anh đã lấm tấm mồ hôi , khuôn mặt nhợt nhạt , máu vẫn còn chảy giọt trên mặt chẳng có vẻ gì là mơ cả .....
TÁC GIẢ 🙋♂️
Nocton Hall nằm ở Lincolnshire, Anh, ban đầu nơi này chỉ là một biệt thự thông thường nhưng sau đó được sử dụng để làm bệnh viện quân đội trong thế chiến thứ II. Điều kỳ lạ nhất trong bệnh viện này là người ta thường nghe thấy tiếng khóc của một cô gái. Con ma này thường xuất hiện trong một căn phòng nhất định, khi các bệnh nhân khác đang ngủ thì người ta thấy bóng dáng một cô gái đứng khóc trên giường.
Theo một giả thuyết, hồn ma này được cho là hầu gái bị chủ nhà giết hại khi Nocton Hall vẫn còn đang được sử dụng làm nơi ở.
Họ đi mãi đi mãi giữa khu rừng quái dị, những cây cối khổng lồ với những thân cây xoắn vặn kỳ lạ như muốn nuốt chửng họ. Ánh sáng mặt trời yếu ớt len lỏi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Bầu không khí âm u, như đang giam giữ những bí mật chưa được giải mã.
Đột nhiên, Lăng Lăng nhìn thấy một ánh sáng lờ mờ ở phía trước, anh chỉ tay về phía đó: "Kia! Có ánh sáng kìa!"
Đại Hải nhìn theo hướng tay Lăng Lăng chỉ, anh cũng nhìn thấy ánh sáng ấy. Ánh sáng đỏ như máu, lờ mờ và bất thường. Nó toát ra một cảm giác kỳ quái và đáng sợ.
"Chúng ta nên tránh xa nơi đó," Đại Hải nói, "Nó có thể là bẫy." Giọng nói của anh trầm trọng, như cảm nhận được sự nguy hiểm.
Nhưng Lăng Lăng lại không nghe lời Đại Hải, anh tò mò muốn biết ánh sáng đỏ ấy là gì. Anh bước tiến về phía ánh sáng, Đại Hải không thể làm gì khác ngoài việc theo sau anh.
Họ đi đến gần ánh sáng hơn, và họ nhìn thấy một ngôi nhà lớn bằng gỗ. Ngôi nhà đó được bao bọc bởi một ánh sáng đỏ như máu, từ những cửa sổ đến nóc nhà đều phát ra ánh sáng ấy.
"Nơi này rất kỳ lạ," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh run rẩy, "Chúng ta nên quay lại."
Đại Hải gật đầu, "Anh nói đúng." Nhưng khi họ đang quay lưng để rời đi, một tiếng gõ cửa vang lên. Họ quay lại nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, mắt đỏ lửa, đang đứng trước cửa. Anh ta nhìn Lăng Lăng và Đại Hải với ánh mắt không thân thiện.
"Vào đi," người đàn ông nói, "Các bạn không muốn ở ngoài đó với những con quái vật đâu."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên làm gì. Họ cảm thấy một lòng bất an nặng nề, nhưng họ cũng biết rằng họ không thể ở ngoài đó mãi được. Họ bước vào trong nhà.
Cánh cửa kín lại, Lăng Lăng và Đại Hải nhìn xung quanh. Họ nhìn thấy khoảng 5-6 người trong tâm trạng hoảng sợ đang ở trong phòng. Có 2 cô gái và 4 chàng trai, họ đều có ánh mắt hoảng sợ, như đã trải qua một chuyện gì đó kinh khủng.
"Chào mừng các bạn," người đàn ông nói với giọng nói của một người lãnh đạo. "Tôi là Adam, chủ nhân của ngôi nhà này. Các bạn là những người may mắn, bởi vì các bạn đã tìm đến đây."
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên tin vào lời nói của Adam hay không. Họ cảm thấy rằng mình đã bị lạc vào một chỗ nào đó rất kỳ lạ.
"Chúng tôi đang tìm chìa khóa," Lăng Lăng nói, "Chìa khóa để mở cánh cửa quay về."
Adam cười nhạt, "Chìa khóa? Các bạn muốn quay về? Nhưng các bạn không thể quay về đâu. Nơi này là nhà của các bạn bây giờ." Giọng nói của Adam bỗng trở nên lạnh lùng, ánh mắt của anh ta nhìn chằm chằm vào Lăng Lăng, như muốn đọc suy nghĩ trong đầu anh.
Lăng Lăng cảm thấy một lòng bất an, anh nhìn vào ánh mắt của Adam, cố gắng tìm ra sự thật trong lòng anh ta.
"Anh đang nói gì vậy?" Lăng Lăng hỏi, giọng nói của anh run rẩy.
"Chúng tôi sẽ ở lại đây mãi mãi sao?" Một cô gái trong nhóm hỏi, giọng nói của cô đầy sự hoảng sợ.
"Không phải mãi mãi," Adam nói, "Chúng ta sẽ ở đây cho đến khi thời gian kết thúc. Đến lúc đó, chúng ta sẽ biết mình phải làm gì." Giọng nói của anh ta trầm trọng, như đang tuyên bố một sự thật không thể thay đổi.
"Thời gian kết thúc?" Lăng Lăng nhíu mày, "Anh đang nói gì vậy?"
"Thời gian kết thúc là khi thế giới này sụp đổ," Adam nói, "Và chúng ta sẽ là những người sống sót cuối cùng." Anh ta nhìn xung quanh phòng, ánh mắt của anh ta như đang nhìn thấy một thế giới mà chỉ có anh ta mới biết.
Lăng Lăng và Đại Hải nhìn nhau, họ không biết nên tin vào lời nói của Adam hay không. Họ cảm thấy rằng mình đã bị lạc vào một chỗ nào đó rất kỳ lạ, một nơi mà thời gian không còn ý nghĩa.
"Chúng ta phải thoát khỏi nơi này," Lăng Lăng nói, giọng nói của anh đầy sự quyết tâm.
"Tôi đồng ý," Đại Hải nói, "Nhưng chúng ta phải cẩn thận."
"Các bạn không thể thoát khỏi đây đâu," Adam cười nhạt, "Nơi này đã giam giữ các bạn mãi mãi."
Lăng Lăng nhìn vào ánh mắt của Adam, anh cảm thấy một lòng bất an nặng nề. Anh biết rằng mình đã bị lạc vào một nơi rất nguy hiểm, và anh không biết mình có thể thoát khỏi nơi này hay không. Nhưng anh biết rằng mình phải cố gắng, vì sự sống của mình và của những người khác trong căn nhà này.
"Chúng ta sẽ cố gắng," Lăng Lăng nói, "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc."
Đại Hải gật đầu, anh cũng quyết tâm phải thoát khỏi nơi này. Họ cùng nhau nhìn vào ánh mắt của Adam, họ sẽ không bị anh ta giam giữ mãi mãi. Họ sẽ tìm cách thoát khỏi nơi này và quay về thế giới thực .
TÁC GIẢ 🙋♂️
Đại Hải : Lăng Lăng sợ thì ôm tôi vào
Lăng Lăng : 😑
Download MangaToon APP on App Store and Google Play