Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Vương Dịch] Nhưng.. Chị Ơi, Em Cũng Yêu Chị Mà..

chap1

hành động, biểu cảm *...* suy nghĩ "...." nói nhỏ '....' điện thoại📱 lạnh ❄️
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
châu thi vũ chị say rồi, em dìu chị về phòng
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
tống khang đúng là anh rồi, anh quay về với em rồi đúng không *ôm chặt cô*
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
châu thi vũ, em là vương dịch chứ không phải tống khang
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
cô đi đi
nàng đẩy cô ra khỏi người rồi loạng choạng bước về phòng.
Bị nàng đối xử như vậy, cô không khóc vì cô đã quen với cái cảnh này rồi nhìn bóng lưng nàng, cô nở nụ cười tự giễu sau đó quay người đi về hướng ngược lại
Buổi sáng, khi cô tỉnh dậy thấy nàng đang ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại, bên cạch là một ly cà phê
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
châu thi vũ, uống cà phê vào buổi sáng không tốt, em lấy cho chị một cốc sữa
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
không cần, cô vào ăn sáng rồi cùng tôi về thăm ông nội *không nhìn cô lấy một cái*
nàng lạnh nhạt rồi bỏ lại cô mà đi lên lầu.
sau khi ăn sáng xong cô lên phòng thay đồ, cùng nàng về thăm ông nội. Trên đường đi không ai nói vs ai câu nào. nàng lái xe như có cảm giác ai đó đang nhìn mình, quay sang bên cạch thấy cô đang nhìn chằm chằm nàng đến nỗi nàng nhìn lại cô, cô cũng không biết. nàng nhíu mày, mắt vẫn chăm chú lái xe
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
nhìn đủ chưa❄️
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
A... Em xin lỗi
cô giật mình kêu nhỏ một tiếng rồi ngượng ngùng quay đi nơi khác.
Chẳng mấy chốc nàng và cô đã đến châu gia, nàng kéo tay vương dịch ôm eo nàng rồi bước xuống xe đi vào trong, vừa đi nàng vừa nói nhỏ vào tai cô
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
'diễn cho tốt, đừng làm liên lụy đến tôi'
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
'Vâng'
cô gật đầu tỏ í đã hiểu, lúc nào chẳng như vậy. nàng gần gũi, dịu dàng, thân mật với cô cũng chỉ là diễn kịch cho mọi người xem mà thôi.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Ông nội
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Ông nội
Cả hai đồng thanh chào hỏi người đàn ông tóc đã bạc trắng ngồi ở phía trước. đó không ai khác đó chính là ông nội châu. Ông nội châu rất thích Vương Dịch, vì vậy cứ vào mỗi dịp cuối tuần ông đều kêu cháu gái của ông mang cô đến đây
ông nội (nàng)
ông nội (nàng)
Hai đứa đến rồi, mau mau ngồi xuống đi
cô vẫn chung thủy ôm eo nàng cùng nàng ngồi xuống
nhìn thấy hai đứa yêu thương nhau như vậy nội rất vui. Hai đứa phải luôn yêu thương nhau như vậy biết chưa
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Nội yên tâm, tụi con sẽ luôn yêu thương nhau
nghe được câu nói của cô ông rất vui, nhưng cô thì khác. Cô biết nàng đã có người trong lòng nhưng cô ước nàng có thể yêu cô hoặc để ý cô một chút dù chỉ một chút cô cũng đã rất vui rồi có thể cô sẽ hét lên vs cả thế và nói chị ấy yêu tôi, chị ấy quan tâm tôi rồi nói thật lớn.người khác sẽ nghĩ tôi bị điên nhưng tôi không quan tâm đối vs cô đó là một điều ước mà cô ao ước dù chỉ một lần thôi cũng được.
Ba người ngồi nói chuyện một lát thì châu thi vũ nàng nói có việc gấp ở công ty cần nàng đến giải quyết. Vương Dịch và ông nội Châu cùng nhau ăn tối, ăn tối xong ông nội Châu kêu tài xế đưa cô về nhà.
Cô vừa bước vào nhà liền thấy cảnh mà cô không nên thấy, nàng và hắn đang ân ái trên ghế sofa. Quần áo của hắn nằm lộn xộn dưới đất, tiếng rêи ɾỉ của nàng truyền vào tai cô.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
châu thi vũ *giọng cô run run*
lục minh
lục minh
A châu châu chồng của em
Anh ta giả vờ hoảng sợ khi nhìn thấy cô
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Mất hứng
nàng lạnh lùng phun ra hai chữ sau đó đứng dậy chỉnh sữa lại bộ quần áo nhăn nheo của mình. còn hắn cũng vội vàng nhặt quần áo dưới sàn lên mặt.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Xin lỗi, em về không đúng lúc
cô cố kìm nén nước mắt, bước từng bước lên cầu thang. Vừa vào đến phòng hai chân của cô như không còn sức lực ngã ngồi dưới đất, theo đó là dòng nước mắt cô kìm nén cứ như vậy tuôn ra. Tại sao nàng lại đối xử với cô như vậy, dù gì cô cũng là chồng của nàng mà. thử hỏi người chồng nào chịu nổi khi vợ mình mang tình nhân về nhà ân ân ái ái ái trước mặt mình không. Cô chính là không chịu được cảm giác đó, nó đau lắm. Trước mặt nàng cô cố tỏ ra mạnh mẽ, giấu đi nỗi đau ấy, giả vờ như mình không quan tâm, không để ý. Nhưng sao nàng biết được sau lưng nàng cô đau khổ đến nhường nào, trái tim của cô cũng biết đau, mạnh mẽ ư, trước giờ đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi.
Cô cũng không biết mình khóc trong bao lâu nữa, cuối cùng cô cũng đứng dậy đi vào nhà tắm thay đồ rồi xuống dưới nhà lấy nước. Vì đèn trên hành lang hơi tối cho nên cô đụng trúng vào nàng. hắn bên cạnh kêu lên một tiếng rồi sau đó nhìn cô bằng ánh mắt đầy đắc ý.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
đèn hơi tối, xin lỗi
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Tôi lại tưởng cô cố ý đụng vào tôi
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
En không có
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Nhìn thấy cô chỉ làm tôi thêm chán ghét
nàng lạnh nhạt nói với cô sau đó ôm tay hắn đi lên. Bỏ lại cô cứ thẫn thờ đứng đó.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Haaaa chị ấy nói chán ghét mình, chán ghét mình haaa
cô cười trong nước mắt, cô có thể nếm được mùi vị mặn chát của nước mắt hòa cùng với sự đau khổ của tình yêu mà cô giành cho nàng.

chap2

cả đêm cô không thể nào chợp mắt được, cứ nhắm mắt trong đầu cô lại không ngừng văng vẳng câu nói của nàng khi nãy, ngước mắt nhìn lên trần nhà cô cảm thấy mình rất cô đơn, lạc lõng. Ước gì có mẹ ở đây thì hay biết mấy, cô sẽ xà vào lòng mẹ khóc một trận cho đã. Nhưng ước cũng chỉ là ước, cô làm gì có cha có mẹ chứ cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi.
cô cứ nằm đó suy nghĩ vu vơ, chắc do vì khóc nhiều quá nên cô ngủ thϊếp đi lúc nào không hay. Đến khi cô thức dậy đã là 8 giờ sáng. Xuống giường, vệ sinh cá nhân sạch sẽ sau đó cô đi xuống nhà tự làm bữa sáng cho mình. Đang chuẩn bị ăn sáng thì bỗng điện thoại trên bàn rung lên, người gọi đến chính là châu thi vũ. Vì vậy cô nhanh chóng nhấc máy.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Em nghe
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Tôi để quên hợp đồng ở nhà, 15 phút sau mang tới cho tôi
Chưa để cô phản ứng đầu giấy bên kia đã cúp máy chỉ còn là tiếng tút tút.
Nhìn vào cuộc gọi trên màn hình, chỉ có vỏn vẹn mười mấy giây. Lại nhìn bữa sáng chưa kịp ăn kia, cô đứng dậy đi lên thư phòng của nàng lấy bản hợp đồng trên bàn sau đó bắt taxi mang đến cho nàng.
Tập đoàn châu thị người người ra vào tấp nập, bên trong nó là cả một vùng trời xa hoa. Nhân viên nhìn thấy sự xuất hiện của cô liền nhìn cô bằng ánh mắt coi thường, khinh bỉ, chỉ trỏ bàn tán.
nv quần chúng
nv quần chúng
1: Kia không phải chồng trên danh nghĩa của giám đốc sao
nv quần chúng
nv quần chúng
2: Tôi nói này, phải tôi là cô ta tôi đã nhanh chóng li hôn từ lâu rồi. Đúng là loại không ra gì
nv quần chúng
nv quần chúng
2:Hứ, mặt thì cũng đẹp nhưng mà giám đốc cưới cô ta cũng chỉ thay thế cho anh tống khang mà thôi
nv quần chúng
nv quần chúng
1: thôi làm việc đi
Vương dịch nghe được những lời này sắc mặt dường như có chút trắng, nhưng cô vẫn làm như không nghe thấy những gì họ nói. Cô không muốn gây phiền phức cho nàng, lại càng không muốn làm cho nàng chán ghét cô thêm nên cô sẽ chịu đựng, bỏ nó ra ngoài tai.
cô nhanh chóng di chuyển về phía thâng máy, chẳng mấy chốc cô đã đứng trước bàn làm việc của nàng.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
châu thi vũ, hợp đồng của chị
Châu Thi Vũ vẫn cặm cụi làm việc mà không ngẩng đầu nhìn cô lấy một cái
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
để xuống rồi về đi
cô nghe theo nàng để nó xuống, khi rút tay về, bàn tay cô vô tình cua trúng tấm hình trên bàn của nàng. Tiếp theo đó là tiếng vỡ của thủy tinh vang lên chói tai. Hình chụp của nàng cùng với người con trai nàng yêu bị rơi ra khỏi khung ảnh, nhìn hai người thật hạnh phúc. Người con gái đang nắm tay người đàn ông mỉm cười, ánh mắt chứa chan tình yêu thương giành cho người đàn ông. Ánh mắt đó, nụ cười đó cô cũng đã từng mơ ước. Nhưng mà cô nhận ra rằng mãi mãi cô cũng sẽ không bao giờ có được.
Chát
Châu Thi Vũ nhìn khung ảnh bị rơi vỡ, vung tay tát một bên má của Vương dịch.
Cái tát của nàng làm cô thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, cô ôm lấy một bên má đau rát của mình, nước mắt theo đó mà rơi xuống.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi vũ, em không cố ý em...
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
biến khỏi mắt tôi *quát*
Châu Thi Vũ rống to sau đó ngồi xuống nhặt tấm ảnh của anh và Uyển Nhi lên, nhìn cô bằng ánh mắt đầy căm phẫn.
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
biến khỏi mắt tôi
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi Vũ, em...
Lời nói còn chưa hết cô đã bị nàng hung hăng kéo ra ngoài cửa, cánh cửa kêu "rầm" một tiếng nhanh chóng ngăn cách bên trong và bên ngoài. Cô vì động tác của nàng mà cả người ngã nhoài trên đất.
Sau khi trở về từ công ty của nàng, cô điên cuồng uống rượu. Cô muốn làm cho mình say để quên đi hết những chuyện ngày hôm nay, muốn quên đi nỗi đau này. Cô muốn quên đi tất cả.
Buổi tối nàng về nhà, thấy cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, dưới sàn là những chai rượu trống rỗng nằm lộn xộn.
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
cô bị điên sao
nàng đi đến cầm ly rượu trên bàn quăng xuống dưới sàn.
Cô nhìn chất lỏng màu đỏ chảy ra nhuộm đỏ những mảnh thủy tinh dưới sàn, rồi lại nhìn nàng nở nụ cười chua chát.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Điên haaaa, em điên rồi. Điên vì yêu chị haaaa, em điên thật rồi
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Cô xem cô uống thành cái bộ dạng gì rồi, thật mất mặt
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Haaaa giả sử em là tống khang của chị đi, uống thành bộ dạng này liệu chị có nói như vậy với anh ta không
nàng nghe cô nói như vậy, hai đôi lông mày nhíu lại với nhau. Vương Dịch lại không nghe thấy nàng trả lời, cả người cô lảo đảo đi trến trước mặt nàng
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Chắc không đâu nhỉ, chị yêu anh ta đến như vậy cơ mà
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
cô có tư cách gì mà nhắc tên của anh ấy
Vương Dịch cô thường ngày không có nói nhiều như vậy, chắc có lẽ một phần do cô say, một phần do tâm trạng của cô tích tụ bấy lâu nay. Mà cô lấy hết can đản thét lên
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi Vũ, Tống Khang đã chết rồi, tại sao chị lại không yêu em. Người chết rồi cũng không thể sống lại được, tại sao...
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
cô câm miệng lại cho tôi❄️
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Em không im, chị sẽ lại đánh em nữa sao, em nói Tống khang của chị đã chết rồi chị cũng sẽ lại đánh em thêm một lần nữa đúng không
Chát
Châu Thi Vũ Bị lời nói của cô làm cho kích động mà cho cô một cái bạt tay.
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Sớm biết mình sẽ bị đánh, cô nên im miệng. Tống Khang là điều cấm kị của tôi, cô lần sau tốt nhất nên biết điều
Vương Dịch ôm một bên má sưng đỏ của mình, giọt nước mắt nơi khóe mắt chảy xuống.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Vì một tấm ảnh anh không chần chừ mà đánh em, vì một câu nói chị cũng không lưỡng lự mà tặng em thêm một cái nữa.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Nhưng mà Châu Thi Vũ à, em không cảm thấy đau. Em biết em chỉ là đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Không có một cái gì hết, người người coi thường nên em không có quyền kêu đau, em quen rồi chị à.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi Vũ à, em không giận chị đâu, em chính là giận bản thân mình tại sao lại yêu chị nhiều như vậy.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Dẫu biết chị chẳng bao giờ yêu em, nhưng em vẫn lao đầu vào mà yêu chị, yêu chị điên cuồng, yêu chị hơn chính cả bản thân
Nói xong, cả người cô ngã về phía sau. nàng nhanh tay đỡ lấy người cô, ôm ngang cô lên lầu. Nhìn hai bên má sưng đỏ của cô, lại nhớ đến lời cô nói khi nãy. Không hiểu sao trong lòng nàng lại cảm thấy nhói đau, đây là cảm giác gì trong lòng nàng cũng không rõ.

chap3

vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Ưm...
Vương Dịch mơ màng tỉnh dậy, hai tay day hai bên thái dương. Cô vừa bước xuống giường liền bắt gặp nàng từ phòng tắm đi ra, trên người nàng khoát một chiếc khăn quấn quanh người, những giọt nước còn đọng lại trên tóc thi thoảng rơi xuống. Cô thấy có cái gì đó không đúng, đây là phòng của cô mà. Tại sao nàng lại ở trong này, chẳng lẽ đêm hôm qua nàng ở lại đây.
Châu Thi Vũ bỏ qua ánh mắt của cô, mặt không cảm xúc đi lướt qua cô chuẩn bị ra ngoài
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi Vũ
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
có chuyện gì❄️
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Cái đó hôm qua là chị ở lại chăm sóc em hả
cô vừa nói chỉ vừa chỉ vào chậu nước bên đầu giường
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
cảm thấy áy náy với ông nội
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Vâng
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Châu Thi Vũ
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Chuyện gì nữa
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Là... Là chuyện hôm qua em uống say nên ăn nói linh tinh, em... em xin lỗi "
Châu Thi Vũ Không có trả lời cô mà đi thẳng ra bên ngoài. Vương Dịch đứng đó nhìn chằm chằm vào chậu nước bên kia giường, khi nhìn thấy nó trong lòng cô vui mừng biết bao, cô còn tưởng nàng cảm thấy có lỗi, hối hận vì đã đánh cô nên ở lại chăm sóc cô. Nhưng hóa ra nàng quan tâm cô cũng chỉ vì cảm thấy có lỗi với ông nội, niềm vui chưa được bao lâu đã bị câu nói của nàng dập tắt. Nếu không có ông, dù cô có say đến chết chắc nàng cũng chẳng thèm quan tâm, ngó ngàng đến cô.
nàng quay về phòng thay quần áo, sau đó lái xe đi làm.
phòng làm việc của nàng
trợ lý (nàng)
trợ lý (nàng)
Tổng giám đốc, Phí Thấm Nguyên đã trở về
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
Biết rồi, ra ngoài đi❄️
Thư ký theo lệnh của nàng lui người đi ra ngoài. Châu thi vũ ngón tay cầm bút xoay xoay, trong đầu không ngừng suy nghĩ về Phí Thấm Nguyên. nàng có cảm giác như lần này cô ta trở về sẽ lấy đi một thứ rất quan trọng đối với nàng.
📳 Reng... Reng... Reng
Tiếng chuông điện thoại đưa châu thi vũ thoát ra khỏi dòng suy nghĩ
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
📱Ông nội
ông nội (nàng)
ông nội (nàng)
📱Phí thấm nguyên con bé nó mới về con biết chứ
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
📱con biết
ông nội (nàng)
ông nội (nàng)
📱tối cùng Vương dịch trở về ăn cơm
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
📱Vâng
Châu thi vũ tắt máy, sau đó lại quay về làm công việc còn đang dang dở.
Chiều tối, Vương Dịch cùng với Châu thi vũ trở về biệt thự Châu gia. Cũng giống như lần khác, trước mặt ông nội Châu hai người đều tỏ ra thân thiết, quan tâm chăm sóc nhau. Sau khi mọi người dùng cơm tối xong, ông nội Châu nói có chuyện muốn nói với Châu thi vũ nên hai người nhanh chóng đi vào thư phòng. Để lại Vương dịch và phí thấm nguyên ở trong phòng khách, y (P.N) và cô cứ như vậy mà chìm đắm trong Thế giới riêng của mình, không ai nói với ai câu nào. Đến cuối cùng, phí thấm nguyên vẫn là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này.
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
Vương dịch, chúng ta có thể nói chuyện chứ
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
Vâng
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
chúng ta ra sân sau đi
vương dịch chưa kịp nói phí thấm nguyên nắm tay cô kéo đi
chị kéo cô dừng lại trước gốc cây cổ thụ, nơi này là phía sân sau của biệt thự, trồng rất nhiều cây cảnh và nhiều loại hoa khác nhau, hơn nữa nó còn rất rộng và đẹp.
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
chị còn nhớ dưới gốc cây này, khi còn nhỏ chúng ta đã có những kỉ niệm đẹp với nhau. em và chị cùng nhau khắc tên của chúng ta lên trên này, đến bây giờ hai chữ ấy vẫn chung thủy đứng bên cạnh nhau. Nhưng em và chị....
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
chuyện đó là quá khứ rồi
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
...
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
Vương dịch mấy năm nay em sống tốt không
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
chị họ, em sống rất tốt. hơn nữa tụi em rất yêu nhau
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
em nói thật chứ
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
vâng, chị họ
Phí thấm nguyên im lặng nhìn cô, hai tiếng "chị họ" như một tấm màn ngăn cách ở giữa, đẩy quan hệ của y(P. N) và cô ra xa.
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
Vương dịch, chị có thể ôm em được không. Như một người chị gái ôm em gái của mình
Vương dịch nhìn ra được trong ánh mắt và lời nói của y đang mong chờ cô đồng ý.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
có thể
phí thấm nguyên được sự đồng ý của cô, tiến lại ôm cô, giọng nói có chút đau lòng
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
'chị nhớ em'
sau đó y rời cái ôm
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
"em vẫn đẹp và soái như vậy tiếc là không còn là của chị nữa"
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
*vô thức vuốt nhẹ mái tóc cô*
ngón tay nhẹ nhàng đẩy mái tóc dài che lấp bên má cô phía sau, bên má bị đánh vẫn còn sưng hiện ra trước em
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
là ai
Vương dịch nãy giờ vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nghe thấy tiếng nói lạnh tanh của phí thấm nguyên giật mình hoàn hồn lại.
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
là ai đánh em *tức giận*
cô luống cuống che đi bên má sưng đỏ của mình, lảng tránh qua chuyện khác.
vương dịch (cô)
vương dịch (cô)
... Không có gì... Em vào trong chờ châu thi vũ
Sau đó cô quay người toan bước đi, nhưng bị phí thấm nguyên đứng chặn trước mặt, không cho cô rời đi. Khuân mặt hiện lên sự tức giận hỏi cô.
phí thấm nguyên (y)
phí thấm nguyên (y)
chị nói là ai làm, ai đánh em
châu thi vũ (nàng)
châu thi vũ (nàng)
là tôi
zi
zi
hết ròi chờ chap sau đi
zi
zi
trả nợ (1)
zi
zi
nãy quên viết trc thông cảm

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play