Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mười Ngày Để Yêu Em

chương 1

Cô đã thích anh 2 năm. Nhưng anh thì không.
Anh đã lừa cô kết hôn để lấy tài sản của cô.
Cô là vợ anh nhưng anh đâu có coi cô là vợ, người anh yêu đến cuối cùng cũng chỉ là cô ấy.
Sau khi chiếm hết tài sản của nhà cô thì liền vứt bỏ cô sang một bên.
Giống như một bãi rác. Rồi rước cô ấy về nhà, bắt cô chăm sóc.
Cô ấy không giống như mấy nữ phụ độc ác khác. Cô ấy đối xử rất tốt với cô khiến cô muốn hận cũng hận không nổi.
Mỗi lần nhìn anh ân cần chăm sóc yêu thương cô ấy trái tim liền đau. Cô thật sự rất ghen tị với cô ấy.
cô cảm thấy mình giống như là người thừa trong cái nhà này. Nhiều lúc muốn rời đi muốn trả lại không giang riêng tư cho hai người họ nhưng " vì lí do nào đó mà tác giả cũng ko bt:))"
Cuộc đời này thật trớ trêu biết bao khi mới đây cô nhận được kết quả của bệnh viên rằng cô bị " ung thư máu giai đoạn cuối " đã không thể cứu chữa...
Nhìn về phía đối diện anh không ngừng gắp thức ăn cho cô ấy trong lòng không khỏi thấy tủi thân.
Bỗng có gì đó từ mũi cô chảy ra rơi xuống bát cơm làm đỏ một mảng nhỏ, cô vội đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh.
Cô bị chảy máu cam ngày càng nhiều cũng cho thấy tình trạng hiện tại của cô ngày càng nặng, nhìn mình trong gương sao cảm thấy xa lạ đến thế.
Khuôn mặt hồng hào đầy sức sống ngày xưa đâu rồi.
Khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác này khiến cô không thích chút nào đang thất thần thì cô ấy chạy vào quan tâm cô hỏi cô có sao không.
cô ấy
cô ấy
Cô có sao không" hỏi han, quan tâm "
Cô
Không sao chỉ là chảy máu cam bình thường thôi.
cô ấy
cô ấy
Vậy được rồi cô mau ra ăn cơm đi.
Cô
Tôi no rồi, tôi đi lên phòng trước.
Cô vội vàng xoay người đi lên lầu.
Cô
" Cô ấy tại sao lại đối tốt với cô như vậy khiến cô rất khó chịu "
Sức khoẻ của cô ngày càng yếu, mỗi ngày đều phải trang điểm đậm để che đi khuôn mặt nhợt nhạt của mình.
Hôm nay cô phải đến bệnh viện khám định kì.
bác sĩ
bác sĩ
Tôi khuyên cô nên nhập viện để điều trị đi.
Cô
Dù gì cũng không thể khỏi được, tôi không muốn những ngày tháng cuối đời của mình ở trong bệnh viện.
Cô
Bác sĩ thời gian của tôi còn bao lâu.
bác sĩ
bác sĩ
Nhiều nhất là 10 ngày.
Lời nói của bác sĩ như mũi dao rạch mạnh vào người cô " 10 ngày cô chỉ còn sống được 10 ngày nữa mà thôi.
Cô cười nhạt tạm biệt bác sĩ rồi đi ra ngoài. Trở về nhà đã là 7 giờ tối
Vừa đến cửa đã thấy tiếng cười Khanh khách của cô ấy
Cô ấy gối đầu lên chân anh còn anh thì không ngừng đút hoa quả cho cô ấy
Cảnh tượng này thật hạnh phúc biết bao nhưng tại sao trái tim lại đau thế này. Cô không nói gì lặng lẽ đi lên lầu
Nửa đêm cô không ngủ được cô lên sân thượng hóng gió một chút ngoài ý muốn là anh cũng ở đây
Cô
"Anh không ngủ sao"
Anh
Anh
"Muộn thế này cô còn lên đây làm gì"
Anh lạnh nhạt nói " khó ngủ nên lên đây hóng gió "
Cô tiến gần anh nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định
Anh im lặng không nói gì
Cô ngước mắt nhìn lên bầu trời
Cô
"Trời hôm nay thật âm u biết bao mây đen giăng kín trời khiến mặt trăng cũng bị che kín"
Nó giống như lòng cô lúc này vậy u ám một chút ánh sáng cũng không có
"Anh có thấy hạnh phúc không nếu cô biến mất "
Cô chỉ cười nhẹ câu nói này cô đã nghe nhiều rồi, nhiều đến nổi vô cũng chẳng còn cảm giác gì nữa
Cô
ngay từ đầu đã không yêu em vậy tại sao lại muốn kết hôn với em
Anh
Anh
Gia sản nhà cô
Anh không chút do dự nói ra lý do anh muốn kết hôn với cô
Cô
Cho em 10 ngày
Anh
Anh
Làm gì /anh nghi hoặc nhìn cô /
Cô
trong mười ngày này hãy ở bên em được không anh chỉ cần giả vờ yêu thương em một chút dịu dàng một chút, sau mười ngày em sẽ biến mất mãi mãi
Anh
Anh
Cô định giở trò gì /anh nheo mắt nhìn cô/
Cô
Nếu anh không muốn thò không cần đồng ý
Anh
Anh
Cô chắc là sau mười ngày cô sẽ đi
Cô
đúng vậy /cô nhìn anh gật đầu thật mạnh/
Cô
/cô muốn những ngày cuối cùng của cuộc đời mình sec được ở cạnh anh/
Anh
Anh
Được
"Ngày thứ nhất"

Chương 2: còn tám ngày

Ngày thứ nhất
Cô
Chúng ta đi du lịch được không?
Điều này cô đã muốn làm lâu rồi nhưng không thể làm được
Anh
Anh
Mặt anh không chút cảm xúc gật nhẹ đầu một cái rồi đi lên lầu
May mà trong 10 ngày này cô ấy đã về quê chăm sóc mẹ bị bệnh
Đôi mắt cô đột nguồn nhìn theo anh
Ngày thứ hai
Vừa xuống sân bay cô đã chạy nhảy khắp nơi, địa điểm mà họ đến là Hàn Quốc
Cô
Thời tiết bên đây lạnh thiệt ha
Cô đưa tay hướng những bông tuyết mỉm cười thật vui vẻ đưa mắt nhìn về phía anh
Anh bất chợt bị cuốn hút vào nụ cười ấy, đôi mắt đen sạch sẽ biết bao
Hình như đã lâu rồi anh không thấy cô cười vui vẻ đến vậy
Hai người trở về khách sạn thuê một căn phòng đôi, vừa vào căn phòng cô liền lăn lên giường cuộn mình vào chiếc chăn ấm chỉ để lộ ra chiếc đầu nhỏ
ở ngoài lạnh quá lâu khiến cô có chút mệt mỏi lúc này cô chỉ muốn ngủ một chút thôi
Nhưng vừa chợp mắt một lúc thì bị anh kéo dậy
Anh
Anh
Mau tắm rửa để còn đi ăn cơm
Dù rất mệt nhưng cô vẫn nghe lời anh ngoan ngoãn đi vào phòng tắm
Một lúc sau cô từ phòng tắm đi ra, anh nhìn cô ngẩn người cô mặc nguyên một bộ thỏ hồng trên đầu còn có hai cái tai nhỏ
Khuôn mặt cô vì vừa mới tắm xong mà hồng hào nhìn chỉ muốn véo một cái
Không thể không thừa nhân bộ dáng này của cô thật sự rất câu dẫn người
Anh ho khang một tiếng đi ra khỏi phòng cô cũng vội vàng chạy theo sau
Hai ngời ăn xong liền đi dạo ngoài biển
Cô
Nếu một ngày nào đó em biến mất anh có buồn không /cô nghiên đầu nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ/
Anh không thèm nhìn cô một cái phũ phàn nói
Anh
Anh
Ngược lại
Còn tiếp
Tác giả
Tác giả
Pp mai viết tiếp, hôm nay tgai hc bài òi pp🙂

chương 3

Hai người định đi ăn sáng thì anh có điện thoại
Cô vô thức lướt nhìn màn hình tên người gọi đến tim cô bất giác nhói lên
cô vội quay đầu đi như không nhìn thấy gì
Anh quay sang cô nói
Anh
Anh
Tôi nghe điện thoại một lát
Cô
Thấy anh nghe điện thoại xong khuôn mặt trở nên lo lắng
Cô
Có chuyện gì sao
Anh
Anh
Chắc tôi phải về nước hai ngày
Cô
Có chuyện gì sao
Anh
Anh
cô ấy bị bệnh tôi phải trở về xem thế nào
Cô
À vậy anh đi đi
Cô cố gắng nặn ra nụ cười tự nhiên nhất
Anh quay người trở về phòng thủ dọn một vài bộ quần áo rồi đi ra ngoài
Cô
Anh đi đường cẩn thận
Anh
Anh
Nói rồi anh liền quay người đi ra khỏi phòng
Hóc mắt cô đỏ ửng không muốn kìm nén nữa mà khóc lên
Chỉ một cú điện thoại nói rằng cô ấy bị bệnh mà đã lo lắng như vậy sao
có chăng khi cô nói cô mắc bệnh anh cũng sẽ lo lắng như vậy không
Cô cười tự diễu
sao có thể chứ đối với anh mà nói cô chẳng là cái gì cả
Có khi còn mong cô chết còng sớm còng tốt
Bỗng một cơn chóng vắng ập đến cả người cô mất thăng bằng ngã xuống đất
Máu từ bên trong mũi chảy ra
trước mắt trở nên tối sầm
Cô ngất đi
Lúc cô tỉnh dậy đã là nữa đêm, cả người như không còn sức lực nhìn ra ngoài trời lúc này đã tối
Cô mới giật mình cô hôn mê lâu vậy sao
Lấy hết sức lực đứng lên từ mặt đất bước từng bước khó khăn trở về phòng
Một ngày trôi qua thật nhạt nhẽo
Ngày thứ năm, cả đêm không ngủ được hiện tại hai mắt cô không khác gì con gấu trúc
Mệt mỏi lê từng bước chân nặng nề vào phòng tắm
Cô lấy tay vụt nước vào mặt
Trước mắt cô hiện lên một dòng nước đỏ loè
Cô nhìn vào trong gương
Cô lại chảy máu cam rồi, cô rửa thật sạch nhưng lúc sau nó lại chảy ra
Cô thất thần nhìn vào trong gương
Kệ cho máu chảy không ngừng rồi rơi xuống bồn rửa mặt
Cô vuốt vuốt khuôn mặt gầy gò của mình
Cô có thể trụ được đến ngày thứ mười hay không
Ngày thứ sáu
Biết ngày hôm nay anh sẽ trở lại
Nên từ sáng sớm cô đã gọi phục vụ khách sạn chuẩn bị những món anh thích
Hoàn thành xong tất cả cũng đã bảy giờ sáng
Sau đó cô chạy xuống đại sảnh khách sạn đợi anh
Thời gian thấm thoát đi qua
Ngoài trời cũng đã dần tối nhưng anh vẫn chưa trở về
Cả người cô xụi lơ ngồi xuống ghế chờ ở đại sảnh *tại sao anh vẫn chưa trở về*
Từ sân bay về khách sạn cũng chỉ mất nữa tiếng mà thôi
Cô do dự có nên gọi cho anh hay không
Cuối cùng cô không nhịn được mà gọi cho anh
đầu dây vang lên tiếng chuông thật dài nhưng không có ai nghe máy
Cô vẫn không từ bỏ mà lại gọi cho anh kết quả anh vẫn không nghe máy
Cô gọi cho anh liên tục cho đến khi điện thoại cô hết pin cô mới dừng lại
Anh vẫn không nghe máy
Ngoái đầu nhìn ra bên ngoài
trời đã hoàn toàn tối hẳn nhưng bóng dáng quen thuộc vẫn chưa xuất hiện
Cô thất vọng đứng lên định trở về phòng thì trước mắt bỗng tối sầm
*Cô ngất đi*
lúc cô tỉnh dậy thì đã nằm ở trong phòng
Bên cạnh cô còn có một nhân viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Cô tỉnh rồi sao có cảm thấy không khoẻ chỗ nào hay không
Cô
Tôi không sao
Cô
Cảm ơn cô nhưng tại sao tôi lại ở đây
Cô nhớ là trước khi ngất đi cô vẫn ở đại sảnh của khách sạn mà
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
à chúng tôi đã kêu người đưa cô về đây
Cô
À / cô gật đầu như đã hiểu/
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Cho tôi hỏi cô một câu được không
Cô
ừ cô hỏi đi
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Cô bị ung thư máu sao
Cô dân viên dè dặt hỏi
Mặt cô nhất thời cứng đờ mãi một lúc sau mới nói
Cô
Cô
Bác sĩ có nói gì về tình trạng của tôi không
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Bác sĩ nói tình trạng của cô ngày càng nặng không thể cứu chữa được nữa
Cô
Tôi biết rồi cô ra ngoài đi tôi có thể tự lo liệu được
Nhân Viên khách sạn
Nhân Viên khách sạn
Vậy tôi đi trước
Cả ngời cô lúc này như cào hầm băng lạnh lẽo
Cô muốn đứng dậy đi lấy nước
Nhưng một chút sức lực để di chuyển cô cũng không có
Nhìn đồng hồ đã sắp đến mười hai giờ rồi ngày mới lại đến
Cũng như nhắc nhở cô rằng thời giang cô còn có thể duy trì được là *Ba Ngày*
tinh kim phút chỉ vào số mười hai, ngày mới đã đến
Anh thất hứa rồi
Ngày thứ bảy cô đã dậy từ lâu nhưng cô vẫn nằm im bất động ở trên giường
Vì cô lúc này đã không còn một chút sức lực nào nữa rồi
Một quá cô thật sự rất mệt
Dù vừa mới dậy thôi nhưng mắt cô tại sao lại nặng trĩu thế này
Cố gắng để cho mình giữ tỉnh táo nhưng cuối cùng hai mắt vẫn khép lại
Mãi đến gần xế chiều cô mới tỉnh lại với chiếc điện thoại trên đầu giường
Cô mở khoá lên vừa nhìn thời giang ở trên màn hình cô liền giật mình
Vậy mà đã năm giờ rồi sao, cô lại có thể ngủ lâu như vậy
Bụng kêu lên một tiếng ục ục cô đưa tay xoa xoa cái bụng xẹp lép của mình
Từ hôm qua tới giờ cô vẫn chưa động đến một miếng cơm nào...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play