"Check-in bãi biển nào!" tôi hào hứng nói với đám bạn, tay giơ cao chiếc điện thoại smartphone.
Đám bạn của tôi người thì giơ tay chữ V, người lại để hình trái tim, tuy khá lộn xộn nhưng không hề lạc quẻ vì trên gương mặt ai cũng lộ nụ cười hào hứng và vui vẻ.
Tách!
"Đâu, đâu, để tao xem nào!" thằng bạn đầu đinh dòm vào điện thoại của tôi rồi nói: "Trời ơi, mày chụp tụi tao trông dìm hàng quá vậy."
"Chụp làm kỷ niệm thôi, không đăng mạng xã hội đâu." tôi trấn an thằng bạn.
"Thay đồ bơi đi tụi mày, buổi tối còn ra quán ăn hải sản nữa." thằng bạn nhuộm tóc nâu nói.
"Được, tao cũng muốn tắm biển rồi." thằng bạn tóc đen cao nhất cả đám đồng tình.
Tâm tình của tôi lúc này rất thư thả, hiếm có dịp có thể rủ đông đủ như vậy đi du lịch một lần.
Tôi cùng đám bạn thay đồ bơi với tốc độ thần sầu rồi chạy ào ra bãi biển rộng lớn, để bản thân hoà vào sóng nước mát mẻ.
Tôi rất tự tin vào kỹ năng bơi lội của bản thân, nên đã bơi ra khá xa bời.
Không ngờ rằng đó sẽ là quyết định hối hận nhất cuộc đời tôi.
Vụt!
Một vật gì đó kéo tôi xuống dưới nước, khiến tôi hoảng hồn mà cố gắng ngoi lên.
Lực kéo của nó càng ngày càng mạnh, cộng thêm sóng biển đập vào cơ thể, khiến cho tôi không cách nào cầm cự được.
Không... mình cứ như vậy mà chết đi sao?
Kỳ du lịch này vậy là toang rồi, thật có lỗi với đám bạn mà.
Ba mẹ, con xin lỗi...
Tôi chỉ có thể nghĩ như vậy trước khi hoàn toàn mất ý thức.
...
"Nhóc con đó chưa chết sao bác sĩ?"
"Vâng, thưa cậu chủ Zinica, có lẽ cậu chủ nhỏ chỉ uống một ngụm nhỏ và kịp nôn ra nên không có vấn đề gì."
"Được rồi, ông mau đi đi, cha của ta không thích có người lạ ở trong nhà đâu."
Tôi mơ màng mở mắt thì nhìn thấy đèn pha lê và trần nhà trang trí theo phong cách cổ điển phương Tây, còn có gương mặt non nớt của một đứa trẻ đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
Đứa trẻ đó bĩu môi có vẻ không vui khi thấy tôi mở mắt, sau đó quay đầu rời khỏi phòng mà không thèm ngoảnh lại.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tôi đang nằm mơ sao?
Không đúng, tôi đã đi tắm biển với đám bạn mà. Và không may bị thứ gì đó kéo chân làm đuối nước...
Vì là một tín đồ mê tiểu thuyết và truyện tranh, rất nhanh một khái niệm đã xuất hiện trong đầu tôi.
Xuyên không. À, cũng có thể gọi là Chuyển sinh, vì cơ thể gốc của tôi có khi đã chết rồi.
Bác sĩ gọi tên bé trai đó là Zinica sao? Nghe có chút quen thuộc.
Hình như là tên của nhân vật phản diện trong bộ tiểu thuyết tôi đọc cách đây không lâu.
Tên là gì ấy nhỉ?
Người Chơi Mạnh Nhất Là Tử Linh Sư?
Hình như là nó.
Một cuốn tiểu thuyết kể về việc nam chính Hắc Văn ở trong giấc mơ suốt một năm bị quái vật săn bắt, đuổi giết, cứ nghĩ do bản thân có vấn đề. Nhưng không ngờ về sau trái đất lại xuất hiện tháp thí luyện và một đồng hồ đếm ngược, nếu trong vòng mười năm mà nhân loại không phá đảo được tháp thí luyện thì toàn bộ trái đất sẽ bị hủy diệt. Nam chính và những người khác được chọn ngẫu nhiên trở thành người chơi mang sức mạnh đặc biệt, nghiễm nhiên trở thành hy vọng của nhân loại. Người thường dù không thể tiến vào tháp thí luyện nhưng có thể theo dõi và donate thông qua kênh trực tuyến của các người chơi.
Tuy tôi chưa coi được tới đoạn kết của cuốn tiểu thuyết, nhưng chắc nội dung đại khái là nam chính sẽ phá đảo tháp thí luyện thành công và được người đời ca tụng thôi.
Tôi tính mở miệng thử nói thì cảm thấy không đúng lắm.
"Nước."
Giọng nói của tôi lúc này khá trẻ con, tôi chuyển sinh vào một đứa bé sao?
Có một bà vú vội tới giúp tôi uống nước, đôi mắt ánh lên vẻ thương xót và đau lòng: "Nước đây, cậu chủ Rosa cứ uống từ từ."
Rosa?
Tôi đã biết được thân phận hiện tại của mình rồi.
Rosa Angele là em trai cùng cha khác mẹ của nhân vật phản diện Zinica Angele, là một pháo hôi sau này sẽ bị anh trai đẩy vào chỗ chết ở trong tháp thí luyện.
Quan trọng hơn cả Angele là một gia tộc Mafia, mỗi ngày đều phải đối mặt với nguy hiểm và máu tanh, là nơi tồi tệ nhất để chuyển sinh, thà rằng cho tôi xuyên vào nhân vật qua đường có đỡ hơn không?
Tôi thật sự khóc không thành tiếng.
"Đứa trẻ đáng thương, còn nhỏ như vậy đã bị đầu độc rồi." bà vú thở dài buồn bã, xoa nhẹ mái tóc vàng nhạt của tôi.
Đầu độc? Quả nhiên... Có lẽ Rosa thật đã chết do không chịu được chất độc, mới khiến tôi có thể nhập vào bên trong cơ thể này.
Có khi tôi còn không thể cầm cự được một tháng trong cái ngôi nhà này.
Tôi kìm chế bản thân không thở dài vì còn đang ở trước mặt bà vú.
Không được, không được phá hoại danh tiếng của ông tổ ngành Isekai/ Chuyển sinh được! Tôi nhất định phải cố gắng sống sót.
Hiện tại cách thời gian bắt đầu cuốn tiểu thuyết còn rất lâu, tôi phải lập kế hoạch để có thể rời khỏi cái gia đình đáng sợ này.
Hưm, buồn ngủ quá!
Trước tiên phải đi ngủ một giấc đã, cơ thể này đã chịu phải chất độc tàn phá nên cần phải nghỉ ngơi.
Đôi mắt của tôi dần trở nên nặng trĩu, ý thức cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Ảnh minh hoạ:
Sống một thời gian trong ngôi nhà đó, tôi đã hoàn toàn chết lặng khi bản thân bị ám sát và đầu độc liên tục.
Ngay cả bà vú tôi gặp trong ngày đầu tiên cũng chết do trúng một phát đạn ở giữa ngực.
Aura Dante- người mẹ ruột hiện tại của tôi là tình nhân của ông trùm băng đảng Angele nên tôi vẫn chưa gặp được bà ấy.
Trong khi mẹ của Zinica- Sofia đã phản bội tổ chức Angele và đầu quân cho chính phủ, điều đó khiến cho ông trùm Roco vô cùng tức giận, nếu không phải trước đây Roco rất yêu thương Zinica thì có lẽ hắn cũng bị vạ lây bởi mẹ của mình.
Có lẽ sợ bản thân bị phản bội một lần nữa, người cha của tôi không còn thân thiết với tôi và Zinica nữa. Dù có nghe tin tức tôi hoặc Zinica bị ám sát thì cũng không tới thăm.
Với tần suất đổi người hầu và vệ sĩ liên tục, thật trớ trêu thay người mà tôi thân thiết nhất chỉ có anh trai Zinica.
Trong biệt thự rộng lớn này, việc bị ám sát liên tục khiến tôi cũng lâm vào cảm giác căng thẳng và sợ hãi tột độ.
Dù Zinica xa lánh tôi thì tôi vẫn cố bám theo anh ta, vì tôi biết anh ấy là nhân vật phản diện nên sẽ sống rất dai. Mà tôi thì dù có hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến cốt truyện.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào hành lang dài, tôi chậm chạp bước đi về phía cửa thư viện. Zinica nếu không tập bắn súng thì chỉ có thể tới nơi này thôi.
Tôi gõ cửa vài cái rồi lên tiếng: "Anh trai, là em."
Không đợi Zinica đáp lại tôi liền mở cửa.
Zinica thật sự ở bên trong, anh ta chẳng thèm buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi cũng đã quen với sự máu lạnh của anh ta, sau khi lựa được được một quyển sách liền ngồi xuống đọc.
Khi còn nhỏ tuổi tiếp thu ngoại ngữ thật sự rất tốt, tôi phải tranh thủ học tập để sau này có thể nói được nhiều thứ tiếng mới được.
"Này."
Giọng nói của Zinica đột ngột vang lên khiến cho tôi giật bắn mình.
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía đối phương với vẻ hồi hộp.
"C-Có chuyện gì không anh?"
"Thay vì đọc sách như vậy thì mày nên học bắn súng đi." Zinica nhàn nhạt lên tiếng: "Cũng sắp sáu tuổi rồi, lúc đó mày sẽ bị quăng ra rừng tuyết rồi học một khoá sinh tồn đó."
"???"
Gì chứ? Anh ta đang nói đùa với tôi đúng không?
"Tao cũng chẳng đùa với mày làm gì, lúc tao 6 tuổi cũng bị quẳng ra núi thôi. Có một ông chú sẽ hướng dẫn sinh tồn cơ bản trong vòng một tuần, sau đó mày phải ở lại chỗ đó trong vòng một tháng, có bị sốt chết cũng không ai quan tâm đâu."
"..."
Từ nhỏ đã bị ép thử thách sinh tồn như vậy, đây là nguyên nhân mà nhân vật phản diện có khả năng đối đầu với nam chính sao?
Tôi không quá tự tin bản thân có thể làm được...
Phút chốc tinh thần của tôi tụt dốc không phanh.
Zinica nhìn thấy bộ dạng buồn bã của tôi, lại nói tiếp: "Tao có thể xin cha tham gia khoá huấn luyện này cùng mày."
"Thật không?" đôi mắt của tôi loé sáng đầy vẻ chờ mong.
"Thật." Zinica ngắn gọn đáp lại.
"Cảm ơn anh hai!" tôi phát ra lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng.
Xem ra Zinica không máu lạnh như tôi tưởng, dù sao ở bên cạnh nhau một quãng thời gian dài như vậy ắt hẳn cũng nảy sinh hảo cảm đối với người em trai cùng cha khác mẹ như tôi.
"Nếu mày ngáng chân thì tao cũng sẽ không giúp đỡ đâu."
"Vâng, em sẽ cố gắng không ngáng chân anh ạ." tôi lễ phép đáp lại cọng cỏ cứu mạng của bản thân.
...
Giống như những gì Zinica đã nói, vào ngày sinh nhật 6 tuổi, thứ chờ đợi tôi không phải bánh kem sinh nhật đắt tiền hay bữa tiệc linh đình mà là một khoá huấn luyện địa ngục ở nơi núi tuyết lạnh lẽo.
"Ta sẽ là thầy giáo của cậu Rosa trong khoá huấn luyện lần này, tên ta là Joe."
Một người đàn ông tóc đỏ để râu quai nón mỉm cười nói với Rosa sau đó lại quay sang chào hỏi Zinica:
"Chào Zinica, đã lâu không gặp."
"Chào chú Joe."
"Cháu lớn lên ngày càng giống ngài Roco, mối quan hệ của cháu và Rosa có vẻ thân thiết nhỉ?"
Zinica cũng không phản bác mà đáp lại Joe:
"Cũng tàm tạm ạ, do thằng nhóc này cũng ngoan."
"Ha ha, được rồi, nếu có người cùng thực hành có lẽ Rosa sẽ tiếp thu nhanh hơn nhiều. Đi nào!"
Dù đã mặc áo khoác lông rất dày nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh cóng, gió thổi từ trong núi như muốn lật ngã tôi mấy lần.
"Chậm quá."
Zinica lên tiếng sau đó kéo tôi đi về phía nhà gỗ, nhờ đối phương chắn gió ở phía trước nên cũng giúp tôi dễ dàng bước đi hơn.
"Cảm ơn anh hai."
"..." Zinica trầm mặc một lát lại nói: "Đừng có cảm ơn hoài, phiền quá."
Tôi cảm thấy cạn lời khi nghe thấy câu vừa rồi, nhưng đang được người ta giúp đỡ nên tôi quyết định im lặng luôn.
Căn nhà gỗ nhìn từ xa trông chẳng khác nào một ngôi nhà bỏ hoang cả, tôi có thể đoán được dù ở bên trong hay bên ngoài chắc cũng lạnh như nhau cả.
Làm sao một đứa trẻ 6 tuổi có thể sống sót ở nơi này trong vòng một tháng chứ?
Ngày đầu tiên tôi được chú Joe hướng dẫn cách đặt bẫy trong rừng và quanh hồ, vì thức ăn kiếm được trong mùa đông rất khó khăn nên nó xem như mục tiêu hàng đầu.
Nhìn động tác thành thục của Zinica, tôi cảm thấy bản thân không cam tâm khi mang linh hồn người lớn mà còn thua một đứa trẻ 10 tuổi, liền cố gắng đặt thật nhiều bẫy.
"Đốt lửa sưởi ấm đi, nếu không bị đông cứng tay bây giờ." Zinica giữ quần áo lại.
"Vâng." tôi vui vẻ đáp lại.
Tuy khá vất vả nhưng so với việc ở trong ngôi nhà đó và thời thời khắc khắc cảnh giác vẫn tốt hơn nhiều, tôi cảm thấy giống như một chuyến cắm trại nơi hoang dã vậy.
...
Được học tập với dân chuyên là một trải nghiệm rất thú vị, tôi có thể tiếp thu rất nhanh những kiến thức của đối phương, nhưng những công việc nào cần thể lực thì vẫn quá sức với một đứa trẻ.
Rất nhanh một tuần đã trôi qua, Joe chào tạm biệt tôi và Zinica.
Vậy là một tháng tự sinh tồn ở ngọn núi này chính thức bắt đầu.
"Tuy khu núi này được tổ chức bảo vệ, nhưng vẫn có thể để cá lọt lưới." Zinica liếc nhìn tôi rồi hỏi: "Mày có mang theo súng như tao bảo không?"
"Có, em có mang." tôi ngay lập tức đáp lại, mặc dù chỉ là một khẩu súng nhỏ nhưng ít nhất vẫn có sức sát thương.
"Tốt lắm, chúng ta sẽ không ở lại ngôi nhà này, quá nguy hiểm." Zinica mỉm cười tự giễu: "Trông chẳng khác nào ngọn hải đăng dẫn đường cho bọn hải tặc cả."
Tôi thoáng rùng mình, nhanh chóng tự chấn chỉnh lại sự thoải mái quá mức của bản thân.
Không thể dựa dẫm vào Zinica được, anh ta cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, vẫn còn cách xa lắm lúc trở thành một nhân vật phản diện người người khiếp sợ.
Hai người tôi băng qua rừng tuyết, tìm nơi thích hợp để dựng lều cắm trại, chợt bước chân của Zinica dừng lại khiến tôi cũng phải dừng theo.
"Có chuyện gì vậy anh hai?"
Zinica không đáp lại tôi, sau khi nhìn chằm chằm về một phía liền thở dài một hơi:
"Chúng ta vô tình bước vào địa bàn của loài sói rồi."
Cái gì cơ?
Trái tim của tôi như trùng xuống, tôi vội vàng lên tiếng:
"Vậy... vậy chúng ta nên rời đi thôi. Không nên ở lại lâu."
"Quá muộn rồi."
Bóng dáng của đàn sói dần xuất hiện và vây quanh lấy chúng tôi.
Đếm sơ thì ít nhất cũng phải 6-7 con.
Chết tiệt, sao mà xui xẻo dữ vậy?
Tôi và Zinica phải làm sao bây giờ?
"Mày biết trèo cây mà đúng không? Trèo lên đi." Zinica đột nhiên lên tiếng.
Tôi cũng không thể nghĩ gì nhiều, vội vàng trèo lên cái cây mà Zinica nói.
Tôi không ngờ rằng bản thân lại chứng kiến cảnh Zinica một mình đối đầu với bầy sói.
Mặc dù có súng trong tay, nhưng số lượng của bầy sói cũng không ít.
Tôi muốn ngắm bắn yểm trợ nhưng lại sợ vô tình bắn trúng Zinica vì động tác của anh ta lẫn bầy sói đều quá nhanh.
Nhìn Zinica dần chồng chất vết thương, tôi rốt cuộc không nhịn được mà trèo xuống muốn giúp đỡ anh ta.
Nếu không bắn súng được thì có thể dùng dao, tôi không thể trơ mắt ra nhìn Zinica hứng chịu tất cả được.
Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn thấy một con sói chuẩn bị vồ lấy cắn xé Zinica từ đằng sau lưng.
Không một chút do dự, tôi lao tới và vồ lấy con sói đó, chém liên tục vào cổ nó trước khi nó kịp tấn công tôi.
Nó vùng vẫy rất kịch liệt, khiến tôi như muốn bị hất văng ra xa. Nhưng tôi vẫn nắm chặt lông nó, đâm sâu vào chỗ vết thương khiến máu chảy ra càng nhiều hơn.
Khi có một con sói khác định há miệng đầy răng nanh cắn vào tay tôi, tuy tôi không thể nhìn kịp nhưng đã lăn sang một vòng để né nó.
May mắn là đa phần những con sói khác chỉ đang tập trung tấn công Zinica nên tôi thời gian để hồi phục lại tinh thần, dù sao trực giác của tôi vẫn chưa nhạy bén bằng anh ta, nếu bị bầy sói tấn công dồn dập thì thật sự tiêu đời.
Pằng.
Sau khi giết được con sói cuối cùng bằng súng ống, Zinica mới nhìn về phía tôi.
Toàn thân của Zinica đầy máu, nhưng mái tóc vàng cùng gương mặt tinh xảo vẫn khiến anh ta rất xinh đẹp và thu hút.
"Không tệ, Rosa. Tôi công nhận cậu là em trai của mình."
Dường như thái độ của Zinica đối với tôi đã có chuyển biến tốt hơn.
Tôi cũng cảm thấy rất ngưỡng mộ với đối phương, sức mạnh đó thật sự không phải chuyện đùa.
Quả nhiên là đối thủ một mất một còn của nam chính...
Đáng tiếc, dù Zinica có đối xử tốt với tôi thì tôi cũng sẽ tìm cách rời đi thôi.
Cái tổ chức mafia này quá độc ác và tàn nhẫn, lương tâm của tôi không cho phép bản thân tiếp tay cho một tổ chức như thế này.
Chưa bao giờ tôi lại mong chờ tháp thí luyện xuất hiện như bây giờ.
Để xem, lúc nam chính đối đầu với Zinica thì lúc đó Zinica 28 tuổi.
18 năm sao? Lâu thật đấy...
Bản thân nên làm gì để không dính dáng tới công việc của tổ chức bây giờ?
"Đi thôi, Rosa, hình như phía trước có một nơi phù hợp để cắm trại." Zinica lên tiếng.
"Vâng, anh hai."
Tôi đáp lại, cắt ngang suy nghĩ rối rắm của bản thân.
Trước tiên phải sống sót ở nơi này trong 1 tháng cái đã, bầy sói có lẽ chỉ là điểm khởi đầu mà thôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play