Bảo Bối Nhỏ
#1
Viên Cẩm Hưng
Chú nhỏ, cháu không có làm...Thật sự không có mà....
Phó Chánh Sơ
Đến tận bây giờ cháu còn chối sao?
Cả người Cẩm Hưng bị hắn đẩy ngã xuống sàn, lực đẩy mạnh như vậy. Ai cũng hiểu Chánh Sơ đã dùng lực mạnh như thế nào!
Cẩm Hưng dựa vào tường, choáng váng nhìn túi bột màu trắng nằm trong tay hắn
Nước mắt Cẩm Hưng không nhịn được tuôn rơi, cay đắng xen lẫn tuyệt vọng bao trùm khiến chân tay bủn rủn, bàn tay run rẩy siết chặt chiếc khăn đang che trên người
Từ đầu đến cuối, em vẫn kịch liệt lắc đầu. Nhất quyết không chịu thừa nhận việc bỏ thuốc kia là do em làm
Nhưng ngay cả khi em quỳ xuống, trước mặt hắn cố gắng giải thích. Bọn họ vẫn không tin em
Phó Chánh Sơ
Trong camera đã ghi rõ bóng lưng của cháu đi vào phòng ngủ. Cẩm Hưng, tôi dạy cháu như vậy sao?!
Chánh Sơ cầm bịch thuốc, dứt khoát ném thẳng xuống đất
Hắn tức giận đến nỗi gân xanh nổi lên, trước mặt em không nhịn được, gầm lên
Phó Chánh Sơ
CẨM HƯNG, TÔI ĐỐI XỬ VỚI CHÁU NHƯ THẾ NÀO?!! /nói lớn từng chữ/
Phó Chánh Sơ
Tôi dạy cháu phải lớn lên trở thành người, chứ không phải như vậy!!
Cẩm Hưng bị hắn đẩy ngã, bây giờ lại không nhịn được chập chững chạy về phía hắn. Từ nhỏ đến lớn em được hắn nuông chiều, Chánh Sơ còn là bạn thân của ba em, ngoại trừ cha ruột, hắn là người đầu tiên để em được ỷ lại
Chỉ là không ngờ được, sự ngưỡng mộ dành cho người chú lại trở thành tình yêu lúc nào không hay
Trái tim nhỏ bé luôn cố gắng che giấu tình cảm ấy, có điều Cẩm Hưng luôn biết cả hai sẽ không có khả năng
Em chỉ muốn chú được hạnh phúc, lấy vợ sinh con
Tâm hồn thuần khiết như vậy, sẽ không bao giờ có chuyện em bỏ thuốc chú
Viên Cẩm Hưng
Cháu không có bỏ thuốc...chú...chú phải tin cháu!!
Cơ thể em không mảnh vải che thân chỉ có duy nhất tấm chăn dày cộm che đi vết hôn xanh tím vô cùng chói mắt
Sắc mặt Chánh Sơ đen lại, lửa giận trong lòng ngày một lớn
Hắn không đánh em từ trước đến nay luôn như vậy
Nhưng từ trong ánh mắt lạnh lẽo kia em đã biết chú không hề tin em
Viên Cẩm Hưng
"Vì sao chứ? Tại sao chú lại không tin cháu?"
Viên Cẩm Hưng
Từ trước đến nay chú đã nhìn cháu lớn lên như thế nào. Chú, cháu không phải loại người như vậy...
Viên Cẩm Hưng
Cháu không như cô ấy, khoonh bao giờ làm ra loại chuyện như vậy...
Trong mắt Chánh Sơ đã tràn ngập sự thất vọng lẫn chán ghét, nghe thấy em gọi lên cái tên đó. Hắn không nhịn được một cái tát liền rơi xuống trên đôi má hồng hào của em
Viên Cẩm Hưng
Chú...vì sao? /ngạc nhiên/
Giọng nói của em nghẹn ngào, em không thể tin hắn đã tát em
Thậm chí gã đàn ông kia còn gằn lên từng chữ
Phó Chánh Sơ
CẨM HƯNG, TÔI ĐÃ NÓI VỚI CHÁU BAO NHIÊU LẦN RỒI?
Phó Chánh Sơ
CHÁU VĨNH VIỄN KHÔNG BAO GIỜ GIỐNG ĐƯỢC NHƯ CÔ ẤY. CẨM HƯNG, CHÁU MAU CÚT KHỎI MẮT TÔI!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play