Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lặng Lẽ Bên Cậu

Những Bước Tiến Đầu

Thiên An
Thiên An
(ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt nhìn ra xa xăm): Mình đang sống những ngày thanh xuân đẹp nhất, đúng không nhỉ?
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Phương Tuấn (đứng ở cửa lớp, nhìn An với ánh mắt tò mò): An, sao cậu vẫn ngồi đây vậy?
Thiên An
Thiên An
Thiên An (giật mình, vội vàng đóng cuốn sổ lại): À… tớ chỉ ngồi lại một chút thôi. Cậu chưa về à?
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Phương Tuấn (mỉm cười, đi đến gần hơn): Tớ cũng chuẩn bị về. Thấy cậu ngồi đây, tớ cũng muốn chào cậu một tiếng.
Thiên An
Thiên An
Thiên An (bối rối cúi mặt, cố giấu đi sự xao xuyến): Cậu lúc nào cũng vô tư quá, nhỉ?
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Phương Tuấn (cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng): Tớ nghĩ vậy. Nhưng thấy cậu ngồi một mình, tớ lại không đành lòng. Để tớ đưa cậu về nhé.
Thiên An chậm rãi đứng dậy, cùng Phương Tuấn bước ra ngoài hành lang. Từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng, như nhịp đập trong lòng cô mỗi khi đi bên cạnh cậu. Bên cạnh Tuấn, cô luôn cảm thấy vừa gần gũi vừa xa cách, như thể ánh nắng rực rỡ mà cô không bao giờ có thể chạm
Thiên An
Thiên An
Thiên An (trong lòng tự nhủ): Phương Tuấn… cậu có biết không, chỉ cần cậu đứng bên cạnh, tớ đã cảm thấy mình đủ can đảm để giữ lại những tình cảm thầm kín này.
Hai người cùng bước đi dưới ánh hoàng hôn. Tuấn rảo bước chậm rãi, giữ một khoảng cách vừa đủ gần, khiến cô vừa vui vừa ngại ngùng. Khi cả hai đến cổng trường, Tuấn dừng lại, mỉm cười nhẹ nhàng.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Phương Tuấn: Cậu về cẩn thận nhé, An.
Thiên An khẽ gật đầu, nhìn theo bóng dáng cậu xa dần. Khi hình bóng ấy khuất hẳn, cô quay người về nhà, tay nắm chặt chiếc hộp tím nhỏ đựng những lá thư chưa bao giờ được gửi.
Thiên An
Thiên An
cô thầm nhủ: Tớ không cần cậu biết. Chỉ cần tớ được ngắm nhìn cậu từ xa, chỉ cần cậu hạnh phúc, tớ cũng sẽ vui lòng.
Thiên An bước từng bước trên con đường về nhà, lòng nặng trĩu những cảm xúc không thể gọi thành tên. Bầu trời cuối tháng 5 dần chuyển màu tối, ánh hoàng hôn chỉ còn lại một vệt nhạt nhòa phía xa. Cô nắm chặt chiếc hộp tím nhỏ trong tay, nơi lưu giữ tất cả những lá thư chưa bao giờ gửi.
Về đến nhà, An mở cửa phòng, ngồi xuống bàn và nhẹ nhàng đặt chiếc hộp trước mặt. Cô ngắm nhìn nó một lúc lâu rồi mở nắp ra, lướt qua từng lá thư với những dòng chữ đầy cảm xúc mà chỉ có mình cô hiểu.
Thiên An
Thiên An
Thiên An (nghĩ thầm): Mỗi lá thư này là một mảnh ký ức, một phần thanh xuân của mình... Mình đã mơ nhiều quá phải không?
Nhưng rồi, cô không thể ngăn mình lấy một tờ giấy mới. Lặng lẽ, An cầm bút lên và viết: “Phương Tuấn, hôm nay cậu đã lại gần tớ hơn một chút. Chỉ cần cậu chào tớ, tớ đã thấy cả ngày rực rỡ. Nhưng có lẽ cậu không bao giờ hiểu rằng với tớ, điều ấy quý giá biết bao.”
Khi viết xong, cô gấp tờ giấy lại và đặt vào hộp, nơi chứa đựng những bí mật của mình. Thiên An biết rằng sẽ có một ngày cô phải đối mặt với cảm xúc này, có thể là khi cô đủ mạnh mẽ để thổ lộ, hoặc có thể chỉ là khi cô phải nói lời từ biệt với tình cảm ấy. Nhưng bây giờ, chỉ riêng cô, chiếc hộp tím, và những dòng chữ chưa từng gửi đi mới là tất c
Tối hôm đó, Thiên An ngồi bên bàn học, nhưng tâm trí lại lạc trong những dòng suy nghĩ về Phương Tuấn. Những lời cậu nói vang vọng trong đầu cô, khiến lòng cô xao xuyến không yên. Lật từng trang vở, An thấy những nét chữ mà cô ghi lại trong những tiết học có Phương Tuấn ngồi gần, từng dòng đều có chút gì đó gắn liền với hình bóng của cậu.
Thiên An
Thiên An
Thiên An (nghĩ thầm): Có lẽ mình thật ngốc khi cứ giữ mãi những dòng cảm xúc này cho riêng mình. Nhưng... lỡ cậu biết được thì sao? Liệu cậu có xa lánh mình?
Bên ngoài, trời đã tối hẳn, ánh đèn đường chiếu qua cửa sổ, làm căn phòng càng trở nên tĩnh mịch. An rời bàn học, bước ra ngoài ban công và nhìn lên bầu trời đầy sao. Cô khẽ thì thầm
Thiên An
Thiên An
“Phương Tuấn, cậu có biết không? Chỉ cần nhìn thấy cậu, mình đã đủ động lực để vượt qua mỗi ngày. Dù cậu không bao giờ biết điều này, mình vẫn sẽ tiếp tục dõi theo cậu, lặng lẽ thôi…”
Sáng hôm sau, khi đến lớp, Thiên An vô tình bắt gặp Phương Tuấn ở hành lang. Cậu vẫn với nụ cười sáng rực, đùa giỡn cùng nhóm bạn, như mặt trời ấm áp giữa những ngày cuối xuân. Thiên An khẽ cúi mặt, bước nhanh qua, nhưng không thể không nghe thấy tiếng cười quen thuộc ấy.
Vào giờ ra chơi, Phương Tuấn bất ngờ tiến lại gần An khi cô đang ngồi đọc sách.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Phương Tuấn (mỉm cười): An này, hôm nay có gì vui không?
Thiên An khẽ giật mình, đôi má ửng hồng, lúng túng không biết phải đáp lại thế nào. Cô chỉ có thể mỉm cười nhẹ nhàng, cố gắng giấu đi những rung động trong lòng.
Thiên An
Thiên An
Thiên An: À… cũng không có gì đặc biệt.
Phương Tuấn ngồi xuống cạnh An, ánh mắt cậu ánh lên vẻ tò mò.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Cậu có chuyện gì buồn sao? Tớ thấy dạo này cậu hay ngồi một mình.
Thiên An
Thiên An
(cố giấu đi sự bối rối): Không… không có gì đâu. Tớ chỉ thích yên tĩnh thôi.
Phương Tuấn khẽ gật đầu, nở nụ cười như hiểu chuyện.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Nếu cậu muốn, chúng ta có thể làm bạn tốt với nhau. Có gì cần tớ giúp, cứ nói nhé!
Thiên An nhìn cậu, trái tim cô như vỡ òa trong giây phút ấy. Cô chỉ có thể mỉm cười, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng đã có một niềm vui khó tả, như thể điều ước của cô đã trở thành sự thật.

Câu Hỏi Kì Lạ

Hôm sau, Thiên An đến lớp với một niềm vui âm ỉ. Từ sau khi Phương Tuấn đề nghị làm bạn tốt, cô thấy cuộc sống như sáng bừng hơn. Tuy không phải là lời tỏ tình, nhưng với An, được cậu ấy chú ý và muốn thân thiết đã là một bước tiến lớn.
Trong những ngày tiếp theo, Phương Tuấn thường chủ động bắt chuyện với An. Cậu nhờ cô giảng giải một số bài Toán, hoặc đôi khi chỉ hỏi han những điều rất đỗi bình thường. Với An, mỗi lần trò chuyện với Tuấn đều là một kỷ niệm đẹp.
Thiên An
Thiên An
(nghĩ thầm, khi cùng Tuấn ngồi học trong thư viện): Mình chỉ muốn giữ mãi khoảnh khắc này. Được ngồi cạnh cậu, nói chuyện với cậu như những người bạn, đã là điều mình hằng mong ước.
Có lần, trong một buổi chiều tan học, khi cả hai đi cùng nhau dưới tán cây phượng, Phương Tuấn bỗng hỏi một câu khiến An không khỏi bất ngờ.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
An này, cậu có từng thích ai chưa?
Thiên An sững người, tim đập nhanh như muốn vỡ ra. Cô lúng túng, không biết phải trả lời thế nào.
Thiên An
Thiên An
Tớ... tớ cũng không rõ nữa. Còn cậu?
Phương Tuấn cười, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía xa.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Có lẽ là có, nhưng chắc đó chỉ là những rung động nhất thời.
Thiên An cúi đầu, cảm giác buồn vui lẫn lộn. Cô hiểu rằng Tuấn cũng có những mơ hồ, những cảm xúc lặng thầm mà có lẽ cô sẽ không bao giờ chạm tới được. Nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần được ở bên cậu, cô cũng đã thấy hạnh phúc.
Thiên An
Thiên An
(nghĩ thầm): Phương Tuấn, dù chỉ là bạn, tớ vẫn sẽ trân trọng từng khoảnh khắc này. Vì cậu chính là một phần thanh xuân đẹp đẽ nhất trong cuộc đời tớ.
Cuộc sống rồi sẽ thay đổi, và cả hai có thể sẽ đi những con đường riêng, nhưng với Thiên An, Phương Tuấn mãi mãi là mối tình đầu, là người đã cùng cô trải qua một thanh xuân tươi đẹp và đầy ý nghĩa.

Lời tỏ tình

Câu chuyện không chỉ xoay quanh tình cảm đơn phương của Thiên An mà còn thể hiện những suy tư về tình bạn, tình yêu và sự trưởng thành trong những năm tháng tuổi trẻ. Những bức thư mà Thiên An viết không chỉ là nơi cô gửi gắm cảm xúc mà còn là một cách để cô hiểu thêm về chính mình trong hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực.
Thiên An
Thiên An
Hôm nay là ngày hội thể thao, không khí thật sôi động! Cậu có thấy không?
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Rất vui, đúng không? Hôm nay mọi người đều hào hứng lắm!
Thiên An
Thiên An
: Tớ đã theo dõi cậu chơi bóng rổ từ xa. Cậu luôn nổi bật!
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Cảm ơn, An! Có điều gì làm cậu mỉm cười không?
Thiên An
Thiên An
Tớ… có một điều muốn nói với cậu, rất quan trọng
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Thật sao? Tớ thấy hồi hộp đấy!
Thiên An
Thiên An
: Tớ đã viết một bức thư cho cậu. Tớ muốn chia sẻ cảm xúc của mình.
Thiên An đưa bức thư cho Phương Tuấn, lòng đầy hồi hộp và mong chờ.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
: Wow, cậu thật sự đã viết thư cho tớ à?
Thiên An
Thiên An
Ừ, tớ nghĩ cậu nên đọc nó.
Phương Tuấn nhận bức thư, và sự im lặng bao trùm giữa họ. Ánh mắt của cậu thể hiện sự ngạc nhiên và có chút bối rối.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Thực ra, tớ không biết mình nên làm gì với bức thư này. Tớ luôn nghĩ rằng giữa chúng ta chỉ nên là bạn bè.
Thiên An
Thiên An
Tớ hiểu. Tớ chỉ muốn cậu biết rằng tớ đã để tâm đến cậu.
Trái tim Thiên An như bị bóp nghẹt, nhưng cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Phương Tuấn
Phương Tuấn
Thật sự thì, tớ không muốn làm tổn thương cảm xúc của cậu. Nhưng tớ cũng không thể nói dối. Cậu không phải là người duy nhất trong lòng tớ.
Thiên An cảm thấy đau lòng, nhưng cố nén cảm xúc lại
Thiên An
Thiên An
Cậu không cần phải xin lỗi. Tớ chỉ muốn cậu biết rằng tớ đã để tâm đến cậu.
Họ đứng im lặng trong giây lát, những âm thanh sôi động xung quanh như mờ dần đi. Cuối cùng, Thiên An quyết định quay đi.
Thiên An
Thiên An
: Chúc mừng cậu thêm một lần nữa. Tớ hy vọng cậu sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa.
Bước chân của Thiên An chậm lại, lòng cô nặng trĩu nhưng vẫn hy vọng rằng mọi thứ sẽ ổn hơn trong tương lai. Về đến nhà, cô mở chiếc hộp màu tím, nơi chứa đựng tất cả những bức thư của mình
Thiên An
Thiên An
Có lẽ đã đến lúc tớ cần phải viết một bức thư khác… không phải để gửi cho cậu, mà để tự nói với bản thân rằng mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục.
Câu chuyện kết thúc nhưng những cảm xúc vẫn còn mãi trong lòng Thiên An. Cô biết rằng tình yêu có thể không bao giờ được đáp lại, nhưng những ký ức đẹp đẽ và những bức thư vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play