Bóng Hình Quá Khứ
C1 Tôi Mang Thai Rồi!
Dương Hiểu An
Đêm nay,chị sẽ về chứ?!
Hạ Tư Điềm
Không,tôi bận họp rồi.
Hạ Tư Điềm
Có gì em ăn cơm trước đi.
Dương Hiểu An
Vậy em sẽ đợi chị về!
Tiếng đóng cửa lại,khiến cô cúi đầu buồn bã.
Dương Hiểu An
"Sao chị ấy lúc nào cũng nóng nảy với mình vậy chứ."
Dương Hiểu An
* thở ra * Phù...nhưng không sao,mình cũng quen rồi.
Dương Hiểu An
Nhất định chị ấy yêu mình nhất mà! Chỉ là con người ấy lạnh lùng không giỏi thể hiện thôi.
Dương Hiểu An
Với lại,chị ấy còn tốt với mình vậy,còn không để mình phải thiếu bất cứ thứ gì!
Dương Hiểu An
Kéo dài 5 năm qua,vẫn luôn tốt với mình như vậy...
Dương Hiểu An
Sao có thể,không yêu chứ?Nhất định là như vậy!
Cô không hề biết được rằng ,cuộc họp của Tư Điềm chính là đón bạch nguyệt quang mới về nước ,người chị ta yêu vô cùng sâu đậm trong những năm tháng đại học,như chiếc đuôi nhỏ theo đuổi Nhã Hàn.
Chợt cô cảm giác khó chịu,một cơn buồn nôn ập tới,cô liền chạy vội vào nhà wc nôn thốc nôn tháo.
Cô khó khăn nôn ra,cả ngày không ăn gì nên chỉ nôn ra mật xanh,mật vàng.
Sau trận nôn kinh khủng ấy,Hiểu An mất hết sức chỉ có thể dựa vào tường mà hít thở không thông.
Dương Hiểu An
Hộc...hộc...
Dương Hiểu An
//lau miệng // Mình bị sao vậy...
Dương Hiểu An
Hay mai đi khám thử? Ừm,vậy đi.
Dương Hiểu An
Lỡ có vấn đề sức khỏe nào ,thì tiêu mất
Dương Hiểu An
Mình...thật sự không muốn rời xa chị ấy chút nào
Dương Hiểu An
Mình,yêu chị ấy thật sự...rất nhiều
Dương Hiểu An
Nhiều đến nỗi,mình không khống chế được
Dương Hiểu An
Tôi bị sao vậy hả,bác sĩ!!
Dương Hiểu An
Có phải tôi sắp chết rồi không?!
Bác sĩ Hàn
Cô bình tĩnh đi
Bác sĩ Hàn
Chỉ là...cô mang thai thôi
Bác sĩ Hàn
Chúc mừng cô nhé
Dương Hiểu An
Mang...thai sao
Dương Hiểu An
Sao có thể...
Bác sĩ Hàn
Tôi đã khám kỹ rồi
Nhưng lòng cô lại có chút vui mừng sờ lên bụng mình
Dương Hiểu An
Là...con của tôi sao...?
Bác sĩ Hàn
Đúng thế! Cô nên giữ gìn sức khỏe,ăn uống đầy đủ,tránh vận động mạnh trong những tháng đầu thai kì.
Dương Hiểu An
Vâng //mừng rỡ sờ bụng//"Đây là...con của mình và chị ấy sao?"
Dương Hiểu An
" Thật tốt quá...!!"
Bác sĩ Hàn
Tôi sẽ kê cho cô thuốc bổ sung Vitamin,cứ thế uống điều đặn,1 tuần một lần nhé!
Dương Hiểu An
Cảm ơn bác sĩ.
C2 Ánh Mắt Này Của Chị Ta Là Đang Thách Thức Sao?
Tại sân bay ,ánh nắng rơi xuống gương mặt cô gái kia,mặc áo trễ vai cùng chiếc quần đen dài thời thượng bước lại với nụ cười trên môi
Phong Nhã Hàn
Điềm Điềm,lâu rồi không gặp em đấy.
Hạ Tư Điềm
Ừm,cũng lâu rồi.
Phong Nhã Hàn
Cảm ơn em nhiều năm qua đã gửi tiền cho chị nhé
Phong Nhã Hàn
Bên đó,thực sự không làm ăn dễ dàng chút nào
Hạ Tư Điềm
Có gì đâu,là việc em nên làm mà.
Hạ Tư Điềm
Dù sao chuyện năm ấy,là em có lỗi với chị.
Phong Nhã Hàn
//xua tay + cười gượng// Không sao đâu.
Phong Nhã Hàn
Đã từ lâu,chị không để ý rồi.
Hạ Tư Điềm
Chị nói thật sao?
Phong Nhã Hàn
Chẳng lẽ em không tin chị à?
Phong Nhã Hàn
Ây da,mà chị mới về,bạn bè không gọi được.
Phong Nhã Hàn
Em có thể cho chị ở nhà em một thời gian không?
Phong Nhã Hàn
Sau khi tìm được chỗ thuê,chị nhất định sẽ dọn ra.
Phong Nhã Hàn
Không làm phiền em chứ?
Hạ Tư Điềm
Được chứ,dù sao phòng em vẫn còn trống.
Hạ Tư Điềm
Chị ở tạm cũng được
Phong Nhã Hàn
*cười rạng rỡ* Chị biết mà.
Phong Nhã Hàn
Em luôn là người đối xử với chị tốt nhất.
Hạ Tư Điềm
Vậy chúng ta về thôi.
Tư Điềm về tới nhà thấy Hiểu An nấu một bàn đồ ăn,khi cô ấy ngước lên ánh mắt tràn ngập niềm vui khó tả nhưng khi nhìn qua Nhã Hàn ,nụ cười trên môi đều tắt ngúm
Phong Nhã Hàn
Điềm Điềm,đây là ai thế?
Hạ Tư Điềm
//ngập ngừng// Là người yêu em.
Phong Nhã Hàn
Trông cũng ra gì đấy.
Phong Nhã Hàn
Mà tiêu chuẩn em lúc trước cao lắm mà,giờ lại hạ rồi?
Hạ Tư Điềm
//nghẹn họng// À...thì gu thay đổi thôi.
Phong Nhã Hàn
Ồ //đưa tay ra// Chào em gái,chị là Nhã Hàn.
Phong Nhã Hàn
Đàn chị thời đại học của Tư Điềm.
Dương Hiểu An
//siết chặt tay áo// " Nhã Hàn-chẳng phải người mà bạn Tư Điềm nói ,chị ấy luôn thích thầm ở thời đại học sao? Chẳng nhẽ đi họp thực ra là đi đón chị ta..."
Hạ Tư Điềm
//trầm giọng// Hiểu An,Nhã Hàn đang gọi em đấy.
Dương Hiểu An
À,em tên Hiểu An.
Phong Nhã Hàn
Tên nghe hay đó
Phong Nhã Hàn
Mà từ giờ chị sống ở đây tạm một thời gian,em không phiền chứ?
Dương Hiểu An
//nhìn qua// Chuyện này là sao?
Hạ Tư Điềm
Chị ấy mới về chưa có chỗ ở,chỗ chúng ta còn dư một phòng trống,để chị ấy ở đó đi.
Dương Hiểu An
Nhưng...chẳng phải chúng ta đã luôn sống riêng,giờ có người lạ...em thấy không quen...
Hạ Tư Điềm
Tôi nói rồi,chỉ là tạm thời thôi.
Hạ Tư Điềm
Nếu em không đồng ý thì có thể rời khỏi đây.
Phong Nhã Hàn
Đừng vì chị mà cãi nhau với người yêu chứ! Chị thật sự không muốn hai đứa cãi nhau...
Hạ Tư Điềm
//cười gượng// Không sao đâu chị.
Phong Nhã Hàn
Thế Tư Điềm nè,em có thể đưa chị đi xem phòng chút không?
Hiểu An cúi thấp đầu che giấu đi tâm tư rối loạn như vỡ vụn của mình,khi ngước lên thấy nụ cười nham hiểm của chị ta liền cau mày
Phong Nhã Hàn
*cười khuẩy* " Hiểu An,mày nghĩ mình sẽ mê hoặc được Tư Điềm sao?"
Phong Nhã Hàn
"Trong mắt cô ta ,tao mới là nhất! Mày chẳng là cái thá gì cả."
Phong Nhã Hàn
"Rồi cô ta sẽ phải phục tùng tao đến cuối đời ,chỉ cần tao tỏ vẻ đáng thương một chút,haha,cũng sẽ vì mặc cảm tội lỗi mà khuất phục thôi."
Phong Nhã Hàn
" Có tao,tụi mày sẽ không hạnh phúc được nữa đâu,rồi hãy nhận lấy sự thống khổ của sự chia ly đi,haha!"
Dương Hiểu An
"Ánh mắt này của chị ta..."
Dương Hiểu An
"Là đang thách thức mình sao?"
C3 Không Được Nói Dối Em Nữa Biết Chưa!
Dương Hiểu An
Tư Điềm,xong chưa? Chúng ta ăn thôi.
Hạ Tư Điềm
Ừm,cũng xong rồi.
Hạ Tư Điềm
Em hâm nóng đồ ăn lại đi.
Dương Hiểu An
Em cũng có thể gọi chị là Điềm Điềm không?
Hạ Tư Điềm
//khựng lại// Tại sao lại muốn...
Dương Hiểu An
E-em...cũng muốn được vị trí của Nhã Hàn trong lòng chị...
Hạ Tư Điềm
Em và chị ấy khác nhau.
Dương Hiểu An
Em lại thấy chị ấy mới về,chị liền đi đón,còn tự thân mà trang trí phòng ,dọn dẹp giúp chị ấy vậy
Dương Hiểu An
5 năm qua chúng ta bên nhau,chị chưa từng làm thế với em.
Dương Hiểu An
Em luôn nghĩ là do chị lạnh lùng ,không giỏi thể hiện tình cảm.
Dương Hiểu An
Xem ra,là chị không yêu em.
Hạ Tư Điềm
T-tôi có...//nghẹn họng // Nói gì chứ.
Hạ Tư Điềm
Đừng phiền nữa.
Dương Hiểu An
Em phiền sao?
Dương Hiểu An
Haha,yêu chị là em phiền phải không.
Hạ Tư Điềm
//bước lại// Xin lỗi,là tôi quá nóng nảy.
Hạ Tư Điềm
Nếu em không muốn hâm đồ ăn lại,để tôi hâm rồi chúng ta ăn nhé?
Dương Hiểu An
//bước tới ôm nàng// Chị à,em luôn là người theo đuổi tình yêu.
Dương Hiểu An
5 năm chúng ta bắt đầu từ mối quan tiền bạc rồi tới tình yêu,em luôn biết chị không yêu em,là em cố chấp yêu chị ,từ đầu đến cuối đều là em.
Dương Hiểu An
Nhưng không sao cả.
Dương Hiểu An
Em vẫn như thế mà yêu chị,dù tim chị có ai đi nữa,em vẫn yêu như vậy,điên cuồng như ngày đầu.
Dương Hiểu An
Chả sao cả...
Dương Hiểu An
Nhưng nếu gom đủ tổn thương,em sẽ rời đi mà không ngoảnh lại.
Dương Hiểu An
Đến lúc đó,chị có muốn níu giữ em,cũng chẳng được đau.
Hạ Tư Điềm
//nhói đau + ôm chặt hơn// Được rồi.
Dương Hiểu An
*đỏ hoe mắt* Chờ chị lâu rồi.
Dương Hiểu An
Đói đến xỉu luôn
Hạ Tư Điềm
Đồ ngốc,lần sau không cần chờ tôi.
Dương Hiểu An
Vì em muốn chờ
Hạ Tư Điềm
*sững sốt* "Muốn chờ sao? Em ấy..."
Hạ Tư Điềm
Thôi nào,lần sau tôi sẽ cố về sớm.
Dương Hiểu An
Ừm,lần sau không được nói dối em nữa đó.
Dương Hiểu An
*xoa đầu chị cười* Ngoan.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play