Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vĩnh Viễn // Countryhumans // Chs //

Chương I

từng cơn gió đầu mùa Thu se se lạnh kéo đến, những dải mây trời rực rỡ, kiêu hãnh chiếm hết hào quang, khiến nắng trời nhạt nhòa tô điểm cho bản thân
Mặc cho màu sắc u tối đầy huyền bí lại ảm đạm, âm trầm tựa như một bức tranh sơn thủy. Tưởng chừng nhạt nhòa lại khiến người ta không thể rời mắt
những lớp lá thu ươm vàng cuốn bay theo gió. Tòa lâu đài với kiến trúc tráng lệ, tinh tế mà lại huyền bí có phần ảm đạm ở xa xăm
bóng nam nhân bình thản đứng trước tiên cảnh đó, khuôn mặt chẳng lộ ra chút biểu cảm. Thân là phàm nhân ròi sẽ tàn phai theo năm tháng, sẽ thành cát bụi. Ấy vậy lại được ông trời ưu ái ban cho dung nhan mĩ miều đẹp đến khiến người ta mê mẩn, xứng với hai chữ yêu nghiệt
Ngũ quang thanh tú, đường nét lại có phần sắc sảo. Đôi mắt màu đỏ thẫm sâu thẳm, ngỡ như rơi vào vực sâu không đáy mà bản thân bị hút vào, ngôi sao vàng lại càng nổi bật hơn cả. Đôi mắt đượm buồn ấy chẳng biết đã chan chứa bao nhiêu tâm tư? phiền muộn của đời người
người thở dài đầy phiền muộn, hàng lông mi trắng theo đó mà rũ xuống. Trong mắt đọng lại chút trầm tư dù chỉ là một thoáng qua rồi tan đi trong vực thẳm, không để lại chút dư âm
cái dáng vẻ vốn chẳng còn thuộc về người thiếu niên còn đang ở độ tuổi đôi mươi đẹp nhất đời người khiến người ta hằng mong ước
y không phải chưa từng nghe đến cái giả thuyết này, nay được tận mắt à không tận thân chứng kiến
lục lọi lại kí ức thì xem ra đây gần như một câu truyện tiểu thuyết. Nói sao nhỉ tương lai dường như luôn được định đoạt sẵn, cơ thể này đã trải qua 3 kiếp sống
nếu muốn thoát khỏi vòng lặp này thì có lẽ chỉ có cách triệt để khiến cốt lệch hướng. Vấn đề là phải làm sao mới đủ?
hành động của cậu ta luôn khác nhau nhưng vẫn dẫn đến một kết quả. Như thể có thế lực đứng sau vậy
nếu y chết thì có chết hẳn không nhỉ?
hay y sẽ bị nhốt trong vòng lặp này như cậu ta? Bị dày vò trong vòm trời rực rỡ này, dù sao thì y không thích phải chết đi sống lại mãi
số phận của y giờ do cốt truyện do nơi này định đoạt? Nửa đời đã vì tự do của nước nhà bây giờ lại phải tiếp tục vì tự do của bản thân
một dòng suy nghĩ sượt qua đầu y, đúng hơn là hình ảnh? Một trang sách cổ kính với những dòng chữ nhỏ được viết lên cẩn thận
"Ngươi sẽ bị nhốt mãi trong vòng lặp vĩnh cửu này. Cốt truyện có thể phá nát nhưng nó sẽ tự tìm cách rẽ lại nhánh cũ. Ngươi đã sai, sai ngay từ đầu, khi bản thân được tạo ra"
nụ cười nhàn nhạt bỗng hiện trên môi y, đúng chính bản thân y là lỗi sai. Là thứ cốt truyện không thể sửa chữa sau hàng trăm nghìn lần luân hồi
nguyên chủ ở đâu y không biết nhưng sự hiện hữu của y đã là lỗi sao thì chẳng việc gì không từng bước khiến nó càng lệch thêm?
Y được tạo ra từ hàng trăm nghìn lỗi sai được sửa chữa, cốt truyện không phải đấng toàn năng tất không thể hoàn toàn xử lí y. Dù mất bao lâu thì vẫn có những thứ không thể sửa chữa hoàn toàn
Y cần gieo lỗi, càng nhiều lỗi càng tốt. Y chỉ cần thay đổi kết cục của bản thân là đủ để thoát ra
_______
nguyên chủ vốn là đại phản diện của thế giới này, quan hệ gia đình không tốt nhưng đặc biệt rất thông minh nhưng sức mạnh thì không bộc lộ ra nhiều. Thế giới này cũng chẳng phải dạng vừa khi có đến hai dạng sức mạnh
y cũng đã đến cấp 70 một cấp cực cao ở độ tuổi đôi mươi này. Dù sao thì vẫn còn cả chặng đường gian nan phía trước, cứ coi đây là hành trang đầu tiên của y đi
bộ sơ mi trắng cùng quần Tây được may bằng chất liệu vải hàng đầu với những họa tiết tinh tế. Bên ngoài là chiếc áo khoác đồng màu dày cộm
ánh nắng hắt lên khuôn mặt của y tôn lên nước da trắng cùng mái tóc đỏ đậm. Khí chất ngang tàn cùng dung nhan yêu nghiệt khiến người đời ghen tị
cánh cửa lớn sang trọng với những hoa văn óng ả được khắc lên bằng cả tâm huyết kêu lên kẽo kẹt vì lâu ngày không sử dụng. Căn nhà tưởng chừng quen thuộc nay trông thật xa lạ
hành lang dài u tối với những bước tranh sống động được đóng khung treo trên tường. 10 năm qua thì hành lang này vẫn chẳng khác là bao
tiếng lộp cộp vang lên rộn rã, chắc là người hầu đang chuẩn bị đồ cho bữa sáng. Y nhàn nhạt bước xuống từng bậc cầu thang, những người hầu nô nức làm việc. Người xách xô, ngươid bày bàn
xem ra là một bữa sáng bận rộn
...
...
1: Tam Thiếu Gia
giọng nói nhè nhẹ của một cô hầu cất lên có phần êm dịu lại hoàn toàn cắt ngang bầu không khí. Đã tròn 10 năm từ khi y lần cuối xuất hiện trước mặt họ rồi
cái vẻ yêu nghiệt cùng khí chất ngang tàn này mặc nhiên khiến họ bất ngờ. Trong một chốc không gian trở nên im lặng, y vẫn bình thản tuy ngày nào cũng bắt gặp vẻ vô cảm này nhưng thật sự thì họ không khỏi hãi hùng
cả đám người hành động nhanh chóng trực tiếp bỏ dở công việc đang làm xếp thành một hàng dài.
Chào buổi sáng Tam thiếu gia
giọng nói đều đều của họ vang vọng khắp đại sảnh. Nghe màu mè phô trương thật
một bóng người cao lớn sải bước đến, kiêu hãnh khoác lên mình bộ Âu phục trắng tinh khôi lại cầu kì đến có phần lu mờ nhan sắc của chủ nhân
Indochina Valde
Indochina Valde
Vietnam, chào buổi sáng
tựa như một đóa hoa hướng dương rực rỡ, đôi mắt xanh lục như màn biển sâu trong đêm dài. Đóa hoa mang âm hưởng của Châu Âu diễm lệ, sống mũi cao, mi dài. Khí chất có phần ngang tàn
đáp lại anh là điệu cười nhàn nhạt đầy ôn nhu lại toát ra hàn khí lạnh đến thấu xương. Đôi mắt tưởng chừng như vực thẳm sâu không đáy đến nhìn thấu hồng trần. Đoạn khí chất cũng chẳng phải dạng vừa, ngang tàn, tinh tế đến có phần áp đảo anh
đôi mắt anh thoáng mở to, y ngày thường chỉ tặng cho anh ánh mắt xa cách cùng vài phần tinh tế cùng lắm chỉ nói vài câu lấy lệ. Nụ cười lại càng hiếm hoi lạ thay nay nó lại càng kéo dài khoảng cách giữa cả hai, tinh tế, lãnh đạm nhưng lại xa cách
Vietnam Valde
Vietnam Valde
chào buổi sáng anh trai
giọng nói ôn tồn đều đều đầy trang nhã, trầm ấm có phần lạnh nhạt nhưng lại rất dễ nghe. Như một khúc ca đều đều êm ái
truyện y đột ngột bắt truyện với Indochina không nói nhưng thật sự chữ anh trai này đã hơn chục năm anh chưa nghe rồi
Indochina Valde
Indochina Valde
có truyện gì sao Vietnam? // thoáng mím môi //
gia tộc Bách Việt có được ngày hôm nay không chỉ vì thiên phú võ thuật hay tài nguyên. Mà còn là ở khả năng tiên tri
Các thế hệ về sau thường yếu kém hơn thế hệ đi trước nhưng thế hệ của anh em họ hoàn toàn khác. Indochina hiện tại là mạnh mẽ nhất khi có dị năng hệ thủy, đoán được các vận may
nghe lạ nhỉ nhưng tiếp sau đó là East Laos vận rủi. South Vietnam cùng National là yếu tố tác động đến
cuối cùng là cặp bài trùng Viet Minh và Vietnam. Viet Minh đoán được hầu hết các sự kiện sắp và đang sảy ra cũng như các thay đổi có thể sảy ra
nhưng tất nhiên họ đều không thể nhìn rõ các sự kiện sắp xảy ra quá xa nhưng những sự kiện gần thì sẽ rất rõ nét
tương truyền cứ 100 thế hệ thì sẽ có một nhà tiên tri, người có thể nhìn thấu hồng trần. Hàng nghìn năm nay nhà Bách Việt luôn đứng trước ngàn kiếp phù du được tạo ra. Vì một số lí do họ không thể nhận biết rõ số lưỡng cụ thể của các thế hệ
Vietnam Valde
Vietnam Valde
có chút truyện // cười nhạt nhòa //
anh nhanh nhảu đi theo cũng âm thầm cầu mong về việc y sắp nói. Anh cầu y không phải kẻ nhìn thấu hồng trần, cầu những gì y sắp nói không phuc phàng đến vậy
cả hai cùng tiến về phía cuối hành lang, căn phòng lâu ngày đã không được sử dụng. Y chạm tay lên cửa, cả hai đã bước vào thư phòng. Chà nhưng đó nào phải y và anh?
trước mặt cả hai trở thành căn phòng cổ điển rộng lớn với những hoa văn tinh tế. Những cuốn sách cổ nối với nhau tạo nên một thư viện lớn
phía dưới là 5 bóng người đang bình tĩnh ngồi trên ghế. Mỗi người một sắc thái thật khó lòng để mang lên bàn cân
Indochina Valde
Indochina Valde
A Cha...
Nam Valde
Nam Valde
chà xem ra đây không phải ngày may mắn của con con rồi // cười nhạt, nâng li trà //
nam nhân tóc xanh toát ra khí chất già dặn, đôi mắt màu ngọc lam. Thoạt nhìn quả thật chẳng hề thua kém thế hệ sau
Indochina Valde
Indochina Valde
năng lực của con hạn hẹp mong cha chỉ giáo // cười xa giao //
East Laos Valde
East Laos Valde
đừng nói như thể ông yếu kém lắm vậy
nam nhân ngả người về sau, gác đôi chân dài lên bàn. Một tay vẫn còn cầm khăn lau mồ hôi trên trán
Viet Minh Valde
Viet Minh Valde
vào chủ đề chính luôn đi // nói có phần nóng vội //
Khuôn mặt giống y đến 6 7 phần nhưng về khí chất thì quả thực có chút chênh lệch. Khuôn mặt mĩ miều hiện rõ quầng thâm mắt cùng dáng vẻ mệt mỏi
bầu không khí tưởng chừng đông đủ đầy ấm cúng lại xa cách thậm chí có phần căng thẳng đến lạ
Nam Valde
Nam Valde
ta không chắc về việc lời tiên tri có thật sự ứng nghiệm không
Nam Valde
Nam Valde
// thoáng trầm tư // có lẽ đến lúc nói cho mấy đứa rôid
5 người 5 sắc thái kẻ sốt ruột, người mệt mỏi ngoài ra cũng có kẻ vô cảm. y vẫn lanh tanh bình thản đưa li trà lên miệng
cuộn giấy cổ lấp loáng ánh sáng bay đến cuộn quanh cả sáu người. Khung cảnh huyền bí cùng sự việc kì quái khiến hầu như mọi người đều nhảy dựng lên
y không kiềm được mà nheo mắt. Thứ kì quái đời này y đã thấy không ít nhưng thứ ánh sáng chói như đèn pha ô tô công suất 1000ww muốn mù cả mắt này khiến y khó chịu
khi mở mắt ra thì họ đang lơ lủng trên không khí. Viet Minh không biểu lộ nhiều chỉ để cảm xúc thất thần thoáng qua, nếu không để ý kĩ thì khó lòng phát giác
Nam thì mệt mỏi ra mặt, có lẽ ông việc sử dụng bí thuật này khiến ông suy nhược đi không ít
không gian bồng bềnh với những áng mây trắng rực rỡ mềm mại như bông. Ánh vàng soi sáng, vài tia nắng rực lên
National Frontl Valde
National Frontl Valde
đây không phải điềm lành cũng chẳng phải điềm gở...
nam thiếu niên với mái tóc hai màu giờ mới lên tiếng. Cơ thể có phàn cường tráng, khuôn mặt có phần vô cảm nhìn xung quanh có phần cảnh giác
National Frontl Valde
National Frontl Valde
anh có nhận ra gì không?
Viet Minh Valde
Viet Minh Valde
khôn- anh không biết. Nó hiện lên thật mờ nhạt // có phần bấn loạn //
thứ gì đấy nó đang đến? Bên dưới. Y cau mày nhìn xuống dưới chân. Lớp mây trời này như thể đang dần tan ra và mỏng đi vậy. Động thái của nó cũng có phần khác lạ, mây là thứ rất dễ bị tác động
y nhìn thẳng vào mắt Đại Nam. Ngôi sao vàng sáng lên, loạt hành động không lộ ra sơ hở
BỘP!!
Âm thanh lớn vang vọng khắp một vùng trời, lớp mây do lực tác động cũng xuất hiện một hố sâu
cả năm đều không khỏi hoàn hồn nhìn kẻ vừa lạnh lùng tung cước kia. Ánh mắt sắc bén va phải khuôn mặt của lão
chưa để mọi người kịp mở lời, tiếng cười kinh hãi đã vang vọng khắp vùng trời. Màu sắc cũng theo đó u tối
Khuôn mặt Đại Nam dần lộ ra, biến dạng với những vệt máu tươi đỏ thẫm. Cổ họng bị rách toạt, đôi mắt móc ra cơ thể vẫn còn nhỏ máu
không gian xung quanh lại một lần nữa chuyển biến dần biến dạng. Khuôn mặt tất cả đều trở nên méo mó, vặn vẹo đến đáng sợ. Chẳng còn nhìn ra những đóa hoa kiêu kì
...
...
Thông minh thông minh lắm!! // cất tiếng cười khúc khích //
...
...
chà mà du có thông minh đến mấy cũng chẳng thoát khỏi thế giới tâm của ta được!! // càng bật cười điên dại //
...
...
ồ mà đây phải là giấc mơ của ngươi mới đúng chứ? Tự lạc thế giới tâm của mình mới phải!!
...
...
vậy mà lại bị ta kiểm soát dễ dàng! Xem ra tâm của ngươi quá yên bình rồi vậy để ta làm nó náo nhiệt lên chút nhé
lớp mây trời nhanh chóng tan đi, lộ ra một mảng tối đen lớn. Phía bên dưới là cánh rừng xanh, từ dưới thi thoảng vọng kên từng đợt la hét thất thanh cùng tiếng súng đạn
những máy bay rải rác bay qua thả liên tục những đợt bom xuống tạo nên vụ nổ lớn khiến rừng cây bỗng chốc trở nên hoang tàn
cái bóng đen mờ ảo hiện ra, trông rất bấn loạn. Rồi bị ném xuống
Y nhìn xuống dưới trong lòng đọng lại chút chua chát. Y điều khiển được tất cả mọi thứ ở đây nhưng lại không thể tự điều khiển cảm xúc của bản thân
tầm mắt y mờ dần rồi chỉ còn lại một mảng đen tuyền. Cơ thể hoàn toàn mất cảm giác, các giác quan cũng theo đó không cảm nhận được gì
một mảng u tối bao chùm lấy y, như một cơn ác mộng dai dẳng bám lấy

Chương II_Hơi to đó...

Thứ cảm giác nhói đau đến tột cùng lẫn mùi sắt tanh tưởi như còn ám lại trên đầu lưỡi, thứ xúc cảm kinh tởm lẫn sợ hãi tột cùng truyền lên đại não. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo khiến đôi mắt mờ nhòe cũng khiến cho mái tóc rối bù...
y một lần nữa tỉnh dậy khung cảnh lẫn thời gian đều không thay đổi như thể vừa rồi chỉ là giấc mộng báo trước vậy...
y nhấc tay lên che mặt bình tĩnh nhắm mắt. Kí ức đó vẫn còn chẳng những vậy còn rất rõ nét- Không nó chính xác mà nói giống với trùng sinh hơn, chết tiệt? Vừa vào đã dính phải bẫy thế này thì ai chơi lại chứ?-
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// đưa ngón tay lên xoa sống mũi // "Tổ tiên sư nhà chúng nó, ông đây vào còn chưa biết cái m* gì đã dính phải cái con ả thần kinh đó"
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// nhíu mày phiền muộn // "Tránh con ả đó kiểu quái gì được? Chẳng lẽ cứ vậy mà né tránh sao? Diệt cỏ không tận gốc sau này còn hậu họa"
thực ra vẫn còn một dải kí ức khác nhưng rất kì quái. Chúng chân thật rõ nét đến từng chi tiết nhưng lại có cảm giác xa lạ như thể chưa từng xảy ra
Bỏ đi, thật sự giờ khó nói. Trước mặt phải tìm cách diệt cái thứ của nợ đó đã-
Lợi thế duy nhất của cái bộ óc già này có lẽ chỉ là biết trước truyện sắp sảy ra, kí ức nguyên chủ hoàn toàn không có... Hơ? Cái lão già này mà gặp hắn đấm nhau thì tên đó sẽ hiểu thế nào là gừng càng già càng cay
Có lẽ hiện tại chỉ có thể chọn một người nói mờ ám thôi, tuy sẽ có rủi ro về việc tiên tri nhưng mượn tay diệt thứ đó cũng dễ nói. Chỉ là nói với ai đây?
Vietnam tựa người vào khung cửa, mắt đảo thành một vòng đầy chán chường. Quan hệ với ai cũng chỉ dừng ở mức bình thường, rủi ro khiếp đi được...
Tiên sư chúng nó, lão già này từ bao giờ sợ liều mạng rồi. Não đòi đình công rồi, trực tiếp dùng cách này đi ai đây rảnh hơi bày mưu tính kế chỉ để nói vài câu cảnh báo này nọ chứ?
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// Nheo mắt bước vào phòng thay đồ // "East Laos thì bỏ đi, cái thứ của nợ này chắc chắn loại trừ đầu tiên. South Vietnam? Có thể cân nhắc nhưng chính là không đủ thực lực. Indochina? loại sẽ không để tâm..._ VIA và NFL chính là hai lựa chọn tốt nhất hiện tại, chỉ là VIA hơi lắm mồm chút. Vẫn là ưu tiên NFL đi" // cài cúc áo //
Vấn đề trước mắt cũng coi như tàm tạm, nhưng cốt truyện sau này là một vấn đề không nhỏ. Một loại cẩu huyết có thứ trái luân thường đạo lí, lão già đây giờ cũng chẳng quan tâm tới tình tứ giới trẻ nữa rồi nhưng nghĩ đi mà xem?
Hai thằng đực rựa yêu nhau đã đành đằng này còn tận mấy thằng yêu nhau, gọi là gì ấy nhỉ? ... Bê đê? Ít còn may cái thân thể này thuộc hàng nhân vật phụ quan trọng còn không có tuyến tình cảm- Mà có lão cũng sẽ thiến luôn tên đó chứ làm gì có truyện phát triển?
Trong suy nghĩ miên man ngón tay thon dài đã chậm rãi đặt lên tay nắm cửa tinh xảo mà xoay vòng. Cảnh tượng quen thuộc quá đỗi, bày trí không thay đổi và cô tì nữ cũng vậy... Vietnam chẳng buồn đợi cô mở miệng liền dứt khoát nói
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Không cần chào hỏi, chuẩn bị xe ngựa đi // đưa mắt nhìn cô //
...
...
1: Tam thiếu gia... Gia chủ có dặn- // cúi đầu khẽ vò vạt váy //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
bảo người chuẩn bị xe ngựa // bình thản nhắc lại, lông mày hơi nhướng lên nhìn cô //
...
...
1: Vâng, thưa Tam thiếu gia // cúi đầu rồi liền nhanh nhẹn quay người mất hút //
cô nghe xong có chút giật mình nhưng rồi nhanh chóng định thần lại chạy vụt đi, căn nhà này chẳng khác gì trong giấc mơ cả có điều lại chẳng để được cho bộ óc già nua này chút dư vị hay ấn tượng gì cho cam. Nhàm chán và chán nản là những gì y nghĩ đến đầu tiên
Vietnam đưa mắt thản nhiên nghiêng người tựa mình vào khung cửa, môi hơi mím lại thoáng chút suy tư
những tia nắng vàng rực hắt lên khuôn mặt thanh tú, quầng thâm mắt có phần ẩn hiện, mái tóc dài bồng lên. đuôi mắt khẽ cong cong như đang cười, đồng tử sâu rộng một sắc đỏ tươi, nổi bật hơn cả là ngôi sao vàng rực rỡ trong mắt. Lão khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vô định đảo quanh.
y sải bước, tiếng giày lộp cộp vang lên, hầu như theo ngay sau cô hầu nọ. Dáng vẻ trầm ngâm của y dường như khiến người ta sởn gai ốc
cánh cửa phòng mở ra, bên trong là nam nhân đẹp tựa như một đóa hồng vàng kiều diễm cùng đôi mắt xanh ngũ quan đều không chê vào đâu
cô hầu gái tiến đến thì thầm với anh, đôi mắt màu xanh ngọc khép hờ ẩn hiện mới khẽ mở ra từ tốn lướt từ đầu đến chân y
Indochina Valde
Indochina Valde
Vietnam, hiện tại chưa đi được kia mà? Cha còn đang gọi // nâng mắt nhìn //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Tôi không đi // đưa mắt nhìn Indochina //
Indochina khẽ nheo mắt, đáy mắt hiện đôi chút suy tính. Kì thực mà nói quyền lực của cái nhà này anh cơ bản chỉ có tác dụng làm khiên còn quyền lực thì không nhiều. Anh còn muốn ngày tháng sau này an nhàn, không muốn dính dáng đắc tội các em đâu...
Indochina Valde
Indochina Valde
Uh... Vậy em đi tiếp khách cũng được, chỉ là xã giao chút thôi. // cười dịu dàng //
đáp lại anh là một khoảng im lặng và ánh mắt của Vietnam, từ khi nào y học được cách tra tấn im lặng này vậy? Thật sự làm khó Indochina quá đi...
Indochina Valde
Indochina Valde
à ờm // đảo mắt đi chỗ khác // Chỉ là tiếp China và Qing một chút thôi. Về hợp tác cứ bảo anh đại diện là được // cười cười dù gáy đang toát mồ hôi lạnh //
Indochina Valde
Indochina Valde
" Tuy hơi vượt cấp nhưng kệ đi, lấy đại lí do xằng bậy nào đó là được..."
....
Indochina Valde
Indochina Valde
"Vietnam ơi! Anh xin em nói gì đi đừng nhìn thế! Áp lực áp lực lắm..." // mặt cười nhưng lòng khóc ra tiếng máng //
Vietnam khẽ nhướng mày nhìn anh, khóe môi như đang thoáng cong lên một điệu cười mỉa. Cảm giác như tâm tư bị vùi trong nụ cười bị lột trần không thương tiếc
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Được rồi // thong thả cất giọng //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Vậy ra nhân vật trong tiểu thuyết lại là cái thứ này à? Chỉ nhìn thôi có gì đáng sợ chứ?"
Indochina Valde
Indochina Valde
// thầm thở phào // Vậy tốt rồi, khoảng vài tiếng nữ họ sẽ đến. Em sắp xếp đi nhé? // mỉm cười //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Vâng " Bà cha nó, nghe sượng mồm chết đi được"
Lão già đây đời này kính ngữ chẳng mấy khi xuất hiện nhưng văng tục thì có đấy còn là văng nhiều là đằng khác, cái miệng lão đang ngứa ngáy rồi...
Indochina Valde
Indochina Valde
Ah // cười // vậy chúc em thành công-
Vietnam cười nhạt cho có lệ rồi trực tiếp quay người bỏ đi, lão tử sống một mình bao năm làm quái gì có khái niệm xã giao, anh em khách sáo như này?
Indochina Valde
Indochina Valde
// chớp chớp mắt // "người đâu cmnr?"
Indochina thở dài, ngón tay đặt lên cằm thoáng suy tư. Vietnam cư xử cũng đâu có gì khác lạ nhưng sao vẫn thấy là lạ...
Indochina Valde
Indochina Valde
"bỏ đi bỏ đi, thật là nghĩ linh tinh rồi" // lắc đầu xua đi ý nghĩ //
Sải bước trên hành lang dày, hoa văn trang trí tinh xảo, nắng vàng hắt lên gạch men lẫn Vietnam, y khẽ nheo mắt.
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Chuẩn bị tiệc Trung hẳn không khó" // đảo mắt // "Nhưng China không nghi ngờ gì chính là một cục phiền phức" // tặc lưỡi //
Vietnam thấy một bóng người đang đi từ trước đến, cũng thật tốt, người cần tìm tự đến
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// gật đầu, nói nhỏ khi lướt qua // Cẩn thận với thứ trong nghi lễ // nói rồi nghiêng đầu, chẳng buồn quay lại nhìn //
National Frontl Valde
National Frontl Valde
// nghiêng đầu nhìn lại, lông mày nhíu lại, nhưng khóe miệng khẽ giật giật vài cái // "Ông già này nay phát bệnh gì vậy? Mà cmn người đâu mất rồi?"
Đại sảnh nguy nga rộng lớn, và số lượng phòng tiếp khách cũng không ít. Thật sự mà nói thì trông bày trí đều không tệ nhưng không vừa được con mắt của lão già này
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Cô- Gọi người vào dịch chuyển lại nội thất đi, nhớ cắm hoa. // gọi ngẫu nhiên một người //
...
...
2: // có chút giật mình, đổ mồ hôi hột nhưng rồi lại nhanh chóng cúi đầu // vâng thưa tam thiếu gia
Thật sự cô có chút cảm giác khó chịu e dè trước cái nhìn này- Thật sự là vấn đề khí chất và nhan sắc mà, cái kiểu nhìn người ta này thật dễ bề khiến người khác phải nhượng bộ
...
...
Thiếu gia có gì căn dặn ạ? // cúi nhẹ đầu dù lòng thầm cảm thán //
Cảm giác ra lệnh cho người khác luôn không tệ, lão cũng chẳng rõ làm sao người ta thường cứ bối rối trước việc lão nhìn họ thêm vài giây. Nhưng lão cũng cóc quan tâm làm gì cho mệt
Căn dặn xong về điểm tâm, trà cũng như yêu cầu người đến bày trí lại phòng. Lão khẽ đảo mắt chán chường, cái thủ tục rườm rà của cái tầng lớp quý tộc này chỉ giỏi phức tạp hóa vấn đề
Y tựa người vào tường, rũ mắt nhìn đám người hầu đang tất bật trong phòng. Ngón tay thon thả gõ đều đặn một nhịp điệu ngẫu hứng trên khung của gỗ bạch dương hoa lệ. đôi đồng tử đen láy ẩn sau hàng mi dài, môi mím lại...
Lão già này thật sự không muốn phải đi tiếp cái tên nam nhân kia, trong truyện miêu tả chẳng khác gì một tên bê đê còn là loại rất thu hút ruồi muỗi phiền phức...
....
Viet Minh Valde
Viet Minh Valde
Huh? Vietnam nói à? Cứ nghe đi, nghe cũng không thiệt // cười mỉm dịu dàng // "em trai anh nói gì cũng đúng, mở miệng cảnh báo như vậy rất hiếm có đó nhaaa~ Ahh tiếc chết đi được"
East Laos Valde
East Laos Valde
// khóe mắt giật liên hồi // Hai ông già muốn tin thì tin, tôi không quan tâm // đảo mắt //
National Frontl Valde
National Frontl Valde
// nhìn cả hai // Vâng, em biết rồi // tay đưa ra kéo tai East Laos //
"LÃO GIÀ CHÓ! BUÔNG TÔI RA!!!"
Tiếng hét thất thanh tràn vào màn nhĩ không mảy may khiến lão quá để tâm, ngón tay với một động tác hết sức gợi đòn liền ngoáy tai mặc kệ họ...
...
...
3: // cúi đầu // Thiếu gia, trang phục và người trang điểm đã sắp xếp xong rồi ạ
đạp lại cô chỉ là một khoảng im lặng, cảm giác có một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn cô, một thứ khiến người ta khó lòng dám ngước mắt lên nhìn vào đôi đồng tử đen tuyền một sắc đó...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// nhướng mày // ta là nam nhân, từ lúc nào phải trang điểm? // nheo mắt, giọng nhẹ tênh //
Cô cúi người, lập tức gật đầu lia lịa rồi lui ra... Cái chỗ này đúng thật lắm bê đê mà-
Nhưng tránh sao vẫn không được lão vẫn là phải đibthay đồ, ăn diện. Rườm rà, sến súa kinh khủng, đời lão làm gì có truyện mặc mấy thứ này chứ?
Lão từ từ cài cúc áo, thở hắt muộn phiền nhìn tấm gương. Bố tiên sư nhà chúng nó, sau này lúc nào cũng thế nỳ thì sống sao?
...
...
1: Thưa thiếu gia, nhà Huixiyi đến rồi ạ // từ ngoài nói vọng vào //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// rũ mắt vẫn thản nhiên cài cúc áo // bảo người hầu ra đón tiếp trước đi, bảo hắn đợi chút // hơi nghiêng đầu, giọng bình thản //
Trong tiểu thuyết miêu tả tên này là thế nào nhỉ? Mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành? Kệ đi, lão già đây ham luyến mỹ sắc là có nhưng chỉ giới hạn ở nữ tử thôi
Không như đứa nào đấy gì mà Nam nữ quan trọng đéo gì sướng là được-
sải bước trên hành lang nhìn đến sắp ngứa mắt vì đống họa tiết cầu kì, ngón tay đặt lên cửa. Hít thở sâu che đi cái bản mặt cọc cằn, khóe môi cong lên mắt híp lại thành một nụ cười nhàn nhạt-
Tiếng cạch nhẹ vang lên bên tai, rơi vào tầm mắt lập tức không gì ngoài một bóng hồng y đang thản nhiên bắt chéo chân nhâm nhi trà trên bàn...
mái tóc đỏ dài mượt mà, làn da trắng, đôi mắt phượng hoàng sắc sảo, thân hình cao ráo, ngón tay thon dài tựa như những cành trúc nhỏ đang cầm chiếc quạt. Chỉ nhìn qua cũng cảm nhân được sự sắc sảo lại kiêu hãnh của nam nhân
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// đảo mắt nhìn ngực kẻ trước mặt // "Nữ giả nam có cần lộ liễu thế không? Chẳng nhẽ trình độ giả trai ở chỗ này thấp đến thế à? Hay hai cục u đó to quá bó vào vẫn to?"
Huixyi China
Huixyi China
// cười nhưng khóe môi khẽ giật // "giờ ta nên nhắc tên này đừng nhìn ngực nữa hay là mặc kệ?"
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"bỏ đi, ta không đói đến mức ham luyến loại mỹ sắc này. Có chơi thì ngu gì dính vào loại quyền quý // đưa mắt nhìn lên, híp mắt cười //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Thật thất lễ quá để ngài phải chờ rồi // thản nhiên kéo ghế ngồi xuống đối mặt với hắn //
Huixyi China
Huixyi China
Không sao không sao // phe phẩy nhẹ quạt // Điểm tâm và trà đều rất phù hợp, bày trí cũng rất đẹp. Thật không ngờ anh cả nhà Valde lại có mắt nhìn tốt đến vậy~
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Cái giọng này là đực hay cái? Còn ngân nữa là muốn ta coi ngươi là bê đê sao?" // vẫn cười //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Thật xin lỗi vì anh em tôi đều có việc đột xuất chỉ có thể để tôi tiếp đón rồi // miệng cười rất tự nhiên nhưng lòng toàn nghiệp chướng //
Huixyi China
Huixyi China
Không sao, có anh ở đây ta cũng rất vui // thản nhiên nhâm nhi thêm trà //
Biết lão ngửi thấy mùi gì không? Mùi bê đê
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Ah, tôi cũng rất vui vì ngài thích
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Bố tiên sư nhà chúng nó, tên này bê đê chắc rồi còn bày ra cái kiểu này..."
Huixyi China
Huixyi China
Hưm~ // cảm giác gáy lạnh lạnh lòng ngứa ngáy // "Ai nói xấu ta vậy?"
Sau đó à? Một khoảng lặng, China đang nghĩ nên tiếp truyện gì với Vietnam. Còn lão già này thì có biết cái khỉ khô gì mấy đâu mà tiếp
Huixyi China
Huixyi China
Ta nghe nói anh thích đọc sách, không biết anh có hứng thú với tác phẩm nào không?
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// đưa mắt nhìn hắn // Hưm, cụ thể thì không có nhưng tôi có hình mẫu ưa thích chẳng hạn. Không biết đại thiếu gia thì sao?
Tiếng gõ cửa cồm cộp vang lên phá vỡ không gian yên ả trong phòng. Vietnam đưa mắt, ngón tay từ tốn buông ly trà
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Thật xin lỗi, mong ngài có thể chờ tôi một chút // thong thả bước đến cửa //
Vietnam mở cửa bước ra ngoài, đập vào mắt là bản mặt đầy hoài nghi của NFL nhìn lão...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"nhìn gì mà nhìn? móc mắt giờ"
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Có truyện gì sao? // nghiêng đầu nhướng mày //
National Frontl Valde
National Frontl Valde
Nói cho em, làm sao anh biết đi // khoanh tay nhìn //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Hưm? Truyện gì biết gì cơ? // khẽ nheo mắt //
National Frontl Valde
National Frontl Valde
Cái anh nói với em lúc chúng ta lướt qua nhau // hơi nhíu mày //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Anh có nói gì đâu cơ chứ?
NFL có chút lung lay rồi, nếu là diễn thì diễn quá đạt đi. Chẳng nhẽ là ảo giác nhưng đó rõ ràng là giọng Vietnam mà? Quái dị. . .
y không đáp chỉ mìm cười nhìn, một thứ khiến lòng người rất dễ lung lay.
cả hai bóng lưng dần đi khuất, Indochina không nhịn được mà rít lên sung sướng
Người ta nói trên đời có một loại người có thể nói dối mà không chớp mắt, không nhướng mày. Có một loại người có thể dựa vào ánh mắt khiến người ta tự nghi ngờ bản thân

Chương III_ Ngứa đòn

May mắn là cuối cùng sau khi quằn quại với cái thứ kia thì lão già này cuối cùng đã được nghỉ. Tổ tiên sư nhà chúng nó, giờ còn phải đi học?
lão tử còn lâu mới đi! xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi, làm gì có truyện lão ngồi lại ngoan ngoãn làm học sinh chứ?
Thong thả ngồi bắt chéo chân trên xe ngựa nghe tiếng hét và tiếng gọi thất thanh của Indochina là cảm giác gì đó rất thú vị, giống với chọc chó vậy
Nhìn cảnh tượng lướt qua sau khung cửa, tiếng gió rít liên hồi cùng vó ngựa vọng bên tai. Trời âm u ảm đạm một sắc, đường phố rực sắc đến mức khó chịu
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// đưa tay định ngoáy tai nhưng vẫn dừng lại từ bỏ việc làm ra cái hành vi ngứa đòn đó // "Giờ trước tiên phải đến khu buôn bán Esthonia trước đã, sau này còn cần nhiều thủ pháp bảo mệnh. Còn phải luyện tập làm quen với cái đống bùi nhùi ở đây nữa"
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// đưa tay bất lực hất ngước tóc // "Đ*t mẹ cái thế giới chó chết. Phiền chết ông đây"
mắt sắp trợn trắng rồi nhưng lão vẫn là cần phải làm thôi, trước tiên là phải đi tìm đồ bảo mệnh cái đã. Chết thì không sợ nhưng đau thì có nha, vả lại cái bộ óc già cỗi này vẫn còn có hứng thú với mấy thứ mới lạ kiểu này
Tiếng thúc ngựa vang lên kèm theo một cơn sóc đột ngột khiến cả thân người suýt mất thăng bằng. Cảm giác lực đẩy cùng cảnh vật ngoài cửa số cuối cùng khiến lão ngờ ngợ ra được cái xe này là sao...
tiếng gió hú cùng cơn rung lắc khiến ruột gan cuộn trào. Nhưng nói sao vẫn khá thoải mái so với việc lạn lách trên đường bộ. Lão khoanh tay, thở hắt rồi cũng lười để tâm
Xe ngựa cuối cùng cũng dần giảm tốc, hạ cánh xuống đường một cách khiến người lão bật lên một cái đến muốn cộc đầu vào nóc xe...
xe ngựa dừng trước một cửa hàng giả kim thuật lớn, tấm bảng cổ kính với bày trí nhìn mà muốn tam quan vỡ nát, đã màu tím còn dính màu vàng....
Cổng gỗ bạch dương lớn phô trương với tấm bảng mạ vàng cùng cái tên đọc muốn méo cả miệng, xung quanh là những đoạn dây tầm gửi cuốn quanh, trang trí theo phong cách cổ điển. Nắng trưa rực rỡ khiến nơi này toát ra sức hút thơ mộng khó tả nhưng trong mắt một lão già nó chẳng khác gì một đống kì quái...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// thản nhiên bước xuống xe // "Kí ức thì có trong não nhưng lúc nào cũng phải tốn thời gian mới nhớ ra, bảo giờ làm mấy cái gì gì mà trận pháp thì làm đến mùa quýt cũng không xong..."
...
...
1: ai da, tam thiếu gia. Ngài đến sao không nói trước để tôi còn sắp xếp tiếp đón // cười lịch sự //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"lão già này đến còn phải báo cáo với ngươi à?" // nheo mắt nhìn //
Thật là một tật khó bỏ, vì cái mồm hỗn hào, não còn đang banh nó ra tìm xem tên này là ai khiến cho lão lúc nào lần cũng sẽ im lặng một lúc để uốn lưỡi bảy lần trước khi nói và nhớ xem đây là ai...
Phần nữa là vấn đề uy quyền, ai đã thử bị người ta nhìn rồi mới hiểu cảm giác nó bối rối nó e dè đến mức nào. Nhất là khi không đoán được ý đối phương còn bị nhìn như đang bóc tách mà đánh giá ...
...
...
// cười gượng // không biết thiếu gia là muốn tìm kiếm loại mặt hàng gì ạ?
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Bảo mệnh // cười cho có lệ // loại nhỏ gọn, không lộ liễu
...
...
Vâng, vâng thưa thiếu gia // cười cười lách người sang một bên //
Cửa hàng rộng lớn với những gian hàng dài nguy nga cao ngất chất đầy đủ loại đồ với hình thù kì quái, những kệ hàng san sát cùng nhưng vật tròn nhỏ bay vòng, kệ gỗ cũng là gỗ bạch dương. Có mùi gỗ thơm lừng cùng thứ mùi là lạ trộn từ đủ loại đồ
Cất bước đi vòng vèo một hồi theo lão chủ quản với cái lưng còng căng cứng cuối cùng cũng đến được khu Bảo Vệ vật, vẫn là những kệ tủ san sát nhưng chất cao như núi, sản phẩm đa dạng. Và quan trọng hơn hết là đông, đông đúc một cách phiền phức khi càng vào sâu bên trong
Gian hàng đồ cao cấp ở khu vực sâu nhất với đủ loại trang bị độc nhất, những thứ như trang sức, chai lọ, khiên giáp nhiều vô kể. Và phô trương đến chói mắt với đủ loại hình dáng chỉ nhìn đã khó che giấu...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Ta đã nói gì? // khẽ nhíu mày nhìn đống đồ sáng lấp lánh trước mắt, giọng nhạt nhẽo nhẹ tênh //
...
...
1: Ạh ah không không thưa thiếu gia những món theo yêu cầu của ngài ở sâu hơn // hơi cúi đầu, khóe miệng cười nhưng toát mồ hôi lạnh //
Cảm giác bị nhìn đó duy trì thêm vài giây khiến lòng người bức bối vô cùng. Giọng nói trầm ấm đều đều mà lão chủ quản thầm cầu nguyện mong ngóng cuối cùng cũng vang lên
Vietnam Valde
Vietnam Valde
được rồi, dẫn ta đến đó // rời mắt đi đảo một vòng nhìn quanh //
đi men theo những kệ tủ xa hoa, lộng lẫy đến chói mắt với đủ thứ đồ có hình dạng quái quỷ cùng cơ chế kì cục thật khiến người ta đau đầu
một bóng trắng rơi vào tầm mắt, nhìn quen quen... Trên người mặc kimono truyền thống, mái tóc bạc cùng chiếc tai mèo trên đầu nhìn sao cũng thật không thể nhầm lẫn
"Ta đã nói muốn loại nào bớt phô trương đi cơ mà?"
thứ thanh âm khàn, trầm lại có chút the thé như kẻ kia đang cố để không rít lên trong cơn điên tiết, hắn đưa ngón tay với móng tay dài sắc bén lên xoa xoa sống mũi. Mắt hồ ly diễm lệ cũng bị trợn đến gần trắng mắt
Lão khẽ khàng nheo mắt, âm thầm lục lọi lại kí ức xem con mèo này là ai. . .
Con trai cả nhà Hoshima- Hoshima Japan
Hoshima Japan
Hoshima Japan
Ta đã nói bao nhiêu lần rồi mà ngươi vẫn cứ lôi ra mấy thứ mạ vàng bóng bẩy này? // nhíu mày nhìn xuống //
Dù lòng chối từ việc phải xã giao nhưng nói thế nào lão vẫn phải chào cho có lệ...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Phiền phức" // đảo mắt //
Lòng rủa phiền phức là thế nhưng khóe môi vẫn rất tự nhiên cong lên thành một điệu cười- Nhìn có chút hững hờ.
Vietnam Valde
Vietnam Valde
buổi sáng tốt lành, ngài Hoshima // bình thản cất giọng //
Hắn đảo mắt nhìn sang, lập tức và nhanh chóng thu lại cái biểu cảm méo mó của mình mà cười. Đám này đi làm thuê chắc sếp bị nói xấu mà không biết
Hoshima Japan
Hoshima Japan
Eh? Chào buổi sáng // híp mắt cười //
Cảm giác người bán nhìn bản thân như cứu tinh cuối cùng vẫn chẳng khiến lão bận tâm.cho lắm
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Con trai cả nhà Hoshima, con mèo trắng này mặt lật còn nhanh hơn ông đây" // miệng cười nhưng lòng vẫn nói xấu //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Thật không ngờ trùng hợp đến vậy đó, không biết thiếu gia Hoshima đây là muốn tìm gì sao?
Japan nghe giọng lòng có vẻ hơi biến động chút, giọng rất nhẹ nhàng, nhưng cảm giác gần như vô cảm cho có lệ... Hưm- Trình độ diễn xuất lên nhanh thật đó
Hoshima Japan
Hoshima Japan
Tìm đồ hộ thân và quà tặng thôi, sắp tới lễ nhập học rồi không chuẩn bị thật sự không phải phép // theo thói quen đưa tay vẩy nhẹ khuyên tai //
Hoshima Japan
Hoshima Japan
còn cậu thì sao? // giọng hơi gượng //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Là quen xưng ta ngươi sao? Đám trẻ ày đứa nào mở miệng cũng ngứa đòn vậy à?" // hơi nheo mắt //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
Cũng chỉ là mua đồ thôi // hơi nghiêng đầu // "Vô đây không mua đồ thì làm gì?"
Ánh mắt y rơi vào chiếc trâm phượng hoàng chạm trổ tinh xảo trên tay Japan. Chỉ so với quần áo đã thấy rõ sự lạc quẻ, hẳn là đồ tặng...
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Cmn tặng cho tên ngực to kia à? Mới sáng ngày ra đã gặp hai tên bê đê rồi sao? Trông đàng hoàng thế mà..."
Hoshima Japan
Hoshima Japan
Vậy cậu nghĩ sao về món này? // cầm lên một cây trâm phượng hoàng //
Hoshima Japan
Hoshima Japan
Rất hợp với China đúng không? // cười đến có chút ngây ngốc... //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Khổ thân, trông đàng hoàng thế mà bị khờ" // mặt không đổi sắc //
Lão lục lọi lại kí ức tìm xem nên phản ứng thế nào với loại này. . . Hay im luôn?
Japan cảm nhận rõ Vietnam đang cười hơn nữa còn rất tự nhiên dù giữ lâu nhưng làm sao cứ có cảm giác hờ hững, chán chường kiểu gì...
Còn im lặng và nhìn như vậy nữa? Là đánh giá rồi sao? Khó chịu quá đừng im lặng rồi nhìn như thế nữa
Hoshima Japan
Hoshima Japan
// hơi bối rối đưa tay lên gãi gãi tai // À tôi còn có việc, tạm biệt nhé
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Sao sủi rồi? Ta chỉ nhìn thôi ngươi làm như ta đe dọa vậy" // nhướng mày //
Vietnam Valde
Vietnam Valde
// cười // Tạm biệt, chúc một ngày tốt lành
Japan gần như chạy trối chết, nhìn y vẫy vẫy tay cười mà cảm giác nó cứ lạnh lạnh gáy làm sao...
Hoshima Japan
Hoshima Japan
"Cảm giác như trẻ con gặp người lớn không biết có lỗi gì nhưng vẫn cứ có cảm giác mình có lỗi vậy" // chống tay lên kệ tủ //
Thú thật không hiểu làm sao mà mắt Japan lại thu nhỏ lại đến muốn trợn ngược lên nhìn trần nhà, khóe mắt giật lên hồi thành một cái biểu cảm méo mó ngứa đòn tột độ. . .
Vietnam Valde
Vietnam Valde
"Trẻ con ở đây đều ngứa đòn vậy à?" // đào mắt, biểu cảm lại vô cảm //

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play